Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 

Ông xã xấu xa, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

 
Có bài mới 29.08.2014, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1808 lần
Điểm: 20.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã sắc lang, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 26
Chương 5: Luống cuống

"Quyên Tử, cậu chết ở đâu rồi?" Điện thoại vừa kết nối lập tức truyền ra tiếng sư tử rống, làm cô phải để điện thoại cách xa lỗ tai mình ra, để tránh bị Phan Kỳ làm cho rách màng nhĩ.

"Mình không sao." Khi tiếng rống của Phan Kỳ dừng lại, cô vội vàng cướp lời nói.

"Không sao? Có quỷ mới tin cậu. Bây giờ là nửa đêm, cậu đang ở đâu? Còn không mau trở về cho mình?" Phan Kỳ sợ Hà Quyên vì tên phản bội kia làm ra chuyện ngốc gì, người khác có lẽ không biết, nhưng cô biết rõ trong năm năm qua Hà Quyên yêu Thịnh Nhạc Dục biết bao nhiêu.

"Phan Kỳ, bây giờ mình đang ở... Trong khách sạn, để mình an tĩnh một chút, ngày mai mình sẽ trở về." Hà Quyên không nói sự thật cho Phan Kỳ biết, sợ Phan Kỳ biết sẽ lo lắng hơn vì cô đang ở cùng với một người đàn ông xa lạ.

"Quyên Tử, cậu đừng vì một người đàn ông, mà..." giọng nói của Phan Kỳ trầm xuống, hiện tại cô cũng không biết khuyên bạn mình như thế nào nữa?

"Mình chỉ muốn an tĩnh một chút mà thôi." Hiện giờ cô rất buồn, tim cô giống như bị dao cắt vậy, càng về đêm khi chỉ còn một mình nỗi đau đớn ấy lại càng mãnh liệt.

Phan Kỳ im lặng một lúc mới nhẹ giọng khuyên: "Quyên Tử, cậu đừng có làm chuyện gì ngu xuẩn, hãy nhớ cậu vẫn còn có mình - bạn của cậu."

Nghe câu nói đó, lòng cô nghẹn ngào: "Mình biết, mình biết mà."

"Ngoan, ngủ một giấc thật ngon, đừng nghĩ gì cả."

"Ừ." Hà Quyên đáp lời, cô cúp điện thoại, nằm nghiêng trên giường,  dưới ngọn đèn điện, cô không nhịn được nữa, đưa tay che đôi mắt.

Nước mắt không ngừng chảy xuống, muốn ngừng mà không ngừng được.

Cô không hiểu, tại sao tình cảm năm năm của hai người lại thay đổi đột ngột như vậy?

Nhớ lúc ban đầu Thịnh Nhạc Dục còn thề nguyện cùng cô xây dựng một tương lai tốt đẹp, mà sao giờ lại đột nhiên biến thành như vậy?

Bắt đầu từ lúc nào thì mọi chuyện thay đổi?

Một chút cảm giác cô cũng không .

Cô chỉ cảm thấy thái độ của anh ta đối xử với cô càng lúc càng lạnh nhạt, tính khí cũng trở nên nóng nảy, càng thêm thiếu kiên nhẫn với cô.

Cô vẫn luôn cho rằng anh ta vì áp lực công việc, mới dẫn tới tính tình như vậy, cho nên cô hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn, cuối cùng lại đi tới kết cục này.

Thật nực cười.

Hà Quyên, trên đời này không ai ngu ngốc hơn cô.

Cô muốn cười, cô muốn cười thật to, để mắng chính mình tại sao lại ngu ngốc tới như vậy.

Nhưng mà, cho dù cô cố gắng thế nào, cũng không cười được, chỉ làm cho nước mắt chảy càng nhiều hơn, làm hại cô không ngừng cắn môi dưới để cho tiếng khóc không truyền ra bên ngoài.

Không biết khóc bao lâu, cô chỉ biết nước mắt không ngừng chảy, trong đầu vô tri vô giác hiện lên từng ly từng tý của quá khứ chung sống của hai người, căn bản là không phân biệt được là trí nhớ hay giấc mơ.

Đến khi cô mở mắt ra lần nữa, mắt của cô đã đau rát khó chịu, không cần nhìn cũng biết là mắt cô đã sưng lên.

Cô miễn cưỡng mở mắt ra nhìn lần nữa, chung quanh cô là hoàn cảnh xa lạ, làm cô giật mình, chợt ngồi dậy, cô mới nhớ đến sự việc diễn ra tối hôm qua.

Cô vội vàng xuống giường nhanh chóng mở cửa, hiện tại cũng gần giữa trưa rồi, cô tự nhiên chiếm dụng một gian phòng của người ta, như vậy cũng không tốt lắm.

"Chào buổi sáng." Trong phòng khách truyền ra tiếng nói, người đàn ông đó quay đầu nhìn cô cười, nụ cười của anh đẹp như ánh nắng mặt trời làm cô chói mắt, cô sững sờ nhìn anh, theo bản năng cô trả lời một câu: "Chào buổi sáng."

Vừa mở miệng mới phát hiện ra giọng nói của mình rất khó nghe.

"Vật dụng vệ sinh của cô tôi để trong nhà vệ sinh đó, một lát nữa mới có cơm trưa." Chu Duệ Trạch không để ý tới giọng nói của cô, vẫn cười như cũ.

"Được." Hà Quyên lúng túng gật đầu, vội vàng đi vào phòng vệ sinh.

Đóng cửa lại, hai tay cô vịn vào bồn rửa mặt, thật mất mặt mà tại sao cô lại ở trong nhà của một người đàn ông ngủ tới trưa chứ.

Này, này, chuyện này...

Cô bình thường có chút tuỳ tiện, nhưng cho tới bây giờ chưa tùy tiện tới mức này.

Ngày hôm qua cô thật sự là nhận đả kích quá lớn.

Mặt buồn rười rượi, cô hít sâu mấy cái, lát nữa ra ngoài cô phải cảm ơn người ta rồi xong nhanh chóng xin cáo biệt mới đúng.

Dù sao hai người hoàn toàn xa lạ, sống chung trong một căn phòng như vậy, cô thật đúng là không được tự nhiên.

Xem ra Thịnh Nhạc Dục ảnh hưởng đến cô cũng quá sâu rồi.

Tối hôm qua không cần anh ta nói rõ ràng, cô cũng đã hiểu tất cả rồi. Rõ ràng lý trí đã nói cho cô biết, Thịnh Nhạc Dục sớm đã thay lòng, nếu không, tại sao từ tối hôm qua đến bây giờ ngay cả một tin nhắn anh ta cũng không nhắn cho cô?

Nhưng mà, lý trí vào lúc này căn bản cũng không có tác dụng, trong lòng vẫn đau giống như dao cứa vậy.

Không được, không còn cứu vãn được nữa rồi.

Cô phát hiện hai mắt cô đã ướt, cô vội vàng dùng nước lau sạch sẽ, bây giờ không phải là lúc để đau lòng.

Cúi đầu muốn nhanh chóng sửa sang lại mình, vừa hay nhìn thấy trên bồn rửa tay chuẩn bị sẵn bàn chải và khăn mặt mới.

Không biết vì cái gì, đột nhiên cô nở nụ cười, một người đàn ông thật tỉ mỉ.

Làm cho lòng của cô như có một dòng nước ấm chảy qua, trên đời này vẫn còn nhiều người tốt không phải sao?

Nhanh chóng sửa sang xong, cô nhẹ nhàng khoan khoái bước ra ngoài.

Vốn cô muốn nói lời tạm biệt với Chu Duệ Trạch, nhưng khi cô vừa vào phòng ăn, mùi hương thanh thanh xông vào mũi, cô nhìn thấy anh đang bưng hai chén cháo đặt lên bàn, anh nhìn cô cười.

"Tôi..." Lời ra đến khóe miệng, không biết vì sao cô lại nói không ra lời.

"Cho cô." Chu Duệ Trạch đặt một vật vào trong tay cô.

"Cái gì?" Đồ vật lạnh lẽo trên tay làm cho cô có cảm giác, cô cúi đầu xuống nhìn thì ra đó là một túi đá nhỏ.

Ngẩng đầu, cô kinh ngạc nhìn anh, anh cũng đang cầm một túi đá chườm lên mắt.

Thấy động tác của anh, cô không còn cảm giác lúng túng nữa.

"Cô cho rằng tôi rất mất mặt phải không?" Chu Duệ Trạch nhìn thấy ánh mắt của cô, anh cúi đầu khẽ hỏi.

Cô cẩn trọng nhìn anh, ánh mắt của anh cũng có chút sưng, chỉ là không  sưng nặng giống như cô.

"Thật ra thì, ngày hôm qua tôi có nghe thấy cô nói chuyện điện thoại..." Lời nói của Chu Duệ Trạch làm lòng cô mới vừa rồi buông lỏng trở nên thấp thỏm hơn, cô nhìn anh chằm chằm, cô không muốn anh nhìn thấy một mặt khác của cô.

Cô đã rất chật vật rồi, cô không muốn nhìn thấy sự thương hại trong mắt anh, như vậy sẽ làm cô cảm thấy cô rất vô dụng.

"Thật xin lỗi, tôi không phải cố ý nghe lén, sự thật, sự thật là điện thoại của cô chất lượng quá tốt....." Chu Duệ Trạch cảm giác được Hà Quyên đang hồi hộp, vội vàng nhỏ giọng giải thích.

Nhìn anh như vậy, lại làm cho người ta không trách anh được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.08.2014, 20:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1808 lần
Điểm: 20.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã sắc lang, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 26
Chương 6

Nghĩ đến Chu Duệ Trạch ngày hôm qua cũng rất chật vật, cô sao cần phải quá giữ ý?

Vì vậy, cô kéo ghế ngồi xuống, thoải mái dùng túi đá đặt lên cặp mắt đã sưng to của mình, có phần mặc cảm cười nói: "Ngày hôm qua tôi thất tình."

Nói được câu đầu tiên, câu sau liền trở nên lưu loát hơn, đối với người xa lạ ngày sau sẽ không qua lại mà nói hết, làm lòng cô cũng không còn gánh nặng.

Đi ra khỏi đây, không ai biết ai nữa, như vậy là được rồi.

"Thời gian năm năm, tôi lại không thể thấy được anh ta đã thay đổi, tôi đúng là ngu mà." Hà Quyên nói xong, khóe mắt lại có chút ướt, cô vội vàng dùng túi đá chườm lên.

"Nếu nói như vậy, tôi so với cô còn ngu hơn." Chu Duệ Trạch gượng cười, muốn trêu ghẹo cô, nhưng trong lòng chua xót, nụ cười nhìn thế nào cũng thấy khổ sở.

Chu Duệ Trạch nói, cô liền im lặng, cô nghĩ tới ngày hôm qua cô có nghe hai người họ nói qua.

Người đàn ông kia lúc đầu theo đuổi Chu Duệ Trạch, đợi đến khi Chu Duệ Trạch động lòng, thì người kia lại muốn kết hôn.

Trên đời này sao có nhiều người phụ tình như vậy?

"Thôi, đừng nghĩ nữa. Chúng ta cũng không thể vì những người đó mà chết đi được."Hà Quyên cố gắng cười để khích lệ Chu Duệ Trạch, cô chủ động cầm chén cháo lên húp trước.

Chu Duệ Trạch ngơ ngác nhìn động tác của Hà Quyên, sau đó anh cũng cầm bát cháo lên miệng húp: "Đúng, chúng ta phải sống, phải sống tốt hơn bọn họ!"

Cô vội vã ăn một chút đồ ăn, Hà Quyên muốn đứng dậy dọn dẹp, Chu Duệ Trạch ngăn cản: "Cô về nhà ngủ đi."

Cô không trang điểm, dù là có phấn lót chỉ sợ cũng không che được quầng thâm quanh mắt.

"Được." Hà Quyên sờ mắt mình đã bớt sưng, cô quay qua dặn dò anh: "Tay của anh không được làm việc nặng, qua hai ngày nữa thì không có chuyện gì rồi."

"Cám ơn." Chu Duệ Trạch xấu hổ cười, tiễn cô ra cửa.

Hà Quyên thấy đôi giày của cô hôm qua đã bị bẩn, nhưng hôm nay nó đã được lau sạch sẽ để trong tủ giày, bên cạnh còn có một đôi tất mới tinh.

"Chuyện này..." Hà Quyên nhìn Chu Duệ Trạch không biết nói gì.

Cô chưa bao giờ gặp qua một người đàn ông nào tỉ mỉ đến như vậy, lại còn quan tâm giúp đỡ cho cô nữa.

Chu Duệ Trạch hé miệng cười, nụ cười trên mặt hơi ngượng ngùng.

Qua một buổi tối ở chung, cô biết được Chu Duệ Trạch là một người đàn ông hay xấu hổ. Xem ra hình như nhỏ tuổi hơn cô một chút.

"Cám ơn." Từ tận đáy lòng cô nói ra lời cảm ơn, mang xong giày, mở cửa ra cô lấy tấm danh thiếp của cô đưa cho Chu Duệ Trạch: "Nếu anh ta còn trở lại ăn hiếp anh, thì anh hãy gọi điện thoại cho tôi."

Cô không biết tại vì sao cô lại làm như vậy, chắc do anh là một người tỉ mỉ chăm sóc làm cho cô cảm nhận được sự quan tâm của gia đình, lúc đầu cô chỉ định coi anh như người xa lạ mà bây giờ cô lại chủ động để lại phương thức liên lạc.

"Ừ, tôi biết rồi." Chu Duệ Trạch cười gật đầu, đưa mắt nhìn cô rời đi, cho đến khi bóng dáng của cô khuất nơi cầu thang.

Chu Duệ Trạch thu lại ánh mắt, nhìn bình giữ nhiệt ở bên cạnh, đó là bình giữ nhiệt mà Hà Quyên đã để quên, anh cầm trong tay, đóng cửa lại đi vào phòng khách.

Mở nắp ra, canh bên trong đã lạnh, anh nhìn qua cũng biết đây là chén canh cô đã dùng cả tấm lòng để nấu ra.

Chu Duệ Trạch cười, đóng nắp lại, xoay người, trở về phòng ngủ bù.

Hà Quyên vừa về tới nhà, mới mở cửa phòng ra cô bị Phan Kỳ giữ lại: "Cậu còn biết đường trở về."

Hà Quyên vội vàng cầu xin tha thứ: "Cậu không đi làm sao?"

"Hôm nay là thứ bảy, đi làm cái gì? Quyên Tử, cậu đừng đánh trống lảng." Phan Kỳ không cho cô cơ hội nói chuyện nữa: "Ngày hôm qua cậu..."

Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt đứt lời nói của Phan Kỳ, Hà Quyên cúi đầu nhìn điện thoại, nhìn thấy tên trên màn hình, lập tức ra hiệu cho Phan Kỳ im lặng.

Cô vội vàng điều chỉnh tâm tình của mình, nghe điện thoại: "Dì nhỏ."

"Quyên Tử, gần đây con sao rồi? Công việc có thuận lợi không? Có xảy ra chuyện gì không? Tiền con có đủ xài không? Có chuyện gì cứ nói với dì nhỏ, con đừng ngại." Trong loa truyền ra tiếng nói khàn khàn của người phụ nữ, tiếng nói ấy vô cùng quen thuộc với cô, dì ấy hỏi thăm tận tình như vậy làm cho tròng mắt của cô đỏ lên.

Vội vàng đi về phòng mình, ổn định tâm tình: "Yên tâm đi dì nhỏ, con không có chuyện gì."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt." Trong điện thoại dì nhỏ vui mừng cười, lời nói xoay chuyển, lại nhắc tới chuyện cũ: “Quyên Tử, con đã 27 tuổi rồi, con với Nhạc Dục chừng nào kết hôn?"

"Chúng con..." Lời nói của cô nghẹn tại cổ họng không tài nào nói ra được.

"A, dượng của con đã về, dì cúp máy trước. Quyên Tử, con phải giữ gìn sức khỏe nha."

Điện thoại vội vàng cắt đứt, mặt cô hiện lên một nụ cười chua xót.

"Vẫn là nên đón dì cậu ra đây thôi." Phan Kỳ đứng ở trước cửa phòng cô nói.

"Mình cũng nghĩ vậy, nhưng dì nhỏ không đồng ý." Dì nói dượng từng giúp đỡ cho nhà mình, nên dì không muốn để dượng ở một mình.

"Cậu... Cậu làm gì?" Phan Kỳ nhìn thấy cô lấy quần áo trong tủ ra, liền đè tay cô lại: “Cậu muốn đi? Chẳng lẽ cậu vì một người đàn ông như anh ta mà đi khỏi nơi này sao?"

"Cậu nghĩ cái gì vậy?" Hà Quyên dở khóc dở cười nhìn Phan Kỳ: “Mình sửa soạn để đi làm."

"Đi làm? Bây giờ mà cậu còn tâm trạng để đi làm?" Phan Kỳ kinh ngạc trợn to hai mắt, giống như nghe thấy cô phải đi vào đầm rồng hang hổ vậy.

"Phan Kỳ, cậu cho rằng mình là thiên kim con nhà giàu hay là người giàu có? Dù trời có sập, thì mình vẫn phải đi làm." Hà Quyên đi vào phòng vệ sinh, nhanh chóng tắm nước nóng, sau đó trang điểm.

Ra sức dùng phấn lót che đi đôi mắt thâm quầng, nhìn đồng hồ, vừa kịp.

"Quyên Tử, cậu thật sự đi làm?" Phan Kỳ không hiểu được, cô ấy không phải vừa mới thất tình sao?

Nhanh như vậy đã thông suốt rồi sao?

"Đúng, mình muốn đi làm, mình còn muốn mua nhà cho dì nhỏ." Hà Quyên nhìn Phan Kỳ cười, sau đó bước ra cửa đi làm.

Cô cũng muốn tìm một chỗ để thoải mái khóc lớn một trận, cô còn muốn xin nghỉ phép cho quên hết nỗi buồn.

Nhưng cô không phải là tiểu thư nhà giàu, thời điểm cô vấp ngã sẽ không có hoàng tử đứng sau lưng đỡ cô.

Cô cũng chỉ là một người nghèo vì miếng cơm của mình mà liều mạng làm, cô cần phải nỗ lực kiếm tiền nhiều hơn nữa để cuộc sống sau này của cô và dì nhỏ được tốt hơn.

Yêu cầu của cô không cao, cô chỉ cần có một căn nhà nho nhỏ, có đủ ba bữa cơm ăn, không đau yếu bệnh tật là được rồi.

Một màn ngày hôm qua vẫn giống như là một thanh đao nhọn đâm vào tim của cô, không khép lại vết thương cũng không ngừng chảy máu.

Cô không có thời gian để "chữa thương", công ty sẽ không vì cô thất tình mà đối xử đặc biệt với cô.

Nếu vì tình yêu mà mất việc làm thì đây là chuyện cực kì sai lầm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.08.2014, 22:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 13.12.2013, 14:46
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 229
Được thanks: 1808 lần
Điểm: 20.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã sắc lang, anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết - Điểm: 25
Chương 7: Để cho anh ta chửi

"Cái gì, còn phải suy nghĩ, suy nghĩ cái rắm!" Nằm ở trong phòng mát xa, người đàn ông khoác áo choàng tắm hút điếu thuốc đang giận dữ.

"Hoắc thiếu gia, nói chuyện làm ăn chính là như thế này, bọn họ nói là suy nghĩ nhưng thật ra là làm bộ mà thôi." Vương Lỗi cười nịnh: " Hoắc thiếu gia là ai chứ, cho anh ta tám lá gan, anh ta cũng không dám đắc tội với ngài."

"Thật là không biết xấu hổ." Hoắc Đông Tuấn dùng sức dập điếu thuốc trong gạt tàn, không nhịn được kêu: “Thợ mát xa sao còn chưa tới?"

Vương Lỗi nghe xong, lập tức chạy tới cạnh cửa, mở cửa lớn tiếng chất vấn nhân viên phục vụ: "Xảy ra chuyện gì? Thợ mát xa sao còn chưa tới?"

Mới vừa nói xong, hai thợ mát xa cũng đã đi tới.

Vương Lỗi không yên lòng, dặn dò đôi câu: "Người bên trong là Hoắc thiếu gia của tập đoàn Thiếu Đông, các cô phải cẩn thận một chút."

Sau khi dặn dò xong, Vương Lỗi đẩy cửa đi vào: "Hoắc thiếu gia, người đã đến rồi."

"Ừ." Hoắc Đông Tuấn hừ một tiếng, xoay người nằm xuống, chờ thợ mát xa tới mát xa cho anh ta.

Vừa hưởng thụ nhân viên xoa bóp, vừa nghĩ tới chuyện ban ngày, càng nghĩ càng không thoải mái: "Không được, ngày mai nếu bọn họ không kí hợp đồng đó, tôi sẽ làm cho bọn họ không có chỗ đứng tại thành phố này."

"Ai u, rốt cuộc các người có biết xoa bóp không vậy? Đây là xoa bóp hay mưu sát hả?" Đột nhiên người mát xa ấn vào huyệt vị nào đó làm Hoắc Đông Tuấn đau đớn, anh ta nhịn không được liền mắng.

"Thật xin lỗi ngài, tôi thành thật xin lỗi." Biết rõ mình không làm sai, nhưng Hà Quyên vẫn vội vàng nhận lỗi.

"Xin lỗi thì xong sao? Nếu cô làm cho tôi tàn phế, cô có đền nổi không?" Hoắc Đông Tuấn đang phát hỏa mà không có chỗ trút giận, gặp dịp liền trút hết vào người Hà Quyên.

Hà Quyên cúi đầu, cô không ngừng nói lời xin lỗi.

Cô cũng không phải vừa mới vào nghề mà không biết lúc nào cần phải nhẫn nhịn.

Vì sinh tồn, vì muốn giữ phần công việc lương cao này, cô có một nghìn lí do để chịu đựng mọi sự nhục mạ của khách.

Hoắc Đông Tuấn đổi trắng thay đen tức giận mắng, cô cúi đầu không ngừng nói xin lỗi.

"Thật xin lỗi, ngài Hoắc. Tôi lập tức an bài cho ngài thợ mát xa khác, tất cả dịch vụ hôm nay của ngài sẽ được miễn phí toàn bộ." Cấp trên của Hà Quyên - Quản lý Triệu nghe thấy ồn ào, liền vội vàng chạy vào, cũng không ngừng nói xin lỗi.

Tập đoàn Hoắc thị ở thành phố này rất có uy tín, bọn họ kinh doanh ngọc thạch, châu báu chiếm không ít thị phần, Hoắc Đông Tuấn cũng không phải là người mà bọn cô có thể đắc tội.

"Miễn phí toàn bộ? Cô cho rằng tôi không có tiền sao?" Nếu là thường ngày, Hoắc Đông Tuấn sẽ không so đo với những người thợ mát xa này, nhưng hôm nay bởi vì bản hợp đồng anh ta đã tức giận lắm rồi, sẵn dịp có người để cho anh ta trút giận thì còn gì bằng.

"Đúng, đúng, đều là lỗi của chúng tôi. Ngài Hoắc, ngài xem..." Quản lý Triệu không ngừng hùa theo ý anh ta, trong khoảng thời gian đó cô liên tục nhìn Vương Lỗi, mong anh ta ta có thể giúp đỡ cho cô.

Vương Lỗi chỉ đứng ở một bên nhìn, Hoắc thiếu gia đang nổi nóng, anh ta không dại gì mà tự làm mất mặt mình.

Quản lý Triệu thấy anh ta không giúp được mình, chỉ có thể không ngừng nói xin lỗi, cũng may tính tình của Hà Quyên rất tốt. Xem ra cho Hoắc Đông Tuấn chửi một chút thì nguôi giận.

Hoắc Đông Tuấn khinh bỉ nhìn người quản lý và nhân viên không ngừng nói lời xin lỗi, anh ta cũng không có tâm tình so đo với hai người, liền mắng: "Đồ “tạp chủng.” không được dạy bảo!"

"Sao còn chưa đổi cho tôi một người mát xa khác? Các người không muốn làm nữa à?" Bụng tức của anh ta coi như đã trút ra hết rồi, anh ta lên tiếng chất vấn.

"Dạ, dạ, thợ mát xa mới lập tức tới ngay." Quản lý Triệu vừa nghe, liền biết mọi chuyện đã qua.

"Anh mắng ai là “tạp chủng.”?" Bất ngờ, khi tất cả mọi người cho là mọi chuyện đã kết thúc, Hà Quyên người vẫn luôn cúi đầu nói lời xin lỗi lại đột nhiên ngẩng đầu lên chất vấn.

"Hà Quyên, cô muốn làm gì?" Quản lý Triệu hơi lo lắng, mọi chuyện vất vả lắm mới đè xuống được, Quyên Tử muốn làm cái gì?

"Tôi chính là mắng cô, sao nào?" Hoắc Đông Tuấn thật vất vả mới trút được lửa giận, bùng một cái lại cháy lên mãnh liệt.

"Anh phải nói xin lỗi với tôi!" Thái độ của Hà Quyên mới vừa rồi còn mềm yếu, đột nhiên cứng rắn nói.

"Ah, cô dám dùng thái độ này nói chuyện với tôi?" Hoắc Đông Tuấn giận quá thành cười, anh ta nhìn quản lý Triệu bên cạnh, cô ấy sợ đến nỗi sắc mặt tái mét, hỏi: “Đây chính là thái độ phục vụ của các cô."

"Không, không, ngài Hoắc, không phải như vậy." Quản lý Triệu liên tiếp nói lời xin lỗi với Hoắc Đông tuấn, cô quay đầu lại nhìn Hà Quyên mắng: “Hà Quyên, cô làm sao vậy? Cô không muốn làm nữa phải không? Còn không mau xin lỗi ngài Hoắc?"

Hà Quyên giống như căn bản không nghe thấy lời nói của quản lý Triệu, chỉ nhìn chằm chằm vào Hoắc Đông Tuấn, không hề có ý định nói xin lỗi.

"Ngài Hoắc, cô ấy không cố ý, ngài..." Quản lý Triệu nhìn Hà Quyên không chút phản ứng nào, gấp đến độ chỉ có thể quay đầu lại nói xin lỗi Hoắc Đông Tuấn.

Mọi người tới đây đều là khách hàng, ai cô cũng có thể đắc tội chỉ riêng anh ta thì cô không dám đắc tội.

"Xem ra thợ mát xa của cô không muốn." Hoắc Đông Tuấn cười lạnh, một thợ mát xa thôi mà cũng dám khiêu khích anh ta, dám chống đối bọn họ.

"Hà Quyên!" Quản lý Triệu tức giận kêu.

"Nói xin lỗi!" Hà Quyên một bước cũng không nhường, kiên trì nói.

Cô có thể vì công việc mà cúi đầu, nhưng không ai có thể xúc phạm đến ranh giới cuối cùng của cô, đó là cha mẹ của cô, ai cũng không thể mắng.

Ngón tay Hoắc Đông Tuấn duỗi ra suýt chút nữa đâm vào mặt của Hà Quyên: "Tôi mắng cô đó, thì sao nào? Một người mát xa bẩn thỉu như cô, mà cũng bày đặt lên mặt à. Có bản lĩnh thì đánh tôi đi? Không biết là loại người nào đã sinh ra cô... Ai u!"

"Tôi đánh chết anh tên khốn kiếp này!" Hà Quyên cầm lấy bình hoa dùng sức đập đầu Hoắc Đông Tuấn: “Tôi cho anh mắng ba mẹ tôi! Tôi cho anh mắng! Tôi đánh chết anh tên khốn kiếp này!"

Hà Quyên đột nhiên nổi điên lên, dọa mọi người sợ.

Không ai ngờ rằng Hà Quyên tính tình dịu dàng như vậy lại nổi giận, đợi đến khi bọn họ phản ứng kịp, máu đã từ đỉnh đầu chảy xuống mặt Hoắc Đông Tuấn rồi.

"Nhanh, mau kéo cô ấy ra!" Quản lý Triệu quát to, dẫn đầu kéo Hà Quyên ra.

Nếu còn đánh Hoắc Đông Tuấn nữa, anh ta sẽ chịu không nổi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 150 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: An Du, Giauyen2009, lu haj yen, natalicao, Quyendn, tuongvicanhmong, Yêu Anh Long và 444 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 8, 9, 10

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 493 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé mua sắm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 468 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 444 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.