Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

 
Có bài mới 08.09.2014, 08:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 14.08.2014, 19:35
Bài viết: 94
Được thanks: 532 lần
Điểm: 13.91
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 106: Ẩn Dấu Âm Mưu

                                  Edit: Thu Thuyền
                                      Beta: Alligator

Một ngày đẹp trời, ánh tịch dương chiếu xuống mọi vật, xa xa trên bầu trời những đám mây trắng bồng bềnh trôi dạt.

Trên mặt đất, những cơn gió tùy ý chơi đùa với nhau, hai mươi mấy tên hộ vệ phủ Thừa Tướng đang cầm kiếm, mắt không chớp nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhưng tay cầm trường kiếm sớm đã thấm đẫm mồ hôi.

Trong lòng bọn họ thầm cầu nguyện, cầu nguyện quản gia của phủ Thụy Vương nhanh một chút mau mau tìm ra Tiểu Kim chồn, rồi rút khỏi phủ Thừa tướng, bọn họ thật sợ Thụy vương phi rồi.

Lúc này Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang lười biếng nằm nghiêng trên giường, đối với cái nhìn của hai mươi gã hộ vệ này, nàng hoàn toàn không có phản ứng.

Nụ cười ranh mãnh theo gió khẽ nâng lên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt rũ mắt xuống, tự nhiên thưởng thức sủi cảo đang tản ra mùi thơm lượn lờ trong khay ngọc.
Cùng lúc đó, ở một gian hàng rong không xa Thượng Quang Ngưng Nguyệt nằm —

Trong một giang hàng bán mì phở, một người nhìn tướng mạo xấu xí, đang thuần thục nhào nặn bột mì đột nhiên hơi dừng lại. Khóe môi nâng lên một nụ cười mang ý vị sâu xa, tên bán hàng rong liếc mắt nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ánh mắt mang theo nụ cười vừa thưởng thức vừa đùa giỡn, nhưng trong mắt kia xẹt qua một tia bén nhọn không dễ dàng phát hiện ra. Đối với việc Thượng Quang Ngưng Nguyệt làm náo động phủ Thừa Tướng, những người dân không thể nào đoán được rốt cuộc là có chuyện gì, thế nhưng tên bán hàng rong này giống như đã sớm biết trước sẽ có một màn như vậy xảy ra.
Nàng an bài nhiều người bán hàng rong đến đây, có thật là chỉ tùy ý lót đầy dạ dày của nàng thôi không? Sợ rằng lót đầy dạ dày là giả, mà mục đích của nàng là muốn mượn bọn người bán hàng rong này, đem mọi chuyện mà bọn họ thấy truyền bá cho tất cả mọi ngưởi ở Long Diệu Hoàng Triều đấy chứ?

Dù sao, chính mắt hắn thấy nhóm người bán hàng rong truyền miệng đi, còn hơn một tờ chiếu thư Hoàng thượng ban xuống, càng làm cho người ta thêm khâm phục. Không phải sao?

Khó trách Thánh Đế phái sứ giả linh cung đến Long Diệu Hoàng Triều tìm Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đều bị Thánh Tôn giết hết, ngay cả một tin tức cũng không có. Thánh Tôn, ngươi lợi dụng sự thông minh tuyệt đỉnh của nàng đi đối phó với Thánh Đế, quả thật là cao minh a. Chỉ tiếc, ngươi trăm tính ngàn tính cũng không nghĩ tới, Thánh Đế phái ta tới Long Diệu Hoàng Triều để gây nội chiến đây?

Người của Linh cung dịch dung thành người bán hàng rong, hai mắt đen láy khẽ chau lại, quanh thân thể hắn phát ra ánh sáng. Chỉ là trong ánh sáng đó, ẩn chứa sát khí cuồng vọng mạnh mẽ.

Nếu Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngoan ngoãn cùng hắn trở về Linh cung. Như vậy lần xuất cung này của hắn, sẽ kết thúc trong vui vẻ. Ngược lại, tay hắn sẽ dính đầy máu tươi, hắn tuyệt đối không để Thượng Quan Ngưng Nguyệt thắng.

Thượng Quang Ngưng Nguyệt đang nằm nghiêng trên nhuyễn tháp, nở nụ cười lười biếng, cúi đầu thưởng thức sủi cảo. Đũa trúc trong tay nàng khẽ ngưng lại, đột nhiên nàng ngẩng đầu lên.

Đây là ý gì, vì sao nàng mơ hồ cảm thấy một luồng sát khí cực mạnh? Hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt hoài nghi nhíu lại, lạnh lung nhìn hai mươi hộ vệ phủ Thừa Tướng.

Lăng Tiêm Tiêm ra lệnh, phải quan sát mọi hành động của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hai mươi mấy gã hộ vệ thân thể cứng lại, hai mắt như không tin nhìn đối phương. Này Thụy vương phi làm sao thế? Vì sao đột nhiên nhìn bọn họ, chỉ là một ánh mắt đã làm tâm hồn bọn hắn rung sợ đến rợn cả tóc gáy?

Không đúng, sát khi cường đại này không thể nào có trên người hai mươi mấy gã hộ vệ của phủ Thừa Tướng được. Quản gia và bảy tên Ảo Ảnh vào phủ tìm Tiểu Kim chồn Cầu Cầu đã ‘mất’, bọn họ ẩn giấu sát khí rất tốt, nếu có cũng chỉ là tinh thần keo sơn gắn bó thôi.

Chẳng lẽ…sát khí cực mạnh này, là đến từ những người bán hàng rong? Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhanh chóng quay đầu, mắt ngọc lạnh lùng càn quét, chăm chú nhìn kỹ nhóm người bán hàng rong.

Nàng nhìn sang, tên đang khiêng cây mứt quả, đang ngồi xuống mặt đất đưa lưng dựa vào vách tường, nhàm chán cắn móng tay.

Mà mấy tên trên tay cầm khay ngọc chứa bánh ngọt đầy đủ màu sắc, còn có vài tên kia đang lắc lắc hạnh nhân, quả hạch đào, táo đỏ, quả khô. Đám người còn lại thì đang thuần thục vân vê, nhào nặn, băm nhân bánh, một cảnh tượng rất nhộn nhịp.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt không bắt được sát khí, không khỏi nhíu mày, quay đầu lại, lần nữa thưởng thức sủi cảo hấp. Chỉ là, lúc nàng quay lại, mắt không chút để ý lướt qua những người bán hàng rong một lần nữa.

Trong giây phút Thượng Quan Ngưng Nguyệt quay đầu lại, có một tên bán hàng rong, khóe môi nhếch lên một nụ cười yếu ớt đầy tán thưởng.

  Trong long hắn hơi động sát khí một chút, đã bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhận ra. May mắn là hắn nhanh chóng thu lại, nếu bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt phát hiện ra hắn, nhất định sẽ đem hắn đánh ra ngoài.

Hắn thật không nghĩ đến, đối với sát khí nàng lại nhạy bén như vậy, sự nhạy cảm của nàng làm hắn giật mình. Nha đầu này thật lợi hại, không hổ là người chảy trong mình dòng máu cao quý của Thánh chủ a!

Ở nơi này tên giả dạng làm người bán hàng rong, trong long đang tự an ủi chính mình nhanh chóng giấu đi sát khí cũng không để ý đến Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang cuối đầu thưởng thức sủi cảo, mắt của nàng nở nụ cười giảo hoạt như hồ ly mang theo một tia khát máu.

Thật là im lặng a! Ngươi…cho là kịp thời thu lại sát khí, thì ta sẽ không phát hiện ra ngươi sao? Ngươi đừng tự cho mình là người thông minh, ngươi không biết là cái đuôi của ngươi đã lòi ra rồi, còn ở đó vui sướng vì sự nhanh nhạy của mình sao? Đợi ta thu thập xong người của Tả Thừa Tướng, rồi đem ngươi đánh tới hiện ra nguyên hình cũng không muộn.

Giờ phút này, trong phủ Tả Thừa Tướng, ở một Tiền viện —
Bao quanh Tiền viện là những cây to cao lớn đang chập chờn trong gió, những bông hoa kiều diễm vàng rực như đang nhảy múa, mấy người thị thiếp và hai đứa con trai của Tả Thừa Tướng từ hành lang Tiền viện, tức giận nhảy ra.

Con thứ hai của Tả Thừa Tướng giận dữ nhìn quản gia cùng bảy tên Ảo Ảnh đứng sau lưng Lăng Tiêm Tiêm, sắc mặt tái xanh cắn răng hỏi: “Đại tỷ, bọn hộ vệ mới vừa bẩm báo, nói Thụy vương phi dẫn theo trăm tên thị vệ bao vây phủ của chúng ta, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?

  Ái Thiếp của Tả Thừa Tướng, khuông mặt đầy lớp trang điểm cực kỳ vặn vẹo hỏi: “Đúng a! Tiêm nhi, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Thụy vương phi cố tình bao vây phủ Tả Thừa Tướng không cho chúng ta ra ngoài, sang sớm đã quấy rối trước phủ rồi?”

“Mọi người bình tĩnh chớ nóng vội, con Tiểu Kim Chồn  trong Thụy vương phủ chạy mất, Thụy vương phi nói Tiểu Kim chồn kia giờ đang ở trong phủ của chúng ta, nên cho quản gia tới tìm Tiểu Kim chồn.” Lăng Tiêm Tiêm mở miệng chậm rãi nói, đồng thời hai mắt lạnh nhạt nhìn mấy người vừa mới hỏi.

Con út của Tả Thừa Tướng nắm chặt quả đấm đến gân xanh cũng nổi lên, thanh âm thô bỉ nói: “ Tiểu Kim Chồn cái gì? Trong phủ Thừa tướng làm gì có Tiểu Kim Chồn, Thụy vương phi rõ ràng chính là tới phủ Thừa tướng gây phiền toái?”

“Phương quản gia, thân thể lão gia nhà ta vì xử lý quốc sự đến hao tâm cực độ nên bị ốm. Nếu quấy nhiễu lão gia nhà ta nghĩ ngơi, ngươi nhất định sẽ không thoát khỏi bị trách phạt.” Ái thiếp khác của Tả Thừa Tướng, hai tay chóng nạnh, giận dữ nhìn Phương quan gia.

“Được rồi, tất cả các ngươi câm miệng lại.” Lăng Tiêm Tiêm tức giận nhìn mấy người vừa lên tiếng, lạnh lùng quát lớn.

Nếu không phải sợ làm trễ nải chánh sự của Độc vương, nàng sao có thể mặc cho Phương quả gia dẫn người tùy ý vào phủ tìm kiếm đây? Dĩ nhiên, nàng không muốn Phương quản gia vào phủ tìm kiếm, cũng lo lắng phủ Thửa tướng không nể mặt. Mặt mũi của Tả Tướng phủ cùng nàng không liên quan, nàng cũng không phải là Lăng Tiêm Tiêm.

Nàng chỉ không muốn nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt diễu võ dương oai thôi, lúc trước ở song bạc, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đem 60 viên xúc xắc xếp thành một hàng, hại nàng mắt hết mặt mũi trước mặt tháu tử. Còn dùng tú hoa châm xuyên qua tay nàng, mặc dù tâm mạch không bị ngân châm của Thượng Quan Ngưng Nguyệt đánh gãy, nhưng hại nàng chịu hết mọi đau đớn. Nợ này nhất định phải trả. nợ máu trả bằng máu, trong lòng nàng vẫn nhớ kỹ chuyện này.

Nghe Lăng Tiêm Tiêm quát lớn, mấy vị thị thiếp cùng nhi tử cúi đầu xuống. Mặc dù mấy người bọn họ được Tả Thừa Tướng sủng ái, nhưng so với địa vị của Lăng Tiêm Tiêm trong lòng Thừa tướng, bọn họ không thể bì kịp a.

Trong phủ Tả Thừa Tướng vô luận là chuyện lớn nhỏ gì, Tả Thừa Tướng cũng sẽ thương lượng với Lăng Tiêm Tiêm, rồi mới quyết định. Cho nên, dù bọn họ là ái thiếp cùng nhi tử, đối với Lăng Tiêm Tiêm vẫn vô cùng sợ hãi. Vậy mà, bọn họ không thể nào biết, Tả Thừa Tướng và Lăng Tiêm Tiêm căn bản là không phải chủ nhân chân chính a?

Lăng Tiêm Tiêm nhíu mày nhìn Phương quản gia hỏi: “ Phương quản gia, phía đông là của gia phụ, phía Nam của ta cùng đệ đệ, phía tây là nơi nghĩ ngơi của bọn hia đinh. Ngươi…định tìm chỗ nào trước đây?”

“Bắt đầu từ Nam đi! Nhưng mà, Lăng đại tiểu thư, bảo bối của Vương phi từ trước tới giờ rất nhát gan, nếu nó phát hiện được quá nhiều hơi thở của người, sợ rằng sẽ trốn ở một nơi bí mật nào đó, cho dù chúng ta có kêu gọi thế nào nhật định cũng không chịu ra ngoài. Cho nên, làm phiền Lăng đại tiểu thư dẫn đường cho chúng ta đi tìm con chồn là được rồi, những người còn lại…ta xem cũng không cần đi theo đi? Vương phi của chúng ta đối với con chồn bảo bối rất hứng thú, đối với người trong phủ Thừa tướng không có một chút hứng thú nào, Lăng đại tiểu thư chúng ta sẽ tìm tất cả các phòng.” Phương quản gian chậm rãi mở miệng, hai mắt như có như không để ý nhìn bốn phía của phủ Thừa tướng.

“Đệ đệ, mấy người các ngươi cứ đợi ở đây, ở chỗ này mà tâm sự. Về phần những người khác, canh giữ tại chỗ, không thể bởi vì không có ta mà lộn xộn, làm bảo bối của Vương phi hoảng sợ.” Lăng Tiêm Tiêm quét mắt nhìn một vòng, bí mật chỉ thị cho những người hộ vệ đang ẩn nấp, vẽ mặt của nàng ta phức tạp dẫn Phương quản gia và bảy tên Ảo Ảnh đi về viện phía Nam.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt gải vờ muốn vào phủ tìm Tiểu Kim chồn, Phương quản gia lại dứt khoát nói rõ, chỉ cho phép một mình nàng cùng tìm Tiểu Kim Chồn, không cho phép bọn hộ vệ đi theo. Trong đó, rốt cuộc là có âm mưu gì…
[/size]



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.09.2014, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4326 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 107: Nhận lỗi

Edit+Beta: Alligator

Bầu trời xanh, khảm những áng mây trắng muôn màu muôn vẻ, biến hóa khôn lường.

Hai mươi mấy tên hộ vệ Thừa Tướng phủ mê man ngửa đầu nhìn trời, vẻ mặt như bị thần kinh, lười biếng cuộn mình lại, giống như đắm chìm trong giấc mơ.

Mây trắng lững lờ, làm người ta mơ mơ hồ hồ. Nhưng tâm tư của Thụy vương phi, so với đám mây trắng kia, chỉ có hơn không có kém a.

Nàng thưởng thức một bàn mỹ vị xong, không phải nên cùng quản gia vào phủ tìm kiếm Tiểu Kim Chồn sao? Sao hiện tại, nàng tùy tiện ném cái khay thức đi, gục đầu xuống ngáy o o chứ?

Phía sau nhuyễn tháp, người linh Cung dịch dung thành tiểu thương ở Long Diệu, không nói gì chớp chớp mắt, khóe môi nổi lên nhàn nhạt ý cười nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang điềm nhiên đi vào giấc ngủ.

Hành động hôm nay, đối với người thường có thể nói là một hồi máu tanh. Nhưng mà, đối với Thượng Quan Ngưng Nguyệt nàng mà nói, lại phảng phất như nhàn chán đến cực điểm, tùy ý tìm một trò chơi giải sầu thôi. Trò chơi này, nàng thích chơi. Những người bị nàng bức tham dự trò chơi, chỉ có thể run sợ trong lòng a.

Nhóm tiểu thương còn lại, trợn mắt há hốc mồm nhìn Thụy vương phi Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngủ, cái trán có mồ hôi lạnh chảy xuống.

Mệnh lệnh cho bọn họ tới đây bày bán, còn nói phải mang theo nguyên liệu nấu ăn, kết quả chỉ ăn một mâm sủi cảo hấp. Luôn mồm nói muốn tìm bảo bối đã đánh mất. Nhưng người vào phủ tìm kiếm cũng là Phương Hoành quản gia, nàng là chủ nhân của con chồn lại lười nhác ngủ trên nhuyễn tháp, biểu tình vô cùng thờ ơ. Thụy vương phi này. . . Rốt cuộc muốn làm cái quỷ gì?

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, làn gió mát thổi tới đại môn phủ Tả Thừa tướng. Tiếng kẽo kẹt vang lên, Lăng Tiêm Tiêm dẫn đầu đoàn người xuất hiện, theo sau là hai con trai cùng vài sủng thiếp của Tả Thừa tướng.

"Thụy vương phi, Phương quản gia vào tìm không có kết quả, hiện tại ngươi nên rút khỏi đại mộ Thừa Tướng phủ đi. Đương nhiên, trước khi Thụy vương phi rút khỏi Thừa Tướng phủ, trăm ngàn lần đừng quên thực hiện hứa hẹn, xin lỗi ta cùng gia phụ." Lăng Tiêm Tiêm Khoanh tay, ánh mắt mười phần lạnh lẽo nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Giả bộ ngủ? Nghĩ giả bộ ngủ liền có thể trốn tránh việc nhận lỗi sao? Lại nói, trước mặt mọi người chính mồm nàng nói ra. Nếu không tìm thấy Tiểu Kim Chồn trong phủ, nàng sẽ xin lỗi vì vô cớ quấy rầy Tả Thừa Tướng phủ.

Thật vất vả mới có một cơ hội hạ uy phong của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Lăng Tiêm Tiêm nàng há lại dễ dàng buông tha, vậy không phải làm chính mình thất vọng sao?

Trên mặt hai con trai của Tả Thừa tướng và mấy sủng thiếp đầy vẻ châm chọc, trăm miệng một lời nói: "Thụy vương phi, mau mau nhận lỗi đi, chúng ta dựng thẳng màng nhĩ chờ nghe đây?"

Thấy tình hình này, trong mắt người dịch dung thành tiểu thương Long Diệu nhất thời có chút đồng tình cùng thương hại, kì thực là ý cười hèn mọn khinh miệt. Một đám ngu xuẩn, sắp chết đến nơi rồi, còn hồn nhiên không biết. Thật sự là đáng thương a, bi ai a!

Đám tiểu thương còn lại liếc mắt nhìn nhau, đồng thời nâng tay lau mồ hôi lạnh chảy xuống bên má. Nhận lỗi? Thụy vương phi luôn luôn cuồng ngạo, chẳng coi ai ra gì thật sự sẽ nhận lỗi sao?

Ta nói Lăng đại tiểu thư a, ngươi đừng không buông tha người, thức thời thì chừa lại đường lui cho mình đi? Tác phong làm việc của Thụy vương phi ngươi cũng không phải không biết, đừng nói là nàng chịu nhận lỗi, với tính tình của nàng, chắc chắn sẽ cho ngươi nếm mùi đau khổ.

Lúc này, quản gia Thụy vương phủ Phương Hoành và mấy tên Ảo Ảnh từ trong phủ Thừa tướng đi ra. Trên mặt lộ ra biểu tình uể oải, bọn họ cúi thấp đầu, đồng loạt khom người bẩm báo: "Vương phi, bọn thuộc hạ vô năng. Dù biết rõ con chồn ở trong Thừa Tướng phủ, nhưng lại không tìm được tung tích của nó."

Diễn đi, các ngươi cứ tiếp tục diễn đi. Nhưng là. . . Cầu xin các ngươi đừng diễn đạt như thế a? Nói cách khác, ta còn thực lo lắng mình sẽ không nín được, ôm bụng cười thoải mái một trận a!

Người Linh Cung dịch dung thành tiểu thương không nhịn được khóe miệng co rút, hai tay giữ chặt hông nhịn cười.

Lười biếng duỗi tay, lại nhu nhu mắt. Thượng Quan Ngưng Nguyệt giống như đang ngủ say đột nhiên bừng tỉnh, chậm rãi vuốt vuốt mấy sợi tóc có chút hỗn độn, thần thái mị hoặc ngồi thẳng trên nhuyễn tháp.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười quyến rũ, mở miệng chậm rì rì nói: "Thật ngượng ngùng, đêm qua ngủ hơi trễ. Mới rồi thật không chống đỡ được, có chút thất lễ."

"Nếu Thụy vương phi thiếu ngủ, thì nhanh nhận lỗi đi? Như vậy. . ." Khóe miệng Lăng Tiêm Tiêm lạnh lùng khẽ nhếch, nhíu mày trào phúng: "Ngươi liền có thể rút khỏi Thừa Tướng phủ của ta, hồi phủ của người lại ngủ bù."

"Nhận lỗi?" Ý cười trên mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt thu liễm lại, nhăn đôi mày thanh tú, giống như không hiểu lời của Lăng Tiêm Tiêm.

Lăng Tiêm Tiêm lạnh lùng hừ mũi, cao giọng nói: "Như thế nào? Hay là Thụy vương phi lo lắng tổn hại mặt mũi, quyết định phủ nhận hứa hẹn? Lời hứa hẹn của ngươi, cũng không phải là ta lập lên. Ở đây nhiều người như vậy, đều nghe được rõ ràng, cần bọn họ lặp lại cho ngươi sao?"

Che miệng lại, ngáp dài một cái, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười hì hì trả lời: "Nếu cuối cùng không tìm được con chồn bảo bối trong phủ, bổn vương phi sẽ xin lỗi vì vô cớ quấy rầy Thừa Tướng phủ. Bổn vương phi nếu dám nói, há lại có thể phủ nhận chứ?"

Hai mắt Lăng Tiêm Tiêm trào phúng quét qua Thượng Quan Ngưng Nguyệt, thanh âm vô cùng vang dội: "Quản gia Phương Hoành đã bẩm báo với ngươi, nói không tìm được tung tích của Tiểu Kim Chồn. Nếu đã như vậy, hiện tại Thụy vương phi nhận lỗi, chẳng phải là hợp tình hợp lý sao?"

Thượng Quan Ngưng Nguyệt không chút để ý cười cười nhìn Lăng Tiêm Tiêm, nhếch môi chậm rãi nói: "Người ta không phải đột nhiên bừng tỉnh , chưa nghe được bẩm báo của quản gia sao?"

"Ngươi. . ." Lăng Tiêm Tiêm tức giận nghiến răng, ngón tay chỉ thẳng Phương Hoành quản gia nói: "Phương quản gia, Thụy vương phi chưa nghe được ngươi bẩm báo, ta nghĩ ngươi không ngại lặp lại một lần đi?"

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cụp mắt xuống, vuốt ve ngón tay, tươi cười nhìn Phương Hoành nói: "Quản gia, các ngươi xác thực không tìm được Tiểu Kim Chồn trong phủ Thừa Tướng?"

"Đúng vậy." Phương Hoành quản gia khẽ gật đầu, lời nói tuy rõ ràng, nhưng lại có chút vô lực.

"Như vậy a! Được rồi, nếu Tiểu Kim Chồn không ở trong Thừa Tướng phủ, bổn vương phi lại bởi vì trực giác sai lầm mà quấy rầy Thừa Tướng phủ, bổn vương phi nên tuân thủ hứa hẹn, nhận lỗi với Tả Thừa Tướng cùng Lăng đại tiểu thư." Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng nói, đồng thời đứng dậy.

Thật cẩn thận nín thở, nghẹn họng nhìn trân trối từng bước đi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi tới trước mặt Lăng Tiêm Tiêm, đám tiểu thương đầy mồi hôi lạnh chảy xuống. Không thể nào, Thụy vương phi đột nhiên đổi tính sao? Nàng. . . Thật sự nhận lỗi với Lăng Tiêm Tiêm?

Người Linh Cung trà trộn vào đám tiểu thương càng ấn chặt hông, trong lòng nhịn không được âm thầm nói: thật đúng là chỉ có ngươi a, trước cười hì hì nâng người ta lên tận trời, rồi lại tàn nhẫn ngoan độc ném người ta vào vực sâu vạn trượng. Lăng Tiêm Tiêm dù không bị ngươi đùa chết, cũng bị ngươi làm tức chết.

Quả nhiên, ngay khi Lăng Tiêm Tiêm khoanh tay, kiêu ngạo ngẩng đầu, hừ mũi với nàng, đợi nàng nhận lỗi là lúc. . .

Kẽo kẹt, Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỗng nhiên dừng bước. Tao nhã gãi đầu, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghiêng đầu nhìn về phía Phương Hoành.

Nguyên bản gãi gãi đầu, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đột nhiên chỉ vào nhóm người quản gia cùng Ảo Ảnh nói: "Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy! Di. . . . Số người không đúng nha?"

Lăng Tiêm Tiêm làm bộ ngạo mạn, chuẩn bị nghênh đón Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhận lỗi, lập tức trừng mắt giận dữ với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Thượng Quan Ngưng Nguyệt, rốt cuộc ngươi có chịu nhận lỗi không?"

"Đương nhiên là chuẩn bị nhận lỗi a, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta là nữ chủ nhân của Thụy vương phủ, nếu là ta nói lời không giữ lời, chẳng phải là làm Thụy vương phủ chịu tiếng nói lời không giữ lời sao?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt chớp chớp mắt nhìn Lăng Tiêm Tiêm, mở miệng ôn nhu đáp.

"Vậy ngươi vì sao đột nhiên đếm người, mượn cớ kéo dài a?" Lăng Tiêm Tiêm đè nén lửa giận trong lòng, sắc mặt xanh mét nói.

Khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch lên tạo thành một độ cong yêu dã, mở miệng cười hỏi: "Nghe những lời này của ngươi, quản gia rõ ràng mang theo bảy tên thuộc hạ vào phủ, nhưng hiện tại lại chỉ có sáu người theo ra. Thiếu một người, chẳng lẽ ta không nên hỏi quản gia xảy ra chuyện gì sao?"

"Tên kia là Ngân Lang, thời điểm ra phủ bỗng nhiên nói đau bụng, nói muốn mượn nhà vệ sinh phủ Thừa Tướng dùng một lát. Yêu cầu nho nhỏ như thế, nếu ta quả quyết cự tuyệt, cũng quá không cho Thụy vương phi mặt mũi đi? Cho nên ta liền cho hộ vệ đưa hắn đi nhà vệ sinh, tin tưởng khi Thụy vương phi nhận lỗi xong, tên kia cũng đi ra." Hai mắt sắc bén, Lăng Tiêm Tiêm cắn răng lạnh lùng nói.

Chỉ sợ cái tên kia mượn nhà vệ sinh là giả, muốn ở bên trong phủ làm cái gì mới là thật đi? Nhưng mà, mấy chục tên hộ vệ trong phủ đều đi theo Ngân Lang đi nhà vệ sinh, chỉ bằng một mình hắn, có năng lực làm lên cái gì chứ?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhanh chóng đi tới trước mặt Lăng Tiêm Tiêm, cười mị hoặc nói: "Thì ra là thế. Lăng đại tiểu thư đối với thuộc hạ của ta tốt như thế, ta lại quấy rầy Thừa Tướng phủ, ta đây nên chân thành xin lỗi Tả Thừa Tướng cùng Lăng đại tiểu thư mới phải."

Lăng Tiêm Tiêm nhíu mày, hai mắt xem xét Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói: "Chân thành xin lỗi liền miễn đi, việc sáng sớm tinh mơ đã quấy rầy Thừa Tướng phủ, cho qua đi."

"Lăng đại tiểu thư thật hào phóng." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch môi, giống như muốn cho tất cả mọi người nghe thấy, nàng dương cao giọng nói: "Đối với việc quấy rầy Thừa Tướng phủ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta thật sự là. . ."

"Khoan đã! Vương phi, người của Thừa Tướng phủ căn bản không có tư cách để ngài xin lỗi." Ngay khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa muốn nói ra ba chữ thực xin lỗi, Ngân Lang đột nhiên hô to. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.09.2014, 12:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4326 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108: Giết không tha

Edit+Beta: Alligator

Gió lạnh thổi tới, giống như muốn vẩy tia nắng mặt trời rực rỡ xuống nhân gian.

Ngân Lang từ trong phủ Thừa Tướng nhảy ra, vẻ mặt lạnh lùng đứng thẳng bên cạnh Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tức giận nói: "Vương phi, ngài không có vô cớ quấy rầy Tả Thừa Tướng phủ, Tiểu Kim Chồn thực sự ở trong phủ."

Ngân Lang đúng thời điểm nhảy ra, đều do Thượng Quan Ngưng Nguyệt thiết kế chuẩn xác. Nhưng mà, nếu đã diễn trò, đương nhiên phải diễn cho xong a.

Kinh ngạc chớp chớp mắt, giọng điệu trách móc nói: "Ngân Lang, ngươi sao lại nói thế? Quản gia vừa bẩm báo, vẫn chưa tìm được Tiểu Kim Chồn trong phủ Thừa Tướng. Trước đó Bổn vương phi nghi ngờ Tả Tướng phủ, đã làm Tả Tướng phủ vô cớ chịu ủy khuất. Nói cách khác. . . dân chúng Long Diệu nhất định sẽ cho rằng Bổn vương phi bá đạo."

Bản edit này được đăng độc quyền trên diên đan Lê Quy Đôn.

"Vương phi, quản gia dẫn chúng ta vào phủ tìm không ra kết quả, không phải bởi vì Tiểu Kim Chồn không ở Tả Tướng phủ, mà là vì. . ." Ngân Lang lạnh lùng quét mắt qua Lăng Tiêm Tiêm, cắn răng gằn từng tiếng nói: "Người của Tả Tướng phủ đã tàn nhẫn ngược đãi Tiểu Kim Chồn, dấu ở một chỗ mà chúng ta không không thể nào tìm kiếm được."

Đột nhiên lui về sau mấy bước, Thượng Quan Ngưng Nguyệt lấy tay ôm ngực. Biểu tình giống như không thể thừa nhận việc Tiểu Kim Chồn bị người ngược đãi, cao giọng nói: “Ngân Lang, ngươi nói cái gì? Ngươi nói. . . Người của phủ Tả Tướng tàn nhẫn ngược đãi con chồn bảo bối của Bổn vương phi?"

"Hí. . ." Những tiểu thương vốn đang ngừng thở, dựng thẳng màng nhĩ lắng nghe. Nghe được Thượng Quan Ngưng Nguyệt cố ý dương cao giọng, không hẹn mà cùng hít vào một ngụm khí lạnh.

Không thể nào, người phủ Tả Tướng ngược đãi con chồn bảo bối của Thụy vương phi? Má ơi, cái này thật là chuyện lớn a! Có khi nào Thụy vương phi vì con chồn, mà huyết tẩy toàn bộ phủ Tả Tướng không?

"Ngân Lang, ngươi nói người phủ Tả Tướng ta ngược đãi Tiểu Kim Chồn, vậy chứng cớ đâu?" Lăng Tiêm Tiêm phẫn nộ chỉ tay vào mặt Ngân Lang, lạnh lùng nói: "Nếu ngươi không lấy ra chứng cứ thuyết phục, thì chính là đang nói xấu phủ Thừa Tướng. Cho dù người có Thụy vương cùng Thụy vương phi làm chỗ dựa, Tả Tướng phủ cũng sẽ không bán một phần mặt mũi, nhất định sẽ bắt ngươi phải trả giá đắt vì lời nói vô căn cứ ngày hôm nay."

Bản edit này được đăng độc quyền trên diên đan Lê Quy Đôn.

Miệng phun ra những lời ngoan độc, nhưng trong lòng Lăng Tiêm Tiêm lại giống như cái gáo múc nước – vô cùng bất ổn.

Nàng và Độc Vương có Kim Phỉ Thúy trong tay, theo lý thuyết Thụy vương Hiên Viên Diễm cùng Long Diệu Hoàng Hiên Viên Ly vì lấy đại cục làm trọng, tạm thời sẽ không dám đắc tội Tả Tướng phủ . Bởi vì trong lòng bọn họ đều biết, nếu Độc Vương hủy hoại Kim Phỉ Thúy, việc tìm Thánh Thủ Y Vương liền giống như mò kim đáy biển. Nếu không tìm thấy Thánh Thủ Y Vương, vậy chẳng khác nào bóp chết mạng sống của mẫu phi bọn họ.

Nhưng hôm nay, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cao giọng tìm Tả Tướng phủ gây phiền toái, hai tên Hiên Viên Ly cùng Hiên Viên Diễm không có khả năng hoàn toàn không biết a, vì sao bọn họ không ngăn cản chứ? Này. . . Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì a?

"Chứng cứ?" Nghe Lăng Tiêm Tiêm nói, Ngân Lang đột nhiên nhíu mày. Tay trái mò mẫm thứ gì đó trong ngực, lạnh lùng nói: "Lăng đại tiểu thư muốn chứng cứ phải không? Được, như vậy ta liền lấy chứng cứ ra, nghe xem Lăng đại tiểu thư giải thích như thế nào?"

Gió nhè nhẹ thổi, mơ hồ có thể ngửi thấy mùi máu tươi, mà mùi máu từ trong ngực Ngân Lang bay ra. Ngân Lang nắm chặt tay rút ra, chậm rãi mở lòng bàn tay, mà ngón tay hắn cũng vội vàng đè lại một nhúm lông vàng dính máu.

"Vương phi, người xem đi." Ngân Lang cung kính xoay người hướng tới Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đem nhúm lông dính máu trong tay dâng lên cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt tiếp nhận nhúm lông vàng, nhẹ nhàng vuốt ve, nàng nhướng mày nhìn Ngân Lang: "Đây là lông trên người Cầu Cầu, mà còn dính máu? Ngân Lang, sao ngươi tìm được?"

"Thuộc hạ vì ăn phải điểm tâm hỏng nên bị đau bụng, thế này mới mượn nhà vệ sinh phủ Thừa Tướng dùng một lát. Sau khi tiến vào nhà vệ sinh, thuộc hạ vô tình phát hiện nhúm lông vàng dính máu này ở góc nhà vệ sinh." Ngân Lang lạnh lùng quét mắt nhìn Lăng Tiêm Tiêm, mở miệng tiếp tục nói: "Trong Thụy vương phủ, ngoại trừ vương phi, Tiểu Kim Chồn thân cận nhất với thuộc hạ. Bởi vậy, thuộc hạ liếc mắt một cái liền nhận ra nhúm lông dính máu này là của nó."

Rũ mắt xuống, yêu dã nở nụ cười, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhướng mày, ánh mắt sắc bén bắn thẳng đến Lăng Tiêm Tiêm nói: "Trước đó ngươi đúng lý hợp tình nói Tiểu Kim Chồn không ở trong Tả Thừa tướng phủ, như vậy ta hỏi ngươi. . . Vì sao Ngân Lang phát hiện nhúm lông trong phủ ngươi, thậm chí còn dính máu?"

"Ha ha ha. . ." Lăng Tiêm Tiêm ngửa đầu cười to, trào phúng nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ý tứ trong mắt của nàng rất rõ ràng: thủ đoạn hãm hại người vụng về như thế, thực mệt ngươi không biết xấu hổ lấy ra tự làm mất mặt? Nhúm lông vàng này, rõ ràng là do ngươi phân phó Ngân Lang giấu trong ngực trước.

Nhưng mà, Lăng Tiêm Tiêm nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt với ánh mắt khinh thường, nhưng nàng ta cũng không mở miệng phản bác.

Bởi vì trong lòng nàng rất rõ ràng, hôm nay Thượng Quan Ngưng Nguyệt muốn gây phiền toái cho Tả tướng phủ. Nếu nàng một mực chắc chắn Tiểu Kim Chồn ở trong phủ Tả Thừa Tướng, vậy nàng phản bác có ý nghĩa gì?

Coi như không nhìn thấy ánh mắt trào phúng của Lăng Tiêm Tiêm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt thương tiếc cất nhúm lông vào tay áo, mở miệng thản nhiên nói: "Lăng Tiêm Tiêm, chỉ cần ngươi Tả Tướng phủ nguyện ý trả lại Tiểu Kim Chồn cho Bổn vương phi. Bổn vương phi có thể cam đoan với ngươi, tuyệt không truy cứu người ngược đãi nó."

"Tiểu Kim Chồn có thực sự ở trong phủ Thừa Tướng hay không, Thụy vương phi hẳn là biết rõ hơn ai hết. Nếu Thụy vương phi cứng rắn muốn nói Tả Tướng phủ dấu Tiểu Kim Chồn đi, như vậy Tả Thừa Tướng phủ liền mở rộng cửa, tùy thời để Thụy vương phi vào phủ tìm kiếm. Về phần Lăng Tiêm Tiêm ta. . . Không có nhiều thời giờ rảnh rỗi bồi Thụy vương phi."

Lăng Tiêm Tiêm phẫn nộ phất ống tay áo, khoát tay với hai tên con trai của tả Tướng, cùng với mấy thị thiếp và hai mươi mấy hộ vệ, ý bảo bọn họ lập tức cùng mình vào trong phủ.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt lùi lại, khoanh tay ngồi trên nhuyễn tháp, phát ra thanh âm không chút độ ấm: "Tả Tướng phủ nếu đã có tâm dấu Tiểu Kim Chồn đi, Bổn vương phi sao có thể tìm được chứ? Nếu Tả Tướng phủ rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, vậy cũng đừng trách Bổn vương phi tâm ngoan thủ lạt."

Lăng Tiêm Tiêm vốn muốn vào phủ, nghe được những lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đột nhiên đứng lại. Quay đầu, lạnh lùng nói: "Tâm ngoan thủ lạt? Như thế nào. . . Chẳng lẽ Thụy vương phi còn muốn huyết tẩy Tả Tướng phủ?"

"Vậy thì sao?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngạo nghễ nhướng mày, phát ra hơi thở bức người mở miệng nói: "Ngân Lang, lập tức truyền lệnh của Bổn vương phi, bảo trăm tên thị vệ bao vây phủ Thừa Tướng. Nếu Tả Tướng phủ không chịu giao Tiểu Kim Chồn ra, vậy toàn bộ Tả Tướng phủ sẽ trở thành cái nhà giam. Không có sự cho phép của Bổn vương phi, vô luận là ai cũng không thể tự tiện bước ra, nếu không giết không tha."

"Vâng, thuộc hạ đi truyền lệnh." Ngân Lang ứng tiếng, bóng dáng tựa như mũi tên lao đi.

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cho dù ngươi có thân phận Thụy Vương Phi của Long Diệu Hoàng Triều, cũng không có tư cách nhốt người Tả Tướng phủ, càng không có tư cách hạ thủ người của phủ Thừa Tướng." Lăng Tiêm Tiêm xiết chặt nắm đấm, sắc mặt xanh mét nói: "Đương nhiên, nếu ngươi cố ý muốn nhốt hoặc là huyết tẩy toàn bộ Tả Tướng phủ, như vậy cũng không phải không thể. Mời ngươi tiến cung xin thánh chỉ nhốt hoặc huyết tẩy Tả Tướng phủ, sau đó lại đến Tả Tướng phủ diễu võ dương oai. Nếu không làm được, người Tả Tướng phủ ta tuyệt không thể bị người dùng vũ lực."

Lăng Tiêm Tiêm đã nhẫn nhiều rồi, nàng không thể nhịn được nữa, mà cũng không cần nhịn nữa. Đến giờ này khắc này, nàng đã hiểu được chuyện gì xảy ra. Nguyên lai, Thượng Quan Ngưng Nguyệt giả bị mất con chồn tới đại náo Tả Tướng phủ, dụng ý chân chính là lấy cái cớ đến giam hãm Tả Tướng phủ.

Không, nói đúng hơn, người nàng muốn giam cầm là Độc Vương. Xem ra. . . Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã biết tối nay Độc Vương sẽ rời Tả Tướng phủ, dẫn người đến Tuyết Ảnh Các bắt Thánh Thủ Y Vương.

"Bổn vương phi vì sao phải tiến cung xin thánh chỉ?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt rũ mắt xuống, không chút để ý vuốt ve bàn tay, tươi cười lạnh lùng nói: "Hiện tại Bổn vương phi chính là đại diện cho Long Diệu Hoàng, cho nên Bổn vương phi có đủ tư cách giam hãm hoặc là huyết tẩy Tả Tướng phủ."

"Ngươi. . ." Lăng Tiêm Tiêm giật mình, hai mắt đầy tức giận, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên làm thế nào.

"Thụy vương phi đại biểu cho Long Diệu Hoàng, lời nói đại nghịch bất đạo như thế, Thụy vương phi cũng dám nói ra?" Lăng Tiêm Tiêm muốn nói lại không biết nói sao, nhưng mà hai đứa con trai cùng đám sủng thiếp của Tả Thừa Tướng đã thay nàng nói tiếp. Nhưng mà, bọn họ vừa dứt lời, thân hình lập tức cứng ngắc tại chỗ.

Cùng lúc đó, đám tiểu thương liều mạng nhu nhu ánh mắt, bùm một tiếng quỳ trên mặt đất, thanh âm vang dội hô: "Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế. . ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1470

1 ... 184, 185, 186

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 211, 212, 213

16 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

17 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

18 • [Hiện đại] Không thịt không vui - Tát Không Không (Hoàn quyển thượng)

1 ... 59, 60, 61

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 54, 55, 56

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ
Hạ Yến Tuyệt: Chán quá, giờ box chat chả sôi nổi như xưa nữa QAQ
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 206 điểm để mua Doggi bú bình
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 330 điểm để mua Bé sao vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 281 điểm để mua Doraemon ngồi
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.