Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 

Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

 
Có bài mới 06.09.2014, 15:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2115 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 23: Anh trai gọi điện đến

     Trong phòng nghỉ to như vậy, chỉ thấy một người đàn ông tuấn mỹ ưu nhã thay người phụ nữ đang nằm an tĩnh trên giường thay khăn lông ướt, thỉnh thoảng cau mày, thỉnh thoảng lại mỉm cười, thật là quỉ dị.

     Hạ Nam nhìn chằm chằm người phụ nữ đang nằm trên giường, trong lòng có một cảm giác kỳ quái không nói ra được, loại cảm giác này giống như đã tìm một thứ thật lâu cuối cùng cũng tìm được, cảm thấy rất mừng rỡ, chưa từng có một người phụ nữ nào có thể mang lại cảm giác này cho anh trong suốt năm năm qua.

     Nhè nhẹ lau khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn, có lẽ vì không dùng những loại mĩ phẩm độc hại kia, cả khuôn mặt nhẵn bóng không chút tì vết, nhớ tới lần trước hôn trừng phạt cô trong căn phòng ở hoàng triều kia, đầu không tự chủ cúi xuống, hôn nhẹ lên đôi môi anh đào của cô. Có lẽ Tô Úy trong mộng cảm thấy có người hôn mình, cự nhiên lại hé miệng đáp lại, đối với Hạ Nam không nghi ngờ gì là sự khích lệ tốt nhất, đem lưỡi nhẹ nhàng đưa vào trong miệng, thưởng thức ngọt ngào mà cô đem lại.

     Giật mình một cái, Hạ Nam dừng lại, nghĩ thầm: Mình đang làm cái quái gì vậy? Lại thừa dịp người ta đang không biết gì, nếu cô ấy đột nhiên tỉnh lại biết giải thích thế nào, đúng là điên rồi! Trên mặt mang vẻ mặt lúng túng không tự nhiên.

     Đang cúi người xuống, Hạ Nam lúng túng đứng dậy, nhìn cô gái kia vẫn đang yên giấc, mới thở phào nhẹ nhõm! Đứng dậy đi đến bên tủ rượu, tự rót cho mình một ly Laffey năm 79, cầm ly rượu ngồi xuống ghế sofa bên cạnh tủ rượu từ từ thưởng thức! Laffey năm 79 hương thơm tinh khiết, hương vị ngọt ngào, không hổ danh là tinh phẩm của Bồ Đào Nha!

     Nghiêng đầu nhìn người phụ nữ đang ngủ, trên mặt không còn vẻ lạnh lùng thường trực, ngược lại còn là vẻ nhu hoà cùng rung động chưa bao giờ xuất hiện, Hạ Nam có sức quyến rũ như vậy, giống như một quý công tử tao nhã bước ra từ trong cổ tích.

     “Ư…” Đột nhiên, người phụ nữ trên giường chuyển động, Hạ Nam đang nhìn cô chăm chú,lập tức bỏ ly rượu xuống, bước nhanh đến bên giường, cũng không quản rượu đỏ trong ly bị đổ làm thấm ướt hết ghế salon cao cấp.

     “Em sao rồi?” Giọng nói êm ái của Hạ Nam hỏi người phụ nữ vừa mới mở mắt.

     Tô Úy tỉnh lại nhìn thấy nam nhân trước mặt, lập tức trợn tròng mắt, đại não nhanh chóng hoạt động, vẫn không có phản ứng kịp, quét mắt bốn phía, liền hỏi: “Làm sao tôi lại ở đây? Không đúng? Đây là đâu? Sao tôi lại ở nơi này?”

     “Đây là phòng nghỉ trong phòng làm việc của tôi, em vừa rồi phát sốt, tôi ôm em tiến vào!” Hạ Nam nhìn cô đã trở lại bình thường, từ từ đáp.

     Tô Úy nhận được đáp án, bò dậy muốn xuống giường, lại bị Hạ Nam đứng một bên ngăn lại!

     “Em định làm gì vậy?”

     “Rời giường!” Tô Úy liếc mắt nhìn anh một cái, biết rõ còn hỏi.

     “Bác sĩ nói em cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn! Hôm nay tôi cho em nghỉ một ngày, em nghỉ thêm một chút nữa đi!” Hạ Nam ngăn lại động tác đứng dậy của cô, nghiêm túc nói qua. Đối với hành động không thương tiếc bản thân mình của cô anh tuyệt đối không thể nuông chiều, cho nên nghiêm mặt trầm xuống!

     Tô Úy nhìn đồng hồ trên tay mình, cúi đầu gào lên một câu: “Tôi đói rồi, muốn ăn cơm!” Thời điểm ngẩng đầu lên nhìn anh, uất ức nói qua: “Người ta cũng bị bệnh, anh còn thể hiện cái khuôn mặt khó coi đấy ra, anh bị làm sao thế?”

     Nghe lời của cô, Hạ Nam thật sự bất đắc dĩ, ngay sau đó trên mặt mang nụ cười cứng nhắc, hỏi: “Em muốn ăn gì? Để tôi bảo Văn Viễn đi mua!”

     “Tùy tiện đi!” Tô Úy nhìn Hạ Nam cười không tự nhiên, thật sự có chút buồn cười, ngay sau đó nằm xuống quay lưng về phía anh nói qua. Thì ra bị bệnh lại được hưởng nhiều phúc lợi như vậy!

     “Vậy cũng được! Để tôi bảo cậu ấy mua ít cháo lên đây! Lúc này nên ăn chút đồ nhẹ sẽ cảm thấy dễ chịu hơn!” Hạ Nam nhìn người phụ nữ đang nằm nghiêng người quay lưng về phía mình, biết cô đang xấu hổ! Nhưng hình như anh đang đánh giá thấp mặt dày của Tô Úy ! Anh tuyệt đối không thể ngờ cô đang nghĩ gì? Nếu anh biết chắc sẽ tức chết vì hộc máu mất!

     Nghe được trong phòng không có âm thanh, xác định anh đã đi, ngay sau đó, trong phòng nghỉ của Tổng giám đốc trên tầng 88 truyền đến một hồi cười to.

     Quan sát phòng nghỉ sang trọng, trong lòng lại khinh bỉ nhìn một lần, những người này thật quá xa xỉ! Chân không đi tới tủ rượu đắt tiền, quan sát những loại rượu này, đối với rượu cô không hiểu nhiều lắm, nhưng anh trai Tô Minh Hiên của cô cũng rất hiểu, hình như anh ấy cũng cất rất nhiều loại rượu quý! Đi theo anh trai đã lâu, cũng đã hiểu một chút, cho nên cô biết những thứ này đều là sản phẩm hạn chế số lượng, không nghĩ cũng biết nó đắt đến cỡ nào nha!

     “Nằm xuống ngay đi, khi nào đồ ăn lên, tôi sẽ gọi em!” Kèm theo mùi hương quen thuộc, những lời êm ái này truyền tới. Đôi bàn tay đặt ngang hông cô, trong chớp mắt, cô trở thành công chúa bị anh ôm vào trong ngực.

     “Ai, tôi có thể tự đi!” Chống lại đôi mắt thâm thúy của người đàn ông, tim không khỏi đập rộn lên! Tay không tự giác ôm cổ của anh! Có lẽ chính cô cũng không phát hiện ra, trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, cô như chưa bao giờ bỏ ra một khắc trong ba năm để yêu Diệp Phong, chỉ nghĩ đến người đàn ông trước mặt này, nhìn cũng chỉ nhìn người đàn ông trước mặt này!

     “Em nghỉ trước đi! Tôi ở bên ngoài, có chuyện gì thì gọi tôi!” Nói xong anh bỏ đi ra ngoài. Anh không biết là, trong nháy mắt vừa rồi cô giống như nhìn thấy bóng dáng của người anh trai yêu thương cô nhất! Đúng vậy, từ nhỏ đến lớn anh trai rất cưng chìu cô, nếu như có người khi dễ cô, anh dù có liều mạng cũng sẽ bắt nạt lại, chỉ cần là thứ cô muốn, anh vô luận thế nào cũng sẽ lấy được, nếu cô phạm sai lầm, anh giúp cô chịu phạt,…

     Nghĩ đi nghĩ lại, cô từ từ nhắm mắt!

     “Tổng giám đốc, thức ăn đã mua đến! Còn có điện thoại của thư ký Tô đang có người gọi đến!” Nói xong liền đem thức ăn và điện thoại đưa cho Tổng giám đốc, sau đó lui ra. Thật ra anh nghĩ nói là điện thoại của Tô Úy đã vang lên nhiều lần rồi, nhưng vừa lúc nãy nhìn đến bản thân Tổng giám đốc đang…

     Cho nên coi như mình không thấy, nhẹ nhàng lui ra ngoài, dù sao nếu bị Tổng giám đốc phát hiện, nhất định sẽ bị trách phạt.

     Nhận lấy điện thoại của Tô Úy, nhìn người gọi đến, biểu hiện Anh trai!

     Anh đi vào bên trong phòng nghỉ, Tô Úy đang ngủ nghe thấy tiếng chuông quen thuộc, ngồi dậy, nhận lấy điện thoại di động của mình từ trong tay anh, nhìn đến tên “Anh trai” khóe miệng lộ ra mỉm cười.

     Nhận điện thoại.

     “Anh à, có chuyện gì sao?”

     “Anh mới là người phải hỏi em có chuyện gì sao đấy! Sao anh gọi nhiều lần thế rồi mà em không nhận điện thoại?” Bên kia mang theo giọng nói lo lắng truyền đến.

     “Không có việc gì, vừa nãy để di động trong túi xách, nên không nghe thấy!” Tô Úy nói dối không chớp mắt!

     Bên kia lại dặn dò thêm mấy câu rồi cúp máy!

     Thật là, anh ấy coi mình như trẻ con ấy!

     “Tới đây ăn cháo đi!’

     Tô Úy giẫm chân trần trên tấm thảm, ngồi xuống trước mặt Hạ Nam, sau đó bắt đầu ăn cháo! Mà Hạ Nam ngồi bên cạnh cũng ăn phần cháo khác, thỉnh thoảng nhìn Tô Úy, khóe miệng cô câu lên nụ cười ngọt ngào, có thể nhìn thấy tâm trạng cô đang rất tốt! Chẳng lẽ bởi vì vừa nhận được cuộc điện thoại kia? Là ai gọi tới?




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.09.2014, 09:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2115 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 24: Gặp Trầm Thiểu

     Ăn cháo xong, Hạ Nam lấy lý do cô là bệnh nhân để cô ở lại phòng nghỉ nghỉ ngơi, còn anh thì ra bên ngoài xử lý tài liệu.

     Tô Úy nằm ở trên giường, trợn tròn mắt nhìn chùm đèn treo ngược trên trần nhà, trong lòng cảm khái vô hạn! Cảm giác cuộc sống này thay đổi thật nhanh, thế gian việc đời khó đoán.

     Gần ba năm, cuộc đời của cô có cũng như không, luôn luôn vì lí tưởng của người khác mà phấn đấu, dần dần quên mất lí tưởng của mình, bây giờ nghĩ lại, thật ra mình cũng đã từng có ước mơ, chỉ là mất đi ở trong góc! Có lẽ nên lần nữa hoạch định lại cuộc sống của mình rồi!

     Cô ngồi dậy, cầm điện thoại di động lên, nhìn dãy số trước mắt thật lâu, trong lòng có chút khẩn trương.

     Thật lâu, bên kia mới truyền đến giọng nói.

     “Xin chào! Xin hỏi cô tìm ai?” Ở một nơi khác Thẩm Khiết đang ở trong phòng gói há cảo, nghe tiếng chuông điện thoại cũng không nhìn số điện thoại, trong giọng nói có chút không kiên nhẫn.

     “Mẹ, con là Úy Úy đây!” Tô Úy đã rất lâu không được nghe giọng nói dịu dàng đó, có chút nghẹn ngào nói.

     “Úy Úy, cuối cùng con cũng gọi điện cho mẹ, chúng ta rất lo lắng!” Nghe được giọng của con gái, Thẩm Khiết bên kia kích động nói qua.

      “Thật xin lỗi, đã để mọi người lo lắng, sau này nhất định sẽ không như thế nữa!”

     “Được, được, được! Chỉ cần con không có chuyện gì là tốt rồi! Có thời gian thì về nhà, mẹ làm đồ ngon cho con ăn! Phòng của con ngày nào cũng có người quét dọn, lúc nào con cũng có thể về nha!...” Thẩm Khiết bên kia rốt cuộc cũng có thể nghe điện thoại của con mình, liền nói chuyện không ngừng, mà Tô Úy bên này chỉ cười nghe, thỉnh thoảng đáp lại mấy câu.

     “Mẹ, chờ con thu xếp công việc, con sẽ về thăm ba mẹ!” Dưới sự yêu cầu của mẹ, Tô Úy không còn cách nào đành đáp! Sau đó liền nói mấy câu rồi cúp máy!

     Mới vừa cúp điện thoại, Thẩm Khiết liền gọi cho chồng của mình, bên kia vừa mới nghe điện, bà liền kích động nói qua.

     “Ông xã, Úy Úy nhà chúng ta vừa gọi điện về nói mấy ngày nữa sẽ về thăm chúng ta! Thật tốt quá, em muốn anh về nhà chuẩn bị vài thứ!”

     “Ừm!” Nghe ông xã của mình chỉ ừm một tiếng rồi im lặng, làm Thẩm Khiết bên này rất không vui

     “Cái ừ này rốt cuộc có nghĩa gì?”

     “Không có gì, không có gì! Đây không phải là việc rất đáng mừng sao?” Nghe bà xã rống giận, ông vội vàng trấn an nói: “Bà xã, anh đang họp, chờ chút nữa xong việc liền về nói chuyện a!”

     Tô Chí cúp điện thoại, tiếp tục chủ trì hội nghị cao cấp! Chống lại ánh mắt của các vị quản lý, ông chỉ cười nhạt! Ở thành phố này có ai không biết Tô Chí hết mực cưng chiều Thẩm Khiết - vợ của mình, cho dù đang làm gì, chỉ cần là vợ gọi nhất định ông sẽ nghe.

     Sau khi hội nghị kết thúc, Tô Chí ngồi trong phòng làm việc, nghĩ tới lời của vợ, Úy Úy nhà bọn họ cuối cùng cũng về rồi! Ba năm, bọn họ biết số điện thoại của cô, nhưng không gọi lấy một cuộc, biết cô ở đâu, nhưng chưa từng xuất hiện trước mặt cô, chỉ vì bọn họ biết Tô Úy liều mạng như vậy vì lòng tự ái!



     Chuyện năm đó rõ mồn một trước mắt, con gái quật cường vẫn còn trước mặt bọn họ. Cô nói: Cha mẹ, thật xin lỗi, con nhất định muốn ở chung với anh ấy, con hiểu bây giờ anh ấy không thích con, nhưng xin hãy tin con… Con nhất định sẽ cố gắng để anh ấy thích con! Cho nên mọi người hãy cho con thời gian! Nói xong câu đó, cô liền kéo va ly ra đi cũng không quay đầu lại dù chỉ một lần! Bước chân chưa từng kiên định đến thế!

     Thật ra cho đến tận bây giờ cô vẫn không biết nguyên nhân thực sự bọn họ phản đối! Thử hỏi người đàn ông như vậy sao có thể xứng đáng với con gái ưu tú của bọn họ. Hơn nữa, năm đó còn xảy ra nhiều chuyện như vậy, mặc dù, không phải ông làm, nhưng trong chuyện này ông có trách nhiệm rất lớn! Người phụ nữ kia chỉ vì ông mới gây ra chuyện này!

     Bọn họ biết Diệp Phong ở thành phố A lập một công ty quảng cáo, bọn họ cũng biết bảo bối của bọn họ làm Giám đốc sáng tạo ở công ty này. Cuối cùng, bọn họ cũng hiểu tại sao con gái lại phải phí năm cuối đại học chuyển sang học thiết kế quảng cáo, thì ra là bởi vì người đàn ông kia! Vốn là muốn lợi dụng quan hệ của mình để chèn ép công ty của bọn họ, cuối cùng vẫn nghĩ đến con gái của mình mà lợi dụng quan hệ để giúp đỡ!

     Mỗi lần nhớ con, chỉ có thể bay đến thành phố A len lén xem cô một chút sau đó lại len lén rời đi.

     Mà phía bên Tô Úy sau khi gọi điện cho mẹ, lại nghĩ rất nhiều, cô nghĩ tới cảnh tượng mình ra khỏi nhà ba năm trước đây, nghĩ mình không hiểu chuyện cỡ nào, nghĩ tới ba năm qua mình đã sống thế nào…

     Thật ra cô biết chuyện cha mẹ thường len lén đến thăm cô rồi lại len lén rời đi! Có lẽ bọn họ không biết cô cũng đã từng lén quay về thăm bọn họ. Số điện thoại ghi nhớ trong tim nhưng chưa từng một lần dám gọi! Rốt cuộc quyết định!

     Tô Úy nghỉ ngơi tốt, mang giày xong đi ra khỏi phòng nghỉ, liền thấy anh đang chăm chú xem tài liệu.

     “Làm sao em lại ra đây?” Không nhìn thấy anh ngẩng đầu, lại nghe thấy giọng nói trầm thấp truyền đến.

     “Tôi đã nghỉ đủ rồi, nên ra đây thôi!” Tô Úy bước đến bàn làm việc của anh, ngồi xuống phía đối diện, không khỏi lo lắng nói: “Tổng giám đốc, tôi muốn xin nghỉ hai ngày!”

     Nghe được cô nói, Hạ Nam ngẩng đầu lên, nhìn cô một cái, thấy cô không còn dấu hiệu suy yếu như hồi sáng nữa! Mới nói: “Được!” Rồi tiếp tục làm công việc của mình.

     “Vậy tôi ra ngoài trước!” Đứng dậy hướng phía cửa đi tới.

     “Nếu em xin nghỉ hai ngày, đem công việc chuyển cho Văn Viễn đi! Sau đó về nhà nghỉ ngơi cho tốt!” Nghe lời nói truyền đến từ sau lưng, cô dừng bước quay đầu lại hướng anh nói: “Cảm ơn Hạ Boss, tôi lập tức đi bàn giao! Hai ngày sau nhất định anh sẽ thấy tôi!” Sau đó, cô mở lớn hai mắt khoát tay áo rồi rời đi.

     Đã lớn vậy rồi mà vẫn ngây thơ như thế! Nhìn bóng lưng Tô Úy, lắc đầu một cái. Trong mắt anh lóe lên sự bất đắc dĩ cùng cưng chiều, làm tiếp công việc của mình.

     “Anh à, chúng ta ngày mai về nhà thăm cha mẹ đi!” Mới ra khỏi phòng làm việc của Tổng giám đốc, Tô Úy lập tức gọi điện cho anh trai,

     “Được, vậy để anh sắp xếp, buổi tối sẽ bay tới, ngày mai chúng ta trở về!”

     “Anh không đưa chị dâu về cùng sao?”

     “Chị dâu em đang bận vẽ tranh, hơn nữa mấy hôm trước đã về! Nếu không để anh hỏi lại cô ấy xem!”

     “Được, buổi tối đến nơi thì gọi điện cho em, em nhất định sẽ ra sân bay đón anh!” Sau khi Tô Úy cúp điện thoại, cô đem công việc của mình bàn giao xong, sau đó thu thập một chút rồi rời khỏi công ty.

     Bởi vì không lái xe đi, liền tính toán đi đến trạm xe bus, sau đó ngồi xe về nhà.

     Mà chiếc xe thể thao Bugatti số lượng có hạn dừng trước mặt, Tô Úy quan sát sườn xe, chỉ thấy chỗ ngồi phía sau mở ra, gương mặt tuẩn tú để lộ không bỏ sót.

     “Chào cô! Cô Tô, cô đi đâu vậy? Nếu không phiền có thể để tôi đưa cô đi một đoạn chứ?” Thẩm Kiệt Tư lịch sự nói qua.

     “Không cần làm phiền, tôi có thể tự đi!” Tô Úy lạnh nhạt nói xong, mặt không biến sắc quan sát người đàn ông trước mặt. Người đàn ông này cô đã từng thấy, Thẩm Kiệt Tư, mới vừa về thành phố A không lâu. Bây giờ là CEO của tập đoàn Thẩm thị! Nhìn gương mặt với những đường cong hoàn mỹ, đôi mắt yêu mị, nghĩ thầm: Có cần người đàn ông nào cũng mang dáng dấp như yêu nghiệt thế không?

     “Không phiền toái! Dù sao tôi cũng đang nhàn rỗi, đang định đi dạo một chút!” Nói xong liền mở cửa xe, Tô Úy không phát hiện ra, khi anh ta nói câu này, lái xe kiêm trợ lý phía trước khóe miệng giật giật, nhàn rỗi? Dường như hiện tại bọn họ đang vội đến công ty họp nha! Trước kia sao anh ta không phát hiện thiếu gia nhà mình lại lưu manh đến vậy.

     Tô Úy thấy tình cảnh này cũng không tiện từ chối, không thể làm gì khác hơn đành ngồi lên!

     “Cô Tô, cô đi đến đâu?” Thẩm Kiệt Tư nhìn người vừa ngồi vào xe, lịch sự hỏi.

     “Đến trạm xe bus trước mặt là được rồi!”

     Đến trạm xe bus, Tô Úy xuống xe, quay đầu về trong xe nói với người kia: “Anh Thẩm, cám ơn anh đã đưa tôi đến đây! Còn có, lần sau gặp lại không cần gọi tôi là Cô Tô, cứ gọi là Tô Úy đi! Đây là thói quen của tôi!” Sau đó hướng về người lái xe nói: “Chú tài xế, cám ơn chú rất nhiều!” Nói xong trừng mắt nhìn, sau đó đóng cửa xe lại.

     “Cái gì? Gọi tôi là chú tài xế, tôi mới có 30 tuổi thôi!” Xe chạy băng băng trên đường cao tốc, bên trong truyền đến một hồi âm thanh oán trách. Mà Thẩm Kiệt Tư ngồi phía sau miệng nhếch lên một đường cong rõ to, rõ ràng đang rất cao hứng!

     Không ngờ cô ấy còn có mặt đáng yêu như vậy! Ha ha!

     Nhìn vẻ mặt thiếu gia qua kính chiếu hậu, rùng mình một cái! Đây là thiếu gia nhà mình ư, xác định không phải bị người ngoài hành tinh bắt cóc?

     Đi theo thiếu gia lâu như vậy, dĩ nhiên anh ta biết thiếu gia vẻ ngoài luôn tao nhã lịch sự, nhưng kỳ thật nội tâm phúc hắc vô cùng! Tình cảnh này có phải nói lên việc thiếu gia đang có đối thủ, hơn nữa còn là một… Chà chà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.09.2014, 20:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 2115 lần
Điểm: 19.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


     Chương 25: Anh ta là ai?

     Tô Úy ở bên ngoài ăn cơm xong mới về nhà của mình! Theo thói quen lại ôm ôm gối nằm trên ghế salon, có lẽ thật sự rất mệt mỏi, chỉ chốc lát sau liền nhắm mắt lại!

     Hình ảnh đứt quãng dần hiện lên, Tô Úy bật tỉnh từ trong mộng, theo thói quen đỡ đỡ cái trán! Nhìn đồng hồ trên cổ tay, mới phát hiện mình đã ngủ quên hơn 4 tiếng, vậy còn anh trai… Đang định ngồi dậy lấy điện thoại xem có cuộc gọi lỡ nào không thì thấy trên người mình đang đắp một chiếc áo khoác đen kiểu nam, hành lí cũng đã sắp bên bàn, tâm tình lo lắng hóa thành hư không, thay vào đó là nụ cười hạnh phúc! Gần ba năm, có lẽ cũng chỉ có lúc này mới có cảm giác hạnh phúc, có người thân bên cạnh thật tốt!

     Anh trai đã đến!

     Đeo đôi dép gấu bông dễ thương, bước nhẹ tới phòng bếp. Bóng lưng quen thuộc đập vào mắt, khóe miệng nhếch lên thành một đường cong, cứ đứng một bên như vậy nhìn bóng dáng bận rộn!

     “Nơi này nhiều dầu mỡ, ra sofa ngồi xem ti vi đi, một lúc nữa là có cơm ăn rồi! Ngoan!” Tô Minh Hiên giống như cảm nhận được, quay đầu đã nhìn thấy em gái của mình đứng một bên mỉm cười nhìn mình, dừng động tác rang thức ăn trong tay lại, đi tới trước mặt vuốt mái tóc cô, nhẹ nói!

     “Có anh trai thật tốt!” Tô Úy dang tay ôm lấy người cao hơn cô cả một cái đầu, trong miệng cảm thán! Tô Minh Hiên đưa tay ôm lấy cô, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi, vẻ mặt ôn nhu đến dị thường. Mọi người đều nghĩ Tô Minh Hiên là người lịch sự nho nhã, lễ phép hào phóng, nhưng lại không biết dưới vẻ bề ngoài ngụy trang kia kì thực anh chính là vua một cõi, người đứng đầu tổ chức “Ám Nguyệt” lãnh khốc, vô tình! Nhưng anh rất cưng chìu người em gái này, chỉ có trước mặt cô, anh mới có thể bỏ tất cả lớp ngụy trang giả tạo xuống mà cười dịu dàng.

     Trên bàn ăn, hai người ngồi đối diện nhau ăn cơm.

     “Trình độ nấu ăn của anh càng ngày càng cao, cũng gần bằng trù nghệ của đầu bếp ở khách sạn năm sao rồi đấy! Chị dâu thật hạnh phúc, có thể thường xuyên ăn nhiều món ngon như vậy! Ha ha… Tô Úy vừa ăn vừa liên mồm nói chuyện. Ánh mắt Tô Minh Hiên thoáng tối sầm, nhưng nhìn tướng ăn của cô thì cười nhẹ, cũng đã lớn thế này rồi còn trẻ con như vậy!

     “Có phải đợt trước công ty anh tham gia đấu thầu một dự án khai phá công viên của công ty EVEN phải không, sao lại không lấy được? Em nghe nói có một công ty nhỏ, không chút tên tuổi giành được thiết kế này! Mau nói cho em nghe đi, em chỉ muốn anh thỏa mãn lòng hiếu kì của em thôi mà! Là công ty thế nào mà có thể đánh bại tướng quân bách chiến bách thắng của chúng ta đây?” Tô Úy không chút để ý hỏi.

     “Em phải biết tâm trạng của anh trai em đang rất xấu chứ? Sao còn nói đến chuyện này?” Tô Minh Hiên giả bộ đau lòng, tức giận nói qua.

     Tô Úy nhìn anh trai của mình đang giả vờ đau lòng, trợn trắng mắt, lại còn giả bộ. Đối với anh trai của mình, sao cô còn không hiểu, muốn anh ấy đau lòng bởi vì chuyện này chỉ có thể gói gọn trong một chữ: khó! Hai chữ: rất khó! Ba chữ: Vô cùng khó! Tô Úy đặt bát ăn cơm trong tay xuống bàn, đứng dậy giống như đang xoa đầu một con chó nhỏ, giọng nói dịu dàng: “Ngoan! Không khóc nhé, để em mua kẹo cho anh ăn!”

     Nghe cô nói vậy, khóe miệng Tô Minh Hiên giật giật, cô dám coi anh như đứa trẻ mà trêu chọc!

     “Sao em dám coi anh là đứa trẻ mà dụ dỗ?” Anh nhíu nhíu mày hỏi em gái đang chạy vội về chỗ của mình.

     “Anh làm như mình không phải là đứa trẻ ấy!” Nói xong liền quay lại vấn đề chính: “Như vậy đi! Tí nữa ăn cơm xong chúng ta đi ra ngoài dạo phố một chút đi! Thành phố A ban đêm rất đẹp đấy!” Tô Úy đề nghị.

     “Được!”

     Trong khi Tô Úy dọn dẹp, Tô Minh Hiên cầm hành lí của mình lên một căn phòng khác trên tầng 2, đến khi đi xuống thì anh đã thay sang một bộ quần áo màu trắng thoải mái!

     Tô Úy cũng đi lên nhà thay bộ quần áo công sở đang mặc trên người ra: “Được rồi, chúng ta đi thôi!” Tô Minh Hiên đang ngồi trên ghế salon lười biếng lật giở mấy tờ báo, nghe thấy tiếng nói liền ngẩng đầu lên, thấy em gái mình đi một đôi giày vải trắng, áo khoác màu đen phủ ngoài chiếc áo phông trắng thoải mái, mái tóc thẳng được thả buông xõa tùy ý trên vai, khuôn mặt tinh xảo mang theo nụ cười nhàn nhạt chậm rãi đi xuống! Tô Úy trong bộ dạng này nhìn còn trẻ hơn tuổi thật của cô mấy tuổi, cũng so với bình thường xinh đẹp và dễ thương hơn đến mấy phần!

     “Ừm! Đi thôi!” Lấy lại tinh thần, Tô Minh Hiên đứng dậy từ trên ghế salon.

     Ban đêm ở trung tâm thành phố A cũng phồn hoa không khác nhiều lắm so với thủ đô, những chiếc xe nối đuôi nhau đi lại không dứt trên đường phố rộng lớn, khắp nơi đều là nhà cao tầng với những chùm đèn nê-ông lấp lánh, phía trên cao TV đang chiếubcác đoạn băng quảng cáo! Sau một ngày làm việc bận rộn, mọi người giờ này phần lớn đều ra đường để hưởng thụ, xa hoa trụy lạc trong các quán bar lớn trong thành phố.

     Lái xe đến bãi đỗ xe ngầm, Tô Úy kéo cánh tay anh trai đi ngắm cảnh khắp các ngả đường cho đến chợ đêm. Có thể do trời đã vào thu nên hơi lạnh, cô núp trong khuỷu tay Tô Minh Hiên, từ xa nhìn lại giống một đôi tình nhân đang tình tứ đi trên đường.

     “Chúng ta vào đây xem một chút đi!” Tô Úy chỉ một cửa hàng bán trang sức, nói với anh xong liền lôi anh vào. Từ xưa đến nay, phụ nữ đều thích dạo phố, mà Tô Úy cũng không ngoại lệ.

     “Anh xem cái này này, thật đẹp!”

     “A anh xem cái này xem, cũng không tồi!”

     “Anh, em muốn lấy cái này!”



     Cứ như vậy, chờ đến lúc đi ra, trong tay Tô Minh Hiên toàn túi là túi. Nhìn bộ dạng hưng phấn của cô, theo thói quen anh nhẹ vuốt tóc cô. Tô Úy ngẩng đầu lên mỉm cười nhìn anh, lấy tay sửa lại phần tóc bị anh làm rối. Thật ra Tô Minh Hiên cũng giống như nhiều người đàn ông khác, không thích đi dạo phố cùng phụ nữ. Ngay cả vợ của anh, anh cũng chưa bao giờ theo cô ấy đi dạo phố, nhưng là em gái nhà mình, cũng có lúc anh cảm thấy hết cách với cô… Ai bảo Tô Úy lại là em gái cưng chìu của anh đây. Anh nguyện ý yêu thương cô! Nếu có thể anh cũng nguyện cả đời cưng chìu cô!

     Tô Úy liếc nhìn đông hồ trên tay thì đã hơn 10h, liền nói với anh: “Chúng ta về thôi, em cũng mệt rồi!”

     “Được, chúng ta đi về! Em đợi anh ở đây, để anh đi lấy xe!” Đợi đến khi Tô Úy gật đầu, Tô Minh Hiên liền cầm mấy túi đi về phía bãi đỗ xe ngầm! Tô Úy đứng bên đường, lơ đãng ngắm cảnh, phát hiện đang có không ít người nhìn mình, chân mày khẽ cau lại, cúi thấp đầu xuống!

     Trên thực tế, Tô Úy cũng không thích đi mấy buổi dạ vũ, hay là bữa tiệc kiều xã giao, bởi cô không thích mình trở thành tiêu điểm. Trước kia cô cũng luôn cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình, tránh xuất hiện ở nhiều nơi, bởi vì cô ghét bị người khác nhìn chàm chằm, những ánh mắt ấy làm cô rất khó chịu! Đặc biệt, ở công ty quảng cáo Khải Phong ba năm nay, rõ ràng là không thích mấy kiểu xa giao đó, nhưng lại không thể không xuất hiện! Nhưng khi đó đều có suy nghĩ, làm một chút chuyện mình không thích, nếu như anh ta vui vẻ, cô cũng cảm thấy rất vui vẻ, cho nên cũng cố ép mình làm! Vẫn cho là anh ta nhất định sẽ cảm động, nhưng không hề có, anh ta còn…

     Có lẽ từ đầu đến cuối đều là cô tự mình đa tình!

     Chiếc xe dừng lại bên cạnh cắt đứt mạch suy nghĩ của cô!

     “Các cậu thấy không? Người vừa rồi hình như là thư kí Tô! Nhưng người đàn ông ở bên cạnh cô ấy là ai vậy?” Mấy người bọn Hạ Nam vừa bước ra từ trong khách sạn liền thu hút không ít ánh nhìn của người đi đường, mà bọn họ dường như đã trở thành thói quen, không để ý chút nào, đi thẳng đến bãi đỗ xe! Tần Kiệt chỉ về một hướng, nói lại với ba người. Mà ba người kia cũng nhanh chóng quay người lại, nhưng chỉ nhìn thấy đuôi xe đã đi xa!

     “Thật hay giả vậy?” Tần Kiệt đưa mắt nhìn Hạ Nam, thấy vẻ mặt anh vẫn bình thường liền quay sang hỏi Tần Kiệt.

     “Thật! Mặc dù không giống so với bình thường, nhưng chắc chắn không sai!” Tần Kiệt nói xong, nhìn về phía lão đại của mình, mặc dù vẻ mặt không có gì khác thường nhưng sự lạnh lùng càng ngày càng dâng cao, cặp mắt thể hiện sự tức giận đến kinh người, cho nên lại thêm một câu ở phía sau: “Có thể tớ nhìn nhầm thôi!”

     Hạ Nam chỉ hờ hững liếc bọn họ, liền dẫn đầu đi về phía bãi đỗ xe! Trong lòng nghĩ: chẳng lẽ cô xin nghỉ hai ngày vì người đàn ông kia? Hắn là ai?

     “Hai cậu tự cầu phúc cho mình đi!” Hoa Vi Thần lắc đầu nói với hai người kia xong, cũng đi theo Hạ Nam. Biết rõ là lão đại thích Tô Úy còn nói như vậy. Đây không phải muốn chết sao? Chẳng lẽ không biết lão đại mình am hiểu nhất là tính sổ sau sao? Đúng là ngu dốt!

     Mà Tần Kiệt và Lạc Phàm sau khi nghe Hoa Vi Thần nói xong, liếc nhìn nhau, đồng loạt cảm thán, ngay sau đó liền chạy theo! Tối nay với bọn họ mà nói nhất định là một đêm mất ngủ!

     Đổi lại bên Tô Úy, vừa về phòng rửa mặt xong liền đi ngủ, dù sao ngày mai bọn họ cũng phải về Bắc Kinh sớm!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Doanngoc3007, Hoàng Kim, jn_smile, Minoshi, Ngangongan, Thu224422, á bì và 408 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.