Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 03.09.2014, 08:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 37

Chương 159: Tái kiến, văn tam

(tái kiến = gặp lại)


Mùng tám tháng tám, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đến Tình viên sớm để hỗ trợ, Lâm Khang Bình mời vợ chồng Vương Thiết Sơn đi lại vội vàng mấy ngày, tổng cộng làm mười lăm bàn, chủ yếu là thôn nhân và họ hàng Tăng gia, 2 người cậu của Thẩm gia cũng tới, đương nhiên còn có Thu Ngọc, Lâm Khang Bình vốn không định mời các cô cô, Thu Ngọc ở gần, hơn nữa Chú Vân Giang làm việc ở Tình viên, nàng khẳng định là biết ngày nào tân gia, nên không thể không mời. Về phần Hạ Ngọc thì không thông báo.

Tử Tình không đến, Thẩm thị nói nào có ai chưa gả đến lại vô nhà người ta bao giờ? Hơn nữa Lâm Khang Bình cũng không đồng ý, người đến người đi, hắn cũng không nguyện để Tử Tình lộ mặ, Tử Tình đành thôi, than thở vài câu, ở nhà thêu thùa, lần này Lâm Khang Bình mang về cho Tử Tình nhiều xấp vải, nói muốn thành thân vào mùa xuân sang năm. Tử Tình không biết cha mẹ có đồng ý hay không, nhưng cũng chuẩn bị trước, đỡ đến lúc đó luống cuống tay chân, nhưng chưa làm xong nhiều, bởi vì nàng không chỉ làm quần áo cho mình, còn cho Lâm Khang Bình nữa.

Tăng Thụy Tường và Thẩm thị tươi cười trở lại, nhất là Thẩm thị, nói với Tử Tình: "Không ngờ cha ngươi thật tinh mắt, biết chọn con rể, ta thật sự yên tâm rồi, Khang Bình không chỉ thông minh có năng lực, quan trọng là đối tốt với ngươi, săn sóc, lo lắng ngươi muốn nhà mẹ đẻ, ngay cả cha ngươi đều phản đối hắn mua vùng đất gần đây, nhưng sửa sang lại có khuông có dạng, ta chưa thấy khu vườn đẹp như vậy, tân phòng cũng tốt, vườn lấy tên của ngươi." Tử Tình nghe xong cười.

Mùng chín tháng tám, Lâm Khang Bình liền vội vàng đi rồi, Đồng tiên sinh ở lại, nói là chờ mùa thu cỏ cây trong vườn hoa sắp xếp xong xuôi, khoảng thời gian này cùng thợ mộc sư phụ thương nghị làm bố cục phòng ở, hình thức cửa sổ nội thất, sau này dứt khoát chuyển đến Tình viên ở, nói dù sao nơi đó có người quản lý cơm canh, tất cả đều là nam nhân nên không chú ý nhiều. Thẩm thị nghe xong tất nhiên là nguyện ý, nhưng dặn dò cơm canh phải làm tỉ mỉ hơn.

Hôm nay, Thẩm thị nói muốn đi An Châu. Thứ nhất là chuẩn bị quà tặng Trung thu, thứ hai cũng vì thuận tiện nhìn xem Tử Bình, đưa chút đồ ăn. Tuy Tăng Thụy Khánh làm việc rất bất công, nhưng Thẩm thị nói, ai làm người đó chịu, Tử Bình rất đáng thương. Tử Tình bĩu môi, nàng có ấn tượng không tốt với đường tỷ, lúc vừa tới còn bởi vì Tử Tình nhặt quần áo cũ của nàng mà trào phúng Tử Tình, từ chuyện này, Tử Tình cảm thấy nàng chẳng phải là người lương thiện gì. Tăng Thụy Tường đi cùng Thẩm thị, Tử Vũ còn nhỏ, đúng tuổi ham chơi. Thẩm thị mang theo, chỉ có mình Tử Tình giữ nhà.

Tử Tình vào phòng chưa được bao lâu, chuông cửa vang, Tử Tình còn tưởng Thẩm thị bọn họ quên đồ gì, vừa đem cổng mở ra, cười nói: "Lại quên cái gì à?" Ngẩng đầu, là Văn Tam.

Từ lúc Tử Tình đính hôn, Văn Tam tới truy vấn một lần, hai người không gặp lại, hơn hai năm rồi. Văn tam đã hết trẻ con, cũng mười bảy mười tám tuổi. Một bộ màu tím bằng lụa và khăn đội cùng màu, thân thể cao lớn không ít, vẫn là khuôn mặ đó, nhưng ánh mắt rất sâu, có vài phần sắc bén và xa cách của công tử quyền quý.

Tử Tình sửng sốt, không biết nên nói cái gì, Văn Tam cũng vậy, nhớ thương nhiều năm, mỗi khi nói buông tay, luôn có chút không nỡ, lần này hai người đều sẽ tự mình thành thân, Văn Tam không thể kiềm chế, chạy đến đây một chuyến. Nhìn thiếu nữ nhỏ nhắn, mặt mày thanh tú, nụ cười nhẹ nhàng trước mặt, nhưng nụ cười này mình không có được, nghĩ đến đây, ánh mắt Văn Tam tốt lại.

"Ta đến chỗ Tình viên rồi, quả nhiên hắn rất dụng công với ngươi th. Hắn nói với ta, nguyện vọng của ngươi là tìm được người yêu thương mình, cùng nhau đến già, ngươi kết luận ta không làm được, cho nên tới bây giờ không để ý ta, bây giờ nghĩ lại, ngày xưa đúng là ta sai rồi, một nữ tử còn nhỏ tuổi mà có thể nhanh chóng thay đổi hoàn cảnh trong nhà, muốn bao nhiêu bạc mà không kiếm được chứ? Mà ta, lại dùng lời lẽ ấy nói ra, ta đúng là sai rồi."

"Văn tam, cám ơn ngươi, cám ơn ngươi đã hiểu ta." Tử Tình đỏ vành mắt.

"Ta không biết về sau có hối hận hay không, nhưng giờ phút này, ta hối hận, ta biết tất cả đã muộn. Tình nhi, ta cũng muốn gọi ngươi như vậy, hai chữ này xuất hiện trong lòng ta trăm ngàn lần, chỉ sợ về sau không có cơ hội gọi ra, Tình nhi, nếu, ta chỉ nói là nếu, ngươi có nguyện ý chờ ta, chờ ta cởi bỏ tất cả trói buộc, dẫn ngươi cùng trời cuối đất, rồi tìm một chỗ yên tĩnh, quên đi chuyện cũ trước kia hay không? Ngươi yên tâm, ta đáp ứng ngươi, ta chỉ có một mình ngươi." Văn tam dung ánh mắt ao ước làm Tử Tình không khỏi nhớ tới ngày trước, Văn tam luôn thích dùng ánh mắt này, bất mãn nhìn mình, giống như lên án, giống như hi vọng.

Giờ khắc này, trong lòng Tử Tình tràn đầy khiếp sợ, cho tới bây giờ nàng vẫn không ngờ Văn tam lại thế, nàng liều mạng lắc đầu, nước mắt rơi như mưa, "Không, văn tam, ngươi làm thế thì ta đối mặt với thân nhân thế nào, đối mặt với Khang Bình thế nào? Ngươi làm sao có thể đối đãi với cha mẹ sinh ngươi nuôi ngươi như thế, thực xin lỗi, Văn tam, ta sẽ không lựa chọn con đường ấy. Bởi vì ta biết, không chỉ hại ngươi, hại người nhà của ngươi, cũng hại cả ta cùng nhà ta. Không được cha mẹ chúc phúc thì không thể hạnh phúc, cả đời sinh hoạt trong áy náy cùng xin lỗi hủy diệt đi kí ức tốt đẹp, đến lúc đó, có cái gì để lấy được kí ức tốt đẹp ban đầu."

"Ta đã sớm biết kết quả như vậy. Ha ha, ngươi nói thật dễ nghe, ngươi đúng là thông minh, sao ai có thể nói ngươi là thôn cô chứ? Đây là lời thôn cô có thể nói ra được sao? Tình nhi, đừng khuyên ta nữa,ngươi không phải ta thì sao ngươi biết cảm giác này đau thế nào?"

Tử Tình nhớ tới mọi chuyện kiếp trước, rồi nghĩ đến Lâm Khang Bình, Tử Tình đột nhiên sáng tỏ, khi đó Lưu Sầm dễ dàng nói buông tay với mình như vậy là vì yêu chưa sâu đậm, nếu yêu sâm đậm thì sao buông tay? Nguyên nhân là vì yêu không đủ sâu, mới có thể cảm thấy rất bình thường. Còn Lâm Khang Bình, mọi chuyện đều coi mình là nhất, yêu đến nỗi cho dù làm cái gì, hắn đều vui vẻ chịu đựng. Giờ khắc này, rốt cục Tử Tình không rối rắm chuyện cũ, rốt cục buông Lưu Sầm xuống, có lẽ trong tiềm thức mình cũng đã sớm làm như vậy, nhưng hôm nay, giờ này khắc này, Tử Tình rốt cục hiểu rõ tâm ý của chính mình.

Văn tam thấy Tử Tình trầm mặc, tưởng mình làm Tử Tình khó xử, thở dài, nói: "Ta chỉ mơ mộng hão huyền mà thôi, chưa hẳn đã có dũng khí ấy. Ngươi cũng biết, gia tộc của ta không phải nói buông là có thể buông. Ngươi yên tâm, ta chỉ đến thăm ngươi, người nha ta đã sắp xếp mọi thứ cho ta rồi. Ta sẽ trở lại kinh thành thành thân, về sau, có lẽ không có cơ hội gặp lại. Tình nhi, ta sẽ tuân thủ hứa hẹn, chờ ta thành thân xong, để Khang Bình tự do, ngươi an tâm gả đi. Đáng tiếc, ta không thể thấy ngươi mặc giá y (áo cưới), nhưng như vậy cũng tốt. Ngươi về đi, ta sẽ không đi vào. Tái kiến, Tình nhi" Văn tam nói xong, xoay người muốn đi.

"Chờ một chút, về sau, Văn tam, ngươi nhất định phải sống tốt, phải hạnh phúc, nếu có gì cần giúp đỡ, ta nghĩ Khang Bình chắc chắn sẽ làm hết sức. Con đường của mỗi người khác nhau, ông trời đã sớm an bày, nhất định sẽ có người thích hợp với ngươi, chờ ngươi, xin ngươi đối xử tử tế với nàng. Bởi vì đối xử tử tế với nàng thì ngươi mới hạnh phúc. Cám ơn ngươi vì mọi việc. Tái kiến, Văn tam." Văn tam đưa lưng về phía Tử Tình, đứng im, nghe Tử Tình nói xong, vẫy vẫy tay, lên ngựa phi đi.

Tử Tình vào phòng, đau lòng không thôi, Tử Tình không biết vì sao đau lòng, duyên chi nhất tự (một chữ tình duyên), ai hiểu thấu? Lúc đó mình mà biết bán cái đèn lồng lại làm Tam thiếu gia Văn gia kính trọng mình, thì chắc chắn lúc đó sẽ không đi, nhưng không đi thì không thể quen biết Lâm Khang Bình. Nghĩ đến Lâm Khang Bình, trong lòng Tử Tình ấm áp, còn gì để rối rắm nữa, mình đã sớm lựa chọn, hắn mới là bạn đời của mình.

Nghĩ đến đây, Tử Tình nhớ tới việc Văn tam bảo sẽ để Khang Bình tự do, trong lòng vui vẻ, lúc này, tâm tư Tử Tình đã lắng đọng xuống, Văn tam là người thiện lương, hi vọng hắn có thể hạnh phúc .

Tử Tình tính toán, thừa dịp trong nhà không có người, làm hỉ phục (đồ cưới) cho Khang Bình, bình thường thì do nhà trai chuẩn bị, nhưng Lâm Khang Bình là người mồ côi, từ lúc đính hôn tới nay, quần áo của hắn đều do Tử Tình quản lý, Tử Tình không đồng ý để hắn mặc quần áo do nữ nhân khác làm, hỉ phục thành thân cũng thế, Tử Tình nhất định phải tự tay làm cho hắn.

Trước Trung thu, thê tử Lí thị của Vương Thiết Sơn đến một chuyến, hoạn kê của chanh viên đã bán được năm sáu trăm con, hơn nữa là nửa tháng nay bán trứng gà, Lí thị đưa tới sáu mươi lượng, Tử Tình cầm 5 lượng bạc đưa cho nàng, nói: "Năm lượng này ngươi cầm, dung 4 lượng mua gà con, gà mái sẽ ấp gà con. Con một lượng thì ngươi cất để ăn trung thu, làm cho bọn nhỏ đồ ngon, cũng làm một bộ quần áo mới. Chọn một con hoạn kê mà giết thịt."

Lí thị nghe xong liên tục đáp ứng. Tử Tình mở sổ sách chanh viên ra, đầu vào của chanh viên tổng cộng là hai trăm tám mươi lượng, bây giờ thu về tám mươi lượng, trừ phí tổn, chắc có thể còn thừa năm mươi lượng, xem ra nuôi gà cũng kiếm được nhiều tiền. Chậm nhất mà mùa xuân sang năm, Tử Tình mới trồng xong hết được cây ăn quả cho chanh viên, cây ăn quả trưởng thành phải mất hai ba năm. Sang năm, việc này không cần Tử Tình quan tâm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 03.09.2014, 08:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39

Chương 160: Tử Tình cập kê (1)

(15 tuổi là làm lễ trưởng thành cho con gái, gọi là cập kê)


Trung thu qua đi, ngày nhoáng một cái đã đến tháng chín, thân thể Hà thị tốt rất nhiều, Thẩm thị vẫn mời bà tới, cẩn thận chăm sóc. Ngày này, vừa làm sinh nhật tròn 8 tuổi cho Tử Vũ xong, Thẩm thị cùng Hà thị thương lượng, nói năm nay Tử Tình mười lăm, năm cập kê, nên muốn làm một lần.

Hà thị nghe xong nói: "Nếu như thế thì ngươi mời người hợp tuổi búi tóc cho nàng, ngươi cũng là người có phúc, ngươi chải tóc thay nàng đi, nông dân làm gì chú ý nhiều phong tục quá. Mời mấy người cậu cùng cô cô đến là được."

Thẩm thị nghe xong, nói: "Đại ca nhị ca thì dễ mời, tam ca quá xa, với lại không phải chuyện lớn gì. Lúc Tử Lộc thành thân bọn họ còn phải về đây. Còn các cô cô của nàng thì chỉ định mời tiểu cô thôi. Nếu không sợ ông bà nội của đứa nhỏ mất hứng, ta chẳng mời ai bên đó cả."

Hai người thương nghị xong, Thẩm thị nói cùng Tăng Thụy Tường, Tăng Thụy Tường tất nhiên là đồng ý, nói: "Ta muốn tự mình búi tóc thay nữ nhi, nháy mắt mà Tình nhi đã trưởng thành, ta không muốn đem nàng gả ra ngoài. Ta còn nhớ lúc nàng mới sinh ra, ta rốt cục có con gái, nên mừng đến nỗi không kềm chế được, ta tự mình đặt tên cho con là Tử Tình, hi vọng cả đời nàng vui vẻ, không gió không mưa, ai ngờ đưa nhỏ này lại chịu nhiều nạn, ta làm cha mà thẹn với nàng, cho nên, ta muốn tự mình búi tóc cho Tình nhi, hi vọng về sau Tình nhi bình an hạnh phúc."

Thẩm thị nghe xong, cũng thổn thức, nghĩ hắn là cha đứa nhỏ, thôi thì cứ để hắn làm.

Tăng Thụy Tường tự mình thông báo cho lão gia tử cùng Điền thị, cố ý nói: "Cha mẹ, chúng ta định làm cho Tình nhi một cái sinh nhật vui vẻ, năm nay đứa nhỏ đãmười lăm, năm cập kê, ta muốn tự mình búi tóc cho đứa nhỏ. Mời các ngươi đến xem lễ, không cần chuẩn bị lễ vật, tiểu muội thì ta sẽ tự đi mời."

Điền thị nghe xong rất bất mãn: "Nữ hài trong nhà đều không làm, Tử Tình làm cái gì?"

Lão gia tử trừng mắt nhìn bà. Điền thị ngược lại nghĩ đến con nói không cần chuẩn bị lễ vật, cũng miễn cưỡng đáp ứng. Nghĩ nghĩ nói: "Người khác không thông báo thì thôi, nhưng nhị muội ngươi luôn đối xử tốt với Tử Tình, lần trước Khang Bình làm tân gia không nói cho Hạ Ngọc, nàng còn oán trách chúng ta. Dù sao nàng cũng định đến đây ở một thời gian, không bằng ngươi mướn xe nhắc nàng, để nàng đi lại một chuyến."

"Nương, cũng được, nhị muội muốn đến thì đến. Đường xa nên mới sợ nàng vất vảm còn đại muội thì chúng ta không mời đâu, nếu tiểu muội không ở gần, chúng ta cũng không mời. Cha cùng nương đi là được, với lại sợ xảy ra chuyện gì làm tổn hại đến thanh danh đứa nhỏ. Vốn đứa nhỏ này đã chịu nhiều nạn rồi, vả lại, chúng ta cũng không muốn để nàng nhìn thấy những người không thích." Tăng Thụy Tường nói xong bước đi.

Điền thị nghe xong tức giận, thầm nghĩ: "Không phải là ngươi là không muốn để cả nhà Xuân Ngọc tới sao? Ta cứ truyền tin cho nhà Xuân Ngọc đấy, không bỏ tiền vẫn có ngon để ăn, mắc mớ gì không làm." Điền thị cũng truyền tin cho Hạ Ngọc. Đương nhiên lão gia tử cùng Tăng Thụy Tường không biết.

Ngày hai mươi bảy tháng chín. Trời đã tối đen, Tử Tình đang đi bộ cùng Hà thị trong viện, không ngờ Lâm Khang Bình đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, đầu tiên là ngoan ngoãn kêu một tiếng "Bà ngoại ", sau đó đến bên cạnh Tử Tình, Hà thị thấy cười hỏi: "Cố ý về à? Trên đường có mệt không?"

Lâm Khang Bình trả lời: "Dạ không, đi nhiều cũng quen."

Hà thị tìm cái cớ về phòng trước, nhưng vẫn nhắc hai người vài câu, nói trở về phòng sớm.

Hà thị vừa đi, Lâm Khang Bình liền kéo Tử Tình vào núi, vừa đi qua cửa nhỏ, Tử Tình đã bị hắn ôm lấy, Lâm Khang Bình ôm nàng thật chặt, đầu vùi vào vai Tử Tình, râu ở cằm chắc là vì mấy ngày nay vội vàng về nên chưa nhổ, làm Tử Tình vừa đau vừa ngứa.

Tử Tình định giãy dụa, nghe thấy Lâm Khang Bình nói nhỏ, "Tình nhi, ta nhớ ngươi, rất nhớ." Tử Tình mềm nhũn trái tim, cứ mặc hắn. Hai người vành tai và tóc mai chạm vào nhau, Tử Tình sợ cha mẹ sốt ruột, lại sợ Lâm Khang Bình mệt nhọc, giục về phòng, Lâm Khang Bình mới buông lỏng nàng.

Sáng hôm sau, hai cậu cùng cữu nương ở Bạch Đường thôn tới trước, Thẩm thị đã bảo không cần tặng lễ nhưng hai cậu vẫn là mua cho Tử Tình một trâm bạc khắc hoa, một tram ngọc. Mười giờ, tam bà bà cùng các vị đường thúc cùng thím, cả Tứ bà bà đều đến, còn có mấy vị trưởng lão trong thôn cùng lí chính, mười một giờ, lão gia tử cùng bà nhà cô cô đến đông đủ,  nhà Xuân Ngọc chỉ từ Đại Mao cùng Nhị Mao, còn lại đều đến. Tăng Thụy Tường và Thẩm thị không ngờ nhà  Xuân Ngọc đến, mặt Tăng Thụy Tường trầm xuống, nhìn về phía Điền thị, Điền thị cố ý lôi kéo hai vị chị em dâu nói chuyện, không nhìn Tăng Thụy Tường, Xuân Ngọc cũng vội vàng chào hỏi trưởng bối.

Tam bà bà nhìn ra tâm tư của Tăng Thụy Tường và Thẩm thị, tuy bà cũng không thích Xuân Ngọc, nhưng thấp giọng khuyên Thẩm thị một câu: "Thôi thì cứ để vậy, tới cửa làm khách thì không thể đuổi ra ngoài, trong lòng ngươi biết là được."

Cũng may cơm canh chuẩn bị phong phú. Khách nhân đến đông đủ, đều ngồi trong phòng, cả phòng chật kín người, Tăng Thụy Tường tiếp đón nọi người đến bãi đất trống, dọn bàn dọn ghế.

Thẩm thị có trải chiếu và đệm ngồi trên đất, Tăng Thụy Tường nói: "Hôm nay tiểu nữ tròn mười lăm, nhà có con gái mới lớn, vợ chồng chúng ta tổ chức cho nàng một lễ cập kê, thứ nhất là muốn để tiểu nữ (con gái) không quên ơn nuôi dưỡng của cha mẹ, thứ hai là hi vọng về sau tiểu nữ gả về nhà chồng, giúp chồng dạy con, tuân thủ nữ tắc. Thứ ba là mong trời phù hộ cả đời hạnh phúc an khang, áo cơm không lo. Vì thế, vợ chồng chúng ta muốn búi tóc cho đứa nhỏ. Cảm tạ các vị thân hữu (người thân + bạn bè) đã thu xếp công việc tới tham gia, mời tiểu nữ ra."

Tử Tình tắm rửa xong, thay một bộ áo đen, viền đỏ thẫm, quần màu đen, tóc xỏa tung từ trong phòng ra, cúi chào tân khách, ngồi quỳ trên bồ đoàn (đệm ngồi), Thẩm thị cầm một mâm gỗ nhỏ, có phủ lớp vải đỏ bên trên, Tăng Thụy Tường cầm lược, chải tóc nhẹ nhàng cho Tử Tình, nghẹn ngào nói: " Tình nhi của ta rốt cục đã trưởng thành, thành một đại cô nương xinh đẹp, có thể lập gia đình rồi. Phụ thân không muốn rời xa con." Tử Tình nước mắt tràn mi.

Tăng Thụy Tường búi tóc, phía trước là tóc mái thẳng tắp, tóc phía sau vẫn buông xuống như cũ. Thẩm thị mở vải đỏ ra, Tăng Thụy Tường cắm cho Tử Tình một cây tram phỉ thúy. Tử Tình đứng dậy, nữ quyến ào ào chúc mừng với Tử Tình.

Lát sau, Tử Tình về phòng. Đường muội Tăng Tử Hoa ôm bộ đồ mới theo sau, Tử Tình thay bộ đồ, ra ngoài quỳ lạy cho phụ mẫu thân, sau đó, Thẩm thị cho Tử Tình một cái khay, xốc vải đỏ lên, là một tram vàng. Tăng Thụy Tường thay đổi tram vàng cho Tử Tình.

Tử Tình ra khỏi phòng lần thứ ba, đã thay lễ phục đỏ thẫm bằng gấm vóc, là vải mà Lâm Khang Bình đưa tới cho Tử Tình, Tử Tình thấy quá mức chói lọi, hôm nay vừa vặn có công dụng.

Tử Tình chầm chậm đi tới, không ngoài ý muốn, kinh diễm toàn bộ, Tăng Thụy Tường đang muốn đổi trâm cài cho Tử Tình, ai ngờ Lâm Khang Bình đi tới, nói: "Cha, nương, để ta, ta muốn tự mình cài tram cho Tình nhi, ta cố ý trở về là muốn vậy. Bởi vì ta muốn nói cho Tình nhi biết tình cảm của ta dành cho nàng thế nào, cả đời này, cho dù xảy ra chuyện gì, bệnh tật, nghèo khổ, hay có lời đồn gì, ta sẽ tin tưởng nàng, trân trọng nàng, kính xin các vị khách hôm nay làm chứng."

Tử Tình ướt lệ, nam nhân này, thật sự là yêu nàng đến tạn xương tủy, vì nàng mà bôn ba hơn ngàn dặm, chỉ vì về sinh nhật cùng nàng, bảo vệ thanh danh nàng, nói tước mặt trưởng lão và thân thân, hắn sẽ bảo vệ nàng mãi mãi.

Lâm Khang Bình nói xong, từ trong lòng lấy ra một cái hộp, một tram cài bằng vàng óng, được đính đá hình bông hoa, Thẩm thị nhìn Hà thị một cái, Hà thị gật gật đầu, Thẩm thị liền tránh ra, Lâm Khang Bình đem trâm cài cẩn thận cắm vào búi tóc cho Tử Tình, chỉ lộ ra bông hoa, nói nhỏ bên tai Tử Tình, " Tình nhi của ta rốt cục có thể lập gia đình, ta chờ thật vất vả." Tử Tình nghe xong mặt ửng hồng.

"Tử Tình số tốt, đại tỷ, ngươi thấy Khang Bình thương Tử Tình thế nào đấy, lại bỏ ra nhiều tiền đến vậy, từ lúc đính hôn tới nay, không biết tặng bao nhiêu vải vóc trang sức? Đều là vàng ngọc quý trọng, vải kia, chậc chậc, chắc cũng phải 10 lượng, ta cũng chưa thấy. Đại Mao có thể cho Tử Tình cái gì?" Thu Ngọc nhỏ giọng nói thầm cùng Xuân Ngọc, Xuân Ngọc tức giận trừng mắt nhìn nàng.

"Tử Tình à, nhị cô không có gì cho ngươi, nhị cô làm cho ngươi một đôi giày, cũng là tâm ý của nhị cô." Hạ Ngọc nói.

Hai cữu nương cũng vội đem lễ vật ra, ngay cả Tam bà bà đều chuẩn bị một đôi giày vải thêu hoa, mấy năm nay vài vị đường thẩm đều được Tử Tình giúp đỡ, lần này đều chuẩn bị một phần lễ, hoặc là quần áo hoặc là hài miệt. Thu Ngọc tặng bộ quần áo bằng vải bông, cũng sạch sẽ. Tử Tình đều cảm ơn.

Điền thị cùng Xuân Ngọc thấy mọi người đều chuẩn bị lễ vật, chỉ có hai nàng không tặng, có chút xấu hổ, Thẩm thị vội sẳng giọng: "Không phải đã nói không cần tặng quà sao, thôi thôi, chúng ta ăn cơm nào."

Tam bà bà nhìn thoáng qua Tử Tình, cố ý nói: "Một nữ oa tốt như vậy thì sao có thể đến tay không được? Nếu ta có một cháu gái như vậy, nằm mơ ta đều cười tỉnh. Đứa nhỏ này giống ngươi, là người thiện lương nhớ tình cũ."

Điền thị nghe xong tức giận mặt lúc đỏ lúc đen, lão gia tử cũng trừng mắt bà, trong lòng oán trách, lão bà tử này cực kì mất mặt, cư nhiên không chuẩn bị quà, con còn dặn dò không cần thông báo Xuân Ngọc, bà lại cố tình làm, cực kì mất mặt, có nhiều người ngoài như vậy mà dẫn cả đám người đến ăn không trả tiền. Trở về phải mắng các nàng.

Thẩm thị chuẩn bị bốn bàn, nam nữ ăn riêng, Thu Ngọc luôn luôn lôi kéo Tử Tình, hâm mộ nói: "Tử Tình, ngươi có nhiều trang sức ghê, cái cài chắc phải chục lượng nhỉ? Tiểu dượng ngươi nói vườn nhà ngươi lớn, hẳn hai mươi mẫu, phòng ở cũng vậy! Đồ nội thất đều dung gỗ tốt, kiểu dáng đa dạng mà chúng ta chưa thấy bao giờ, chờ làm xong vườn thì phải mời chúng ta tham quan đấy, nhìn xem kẻ có tiền ở căn nhà thế nào, lại mời chúng ta ăn mấy bữa. Về sau, tiểu cô ngươi sẽ dựa vào người, tất cả quần áo trang sức cũ ta không ghét bỏ đâu."

Xuân Ngọc nghe xong cũng là một mặt chờ đợi, Tử Tình nhíu mày.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.09.2014, 22:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 41
ngày lễ ta ngủ cả ngày,  :">  :">  :"> mơ được toàn trai đẹp, phê~~~
  

Chương 161: Tử Tình cập kê ( 2 )



Tử Tình nghe Thu Ngọc nói xong, nhăn mày, nói: "Tiểu cô, hắn được coi là kẻ có tiền gì? Chỉ hơn người bình thường một ít thôi, làm gì có nhiề tiền? Chắc dượng về nhà kể với ngươi cái gì hả? Ta không biết bên trong có cái gì, ta chưa đến đó mà."

"Thế mà không gọi là kẻ có tiền à, ngươi xem ngươi dùng, mặc, mang, thứ nào chúng ta cũng chưa gặp qua, tất cả sính lễ và tài sản cộng lại của ta còn chưa đáng giá bằng trâm cài trên đầu ngươi, tất cả quần áo của chúng ta cộng lại cũng không đáng giá bằng bộ quần áo trên người ngươi. Ngươi nói hồi nhỏ ngươi nhăt lại quần áo thừa của Tử Bình, không có bộ nào là không rách, bây giờ, hai người các ngươi, một trên trời, một dưới biển, may mà hôm nay nàng không tới, nữ nhân mà gả được cho trượng phu tốt mới là có phúc." Thu Ngọc nói, không thấy được mặt Điền thị cùng Xuân Ngọc càng ngày càng đen.

"Tiểu cô, ngươi sai rồi, ta có thể lấy Tử Tình mới là phúc của ta, Tử Tình là phúc tinh của ta." Lâm Khang Bình ngồi ở một bàn khác, trả lời.

"Đứa nhỏ này chuyện gì cũng nói được. Khang Bình, dượng ngươi làm việc có khỏe không? Hắn ghi chép rất cẩn thận, là nam nhân nhưng tính toán rất tinh tế, tuyệt đối không lãng phí, ta nghe nói vườn của ngươi đều được hắn ghi chép sổ sách phải không? Theo ta thì cứ để hắn làm quản gia cho ngươi, ta nghe nói nhà giàu đều mời người làm quản gia." Thu Ngọc nhân cơ hội nói với Lâm Khang Bình.

"Tiểu cô, ngươi đúng là buồn cười, chút tài sản của ta mà mời quản gia thì không làm cho người ta cười đến rụng rang à?" Lâm Khang Bình trả lời.

"Tử Tình, ngươi xem ngươi còn có thể tìm cho Tam Mao việc gì nữa không? Tìm việc nào nhẹ nhàng tí, cũng đừng ký khế ước gì nữa, chịu nhiều khổ thì chắc chắn hắn sẽ làm tốt, cứ bỏ qua chuyện trước. Lần trước, hai người múc bùn rất cực khổ, biết chuyện không ít. Từ lúc hắn làm xong việc ở nhà ngươi, đến thành An Châu tìm mà mãi  không có việc thích hợp. Nếu không thì để Hoa Quế tới làm nha hoàn hai năm cho ngươi cũng được. Dù sao nàng còn nhỏ, năm nay mới mười một tuổi, còn vài năm nữa mới làm mai, vừa vặn kiếm chút tiền làm đồ cưới. Vườn lớn như vậy, chắc chắn phải mua người, người nhà không yên tâm hơn sao? Tam Mao có thể mỗi ngày dọn vườn cho ngươi, Hoa Quế giặt rửa quần áo thu dọn phòng ở. Tứ Mao ban ngày thì đến học đường của cha ngươi học chữ, buổi chiều trở về cùng Tam Mao giúp ngươi làm chút việc, không cần tiền công, cho ăn cho ở là được." Xuân Ngọc nhanh nói.

"Xuân Ngọc, đừng đánh chủ ý đến Tử Tình, không có chuyện đó đâu, đừng nhắc lại nữa. Miễn lúc đó chúng ta nói chuyện không xuôi tai làm hỏng tình cảm thân thích." Tử Tình còn chưa nói, Thẩm thị sợ Tử Tình không biết sâu cạn, vội cự tuyệt.

"Đại cô, nhà của ta không phải hang sói." Tử Tình nói.

"Có ý gì, ai nói nhà ngươi là hang sói?" Thu Ngọc hỏi.

"Thế sao đại cô cứ để nhà ta nuôi bạch nhãn lang chứ, nuôi mấy năm, bị cắn mấy lần, tưởng nhà ta vẫn không cảm thấy ghét à mà còn nuôi?" Tử Tình nói.

Xuân Ngọc vừa nghe lời này, cực kì buồn bực. Nhìn trưởng bối chung quanh, muốn nói gì cũng không nên lời, Điền thị cũng vậy. Trừng mắt nhìn Tử Tình, dâu cả nhà Tam bà bà cũng là người biết ăn nói, vội gạt qua chuyện này, cười hì hì nói với Thẩm thị: "Nhị tẩu tử thật là mệnh tốt, Tử Tình này ai thấy cũng khen, năm sáu tuổi, nhị tẩu tử đang ở cữ, mùa đông đến còn đi giặt quần áo ở bờ nước. bàn tay nhỏ bé đông lạnh như củ cà rốt, chúng ta phải giúp nàng, nàng nói thím giúp một lần nhưng không thể giúp lần thứ hai ba lần, nên tự mình học lấy, nhoáng một cái đã mười năm trôi qua. Đứa nhỏ này cuối cùng cũng lớn, thành một cô nương xinh đẹp."

"Ta cũng thấy mấy lần, ta đều không nhẫn tâm nhìn đứa nhỏ làm việc, nên giúp một tay, chậc chậc, thật sự là nghiệp chướng." Tam thím nói.

Tử Tình nhìn mặt Điền thị cùng ba cô cô, vừa đỏ vừa trắng vừa đen, chỉ có thể ngượng ngùng cười cười.

Bàn bên kia, Yến Nhân Đạt kính rượu Lâm Khang Bình, nói: "Cháu rể à, trong ba người cô cô của Tử Tình, bây giờ chỉ có nhà ta là gian nan nhất, ngươi xem đại dượng ngươi có thể giúp ngươi làm gì được không? Ta thấy ngươi là người có tướng phú quý, ra tay hào phóng như vậy, vừa thấy chính là kẻ có tiền, Tam Mao nhà của ta nói vườn nhà ngươi còn lớn hơn cả nhà giàu nhất trong thôn, ngươi chỉ chi một chút thôi là đủ chúng ta sống thoải mái , tục ngữ nói rồi, Ngươi nhổ cọng tóc gáy còn lớn hơn thắt lung của ta (ý là đối với mình thì nhỏ mà đối với người khác thì lớn, đại loại là hiểu theo nghĩa đó), nể mặt chất nữ Tử Tình, ngươi liền nhổ cọng tóc gáy cho ta đi."

Lâm Khang Bình nghe xong nhíu mày, thấy khách nhân ngồi đầy bàn, cố nén cười nói: "Vậy đại dượng đến hỏi xem Đại Mao có chịu đến làm gì không đã?"

Lão gia tử liếc Yến Nhân Đạt, mắng: "Rượu vàng lại rót vào bụng chó hả, ăn uống hai chén đã nói năng tùm bậy, nếu muốn thì im lặng ngồi lại uống chén trà." Mắng xong lại cười với các vị trưởng lão trên bàn: "Làm các vị thúc thúc cùng các ca ca chê cười, hôm nay là sinh nhật của cháu gái ta, mọi người đều vui vẻ, đến, uống rượu thôi."

"Lần trước chuyện tiểu nữ may mà có các vị hỗ trợ, Thụy Tường rất cảm ơn các vị, hôm nay kính một ly rượu nhạt, tỏ lòng biết ơn, Thụy Tường kính các vị." Tăng Thụy Tường thấy sắc mặt một vị trưởng giả trong đó có chút tức giận, vội bưng ly rượu lên.

Chú Vân Giang bên này vội nói: "Được, Khang Bình phải không, làm vài tháng giúp ngươi mà chỉ thấy có một lần, ngươi mời sư phụ thật lợi hại, làm hình dáng nội thất khác biệt chưa thấy bao giờ, Đồng tiên sinh còn lợi hại hơn, một vùng cỏ lau xấu xí mà hắn thu dọn sạch sẽ, làm thành một hoa viên xinh đẹp. Mùa xuân có hoa đào, mùa hè có hoa sen, mùa thu có hoa quế, mùa đông còn có hoa mai. Trong vườn có rất nhiều loại hoa cỏ không biết tên, ở vào rất hưởng thụ, Đồng tiên sinh có học vấn rất cao."

"Phải không? Nhà của ta mới xây xong, cũng có một sân nhỏ, cũng mời hắn đến làm." Yến Nhân Đạt còn không mở mắt, nói.

"Được, một lần hắn làm là một trăm lượng bạc, ngươi đem bạc đưa tới trước." Lâm Khang Bình lạnh lùng nói.

"Một trăm lượng?" Vài người đều giật mình, bao gồm Tăng Thụy Tường.

"Vậy tổng cộng cả sân nhà ngươi cũng phải bảy tám trăm lượng, lại trang trí nữa, chắc phải hơn một ngàn lượng bạc, chả trách làm tốt như vậy, mẹ ơi, đời này ta không dám suy nghĩ." Chú Vân Giang nói.

"Tiểu tử, được lắm, không ngờ ngươi có của cải đến vậy, cháu gái của ta thất tốt số. Định khi nào thì thành thân?" Lão gia tử vỗ bả vai Lâm Khang Bình nói.

"Đương nhiên là càng nhanh càng tốt. Tốt nhất là mùa xuân sang năm, a công, ngài nói phải không?" Lâm Khang Bình cũng thay bằng một bộ mặt tươi cười nhanh hỏi.

"Mùa xuân sang năm thì không được, cuối năm Tử Lộc thành thân, nhanh nhất Tử Tình cũng phải đợi đến mùa thu sang năm. Mùa xuân sang năm Tử Thọ sẽ đi thi. Từ tháng Hai đến tháng sáu, làm gì chuẩn bị kịp? Với lại Tử Tình cũng còn nhỏ, chúng ta còn muốn ở chung một năm." Tăng Thụy Tường cự tuyệt.

Lâm Khang Bình nghe xong, đáng thương hề hề nhìn lão gia tử, lão gia tử nhẫn cười nói: "Tiểu tử, đã chờ nhiều năm rồi, giờ thêm nửa năm mà không được à? Ăn đâu hủ nóng quá thì rát lưỡi, thôi thì ngươi tiếp tục kiếm bạc nửa năm nữa, chuẩn bị sính lễ cho tốt để làm lão nhân ta mở to mắt, đễ khoe khoang."

"A công, người thành thân là ta, ngươi khoe khoang cái gì?" Lâm Khang Bình than thở.

Mọi người nghe xong cười vang, Lâm Khang Bình lại bị lão gia tử đánh một cái ngay lưng.

Bên này, nữ nhân nghe thấy vườn của Tử Tình hết một ngàn lượng bạc, đều nhìn về phía Tử Tình, Tử Tình khoát tay, nói: "Đừng nhìn ta, ta không biết. Đó là chuyện của hắn, chắc không nhiều thế đâu."

Quế anh nhìn về phía Lâm Khang Bìn,h ánh mắt tràn ngập oán niệm, tròng mắt Hoa Quế gắt gao chăm chú vào quần áo trang sức của Tử Tình.

"Tử Tình, về sau thành thân thì dẫn nhị cô đi dạo thử. Nhị cô cũng muốn ở hai ngày, hưởng phúc của chất nữ." Hạ Ngọc nói.

"Nhị cô, ngươi muốn đến khi nào thì cứ đến."

"Vì sao phải chờ sau khi thành thân, muốn nhìn thì bây giờ đi." Thu Ngọc nói.

Thẩm thị sợ Tử Tình khó xử. Vội nói: "Được rồi, không phải chỉ là một cái vườn à? Ăn cơm đi."

Sau khi ăn xong, Tam bà bà cùng vài vị khách trong thôn đi trước, Thẩm thị cho mỗi nhà một rổ cam cùng một rổ trứng gà, Điền thị và Xuân Ngọc đi cuối cùng, Yến Nhân Đạt còn cười với Lâm Khang Bình, Tăng Thụy Tường phụng phịu nói: "Xuân Ngọc, về sau cả những trường hợp thế này thì các ngươi đừng đến, để không dọa người, lại thừa dịp có người ngoài làm ta mất mặt, buộc Khang Bình và Tử Tình đáp ứng các yêu cầu vô lý của ngươi, các ngươi vẫn cho rằng mọi chuyện qua rồi thì ta vẫn như trước, còn coi ngươi làm muội muội, ngươi tính sai rồi. Mới có vài ngày, các ngươi đã quên lời hứa hẹn lúc trước với chúng ta, các nhà tự sống cuộc sống của mình. Không ngờ không tính kế được chúng ta, liền tính kế hai đứa nhỏ, hôm nay ta nói một câu, về sau trừ chuyện bọn nhỏ thành thân, không có việc gì thì đến nhà ta. Có tới chúng ta cũng không tiếp."

"Ý của Nhị ca là muốn nhốt chúng ta ở ngoài cửa hả, đâu phải chưa nhốt, lần trước chúng ta tốt bụng đến truyền tin cho các ngươi, lúc đó chẳng phải Nhị tẩu không cho vào cổng à? Mà không phải chỉ một lần đâu. Nhị ca nói chuyện hơi bị quá đáng rồi đấy, ta cũng là mấy chục tuổi, có nàng dâu rồi, các ngươi không đồng ý thì cứ nói thẳng, làm gì lại lôi nợ cũ ra. Hôm nay là do nương để chúng ta đến, chúng ta cho rằng có lẽ là cho chúng ta một cơ hội, về sau mọi người cùng chung sống, đừng nhắc nợ cũ nữa. Tử Tình nhà ngươi cũng giỏi lắm, bảo chúng ta là bạch nhãn lang, đây là lời chất nữ nói à? Chúng ta đi, được chưa?” Xuân Ngọc khó chịu, nói to.

"Đúng vậy, Tường nhi, hôm nay là ta gọi muội tử ngươi đến, ngươi nói không cần tặng quà, ta nghĩ không thể không mời mỗi nhà nàng, người nhiều thì náo nhiệt, có gì không tốt?" Điền thị nói.

"Ngươi nói vậy mà được à? Hôm nay nếu có cái hố thì ta sớm nhảy vào cho đỡ mất mặt rồi, ngươi nhìn mẹ con các ngươi làm gì? Người ta ai cũng mang quà đến, ngươi là đại cô và bà của đứa nhỏ, tay không mà đến, còn dẫn theo nhiều người ăn không trả tiền, nói chuyện không dùng đầu óc, làm người ngoài chế giễu. Nhanh về thôi, nhà lão nhị cũng mệt mỏi một ngày." Lão gia tử thở dài.

Điền thị muốn nói cái gì, bị lão gia tử lôi đi, Xuân Ngọc cũng đỡ Yến Nhân Đạt đi, Yến Nhân Đạt còn la hét nói: "Còn chưa nhận được quà đáp lễ mà, người khác đều có đáp lễ." Bị lão gia tử trở lại cho một đạp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 7love98, bingo2534, chibixinhxinh_1991, Dực Hy, Google Adsense [Bot], huongtrang1984, kate0306, muahachungtinh, nangocdethuong, nhananhti, phuckhuong, saly9877, tuongvicanhmong, zjzjzjnzjn và 464 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

4 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.