Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 04.09.2014, 06:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 41
hấp đọc bộ này những hai lần, rồi vừa edit vừa đọc nữa, bị đơ tức giận rồi  :sofunny: chứ lúc đầu đọc, vừa đọc vừa chửi ầm lên  :">

Chương 162: Dư âm của mười năm



Cơm chiều xong, Lâm Khang Bình tìm cái cớ kéo Tử Tình ra ngoài. Hai người lững thững đến sau núi, Lâm Khang Bình ngồi xuống trên lớp cỏ khô ráo ở đỉnh núi, nói muốn nhìn mặt trời lặn.

"Tình nhi, ngươi thấy nắng chiều hôm nay đẹp hay Tình nhi của ta đẹp?"

Lúc này Tử Tình đã bay bộ quần áo bình thường, nhưng vẫn mang trang sức, tiệc tối đều là người nhà, nên uống hai hớp rượu gạo, giờ phút này, đôi mắt như ứa ra nước, hai gò má ửng hồng, Lâm Khang Bình kìm lòng được, ôm Tử Tình, hôn trộm.

Tử Tình liếc hắn một cái, nói một ít chuyện phiền não hôm nay, "Khang Bình, ta không định mời thân thích đến làm việc nữa, ta luôn luôn cho rằng tiểu dượng thành thật, ai ngờ miệng của hắn không kín kẽ, bây giờ mọi người đều biết chúng ta bỏ ra một ngàn lượng bạc làm nhà, về sau không biết còn có chuyện gì nữa? Ta không muốn tương lai có thân thích quan tâm, àm ý ta là chuyện trong nhà không muốn để người ngoài biết. Còn có bà và đại cô bọn họ, một cái tiệc sinh nhật vui vẻ mà bọn họ lại nghĩ chiếm tiện nghi thế nào, tay không mà đến, kết quả làm người ngoài chê cười." Tử Tình tựa vào trên cánh tay Lâm Khang Bình, một ngày này rất mệt.

Lâm Khang Bình cười: "Ngươi không thấy mặt ông à, lúc đó đen thui luôn, hôm nay đúng là quá đáng, chắc về nhà ông ngươi còn răn dạy bọn họ, ta xem bọn hắn về sau ngẩng đầu ở trong thôn thế nào? Được rồi, ngươi không cần quan tâm, chuyện sau này có ta lo rồi." Nói xong, Lâm Khang Bình ôm Tử Tình vào lòng.

Thấy Tử Tình còn có chút buồn bực, Lâm Khang Bình cúi đầu gõ nhẹ, nói: "Vui lên đi mà, đừng nghĩ nữa, chẳng lẽ ngươi không có gì khác muốn nói với ta?"

Tử Tình đang suy nghĩ, không biết Lâm Khang Bình ôm Tử Tình khi nào. Chờ nàng phản ứng, Lâm Khang Bình đã dùng tay đặt trên mặt của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve. Tử Tình vừa muốn mở miệng, Lâm Khang Bình đã ấn mội vào môi Tử Tình, nhẹ nhàng liếm, sau đó với đầu lưỡi vào miệng Tử Tình, thấy Tử Tình không phản đối. Bắt đầu dùng sức mút vào, Tử Tình muốn đùa, dùng sức mút đầu lưỡi hắn một hơi, làm Lâm Khang Bình vừa mừng vừa sợ, hai người ngươi tới ta đi, trời liền tối.

Xuống núi, Lâm Khang Bình cõng Tử Tình về: "Có một việc suýt quên, thiếu gia đến gặp ngươi rồi đúng không, hắn nói muốn một quà tặng do ngươi tự tay làm, chờ chúng ta thành thân, hắn sẽ tặng một món quà lớn, ngươi thấy ta nên tặng gì cho hắn?"

"Vừa rồi ngươi muốn hỏi là chuyện này à? Ngươi cứ nói thẳng ra. Mấy bữa nay bận quá nên ta quên mất, hắn đúng là đến gặp ta, nói mấy câu ngay ở cổng. À, ta tự tay làm thì chỉ có thêu thùa. Nếu không thì đem bức thêu hai mặt mà ta chuẩn bị tặng hắn, ta thêu một bức ‘hỉ thượng đuôi lông mày’, đưa cho hắn trước đi. Còn của chúng ta thì sau này thêu dần."

"Đành phải vậy, ta đoán hắn cũng muốn một bức tranh thêu. Ta tranh thủ về sau khi hắn thành thân, cha ngươi không đồng ý chúng ta thành thân vào mùa xuân, ta sẽ van cầu hắn. Tình nhi, ta không muốn chờ nữa, chỉ được sờ mà không được ăn, ngày nào đó ta mà nhịn không nỗi làm ra chuyện gì sai thì sao? Ta muốn mỗi ngày đều được ôm ngươi, cõng ngươi như vậy."

Tử Tình gõ đầu Lâm Khang Bình một cái: "Nói bậy gì hả, không biết cha mẹ ta nghĩ gì à? Ta mới bao lớn? Với lại mùa xuân thật sự không hợp, Tử Thọ thi tú tài, đến tháng sáu mới xong, tháng tám nhị ca còn muốn đi thi cử nhân, nhanh nhất cũng phải tháng mười. với lại ta còn chưa chuẩn bị tốt, hỉ phục của ngươi ta chưa làm xong, màn và chăn ta còn chưa bắt đầu thêu, ta vừa mới làm xong quần áo của hai ta thôi, bốn mùa quần áo còn thiếu mấy bộ đấy."

Lâm Khang Bình ôm Tình Nhi ra đằng trước, ra vẻ ủy khuất: "Đau, nàng dâu, đánh ta ngốc luôn thì sao? Được, nghe ngươi, ta chờ ngươi."

Hai người trở về nhà, Thẩm thị nghi ngờ nhìn Tử Tình thật lâu, Tử Tình nghĩ: hỏng rồi, vừa rồi làm rối tóc, xuống núi chỉ lung tung sửa sang lại, Thẩm thị chắc chắn đã nhìn ra. Tử Tình tìm cái cớ vào phòng thêu thùa may vá, lại không biết đôi môi nàng bị Lâm Khang Bình cắn sưng lên, vẻ mặt hồng hào giấu cũng giấu không được, Thẩm thị không khỏi âm thầm lo lắng, tìm Tăng Thụy Tường thương lượng.

Sáng sớm, Lâm Khang Bình dẫn Đồng tiên sinh trở về, Thẩm thị bảo hắn mua ít đồ dành cho trẻ con để Tử Phúc dùng, theo tâm tình của Thẩm thị, hận không thể đi theo Lâm Khang Bình vào kinh thăm họ, nhưng hôn sự của Tử Lộc gần đến, có một đống việc chờ làm.

Càng ngày càng lạnh, Tử Tình làm không xong châm tuyến, ngày này, Thẩm thị lại cho nàng một xấp vải lụa đỏ thẫm, nói là làm cho lão gia tử cùng Điền thị mỗi người một cái áo khoác, mặc vào ngày Tử Lộc thành thân.

"Nương, vậy ngươi cùng cha thì sao? Năm ngoái ông bà đã có bộ đồ đỏ rồi mà?"

"Ngươi không phát hiện quần áo kia chạy đến chỗ đại cô ngươi rồi à, lúc Đại Mao thành thân, quần áo trên người đại cô ngươi không phải là của bà ngươi sao? Mặc chật cứng, không vừa người, mệt nàng không sợ người khác chê cười."

"Ta làm gì chú ý tới, hình như nghe nói Quế Anh đính hôn rồi, nói là tìm được người tốt, ngay trong thôn ấy."

"Ôi trời, nghe nói lại thất bại, lúc này bà ngươi tự bưng đá thả vào chân mình, vào ngày sinh nhật của ngươi, không phải ta có mời mấy trưởng lão trong thôn đến xem lễ ăn cơm sao? Ai ngờ trong đó có một người quen biết với nhà Quế Anh làm mai, người ta thấy đứa nhỏ của gia đình như vậy, ai muốn? Không thấy Đại Mao cưới nàng dâu à, vừa thấy cũng không phải là nữ nhi nhà trong sạch, nghe nói ở nhà cũng hết ăn lại nằm, kim nằm ngang không cầm nỗi, kim dựng đứng nhấc chẳng lên, chắc là hỏi thăm có thân thích chúng ta, cho rằng gả đến có thể ăn hương uống lạt, bây giờ thấy không được, trong nhà cũng không có nhiều tài sản, cổ động Đại Mao ở riêng, Đại Mao thì tốt lành gì, ném cả nhà để tự sống. Quế Anh còn lớn hơn ngươi một tuổi, nghe nói bây giờ đại cô ngươi nóng nảy, tìm kiếm chung quanh đó. Ôi trời, quan tâm chuyện này làm chi? Thêu tiếp đi, mùa xuân sang năm, Tình nhi nhà mình cũng bắt đầu làm giá y đấy."

Tử Tình nghe xong ngượng ngùng, dậm chân một cái, ôm cánh tay Thẩm thị làm nũng, "Nương, ta không cùng ngươi nói thì lại chê cười ta, ai nói ta muốn gả?"

"Không gả? Thật không gả? Đừng hối hận đó, ta nghe nói có người chờ không kịp, chạy ra cha người cầu tình, còn có người vụng trộm chuẩnbị bốn mùa quần áo mới. Ngay cả áo lót cũng không biết làm bao nhiêu thay người ta? Ta nói cho ngươi biết nè, cái gì nên làm cái gì không nên làm thì trong lòng ngươi suy nghĩ rõ ràng. Đừng làm ra chuyện hồ đồ, ta không tha cho các ngươi đâu."

Tử Tình biết đêm đó xuống núi bị Thẩm thị phát hiện, vội nói: "Nương. Ngươi yên tâm đi, trong lòng ta biết mà. Chắc chắn sẽ không để nương thất vọng. Ngươi đừng nghe Tử Vũ lắm miệng nói bậy." Thẩm thị mới vừa lòng đi ra.

Hai mươi tháng mười, trong nhà nhận được thư Tử Phúc gởi, nói Lưu thị đã sinh ra một nữ oa vào mùng tám tháng mười, mẹ con bình an, bọn họ quyết định chờ cuối đầu tháng chạp cùng Lâm Khang Bình về nhà luôn, chắc sẽ dự được hôn lễ của Tử Lộc.

Thẩm thị nghe xong tất nhiên là cao hứng. Tuy rằng không hoàn mỹ, không phải cháu trai, nhưng dù sao cũng là đứa cháu đầu tiên, nào và vòng vàng, dây chuyện bạc… đầy đủ hết, Tử Tình cũng làm cho đứa nhỏ một bộ đồ mới mừng tết. Toàn gia bắt đầu kiễng chân trông chờ, Tử Phúc ra ngoài gần một năm, Thẩm thị càng ngóng trông, sắc trời mỗi ngày tốt thì vội vàng mở Phúc viên, giúp bọn hắn phơi đệm chăn, quét dọn vệ sinh, mở cửa sổ thông gió, Tăng Thụy Tường thấy cũng không nói gì, chỉ có thể để thê tử tự làm.

Ai biết trước đông chí năm nay một ngày, Tăng Thụy Khánh bỗng nhiên dẫn Chu thị cùng đứa nhỏ về nhà, Tăng Thụy Tường đến học đường mới nghe nói, về nhà nói cùng Thẩm thị, Thẩm thị cũng kinh ngạc, không biết Tăng Thụy Khánh bọn họ có ý gì, nhớ được khi đó rõ ràng nói là muốn chờ Tử Toàn thành thân xong mới có thể lui tới, bây giờ Tử Toàn mới năm tuổi.

"Chẳng lẽ Tử Toàn xảy ra chuyện gì, lúc này lại đổ trên đầu ta à? Ngươi xem có chuyện gì, gả đến nhà các ngươi, liền không sống được mấy ngày yên ổn, khó lắm nhà đại ca mới đi, một nhà Xuân Ngọc lại làm ầm ĩ vài năm, lúc này, Xuân Ngọc thì không cần lo lắng, bọn họ lại về nhà. Không lúc nào bớt lo được, may mà chúng ta ở riêng, chứ không biết chịu bao nhiêu khổ nữa."

"Ngươi đừng sốt ruột, còn không biết là vì cái gì mà? Ngươi yên tâm, nếu hắn thực sự về nhà, ta có lời muốn nói cùng hắn, chỗ cha mẹ, cũng nên để bọn họ ra sức ra lực. Nương của ta mấy năm nay luôn luôn nhìn chúng ta không tốt, chi bằng để đại ca phụng dưỡng bọn họ vài năm, chúng ta cũng đỡ nhọc vài năm."

Vợ chồng đang nghiền ngẫm, Tử Thọ cùng Tử Hỉ về, Tăng Thụy Tường đuổi hai người đến lão phòng thăm lão gia tử, thuận tiện hỏi ngày mai đông chí tế tổ an bày ra sao.

Chờ Tử Thọ cùng Tử Hỉ vừa đi, Tử Tình mới nhớ tới hôm nay là mười tám tháng mười một, không phải là sinh nhật Tử Hỉ sao? Vội nhắc nhở Thẩm thị, Thẩm thị vỗ đùi, nói: "Chết chết, sao lại quên được nhỉ? Mấy ngày nay ta bận quá nên quên cả sinh nhật của con ta." Nói xong đi phòng bếp.

Tử Tình lấy ra đôi giày đã chuẩn bị, ngồi ở đầu giường, nghĩ đến mình tới nơi này đã mười năm, mười năm sinh tử mờ mịt, không cân nhắc, tự khó quên, đối với cha mẹ kiếp trước mà nói, một phần đau xót vì mất đi nữ nhi thì không có gì thay thế được. Mười năm, con của đại ca chắc đã vào tiểu học, cha mẹ chắc tóc bạc sớm, bên người có ai bầu bạn không? Thân thể còn khoẻ mạnh không? nước mắt Tử Tình lăm đầy hai gò má, một trận đau đớn lan tràn, Tử Tình ôm lấy tim.

Bỗng nhiên, Tử Vũ vào, phát hiện Tử Tình khác thường, hoảng sợ: "Tỷ, tỷ, ngươi làm sao vậy, ngươi đừng làm ta sợ?"

Tử Tình cả kinh, vội lấy khăn tay lau nước mắt, nói: "Không có gì, chính là ngồi ở chỗ này nhớ tới chút chuyện cũ, nghĩ đến tiểu ca ngươi nhoáng một cái đã lớn như vậy, ai biết nháy mắt mà mười năm đã đi qua, mười năm, thời gian qua thật nhanh. Tỷ nhớ được như mới ngày hôm qua, nhưng đối bọn họ mà nói, có lẽ là sống một ngày bằng một năm, không biết loại dày vò này có giảm bớt theo thời gian không, ta thật sự là một người con gái bất hiếu, cái gì cũng làm không xong, cái gì cũng không giúp được bọn họ."

"Tỷ, sao hôm nay ngươi lại vậy, nói những lời ta không hiểu, tỷ, ngươi bị làm sao? Tỷ." Tử Vũ phe phẩy Tử Tình, la lên.

Tử Vũ ầm ĩ làm Tử Tình thức tỉnh, vội vuốt đầu Tử Vũ nói: "Nghe không hiểu thì đừng nghe. Tỷ tỷ chỉ nghĩ tới một ít chuyện xưa mà thôi, nên than thở vài câu, ngươi không cho nói cho nương đấy, chuyện lần trước còn chưa tính sổ với ngươi, tên phản đồ! Chúng ta ra ngoài đi, tiểu ca ngươi chắc cũng sắp về, đại cha bọn họ trở về làm cái gì, chúng ta nghe một chút."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.09.2014, 06:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 40
Chương 163: Mẹ con gặp nhau



Chờ Tử Thọ bọn họ vào cửa, Thẩm thị đã nấu mì trường thọ chín, sau khi ăn xong, cả nhà ngồi nói chuyện, chủ yếu là hỏi nguyên do Chu thị bọn họ đột nhiên trở về.

Nguyên lai là trước đó vài ngày, Tử Toàn bị bệnh nặng một hồi, rất hung hiểm, Chu thị vì đứa nhỏ mà đến thanh nguyên miếu một chuyến, đại sư trong miếu nói, đứa nhỏ này từ khi sinh đến nay chưa được vào từ đường lạy tổ tiên, đương nhiên không được tổ tông che chở, còn nữa, cách họ hàng quá xa, tương lai không có chỗ dựa vào, cuộc sống sẽ rất thê thảm. Chu thị nghe xong tất nhiên là sợ hãi, về nhà cùng trượng phu thương lượng, đại sư nói có thể sai à? Mấy năm nay nghe lời tên thầy tướng chết bầm kia nên cuộc sống mới càng khốn khó, hơn nữa ở trong lòng cha mẹ còn bị tội danh không hiếu thuận, có thể thấy được ông xem tướng kia lừa gạt tiền bạc. Hai người giờ phút này mới hoàn toàn tỉnh ngộ, nên trước đông chí, trở về tế tổ.

"Đại cha nói chuyện tế tổ ngày mai hắn đã an bày tất cả, chúng ta đi theo là được, đại nương còn nói, chờ dàn xếp xong xuôi sẽ đến thăm nương. Còn muốn ở lại tham gia hôn lễ của nhị ca, năm nay ở nhà mừng năm mới, cho Tử Toàn nhập vào gia phả" Tử Thọ nói.

Tăng Thụy Tường nghe xong, nửa ngày không nói, Thẩm thị biết trong lòng hắn khó chịu, chắc lại nghĩ tới ngày ấy đi An Châu tìm Tăng Thụy Khánh, Thẩm thị nghĩ nghĩ, hỏi: "Đại ca về nhà rồi, ngươi có định sang thăm hắn không?"

Tăng Thụy Tường lắc lắc đầu, nói: "Mấy năm nay ta không làm hắn thất vọng, quan hệ hai nhà thành như vậy, ta còn thay hắn chiếu cố Tử Bình, cảm kích hay không cảm kích thì không nói, nhưng tốt xấu gì Tử Bình cũng là con ruột của hắn, còn có cha mẹ nữa, mấy năm nay luôn luôn một mình ta phụng dưỡng, việc này, ta phải cẩn thận suy nghĩ, nói thế nào với hắn."

"Cha, theo ta thì ngươi không cần đi, dù sao đại nương cũng nói, muốn đến nhà thăm nương, chắc là biết chuyện Bình tỷ. Vả lại, ngày mai cùng đi tế tổ, cũng thấy được đại cha. không phải trước kia đại cha nói ngươi tính tình mềm yếu sao? Có lẽ hắn đã chắn chắc ngươi sẽ đi thăm hắn, sự tình trước kia sẽ không so đo cùng hắn." Tử Thọ nói.

"Đúng vậy, đại cha chắc chắn nhất định cha sẽ tha thứ hắn, có thể nối lại tình  huynh đệ như xưa. Không phải bắt nạt à?" Tử Tình bồi thêm một câu.

Thẩm thị nghe xong cũng nói: "Theo ta thì ngươi không cần đi, ta cũng hiểu rõ lắm rồi, mấy năm nay, bởi vì chúng ta làm cha mẹ mà tính tình mềm yếu, nên bọn nhỏ mới bị nhiều ủy khuất như vậy, ngươi nghe đi, bọn nhỏ đều ý kiến cả. Chuyện Tử Tình, nên đổi lại là Tử Bình, ngươi nghĩ Xuân Ngọc dám tính kế như vậy không? Đại ca không chặt chân Đại Mao mới lạ. Quả hồng này, bị bóp nặn liên tục, với lại, chuyện trước kia không phải lỗi của ngươi, chúng ta vì đứa nhỏ, không thể yếu đuối nữa, cái gì cũng lo lắng thay người khác, nhưng người khác đối xử với mình ra sao chứ."

"Đúng, Ngày ấy Khang Bình đã nói rõ với cha, nếu nói lí lẽ mà làm nhà mình chịu thiệt không phản kháng thì không cần nói nữa. Ta sống mấy chục năm, đọc bao nhiêu sách, còn không thông thấu bằng một đứa nhỏ." Tăng Thụy Tường cảm thán.

"Cha mẹ, thật tốt quá, cuối cùng các ngươi cũng suy nghĩ cẩn thận, chuyện của tỷ, vốn các ngươi làm không đúng để tỷ chịu khuất nhục, nên đuổi bọn đại cô ra khỏi nhà luôn mới phải. Ngày ấy ta mà ở nhà, ta khẳng định sẽ giúp đại ca đánh cho Đại Mao một trận. Cho dù đánh không lại, ta cũng cắn hắn mấy cái. Ta nhỏ chứ chờ thêm vài năm, một ngày nào đóta còn muốn thay tỷ đòi lại. Muốn bắt nạt nhà mình mà bọn họ sống thoải mái được à, nghe nói lúc tỷ sinh nhật ngày đó, đại cô còn mặt dày xin công việc, theo ta thì tỷ tỷ cứ mướn bọn họ đi, vẫn là không trả tiền, làm cho bọn họ làm không công." Tử Hỉ nói.

"Ngươi biết cái gì, vừa nhìn mặt đã phát ghét, mướn cái gì? Đến lúc ta gả đi, ta là mướn bọn họ, còn phải mướn mấy người trông trộm, ta có mệt hay không? Tiêu tiền để bản thân chịu tội." Tử Tình nói.

"Điều này cũng đúng. Ta lại quên suy nghĩ kĩ." Tử Hỉ có chút uể oải.

Tử Tình thấy vậy, đem giày làm cho Tử Hỉ ra, sờ sờ đầu Tử Hỉ, vui mừng nói: "Hình như lại cao hơn rồi, ngươi đã mười một tuổi, đã trưởng thành, biết nhớ thương tỷ tỷ, biết thay tỷ tỷ đòi lại công đạo, ở học đường có quen không? Có nhớ nhà không?"

"Tỷ, sao ta thấy ngươi hình như khác thường lắm đó, nói y choc nương vậy? Ngươi đừng làm ta sợ." Tử Hỉ bắt tay giơ lên ôm đầu.

"Ngươi đồ xú tiểu tử (xú = xấu xa), quan tâm ngươi một chút ngươi không biết cảm kích lại nói ta, ta còn làm giày riêng cho ngươi, ta không tặng cho ngươi." Tử Tình nghe xong tức giận véo hắn.

Tử Hỉ thấy vội trốn, nói: "Đây mới giống ngươi nè, giống mụ dạ xoa." Làm cả nhà đều nở nụ cười, cũng liền thoải mái chút, Tăng Thụy Tường cũng không rối rắm nữa.

Ngày kế, lão gia tử dẫn nam đinh đi tế tổ, Chu thị đến ngồi một hồi, ngay từ đầu còn có chút ngượng ngùng, nói: "Đệ muội à, ngày đó thực sự không phải chúng ta cố ý, đều tại thầy tướng đáng chết kia, hại ta mất 1 lượng bạc thì không nói, còn hại chúng ta vài năm nay chưa về nhà, ngay cả về thăm cha mẹ cũng không dám, người không biết còn mắng chúng ta bất hiếu, nhưng ai biết thì cũng nói chúng ta khó xử? Ta chỉ có mỗi Tử Toàn, nếu xảy ra cái gì thì sao?" Nói xong liền ô ô khóc lên.

Thẩm thị thấy vậy, chỉ có thể khuyên giải, chỉ chốc lát, Chu thị lại hỏi mấy năm nay có tin tức gì của Tử Bình không.

Thẩm thị nghe xong có chút kỳ quái, hỏi: "Chẳng lẽ cha mẹ không nói cùng ngươi sao? Còn có Thu Ngọc, không phải bọn họ đều gặp được Tử Bình sao?"

Chu thị có chút mất tự nhiên, giải thích là nói nhưng không rõ lắm. Thẩm thị cũng không để ý, liền nói hoàn cảnh tử Tử Bình ra.

Chu thị nghe xong thở dài: "Đúng là quỷ đoản mệnh, thực không nghe lời, năm đó như bị bỏ bùa, lại sống khổ như vậy, thật sự là con không có cha mẹ thì không ai quan tâm. Thôi, bây giờ ta sẽ khuyên nhủ đại ca ngươi, nhìn xem có thể nhận đứa nhỏ hay không, cháu ta chắc năm nay đã bốn năm tuổi, đáng thương cháu ngoại của ta, ta còn chưa thấy một lần." Nói xong Chu thị  lại khóc.

Tử Tình nhíu mày, sao nước mắt đại nương như hệ thống cung cấp nước uống, muốn chảy thì chảy, lại đây lừa gạt nương nàng đồng tình, cái gì mà không người quan tâm, chẳng lẽ nhà mình cho mấy thứ kia cho chó ăn à?

"Nếu ngươi muốn gặp, ngày mai ta sẽ nhờ người bảo nàng, đã năm năm, trong lòng đại ca cũng nên buông xuống, đứa nhỏ Tử Bình này mấy năm nay rất cực khổ, chỉ sợ đã sớm hối hận năm đó không nghe lời của các ngươi, nhưng giờ hối hận cũng đã muộn, nói việc này cũng vô dụng, quan trọng là về sau có thể sống tốt hơn."

"Cũng được, ngày mai bảo nàng đến chỗ ngươi trước, ta vụng trộm gặp một cái, đêm nay xem thái độ của cha nàng, nếu tốt thì ta sẽ mang nàng về nhà, còn không thì chỉ có thể chờ lúc Tử Lộc thành thân, nể mặt nhà ngươi có chuyện vui, hắn không thể tranh cãi ầm ĩ, có thể cứu vãn đường sống không?"

Thẩm thị nghe xong chỉ có thể đáp ứng, chờ Tăng Thụy Tường bọn họ trở về, Chu thị vừa đi, Thẩm thị bảo Tử Thọ đi phố truyền tin.

Buổi sáng ngày kế, sắp mười hai giờ rồi, Tử Bình mới mang đứa nhỏ đi lại, mặc quần áo vẫn thật cũ nát, Thẩm thị bảo Tử Thọ đi mời Chu thị, bên này lại vội vội tìm một ít quần áo cũ của Tử Hỉ hồi nhỏ, Tử Bình có dáng người cao và to lớn Tử Tình cùng Thẩm thị, nên Thẩm thị tìm không thấy quần áo nào hợp, liền cắt hai miếng vải bông cho Tử Bình mang về làm hai bộ quần áo, thứ nhất là mặc vào lúc Tử Lộc, thứ hai mừng năm mới phải về nhà mẹ đẻ.

"Nếu cha mẹ ngươi gặp ngươi như vậy, không biết khổ sở thế nào, hài tử à, nghe thím, về làm bộ đồ mới, cha của Huy Huy thì tạm thời không cần dẫn đến, dù sao cũng phải xem cha ngươi thế nào đã, trước tha thứ cho ngươi cùng đứa nhỏ, sau thì tha thứ hắn." Tử bình nghe xong chỉ biết khóc, đang khóc thì Chu thị mang theo Tử Toàn đến.

Chu thị vừa vào phòng đã nghe thấy tiếng Tử Bình khóc, nghiêng ngả chạy đến chỗ Tử Bình, đánh mất cái, "Ai bảo ngươi không nghe lời, ngươi cái đứa nhỏ chết bầm, đồ quỷ đoản mệnh, ngươi xem ngươi sống thế nào hả, ta cực khổ nuôi ngươi lớn để cùng hắn chịu khổ, làm trâu làm ngựa cho hắn, ngươi mà nghe lời mẹ, đem đứa nhỏ sẩy đi thì hôm nay sao phải khó xử?"

Tử Bình ôm Chu thị chỉ biết khóc kêu "Nương ", Tử Tình thấy trong lòng ê ẩm, Thẩm thị bảo con mình ra ngoài, để hai mẹ con họ nói chuyện. Thẩm thị tự đi phòng bếp chuẩn bị cơm canh.

"Nương, Bình tỷ cũng thật là, không phải đã cho nàng vải dệt sao? không biết mặc bộ đồ mới à? Có ý gì? Đại nương nhìn còn tưởng rằng chúng ta cho tới bây giờ cũng không quan tâm nàng đấy." Tử Tình hỏi.

Thẩm thị nghe xong cũng thở dài một hơi, nói: "Vừa rồi ta cũng muốn hỏi nàng vài câu, quên đi, ta không nói nữa, người đang làm, trời đang nhìn, ông trời thấy mình thành tâm là được."

"Còn việc ngày đó nữa, rõ ràng đại nương biết Bình tỷ tình huống gì, cố tình còn muốn hỏi lại một lần, không phải là không biết, không muốn cảm kích sao? Ta xem về sau chuyện Bình tỷ chúng ta cũng không cần quan tâm, không phải đại nương nói, con không cha không mẹ rất đáng thương, chẳng lẽ chúng ta đều thường nàng không không, thế mấy đồ tặng cho họ làm gì." Tử Tình than thở.

Tử Thọ cùng Tử Hỉ đều tỏ vẻ đồng ý, Thẩm thị trầm mặc không nói.

Ngày ấy, Chu thị cuối cùng vẫn không dám dẫn Tử Bình về nhà, chắc Tăng Thụy Khánh vẫn chưa tha thứ, Tử Bình đành phải nước mắt rưng rưng mà dẫn đứa nhỏ đi. Thẩm thị trừ chuyện cho vải dệt, còn chuẩn bị một dống lớn gạo, thịt heo, trứng gà, Chu thị thấy tất nhiên là cảm tạ.

Tử Tình, Tử Thọ, Tử Hỉ không cao hứng, Thẩm thị nói: "Các ngươi yên tâm, đây là lần cuối cùng để cho đại nương ngươi xem, về sau, nàng có cha mẹ của mình, ta cũng muốn nhìn, cha mẹ nàng có thể cho được gì?"

Tử Tình dặn dò một câu: "Nương, ngươi phải nhớ lời hôm nay ngươi nói, đừng quên."

Đông chí đi qua không mấy ngày, Chu chưởng quầy dẫn người đến mua cam cùng chút quýt, năm nay cam thu vào được một ngàn lượng, một quả giá vẫn 6 văn. Trong nhà hoạn kê cũng bán, có năm sáu trăm con, cũng gần năm mươi lượng bạc, Tử Tình cũng bán sáu bảy trăm con ở chanh viên, hơn nữa mấy tháng này có trứng gà, nên cũng được tầm một trăm lượng bạc.

Tử Tình tất nhiên là vui mừng không thôi, đây chính là bạc của mình mà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.09.2014, 07:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Chương 164: Huynh muội tâm sự



Mùng năm tháng chạp, Tử Lộc xin phép về nhà, Tử Thọ Tử Hỉ cũng như thế, bởi vì ngày này muốn đưa sính lễ đến nhà gái, trong nhà nhiều việc vặt vãnh. Lão gia tử cùng Điền thị, Chu thị, Thu Ngọc bọn họ đều chủ động đến hỗ trợ, sính lễ giống lúc Tử Phúc thành thân, cũng là hai mươi hai nâng ( 22 hòm, hoặc 22 món đồ cưới), Chu thị là lần đầu tiên thấy, lần trước Tử Phúc thành thân nàng không có mặt, cho nên nhìn thấy từng này nâng rất là kinh ngạc, chắc nàng không ngờ chỉ vài năm mà Thẩm thị có nhiều của cải như vậy. Ở nông thôn thành thân, chỉ tầm 2 hoặc 3 nâng, còn không có đồ nào chính thức cả, chỉ đưa cho có lệ, tổng cộng cũng không tốn mấy lượng bạc, làm gì có đồ trang sức cùng vải lụa.

"Đệ muội, ngươi thật đúng là có phúc khí, bọn nhỏ đều lớn, một đám đều có tiền đồ, bây giờ cuộc sống lại khấm khá, đã dành được nhiều của cải. Còn ta thì không biết tương lại con ta thành thân thế nào nữa? Chắc phải làm phiền bốn ca ca của hắn giúp đỡ." Chu thị kéo Tử Toàn nói.

Thu Ngọc nghe xong bĩu môi, nói: "Đại tẩu rốt cục nhớ tới còn có các cháu nhỉ, năm năm không thấy bóng người, ta cho rằng đại ca đại tẩu chuẩn bị đóng cửa không nhận người thân chứ."

Lão gia tử nghe xong quát bảo ngưng lại."Ít đánh rắm đi, ngày đại hỉ mà nói cái gì vậy hả? Ai mà lắm mồm nữa thì cút về cho ta."

Thu Ngọc cùng Chu thị im miệng, đưa sính lễ ra cửa, Thẩm thị mời mọi người ở lại ăn cơm, Chu thị tự lại cảm khái một phen, nhưng Thẩm thị không có nói gì.

Buổi tối, Tử Tình lôi kéo Tử Lộc vào thư phòng nói chuyện phiếm, Tử Tình hỏi: "Nhị ca, ngươi sẽ thành thân, ngươi nói cho muội muội biết, có phải ngươi vì muội muội nên mới đáp ứng thành thân vội vã như vậy không? Nói lý lẽ thì với điều kiện của ngươi, muội muội cảm thấy ngươi phải tìm được người tốt, câu hỏi này ta đã nghĩ lâu rồi, muốn hỏi lại không dám hỏi, nhị ca, ngươi thấy ủy khuất không? Nghe nói nhà nhị tẩu rất nghèo, cũng không biết chữ, tính tình còn mạnh mẽ."

Tử Lộc vuốt đầu Tử Tình, nói: "Tình nhi suy nghĩ nhiều rồi, từ xưa đến nay, hôn nhân là việc cha mẹ quyết định, nương nhìn người rất chuẩn, trước lúc chúng ta đính hôn đã xem tướng. Ngươi đừng lo lắng, nương hỏi thăm rõ ràng, tuy là nàng là chị cả trong nhà, từ nhỏ chịu nhiều khổ, nhưng trong nhà chỉ có nàng là một nữ oa, cũng được sủng ái."

Tử Tình trực tiếp hỏi: "Nhị ca, nếu, ta nói là nếu thôi, nếu tân tẩu tử cá tính quá mức mạnh mẽ, ngươi sẽ rất mệt. Đến lúc đó ngươi sẽ làm gì?"

"Tình nhi, nhị ca khuyên ngươi đừng suy nghĩ nhiều nữa, yên tâm đi, Nhị ca biết ý của ngươi, vừa rồi không phải ngươi bảo nàng không biết chữ ad? Nói thật, ngay từ đầu, ta có mâu thuẫn cùng oán trách đối với cuộc hôn nhân này, tuy rằng ta biết nương không hại ta, nhưng dù sao hôn nhân là chuyện cả đời, ta cũng không muốn cưới một thôn cô đến một chữ còn không biết, tương lai cả ngày chỉ vì chút chuyện củi gạo dầu muối tương dấm chua trà linh tinh mà tính toán chi li, giống đại cha cùng đại nương vậy, thế thì mạnh mẽ có ích lợi gì? Ta cũng muốn hướng tới tính cảm tâm đầu ý hợp như ngươi cùng Khang Bình, nhưng đó phải cần thời gian tích lũy, nếu làm không được thì ít nhất cũng phải giống đại ca đại tẩu, có thể cầm sắt hài hòa (ý chỉ quan hệ vợ chồng hòa hợp) nhỉ? Sau này đính hôn xong, nương buộc ta đi đưa quà tết, ta đến nhà bọn họ mới biết được phụ thân nàng có chút kiến thức, không giống nông dân, nhà tuy nghèo khổ nhưng đại đệ đệ của chị dâu ngươi đã vào tư thục vài năm, sau này cũng là vì cuộc sống bức bách nên bỏ học về giúp đỡ làm việc đồng áng. Chị dâu ngươi vụng trộm thương lượng với ta, muốn lấy một ít thứ mình tặng bán đi để cho hai tiểu đệ đệ của nàng đi học, cha mẹ nàng không đồng ý, nên sau khi ta đồng ý, cùng nàng nói với cha mẹ. Giờ khắc này, ta mới chính thức nhận nàng. Chờ Đoan Ngọ ta lại đến, nghe nói chị dâu ngươi ít vải tốt và một số qàu tặng không cần dung bán lấy bạc đưa hai tiểu đệ vào học đường, mà nàng cũng theo bọn đệ đệ nhận chút chữ, giống ngươi năm đó. Mà đại đệ của nàng thì làm việc trong An Châu thành, năm nay đã mười lăm tuổi."

"Nhị ca, nghe ngươi nói như vậy, tẩu tử này cũng là người biết đúng sai, lúc ta nghe nương nói nàng mạnh mẽ, còn dọa ta nhảy dựng, ta không thích loại người bá đạo không phân rõ phải trái, nhị ca của ta cần phải tìm được một người vừa xinh đẹp vừa có khả năng lại ôn nhu săn sóc cơ." Tử Tình cười nói.

"Trải qua này vài lần đưa quà tặng, ta thấy nàng không giống thôn cô thô tục, xem có vài phần dịu dàng, ta nghĩ nương nhìn người xong mới quyết định, không phải tùy tiện tìm người đem ta đuổi đi đâu, còn tương lai có thể trợ cấp cho nhà mẹ đẻ nàng một ít."

"Ta nghe ý ngươi thì hiểu cha mẹ nàng là người biết sâu cạn tốt xấu, ít nhất còn biết được ngươi đồng ý mới bán đồ chúng ta tặng, hơn nữa, nhị tẩu đã muốn đưa bọn đệ đệ đọc sách, chỉ sợ cũng có tâm tư, muốn kéo khoảng cách hai nhà gần lại, lỡ đệ đệ của nàng không có tiền đồ gì thì cũng hơn cái loại chỉ biết giữ tiền khư khư. Nhị ca, ngươi yên tâm, có muội muội ở đây, tương lai của ngươi chắc chắn tốt, ta nói được thì làm được."

"Nhị ca tin ngươi. Nhị ca còn nhớ rõ lúc nhỏ, ngươi nói muốn đưa ta đi đọc sách, ngươi quả nhiên làm được, nhưng muội muội cứ yên tâm đi, có số gia sản cha mẹ cho cũng đủ để chúng ta sống. Được rồi, nói nhiều như vậy, ngươi yên tâm chưa hả bà quản gia?" Tử Lộc trêu tức, Tử Tình mới nhớ tới ngoại hiệu này đã lâu chưa có ai nhắc, véo Tử Lộc.

Tử Phúc bọn họ cùng Lâm Khang Bình về nhà vào tối mùng mười, Tử Hỉ mở cửa, vui vẻ cực kì, chạy hét lên: "Cha, nương, đại ca đại tẩu về nhà."

Tăng Thụy Tường đỡ Thẩm thị ra ngoài, Tử Phúc nhìn thấy Thẩm thị cùng Tăng Thụy Tường, nhanh quỳ xuống, "Cha, nương, chúng ta đã trở lại."

Lưu thị vội ôm đứa nhỏ quỳ xuống theo, Thẩm thị ôm Tử Phúc nghẹn ngào không nói nên lời, Tử Lộc cùng Tử Tình bọn họ cũng gạt lệ.

"Nhạc phụ, nương, ta cũng trở lại, sao các ngươi không hỏi gì ta?" Lâm Khang Bình từ phía sau chạy xe ngựa tiến vào, thấy tình cảnh trước mắt, hỏi.

"Được rồi, mau đỡ bọn nhỏ đứng lên, trên đất lạnh, đi một đường vừa mệt vừa đói, tắm rửa một chút rồi ăn cơm, nghỉ ngơi cho khỏe, có gì mai hẵng nói." Tăng Thụy Tường lên tiếng.

"Ừ, tại ta vui quá nên quên bọn nhỏ còn quỳ trên đất, mau đứng lên." Nói xong, Thẩm thị nâng Lưu thị dậy, tiếp nhận đứa nhỏ trong tay Lưu thị, mọi người vào nhà.

Tử Phúc dẫn Lưu thị cầm đồ đạc vào Phúc viên rửa mặt, Thẩm thị ôm đứa nhỏ không buông tay, Tử Tình đành phải đi chuẩn bị đồ ăn, Tử Vũ nhóm lửa. Cơm xong, Tăng Thụy Tường liền sai mọi người đều tự nghỉ ngơi.

Ngày kế, sắp mười giờ, Tử Phúc bọn họ mới đi lại ăn xong điểm tâm, Tăng Thụy Tường gọi bọn hắn đi thỉnh an lão phòng trước. Thẩm thị tha thiết muốn nói vài câu với con, còn chưa nói thì con phải đi, tức giận cau có với Tăng Thụy Tường, nói: "Việc dọn dẹp trong nhà ngươi lo mà dẫn bọn Tử Thọ đi làm, ta mặc kệ. Ta cùng Tử Tình Tử Vũ chỉ phụ trách cơm canh."

Tăng Thụy Tường nghe xong cười hắc hắc, xoay người sai Tử Thọ, Tử Hỉ: "Tiểu tam tiểu tứ, còn chưa nghe được lời nương ngươi nói à, không nhanh thu dọn đồ đi, muốn chờ phụ thân động thủ (ra tay) hả?"

Tử Thọ, Tử Hỉ nhận mệnh cầm lấy khăn lau, Lâm Khang Bình thì chuyển quà tết ra, rồi vội vàng giục xe ngựa muốn đi Tình viên.

Tử Thọ hô: "Tỷ phu, ngươi thật xảo trá, thấy chúng ta làm việc, ngươi liền bỏ chạy."

Lâm Khang Bình cười để lại một câu, "Ta có việc quan trọng, về sẽ giúp sau." Nói xong muốn đi.

Tử Hỉ giơ khăn nói với Tử Thọ: "Tam ca, ngươi thật sự là ngốc, nhìn ta nè." Nói xong liền hô với Lâm Khang Bình: "Tỷ phu, nếu ngươi không làm, ta sẽ tìm tỷ làm giùm, để xem ngươi có đau lòng không? Dù sao ta cũng không làm hết được nhiều như vậy." Tử Hỉ nói xong liền chạy vào phòng kêu: "Tỷ, đại tỷ, giúp tiểu đệ một phen đi, không phải ngươi thương ta nhất à? Ngươi nhẫn tâm nhìn tiểu đệ giãy dụa trong nước sôi lửa bỏng ư?"

Lâm Khang Bình nghe xong, đành buông mọi thứ, cười nói: "Chút chuyện thôi mà ngươi cũng muốn kéo tỷ ngươi giúp, còn nước sôi lửa bỏng, người không biết còn tưởng rằng ngươi muốn lên núi đao xuống biển lửa đó?"

Lâm Khang Bình nói xong giúp đỡ quét dọn, chọc Tăng Thụy Tường và Thẩm thị cười thầm thật lâu ở trong phòng. Xem ra, chỉ cần nhắc tới Tử Tình, Lâm Khang Bình sẽ đầu hàng vô điều kiện.

Cơm chiều xong, mọi người mới quây quần náo nhiệt, Thẩm thị lôi kéo Tử Phúc cùng Lưu thị ngồi ở bên người, hỏi sinh đứa nhỏ có đau đớn không, sữa đủ không, buổi tối đứa nhỏ tỉnh mấy lần, hay khóc náo không, cùng với chuyện trải qua trong một năm.

"Tiểu nhị, đại ca còn chưa tặng ngươi lễ vật, chị dâu ngươi có chọn mấy thứ trang sức và vải, còn ta thì trực tiếp luôn, đưa ngân phiếu, ta quyết định, về sau đệ đệ muội muội thành thân, không cần biết là ai, ít nhất sẽ đưa một trăm lượng tiền biếu, về sau các ngươi nhớ kỹ nhá, ta là lão đại, ta đi đầu." Tử Phúc nói xong phân phó Lưu thị lấy ra.

"Đại ca, ngươi mệt lớn rồi nhá, ta cùng tiểu muội thích hợp nhất, ta chỉ cần bỏ ra một trăm lượng, còn có thừa ba trăm lượng, tiểu muội một văn cũng không bỏ, đại ca phải chi hẳn năm trăm lượng nha, hơn nữa, ít nhất là 100 lượng, ha ha, ha ha." Tử Hỉ vui vẻ cười.

Lâm Khang Bình ngồi bên cạnh Tử Tình, trộm nắm tay Tử Tình, Tử Hỉ thì gục mặt sau ghế Tử Tình, ngửa người cười to nên không chú ý, ngã về phía sau, trực tiếp ngã sấp xuống sàn, may mà Lâm Khang Bình phản ứng nhanh, kéo một phen, nên mới không bị u đầu, khắp phòng đều cười rộ lên, Tử Phúc cố tình thêm một câu: "Tiểu tứ, đại ca cho ngươi bạc, bây giờ quỳ lại đi, chứ cẩn thận tương lai quỳ đầu gối xanh tím cả."

mọi người cười vang không dứt bên tai, Thẩm thị đều cười ra nước mắt, Tử Tình thì không cần nói, xoa bụng kêu đau.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7love98, chibixinhxinh_1991, Dực Hy, huongtrang1984, kate0306, muahachungtinh, nangocdethuong, nhananhti, phuckhuong, saly9877, tuongvicanhmong, zjzjzjnzjn và 428 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.