Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 31.08.2014, 14:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
Chương 147: Hình dáng Chanh viên đổi mới


Sau khi ăn xong, Lâm Khang Bình kéo Tử Tình dạo núi tiêu cơm, Tử Tình không ngờ hắn mới trở về hai ngày đã muốn đi, trong lòng rầu rĩ, "Tình nhi, ta không thể không đi được, ta đáp ứng ngươi, nhất định sẽ sớm về cùng ngươi mừng năm mới. Ngươi yên tâm, nhiều nhất là một năm nữa thôi, ta sẽ tự do, việc hôn nhân của thiếu gia đã được định rồi, chắc trễ nhất là mùa thu sang năm sẽ thành hôn. Ta chuyển giao công việc xong sẽ cưới ngươi, ngươi không biết đâu, ta ở ngoài nhớ ngươi thế nào, nghĩ Tình nhi của ta có ăn uống ngon không? Có cảm lạnh ho khan không? Có bị người khi dễ không? Có nhớ ta không?"

"Ngươi yên tâm, ta tốt mà, ít khi ra ngoài, mà ra ngoài thì sẽ không đi một mình. Nhưng ngươi ở bên ngoài thì nhất định phải chăm sóc mình cho tốt, ngươi xác định sang năm ngươi thật sự có thể tự do à?"

"Yên tâm đi, năm năm mà, ta đem việc buôn bán phỉ thúy làm thành sản nghiệp lớn như vậy, thiếu gia sẽ không thể để sản nghiệp này trên tay người ngoài mãi, Văn gia rất phức tạp, đại lão gia Văn gia muốn dời kinh đô, nhận chức Lưỡng Quảng Tổng đốc, Văn lão gia yên lặng nhiều năm như vậy, xem ra không tính ra ngoài làm quan, muốn nuôi trồng thế lực cho thiếu gia, bây giờ thiếu gia đang cố gắng học hành, đã đậu tú tài. Ta nói thì ngươi cũng không rõ đâu, tóm lại, ngươi tin ta là được, thiếu gia là một người giữ chữ tín."

Tử Tình không có hứng thú với chuyện Văn gia, nàng chỉ quan tâm đến chuyện Lâm Khang Bình có thuận lợi thoát ly khỏi Văn gia không mà thôi.

Lâm Khang Bình thấy Tử Tình không nói chuyện, nghĩ nghĩ, còn nói thêm: "Chuyện Chanh viên đừng làm một mình, không được thì chờ ta về hẵng nói,đừng nóng nảy quá. Đúng rồi, có tốt tin tức nói cho ngươi nè, ta đã mua vùng cỏ lau, mùa xuân sang năm Lâm Viên sư phụ (giống nghề kiến trúc sư) sẽ tới giúp chúng ta sửa sang."

"Thật không? Nhưng hắn không phải là chưa nhìn địa hình thế nào sao? Sao lại đột nhiên đã quyết định mua?"

"Ta nói rõ cho hắn biết, mà chỗ đất đấy rất rẻ, một lượng một mẫu, chỉ có việc sửa sang lại thì hơi phiền thôi. Lí chính sợ ta đổi ý, bảo ta làm thủ tục xong luôn. Với lại lần đó ngươi gặp chuyện không may, ít nhiều cũng có con của hắn giúp, hắn cũng giúp ít nhiều, lúc tháng giêng ta đi cùng phụ thân đến nhà hắn, cho nên lần này ta mua đất hắn làm rất sảng khoái."

Hai người nói chút chuyện khác. Lâm Khang Bình nắm tay Tử Tình. Cảm thấy đây giống cặp nam nữ yêu nhau, nghĩ đến đây, Tử Tình ngẩng đầu nhìn người bên cạnh, Lâm Khang Bình là người phương bắc, cho nên thân hình cao lớn, cũng tầm 1m8, khuôn mặt lạnh lung, mặt mày hẹp dài, dùng lời của hiện đại miêu tả, rất có ‘vị đàn ông’. Tử Tình càng ngày càng thích .

"Nhìn đủ chưa? Chúng ta phải về thôi."

"Khang Bình, cám ơn ngươi. Ta gặp được ngươi thật tốt."

"Đồ ngốc, lời này ta nói mới đúng, lúc đó vừa nhìn thấy ngươi, ta đã thích tiểu cô nương nói chuyện lanh lợi này. Sau này, ở trên đường đụng phải ngươi, ngươi không biết lúc đó ta kinh hỉ (kinh ngạc + vui mừng) bao nhiêu đâu, ta liếc mắt một cái đã nhận ra ngươi. Cho đến sau này, ta cùng thiếu gia tới tìm ngươi, ta là tùy tùng của thiếu gia, nhưng trong mắt ngươi, ta không khác thiếu gia, đó là lần đầu tiên ta được đối đãi tôn trọng thế, dần dần, ta cũng khát vọng nhìn thấy ngươi, rồi sau này, bởi vì ngươi, ta thoát tịch (hết kiếp nô tài)." Lâm Khang Bình từ từ nói, năm đó tiểu nữ oa búi tóc hai bên, mặc quần áo vải bông bây giờ đã trưởng thành một thiếu nữ xịn đẹp động lòng người, mà hắn, lại được nắm tay thiếu nữ ấy, giờ khắc này, Lâm Khang Bình không thể không cảm tạ ông trời.

"Ta mệt rồi, ngươi cõng ta được không?" Tử Tình đứng lại, một tay nắm vạt áo Lâm Khang Bình, một tay còn trong tay của đối phương.

"Cầu còn không được." Lâm Khang Bình nói xong, liền ngồi xổm trước mặt Tử Tình, Tử Tình ghé người tấm lưng rộng rãi của hắn, nghe hắn nói chuyện, chỉ cảm thấy vô cùng ấm áp, vô cùng an tâm.

Lâm Khang Bình đi rồi, Tử Tình buồn bã một ngày, Tử Hỉ luôn luôn ở bên cạnh nàng, buổi chiều ngày thứ ba, Tử Tình dắt Tử Thọ cùng Tử Hỉ đi lấy cây giống, chọn năm mươi cây lớn nhất, lại hái ít rau xanh ở đất trồng rau, cầm theo 100 văn, ba người ôm cây đi, Tử Phúc thấy, cũng nói đi nhìn một phen.

"Vậy dẫn đại tẩu cũng đi đi. Để nàng ở nhà một người cũng chán." Tử Tình nói.

"Ta không đi đâu, ở nhà giúp nương nấu cơm, các ngươi đi sớm về sớm." Lưu thị nói.

Bốn người ôm cây giống đến cổng, hò hét nửa ngày, Tử Tình nghĩ nơi này cũng nên có cái chuông cửa, vừa vào, thấy Vương Thiết Sơn đang đào hố, đất trồng rau đã được cuốc hai vạt lớn, Tử Tình chỉ huy mọi người trồng cây, Tử Phúc, Tử Hỉ xúc đất, Tử Tình đỡ cây giống, Tử Thọ cùng Vương Thiết Sơn tưới nước, năm mươi cây trồng xong mà vẫn còn thừa mấy hố.

Xem ra Lâm Khang Bình nhìn người rất kĩ, vợ chồng này thật đúng là người chịu khó. Tử Tình đưa cho Lí thị một chuỗi tiền, nói: "Đây là tiền 50 hố, về sau cứ cách hai ba ngày ta sẽ đến một lần. Các ngươi làm từ từ thôi, việc này không phải ngày một ngày hai là làm xong được, với lại ta không có cây giống như vậy, mấy ngày nay có sống quen không?"

"Quen rồi, bọn nhỏ có thể ăn cơm no, còn có quần áo tốt để mặc, ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ làm việc cho tốt, tuyệt đối không gian dối, nếu sớm được gặp các ngươi, lão tam nhà của ta sẽ không mất." Nói xong Lí thị liền bắt đầu gạt lệ.

Tử Tình thế mới biết, nàng còn có một cái đứa nhỏ, không sống nổi lúc chạy nạn, Tử Tình thở dài: "Vương tẩu tử, về sau sẽ khá hơn. Nhất định ngươi có thêm con mà."

Vài ngày sau, Tử Thọ bọn họ đi rồi, mỗi ngày Tử Phúc ở nhà đọc sách vào buồi sáng, buổi chiều cùng Tử Tình đi chanh viên, mỗi ngày hai người đều ôm hai mươi cây giống đi, có khi cũng dẫn Lưu thị đi cùng, nhìn cây con xếp thành hàng, trong lòng Tử Tình rất có cảm giác thành tựu. Có lẽ phải cần ba bốn năm, nơi này mới có thu hoạch trái cây, gà dê thành đàn, thỏ hoang chạy nhảy, Tử Tình phảng phất đã thấy được cảnh mình đếm bạc, mặt mày hớn hở .

"Tình nhi, nghĩ cái gì thế? Nước miếng chảy ra kìa." Tử Phúc thấy Tử Tình mơ màng, gõ nàng một cái.

"Đại ca, ta ghét ngươi, ta đang mơ nơi này thu hoạch, ta đếm bạc, ngươi vừa gõ bạc đã chạy hết rồi, ngươi đền cho ta đi."

"Nương nói không sai mà, từ nhỏ ngươi đã tham tiền, ngay cả mơ mộng hão huyền cũng đều về bạc. May mà cũng nhớ cái tính tham tiền của ngươi, bằng không, hôm nay thế nào cũng không biết chừng." Tử Phúc nói câu đầu còn cười, nói câu sau lại thở dài.

Lưu thị không biết rõ, chỉ mân miệng cười, đã nhiều ngày sống tại Tăng gia, lúc đầu còn tưởng ít nhiều cũng có chỗ không thích, trước khi xuất giá, nương dạy không ít, phải ở chung cùng nhà chồng thế nào, Tăng gia nhiều đứa nhỏ, chú em cô em chồng nhiều, chuyện lông gà vỏ tỏi (chuyện lặt vặt) khẳng định nhiều, mới đến thì phải chịu đựng. Ai ngờ gả đến mới biết, hoàn toàn dễ dàng, cha mẹ chồng thì không cần phải nói, quy củ đều miễn, vài chú em tuy rằng ở chung không lâu, nhưng một đám đều biết lễ nghĩa, cô em chồng này cũng vậy, nhìn là biết được mọi người sủng ái, tuyệt đối không nuông chiều, mỗi lần thấy nàng làm việc nhà, đều đến giúp đỡ. Nghĩ đến đây, khóe miệng Lưu thị cũng lộ ra vài phần ý cười, may mắn mình gả đến Tăng gia.

Tử Tình đang cùng Tử Phúc giỡn, liếc mắt thấy vẻ mặt của Lưu thị, vội nói: "Đại ca cứ chê cười ta mãi, tẩu tử cũng mơ thấy chuyện tốt, chảy nước miếng kìa."

Một câu nói làm Lưu thị đỏ thẫm mặt, Tử Tình cười càng vui vẻ.

Đảo mắt liền tiến vào đến tháng mười, Tử Tình thấy đã trồng mấy trăm cây ăn quả, liền hỏi Vương Thiết Sơn có biết làm chuồng gà không, hắn biết làm, Tử Tình nói cho hắn cứ cách mười cây lại làm một chuồng gà, lần trước xây nhà còn thừa gạch, đá, mái ngói, dùng tạm đã, Tử Tình vẽ hình diện tích chuồng gà lên mặt đất, nói cho hắn chú ý những gì, làm xong chuồng gà thì rải vôi vào, lại trải lớp rơm khô.

"Việc này là từ từ thôi, nhất định phải làm theo lời ta dặn, làm xong chuồng đầu tiên ta sẽ đến kiểm tra, một chuồng gà năm mươi văn." Tử Tình bổ sung vài câu.

Vương Thiết Sơn nghe một chuồng gà năm mươi văn, xoa xoa hai tay hỏi: "Chủ mẫu, ngươi không định cho chúng ta tiền công à? Sao đào hố trả thù lao, làm chuồng gà cũng trả thù lao, vậy tiền công có cho không?"

"Đương nhiên là cho chứ, ngươi yên tâm đi, tại ta thấy bây giờ các ngươi khó khăn, nên trợ cấp cho các ngươi, về sau, làm xong những việc này, mỗi ngày chăm sóc cây con và nuôi gà nuôi dê gì đó, ta sẽ không tính tiền công cho các ngươi, đó là chuyện các ngươi phải làm."

Vương Thiết Sơn nghe xong, mới nhẹ nhàng thở ra. Mấy ngày nay thật sợ, đột nhiên nhìn thấy chủ mẫu như Tử Tình, thật đúng là không quen nỗi.

Hai ngày sau, Tử Tình kéo Tử Phúc đến chợ phiên mua gà con, được hơn 80 con, bỏ vào chuồng gà thứ nhất, cũng nói cho bọn họ, gà con còn nhỏ, buổi tối phải cho vào chuồng gà, qua vài ngày sẽ tự nó ra vào, sau đó, Tử Tình lại ôm bốn con chó nhỏ và một con mèo ở nhà đến, bảo bọn họ nuôi nấng.

"Chủ mẫu, ngươi yên tâm, mấy việc này ta làm được, nuôi gà nuôi heo, cái gì cũng làm rồi, nam nhân nhà ta trừ việc nông, cũng từng trồng cây ăn quả, còn có thể hoạn kê (thiến gà), về sau ngươi đừng mời người ngoài tốn công." Lí thị nói.

"Thật à? Vậy thì tốt quá, bằng không nhiều gà như vậy, tương lai muốn mời người đến làm cũng rất phiền toái." Tử Tình cảm thấy thật đúng là ngoài ý muốn.

Lí thị thấy Tử Tình vui vẻ, liền nói: "Đúng vậy, có một việc chúng ta muốn thương lượng cùng chủ mẫu, dưới núi có tư thục (trường học tư), con trai nhà ta có thể đưa đi đọc sách hai năm không, một tháng nay, nhờ phúc của chủ mẫu, trong tay cũng dư được 1 lượng bạc, chúng ta muốn cho đứa nhỏ đi học. Đứa nhỏ cũng không làm gì nhiều, hàng tháng chúng ta cũng có tiền thu nhất định, không thiếu một trăm văn tiền học phí."

"Được chứ, đây là chuyện tốt, ngươi đã muốn cho đứa nhỏ đọc sách vài năm thì cứ cho đi, tương lai đứa nhỏ giúp đỡ các ngươi ghi chép sổ sách, làm việc cũng tiện." Tử Tình đáp ứng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.08.2014, 14:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39

Chương 148: Tử Lộc làm mai



Hôm nay, Tử Tình cùng Tử Phúc mới từ chanh viên về nhà, thấy Tam bà bà ra ngoài, Tử Tình chào hỏi, tiễn khách nhân, nhanh tiến lên hỏi Thẩm thị, mới biết Tam bà bà tới là muốn làm mai cho Tử Lộc.

Thì ra gần đây Thẩm thị luôn luôn hỏi thăm nhà ai có nữ hài tử, để Tử Lộc năm nay đính hôn, mùa thu sang năm sẽ thành thân.

"Nương, nhị ca còn nhỏ mà. Gấp cái gì?" Tử Lộc lớn hơn Tử Tình có hai tuổi, năm nay cả tuổi mụ là mười sáu, sang năm thành thân mới mười sáu tuổi tròn, nếu ở hiện đại thì chỉ học lớp 10 phổ thong thôi, quá sớm để lập gia đình.

"Nhị ca ngươi không nóng nảy, nhưng có người sốt ruột đấy, phải có thứ tự trước sau, bằng không, nhị ca ngươi thật đúng là có thể chờ thêm hai năm. Ta chỉ sợ Khang Bình mặc kệ." Thẩm thị nói, còn cố ý liếc Tử Tình.

Tử Tình không chú ý tới ánh mắt của Thẩm thị, giờ khắc này Tử Tình đang giật mình, cảm thấy thời gian như nước trôi, năm tháng thoi đưa, lơ đãng mà một đám đều trưởng thành, muốn thành hôn, về sau, ai cũng có gia đình nhỏ của riêng mình, không bao giờ có thể thân mật khăng khít làm nũng với hai ca ca, dỗ dành em út, trong lòng Tử Tình quyến luyến, có chút chua xót, Tử Phúc phát hiện tâm tình của Tử Tình, sờ sờ tóc nàng.

Lần này người Tam bà bà nói là nhà cách không xa, Trần gia thôn, là trưởng nữ trong nhà, phía dưới còn có ba đệ đệ, gia cảnh kém một chút, nhưng nghe nói nữ oa này có khả năng mạnh mẽ, Thẩm thị nghe xong có chút động tâm, nàng luôn luôn thấy Tử Lộc quá mức thành thật, trong lòng không tính toán, học hành lại không quá giỏi, với lại hắn cũng không thích hợp ra ngoài làm quan, tương lai chỉ có thể giữ phần nghiệp, nếu có thể tìm được một thê tử lợi hại khôn khéo giúp hắn trông coi gia nghiệp thì Thẩm thị mới an tâm.

Thẩm thị nhờ người lặng lẽ hỏi thăm một chút, nữ oa này có hình dáng không tệ, đáng tiếc là không biết chữ. Thẩm thị không quá để ý, chính nàng lúc đầu cũng không biết chữ, lúc gả đến mới học tự trượng phu một ít chữ. Nhưng chuyện xem tướng thì phải đợi đến kì nghỉ đông chí, Tử Lộc về nhà mấy ngày.

Một ngày này, Tử Tình đang lấy cây giống, bỗng nhiên cảm thấy bụng căng cứng, rất là khó chịu, Tử Tình mới nhớ tới bản thân đã tròn mười ba tuổi, dì cả (kinh nguyệt) nên đến. Tử Tình vội ném cái cuốc trong tay, kêu Tử Phúc làm thay nàng, cũng cho hắn một hầu bao, bên trong có không ít tiền. Nói: "Đại ca, ta không thoải mái, hôm nay ngươi tự mang cây giống qua bên kia đi, bằng không thì ngươi gọi đại tẩu đi cùng ngươi."

Tử Phúc rất kinh ngạc, đây là hiện tượng chưa có bao giờ, truy vấn Tử Tình, "Muội muội không thoải mái chỗ nào? Nói đại ca biết đi." Tử Tình làm gì mà có thể nói, chỉ đẩy hắn đi.

Trở lại trong phòng, Tử Tình tìm một miếng vải bông trắng. Đang chuẩn bị đi giặt rồi phơi, bỗng nhiên nghĩ đến việc này phải nói cùng Thẩm thị, bằng không mình chuẩn bị tất cả tốt rồi sẽ khiến nương hoài nghi, cổ đại không giống hiện đại, làm gì có lớp dạy sinh lý, hơn nữa, Tử Tình cũng không có tỷ tỷ có thể dạy nàng điều này.

Nghĩ vậy, Tử Tình kéo Thẩm thị vào nhà, ra vẻ khẩn trương nói: "Nương, vừa rồi lúc con lấy cây giống, bụng con căng cứng, khó chịu, nương xoa xao cho con đi." Nói xong, chính mình còn dùng sức nghẹn cười.

Thẩm thị hiểu rõ, vuốt đầu Tử Tình, cười nói: " Tình nhi của nương rốt cục đã trưởng thành, lúc này nên chuẩn bị đồ cưới thôi."

"Nương, có ai lấy nữ nhi của mình ra giỡn như vậy không? Con nhớ lúc nhỏ con nói chuyện này, nương còn đánh con mấy cái." Tử Tình quyệt miệng.

Thẩm thị nghe xong, búng trán Tử Tình: "Trước khác nay khác, bây giờ con đính hôn hơn một năm rồi, có thể giống nhau sao? Chuyện lâu rồi mà con còn mang thù hả?" Nói xong, nàng tìm mấy tiếng vải mới, bảo Tử Tình tìm ít phân tro, dạy Tử Tình sử dụng thế nào, Tử Tình không chịu, bảo bẩn gì đó.

Tử Tình đem vải bông trắng giặt sạch, phơi nắng, lại dùng nước sôi trụng một đống bông vải, cũng phơi dưới nắng. Thẩm thị lắc lắc đầu, cũng chưa nói gì.

Cơm chiều, Tăng Thụy Tường bỗng nhiên nói với Tử Phúc: "Phúc nhi, ngày mai ta sẽ đi thu địa tô, ngươi cùng ta đi."

Tử Phúc kinh ngạc nhìn Tăng Thụy Tường và Thẩm thị, cũng không hỏi gì, gật đầu đáp ứng.

Thẩm thị nói với Lưu thị: "Tiểu Mai, ngày mai con cũng bắt đầu theo ta quản lý gia vụ, vừa vặn Tử Lộc muốn đính hôn, con học hỏi đi, cơm tất niên năm nay con tự an bày."

Lưu thị nghe xong, kính cẩn lên tiếng, rồi nhìn Tử Phúc bằng vẻ mặt nghi hoặc, "Là như vậy, đầu xuân sang năm Tử Phúc sẽ đi kinh thành, ta muốn con đi theo chăm sóc hắn, đến lúc đó tự con phải quản lý mọi chuyện, bây giờ học để lúc đó đỡ luống cuống tay chân." Thẩm thị nói.

"Nương, sao con không biết, ta đi kinh thành làm gì?" Tử Phúc hỏi.

"Việc này, cha con về sẽ nói cho con." Thẩm thị nói.

"Tử Vũ, ngày mai ngươi bắt đầu theo ta đến sau núi nhặt trứng gà, về sau, chuyện phía sau núi giao cho ngươi." Tử Tình cũng nhanh nói, vừa thấy ý của cha mẹ, mà mình cũng tầm hai năm nữa sẽ thành thân, chuyện trong nhà phải tìm người thay thế, với lại tương lai của Tử Vũ sẽ không kém, chắc chắn sẽ tìm được nhà chồng mạnh hơn mình nhiều, lỡ trong nhà có một đống thân thích gì đó, thì giờ bồi dưỡng kiến thức từ nhỏ trước, ít nhất một nữ nhân phải biết làm thế nào để quản lí nhà cửa.

Cả nhà đều nhìn Tử Tình, hỏi: "Vì sao?"

"Tại bây giờ ta phải làm nhiều chuyện, chuyện chanh viên, ta còn muốn thêu bình phong cho nhị ca, Tử Vũ cung nên học, ta chẳng phải học từ nhỏ sao." Tử Tình nói.

"Vậy cũng đúng, Tử Vũ, ngày mai bắt đầu theo đại tỷ. Lúc đại tỷ của con bằng tuổi con bây giờ, đã tự quản lý núi hoang hiệu quả, tiền thu hàng năm không ít, con theo đại tỷ học đi." Thẩm thị nghe xong, khuyên nhủ Tử Vũ.

"Thì ra hồi nhỏ muội muội đã có khả năng như vậy rồi, bình phong trong phòng ta cũng là do muội muội thêu à? Thêu thật đẹp." Lưu thị hâm mộ.

"Đâu chỉ vậy, lúc đại ca thành thân ta tặng một đống lễ vật, có bình phong, có ngọc thạch, có trang sức, có kê huyết thạch, đúng rồi, còn có đồng tử trì lien kia nữa. Đại ca, đúng không?"

"Xùy, rõ ràng là ngọc thạch và đồng tử trì liên Lâm Khang Bình tặng, ngươi lại coi là ngươi tặng, khó trách bây giờ mỗi ngày đều bắt ta làm lao động khổ sai cho ngươi." Tử Phúc nói.

"Nếu không có ta, dựa vào cái gì mà Khang Bình sẽ tặng quà cho ngươi, khác gì ta tặng đâu chứ? Với lại ngọc thạch kia là ta dặn hắn mua." Tử Tình nói.

"Nhìn ngươi nói năng kìa, làm gì có chút hiền thục gì, mệt ta mỗi ngày đều dạy ngươi, ngươi lại vẫn thế. Về sau ở nhà đi." Thẩm thị giáo huấn. Tử Vũ vụng trộm dùng ngón tay đẩy lỗ mũi, chọc ngoáy nàng, Tử Tình giơ nắm đấm lại.

"Nhưng chanh viên của con thì sao?" Tử Tình hỏi.

"Cái gì mà chanh viên? Đại ca của con đã quen rồi, giao cho đại ca con đi."

Ý ngày trúng y choc ý định của Tử Tình, dù sao đã phác họa sẵn hết rồi, Tử Tình cũng không muốn mỗi ngày đều đi, liền nhanh tiếp lời: "Vậy làm phiền đại ca."

Vẻ mặt Tử Phúc đau khổ nói: "Nương làm thế thì muội muội lại càng danh chính ngôn thuận bắt ta làm cu li (ý là nô tài) rồi."

"Được rồi, ngươi đừng giả vờ nữa, mà ngươi cũng nên làm cu li cho muội muội một ít, ta đã sớm không muốn Tình nhi ra ngoài nhiều." Tăng Thụy Tường nói.

Tử Tình cao hứng nhảy lên, ôm Tăng Thụy Tường làm nũng "Phụ thân vẫn thương con nhất." Mọi người cười to.

Từ đây, Tử Tình ở nhà, thỉnh thoảng mới ra sau núi, Lưu thị quản lý gia vụ, Thẩm thị cũng không có nhiều thời gian rãnh rồi, nàng dẫn Tử Vũ đến sau núi, Tử Tình rãnh rồi thêu bình phong.

Lần này Tử Tình vốn định thêu là một bức chim khách đậu cành mai, gọi là ‘hỉ thượng đuôi lông mày’, nguyên nhân Tử Tình sốt ruột là hai năm nữa nàng thành thân, một bức bức tranh thêu lớn như vậy, nhanh nhất cũng phải mất bảy tám tháng mới hoàn thành, Tử Tình còn muốn định thêu hai bình phong để gả qua, còn có quần áo bốn mùa cho mình cùng Lâm Khang Bình, quan trọng nhất còn có giá y (váy cưới), khăn voan, hầu bao tặng thưởng, bên Lâm Khang Bình chỉ có mình hắn, mấy thứ này đều cần Tử Tình làm, Tử Tình đột nhiên nghĩ vậy, cũng may mấy năm nay làm hầu bao không ít.

Ai ngờ Tử Tình vừa đem khung thêu bày ra, Tăng Thụy Tường cũng vẽ xong, Thẩm thị nói vẫn thêu bức ‘trăm tử đồ’, ngụ ý là mọi chuyện đều tốt. Tử Tình đành phải thay bức ‘hỉ thượng đuôi lông mày’, về sau có thêu thì dành cho mình.

Đông chí đến, Tử Lộc trở về nhà, tế tổ xong, Thẩm thị liền khẩn cấp nói với Tử Lộc, cũng nói song phương đã hẹn rồi, Tử Lộc đành phải đáp ứng, bởi vì Thẩm thị nói là không thể chậm trễ hôn sự Tử Tình vì hắn, nguyên bản Tử Lộc không định thành thân sớm như vậy, nhưng liên lụy tới Tử Tình, ai bảo hắn thương muội muội chứ.

Tổng cộng Tử Lộc có ba ngày nghỉ, ngày đầu tiên tế tổ, ngày thứ hai đi nhà gái, ngày thứ ba nhà gái đến nhà trai, không khác gì lúc Tử Phúc làm, chẳng qua là thời gian hơi vội. Kết quả xem tương coi như là vừa lòng, Tử Lộc vội vàng sắp xếp đồ lên đường, mọi chuyện đều có Tăng Thụy Tường và Thẩm thị lo, lễ vật đính Thẩm thị đã chuẩn bị tốt, giống Lưu thị, một đôi vòng tay long phượng vàng cùng hai xấp vải dệt loại tốt.

Thẩm thị về nhà nói với Tử Tình, bảo nha đầu Trần gia tương đối khôn khéo, cũng ăn không ít khổ, của cải tương đối ít.

"Vậy nương không sợ tương lai nàng tài sản được phân chia chuyển đến nhà mẹ đẻ à?" Tử Tình hỏi.

"Cũng không lo lắm, ta sớm phân chia cho bọn họ, muốn cho thì đó cũng là tài sản của nàng, như vậy, trong lòng nàng sẽ có tính toán, không làm quá mức. Có giúp đỡ nhà mẹ đẻ cũng không sao. Ta cũng không hi vọng Tử Lộc cưới phải một người vô tình vô nghĩa." Thẩm thị nói.

Tử Tình thở dài, chỉ mong nhị tẩu biết thế nào là đủ.

Tử Lộc đính hôn xong, Thẩm thị cũng không rảnh rỗi, tìm người xây phòng ở, làm gia cụ, phòng ở bên cạnh Tử Phúc, Tử Tình cười nói: "Phòng của đại ca thì treo biển Phúc viên, nhị ca là Lộc viên, tương lai tiểu tam cùng tiểu tứ chính là Thọ viên cùng Hỉ viên, đỡ phải đi nhầm, mà lỡ đi nhầm thì rất phiền à nha."

"Ngươi lại ra chủ ý quỷ gì hả? Phòng mình mà đi nhầm được à?" Thẩm thị búng trán Tử Tình.

"Tình nhi nói đúng đấy." Tăng Thụy Tường sờ sờ râu.

"Nhìn xem, cha còn khen con đấy. Ai bảo nương không học phụ thân?" Tử Tình than thở.

Thẩm thị mặt đỏ lên, lắc đầu, vội vàng đi ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.08.2014, 15:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 37
[size=150][b]Chương 149: lão gia tử cầu tình[/b]


Ngày mồng tám tháng chạp qua đi, sắp đến lễ kết hôn của Đại Mao, Tăng Thụy Tường thương lượng cùng Thẩm thị, tự hắn đi là được, ăn xong bữa cơm rồi về nhà.

"Nhưng không biết đại ca cho bao nhiêu tiền biếu, ta mà cho nhiều hơn, đến lúc đó viết ra rất khó coi." Thẩm thị nói.

Tăng Thụy Tường vừa nghe, tìm xe lừa đưa tin cho Tăng Thụy Khánh, Tăng Thụy Khánh trả lời có cho hai xuyến tiền biếu, tiền tặng là năm mươi văn. Tăng Thụy Tường nghe xong, chuẩn bị hai trăm năm mươi văn, cũng không muốn nói gì với lão phòng, chắc là sợ Điền thị biết lại làm ầm ĩ.

Tử Tình nhớ tới một chuyện, hỏi Thẩm thị, "Nương, lúc thành thân đại ca, chác cậu đều cho lễ gặp mặt, các cô cô không cho, vì sao vậy?"

"Nói lý lẽ thì đều phải cho hết, chẳng qua là nông dân nhà nghèo. Các cậu của con tự đề xuất, vài năm nay, cuộc sống của các cậu con tốt hơn, cũng nghĩ thừa dịp này mà khoe khoang một chút."

"À, cho nương chỗ dựa ấy mà." Thẩm thị nghe xong, cười không nói.

"Vậy chúng ta không đến nhà đại cô, ông bà nói gì không? Phụ thân cũng không đi thì tốt rồi." Tử Tình hỏi.

"Ai biết được, đến lúc đó hẵng nói. Con nghĩ cha con muốn đi à? Không phải bởi vì lúc đại ca của con thành thân, ông nội kéo bốn người chúng ta vào phòng nói nửa ngày, nói cái gì mà tết không đi cũng không sao, nhưng đứa nhỏ thành thân phải lộ mặt, bằng không truyền ra cũng không dễ nghe, người ngoài làm gì biết chuyện trong nhà thế nào, lời đồn truyền đến truyền đi, cuối cùng cũng không biết truyền thành dạng gì, thôn bọn họ không biết chúng ta, tự nhiên sẽ không giúp chúng ta nói chuyện. Cho nên cha của con mới quyết định tự minhg đi, dù sao cũng không nhiều, mỗi đứa một lần." Thẩm thị nói xong, còn thở dài một hơi.

"Nương, ông nội con nói thật buồn cười, nói cái gì mà tết không đi cũng không sao, lời này hẳn là nên nói cho đại cô bọn họ chứ. Đại cô cũng đâu để ai đến nhà, từ mùng hai đã đến nhà mẹ đẻ ở, nàng phải chiêu đãi ai đâu. Nhị cô thì tốt xấu gì còn chiêu đãi chúng ta một năm một lần, ba năm chiêu đãi thân thích nhà chồng một lần. Miệng đại cô chỉ ăn đồ nhà người khác, người khác có thể ăn được miếng cơm nhà nàng chắc?"

Đang nói, Tăng Thụy Tường dẫn Tử Phúc bọn họ vào, Tử Tình đành im miệng.

Ai ngờ mùng mười, vừa cơm nước xong không bao lâu, lão gia tử tới cửa, Tử Tình pha trà, bưng qua. Đang muốn về phòng, lão gia tử nói: "Tử Tình đừng đi, cả nhà ngồi lại đây nghe lão nhân ta nói mấy câu."

Tăng Thụy Tường vừa thấy sắc mặt lão gia tử khác thường, vội bảo cả nhà ngồi trông phòng, lão gia tử liếc mọi người một cái, hỏi: "Hôm sau Đại Mao thành thân, các ngươi ai đi?"

"Cha, một mình ta đi là được, bọn nhỏ không đi, đỡ muội muội làm thêm một bàn." Tăng Thụy Tường đáp.

"Ta biết có loại tình huống này mà, may mà hôm nay ta đến, Tường nhi, lúc Tử Phúc thành thân ta đã nói với ngươi rồi. Chuyện khác ta không quan tâm, nhưng cho dù là con nhà ai thành thân, đều phải có mặt, các ngươi lúc đó đã đáp ứng ta mà, huống hồ việc tiền biếu ta không muốn nói ngươi thế nào, đại muội tử của ngươi cũng nói, sau này sẽ an phận thủ thường, nàng mà định tính toán làm gì, không cần ngươi nói, cha sẽ đoạn giao giùm các ngươi. Nhà lão nhị à, không phải cha bất công, chuyện này cha chỉ lo lắng thay các ngươi thôi, các ngươi nghĩ đi, chuyện Tử Tình mới qua không bao lâu, Đại Mao đã ở quỳ cửa nhà ngươi nửa ngày, toàn thôn ai cũng biết hắn không cẩn thận làm đổ mâm lên Tử Tình, sự thật như thế nào thì chỉ có người nhà mới biết, còn ai có nghi ngờ gì cùng tự đoán mà thôi, nếu lần này Đại Mao thành thân, các ngươi không đi, ngược lại người khácsẽ nói Tử Tình bị Đại Mao cố ý hãm hại, các ngươi nghĩ xem ta nói đúng không đã?"

Tăng Thụy Tường và Thẩm thị nghe xong, không nói, Tử Phúc hỏi: "A công, chỉ sợ chúng ta vừa đi, lại cổ vũ bọn đại cô làm bậy, không phải ta làm cháu mà nói bậy với trưởng bối, tại mấy năm nay đại cô bọn họ làm việc quá ngoan độc, làm sai đâu chỉ có hai việc, mỗi lần đều do cha mẹ ta dễ nói chuyện, do ông cùng bà che chở, dù sao bọn họ không chịu tổn thất gì, cho nên bọn họ càng làm càng quá đáng. Nếu là đại cha, bọn họ cũng không dám, bởi vì bọn họ biết rõ chọc giận đại cha ta, đại cha ta sẽ không thèm nhìn bọn họ một lần."

Lão gia tử nghe Tử Phúc nói, cũng không tiếp lời, dừng một chút mới nói: "Đại cha của ngươi cũng đáp ứng tham gia tiệc cưới của Đại Mao, lần đó Đại Mao sai, nhưng tiểu tử Khang Bình xuống tay không nhẹ, coi như Đại Mao bị trừng phạt đúng tội, lần sau cho hắn mượn mấy lá gan cũng không dám thế nữa. còn Quế Anh là đứa kiến thức hạn hẹp, muốn trèo cành cao, đại cô ngươi đã mắng nó rồi. Ta đã nhắc nhở đại cô rồi, nếu làm gì với nhà ngươi nữa sẽ đoạn giao, ta nói sẽ giữ lời. Lần này, các ngươi nể mặt kẻ già như ta đi, tóm lại nàng cũng là cô ruột của các ngươi, đi một chuyến đi, coi như ta cầu các ngươi, ngày nào đó, chờ ta nhắm mắt, các ngươi muốn đoạn giao thì ta cũng không quản nỗi, mà giờ ta vẫn sống, sao có thể trơ mắt nhìn con cái trở mặt thành thù."

Tăng Thụy Tường lúc đầu nghe thấy lời Tử Phúc nói thì hổ thẹn, mấy năm nay cũng tại mình yếu đuối mới làm hại thê tử chịu ủy khuất hơn 10 năm, làm hại vcác con chịu khổ theo, nhưng cuối cùng nghe thấy lão gia tử ăn nói khép nép thỉnh cầu, tim hắn vẫn đau, giờ khắc này, hắn không biết nên lựa chọn thế nào, nghe theo cha thì làm thê tử cùng đứa nhỏ ủy khuất, theo thê tử cùng đứa nhỏ, nhưng ánh mắt tha thiết của cha già gần sáu mươi lại không đành lòng bỏ qua, giờ khắc này, Tăng Thụy Tường trầm mặc .

Lão gia tử thở dài một hơi, đứng lên, lưng còng, Thẩm thị thấy, vội đẩy Tăng Thụy Tường một chút, bĩu bĩu môi, Tăng Thụy Tường nhìn về phía cha, cũng hiểu ý của Thẩm thị, trong lòng ấm áp, nói: "Cha, ngươi đừng như vậy, chúng ta đi là được, nhưng bọn họ về sau làm ra chuyện gì nữa, đừng trách gì chúng ta."

"Được, lời này bọn họ cũng đã đáp ứng ta, ta về trước, ngày đó cả nhà cùng đi, còn có hai nhà nhị muội tam muội ngươi nữa." Lão gia tử nói xong bước đi, Tăng Thụy Tường tự mình tiễn ra cổng.

Tử Lộc đá ghế dựa, căm giận: "Tức quá, không ngờ muội muội bị người ta khi dễ như thế, chúng ta còn phải đi uống rượu mừng của họ."

"Ngươi tức cái gì, ta cảm thấy lời của ông cũng đúng, Tình nhi cũng đi theo đi, để người ngoài xem, dù sao phụ thân có tặng tiền biếu, không phải ăn không trả tiền, cả nhà mình chiếm một bàn cho bỏ tức." Tử Phúc khuyên nhủ.

Tử Tình cũng thở dài, không biết Lâm Khang Bình biết mình đến tiệc cưới của Đại Mao, sẽ nghĩ thế nào. Tử Hỉ đứng bên cạnh, vỗ vỗ bờ vai nàng: "Tỷ, ngươi yên tâm, đại cô bọn họ nếu dám tính kế chúng ta, chờ ta trưởng thành, một ngày nào đó tính sổ với bọn hắn."

Cuối cùng, cả nhà đều cùng, nhà Yến gia nhỏ, lão gia tử cùng Điền thị bọn họ cũng không đến trước, cả nhà Hạ Ngọc ở lão phòng vài ngày, đến hôm hôn lễ mới qua. Tiểu dượng Chú Vân Giang cũng nghỉ phép, cho nên lần này người đầy đủ hết.

Tử Tình gặp được con trai của đại nương và Chu thị - Tử Toàn ở Yến thôn, lần trước gặp mặt còn trong tã lót, bây giờ cũng bốn năm tuổi rồi, mặt mày giống Tăng gia, cũng thanh tú, tóc ngắn nên được tết sau gáy, quần áo trên người mới tầm bảy tám phần, đeo một sợi dây chuyền bạc, nhưng quá mức nuông chiều, Chu thị quá chú ý, cho nên nuôi thành kiểu người nói một không hai. Tử Tình quan sát hắn một hồi, phát hiện đứa nhỏ nếu có chỗ nào không thích, liền vừa khóc vừa quậy. Chu thị dỗ hắn.

Tăng Thụy Khánh cũng đến, không nói gì với Tăng Thụy Tường, Chu thị cũng không nói chuyện cùng Thẩm thị, hai người ngồi cách xa nhau, nhà Tử Tình một bàn. Giữa trưa, nghe Xuân Ngọc nói, nhà nàng cũng sắp xây nhà, nói là Nhị Mao buôn bán kiếm được bạc ở ngoài. Tử Tình nhìn vẻ mặt đắc ý của nàng, xoay người bước đi.

Chu thị nghe xong, hừ một tiếng, lầm bầm lầu bầu nói câu: "Dỗ quỷ đánh tặc, Nhị Mao biết buôn bán cái quỷ gì?" Tử Tình nghe xong cười trộm.

Tiệc tối kết thúc, Tăng Thụy Tường liền dẫn cả nhà đi, trở về nhà, Tử Tình đem lời Chu thị nói ra, hỏi: "Nương, cái gì gọi là dỗ quỷ đánh tặc vậy?"

"Ngốc, ngươi kêu quỷ giúp ngươi bắt trộm, có khả năng à? Ngươi tin không?" Tử Phúc nói. Lưu thị nghe xong cười.

"Đại ca, ngươi thật đáng ghét, nói thì nói còn búng trán ta làm gì." Tử Tình vuốt đầu mình.

"Đại ca thích ngươi mới làm vậy thôi." Lưu thị nói. Trải qua một thời gian ở chung, Lưu thị cũng tùy ý hơn.

Trở lại phòng, Tử Hỉ chuẩn bịchơi mạt chược, nói là muốn thắng ít tiền tiêu vặt, nhân lúc Lưu thị không biết chơi, nên đánh thử hai ván, rồi Lưu thị muốn chơi, Tử Tình đành phải tránh ra, thêu thùa may vá ở một bên, Tử Tình làm quần áo cho Lâm Khang Bình, Lưu thị thấy, cười: "Muội muội thật hiền lành, muội phu có phúc rồi."

Tử Tình đang muốn trả lời, Tử Hỉ hét lên: "Tỷ, giang hồ nguy hiểm, không có tiền đồng, có lòng thành thì tặng hai mươi văn đi, thắng sẽ trả lại ngươi."

"Không có tiền còn giành chỗ, xuống đi để ta chơi." Tử Tình buông kim ra, muốn lên.

"Tỷ, ta còn chưa chơi đã mà. Ta chơi thêm hai ván nữa thôi, mỗi ngày ta đọc sách rất nhàm chán, gần tết mà ngươi còn không cho ta chơi à." Tử Tình nghe xong, đành đưa hầu bao cho hắn.

Lưu thị nhìn hai ván, cũng hiểu, Tăng Thụy Tường cũng lôi kéo Thẩm thị ngồi vào bàn, muốn đích thân dạy Thẩm thị. Nhất thời người xem náo nhiệt còn nhiều hơn người chơi mạt chược.

Ngày lế tiếp, trong nhà Tử Tình bắt đầu sôi nổi như tết, cũng may xung quanh chỉ có mỗi nhà mình, bằng không, mỗi đêm ồn ào, cười vui sẽ làm ầm ĩ hang xóm mất.
[/size]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Cuncute, hanhphucgiandon, Hoacamtu, huongtrang1984, namlun2921, Quỳnh ỉn, thanhha.hht, tuongvicanhmong, TuyetThanLe_1304 và 441 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.