Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 08.09.2014, 13:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 189: Trở về nhà



Tử Tình cùng Lâm Khang Bình tự nhiên không biết kinh thành xảy ra chuyện gì, ngựa không dừng vó, chạy mãi, buổi tối thì cố gắng tìm một nhà trọ trong thành, ba người ở tiến vào Lư châu thì trời bắt đầu mưa phùn liên miên, Lâm Khang Bình thấy Tử Tình một đường tàu xe mệt nhọc, muốn ở lại một hai ngày để nghỉ ngơi, nhưng Tử Tình biết hắn một ngày không về đến nhà thì lòng vẫn lo sợ. Huống hồ mắt thấy đã đến cửa nhà, Tử Tình cũng nghĩ vậy, mà mùa xuân phía nam mưa phùn không dứt, cho nên không nghỉ lại, cũng hợp với ý của Khang Bình.

Nguyên bản con đường không đến hai ngày, ba người lại chạy dưới con đường lầy lội vì trời mưa mất bốn ngày mới trở lại Tình viên, thể xác và tinh thần của Tử Tình mỏi mệt không chịu nổi, vừa vào cửa đã đổ bệnh, sốt cao triền miên, hôn mê bất tỉnh.

Lâm Khang Bình vừa sai người đi mời đại phu, một sai người mời Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đến, hai người đều phát hoảng, vội vội vàng vàng chạy tới Tình viên, Thẩm thị thấy Tử Tình hôn mê bất tỉnh, ghé vào trên người Tử Tình, nước mắt sẽ không ngừng được, trong lòng không khỏi có chút oán niệm đối với Lâm Khang Bình, một đứa nhỏ vui vẻ ra cửa, hơn một tháng vào cửa lại bị bệnh không tỉnh là sao.

Lâm Khang Bình mời Tăng Thụy Tường vào thư phòng, đem nguyên do nói ra. Tăng Thụy Tường nghe xong rất là khiếp sợ, vẻ mặt không thể tin, chuyện này quá trùng hợp, trùng hợp đến nỗi không thể tin, dặn dò: "Đối phương là người chúng ta không biết, nhưng có điều khẳng định là chúng ta không thể đụng vào đối phương. May là các ngươi thuận lợi trở lại, nhớ lấy, việc này đừng nói với ai cả, một hai năm tiếp đừng để Tử Tình đi đâu, ngươi làm việc cũng phải cẩn thận một chút, kinh thành thì ngươi cũng đừng đi tỏng vòng ba bốn năm nữa." Hai người lại thương lượng chuyện đục tường để hai nhà thong nhau, tiện cho việc Tử Tình qua lại.

Chu đại phu đến bắt mạch, chỉ nói là mệt nhọc quá độ, hơn nữa lại bị cảm lạnh, uống mấy thang dược, hết sốt rồi thì tĩnh dưỡng là được, Thẩm thị cùng Tăng Thụy Tường mới nhẹ nhàng thở ra. Lâm Khang Bình cũng thoải mái hơn, đi rửa mặt đã.

Tử Tình sốt mơ mơ màng màng, khi ngủ khi tỉnh, luôn nói lời vô nghĩa, Lâm Khang Bình ôm nàng, dỗ nàng, Tử Tình chỉ có nằm ở trong lòng hắn mới ngủ an ổn. Cho nên mấy ngày liên tiếp, Lâm Khang Bình ngay cả cơm cũng không ăn, người đã gầy đi rất nhiều.

Thẩm thị mỗi ngày đều đến, thấy Lâm Khang Bình tận tâm tận lực chiếu cố Tử Tình như thế, trong lòng không còn oán hận. Ngược lại khuyên Lâm Khang Bình chú ý nghỉ ngơi, đừng mệt mõi quá.

Chờ Tử Tình hoàn toàn khở mạnh, có thể xuống đất thì đã là chuyện của nửa tháng sau. Thời gian này Lưu thị cùng Trần thị cũng đi lại thăm nàng, Tử Tình mới biết Lưu thị mang thai nên lần này không đến kinh thành, hai ngày sau khi Tử Tình đi bạc thì Trần thị sinh nam hài vào mười sáu tháng chạp, trong nhà rất nhiệu việc. Nên Thẩm thị tự mua cho các nàng mỗi người mỗi nha hoàn tầm mười hai tuổi để hầu hạ. Cứ như vậy, Thẩm thị thoải mái hơn, giặt giũ nấu nướng không cần tự mình làm.

Ngày này, Tử Tình muốn về nhà mẹ đẻ. Đem lễ vật ở kinh thành mang đến chia cho mọi người, nhưng thấy bên ngoài vẫn mưa phùn triền miên, Lâm Khang Bình sợ nàng mắc mưa lại cảm lạnh nên Tử Tình đành phải thôi. Lâm Khang Bình nói mưa triền mien đã hơn nửa tháng rồi .

Thấy sức khỏe của Tử Tình tốt, Lâm Khang Bình mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, cũng có tâm tình giỡn với Tử Tình, mấy ngày nay hắn một tấc cũng không rời Tử Tình, đút cơm, đút dược, tắm rửa, ngay cả nguyệt sự trên người cũng đều một tay hắn thay. "Bây giờ ngươi đã khỏe, nên thưởng cho vi phu đi. Vừa vặn trời đổ mưa, rãnh rỗi quá, không bằng chúng ta làm ít việc có ý nghĩa để đỡ buồn đi."

Tử Tình bị sốt nên không biết gì. Bây giờ nghe thấy chuyện hắn giúp đỡ thay thứ kia, đã sớm đỏ bừng mặt, Tử Tình không ngờ Lâm Khang Bình lại vì nàng mà làm những điều này, vừa cảm động lại vừa xấu hổ, Lâm Khang Bình đã làm hòa thượng hơn một tháng, giờ phút này thấy Tử Tình thẹn thùng quyến rũ, làm gì mà nhìn nỗi, vợ chồng tận tình dây dưa, cho đến tình trạng kiệt sức.

Ngày thứ hai, Lâm Khang Bình vào thành thu tiền thuê cửa hàng, trở về, đem ngân phiếu giao cho Tử Tình, Tử Tình ôm hộp nhỏ, nằm ườn trên người Lâm Khang Bình đếm ngân phiếu, đột nhiên hỏi Lâm Khang Bình về tiền lời ở cửa hàng kinh thành.

Lâm Khang Bình nói: "Một năm nay tiền thu được vào khoảng năm trăm lượng, Vương Tài cùng Vương Hỉ mỗi người được 20 lượng, còn có hai tiểu nhị nữa, một tháng 800 văn."

Tử Tình nghĩ nghĩ, nói: "Không bằng ngươi đem cổ phần của cửa hàng cho bọn họ một nửa, làm tốt, tiền lời nhiều, bọn họ cũng sẽ được nhiều, làm việc càng tích cực hơn. Ngươi cứ thưởng tiền như vậy, làm tốt hay xấu cũng được nhiêu đó, bọn họ sẽ không nhiệt tình lắm đâu."

Lâm Khang Bình nghe xong, không khỏi ôm lấy Tử Tình cắn mấy cái: "Nàng dâu của ta thật thông minh, cứ như vậy, bọn họ sẽ muốn kiếm nhiều bạc, nên sẽ nghĩ cách làm buôn bán tốt hơn, ta cũng không cần sầu não việc này. Về sau cuối năm của hàng năm thì để bọn họ đến báo cáo sổ sách một lần, thuận tiện thu tiền thuê cửa hàng kia, mười năm này, ta không muốn đến kinh thành."

"Gọi nàng dâu cái gì, không bằng kêu lão bà đi, lỡ tương lai ta có đứa nhỏ, ngươi sửa miệng cũng khó, người khác nghe thấy ngươi kêu như vậy sẽ có phiền toái. Cái này gọi là nhập gia tùy tục." Tử Tình nói.

"Được, lão bà thì lão bà, đều do lão bà định đoạt." Nói xong liền ôm Tử Tình.

Tử Tình lay hắn một chút, nói: "Đừng quậy nữa, ta còn có chuyện quan trọng muốn thương lượng cùng ngươi, không tính số lẻ, bây giờ chúng ta có sáu ngàn năm trăm lượng bạc, không tính chanh viên, mùa màng bình thường, hàng năm sẽ được chín trăm lượng tiền cho thuê, tính cả cửa hàng cùng chanh viên thì một năm chưa được 2000 lượng tiền lời, ngươi còn làm buôn bán ở Việt thành không?"

"Làm chứ, làm nhiều năm nên quen rồi, hàng năm chỉ cần đi hai lần, ta đã hẹn Đại Vệ rồi, ngươi yên tâm, ta sẽ cẩn thận mà. Nếu như thế thì mỗi lần ta mang ba ngàn lượng bạc ra ngoài, tầm 2 tháng, trừ chi phí tiêu dùng, cũng được gần 2000 lượng tiền lời. Thừa lại mấy ngàn lượng để ngươi cất mà dùng, ngươi muốn làm gì?"

"Ta muốn mua khối hoang ở đối diện đường đi lên trấn, thật ra lần trước mua chanh viên thì ta đã suy nghĩ rồi, bất quá lúc đó sợ cách trấn gần, rất dễ bị chú ý, không thích hợp làm vườn trái cây, không phải để người ta cả ngày nhớ thương à. Bây giờ ta muốn mua để trồng khoai lang cùng dương khoai, đương nhiên, đất này phải chăm sóc vài năm mới trồng được lúa. Ta có thể trồng trước đậu và ngô. Thật ra mua ruộng nước đỡ bớt việc hơn, nhưng ruộng nước quá ít, lại đắt đỏ, còn không dễ mua, đất hoang giá rẻ, mình lại mướn vài người quản lý, chắc chắn không mệt gì." Tử Tình nghĩ, có nhiều tiền như vậy mà mỗi ngày nằm ở trong nhà làm sâu gạo cũng không phải chuyện tốt gì, không thể xuyên không vì mục tiêu này mãi được.

"Ta không muốn cả ngày ở nhà, sẽ mốc meo mất, ngươi để ta làm những chuyện ta thích đi." Tử Tình thấy Lâm Khang Bình nhướng mày, vội thêm một câu.

"Được, mặc kệ ngươi muốn làm gì, thì cứ làm, nhưng ngươi đừng ra ngoài, có việc gì cần lắm thì để ta làm, ngươi chỉ cần ở phía sau bày mưu tính kế. Nếu không có ta ở nhà, thì còn có Lâm An Lâm Phúc, ta rất sợ, sợ một ngày rời xa ngươi, chỉ ôm ngươi ta mới có cảm giác không mất ngươi." Lâm Khang Bình ôm Tử Tình, đầu để lên vai nàng.

"Ta biết, ngươi yên tâm, nếu không có chuyện gì thì ta không ra ngoài, cho dù có chuyện gì quan trọng lắm thì ta sẽ mặc đồ kiểu thôn cô, cam đoan không ai biết ta là ai, còn phải hỏi một câu, nha đầu nông thôn này từ đâu đến?" Tử Tình một bên vuốt mặt Lâm Khang Bình, một bên cười nói.

"Ngươi biết không, Tình nhi, một đường này, trong lòng ta có bao nhiêu khủng hoảng, nhưng ta lại không dám cho ngươi biết, sợ ngươi nóng lòng giống ta. Ngày ấy ở Lư châu, ngươi nói muốn chạy mưa về nhà, thật ra thì ta cũng muốn như vậy, ai ngờ ngươi về nhà lại bị bệnh, bệnh đến hôn mê bất tỉnh, trong lòng ta cực kỳ khó chịu, hận bản thân không làm được việc gì, ngay cả ngươi cũng không bảo vệ cho tốt, còn hận vì sao bản thân muốn dẫn ngươi ra ngoài, vì sao không ở Lư châu tĩnh dưỡng mấy ngày, hận không thể bị bệnh thay ngươi." Lâm Khang Bình nhớ tới những ngày kia, trong lòng vẫn khủng hoảng.

"Không có việc gì, Khang Bình, ngươi đừng nghĩ như vậy, ngươi phải biết rằng, mặc dù là Văn gia tam thiếu gia, cũng có rất nhiều chuyện không làm nỗi, huống chi là ngươi và ta? Trên đời này, có mấy ai có thể sống như ý muốn đâu? Ta nghĩ, mặc dù là hoàng đế, hắn cũng có rất nhiều chuyện phiền não, chỉ sợ không thể muốn làm cái gì thì làm cái đó, ngươi ở Văn gia nhiều năm, còn chưa nghĩ thông suốt đạo lý nào sao? Ta hi vọng chúng ta có thể vui vui vẻ vẻ mà sống, quý trọng cơ hội ông trời cho chúng ta ở cùng nhau." Tử Tình khuyên nhủ, nàng cũng không hi vọng Lâm Khang Bình hối hận điều gì.

"Cũng đúng, đạo lý dễ hiểu như vậy mà ta lại không nghĩ thông suốt, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ta cũng vì quá để ý đến ngươi, cho nên, Tình nhi à, ngươi có thể đáp ứng ta, một hai năm nay đừng ra ngoài nhiều, cũng đừng vào thành, ngươi muốn mua gì thì ta đều có thể mua cho ngươi. Ta sẽ mua thêm vài người. Đúng rồi, chúng ta đục tường thong với nhà mẹ đẻ của ngươi, ngươi về nhà mẹ đẻ thì đi bằng cổng đấy, muốn đi khi nào thì đi. Ta làm việc xong sẽ lập tức trở lại cùng ngươi."

Tử Tình nghe xong, nước mắt chậm rãi chảy ra, Lâm Khang Bình thống khổ, nàng biết chứ, Tử Tình ôm Lâm Khang Bình, chủ động dâng đôi môi, giờ phút này, ngôn ngữ là điều xa xỉ, dùng hành động mới chính xác.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.09.2014, 14:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 190: Tử Tình mang thai



Mưa phùn rơi hơn một tháng, không có dấu hiệu ngừng lại, khí hậu phía nam là như vậy, mặc dù là mùa xuân, có mưa nhưng rất lạnh, Lâm Khang Bình cùng Tử Tình về nhà mẹ đẻ, Thẩm thị phát sầu nói mưa thế này không có cách nào để ươm giống.

Tử Tình đành phải lấy mười tấm ván gỗ ngăn lại thành hình chữ nhật, bỏ đất vào, để trong nhà tắm của mình, ban ngày có khi bưng ra để ở hành lang. Bởi vì Tử Tình muốn dùng nước ấm mỗi ngày, phản cũng muốn thiêu, mùa xuân phía nam cực kì ẩm ướt, phản này sưởi ấm nên vừa khô ráo lại vừa nóng hổi, Tử Tình không có việc gì đều nằm trên phản, cho nên mỗi ngày trong phòng tắm cũng đốt lửa, độ ấm khá cao.

Mắt thấy gần đến tháng ba rồi mà mưa vẫn chưa ngừng, Tử Tình đoán cày bừa vụ xuân sẽ trễ hơn nữa năm, liền bảo Lâm Khang Bình mua thóc gạo đủ dùng trong một năm. Ít nhất, lúa năm nay là không có thu hoạch, đều bị úng vì nước mưa, nên giá chắc chắn sẽ lên.

Lâm Khang Bình đi chanh viên mấy lần, nói cỏ dại rất tươi tốt, Tử Tình có thế nhớ, nói: "Cơn bệnh này làm bao nhiều việc bị hoãn, lúc đầu tính là mua mấy con dê nui và thỏ để nuôi thả, lại quên mất."

"Việc này cũng dễ thôi, ngày mai ta sẽ bảo người đi mua là được."

"Còn có một việc nữa,cỏ dại nhất định phải thanh lý định kì, bằng không, rễ cỏ tràn lan sẽ ăn hết phân của cây ăn quả, rồi cây ăn quả sẽ không phát triển, mà có phát triển thì quả cũng không ăn ngon."

"Ừ, ta biết, đúng rồi, khoảng đất trống lớn ở giữa ngươi định làm gì? Hình như ta nghe ngươi nói muốn làm nhà gì đó?" Lâm Khang Bình hỏi.

"À, chỗ ấy là ta tự dưng nghĩ ra thôi, muốn xây một căn nhà thật đặc biệt, gọi là nơi nghỉ dưỡng, chờ lúc hoa cam nở hoặc khi nào thì đến đó giải sầu thì cugnx có nơi để ở vài ngày, nhưng ta còn chưa nghĩ ra nên xây nhà kiểu nào. Chuyện này không quan trọng, về sau rồi nói, chờ ngươi có cơ hội thì Đại Vệ xem người tây ở nhà thế nào nhé?” Tử Tình muốn ở biệt thự kiểu phương tây. Trong tường có lò sưởi, mùa đông thì trải thảm Ba Tư ở đấy. đọc vài tờ sách giải trí, trong tay cầm đồ ăn vặt, đó là giấc mộng của Tử Tình, mà lúc này, thứ nhất là không có bản vẽ, thứ hai là không biết người làm nhà có làm được không, còn nữa, rất khác dị có bị chú ý không?

Lâm Khang Bình nghĩ nghĩ: "Ta cũng đi không ít nơi, đợi có cơ hội ta sẽ nhìn kiểu nhà, dù sao cũng không sốt ruột. Nhưng cỏ dại này thì phải thuê vài người sớm diệt đi."

Lâm Khang Bình nói xong liền đi tìm Tăng Thụy Ngọc, mướn mười người đến chanh viên thanh lý cỏ dại, giờ phút này, bởi vì trời mưa, mọi người đều rãnh rỗi, có việc làm, đương nhiên là đồng ý. Hết năm ngày mới thanh lý được 7 8 phần, về sau việc này giao cho một nhà Vương Thiết Sơn.

Ngày này, Lâm Khang Bình ra ngoài làm việc, Tử Tình nằm trên phản, xem mưa phùn triền miên ngoài cửa sổ, mưa phùn Giang Nam luôn gợi lên sự buồn bã, Tử Tình thở dài, bỗng nhiên nhớ tới mấy quyển sách mình mua ở kinh thành, vội tìm đến, vừa mở ra trang đầu, chợt nghe Tử Hỉ kêu lên "Tỷ, tỷ tỷ, ngươi đã khỏe?"

Tử Tình vội vàng giấu thư đi, Tử Hỉ đã chạy vào phòng, Tử Lộc, Tử Thọ cũng vào theo, thì ra là được nghỉ cày bừa vụ xuân. Lần trước bọn họ nghỉ phép về nhà thì Tử Tình vẫn chưa khỏe, Tử Thọ cùng Tử Hỉ đều vây quanh Tử Tình. Nhất là Tử Hỉ, thấy Tử Tình ra ngoài một chuyến, trở về bị bệnh hơn nửa tháng, sức khỏe còn chưa tốt, vành mắt đều đỏ, lúc đó phải đi học, rất nhưng nhớ.

"Tỷ, quả thật là ngươi đã khỏe hơn rồi." Tử Hỉ luôn luôn thân thiết với Tử Tình, nằm bẹp lên phản, thuận tay sờ mó dưới chăn, lục ra quyển sách mà Tử Tình giấu, "Tỷ, ngươi đọc sách gì hả? thấy ta đến, còn thần thần bí bí giấu đi?"

Tử Tình thấy, vội muốn cướp lại, Tử Hỉ bĩu môi nói: "Không phải là tiểu thuyết tình yêu à? Có cái gì mà giấu? Có rất nhiều bạn của ta đều vụng trộm truyền tay nhau để đọc, dù sao cũng là ít chuyện tình cảm thôi, tỷ, không bằng ngươi viết lại câu chuyện của ngươi với tỷ phu, chắc chắn sẽ bán được nhiều cuốn, dù sao các ngươi tự xây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng."

"Đúng vậy, ta gọi đó là ‘tuổi xuân dốc lòng làm việc’, có thể khích lệ nhiều người thực hiện giấc mộng thanh xuân của mình bằng hai bàn tay trắng." Tử Tình có chút đắc chí.

"Tiểu tứ nói bậy bạ gì hả? Tình nhi, ngươi cũng có thể làm bậy theo à, nữ tử nhà lành ai lại có thể làm chuyện này? Ngươi không cần thanh danh à?" Tử Lộc nghiêm túc nói.

Tử Tình thấy Tử Lộc nói nghiêm trọng, vội bỏ qua chuyện này. Mấy người nói chuyện đến trời tối mới giiar tán, Tử Lộc lâu lâu mới về nhà một chuyến, đứa nhỏ mới được mấy tháng nên Tử Tình đẩy bọn họ về.

Mấy ngày kế tiếp, thấy sắc trời không tốt, sợ Tử Tình đi qua thăm bọn hắn thì bất tiền, nên Tử Hỉ hầu như ngày nào cũng đến Tình viên chạy, buổi tối ăn xong cơm chiều mới trở về, có khi còn kéo Tử Thọ chơi mạc chược với Tử Tình, gặp trời mưa to, Tử Tình sẽ bảo bọn họ ở lại. Vì thế chọc Lâm Khang Bình ăn mấy hủ dấm chua, nói ban ngày ban mặt muốn ôm nàng dâu của mình cũng khó.

Mưa tạnh vài ngày, Tăng gia vội vàng trồng cây, Lâm Khang Bình giúp không được gì, nhưng ra ngoài mua mảnh hoang kia, tổng cộng có hơn hai trăm mẫu, trong đó còn có một núi hoang nhỏ, hết hơn 500 lượng bạc."Tình nhi, lúc này ngươi có việc để làm rồi, ngươi ở nhà nghĩ, hai trăm mẫu này muốn trồng thứ gì thì bảo ta một tiếng là được, ta sẽ giúp ngươi mua cả vùng đất hoang, để ngươi làm địa chủ."

"Mục tiêu của ta là muốn có ngàn mẫu ruộng tốt, hàng năm thu tiền thuê, đếm bạc đến nổi đếm không hết." Tử Tình cười trả lời.

"Được, đến lúc đó chúng ta cùng nhau đếm." Lâm Khang Bình ôm Tử Tình cười nói.

Ngày nhanh chóng đi vào tháng bốn, ngày này, Lâm Khang Bình bắt mấy con lươn từ hồ nước về, Tử Tình đang thêu hoa ở trong phòng, bình phong trong nhà còn có mấy cái chưa thêu.

Tiểu Thanh Tiểu Lam không dám làm lươn, Tử Tình chỉ điểm Lâm Khang Bình cách làm thế nào, ngửi thấy mùi máu, Tử Tình nôn toàn bộ đồ ăn buổi sáng ra, Lâm Khang Bình thấy vậy, vội bỏ lại đồ trong tay ra, đến đỡ nàng, ngửi thấy mùi tanh trong tay Lâm Khang Bình, Tử Tình đẩy hắn ra, nôn khan không ngừng, Tiểu Thanh bưng nước ấm đến để nàng súc miệng. Lâm Khang Bình rửa tay, ôm Tử Tình lên phản, cười hì hì nhìn Tử Tình.

Tử Tình sờ sờ trán hắn, nói một câu: "Không phát sốt mà sao thấy ta nôn nhiều mà ngươi còn có thể cười?"

"Tình nhi, kỳ thực mấy hôm trước ta đã đoán được, nhưng không xác định, nên không dám nói cùng ngươi. Hôm nay thấy ngươi nôn như vậy nên ta chắc chăn hơn. Ngươi quên quỳ thủy (kinh nguyệt) của ngươi chưa đến à, ta sợ ngươi bị gì nên vụng trộm đến hỏi nương, nương nói chắc là ngươi có em bé, lại hỏi ngươi có nôn mửa không, nói vài ngày nữa nên tìm đại phu đến bắt mạch, nên ta không nói với ngươi."

Tử Tình nghe xong hai tay véo mặt Lâm Khang Bình, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tốt lắm, ngươi có việc không nói trước với ta, lại chạy tới hỏi nương, xem ta thu thập ngươi thế nào."

"Tình nhi ngoan, đừng hoạt động mạnh, cẩn thận động thai khí, ngươi không thấy mấy ngày nay ta không dám ép buộc ngươi à? Thân thể ngươi yếu đuối, phải dưỡng cho tốt, ta đã bảo Lâm An đi mời đại phu rồi." Nói xong, hôn một cái lên mặt Tử Tình, bỏ chạy ra ngoài.

Chu đại phu bắt mạch một lúc lâu, mới nói ‘chắc là có hỉ mạch’ (hỉ mạch = có con), không rõ lắm, phải qua nửa tháng mới xác định rõ. Tử Tình dự tính ngày sinh chắc tầm ở cuối năm.

Tiễn bước Chu đại phu, Lâm Khang Bình ôm Tử Tình trở lại nội viện, để lên tháp quý phi, nhìn mắt Tử Tình: "Tình nhi, ta thật sự rất vui, không chỉ vì chuyện có đứa nhỏ, mà là bởi vì có đứa nhỏ, ta mới cảm nhận được ngươi thật sự đã gả cho ta, hoàn toàn thuộc về ta, ngươi hiểu không?"

"Chẳng lẽ ta sống với ngươi vài tháng, ngươi đều đang nằm mơ à?" Tử Tình chủ động hôn môi Lâm Khang Bình.

"Ngươi không biết đâu, lúc ta biết trước khi thành thân, thiếu gia chạy tới gặp ngươi, trong lòng ta rất sợ, ta không ngờ thiếu gia lại yêu ngươi sâu nặng đến thế, khi chúng ta gặp thiếu gia ở kinh thành, thấy ánh mắt thiếu gia nhìn ngươi, ta biết, hắn chưa buông tay ngươi lần nào, nhất là sau này luôn luôn đi theo chúng ta xem hội hoa đăng, hắn không chịu buông tay ngươi, nên có cơ hội gặp là hắn gặp, còn nữa, ngày thứ hai, ta ra ngoài, về nhà thấy hắn dựa vào cửa bếp nói chuyện với ngươi, nhìn thấy ngươi tự tay nấu cơm cho hắn, trong lòng ta thật sự ê ẩm , thành thân tới nay, ngươi còn chưa từng làm bữa cơm ngon nào cho ta cả."

"A, ai đánh vỡ bình dấm chua, sao chỗ nào cũng chua thế nhỉ? Ta chỉ coi hắn là bạn mà thôi, ngươi cũng biết, ngoài ngàn dặm mới gặp được một người quen, hai nhà còn sâu xa như vậy, ta cũng chỉ khách khí nói một chút, mời hắn ăn bữa cơm, người ta muốn đến, ta sao đuổi người ta đi được."

"Ta biết, mà ta nhìn thấy thiếu gia như vậy, trong lòng sẽ nhịn không được mà tự hỏi mình, Tình nhi đi theo ta, không có cẩm y ngọc thực, có hối hận vì lựa chọn lúc trước hay không, có phải có một ngày sẽ rời ta hay không? Nhất là lần này đến kinh thành, làm ta cảm nhận càng sâu sắc, Tình nhi của ta ưu tú như vậy, ngay cả công tử quý tộc đều coi trọng ngươi, ta chỉ là một kẻ bình thường, lại từng làm nô tài. Lâm Khang Bình ta có đức hạnh gì mà có thể có được ngươi."

"Đồ ngốc, hắn là hắn, ta là ta, ta không biết người khác muốn gì, nhưng ta biết ta muốn gì." Tử Tình nói xong ôm lấy Lâm Khang Bình.

Lâm Khang Bình tiện thể hôn một cái một mạnh, nói: "Ngươi cố ý chọc giận ta à, biết ta không thể làm gì ngươi đúng không? Chờ đứa nhỏ sinh ra, xem ta có thể tha ngươi không nhé. Không nói chuyện này nữa, hôm nay ta thật sự rất vui, Tình nhi vẫn là Tình nhi của ta. Chúng ta hôm nay nói cho nhạc phụ cùng nương đi, để bọn họ cũng vui mừng, thuận tiện nhờ nương làm ít đồ ngon cho ngươi ăn, nếu không, ta cầm lươn theo để nương làm, ngươi chắc chắn là thích ăn."

"Đúng rồi, ta luôn luôn muốn hỏi vì sao ngươi không gọi cha và nương, mà gọi là nhạc phụ cùng nương, ngươi không sợ cha ta nghe xong sẽ mất hứng à?"

"Nhạc mẫu thoạt nhìn rất thân thiết, hiền hoà, giống như nương của ta vậy, nhạc phụ có chút nghiêm túc, ta không dám gọi hắn là cha, sợ hắn trách mắng."

Tử Tình biết Thẩm thị càng xem Lâm Khang Bình lại càng vừa lòng, thường xuyên khen không dứt miệng, nên Tăng Thụy Tường cũng đắc ý vài phần, bởi vì Lâm Khang Bình là người hắn chọn túng.

Lâm Khang Bình dẫn Tử Tình đang định ra ngoài, Tử Vũ đã kích động chạy vào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.09.2014, 15:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5607 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:iou: Đăng trước 1 chương của ngày mai héng, tại tối nay ta đem máy đi sửa, không biết có bị mất sạch dữ liệu gì không, mất usb òi nên đành phải tạm bợ kiểu này đây  :behe:  :behe:

Chương 191: Tử Phúc trúng cử



Tử Vũ vào cửa, đã hô: "Đại tỷ, đại ca túng cử, trong nhà có người tới đưa tin mừng. Nương bảo ta đến báo cho các ngươi để các ngươi nhanh đến."

Tử Tình nghe xong sẽ chạy ra ngoài, Lâm Khang Bình kéo Tử Tình lại, nói: "Vừa rồi đại phu nói thế nào hả?"

Thấy Tử Vũ tò mò nhìn bọn họ, Lâm Khang Bình hỏi Tử Vũ: "Quan sai báo tin đã đi chưa?"

"Chưa đâu, cha mẹ đang mời bọn họ uống trà."

"Vậy ngươi về trước đi, ta cùng tỷ tỷ người lát nữa sẽ qua, chúng ta còn muốn thu xếp ít đồ." Lâm Khang Bình nói xong phái Tử Vũ đi trước, Tử Vũ bước một bước lại quay đầu nhìn Tử Tình, vừa nhìn vừa lắc đầu.

Tử Tình không hiểu "Không phải chỉ là binh lính, hai quan sai đến truyền tin thôi mà cũng nghĩ tới chuyện kia à."

"Tình nhi, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút, không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất (ý là không sợ gì, chỉ sợ lỡ như), ai biết hắn là người nào, muốn làm cái gì, với lại, nếu ta mất ngươi thì ta làm sao giờ."

Hai người nói chuyện chừng nửa canh giờ, mới đến Tăng gia, lúc này, quan sai đã đi, lão gia tử cùng Điền thị đều đến, tất cả đều vui sướng, Tử Tình hỏi rõ, Tử Phúc đứng hàng thứ 12 trong cuộc thi, thực tập ba năm ở Hàn Lâm viện rồi sẽ nhận chức chức quan, nhưng chỉ có ba tháng được nghỉ, nói cách khác, Tử Phúc sẽ lập tức về nhà.

Lão gia tử muốn làm tiệc rượu, mời toàn thôn đến ăn, Thẩm thị nghe xong tất nhiên là không ý kiến, nói: "Đúng vậy, đây là vinh quang, bao nhiêu người cầu còn không được. Chờ Phúc nhi về nhà, lại chọn một ngày lành, làm một lần thật lớn."

Chờ lão gia tử cùng Tăng Thụy Tường đi thư phòng nói chuyện, Điền thị nói: "Tử Tình, tháng năm bà sẽ làm đại thọ sáu mươi, tiểu cô ngươi được chia làm sáu mươi hầu bao, ngươi làm giúp đi. Tiểu cô người lại mang thai ba tháng, không thể chạm vào kim."

Lâm Khang Bình nghe xong vừa muốn nói chuyện, Thẩm thị vội nói: "Nương, Tử Tình mới bệnh nặng xong, hầu bao này chắc chắn làm không được. Với lại Thu Ngọc chỉ mang thai mà thôi, đâu phải ở cữ, vài cái hầu bao có thể tốn mấy công? Còn nữa, Thu Ngọc hàng năm đều làm rất nhiều hầu bao cho Khang Bình mang đi, từ Trung thu năm ngoái đến giờ, trong tay chắn chắc là có không ít hàng?"

"Đúng vậy, bà à, tiểu cô còn nói vài ngày nữa sẽ đưa tới cho ta." Khang Bình bổ sung thêm.

"Nhưng đồ đó nàng làm rất carn thận, mất nhiều công phu, còn phải dựa vào cái đó để bán lấy bạc. Tử Tình bị gì chứ, không phải chỉ bị cảm lạnh à? Đã hơn hai tháng còn chưa chuyển biến tốt ư?" Điền thị vừa nghe Tử Tình không làm, trong lòng mất hứng.

"Nương, Tình nhi thêu thùa còn cẩn thận hơn tiểu cô của nàng rất nhiều, nếu Thu Ngọc không bỏ hầu bao được, thì để Xuân Ngọc làm, còn có Quế Anh nữa, không phải đều rảnh à?" Thẩm thị trả lời, giọng hơi to. Trong lòng mất hứng, con mình thì coi là bảo bối, con người khác coi là cỏ à? Tuy rằng không phải con người khác, nhưng Tử Tình vẫn là cháu ruột của bà ta mà.

"Hoa quế còn nhỏ, sẽ làm gì chứ?" Điền thị thấy Thẩm thị không cung kính như thường, trong lòng cũng tức giận.

"Nghe bà nói kìa, lúc bà ngoại ta chúc thọ, hầu bao đều do ta làm, khi đó ta mới bảy tuổi, bây giờ Hoa Quế đã mười ba mười bốn tuổi, có thể giúp đại cô làm rồi. Đúng rồi, nương, năm nay bà ngoại đại thọ bảy mươi, chúng ta để Tử Vũ làm tất cả hầu bao thưởng cho bà ngoại đi, bên chỗ bà ngoại nhiều người, Tử Vũ có thể làm được rồi." Tử Tình cố ý nói. Vốn cảm thấy một năm nay Điền thị coi như đã hiểu chuyện, cho rằng ăn chút khổ thì biết hối cải, hôm nay rút gân à, hay cho rằng Tử Phúc có việc vui nên mọi người không so đo với bà?

"Chuyện đứng đắn thì ngươi bảo ngươi mệt, lại có sức lực quan tâm chuyện rỗi rảnh." Điền thị nói.

"Đây chỉ là nói thôi, không cần ta tự tay làm. Bà ngoại ta chỉ có một người con gái là nương của ta, phải lên kế hoạch trước, đỡ đến lúc đó lại luống cuống, giống như ta có ba cô cô cũng phân chia công việc mà làm đấy thôi?"

"Đúng vậy, bà à, Tình nhi bây giờ là lão bà của ta, bệnh nặng còn chưa khỏi hắn, ta cũng để nàng mỗi ngày phí công phí sức làm mấy đồ đó." Lâm Khang Bình nói.

Điền thị nghe xong tức giận đến nỗi nói không ra lời, có thế này mới nhớ tới cả nhà lão nhị đã khác xưa, không ai đem bà để vào mắt, trước kia đã vậy, bằng không cũng sẽ không đem bọn họ đẩy ra, một năm không thèm quan tâm. Còn tưởng rằng Tử Tình thành thân xong, Khang Bình đã tặng bọn họ 1 lượng bạc, sẽ coi bọn họ làm trưởng bối mà hiếu kính. Lão nhân nói rất đúng, bà không thể quá nóng vội, phải dỗ dành nhiều, một khi bọn họ cao hứng, cho ít đồ cũng đủ bà sống thoải mái một lúc.

Điền thị nghĩ thông suốt điểm này, nói: "Cũng đúng, bây giờ Tử Tình đã gả cho người khác, là bà lo nghĩ không chu đáo. Ta tìm ông nội ngươi để xem bọn hắn thương lượng cái gì?"

Thật ra, Tử Tình chủ yếu là phản cảm Điền thị luôn luôn đối xử với nhà Tử Tình không có chút yêu thương nào, biết rõ một nhà Xuân Ngọc làm chuyện quá đáng thế nào với Tử Tình, thế mà chuyện gì cũng giúp đỡ bọn họ tính kế, ngay cả một bữa cơm cũng không buông tha, Tử Tình thật sự không có chút hảo cảm nào với họ. Nhưng Tử Tình cũng hiểu rõ, Điền thị thật tâm yêu thương Xuân Ngọc, chắc lúc đó hai người con trai không ở bên cạnh, Xuân Ngọc luôn luôn cùng bà tranh đấu với bà cố, ở cùng bà nhiều, là tri kỷ của bà, nếu chỉ lấy một phần tình cảm này dành cho Tăng Thụy Tường thì đã khác nhiều. Về phần Hạ Ngọc, là trìu mến, tuổi nhỏ bị ốm đau tra tấn, ai làm nương mà không lo lắng? Đối với Thu Ngọc, Điền thị thật tình sủng ái, dù sao cũng là tiểu nữ nhi. Cho nên, trái tim của Điền thị đã bị ba nữ nhi chiếm hết rồi.

Tử Tình phân tích xong tình cảm của Điền thị đối ới ba nữ nhi, nghĩ đến cảnh đối xử với nhà mình, lại nghĩ đến nhà Khang Bình, Tử Tình chỉ cần cho một cái vòng ngọc, không quý giá gì, nhưng người ta đã thấy đủ.

Chờ Điền thị đi vào thư phòng, Thẩm thị hỏi: "Tình nhi, tìm đại phu sao rồi? Thấy Khang Bình cười mãi, chắc là có em bé rồi chứ gì. Ta biết Khang Bình không để ngươi chiu mệt mõi gì, ta chỉ dặn một câu, ba tháng đầu phải cẩn thận hơn. Nương sinh nhiều con, ăn muối còn nhiều hơn gạo (ý là: kinh nghiệm nhiều), cứ nghe lời nương đi."

"Dạ, đúng rồi, ta lại mua một mảnh hoang, chờ trời tạnh, ta sẽ thuê người dọn chỗ đấy. Chắc sẽ tìm tiểu dượng giúp ta, vừa vặn ta cũng đáp ứng tiểu cô rồi." Tử Tình nói.

"Ngươi mua khi nào?" Vài cái thanh âm đồng thời lên, là phụ thân cộng thêm lão gia tử cùng Điền thị.

"Ai lại mua ?" Đang nói, cả nhà Thu Ngọc cũng vào được.

"Tiểu cô, tỷ ta lại mua một mảnh hoang, đang nói chờ trời tạnh sẽ mời dượng giúp nàng làm việc thì các ngươi tới, đúng là có Thuận Phong Nhĩ (tai thính) mà." Tử Vũ vừa nói cả nhà đều nở nụ cười.

Lúc này, Lưu thị đến, kêu cơm đã dọn xong, Tử Tình cười nói: "Xem ra một nhà tiểu cô không chỉ  có Thuận Phong Nhĩ, còn có Thiên lý nhãn (mắt tinh)." Mọi người cười vang.

Một bàn có ba phụ nữ mang thai mà một sản phụ, không ngờ đều có sức ăn, lại thích ăn lươn, Tử Tình chưa gắp được mấy miếng thì hết lươn, Thu Ngọc luôn luôn nói làm quá ít, bảo Lâm Khang Bình đi bắt thêm, Khang Bình không nhúc nhích.

Sau khi ăn xong, lão gia tử cùng Tăng Thụy Tường thương lượng chuyện tế tổ làm tiệc rượu, Thu Ngọc hỏi Tử Tình: "Tử Tình, nghe nói ngươi mới về đã bị bệnh, cả đoạn thời gian dài không thấy được ngươi, ngươi mang về thứ tốt gì ở kinh thành về?"

Tử Tình mới nhớ tới lễ vật tặng cho bọn hắn, nên bảo Lâm Khang Bình về nhà lấy, đồ đạc thì Tử Tình đã sớm chia trước, đặt ở đầu giường, gần lò sưởi, đều là đồ Tử Tình mua ở hội chùa, mặc dù không đáng giá nhiều tiền, nhưng được Tử Tình cẩn thận lựa chọn, coi như tinh xảo.

Lâm Khang Bình đem đồ đến, Tử Tình cho Điền thị chọn hai món đồ trang sức, nói: "Bà, tuy rằng ta không thể giúp ngươi làm hầu bao hay gì khác, nhưng những thứ này cũng là một phần tâm ý của ta."

"Được, ta biết trong lòng ngươi có bà, bà biết ngươi là đứa nhỏ tốt, dĩ vãng là do bà hồ đồ, ngươi đừng so đo với bà." Điền thị nói lại làm Tử Tình nghe được một phần thật tâm, trong lòng Tử Tình có chút không thoải mái.

Thu Ngọc luôn luôn thích cái đẹp, chọn năm sáu món mới dừng tay. Tử Tình đem số còn thừa cất đi, đặt ở chỗ Thẩm thị, nói là chờ Chu thị cùng Hạ Ngọc, Tử Bình đến thì lại chia.

Lâm Khang Bình và Tử Tình trở về nhà, Tử Tình đột nhiên hỏi Lâm Khang Bình dịnh khi nào thì đi, Lâm Khang Bình nói: "Tình nhi, ta thật sự không muốn đi, để ngươi mang thai ở nhà một mình, ta có chút lo lắng, mà ta đã hẹn với Đại Vệ rồi, Vương Tài còn chờ ta ở Cảnh Đức trấn. Năm nay lá trà khó mua, mỗi ngày trời đều mưa thì sao mua trà được?"

"Không sao, ngươi cứ đi đi, không được thì ta trở về nhà mẹ đẻ ở, đại tẩu cũng ở nhà mà, ban ngày để bọn Tiểu Thanh đi đến giúp đỡ làm việc. Bình ca, ngươi yên tâm mà đi, trừ nhà mẹ đẻ, ta sẽ không đi đâu nữa. Ta sẽ chăm sóc chính mình, ở nhà chờ ngươi trở về."

"Tình nhi, chúng ta đã có con, ngươi có thể đổi cách xưng hô với ta không, ngươi có nhiều ca ca rồi, ta không cần làm ca ca của ngươi, ngươi gọi ta là lão công, được không? Lão bà." Nói xong Lâm Khang Bình ôm Tử Tình, cắn nhẹ, làn da Tử Tình mềm mịn, còn có hương sữa, hắn thật sự thích nhấm nháp hương vị này.

"Được, lão công có mệnh, không dám không nghe theo, lão công, xin hỏi lão công khi nào sẽ xuất phát?" Tử Tình nghe xong vui vẻ cười, hỏi.

Vợ chồng đùa giỡn nửa ngày, mới nói chính sự, Lâm Khang Bình định từ nay trở đi sẽ vào núi, mua ít đồ về, rồi sẽ đi. Tử Tình nói không mua được lá trà thì mua nhiều đồ sứ hoặc tơ lụa cũng được.

"Đúng rồi, Tình nhi, sao ngươi lại thuê tiểu dượng làm việc?" Lâm Khang Bình đột nhiên hỏi.

"Không có gì, đều là một ít chuyện bên ngoài, cũng chỉ giúp kiểm tra công cáng hoặc mua ít đồ thôi, trong lòng ta đều biết."

Lâm Khang Bình mới đi chưa được hai ngày, Tử Phúc đã trở lại, quỳ gối trước mặt Tăng Thụy Tường và Thẩm thị, Thẩm thị ôm Tử Phúc khóc lên, nhiều năm vất vả, cuối cùng cũng có hồi báo, đây là giấc mộng của tất cả người đọc sách, trong lòng Tăng Thụy Tường cũng đủ vị, nếu trong nhà không khó khăn, không có cơ hội thi thử, mình đã bốn mươi, cũng may con trai không chịu thua kém, thay hắn hoàn thành giấc mộng, không uổng cuộc đời này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoangthienvy, onlyone97, pe chuot96, rubyhuang92, Tam Tam Huynh, thtrungkuti, thu hương và 141 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

15 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 180, 181, 182

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate
đêmcôđơn: xin ad đổi lại phông chữ cũ đi. Dùng giao diện mobi thì bình thường, chứ qua pc thì chữ vừa to khoảng cách vừa rộng.vuwafqua

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.