Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 04.09.2014, 11:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 165: Ân nhân cứu mạng hay dẫn sói vào nhà



Mười lăm tháng chạp, một nhà Thẩm Kiến Nhân đến trước, ba người con trai và một con gái của Thẩm Kiến Nhân đều đã thành thân, đáng tiếc lần này Thẩm Văn Ngọc không đến, Tử Tình đã vài năm không gặp nàng. Thẩm thị an bày bọn họ ở hai phòng phía tây, Tử Lộc, Tử Thọ Tử Hỉ cùng Lâm Khang Bình ở tại tây ốc, Tử Tình Tử Vũ cùng với Hà thị chuyển về đông ốc.

Hà thị tuổi già, có thể đoàn tụ cùng con trai út của mình, tất nhiên là vui sướng dị thường. Thẩm thị thì không cần phải nói, từ nhỏ, tiểu ca này thương nàng nhất, cho đến khi lập gia đình, biết tình trạng nàng quẫn bách, không ít lần trợ cấp nàng, ở riêng, biết nàng khó khăn, liền cho 5 lượng bạc, phải biết rằng 5 lượng bạc lúc đó đủ cả nhà bọn họ sống một năm. Tuy rằng mấy năm nay Thẩm thị luôn luôn tìm cơ hội hồi báo phần ơn này, nhưng đều kém giờ khắc này, cả nhà đoàn tụ mang đến sung sướng cùng hạnh phúc.

Ngày kế, sáng sớm, mọi người dậy đã bận rộn, ăn xong điểm tâm, Tăng Thụy Tường vẫn dẫn Tử Lộc bọn họ đi từ đường, nhiều nữ quyến đến, chen chúc trong phòng, trong viện, cũng may bên ngoài có vài vị đường thúc cùng đường đệ, bên trong có đại tẩu Lưu thị cùng vài nàng dâu Thẩm gia giúp Thẩm thị thu xếp, Tử Tình chỉ ngồi trong phòng pha trà. Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc đến, cũng hỗ trợ rót trà.

Chỉ chốc lát sau, Tử Bình mang theo đứa nhỏ xuất hiện, nghe Thẩm thị nói, thay một bộ đồ mới bẳng vải bông tím in hoa, quần bông màu đen, tóc cũng chải chuốt cẩn thận, búi thành vòng tròn, dùng trâm gỗ như cũ, ngũ quan thoạt nhìn có vài phần giống Thu Ngọc, nhưng không tinh xảo bằng Thu Ngọc, ánh mắt u ám, không có sự phấn chấn của tuổi hai mươi, trên người đứa nhỏ cũng thay một bộ đồ mới.

Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc thấy, vội đón, Hạ Ngọc kéo Tử Bình, hỏi mấy năm nay thế nào, cũng thổn thức không thôi, "Được rồi. Trở về thì tốt rồi, hiện thời cha mẹ ngươi cũng về nhà, về sau cuộc sống sẽ từ từ khá lên, nào có chuyện con gái không được cha mẹ tiếp thu, nữ nhân mà không có nhà mẹ đẻ để dựa vào, thì giống người không chân, bị người ta bắt nạt tùy ý. Mấy năm nay nếu không có tiểu cha cùng thím của người thì ta có thể có hôm nay à? Cha ngươi tình tính tuy mạnh mẽ, nhưng ngươi vẫn là con ruột của hắn, nên ngươi cứ cầu xin, hắn sẽ mềm lòng thôi."

Thu Ngọc đánh giá Tử Bình, hỏi: "Tử Bình, gần đây sống không tệ nhỉ? Bộ quần áo này mới, hình như không phải là vải lần trước thím ngươi đưa cho ngươi, loại vải bông này cũng không rẻ, 18 văn một thước? Lão công ngươi có tới không?"

"Đây là lúc ta trở về gặp nương, thím lại cho, bây giờ ta làm gì có tiền để mua mấy thứ này." Tử Bình giật nhẹ quần áo trên người nói.

"Thím ngươi đối xử với ngươi thật tốt, gặp một lần cho một bộ quần áo, nhiều năm như vậy cũng chưa làm cho ta một bộ đồ mới nào, không biết ta làm gì mà nàng không thích nữa?" Thu Ngọc nói.

Tử Bình nhìn thoáng qua Thu Ngọc, nói: "Tiểu cô, ngươi còn cần thím giúp ngươi à, ngươi cũng không kém thím, ngươi xem, quần áo ngươi mặc, vẫn là bằng lụa, ta làm gì so được với ngươi? Ta thấy ngươi còn trẻ hơn ta, còn ta, ngươi chưa già mà tâm đã già, không biết khi nào mới hết khổ?" Tử Bình nói xong, vành mắt lại đỏ.

Ba người đang nói, Tử Phúc bọn họ đã trở lại, Tử Phúc thấy Tử Bình tất nhiên là cao hứng, mấy ngày nay cũng nghe không ít chuyện của nàng, có chút đau lòng, hồi nhỏ hai người bọn họ vẫn là có vài phần tình cảm tỷ đệ, thường xuyên cùng nhau làm việc.

Tử Phúc nói với Tử Bình: "Tỷ, đợi khi nào rãnh thì ta sẽ đến nhà thăm ngươi."

Tử Bình nghe xong, vành mắt đỏ lên, nức nở nói: "Vậy thì tốt." Lại đẩy con nói: "Huy huy, gọi đại cữu, đây là người nương từng nói với ngươi, đại cữu sắp làm quan lớn, về sau, còn phải nhờ đại cữu giúp ngươi đấy."

Tử Phúc nghe xong nhíu mày, nhưng nhanh thần sắc như thường, lúc này, lão gia tử cùng Tăng Thụy Khánh, cả nhà Xuân Ngọc vào cửa, Tử Bình bước lên phía trước chào hỏi, Tăng Thụy Khánh không thèm nhìn nàng, Tử Bình đứng ở kia, vành mắt lại đỏ.

Xuân Ngọc thấy Tử Bình cũng có chút ngoài ý muốn, vội hỏi: "Không phải  Tử Bình sao? Chậc chậc, đã bốn năm năm không gặp, đại cô còn không nhớ ngươi lắm, con ngươi đều lớn như vậy còn chưa gặp ông ngoại bà ngoại nhỉ, cha ngươi cho ngươi về nhà rồi hả? Trên người có quần áo mới, xem ra nam nhân nhà ngươi đối xử với ngươi không tệ."

Tử Bình còn chưa nói, lão gia tử trừng mắt Xuân Ngọc: "Câm miệng, ăn giòi gì hả? Hôm nay nếu ngươi lại làm ra chuyện gì nhiễu loạn, về sau, ngươi đừng vào cổng nhà nhị ca ngươi nữa. Thành thật tìm một chỗ mà ngồi, quan tâm cả nhà ngươi, nhất là cái mồm thối nam nhân nhà ngươi, ít uống rượu đi."

Xuân Ngọc nghe xong chỉ đành câm miệng, quả thực tìm Yến Nhân Đạt nói gì đó.

Lão gia tử lại nói với Tăng Thụy Khánh: "Năm năm đi qua, còn có cái gì không bỏ xuống được, ngươi cũng nói sợ tương lai Tử Toàn không có chỗ dựa vào, ngươi tổng cộng chỉ có hai đứa nhỏ, còn muốn gì nữa? Ngươi không gặp con rể, không quan tâm hắn, ta không có ý kiến, nhưng Tử Bình là con cháu nhà mình, Huy Huy là cháu ngoại nhà mình, ngươi nghe ta đi, từ hôm nay quên chuyện cũ. Nhất là hôm nay, người ngoài nhìn đấy."

Tăng Thụy Khánh không cam không nguyện gật gật đầu, Tử Bình thấy vội ôm Huy Huy lên, bảo đứa nhỏ kêu Tăng Thụy Khánh ông ngoại, đứa nhỏ vẫn có chút sợ người lạ, đầu chôn trước ngực Tử Bình, hờn dỗi kêu một tiếng "Ông ngoại", Tăng Thụy Khánh cũng không thể đen mặt trách cứ, không cam không nguyện lên tiếng, Tử Bình vui vẻ mà khóc, vội kêu một tiếng: "Cha." Chu thị xa xa thấy được, cũng rơi lệ, sai Tử Toàn dẫn Huy Huy đi chơi.

Trần thôn tương đối gần, buổi chiều khi đồ cưới vào cửa, các khách nhân vây quanh bình phẩm từ đầu đến chân, thật ra không khác Lưu thị là mấy, từ lúc tháng tám Thẩm thị đưa quà tặng đến đã bảo Tử Lộc đưa qua một trăm lượng bạc để nhà gái chuẩn bị đồ cưới. Nhưng Trần thị thiếu hai nâng bình phong, hai cái chậu đồng, Tăng gia nâng sính lễ về, đồ trang sức cũng mang trở lại, vải dệt giảm một nửa, tiền biếu cũng bị giữ lại.

Thẩm thị vội vàng thưởng cho tiểu hài tử đưa thân, Tử Phúc cùng Lưu thị giúp đỡ, mỗi người mười tiền đồng, nữ quyến cũng ra ngoài xem náo nhiệt, Tử Tình ở trong phòng ôm tiểu chất nữ (cháu gái) Vĩnh Liên, Thẩm thị cùng Lâm Khang Bình không cho nàng ra ngoài, nói đã mười lăm tuổi, là đại cô nương. Bỗng nhiên Lâm Khang Bình tiến vào xem nàng, nói mấy câu, thấy không có ai, cấp tốc hôn Tử Tình hai cái, không đợi Tử Tình tức giận đã bỏ chạy ra ngoài.

Nữ quyến ăn tiệc đều ở tại sân sau, nam khách ở bên ngoài. Chỉ chốc lát, tân nương đã được dìu đến, muốn chuẩn bị bái đường. Lâm Khang Bình chuẩn bị một cái chậu than ở ngoài cổng. Nói là muốn Tử Lộc ôm tân nương nhảy qua chậu than, về sau mới có thể hạnh phúc, mười cháu trai nhà tam bà bà luôn luôn đi theo Tử Lộc, đương nhiên ồn ào, còn có chung quanh một vòng thân thích nhìn ngó. Tử Lộc mặt đỏ, hỏi đây là phong tục gì.

Lâm Khang Bình cười nói: "Nhị ca, ngươi đừng hỏi nhiều, dù sao ngươi bế nhị tẩu đi qua, cuộc sống sau này sẽ náo nhiệt hơn, chẳng lẽ ngươi ôm không nổi? Cần mọi người giúp không?"

Tử Lộc vừa nghe, xắn tay áo, ôm tân nương một hơi đến phòng. Mọi người cười ha ha, vỗ tay ào ào.

Bái đường, tân nương tử bị đưa đến Lộc viện, mọi người cũng vây quanh, chờ xem tân nương tử nhấc khăn voan. Tử Bình lại ở một bên ảm đạm rơi lệ, chắc là nhớ tới mình ngay cả một hôn lễ cũng không có, uổng công làm nữ nhân.

Tử Tình vội kéo nàng lại, tìm đứa nhỏ một vòng, không gặp. Nói: "Bình tỷ, ngươi nhanh đến trong vườn tìm Huy Huy đi, mấy đứa Ngũ Mao chắc cùng đứa nhỏ trong thôn nã pháo, rất nguy hiểm."

Tử Bình nghe vậy, vội gạt lệ đi ra ngoài, Thẩm thị khen ngợi nhìn Tử Tình một cái, rồi đi, Thu Ngọc nói: "Bên ngoài nữ khách thấy Tử Bình, đang hỏi đông hỏi tây, đã nhiều năm không gặp, đột nhiên dẫn theo một đứa con lớn về nhà, nói thế nào đây? Mặt mũi của ta hỏng cả rồi, thật sự là nghiệp chướng."

Tử Tình vừa thấy Thẩm thị không ở bên cạnh, kéo Thu Ngọc đến một bên, Thu Ngọc thấy Tử Tình, cười nói: "Lén lút làm cái gì? Hai mắt ngươi tỏa sáng, có chuyện gì tốt?"

"Tiểu cô, ngày ấy ngươi nói Tăng gia ba thế hệ, một thế hệ xảy ra một việc giống Bình tỷ, có chuyện gì à? Ta hỏi nương, nương ta không kể, còn mắng ta một chút, tiểu cô, ngươi nói với ta, được không?"

"Trời ạ, ngươi là một đại cô nương mà hỏi cái này làm gì, cẩn thận bà cùng nương ngươi biết lại mắng ngươi. Ta không dám nói cùng ngươi." Thu Ngọc nói xong sẽ rời đi.

"Tiểu cô, ngươi nghĩ kĩ chưa, hôm nay nếu ngươi không nói, hầu bao nhà ngươi ta không mua nữa, công việc của tiểu dượng ta cũng sẽ tìm người khác thay thế, ngươi cũng đừng nói ta sao không nói cho ngươi trước." Tử Tình uy hiếp, thật sự là trong lòng rất tò mò.

"Ngươi đúng là quỷ lém lỉnh mà, ta kể, nhưng không được nói với ai đâu đấy, bằng không, bà ngươi biết còn không mắng chết ta luôn ấy." Thu Ngọc cắn răng trừng mắt Tử Tình, lắc lắc đầu.

Nguyên lai, nhị bác chồng của Tử Tình là vì coi trọng một người bán hang ở chợ phiên, người nọ tới cửa xin miếng nước, bộ dạng cũng rất được, quần áo trên người rách tung toé, thường xuyên qua lại, không biết thế nào mà nhị bác chồng đồng tình, nhìn trúng hắn, mặc kệ trong nhà người này còn có thê tử bệnh nặng, muốn gả đến, cũng may người thê tử ấy sống không lâu, nhị bác chồng được thành toàn, đáng tiếc, đại cô nương hoa cúc lại làm mẹ kế người ta.

"Về phần đại cô ngươi, bởi vì cha ngươi mới quen biết, vì thế, không biết cha ngươi bị ông bà ngươi oán trách bao nhiêu năm, đấy cũng là lí do vì sao Đại Mao gây ra chuyện, cha ngươi không đoạn giao với đại cô ngươi. Năm đó cha ngươi đọc sách ở an châu thành, có một ngày đột nhiên đau bụng, trên đường đi y quán thì té xỉu, còn ói ra không ít máu, vừa khéo đại dượng ngươi dẫn lão bà trước của hắn đi khám bệnh, thấy cha ngươi nằm trên đất, nên cõng cha ngươi đi y quán, cha ngươi tỉnh dậy, nhờ đại dượng ngươi truyền tin về nhà. Lúc đó ông bà ngươi coi hắn là ân nhân cứu mạng của cha ngươi, nên mời hắn ăn cơm, sau này, hắn đến bên này làm việc gì cũng tới nhà chơi, đại cô ngươi không biết nhìn kiểu gì, đại dượng ngươi lúc đó đã thành thân ba năm, đối phương không có đứa nhỏ, nên thoải mái cùng cách, nhưng lúc này, ông bà ngươi chết sống không đồng ý, nhưng đại cô ngươi nguyện tìm cái chết để được gả, không biết nhìn trúng đại dượng ngươi chỗ nào? Còn lớn hơn đại cô ngươi sáu bảy tuổi."

"Nói dễ nghe thì tình nhân trong mắt như Tây Thi, nói không xuôi tai thì vương bát nhìn đậu xanh càng xem càng thuận mắt (Mắt rùa trông giống hạt đậu xanh, chỉ việc gặp được người hợp ý,  xứng đôi vừa lứa.)." Tử Tình nói, Tử Tình nhớ tới bộ dạng của Yến Nhân Đạt, vóc người bình thường, mắt hai mí to đùng, sống mũi cao, xương gò má xông ra, cằm đầy, mồm rộng, môi mỏng, Tử Tình thật sự không biết đại cô ái mộ chỗ nào.

"Cũng bởi vì thế, mà ông bà oán hận cha ngươi nửa đời người, nếu không vì hắn, làm sao đại cô ngươi có thể quen đại dượng ngươi? Nếu không gả cho đại dượng ngươi thì cuộc sống sao kham khổ như thế? Bằng không, ngươi cha làm sao có thể vô duyên vô cớ nuôi mấy đứa Đại Mao nhiều năm như vậy?" Thu Ngọc thở dài.

Giờ khắc này, Tử Tình rốt cục hiểu vì sao Tăng Thụy Tường toàn chịu nhiều nỗi khổ, mỗi khi nhìn Tử Tình, ánh mắt cũng tràn ngập mâu thuẫn cùng áy náy, Tử Tình luôn luôn nghĩ bởi vì hắn yếu đuối, ai ngờ bên trong lại có một bí mật lớn như vậy? Nhưng nhiều năm rồi, nợ này đã trả hết. Con đường này là do đại cô đi, có lẽ là đại dượng nhìn trúng tiềm lực của phụ thân, có ý định đào hố, đại cô còn ngốc nghếch nhảy vào.

"Khó trách, bà ta luôn buộc cha ta chiếu khán cả nhà đại cô, khó trách đại cô bọn họ mỗi lần tới cửa muốn ì đó đêu nói như đúng rồi, khó trách, hễ ông bà muốn gì là cha ta hầu như đều đáp ứng, nhưng ông quá không phân rõ phải trái, tuy rằng là vì cha ta, bọn họ mới nhận thức, mà cha ta cũng không ép đại cô lập gia đình, còn chia rẽ gia đình của người khác mà? Con đường này là do đại cô chọn, chẳng lẽ lúc đó trong nhà không biết gì sao? Ông bà ta nhìn không biết à? Bọn họ luôn luôn giữ đại cô, cha ta ở bên ngoài đọc sách có thể biết gì?" Tử Tình nói, bị Thu Ngọc đánh cho một cái.

"Trời ạ, ông bà mà ngươi dám nói vậy à, lời này đừng nói ra ngoài, bị ông bà ngươi biết thì khổ, chuyện năm đó đã nói hết rồi, về sau, việc này đừng ai nhắc lại nữa, dù sao việc xấu trong nhà không thể phơi cho người ngoài biết." Thu Ngọc dặn dò.

"Việc này còn có thể giấu giếm được à? Đại cô bọn họ làm chuyện gì không cần nói cho ai, thì người ta cũng lien tưởng được mà. Nếu không, việc hôn nhân của Quế Anh có thể không thành sao?"

"Ông bà ngươi nói với người ngoài là đại dượng ngươi cùng cách trước, dù sao ai cũng không thấy bọn họ ở cùng nhau. Nếu hôm nay ngươi không uy hiếp ta, ta cũng không thể nói ra, nhớ lần sau có công việc gì tốt thì nói tiểu dượng ngươi với."

Tử Tình nghe xong từ chối cho ý kiến, đang muốn hỏi chuyện Quế Anh, Chú Vân Giang ôm Mộc Mộc vào. Tử Tình đành phải thôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.09.2014, 19:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Bảo bù lại cho các nàng 5 chương của hôm mùng 2/9 mà kì kèo mãi chưa bù nỗi 2 chương  :-D

Chương 166: Huynh đệ đoàn tụ


Ngày kế, sáng sớm, tân nàng dâu sớm dậy chuẩn bị một bàn điểm tâm, bái kiến các vị trưởng bối, ba huynh đệ Thẩm Kiến Sơn vẫn cho lễ gặp mặt, giống Tử Phúc, cơm xong, Hà thị theo Thẩm Kiến Sơn bọn họ về Bạch Đường thôn, Thẩm thị tặng rất nhiều thứ.

Tiễn bước khách nhân, Thẩm thị cùng Tử Tình thu dọn đồ đạc, Tăng Thụy Tường dẫn Tử Phúc bọn họ trả bàn, quét dọn vệ sinh. Cô dâu Trần thị cũng vội thay một bộ quần áo bình thường hỗ trợ, Tử Tình mới có cơ hội quan sát nàng một chút, dù sao hôm qua nàng luôn trang điểm, hơn nữa mặc quần áo đồ trang sức, thấy không rõ nét mặt. Giờ phút này, tóc búi hình tròn, cắm một cây tram vàng, lông mày nét lá liễu, mắt hai mí ngập nước, thấy ngườ nhìn thì không né tránh, không được hoàn mỹ là làn da không đủ nhẵn nhụi, hai bên mũi còn có mấy đóm tàn nhang nho nhỏ, cho thấy là làm việc nhiều năm không bảo dưỡng.

Trần thị thấy Tử Tình có vài phần tò mò đánh giá nàng, liền cười cười, nói: "Tẩu tử là cái người thôn quê, từ nhỏ đã làm việc, muội muội là người lịch sự tao nhã, về sau, tẩu tử có không đúng chỗ nào, mong rằng muội muội nể mặt ca ca ngươi mà chỉ bảo ta thêm."

Tử Tình không ngờ nàng đột nhiên nói tự nhiên hào phóng, làm mình có chút ngượng ngùng, cũng cười cười: "Tẩu tử cũng thật khách khí, ai mà không ở nông thôn? Về sau ở chung dài dài, quen rồi thì đến lúc đó tẩu tử đừng chê cười ta mới phải."

Ngày này, trong nhà thu dọn gần xong, lão gia tử đi lại muốn chơi mạt chược, Tử Tình vừa dọn bàn xong, Tử Hỉ bưng hộp gỗ nhỏ, đáng thương hề hề nói: "Hoá duyên hoá duyên đê, bây giờ bản thân ta không xu nào, các vị đại ca đại tỷ tốt bụng thương tiểu đệ ta, bố thí một phen, một văn không chê ít, một lượng không ngại nhiều. Nếu làm ăn phát đạt thì tiểu đệ ta sẽ báo đáp."

Mọi người thấy tư thế này của hắn, đều vui vẻ, Thẩm thị chỉ vào hắn cười nói không ra lời. Tử Phúc là người đầu tiên nói: "Đến đây, tiểu tứ, đại ca thương ngươi, tài trợ cho ngươi một văn."

Tử Hỉ nhận tiền đồng nói: "Đại ca, tuy rằng một văn không chê ít, nhưng một lượng ta cũng không ngại nhiều mà, ngươi là đại ca đấy. lại đến kinh thành ở, không sợ chúng ta chê cười ngươi à."

Lưu thị cười đã đời, đẩy Tử Phúc một phen, nói: "Đúng vậy, ngươi cũng quá keo kiệt."

Tử Lộc cũng cười nói: "Đúng, đại ca quá keo kiệt, đến phiên nhị ca, cho hẳn hai văn, này, cầm đi, vẫn là nhị ca hào phóng nhỉ." Đổi lấy Tử Hỉ xem thường.

Trần thị ở một bên tò mò nhìn. Cũng nhịn không được mân miệng cười trộm, chính là ngượng ngùng nói ra.

Tử Tình cũng cười đủ, nói: "Thấy tiểu tứ đáng thương, tỷ tỷ thương ngươi, cho bốn văn luôn."

Lâm Khang Bình vừa muốn giúp Tử Tình đưa tiền, Tử Hỉ nói: "Tỷ phu, tỷ phu, ngươi phải suy nghĩ cho kĩ nhé, ngươi mà cho ít, sang năm cưới tỷ ta. Ta không mở cửa, ta cho ngươi đứng bên ngoài xem ngươi lấy tỷ được không."

Lâm Khang Bình nghe xong đem toàn bộ hầu cho hết. làm mọi người một trận cười to ầm ầm, Lưu thị cười nói: "Muội phu thật là người thật thà, sợ cưới không được đại muội muội, điểm yếu của ngươi bị chúng ta tóm được rồi nhá. Mọi người có yêu cầu gì cứ nói."

Đến phiên Tử Thọ, Tử Hỉ nói: "Tam ca, ta biết ngươi giống ta, đều là người nghèo, ngày mai đôi ta vẫn đi bán câu đối thôi, tốt xấu gì cũng kiếm được tiền chơi mạt chược, đầu năm nay, lòng người dễ thay đổi, ca ca tỷ tỷ đều không dựa vào được, cầu người cuối cùng không bằng dựa vào mình."

Tử Thọ một bộ nghiêm trang nói: "Ta xem thôi chứ không chơi."

Tử Tình nghe xong, đứng lên véo Tử Hỉ "Tiểu tứ thối tha, toàn bộ hầu bao ta đã cho ngươi rồi, ngươi còn bảo lòng người dễ thay đổi, tỷ tỷ không đáng tin cậy?"

Tử Hỉ vừa trốn, vừa đánh trả, vừa reo lên: "Tỷ phu, tỷ phu, mau dẫn chủ mẫu nhà ngươi về, lỡ bị gì thì ta không chịu trách nhiệm đâu."

Lâm Khang Bình sợ Tử Tình bị ngã, vội kéo Tử Tình dừng tay, cả nhà vui đùa ầm ĩ, ngồi trên bàn, Lưu thị ôm đứa nhỏ ngồi cùng Trần thị, không biết hai người nói gì.

Ngày thứ hai, Tử Thọ, Tử Hỉ đúng là đi mua giấy đỏ viết câu đối, Trần thị dậy sớm nấu cơm, Thẩm thị cẩn thận chỉ dạy. Sau khi ăn xong, Trần thị cùng Tử Lộc sẽ về nhà mẹ đẻ, Lâm Khang Bình đưa bọn họ về xong, muốn trực tiếp đi xem chanh viên, vốn định đi cùng Tử Tình, Tử Tình sợ Thẩm thị mất hứng, cự tuyệt, để hắn đem tiền tiêu vặt hàng tháng cùng hồng bao đưa đến, cây ăn quả ở chanh viên còn thiếu ba bốn trăm cây, số lượng gà nuôi tăng mạnh, có hơn ba ngàn con, nhưng mùa đông đẻ ít trứng.

Ngày hai mươi sáu tháng chạp, Tử Thọ bọn họ lên đường, Tử Phúc và Lưu thị phải về nhà mẹ đẻ một chuyến đưa quà tết, cũng đi thăm Tử Bình, nên cùng đi. Nơi này, Thẩm thị phái Tử Lộc bọn họ cũng tặng quà tết, trừ điểm tâm, rượu, cho một nhà một con dê, thịt rồi mới đưa.

Năm nay, cơm tất niên, lão gia tử ý là cả nhà Tăng Thụy Khánh đã năm năm không về, bây giờ mới suy nghĩ cẩn thận, trở về nhà, không bằng ngay tại bên Tăng Thụy Tường làm bữa thật náo nhiệt, dù sao chỉ thêm ba người. Còn nữa, cả nhà ở chung một chỗ, đem chuyện vài năm nay nói rõ.

Tăng Thụy Tường nghe xong sửng sốt, ngẫm lại bản thân vừa vặn có chuyện muốn nói, cũng đáp ứng. Về nhà thương lượng cùng Thẩm thị, Thẩm thị có chút không vừa ý, Tăng Thụy Tường nói: "Ta vừa vặn có chút chuyện muốn nói với bọn hắn, ngươi yên tâm, trong lòng ta hiểu rõ mà."

Thẩm thị đành đồng ý, cộng lại một chút, nhà mình 11 người, còn chưa tính bé nhóc Vĩnh Liên, hơn nữa tổng cộng bọn họ có 16 người, đủ hai bàn.

Thẩm thị bảo hai nàng dâu Lưu thị cùng Trần thị thương lượng quyết định thực đơn, trải qua một năm huấn luyện, Lưu thị làm có trật tự hơn, Thẩm thị để Trần thị đi theo học hỏi thêm, Trần thị đã biết quy củ Tăng gia, học rất dụng tâm, hơn nữa cá tính vốn mạnh mẽ, nên học cũng nhanh.

Ngày ba mươi, lão gia tử bọn họ đến sớm, Tăng Thụy Khánh vẫn vẻ mặt nhăn nhó như trước, Chu thị thấy Thẩm thị ngồi một bên chỉ điểm, Lưu thị cùng Trần thị nấu nướng, hai người nói nói cười cười, sự ghen tuông bốc lên, liền nói: "Đệ muội thật đúng là phúc khí, bây giờ đều có nàng dâu hầu hạ, chỉ cần làm chưởng quầy ngồi không mà sai bảo, còn ta, đợi đến ngày này còn không biết ngày tháng năm nào nữa?"

"Cái gì mà hầu hạ hay không hầu hạ, nhà lão đại ở riêng lâu rồi, ra ngoài một năm, giờ mới về nhà, nhà lão nhị qua năm ta cũng cho bọn họ ở riêng, hai ta ở cùng nhau nhiều năm như vậy còn không rõ nàng dâu nào nguyện ý ở nhà mẹ chồng sao? Tự sống cuộc sống của mình, bằng bản lĩnh của mình mà ăn, không dính líu với ai, mừng năm mới thì đoàn tụ cùng nhau, hòa hợp hơn." Thẩm thị nói.

Lúc này, Lâm Khang Bình vào được, hắn cùng Tử Hỉ đến chanh viên cùng Tình viên dán câu đối vừa về, Chu thị nói: "Đây là người Tử Tình làm mai à, lúc Tử Lộc thành thân có gặp qua, đúng là một người tốt. Vóc người cao, lại có năng lực, bộ dạng cũng được, đối tốt với Tử Tình, đáng tiếc Tử Bình nhà ta không mệnh tốt thế này."

Thẩm thị để Lâm Khang Bình chào hỏi qua, Lâm Khang Bình lại vội vàng đi ra ngoài treo đèn, Tử Phúc bọn họ vừa dán câu đối xong. Tử Toàn thấy mới mẻ, muốn cùng ra ngoài, Chu thị lo lắng nên đi theo.

Cơm tất niên ngồi bàn tròn lớn, cùng ngồi xuống, lão gia tử cao hứng nhất, bưng ly rượu đứng lên nói: "Một ngày này, ta trông đợi đã năm năm, những năm năm, rốt cục một nhà đoàn viên, hôm nay ta thật cao hứng, lão già ta chỉ nói thêm vài câu, mọi chuyện quá khứ, cho dù ai đúng ai sai, về sau đừng ai nhắc lại nữa, nhắc lại thì coi ta không ra gì. Ta cũng đã sáu mươi tuổi, tổng cộng chr có hai người con trai, ta còn có thể xem các ngươi vài năm, huynh đệ các ngươi hòa thuận thì ta và nương các ngươi còn sống lâu vài năm."

"Cha, tết rồi đừng nói chuyện này. Đại ca đã trở lại, chính là chuyện mừng, chúng ta uống rượu dùng bữa trước." Tăng Thụy Tường nhanh nói.

Chu thị thấy trên bàn rất nhiều món không biết tên, hỏi từng cái từng cái một, Thẩm thị đều trả lời, Chu thị nghe xong nói: "Vài năm không gặp, cả nhà nhị đệ càng phát đạt, ngay cả sơn trân hải vị đều ăn. Chỉ đáng thương chúng ta vài năm nay đến thịt còn ít được ăn."

"Cho ngươi ăn thì ăn đi, nói lời thừa có ích lợi gì?" Tăng Thụy Khánh liếc mắt Chu thị một cái.

"Làm gì có, đây đều là đồ Khang Bình mang về từ Việt thành, hắn hàng năm đều chạy đến đó, chúng ta cũng được nhờ." Thẩm thị nhanh giải thích.

"Đúng rồi, Khang Bình phải không, nghe nói tiểu dượng ngươi đi theo các ngươi một năm, cũng kiếm được hơn mười lượng bạc, còn hơn công việc của hắn ở An Châu. Tiểu cô ngươi làm hầu bao cũng đưa tới cho các ngươi, một năm cũng có được mấy lượng bạc, nếu không thì ta cũng làm hầu bao, nhiều thời gianh rãnh, tốt xấu thì cũng có thể giúp một ít, các ngươi còn muốn không?" Chu thị hỏi.

"Muốn chứ, chỉ cần đại nương làm hầu bao tinh xảo, cẩn thận, ta sẽ nhận, tiểu cô thêu thùa rất được, bởi vì ta muốn bán cho người ngoại quốc, bọn họ rất soi mói." Lâm Khang Bình nói.

"A, ta không thể làm bằng tiểu cô ngươi, nàng ở nhà mẹ đẻ chẳng làm chuyện gì, suốt ngày chỉ thêu thùa thôi mà, ta nhiều năm không luyện, sợ làm không được, quên đi, không để ngươi khó xử."

Điền thị nghe Chu thị nói xong, trừng mắt nhìn nàng một cái, đang nói, Lưu thị bưng cá muối cho mỗi người một chén nhỏ, Chu thị nếm một miếng nhỏ, không nỡ ăn tiếp, đều cho Tử Toàn uống, Tử Toàn thích ram cuốn, cùng hải sâm phi hành, Chu thị không ngừng gắp thức ăn vào chén đứa nhỏ, Tử Toàn lại muốn này muốn kia mãi, lão gia tử thấy nói: "Sang năm đứa nhỏ đã bảy tuổi, có thể đưa đi vỡ lòng, nên học ít lễ nghĩa. Theo ta thì cứ học ở chỗ lão nhị, vừa đỡ tiền bạc, dù sao nàng dâu lão đại cũng không có chuyện gì làm, dẫn đứa nhỏ trồng rau ở nhà, cũng đỡ phải thuê phòng trong thành, cái gì cũng đều phải tiêu tiền. Tử Toàn qua mấy năm sẽ lớn, nhiều chỗ tiêu tiền hơn."

Tăng Thụy Khánh nghe xong gật gật đầu, nói: "Trước tiên ở nhà học hai năm. Mấy năm nay ở bên ngoài mãi, cũng không tận tâm được với cha mẹ nên lúc này sẽ bù đắp lại."

Tăng Thụy Tường nghe xong đứng lên nói: "Đại ca lời này nói rất đúng, vừa vặn ta có lời muốn nói."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.09.2014, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:-D

Chương 167: Vấn đề phụng dưỡng (1)



Tăng Thụy Tường đứng lên, nói có chuyện, mặt trịnh trọng, lão gia tử cũng có chút kinh ngạc, sợ Tăng Thụy Tường nói ra điều gì làm mất hứng, giống dĩ vãng, lại làm mọi người tan rã trong không vui, vội ngăn lại: "Tường nhi, hôm nay là ngày đoàn tụ, cả nhà đều có mặt, có gì nói thì về sau lại nói được không?"

"Cha, cũng vì là ngày đoàn tụ, người đến đủ, nên ta mới nói cùng đại ca đại tẩu. Cha, nương, vừa mới đại ca cũng nói, vài năm nay không tận tâm với cha mẹ, đại ca thừa nhận điều này. Dù sao cha mẹ là cha mẹ chung của cả hai, ở riêng vài năm, ta luôn luôn ra tiền hơn để nuôi cha mẹ, trước khi tiểu muội thành thân không nói, tiểu muội thành thân xong, một năm ta vẫn cho cha mẹ mười hai lượng bạc như cũ, một năm quà tặng lễ cùng bốn mùa xiêm y, tính ra cũng được mười lăm mười sáu lượng bạc, đại ca chỉ phụ trách 2 thạch thóc. Sau này, bởi vì chuyện Tử Bình, đại ca vào thành năm năm, cha mẹ là do một mình ta nuôi dưỡng. Đúng không, đại ca?" Tăng Thụy Tường hỏi Tăng Thụy Khánh.

"Việc này ta đều biết, ngươi nghĩ cái gì thì cứ việc nói thẳng, đại ca là thẹn với cha mẹ."

"Được, đại ca, có những lời này của ngươi là tốt rồi, bây giờ yêu cầu của ta cũng không cao, một mình ta nuôi dưỡng cha mẹ năm năm, trước kia không tính, lần này cũng nên để ngươi nuôi cha mẹ năm năm, về phần cha mẹ tiêu dung thế nào, các ngươi xem xét đi, ta sẽ không tham dự, dù sao các ngươi cũng bảo thẹn với cha mẹ. Cha mẹ hàng năm còn trồng rau nuôi gà. Ta biết ngươi sẽ nói điều kiện trong nhà kém, như vậy đi, xiêm y tết chúng ta vẫn cho cha mẹ. Đại ca, đại tẩu, các ngươi có thể làm không?"

"Làm cái gì? Ngươi không biết đại ca ngươi một năm có thể lấy mấy lượng bạc à? Đủ làm cái gì? A, mới vài năm mà ngươi đã phiền chán chúng ta, đem chúng ta đẩy đi, ngươi là đồ vô lương tâm, ta cực khổ nuôi ngươi lớn, vì cho ngươi đọc sách, bệnh của Hạ Ngọc bị chậm trễ, ngươi lại la ó. Ngay cả cha mẹ cũng không cần, trong mắt ngươi còn có ai?" Điền thị la hét chạy lên đập vào lung Tăng Thụy Tường, bị lão gia tử lôi đi.

Tử Tình nghĩ, lại là kiểu cũ, không thay đổi mới mẻ được à, đáng thương cho lão cha mình, còn phải cõng bọc đồ nặng này bao lâu nữa?

"Nói năng gì hả? Ngươi biết cái gì?" Lão gia tử mắng Điền thị, nghĩ rằng, lão nhị đã trả giá nhiều năm như vậy, nếu suốt ngày ngươi không đến kiếm việc. Lão nhị có thể như vậy sao? Lúc này thì tốt rồi, làm con cái xa lánh mình. Nghĩ vậy, lão gia tử trừng mắt Điền thị.

Thẩm thị cùng Tử Phúc bọn họ cũng không ngờ Tăng Thụy Tường nói vậy, đây chính điều ngoài ý muốn, rất kinh hỉ, cuối cùng cũng kiên cường được một lần, mặc kệ kết quả thế nào, ít nhất biểu hiện hôm nay của Tăng Thụy Tường làm cho bọn họ thấy được hi vọng.

Tăng Thụy Khánh trầm mặc không nói. Nhưng hắn vốn vậy rồi, làm người ta đoán không được ý của hắn. Chu thị nghe xong có chút ngây người, chiếc đũa gặp thịt vừa đến bên miệng, còn chưa cho vào, như không có nghe Tăng Thụy Tường nói, hỏi: "Nhị đệ, vừa rồi ngươi nói có ý gì, về sau muốn chúng ta dưỡng cha mẹ? Dựa vào cái gì? Ngươi định để chúng ta nuôi hết hả?"

"Đại tẩu, ta không phải nói về sau, mà là chúng ta nuôi năm năm, cũng đến phiên các ngươi. Đại ca là trưởng tử. Đại ca cũng đã nói, mấy năm nay thẹn với cha mẹ sao? Nên lần này về nhà vừa vặn bù đắp lại một chút, các ngươi cũng là người có con, không hy vọng về sau Tử Toàn cũng đối xử như vậy với các ngươi chứ?"

"Thật đúng là gặp quỷ, hèn gì hôm nay lại mời chúng ta đi lại ăn cơm. Thấy chúng ta về nhà, mấy tháng nay chưa cho chúng ta một sắc mặt tốt nào, đột nhiên bảo chúng ta đi lại ăn bữa cơm đoàn viên, thì ra là chờ chúng ta tại đây, còn không bằng chúng ta khỏi về." Chu thị đem thịt bỏ vào trong chén Tử Toàn, reo lên.

"Đại tẩu, ngươi nói như vậy không đúng, người gọi các ngươi đến ăn cơm là cha, huống hồ cho dù không ăn bữa cơm này, ta cũng sẽ tìm đại ca nói chuyện, chẳng lẽ đại tẩu chỉ vì việc không muốn nuôi cha mẹ mà nhà cũng không cần sao? Ngươi không sợ về sau Tử Toàn lớn lên, bị người trong thôn mắng à? Chẳng lẽ các ngươi định cả đời không về nhà? Tử Toàn không nhập gia phả, các ngươi thật sự muốn sống đến già ở ngoài ư?" Tăng Thụy Tường hỏi.

"Được rồi, ngươi đừng nói nữa, ta biết ý ngươi, ngươi cũng đừng ép đại ca ngươi nữa, việc này cũng do đại ca ngươi không đúng, nhưng đại ca ngươi không còn cách nào khác, ta nói rồi, chuyện trước kia đừng nhắc lại, ăn cơm đi, dù sao cũng phải cho đại ca ngươi suy nghĩ cẩn thận vài ngày."

"Suy nghĩ cái gì, vẫn giống như trước đây, lão nhị đưa mười hai lượng bạc, lão đại đưa 2 thạch thóc, nhiều năm đã như vậy, ai xúi giục sinh sự ở phía sau, muốn gì đây, xúi giục ngươi không cần nuôi cha mẹ, ngươi còn muốn làm gì? Gạt bỏ kẻ chướng mắt là hai bọn già này, cả nhà ngươi sống yên ổn, ngươi suy nghĩ ghê thật, tính toán cũng giỏi, không có cửa đâu, về sau ta sẽ ở luôn trong nhà ngươi, nếu ngươi không đưa bạc thì ta không đi, sách ngươi đọc đều vào bụng chó cả rồi, đến cha mẹ mà ngươi cũng không hiếu thuận." Điền thị khóc kể.

"Nương, khi nào thì ta không hiếu thuận? Tiền dạy học một năm, ta không cầm một đồng, thà ủy khuất vài đứa nhỏ, cũng không ủy khuất ngươi, chuyện này cũng thôi, nhiều năm như vậy, ngươi cầm bạc ta làm ra trợ cấp một nhà Xuân Ngọc, cũng thôi, phải biết rằng, từ sau khi ở riêng, bọn Tử Phúc không tiêu một đồng nào mà ta làm ra, tất cả đều cho nương, nhưng cho tới bây giờ nương chưa nói câu nào hay với ta cả, lại còn giúp một nhà Xuân Ngọc đến tính kế ta, con cũng biết đau chứ? Tuy rằng ta không phải ngươi nuôi lớn, nhưng cũng là con ruột ngươi mà?"

"Ngươi là đồ vô lương tâm, điều ấy có thể trách ta sao? Nếu không phải ngươi đi đọc sách, chúng ta có thể nghèo sao? Mà ngươi thì bao giờ nghe lời ta đâu, ngươi chỉ nghe lời bà ngươi thôi, không phải ngươi ỷ vào được lão thái bà thích ngươi, nuôi ngươi vài năm, liền quên ta hả, ngươi có nghe lời của nương ngươi đâu, bà ta bảo ngươi làm gì thì ngươi làm nấy, khuyến khích xa lánh chúng ta, mặc dù ngươi có tiền đồ, tốt xấu gì ngươi cũng từ bụng ta chui ra, Xuân Ngọc gả người thế nào ngươi không biết à? Giúp muội muội ngươi một chút thì đã sao?”

Tử Tình nghe xong sửng sốt, thì ra lão cha không phải bà nuôi, là bà cố nuôi, khó trách bà không có cảm tình sâu với cha, nhưng mỗi lần cãi nhau bà đều lôi đại cô ra làm gì? Có chuyện gì xảy ra?

"Được rồi, càng nói càng thái quá, mấy chuyện này các ngươi cứ nói mãi nói mãi, không sợ mấy tiểu bối chê cười à, đều câm miệng cho ta. Tường nhi, việc này là ngươi làm không đúng, đại ca ngươi vừa trở về, cũng chưa nói có nuôi không, ngươi lại ép buộc chúng ta như vậy, nếu về sau ngươi già đi, bọn Tử Phúc cũng đẩy đến đẩy đi thì ngươi có cảm tưởng gì?" Lão gia tử nói.

"A công, lời này không đúng rồi, ta là trưởng tử, là lão đại trong nhà, lúc ở riêng ta đã nói qua, ta sẽ đảm nhận trách nhiệm trưởng tử, cha nương tạo cơ hội cho vài huynh đệ chúng ta ở riêng để tự gập dựng sự nghiệp, miễn chen chúc tmột chỗ mà làm xa lạ nhau. Về sau, nếu cha nương già đi, cần ta, ta chắc chắn sẽ nhận trách nhiệm nuôi dưỡng cha nương cả đời, mong các đệ đệ muội muội ngồi đây làm chứng." Tử Phúc đứng lên.

Tử Phúc vừa nói xong, Tử Lộc cũng đứng lên: "Cha mẹ không phải chí là cha mẹ của riêng đại ca, chúng ta chắc chắn sẽ dụng tâm, công ơn cha mẹ sinh dưỡng lớn hơn biển trời, sao bỏ mặc cha mẹ được?"

"Nói lý lẽ thì lời này không phải là lời một vãn bối như ta có thể nói, nhưng mấy năm nay, cha mẹ ta luôn luôn trả giá, vừa rồi cha ta cũng nói, cho tới bây giờ bà chưa nói được câu nào tốt; đối với đại cha, cũng coi như kết thúc nghĩa vụ làm đệ đệ, cha ta mỗi năm đều ra tiền nhiều hơn để phụng dưỡng ông bà, không phải là nhớ kỹ tình cảm huynh đệ sao? Nhưng đại cha thì sao, xảy ra chuyện kia, cha mẹ ta còn chiếu cố một nhà Bình tỷ, mỗi lần đến đều cho bao lớn bao nhỏ, ăn mặc dùng đều đầy đủ; đối với các cô cô thì khỏi phải nói, nhưng cứ như vậy mãi cũng đâu ai nói cha mẹ ta tốt gì, mọi người đều thấy việc này của cha mẹ ta là bổn phận, không phải là thấy cha mẹ ta thành thật phúc hậu, không thích so đo sao?" Tử Phúc đứng lên nói.

"Ngươi thì biết cái gì, nếu không vì cha ngươi, nhà này có thể như vậy sao? Ông cố ngươi mất sớm, lúc bà cố người còn, nuôi nấng cha ngươi, thứ tốt trong nhà đều cho cha ngươi, lúc nghèo túng cũng muốn đưa hai đứa cháu đi đọc sách, . . ."

"Nương, lời này sai rồi, sau này nghèo túng, ta cũng không đụng vào tiền bạc trong nhà, nếu không có dượng trợ cấp, ta có thể thi được tú tài à?"

"Ngươi là đồ vô lương tâm, tiền bạc của dượng ngươi từ đâu mà đến, ngươi không biết à?" Điền thị mắng.

"Câm miệng hết cho ta, càng nói càng kỳ quái. Việc này về sau hẵng nói." Lão gia tử đứng lên.

"Quên đi, các ngươi đừng nói nữa. Lão nhị nói không sai, ta cũng nên phụng dưỡng cha mẹ, quyết định như vậy đi. Nhưng cha, nương à, ta không giàu có như lão nhị, ta chỉ cho các ngươi 2 thạch thóc, 3 lượng bạc, nếu các ngươi cảm thấy không đủ thì đến ăn cùng chúng ta, dù sao chúng ta ở chung nhà, chúng ta ăn cái gì thì các ngươi cũng ăn cái nấy." Tăng Thụy Khánh rốt cục mở miệng tỏ thái độ, Chu thị nghe xong tức giận trừng mắt hắn, vừa muốn mở miệng nói, bị Tăng Thụy Khánh ngăn cản.

Điền thị nghe xong nhìn lão gia tử, thấy lão gia tử không lên tiếng, vẫn hỏi một câu: "Vậy mấy năm sau lão nhị không cho chúng ta bạc à? Từng ấy bạc đủ làm gì? Còn năm năm sau thì sao?"

"Năm năm về sau, chúng ta lại nuôi, chúng ta phụ trách quần áo tết cho cha mẹ, còn nữa, một năm ba quà tặng lễ, hơn nữa đại ca cho 2 thạch thóc cùng 3 lượng bạc, cũng đủ các ngươi sống rồi." Tăng Thụy Tường nói.

"Đủ cái gì mà đủ, cả nhà ngươi mỗi ngày dùng sơn hào hải vị, cha mẹ ngươi lại phải ăn kham uống khổ, ngươi có thể ăn nỗi à?" trong lòng Điền thị vẫn bất bình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: endeone, Ida, linhsongtu, naginataichigo, nhoccona4, Thanh Tử Hiên, VuBachNhatHong, Yên Vân và 158 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.