Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Học sinh tồi trường Bắc Đại - Phá Đầu

 
Có bài mới 07.09.2014, 12:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 3959 lần
Điểm: 10.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Học sinh tồi trường Bắc Đại- Phá Đầu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9: Hai túi đồ ăn vặt (một)

Trở lại ký túc xá, trong phòng đã bày trận đón địch. Chu Lỵ ra lệnh một tiếng: “Đóng cửa đánh chó.”

Ba người lập tức chồm tới.

Tôi vội vàng giơ cờ hàng: “Mấy chị, em sai rồi. Em nhất định có một nói một, có hai nói hai. Xin các vị đại nhân minh giám, tha cho tiểu nữ.”

Ba người ngồi nghiêm chỉnh, bắt đầu chính thức xét hỏi.

“Họ tên?” Văn Đào đánh đòn phủ đầu.

“Chu Lâm Lâm.”

“Không hỏi tên cô.”

“A, Phương Dư Khả.”

“Quen biết đã bao lâu?”

“Chưa được một tháng.”

“Vì sao lại để con bé kêu Như Đình kia đắc thủ?”

“… Hình như hai nhà rất quen thuộc, cũng đã ra mắt bố mẹ.”

“Tôi khuyên cô buông tha Tiểu Tây, chính thức nương tựa cậu ta.”

“Vì sao?”

“Thừa lời. Có tính khiêu chiến mới có cảm giác thành công. Tớ thấy Như Đình quần áo hàng hiệu túi xách thời trang, đóng gói như người nhựa, không khác gì ma-nơ-canh trong tủ kính. Nghe nói cô ta rất ít khi ngủ ở ký túc xá, ngay cả căn tin cũng chưa từng đặt chân vào, bọn tớ đều nghi ngờ cô ta được bao nuôi. Được bao nuôi thì thôi, dựa vào cái gì còn được một soái ca bao nuôi nha? Không bằng cậu được cậu ta bao nuôi, bọn tớ cũng được nhờ.” Chu Lỵ bất mãn bĩu môi.

“Cậu nói đã cân nhắc chưa? Hay là người ta được ông chủ bao nuôi, sau đó cô ta lại bao nuôi Phương Dư Khả thì sao?”Vương Tiệp tuôn ra tin tức kinh người. Đại khái là tin đồn trên đời đều xuất phát như thế.

Tôi phất tay với mấy cô nàng: “Mấy chị vì sao lại có hứng thú với soái ca này như thể? Đơn thuần vì thẩm mỹ hay vì có thù với Như Đình vậy?”

“Cả hai.” Lần này đồng loạt đáp lời.

“Thật ra tớ vốn muốn giới thiệu cậu ta cho Chu Lỵ. Văn Đào cứ thầm mến thầy giáo của cậu đi, người ta đã có gia đình rồi mà cậu còn cố chấp như thế, có giới thiệu cho cậu cậu cũng không biết quý trọng; Tiệp Nhi cũng vứt sang một bên, đừng ăn trong bát nhìn chằm chằm trong nồi nghĩ đến táo trên cây.”

Chu Lỵ dùng sức ôm tôi: “Chỉ có Lâm Lâm thương người ta.”

“Nhưng tớ nõi rõ trước nha. Cậu làm thiếp tớ cũng không có ý kiến, nhưng sau này nghìn vạn lần đừng có nói với người ta tớ đã giúp cậu chuyện này. Nhỡ may có báo ứng thì sao.”

“Cậu yên tâm. Sét có đánh xuống tớ sẽ đỡ giúp cậu. Hơn nữa, Như Đình thật sự là bạn gái Phương Dư Khả sao? Khi các cậu đi ăn, khoảng cách giữa cậu và Phương Dư Khả còn gần hơn với cô ta. Cõ lẽ Như Đình người ta là tình nguyện thì sao. Loại tiểu thư như cô ta rất khó hầu hạ.” Chu Lỵ phân tích cũng không sai.

“Như vậy đi, bây giờ cậu gọi điện hỏi Như Đình có phải bạn gái của cậu ta hay không, như vậy tớ lập tức sẽ có tinh thần gánh vác trách nhiệm.”

“Tớ có bệnh chắc? Người ta nói phải thì tớ phải nói thế nào? Nói chúc các cậu trăm năm hạnh phúc chắc?” Tôi tức giận hỏi.

“Trước tiên cậu cứ thử xem, gặp chiêu ra chiêu. Tớ tin tưởng cậu!”

Bị ép buộc, tôi đành phải cầm lấy di động gọi cho sát thủ mặt lạnh.

Tiếng nhạc vang lên không bao lâu điện thoại liền nhận: “A lô, là ai vậy?”

Sao, là con gái? Tiếng của Như Đình! Tôi không ngờ ngay chiêu thứ nhất đã tràn đầy tà khí như thế. Sao có thể gặp chiêu tiếp chiêu a? Tôi đành phải bóp mũi giả giọng: “Xin hỏi là Phương tiên sinh phải không? Tôi là đại diện của công ty bảo hiểm.”

Bên kia giọng nói lại càng nhẹ, “Thảo nào Dư Khả đặt tên là đồ ngốc, hóa ra không ra nam không ra nữ như thế…” Chưa nói xong điện thoại đã ngắt.

Tôi vừa nghe mặt đã tái đi, rít gào về phía cái điện thoại: “Cái gì gọi là không ra năm không ra nữ? Đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã mà, hai người đều muốn chứng minh tôi là con gái, tôi có chỗ nào không giống con gái chắc?”

Chu Lỵ ở bên cạnh vỗ vỗ vai tôi: “Nghe chuyện phải nghe trọng điểm, Lâm Lâm, then chốt là cậu bị đặt tên trên di động người ta là đồ ngốc. Đây mới là điểm đáng giận. Cậu giả giọng mũi, người ta nói cậu không ra nam không ra nữ cũng không cần tức giận như thế, hơn nữa, tớ với cậu đã cùng tới nhà tắm, là con gái, không thể giả được. Không phải bác gái ở cửa nhà tắm cho phép cậu lên tầng hai hay sao?” [Nhà tắm công cộng ở Bắc Đại, tầng một là phòng tắm nam, tầng hai là phòng tắm nữ]

Tôi lúc đầu còn chưa phản ứng lại, còn định  nói “coi như cậu có nghĩa khí”, sau đó càng ngày càng sàng lọc, chờ tôi suy nghĩ cẩn thận, nhặt cái gối bên cạnh lên thì Chu Lỵ đã điên điên khùng khùng chạy ra khỏi ký túc xá.

Vương Tiệp phủi bụi bặm trên gối, bắt đầu sâu xa nói với tôi: “Lâm Lâm, nghiêm chỉnh một chút, lên đại học để làm gì, trong đầu sao lại suy nghĩ toàn những chuyện này?”

Tôi vừa nghe những lời này, dường như phản xạ có điều kiện mà cúi đầu. Khi học cấp ba, chủ nhiệm lớp tôi cũng nói với tôi như thế: “Chu Lâm Lâm, tôi cũng không hiểu trong đầu em có cái gì nữa, nhìn em không có chút nghiêm chỉnh, tôi cũng không đặt mục tiêu đại học, nhưng em cũng phải học qua ba năm chính quy này chứ? Em cũng biết trường ta rất để mắt tới những học sinh nửa vời như em, em bằng lòng để như vậy sao?” Lời này như tạt gáo nước lạnh vào đầu tôi. Vì vậy tôi không ngừng nỗ lực, chứng minh cho thầy giáo thấy tôi không phải học sinh nửa vời, tôi là học sinh thoải mái biến đổi, lên xuống bất ngờ!

(=,.= học sinh dễ kích động thế này dễ dạy, hô hô)

Tôi thì thầm vâng dạ nói: “Đúng vậy, kì thi giữa kì sắp tới, mấy ngày nhoáng một cái, nửa học kì đã qua…”

Vương Tiệp giật mình nhìn tôi, lập tức ngắt lời: “Đúng vậy, nửa học kì sắp qua, vì sao cậu và Tiểu Tây một chút động tĩnh cũng không có? Lằng nhằng với Phương Dư Khả cậu có thể làm được chuyện gì sao? Cậu không phải hứa với Chu Lỵ trong vòng ba tháng sao? Cũng đã qua hai tháng rồi. Tớ vốn trông cậy vào 1/10 của cậu có thể phong phú một chút, đáng chế giễu, cậu ngủ đến bảy ngày! Tớ thật sự hận sắt không rèn được thành thép nha!”

Tôi nhìn dáng vẻ muốn bóp cổ của cô ấy, an ủi ngược lại: “Cậu vừa mới khuyên tớ buông tha Tiểu Tây, sao giờ lại muốn tớ và Tiểu Tây thành đôi vậy?”

Vương Tiệp làm bộ tức giận nói: “Vậy có thể làm gì bây giờ? Chu Lỵ tấn công Phương Dư Khả, cậu có phần không? Để xem cái đồ nước nguội nhà cậu đến bao giờ mới sôi a?”

Tôi hắc hắc cười: “Vậy làm sao bây giờ a? Nghe nói 1/10 anh ấy đi Đại Liên. Vừa mới đi sông Bắc Mang đã đi Đại Liên. Có vẻ anh ấy thích biển rộng. Tớ cũng rất thích biển nha.”

Vương Tiệp hoàn toàn không còn biện pháp nào với tôi: “Thích biển có ích cái rắm gì? Có thể làm hai người các cậu cùng đi ngắm biển chắc? Nhỡ may Tiểu Tây đi cùng người khác thì sao? Hơn nữa, cậu đã gặp thằng con trai nào không có việc gì cũng chạy ra biển chưa? Nhất định là bị con gái dụ dỗ cùng đi xem mặt trời mọc mặt trời lặn, quá bằng thần tiên quyến lữ. Cậu chuẩn bị khóc đi.”

Tôi thoáng một cái nghẹn họng. Hình ảnh đôi tình nhân trên bãi biển hay chiếu trên TV xoay quanh đầu tôi. Nghĩ đến anh ấy ôm vai người khác, vuốt ve mái tóc người khác, tay trong tay với người ta trong gió biển, đùa sóng biển, trong lòng tôi như bị khoét mất một miếng.

Vương Tiệp thấy tôi không nói câu nào, sợ làm tổn thương đến tôi, nhẹ giọng hỏi: “Cậu không sao chứ? Tớ đoán mò thôi… Không phải cậu đã điều tra anh ấy không có bạn gái sao? Hay là lại gọi điện hỏi Phương Dư Khả, hỏi Tiểu Tây có bạn gái hay không?”

Tôi chán nản nghiêm mặt nói: “Tớ có bệnh chắc? Suốt ngày hỏi người này có bạn gái hay không, người kia có bạn gái hay không. Tớ là hàng ế sao? Nếu Tiểu Tây thật sự cùng bạn gái đi biển, tớ sẽ, tớ sẽ…”

Vương Tiệp vẫn không nhúc nhích chờ tôi nói ra “giết rồi tự sát”, “hiếp rồi giết”, “giết rồi hiếp”, các loại lời nói hùng hồn. Nhưng sợ là tôi đã làm cô ấy thất vọng rồi, tôi hung ác giậm chân nói tiếp: “Nếu bọn họ thật sự đi, tớ sẽ mỗi ngày hát “nghe biển” cho các cậu nghe, phiền chết các cậu.”

(Nguyên văn là “đồng quy vu tận”, “tiền dâm hậu sát”, “tiền sát hậu gian”, nghĩa cũng như nhau ấy mà =]]~)

Nhưng vừa mới bị Vương Tiệp kích thích, tôi nghĩ tôi phải áp dụng hành động thực tế mới được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: yuki.hana88
     

Có bài mới 07.09.2014, 16:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 06.09.2014, 20:26
Bài viết: 216
Được thanks: 27 lần
Điểm: 9.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Học sinh tồi trường Bắc Đại- Phá Đầu - Điểm: 1
truyện này đọc thực sự hay. đoạn đầu thì hài, đoạn cuối trầm và bi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn yuki.hana88 về bài viết trên: ori kun
     
Có bài mới 07.09.2014, 19:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 20:25
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 2741
Được thanks: 3959 lần
Điểm: 10.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Học sinh tồi trường Bắc Đại- Phá Đầu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: Hai túi đồ ăn vặt (hai)

Chiều thứ hai, lớp “nghệ thuật nước Nga” học thảo luận. Phương pháp thảo luận cũng chẳng có gì khác ngoài phân chia mấy người một tổ, làm PPT, chọn một tổ trưởng làm presentation. Không uổng công cùng nhau phấn đấu suốt mấy tháng, tất cả mọi người quyết định không để thầy giáo dạy quá giờ nữa, mấy tổ trưởng lên thuyết trình đều lời ít mà ý nhiều. Khi cách thời gian tan học mười phút, thầy giáo ở phía trên hoàn tất lời tổng kết, còn đặc biệt ân cần hỏi sinh viên: “Còn gì không hiểu không? Có cần bổ sung gì không?” Mọi người hiếm khi nào lại đoàn kết nhất trí yên lặng không lên tiếng, chờ thầy giáo tuyên bố tan học. Thầy giáo cũng không còn gì để nói nữa, sau khi thông báo cuối tuần sau phải nộp luận văn giữa kì, chúng tôi cũng chim bay thú tản.

Điều tôi mong ngóng cuối cùng cũng xảy ra, gặp Tiểu Tây ở cửa phòng học.

Tiếng chuông hết giờ vang lên, làn sóng sinh viên lục đục đi ra khỏi phòng học. Tôi nhìn chằm chằm vào mặt mỗi người, rất sợ sẽ bỏ sót. Trái tim cũng sắp nhảy ra khỏi ngực, tiếng những người khác tôi đều không nghe thấy. Ta van ngươi ngoan ngoãn một chút, ta biết sức sống của ngươi rất mạnh nhưng cũng không cần phải ở trong ngực chứng minh cho ta vậy đâu, còn tiếp tục như vậy ta sẽ thiếu dưỡng khí mất.

Có lẽ mùi của Tiểu Tây khác những người khác. Một đống người đi ra, tôi lại chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấy anh. Đại khái là hôm nay anh có lớp thể dục nên mặc một bộ đồ thể thao nhạt màu, có vẻ rất nhanh nhẹn. Bên má có hai lúm đồng tiền.

Tôi làm bộ như không nhìn thấy anh, ngay trước mặt anh chậm rãi quay người xuống cầu thang.

“Lâm Lâm…”

Tôi thỏa mãn nghe được giọng nói của anh.

Tôi quay đầu lại, kinh ngạc nói: “Tiểu Tây? Thật khéo…” Vô ích, có thể không khéo sao? Tôi đợi cũng đã nửa học kỳ rồi. Phật nói, kiếp trước phải ngoái đầu năm trăm lần mới đổi được một lần thoáng qua kiếp này. Vì Tiểu Tây, có lẽ kiếp trước tôi chẳng có việc gì khác để làm, cái cổ bị quay đến rụng ra, còn không đếm nổi số lần đã ngoái đầu nhìn lại nha. Không thấy bây giờ tôi vẫn còn phải ngoái đầu nhìn sao?

Tiểu Tây cười nói: “Đúng vậy, thật khéo nha. Đã lâu không gặp em. Thế nào? Đã quen chưa?”

Tôi e thẹn cúi đầu: “Vâng, quen rồi. Vốn muốn 1/10 về nhà nhưng vì còn nhiều bài tập nên không về được.”

“1/10 em không về nhà? Dư Khả cũng về mà. Sớm biết vậy anh đã gọi em đi Đại Liên. Mấy người đồng hương chúng ta tổ chức đi Đại Liên chơi dịp 1/10. Đi, anh mua đặc sản cho em đấy.”

Trái tim tôi bắt đầu nhảy nhót. Tiểu Tây không đi biển cùng bạn gái, không cùng người ta ngắm thủy triều lên xuống, tôi không cần ngồi trong ký túc xá hát “nghe biển”. Muahahaha. Tay phải của tôi không tự chủ được làm một cái thủ thế thắng lợi sau lưng, giả bộ bình tĩnh nói: “Vậy sao? Anh đi Đại Liên sao? Đại Liên có đẹp không?”

Tiểu Tây gật đầu: “Anh có nói với Dư Khả chuyện đi Đại Liên, cậu ấy không nói với em hội đồng hương tổ chức sao? Cậu ấy không báo cho em à? Tên nhóc này, bản thân không đi lại còn kéo theo em nữa…”

Tên nhóc thối, phá hoại chuyện lớn như vậy của lão nương! Chờ ngươi quay lại trừng trị ngươi. Vẻ mặt tôi không thay đổi nói: “Có thể cậu ta quên. Sao anh không về nhà?”

Tiểu Tây bất đắc dĩ cười: “Dịp 1/10 bệnh viện còn bận rộn hơn cả ngày thường. Theo tính tình thúi hoắc của bố anh, khi bệnh viện bận rộn chỉ hận không thể ở luôn trong đấy. Mẹ anh là y tá, trong bệnh viện có thể chăm sóc ông ấy. Anh về cũng chỉ có vắng vẻ ảm đạm, chỉ tổ thêm phiền. Ai~, cha già tuổi tác đã cao, thân thể càng ngày càng kém, tính tình cũng càng ngày càng ngang bướng. Chờ khi ông ấy rảnh rỗi anh lại về khuyên nhủ.”

Anh vừa nói như vậy, tôi bỗng dưng cũng muốn gặp bố mẹ tôi.

Tiểu Thấy thấy vẻ mặt thương cảm của tôi, vỗ vỗ vai tôi: “Đi thôi, anh còn mời em ăn chút đặc sản Đại Liên. Nhìn vẻ mặt em thật u buồn.”

Tôi cực kỳ hiên ngang bước vào ký túc xá của Tiểu Tây. Có ai đó đã nói, có thể bước chân vào ký túc xá nam sinh chứng tỏ bạn chí ít cũng có một mối duyên khác thường. Nếu vừa vào đã quan sát xung quanh, vậy cũng không chứng minh bạn là người ngây thơ mà ngược lại nói rõ bạn là một người vô duyên. Chu Lỵ đã ra vào ký túc xá nam sinh vô số lần, thu về một số đĩa CD. Tôi đoán chừng những thứ ấy cũng không dễ dàng có thể lấy ra như vậy.

Đây là lần thứ hai tôi tới ký túc xá nam. Lần đầu tiên tôi còn tỉnh tỉnh mê mê. Hiện tại tôi đã kiên định về tình cảm với Tiểu Tây không gì sánh được, theo như tiểu thuyết thường viết, lúc này tôi chính là một tiểu sắc lang đang vẫy đuôi, nhìn thấy cái gì cũng đều thèm muốn.

Ví dụ như tôi nhìn cái ghế của Tiêu Tây sẽ bị kích động muốn ngồi xuống; nhìn thấy sách của Tiểu Tây cũng bị kích động muốn sờ sờ bìa sách;  nhìn giường của Tiểu Tây cũng bị kích động muốn… Tội lỗi, tội lỗi a. Ở lâu cùng Chu Lỵ và Văn Đào, đại khái là con tim đã không còn thuần khiết nữa.

Tiểu Tây lấy ra một đống đồ ăn từ cái túi nhựa bên cạnh bàn, mực sợi a, sò biển a, rong biển a, cơ bản đều là hải sản khô. Tôi cười nhận lấy, trong lòng đang lên kế hoạch sẽ nói gì. Sao có thể lấy được đồ ăn rồi chuồn được?

Tôi dè dặt nói: “Cảm ơn anh, lát nữa em phải mời cơm anh. Để anh mua quà về, em thật vô ý.”

Tiểu Tây gãi gãi đầu: “Không có gì, không có gì, em không phải bạn của Dư Khả sao? Hơn nữa chúng ta cũng là đồng hương. Hôm khác bảo cậy ấy đưa em tới hội đồng hương quen biết những người khác. Lần này trấn nhỏ của chúng ta chỉ có hai người các em, mấy khóa trên nhiều hơn nhiều. Chờ qua kỳ thi giữa kì, đồng hương ở Bắc Đại đều tụ hội lại.”

Tôi tuy có điểm bất mãn với định nghĩa thân phận tôi với Phương Dư Khả, nhưng xét thấy anh nhiệt tình mời tôi tham gia hội đồng hương như vậy, tôi vẫn vui sướng hài lòng. Tôi vội vàng đồng ý: “Được, lần tới nhất định phải gọi em. Lần này bị Phương Dư Khả làm lỡ. Đúng rồi, chẳng phải Phương Dư Khả nói 1/10 không về nhà sao?”

“Ừ, trong nhà xảy ra chuyện. Bà nội cậu ấy ngã xuống cầu thang, may lúc đó giúp việc nhà bọn họ ở ngay dưới lầu, lập tức đưa tới bệnh viện, chính tay bố anh phẫu thuật. Không có chuyện gì lớn, nhưng cũng làm cả nhà sợ hãi. Có lẽ nếu không phải ngày nghỉ 1/10, Phương Dư Khả cũng trực tiếp không xin nghỉ để trở về.”

“Không ngờ là cậu ta còn hiếu thuận như vậy.”

Tiểu Tây nói không cần nghĩ ngợi: “Đúng vậy. Cậu ấy là một tay bà nội nuôi lớn. Anh và Dư Khả từng ở cùng trong một nhà trẻ. Khi bọn anh còn nhỏ, gia đình Như Đình chuyển đến. Cô bé này lúc nào cũng quấn quýt bên cạnh Dư Khả. Khi đó bà nội muốn đính ước cho hai người. Sau đó, mỗi lần Dư Khả đều tức giận lườm Như Đình, còn len lén uy hiếp cô bé, thả sâu vào bát Như Đình, làm cô bé sợ đến mức khóc suýt rách cả họng. Bà nội lúc đó rất nóng tính, kéo Dư Khả tới nhà bọn họ nhận lỗi. Thằng bé Dư Khả này rất bướng bỉnh, sống chết không chịu nhận lỗi.”

Không ngờ Phương Dư Khả và Như Đình đã đến trình độ đính ước, xem ra Chu Lỵ khó mà phá thành nha. Tôi cười muốn cổ vũ Tiểu Tây nói thêm một chút. Tôi thích nghe giọng nói của anh, thích nhìn vẻ mặt anh khi nhớ lại chuyện lúc bé. Đôi mắt anh luôn luôn tỏa sáng, khi đôi mi dài chớp chớp tôi có thể nhìn thấy một loại cảm giác ấm áp tràn ra.

Tiểu Tây thấy tôi không ăn đồ ăn vạt, định gọt cho tôi một quả táo. Vỏ táo bong ra từng vòng. Bầu không khí bỗng nhiên trở nên rất thầm lặng yên tĩnh, tôi có thể nghe thấy tiếng vỏ táo rơi xuống.

Tôi tìm một chuyện để nói: “Con gái quả thật dễ bị những chuyện thế này dọa sợ, còn để lại bóng ma cả đời nữa. Chẳng trách bà nội nổi nóng như vậy.” Thật ra khi còn bé tôi thường thả sâu róm vào bát người khác, sao khi ấy không gặp người nhà của kẻ đáng thương nào đấy bị tôi để lại bóng ma nhỉ? Ai~, gây nghiệp chướng.

Tiểu Tây tiếp tục gọt vỏ táo: “Thật ra ông nội nhà họ Phương, chính là hiệu trưởng Phương, trong thời kỳ cách mạng văn học đã nhận ơn nhà Như Đình, nếu không có lẽ đã bị âm dương cách trở với bà nội. Bà nội nghĩ đã thiếu nợ người ta cả đời vì vậy còn coi trọng Như Đình hơn cả cháu ruột, thà để Dư Khả chịu chút uất ức cũng không để Như Đình bị tổn thương. Nhưng chuyện này cũng chỉ là chuyện trẻ con nghịch ngợm, người lớn cũng một mắt nhắm một mắt mở cho qua, cần gì quá nghiêm khắc?”

Trời ạ, người ta không chỉ là thanh mai trúc mà mà còn có ân oán mấy đời. Chuyện này có thể quay thành phim tình cảm truyền hình năm mươi tập, phát sóng trên giờ hoàng kim của CCTV, nhất định mấy bà nội trợ giống mẹ già của tôi sẽ vừa thích mê vừa khóc lóc. Lần này Chu Lỵ hoàn toàn không có cửa rồi. Dù con bé có qua được một cửa của Phương Dư Khả cũng sẽ không qua được cửa của bà nội cậu ta nha.

Tôi thở dài một hơi nói: “Không ngờ Phương Dư Khả là người có chuyện cũ như vậy nha!”

Tiểu Tây cười: “Kết luận của em rất có ý tứ, nhưng mỗi người đều có chuyện cũ của họ. Chỉ là chuyện lớn hay chuyện nhỏ thôi.”

Tôi cũng cười vui vẻ: “Nhưng ba người thật lợi hại, ba người có thể cùng đỗ Bắc Đại.”

Tiểu Tây nói: “Thật ra từ nhỏ bố anh muốn anh học ở Học viện y học Bắc Kinh. Năm 2000, vừa vặn Bắc Đại và Học viện lại sáp nhập, mục tiêu của anh cũng đổi thành học viện y học Bắc Đại. Thật ra Dư Khả cũng không thể gọi là thi vào, thấy anh vào Bắc Đại nên cũng vào cùng cho vui. Như Đình thì khác. Con bé này y hệt hồi còn nhỏ, luôn luôn coi Dư Khả là lý tưởng, vì vậy cũng vào Bắc Đại luôn.”

Tôi căm giận một trận trong lòng. Thi đỗ Bắc Đại như đi chơi, muốn vào là vào. Nói Như Đình kia mạnh bao nhiêu thì chính là mạnh bấy nhiêu nha. Nhỡ may không đỗ, có phải cô ta dự định học lại một năm để thuận tiện theo Phương Dư Khả đi học hay không?

Tiểu Tây lại không chú ý tới vẻ mặt tôi, đưa cho tôi quả táo đã gọt xong: “Khi còn bé Dư Khả không thường ở cùng một chỗ với bố mẹ, vì vậy cũng không thích nói chuyện với người khác, tính cách tương đối quái gở. Khi mười tuổi anh chuyển đi, sau đó Dư Khả cũng dọn nhà. Cả nhà Như Đình cũng chuyển tới Bắc Kinh. Nay tụ họp lại một nơi thỉnh thoảng còn có thể nói chút chuyện hồi bé. Có thời gian mấy người cùng quay lại thăm nhà trẻ.”

Thật ra tôi có chút lúng túng, cuối cùng cũng không thể nói: “Đúng vậy, cùng nhau quay về.” Đó là những năm tháng đẹp chỉ thuộc về bọn họ, những ký ức đẹp chỉ thuộc về bọn họ. Trong ký ức ấy không có tôi tồn tại. Tôi có chút buồn rầu, bởi vì trong sự ấm áp toát ra từ ánh mắt Tiểu Tây không có cái bóng của tôi. Lúc đó tôi chỉ là một đường thẳng song song, tôi cũng bắt sâu nhỏ, cũng chơi trò trận giả với Tiểu Thiện Thiện cách vách, thỉnh thoảng đóng giả cô dâu đi qua từng nhà. Nhưng trong ký ức của tôi cũng không có anh.

Tôi nhàn nhạt nói: “Có kỷ niệm thật là tốt.”

Tiểu Tây cười nói: “Đúng vậy, có kỷ niệm thật không tệ.”

Đúng vậy, bạn chơi cùng hồi bé nay lại học chung một trường đại học thật không dễ dàng!

“A!” Tôi bỗng nhiên nghĩ đến: Tiểu Tây hồi tưởng cuộc sống thơ ấu như vậy, có phải anh thích Như Đình hay không? Trên TV không phải đều diễn A thích B, B thích C, nhưng A, B, C đều là bạn tốt sao? MTV “Tôi không làm đại ca đã nhiều năm” cũng diễn như vậy. Chẳng lẽ Tiểu Tây…

Tiểu Tây rõ ràng bị tôi hù sợ, ngạc nhiên hỏi tôi: “Sao vậy?”

Tôi ấp úng nói: “Như Đình quả nhiên rất xinh đẹp, rất nhiều người thích cũng là bình thường. Tiếc là cô ấy đã có người mình thích. Thích một người trong lòng đã có người khác quả thật khổ sở, chỉ có thể dùng hồi ức an ủi chính mình…”

Tiểu Tây ngẩn người, sau đó nhịn cười đến đỏ mặt: “Lâm Lâm, sức tưởng tượng của em thật phong phú. Anh chỉ coi Như Đình là em gái. Em xem quá nhiều phim truyền hình rồi…”

Tôi ngồi cũng không xong, đứng cũng không được, đành phải từng miếng gặm táo. Nhưng trong lòng vẫn cảm thấy may măn chuyện tình rắc rối nhất không xảy ra. Khi tôi nuốt trôi một miếng táo cuối cùng, tôi không để ý đến hình tượng thục nữ lau miệng hỏi Tiểu Tây: “Tiểu Tây, sau này chúng ta cùng ăn trưa rồi lên lớp đi. Chúng ta đều cùng một thời gian và địa điểm học.”

Tiểu Tây có chút bất ngờ. Dù sao đi ăn cùng nhau là hình thức đầu tiên của những cặp tình nhân.

Tôi sợ Tiểu Tây từ chối, vội vã bổ sung: “Em ăn một mình buồn chán quá, hơn nữa buổi chiều hay lười biếng bùng học. Em đang tìm một người giám sát, mỗi tuần mời anh ăn cơm coi như phí giám hộ. Anh không muốn mới học kì đầu tiên em đã trượt chứ?” Trò cười, ngay cả lớp máy tính không điểm danh tôi cũng không bùng, sao có thể không cần đầu điểm chiếm 30% toàn khóa nha? Nhưng nếu bắt tôi chọn giữa là con ngoan trò giỏi tuân thủ kỷ luật và lừa Tiểu Tây mỗi tuần phải ăn cơm cùng tôi. Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi sẽ không chút do dự chọn vế sau. Con ngoan trò giỏi cũng chỉ là vỏ ngoài, là giả vờ, sớm muộn Tiểu Tây cũng nhìn thấy cái đuôi của tôi. Tôi tiến hành theo chất lượng để Tiểu Tây thích ứng. Vương Tiệp nói một câu rất đúng, tôi chính là nước lạnh. Nước lạnh đang chậm rãi luộc gà, hắc hắc, chết thế nào cũng không biết.

Trong tích tắc thấy Tiểu Tây gật đầu, tôi giống như nhìn thấy gà từ từ tắc thở… Tôi quay sang, nở nụ cười đã thực hiện được gian kế.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn huỳnh nga về bài viết trên: shmilysmile
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bé mụi, Google Adsense [Bot], Nhók_loli, Phuchuyvoicon, Sea Turtles và 130 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.