Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 08.09.2014, 10:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 186: Vô tình gặp lại ( 2 )



Tử Tình thắng lợi ở hội chùa trở về, Lâm Khang Bình bảo Lâm An kéo đồ về trước, mình thì dẫn Tử Tình tìm quán trà uống, Tử Tình biết buổi tối còn muốn đi xem hoa đăng, liền ngoan ngoãn dựa vào cửa sổ uống trà, lúc lơ đãng nhìn ra bên ngoài, vừa vặn thấy Văn tam, Văn tam ngẩng đầu cũng thấy nàng, biểu cảm đầu tiên của Tử Tình là ngạc nhiên, sau đó là kinh hỉ, trong mắt Văn tam cũng kinh hỉ, đi mòn đế giày không tìm thấy, thế mà không hề phí công lại gặp được.

Tử Tình nói với Lâm Khang Bình: "Văn tam đến, kinh thành to như vậy, ta lại lần đầu tiên đến, lần đầu tiên ra ngoài đi dạo, có thể gặp người quen duy nhất. Thật đúng là khéo."

"Cũng không khéo đâu, ta nằm mơ cũng không ngờ có thể gặp lại các ngươi, xa quê gặp lại bạn cũ, cũng coi như chuyện vui đi, không ngại khi ta ngồi chung chứ." Văn tam đẩy cửa tiến vào, nghe được lời Tử Tình nói, trả lời.

"Ngồi xuống đi, khi nào thì ngươi trở nên khách khí như vậy?" Tử Tình nói.

Văn tam hỏi vì sao Tử Tình đến đây, chuyện sau khi ba người từ biệt, Tử Tình biết năm nay Văn tam cũng tham gia thi hội, hơn nữa hắn đã đọc sách ở quốc tử giám, xem như cùng trường với Tử Phúc, Văn tam nói hắn cũng quen Tử Phúc, nhưng không gặp nhiều lắm, Tử Tình cũng hiểu, dù sao cuộc sống của hai người khác nhau.

"Ca ta học hành thế nào? Có bị người bắt nạt không? Ở nhà hắn không nói chuyện này với ta." Tử Tình có chút tò mò, hỏi. Dù sao ánh mắt người ở kinh thành đều nghĩ xa rộng, Tử Phúc chẳng qua là một cử nhân từ nông thôn đến, trong nhà không có thế lực gì.

"Ca của ngươi học rất chăm chỉ, thành tích tốt, rất được tiên sinh tán thưởng, chắc năm nay thi hội sẽ có hi vọng. Không có người khi dễ hắn đâu, ngươi yên tâm."

"Vậy ngươi cũng chuẩn bị năm nay tham gia thi hội sao? Sao ta cảm thấy ngươi có vẻ không chăm chỉ đọc sách nhỉ?" Tử Tình hỏi.

"Vậy thì thuyết minh Văn Tam ta thông minh."

Ba người nói nói cười cười, sắc trời đã tối muộn, Tử Tình nói với Văn tam: "Thực xin lỗi. Chúng ta còn muốn đi dạo hoa đăng kinh thành, không biết khi nào mới đến lại đây, cho nên lần này chúng ta muốn chơi cho đủ. Không bằng ngày mai ngươi đến nhà ta. Chúng ta mời ngươi ăn bữa cơm."

"Tốt, ta cũng rất nhớ tay nghề của ngươi. Nhưng hôm nay ta cũng đang định đi xem hoa đăng, các ngươi không để ý thì đồng hành thôi. Hơn nữa, xem hoa đăng phải nhiều người mới vui, ta là cao thủ đoán câu đố đấy." Văn tam nói.

Tử Tình nhìn Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình nắm tay Tử Tình, mở miệng nói: "Thiếu gia đã có nhã hứng, tục ngữ nói rất hay, tướng thỉnh không bằng ngẫu ngộ (ý như: cố ý không bằng vô tình), huống chi, tha hương ngoài ngàn dặm, Tình nhi vừa mới nói ngươi là bằng hữu duy nhất của nàng ở đây mà."

Vì thế ba người đi đến chợ đèn đăng, chợ hoa đăng trên đường cái cách hoàng cung không xa, bởi vì một ngày này, người hoàng thất cũng sẽ cải trang ra ngoài cùng chung vui với vạn người  dân. Khó trách đại tẩu của Lâm Khang Bình đều biết, đây là bí mật công khai.

Tử Tình phát hiện nhiều người hơn cả hội chùa, chật chội đông nghẹt, cho nên Lâm Khang Bình nắm chặt tay Tử Tình, mà Văn tam thì đứng bên kia của Tử Tình, đủ loại kiểu dáng hoa đăng làm đẹp toàn bộ ngã tư đường, mỗi nhà bán hoa đăng đều có người vây xem, đoán chữ. Đoán trúng một trong ba lần thì lấy hoa đăng đi, đoán không trúng phải bỏ tiền mua, Tử Tình không nhiều biết đoán chữ, Văn tam ở một bên lại không ngừng hỏi Tử Tình có thể đoán không?

Bỗng nhiên, Tử Tình thấy phía trước tụ tập rất nhiều người, nguyên lai nhà bán hoa đăng này làm đẹp nhất, hấp dẫn rất nhiều du khách, Tử Tình cũng nhìn trúng hai cái, chỉ cho Văn tam nhìn, đã có người đang đoán, nhưng người mua chiếm đa số. Tử Tình bốc trúng một tấm có chữ "Khúc", một khúc ca của Tào Tháo, văn tam đoán hai lần đều không đúng, Tử Tình nghĩ nghĩ, nói: "Đối tửu đương ca." (một câu trong đoản ca hành – Tào Tháo, có nghĩa là ‘trước ly rượu này thì hãy hát). Lão bản cười hề hề nói: "Chúc mừng tiểu nương tử đã trả lời đúng, đèn lồng này tặng ngươi."

Văn tam không phục, còn muốn đoán một cái nữa, là một chữ "Phẩm", thành ngữ về nó, Văn tam đoán được, là "Nói năng thận trọng". Nhưng Văn tam nhìn trúng một hoa đăng khác, là cá chép vượt cửa rồng, câu đố là "Trong họa không có điền" là chữ gì. Văn tam đoán hai lần không trúng, quay đầu nhìn Tử Tình, Tử Tình cười cười, nói "Chữ thập". Lần này lão bản cười có chút miễn cưỡng, đương nhiên, đèn lồng vẫn đưa cho Văn tam. Văn tam nổi giận, cố ý nói: "Đọc sách nhiều năm như vậy mà không bằng một thôn cô, không phục."

Tử Tình nghe xong nhìn Lâm Khang Bình hì hì cười, cũng không để ý, biết hắn cố ý nhường nàng. Ba người đi một đoạn nữa, đã dạo hơn nửa đường, Tử Tình cảm thấy cũng không còn gì vui, muốn về nhà, văn tam nói lại đoán một lần nữa thôi, nhìn trúng một đèn hình con cá nằm dưới tán cây, cũng là một thành ngữ, lần này văn tam nhanh chóng đoán được, cầm ngọn đèn này đưa cho Tử Tình, Tử Tình không muốn nhưng Lâm Khang Bình nhận lấy.

Xe ngựa Văn gia đưa Lâm Khang Bình và Tử Tình về nhà, Tử Tình chơi một ngày, vừa nằm lên giường là ngủ, một đêm không nói chuyện.

Ngày thứ hai, Tử Tình tỉnh lại, Lâm Khang Bình không có bên cạnh, Vương Tài Vương Hỉ đi vắng, Lâm An nói là hôm nay mở cửa hàng lại sau dịp tết ở kinh thành, Lâm Khang Bình đi ra ngoài kiểm tra cửa hàng nhà mình, thuận tiện thu tiền thuê. Trước khi ra ngoài đã dặn là Tử Tình đừng ra ngoài một mình, ở nhà chờ hắn.

Tử Tình thấy không có gì làm, liền sửa soạn những thứ hôm qua đã mua, vài ngày nữa là gặp Tử Phúc cùng Lưu thị, cũng mua không ít đồ chơi cho đứa nhỏ, thừa dịp Lâm Khang Bình không ở đây thì chỉnh sửa. Ai ngời đang bận rộn thì Văn tam dẫn gã sai vặt của hắn đến, Tử Tình có chút ngoài ý muốn, đã quên chuyện hôm qua mời hắn đến nhà ăn cơm, có chút ngơ ngác .

"Đừng bảo là ngươi quên hôm qua đã mời ta nhá, mệt ta còn tha thiết mong nghĩ, sợ đến sớm quấy rầy các ngươi, ta biết ta ở trong lòng ngươi không quan trọng, cũng may không phải lần đầu tiên ta bị ngươi làm tổn thương." Văn tam thấy Lâm Khang Bình không ở đây, nói chuyện tùy ý rất nhiều.

"Nói bậy bạ gì đó? Ta thiệt tình coi ngươi là bạn bè, từ nhỏ đã vậy, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ tự tay làm những món ngon thật là ngon mà ngươi chưa ăn bao giờ." Nói xong Tử Tình vào bếp, bảo Lưu bà tử đi ra ngoài mua một con cá sống lớn, có cá chuối thì tốt, không thì mua cá trắm cỏ, mua một con gà mái béo cùng ít đậu phộng.

Lưu bà tử nói: "Nãi nãi, mùa này muốn mua cá sống rất khó, giá cũng đắt đỏ, lỡ không mua được thì mua gì để thay?"

Tử Tình nhìn, trong nhà còn có cải trắng, thịt heo, còn có hạt tiêu mà Tử Tình mang đến, liền nói: "Không biết đắt hay rẻ, có thì cứ mua, nếu thật sự không có thì mua một con vịt hoặc nửa chân dê về."

Tử Tình bảo Văn tam ngồi ở trong phòng phách, còn bản thân thì ở bếp cắt thịt heo, Văn tam không ngồi được lâu, hắn vốn là đến gặp Tử Tình, liền đứng ở cửa bếp tán gẫu cùng Tử Tình.

Lưu bà tử nhanh chóng trở lại, mua được một con cá trắm cỏ lớn. Tử Tình dạy bà cách làm thịt cá và gà, trước khi Lâm Khang Bình vào cửa, Tử Tình cuối cùng đã làm xong ba món, một món cá ướp nước, một món bạch trảm kê, một món thịt viên, dùng canh gà làm canh, hơn nữa thả chút tôm tạo mùi, tất nhiên là ăn ngon. Văn tam không ngờ Tử Tình thật sự làm ra được hai món mà hắn chưa gặp qua, lại cực kì ngon, thịt viên thì ăn rồi, nhưng không được ngon thế này.

Tử Tình cho rằng bọn họ không ăn cay được, nên món cá ướp nước không dám bỏ quá nhiều hạt tiêu, không ngờ Văn tam nói: "Thật sự là đã nghiền, cho tới bây giờ còn chưa ăn được món ngon như vậy, có thơm, mặn, cay, đắng, không ngờ ngươi có tay nghề tốt ghê gớm. Ta thật sự là hâm mộ Khang Bình, Tử Tình, ngươi định mở quán cơm không?"

"Không, thế nào?" Tử Tình có chút không hiểu.

"Vậy đem cách nấu của hai monsn ày bán cho ta, ta có tửu lâu, bảo đảm có thể bán được, rất ngon, nhất là món cá này, ngươi ra giá đi."

Tử Tình nhìn Lâm Khang Bình, nói: "Ngươi thật đúng là, ăn bữa cơm còn muốn kiếm tiền, ta không bán cách làm đâu, nhưng giao tiếp mấy lần với cha ngươi rồi. Nói thật, mấy năm nay, nhà ngươi trợ giúp nhà của ta rất nhiều, không thì ta lấy cách làm mấy món này để tạ ơn nhà ngươi đi."

"Không được, chuyện nào ra chuyện nấy, cha ta cũng đâu thiệt thòi gì, hắn còn kiếm được không ít bạc từ chỗ ngươi đấy. Như vậy đi, ta cho ngươi một ngàn lượng bạc, ngươi để lại cho ta hai cách làm, thế nào?" Văn tam nói.

Tử Tình lại nhìn Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình sờ sờ đầu Tử Tình nói: " Tình nhi nhà ta thật lợi hại, mời khách đến ăn còn có thể kiếm được một ngàn lượng bạc. Không sao, thiếu gia không thiếu bạc, ngươi cứ nhận đi."

Tử Tình suy nghĩ nửa ngày, đem phương pháp làm bánh ngọt cho hắn, nói: "Bạch trảm kê cùng bánh ngọt này thì nhị tẩu nhà ta đã bán ở An Châu, chắc không ảnh hưởng tới ngươi. Bánh ngọt này thì ngươi có thể làm sáng tạo hơn, đa dạng hơn, như lớn hay nhỏ, tròn hay vuông, thêm bơ hay không thêm bơ."

"Cũng được, nhưng ta không thể chiếm tiện nghi của ngươi, ta có thể mở một cửa hàng chuyên bán bánh. Mấy năm nay Khang Bình giúp ta không ít, ta vì tức giận mà không trả tiền công cho hắn, lần này coi như trả hết. Lát nữa ta cho các ngươi một ngàn lượng."

Sau khi ăn xong, Văn tam giụ Tử Tình đi tửu lâu của hắn, dạy đầu bếp cách làm, Lâm Khang Bình đi theo. Từ tửu lâu ra ngoài, trời đã đen , Lâm Khang Bình nắm tay Tử Tình, trên đường cái vẫn có nhiều người, Tử Tình ngẩng đầu nhìn thấy ánh trăng tròn vằn vặt, ánh sang chan hòa.

Tử Tình nhớ tới nguyên tiêu trước lúc nàng đến thế giới này, nhoáng một cái, thời gian đã hơn mười năm. Thời không thay đổi, cảnh còn người mất, có Lâm Khang Bình bên cạnh, coi như đã tìm được hạnh phúc rồi. Nghĩ vậy, Tử Tình vỗ vỗ phía sau lưng Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình cõng Tử Tình trở về nhà.

Mười tám, nghe nói hội chùa có phong tục biểu diễn của các dân tộc, Lâm Khang Bình lại dẫn Tử Tình đi, hai người ai cũng không ngờ chờ đợi bọn họ là một vực sâu suýt nữa rơi vào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.09.2014, 11:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 187: Con mồi



Ngày này, Tử Tình vừa thay bộ màu hồng đào làm bằng tô cẩm, cổ áo cùng cổ tay áo vẫn có một vòng lông chồn màu bạc, đang ngồi ở bàn trang điểm sửa sang lại trang sức, Lâm Khang Bình cắm cho nàng một trâm cài phỉ thúy, Tử Tình bỗng nhiên nhớ tới ngày ấy Văn tam có nói. Hỏi: "Suốt ngày luôn nói văn gia văn gia, kết quả văn gia có lai lịch gì, vì sao văn tam nói, bằng với xuất thân của nhà bọn họ, thì thi cử lấy công danh rất đơn giản. Còn nữa, phụ thân của Văn tam không phải là bị bệnh về quê tĩnh dưỡng sao? Sao hắn còn có thể chọn nữ nhi nhà quan lớn gả cho văn tam?"

"Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không hỏi chuyện này nữa chứ? Ông nội của thiếu gia từng làm đại đế sư, là chức nhất phẩm đại học sĩ, đại gia của Văn gia bây giờ làm chức Lưỡng Quảng Tổng đốc, là quan nhất phẩm, phu nhân của thiếu gia chắc cũng là con quan nhất phẩm, nhị lão gia của Văn gia nhậm chức Hộ bộ thị lang, tam lão gia trước kia đã làm tuần muối ngự sử, còn nữa, họ hàng gần của Văn gia có nhiều người làm chức tuần án, tri phủ, cho nên, Văn gia cũng coi như là một gia tộc lớn."

"Nghe giống như làm chức quan đều rất lớn, quên đi, ta cũng không nhớ được, sao ta cảm thấy cả nhà Văn gia đều làm đại quan, chẳng lẽ triều đình không lo lắng sao?"

Lâm Khang Bình sờ sờ đầu Tử Tình, buồn cười: "Cái đầu này nghĩ gì vậy? Chuyện này là chuyện ngươi và ta có thể quan tâm à? Chúng ta vẫn nên nhanh chóng ra ngoài, lát nữa hội chùa có nhiều người, ta thấy ngươi mặc cả bộ đồ đỏ chót, lại dùng áo choàng đỏ nữa, không hợp đâu, hôm qua ta đã chọn cho ngươi một cái áo choàng bằng long thỏ trắng muốt, ta mua về, hôm nay mặc thử."

Nói xong Lâm Khang Bình mở ra một gói đồ, phủ thêm áo choàng cho Tử Tình, quan sát một chút, nói: "Quả nhiên màu trắng thích hợp hơn, đáng tiếc, không có áo hồ ly trắng muốt, đành phải chấp nhận dùng da thỏ vậy, ta nghe nói nhà giàu có da chồn trắng, chờ ta tìm được sẽ mua về cho ngươi."

Tử Tình nghe xong vội nói: "Không cần, qua vài ngày chúng ta sẽ về nhà, có một cái áo khoác là đủ. Ta có nhiều áo bông mà, đừng lãng phí. Nhưng nhìn ngươi kìa, thường xuyên ra ngoài, nên phải mang bộ nào cho đàng hoàng."

Hai người dắt tay ra cửa, xuống xe ngựa, bởi vì người rất nhiều. Lâm Khang Bình nắm chặt tay Tử Tình, chen vào đám người, quả nhiên có rất nhiều mang trang phục dân tộc vừa múa vừa hát, cơ bản là mỗi loại dân tộc tập trung ở một nơi, không chỉ có điệu múa dân tộc, còn có ăn vặt, trang phục. Tử Tình đi qua đi lại, liền cởi áo choàng, Lâm Khang Bình theo thói quen, lau mồ hôi cho nàng, Tử Tình nhìn Lâm Khang Bình, cười tự nhiên.

Hai người lại đi tới trước tửu lâu ngày ấy, Tử Tình đang thử trang sức bằng bạc của dận tộc Miêu, bên cạnh vừa vặn có bán bánh dày của Miêu tộc, cơm lam Miêu tộc, ống trúc lòng gà, Tử Tình ăn lòng gà, dùng tăm ăn, thường xuyên đút cho Lâm Khang Bình mấy miếng, hương vị cũng không tệ, mùi thơm lan tỏa. Lại cho không ít hạt tiêu, đúng là món Tử Tình thích ăn, cho nên không thèm lấy xuống trang sức trên đầu, Tử Tình đã ăn, do ít có cơ hội ra ngoài, nên nghĩ làm thế này cũng không sao. Nếu Tăng Thụy Tường và Thẩm thị thấy, chắc mắng nàng "Làm gì có bộ dạng đoan trang hả?"

Nhưng trong mắt Lâm Khang Bình, lúm đồng tiền của Tử Tình chính là hồi báo tốt đẹp nhất, đương nhiên sẽ không nói gì.

Lúc này, trong tửu lâu kia vẫn có bốn người như cũ, nhưng khác một điều là người đứng ở cửa sổ hôm nay là nhị ca ít nói kia, Lí nhị công tử.

Lí nhị công tử luôn luôn lạnh lùng, người ngoài không nhìn nỗi sắc mặt hắn là vui hay buồn. Giờ phút này đột nhiên nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp mặc hồng y (trang phục màu đỏ) cách đó không xa, trang sức bằng bạc sang lấp lánh dưới ánh mặt trời, nàng đang ăn, nụ cười tự nhiên, càng nhìn càng đẹp, trong nháy mắt, Lí nhị công tử động tâm. Hận không thể đem tất cả đồ ăn ngon trên thế gian đưa lên, để đổi lấy nụ cười của nàng.

Lúc này La đại công tử đi lên, ghé vào cửa sổ, cũng thấy Tử Tình, nói: "Ơ, không phải nữ tử đó à? Ta còn tưởng rằng kiếp này không có cơ hội nhìn thấy nữa chứ? Không ngờ gặp lại nữa, đúng là hữu duyên, đáng tiếc đã có chồng. Hai người này thật đúng là ân ái, lần trước nhìn thấy người nam lau mồ hôi giúp nàng, lần này lại thấy được nữa. Ngươi nói xem, nàng ăn đồ vặt mà lại không cảm thấy bất nhã, thật muốn đem tất cả đồ ăn ngon dâng lên chỉ vì đổi lấy một nụ cười của nàng. Nếu nàng thâm tình nhìn ta như vậy, đút cho ta ăn, dù là độc dược thì ta cũng vui vẻ chịu đựng."

La đại công tử nói ra lời trong lòng của Lí nhị công tử, Lí nhị công tử thoáng nhíu mày, rất nhanh, lại khôi phục như thường.

Tuổi trẻ công tử kia vội đến, nhìn Tử Tình cách đó không xa, nói: "Ngày đó nhìn sau lưng nàng đã tàm ta động tâm, không ngờ nhìn thẳng mặt lai làm ta càng càng động tâm, ta đoán làn da nàng là tự nhiên, không bôi gì lên, như nước trong hồ. Chậc chậc, nhu tình trong mắt như thể giọt ra thành nước. Mẹ nó, ai lại có phúc là cưới nàng? Ta đi giết hắn."

"Giết giết giết, giết cái đầu người á, ngươi biết cái gì? Ngày đó còn cười nhạo ta nửa ngày, còn cái gì mà nước trong hồ, tiểu hài tử thì lo mà ngồi xuống ăn đi. Ngươi mới bao lớn? Ngươi cho là ngươi giết trượng phu của người ta, người ta có thể coi trọng ngươi à? Không thấy hai vợ chồng ngươi ta rất ân ái sao? Nói hưu nói vượn nữa, cẩn thận về nhà ta bảo cô đánh ngươi."

"Câm miệng, ầm ĩ muốn chết. La trì, ngươi đi thăm dò đi." Lí nhị công tử nói.

"Không thể nào, lão đại, ngươi thật sự? Mấy năm nay không thấy ngươi động tâm, nhưng nàng đã thành qua rồi, vừa thấy là biết hai người có tình cảm cực kì tốt. Lão đại à, tuy rằng nàng xinh đẹp, nhưng dù sao cũng là phụ nữ (gái có chồng), không đáng giá nhiều, ngươi xác định ngươi muốn chạm vào nàng?" La trì hỏi, kỳ thực, trong lòng La đại công tử có chút tiếc hận, bởi vì đối với bọn họ mà nói, chỉ chơi đùa nữ nhân cho đã, chơi chán rồi thì chỉ sợ nụ cười trên mặt nàng sẽ không bao giờ tươi như vậy.

"Đúng đấy, nhị ca, chúng ta nói tới nói lui, cũng chỉ vui đùa mà thôi, ngươi vui đùa lớn rồi, không vui tẹo nào. Biểu ca nói rất đúng, dù sao nàng cũng là phụ nữ, nói không xuôi tai thì đã là tàn hoa bại liễu (ý là bị chơi tàn -_-), chúng ta có thân phận như vậy, còn dùng đồ thừa của người khác sao? Với lại nếu người trong nhà mà biết, chỉ sợ không dễ nói, ngươi cũng biết mà, có nhiều người nhìn ngươi chằm chằm, đang chờ nắm được nhược điểm của ngươi đấy, ngươi lại la ó, vì nữ tử này, không đáng giá. Nghe đệ đệ khuyên đi, lúc về đệ đệ sẽ tìm cho ngươi một người tương tự như nàng, cam đoan là còn trong trắng, chưa bị ai chạm qua." Tiểu thiếu niên nói.

"Đúng vậy, tiểu ngũ nói rất đúng. Văn tam, ngươi cũng tới khuyên vài câu đi." La trì khuyên nhủ.

"Ta làm việc gì không cần các ngươi dạy ta." Lí nhị lạnh lùng nói.

"Vậy được rồi, chỉ mong ngươi sẽ không hối hận." La trì bất đắc dĩ nói, mở tay ra, nhìn tiểu ngũ cùng văn tam một cái.

Văn tam nghe xong, trong lòng âm thầm sốt ruột, làm gì để đem tin tức truyền ra ngoài? Hắn cũng không hi vọng Tử Tình bị tổn thương. Lúc này, Lí nhị công tử nói muốn ra ngoài đi dạo, nên mọi người đành phải đi theo. Mục tiêu tự nhiên là Tử Tình, lúc này Tử Tình đang vui vẻ đùa giỡn, không ý thức được bản thân đã thành con mồi cho người khác săn.

Xem các nhóm dân tộc biểu diễn, Tử Tình thậm chí còn đi theo nhảy sạp một lúc, lúc nhỏ Tử Tình đã cùng chơi với bạn nhà bên, tương đối đơn giản, bốn người xa xa nhìn thấy, lại lắp bắp kinh hãi, nhưng nhìn sắc mặt Lí nhị, đều không nói gì, trong lòng chỉ cảm thán mà thôi. Bởi vì trong cảm nhận của bọn họ, không có tiểu thư khuê các nhà ai lại nhảy mấy thứ này, cũng không có tiểu thư khuê các nhà ai lại có thể đứng ở ngoài đường mà ăn uống. Cho nên, nữ tử trước mắt chỉ có thể có xuất thân nhà nghèo, như vậy cũng không tạo ra phiền toái gì.

Chơi đùa xong, bụng cũng đói, Tử Tình kéo Lâm Khang Bình ăn đồ vặt, nào là bánh chiên, cá nướng vằn thắn, Tử Tình ăn trước, rồi quay đầu cười cười với Lâm Khang Bình, lại cho hắn nếm thử.

Lúc Lí nhị công tử bọn họ cùng đi lại, Tử Tình cùng Lâm Khang Bình đều dơ mặt vì ăn cá nướng, hai người gần như đồng thời lấy ra khăn tay, chà lau sạch sẽ thay đối phương, sau đó nhìn nhau cười.

Cách đó không xa, bốn vị quý công tử nhìn thấy, rất rung động, cảm động vì ý hợp tâm đầu của cặp vợ chồng bình thường, đối với bọn họ mà nói, cho dù cầu xin cả đời cũng không có được, bởi vì hôn nhân của bọn họ, đều dính vào lợi ích của gia tộc, ai biết ai tươi cười có mấy phần thật lòng?

La đại công tử nhịn không được mở miệng nói: "Theo ta thì mình đừng quấy nhiễu họ, đây là một cặp vợ chồng hạnh phúc, ta không nỡ nhẫn tâm chia rẽ bọn họ."

Lí nhị công tử nghe xong không lên tiếng, chính là nhìn chằm chằm vào Tử Tình, Tử Tình lơ đãng quay đầu, giương mắt thấy được hắn, run run, cảm giác ánh mắt người này rất lạnh, không phải người lương thiện. Mặt sau còn có Văn tam, hắn đang nhẹ nhàng lắc lắc đầu. Tử Tình lôi kéo Lâm Khang Bình đi về phía trước, thấy những người này không đi theo, mới nhẹ nhàng thở ra.

Văn tam bỗng nhiên nhìn thấy bên cạnh có một cặp cha và con gái bán hoa đào, làm bộ bẻ một nhánh hoa đào, vụng trộm đưa một lượng bạc cho tiểu cô nương bán hoa đào, thì thầm vài câu. Chỉ chốc lát sau, tiểu cô nương bán hoa đào tìm được Tử Tình, đưa cho Tử Tình một nhánh hoa đào, nói: "Đây là hoa đào. Có vị công tử tặng cho ngươi."

Tử Tình nhận lấy cành đào, nhớ tới vừa rồi thấy người kia, nói với Lâm Khang Bình: "Hình như chúng ta bị theo dõi, vừa rồi nhìn thấy một người rất lạnh lùng, không biết bởi vì sao mà Văn tam tặng một cành hoa đào, ám chỉ chúng ta nhanh đào tẩu, không bằng bây giờ chúng ta lập tức ra khỏi thành. Nước ở kinh thành quá sâu, chúng ta cũng không biết đối phương là loại người nào, ngay cả Văn tam cũng khép nép, chắc chắn có lai lịch lớn hơn hắn. Lát về để Lâm An đến tìn Văn tam, chúng ta thu dọn hành lí, giờ chúng ta đến trà lâu thay quần áo khác."

Lâm Khang Bình nghe xong sửng sốt, xem xét bốn phía, không phát hiện điều gì bất thường. Nhưng hắn cũng không dám lấy Tử Tình ra làm chuyện đùa, hắn biết nếu hắn thua thì hắn sẽ ân hận, có lẽ là hắn sẽ chết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.09.2014, 11:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 188: Chạy thoát



Hai người nói xong, Lâm Khang Bình dẫn Tử Tình nhanh chóng đến một quán bán quần áo, Tử Tình mua một bộ quần áo vải thô ngay tại quán, hai người tìm một phòng ở tửu lâu, Tử Tình thay quần áo, buông tóc xuống, làm thành tóc hai búi, làm da đen đi, giả thành nha hoàn của Lâm Khang Bình, hai người từ cửa sau đi ra, Lâm Khang Bình dẫn Tử Tình quẹo trái rẽ phải lên xe ngựa của Lâm An, đi thẳng đến cửa thành.

Ra khỏi cửa thành, Tử Tình mới an ổn một chút, Lâm Khang Bình ôm Tử Tình, nhìn ngoài xe không có người, mới nói: "Tình nhi, không có việc gì. Chúng ta về nhà cũ của ta trước, để Lâm An trở về thành, tìm thiếu gia hỏi một chút."

Lâm An đưa bọn họ đến Lâm gia thì sắc trời đã rất trễ, Lâm An cũng không về kịp nên cũng vào Lâm gia, người Lâm gia nhìn thấy Lâm Khang Bình và Tử Tình đều ngoài ý muốn, nhất là Tử Tình, trang điểm làm người nghi ngờ.

Dư thị hỏi: "A, sao nhanh trở lại vậy, ta còn tưởng rằng các ngươi sẽ ở kinh thành thêm mấy ngày nữa chứ? Mới vài ngày đã về rồi à? Chẳng lẽ có gì không tốt? Trốn trở về?"

"Đại nương thực nói giỡn hoài, kinh thành choir có nhà cao, người nhiều thôi, xem xong một lát là chán. Chúng ta muốn về nhà sớm ấy mà." Tử Tình nói, nhưng trong lòng Tử Tình lại phát hoảng với sự mẫn cảm của Dư thị.

"Vậy sao ngươi trang điểm thế này, làm hại chúng ta bị dọa nhảy dựng, nghĩ các ngươi đụng phải chuyện không tốt gì chứ." Dư thị hỏi tiếp.

"À, mấy ngày hôm trước ở nhà có một bác nói với ta rằng kinh thành có rất nhiều loại người, chúng ta dễ bị người xấu nhớ thương, tội gì phải tìm phiền toái, nên ta liền trang điểm thế này để ra ngoài. Chỉ cần an toàn là đủ, lỡ gặp phải người không thể true, muốn khóc cũng khóc không nỗi, đại nương thấy ta nói đúng không?" Tử Tình hỏi.

"Được rồi. Bọn nhỏ còn chưa có ăn cơm mà, nhanh làm chút đồ cho bọn nhỏ ăn, có gì ngày mai lại nói." Lâm Diệu Tổ lên tiếng.

Dư thị còn muốn hỏi vài câu, thấy sắc mặt Lâm Diệu Tổ, nhìn nhìn lại Khang Bình và Tử Tình, chắc cũng vội càng đến nên chưa ăn cái gì. Liền phân phó con dâu cả Hồ thị đi làm hai chén bánh canh.

Tử Tình lung tung ăn chút đồ, tìm chỗ ở cho Lâm An, năm lên phản, một đêm không yên giấc.

Sáng sớm, Lâm An trở về kinh thành, Lâm Khang Bình dẫn Tử Tình đi bái tế cha mẹ hắn, đắp đất thêm cho phần mộ. Vội vàng cả buổi sáng, khi về nhà, Dư thị còn túm ống tay áo Tử Tình hỏi về chuyện ở kinh thành. Tử Tình đối phó vài câu, lấy cớ mệt mỏi đi nghỉ ngơi.

Lâm An trở về lúc mọi người sắp đi ngủ hết, đưa ra ngân phiếu một ngàn lượng cùng một phong thơ của Văn tam, nói: "Ta vào thành lúc buổi trưa. Về nhà trước, Văn thiếu gia đã phái người đưa tới cái này, ta cũng không nhìn thấy Văn thiếu gia, là Vương Tài đại ca giao cho ta, nói Văn thiếu gia dặn rằng đừng tìm hắn."

Lâm Khang Bình mở thư, xem xong, không nói một lời, giao cho Tử Tình, Tử Tình đọc xong mới việc ngọn nguồn mọi việc: ". . . Bọn ta chơi đùa ở tửu lâu, ai ngờ một người trong số chúng ta liếc mắt một cái đã coi trọng Tử Tình, sau này luôn luôn đi theo sau các ngươi, tâm tư của hắn ta đoán không nỗi, hắn đã phân phó người khác đi điều tra lai lịch của các ngươi, nói lý ra thì đây không phải  phong cách hành sự của hắn như thường, ta sợ bất lợi với Tử Tình. Thậc xin lỗi, ta chỉ có thể giúp các ngươi đến đây, bởi vì, hắn là một công tử quý tộc chân chính, ta không thể cản được . . ."

Tử Tình khó hiểu, khi nào thì mình lại trêu chọc công tử quý tộc? Đây là chuyện nằm mơ cũng không ngờ, Tử Tình suy nghĩ nửa ngày, bản thân cũng không làm ra chuyện gì náo động, chẳng qua nhảy sạp và ăn ở hội chùa thôi, nhưng dù sao cũng có rất nhiều thiếu nữ dân tộc thiểu số nhảy cùng.

"Khang Bình, ta đâu có làm chuyện gì khác người đâu? Nữ tử xinh đẹp ở kinh thành đầy cả đường, nói thật, ta nihnf các nàng còn đỏ mắt, ta thì đẹp bằng ai được? Ta chỉ là hoa dại ven đường, người ta mới là hoa mẫu đơn."

"Ngươi không được nói mình như vậy. Ở trong lòng ta, ngươi chính là điều tốt đẹp nhất, ta mặc kệ mẫu đơn thược dược, ta chỉ thích cây hoa dại là ngươi, trong mắt ta, ngươi trân quý hơn tất cả." Lâm Khang Bình ôm Tử Tình nói, trong lòng lại nghĩ, cây hoa dại này này rất kiều diễm, mới làm người qua đường mơ ước có được, nên nhanh chóng về nhà thôi.

Tử Tình trước kia dã đọc tiểu thuyết xuyên không, nữ chủ toàn gặp được hoàng đế, a ca, vương gia, không thì cũng Hầu gia.., nàng còn cười nhạo một phen, bảo vương tử công chúa đầy đường hay sao mà gặp lắm vậy. Không ngờ mình đi xem hội chùa cũng có thể gặp phải cái gọi là quý tộc, từ đây, Tử Tình rất tin tưởng điều này. Nhưng đối phương là loại người nào thì Văn tam không nói rõ.

Văn tam còn nói thừa dịp bọn họ còn không phát hiện Lâm Khang Bình và Tử Tình ra khỏi thành, nhanh về phía nam đi, vài năm này đừng trở lại kinh thành. Kỳ thực, văn tam còn lo lắng rằng Tử Tình không biết thế lực của người này bao lớn, nhưng không thể nói ra, chỉ dặn bọn họ nhanh đào tẩu.

Tử Tình đốt thư của Văn tam đi, Lâm An nói lúc ra thành, đã có người âm thầm kiểm tra, không biết bức họa vẽ ai, nhưng chuyên chọn nữ tử trẻ tuổi để kiểm tra.

"Tình nhi, chúng ta nhanh về đi, ta đã làm xong mọi chuyện. Lúc đầu ta còn định dẫn ngươi chơi cho đã rồi mới về nhà, còn muốn dẫn ngươi đi Việt thành nhìn biển, nhưng kbaay giờ không được rồi. Về sau, chờ ngươi già đi, tóc bạc rồi, ta nhất định sẽ dẫn ngươi đi dạo. Tình nhi, ngươi đừng trách ta, được không? Ta thật sự rất sợ mất ngươi, chúng ta về nhà đi." Lâm Khang Bình ôm Tử Tình, thì thầm.

Trong lòng Tử Tình đau xót, vội gật đầu đáp ứng, nói: "Được, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ đi, ta đã dạo chán rồi, rất nhớ nhà. Ra ngoài mới biết không nơi nào tốt bằng nhà mình cả. Về sau, chúng ta không ra khỏi thôn nữa."

Một đêm này, Lâm Khang Bình ôm chặt lấy Tử Tình, một đêm không chợp mắt. Tử Tình tất nhiên là đau lòng không thôi. Trong lòng không biết đã chửi bới tên công tử nhà giàu kia mấy trăm lần, tốt nhất là hắn ra ngoài bị xe đụng mất trí nhớ. Tử Tình dù sao vẫn là một người thiện lương, cũng không hy vọng người khác chết đi.

Ngày thứ hai, sắc trời vừa sáng, hai người đã dậy, Tử Tình đem một ít lễ vật nhỏ mua ở hội chùa tặng mọi người, liền cáo từ cùng Lâm Diệu Tổ cùng Dư thị, nói còn muốn chạy về nhà để kịp cày bừa vụ xuân, Lâm Diệu Tổ nghe xong lý do này, cũng không giữ lại, chỉ lần nữa dặn dò Lâm Khang Bình sống cho tốt, thường xuyên về thăm nhà.

Lâm Khang Bình dẫn Tử Tình một đường bôn ba, Tử Tình vẫn cải trang thành thôn cô.

Lúc này, trong kinh thành lại có một cảnh tượng khác, buổi chiều ngày ấy, Lí nhị công tử bọn họ thấy Tử Tình bọn họ vào tửu lâu, cũng không để ý lắm, dù sao đối với bọn họ mà nói, chỉ cần nhìn trúng ai, thì không ai có thể chạy thoát lòng bàn tay. Bọn họ ngồi ở tửu lâu đối diện, chọn một căn phòng ở lầu hai, La trì tự mình thủ ở cửa sổ.

Nhưng ai ngờ một canh giờ đi qua, còn chưa thấy bóng người, đến đối diện tìm thì không thấy, tiểu nhị nói căn bản không phát hiện bọn họ rời đi khi nào, dù sao xinh đẹp nữ tử như vậy ai thấy mà không ấn tượng?

Ngày ấy La đại công tử lần tìm Tử Tình mà không thấy, Lí nhị công tử rất căm tức, sợ Tử Tình muốn ra khỏi thành, suốt đêm vẽ tướng mạo quần áo của Tử Tình, sáng sớm liền phái mật thám trông coi ở các cửa thành.

La đại công tử tìm mấy bà mai ở kinh thành đến, nhìn bức họa, hỏi thăm là khuê tú nhà ai, ai ngờ các bà mối đều nói kiểu quần áo này chưa thấy, khuê tú ở kinh thành sẽ không ăn diện như thế, chắc chắn không phải người kinh thành và các vùng lân cận đây, chắc là đến từ phía tây hoặc phía nam. Lí nhị công tử nghe xong phân phó La trì lật tìm kinh thành. Ba bốn ngày đi qua, vẫn không thu hoạch được gì.

Lí nhị công tử tức giận nghiến rặng, mới nghĩ đến có phải Tử Tình bọn họ đã ra khỏi thành hay không? Phái hai tổ người ngựa tìm tòi trên đường đi về phía nam cùng phía tây, ai ngờ Tử Tình đã thay đổi trang phục, thành một thôn cô, mặt cũng đen, Lâm Khang Bình tất nhiên là nông phu, có chạy qua người bọn họ cũng không nhận ra. Huống chi chờ bọn hắn ra khỏi thành tìm thì đã là năm ngày sau, Tử Tình cùng Lâm Khang Bình chạy ngày chạy đêmh, đã ở xa ngàn dặm.

Lí nhị công tử tiêu phí nhiều tinh lực cùng nhân lực như vậy, mà hơn nửa tháng vẫn không thu hoạch được gì, tức giận đập mọi đồ trong phòng, La đại công tử quỳ trên mặt đất, chịu đựng cơn tức giận lôi đình của Lí nhị công tử.

Qua hơn nửa ngày, thấy Lí nhị công tử mới đỡ tức, La đại công tử phương nói: "Việc này cũng có vài phần kỳ quái, nói lý ra thì chúng ta bí mật lén tìm kiếm bọn họ như vậy, bọn họ chắc sẽ không phát hiện, chẳng lẽ là có người nói cho bọn hắn, mà người biết việc này chỉ có bốn người chúng ta, chúng ta cũng không đáng vì một nữ tử xa lạ mà đắc tội ngài. Lời giải thích duy nhất là trùng hợp, trùng hợp là nàng kia có việc rời khỏi kinh thành, có lẽ, bọn họ chỉ đến kinh thành làm việc, xong xuôi thì nhìn xem hội chùa ở kinh thành, dạo hội chùa xong sẽ về nhà, tuy rằng lý do có chút gượng ép, nhưng rốt cuộc không tìm thấy lý do nào hợp hơn."

"Vậy ngươi nói làm sao bây giờ?"

"Buông tha đi, dù sao chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, cũng không thể dễ dàng bại lộ thực lực của chúng ta, ngày khác có duyên để ta gặp nàng, ta thề, nhất định đem nàng đưa đến trước mặt ngươi. Chúng ta không thể vì một nữ tử mà phạm vào điều tối kỵ, huống chi vẫn là một nữ nhân của người khác."

Lí nhị công tử cúi đầu, nửa ngày không nói, thở dài, phất phất tay.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: endeone, Ida, linhsongtu, naginataichigo, nhoccona4, Thanh Tử Hiên, VuBachNhatHong, Yên Vân và 158 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.