Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 30.08.2014, 12:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:-D Ngày nghỉ nên ngủ quên mất, giờ mới edit được!
:kiss5:  :kiss5:  :kiss5:

Chương 141: Tử Phúc đi du lịch


Tăng Thụy Tường và Thẩm thị trở về nhà, Tăng Thụy Tường kéo tay Thẩm thị nói: "Thật xin lỗi, mỗi lần đi lão phòng đều không thoải mái, về sau không có việc gì thì ngươi ít đến đấy, mấy năm nay thật đúng là ủy khuất cho ngươi rồi, tuy rằng con không được nói gì về nương, nhưng ta thấy nương càng lớn tuổi càng cố chấp, không phân rõ phải trái, cha ta thì tốt hơn mấy năm trước một chút. Ngươi yên tâm, về sau bọn họ nói cái gì ta đều sẽ hỏi ngươi và bọn nhỏ trước, một văn cũng không cho thêm."

Thẩm thị nghe xong, vỗ tay hắn: "Ta biết, mấy năm nay ngươi cũng tốt hơn nhiều, Xuân Ngọc bọn họ không lấy được gì tốt đẹp của chúng ta đâu, quên đi, không nói chuyện bọn họ cho tức tối nữa, mình tự sống cho mình, dù sao một năm gặp bọn họ chỉ tầm hai lần thôi."

Vợ chồng nói một hồi lâu, tâm tình Tăng Thụy Tường tốt hơn chút, dù sao những năm gần đây hắn luôn luôn quen như vậy, cứ cho rằng đều là huynh đệ tỷ muội, đều là người một nhà, có thể giúp thứ gì thì giúp, nhưng đổi lấy lại là tính kế cùng thương hại, may mắn là Ngọc Mai và bọn nhỏ luôn luôn bên cạnh hắn, thế là đủ rồi, Tăng Thụy Tường nghĩ như vậy.

Ngày kế, Tử Lộc và Tử Thọ Tử Hỉ về nhà nghỉ phép vụ xuân, thấy trong nhà lại có phòng mới, liền hỏi một tiếng, biết được đại ca đã định ngày cưới, hơn nữa, mười tám tháng chín vừa khéo là ngày nghỉ vụ thu, đều hưng phấn, một đám muốn chuẩn bị lễ vật.

Tử Phúc góp vui: "Các ngươi đã nghĩ tương lai xây phòng thế nào chưa? Không bằng thừa dịp ta rảnh rỗi, vẽ cho mỗi đứa một cái, tương lai đỡ phiền. Nhưng các ngươi ai cũng nói sẽ tặng ta quà lớn, đừng nói miệng thôi đấy."

"Đại ca. Ta cùng Khang Bình đã tặng rồi, quà cũng đâu có ít? Ngươi xem, có ngọc thạch, có kê huyết thạch, còn có vòng tay cùng trang sức khác, đúng rồi, ta còn có một lễ vật lớn nữa, vẫn chưa thêu xong." Tử Tình đắc ý cười.

"Ta bao câu đối lúc ngươi thành thân." Đây là Tử Lộc. Tử Lộc rất tiến bộ, viết đẹp hơn Tử Phúc.

"Lúc ngươi thành thân, ta khắc một con dấu cho ngươi." Đây là Tử Thọ.

"Ta sẽ chờ ăn uống." Đây là Tử Hỉ.

"Đại ca. Ta cho ngươi một cái hầu bao." Giọng Tử Vũ trong trong, còn lắc túi tiền của mình.

Cả nhà tiếng cười ầm ĩ, hòa tan sự khó chịu trong lòng Tăng Thụy Tường và Thẩm thị. Tử Lộc tháng sáu sẽ đi Xương Châu thi, chui đầu vào thư phòng đọc sách.

Ngày hai mươi tám tháng ba, Lâm Khang Bình đã trở lại. Thấy căn nhà đã làm gần xong, hâm mộ không thôi, cố ý làm vẻ mặt đau khổ nói với Tử Tình: "Ta xấp xỉ bằng tuổi với đại ca, người ta thì thành thân, ta còn phải khổ sở chờ đợi hai năm, thật đúng là đồng nhân bất đồng mệnh (giống người khác mệnh) mà."

"Ta có một biện pháp cho ngươi lập tức thành thân luôn, nhưng nói ra thì ngươi phải cảm ơn ta thật nhiều đấy." Tử Phúc cười nói với Lâm Khang Bình.

"Thật ư? Xin đại ca chỉ giáo." Lâm Khang Bình hai tay ôm quyền với Tử Phúc.

"Ngu ngốc. Ngươi bị lừa rồi, đại ca của ta chắc chắn là bảo ngươi cưới người khác. Tỷ của ta còn chưa lớn, ngươi cưới người khác là khỏi hâm mộ đại ca, muốn cưới khi nào thì cưới sao, cưới người khác là cưới người khác." Tử Hỉ cho Lâm Khang Bình một ánh mắt khinh bỉ, Tử Phúc, Tử Lộc, Tử Thọ đều cười ha ha.

Lâm Khang Bình nắm tay Tử Tình, nói: "Các anh vợ, em vợ của ta đều không phải là kẻ dễ bắt nạt, chỉ có nàng dâu của ta mới tốt."

Mấy người nghe xong càng vui vẻ, ào ào tuyên bố sẽ làm khó Lâm Khang Bình, làm Tử Tình ngượng ngùng .

Lần này Lâm Khang Bình trở về cũng chỉ có mười ngày rãnh rỗi, muốn mua ít đồ ở đây đưa tới Cảnh Đức trấn theo đường thủy. Lâm Khang Bình nói người ở Văn gia kia không đồng ý đến, để chờ xem có người nào hợp thì mua hai người, sư phụ thiết kế nahf vườn thì tìm được một người, nhưng bây giờ không có thời gian, mùa thu hẵng nói.

Tử Tình hỏi: "Nếu không thì thừa dịp mười ngày này làm tường viện trước, lại làm mấy cái phòng ở, tương lai ngươi có mua người thì họ cũng có chỗ ở?"

Lâm Khang Bình nghĩ nghĩ: "Cũng đúng, cứ như vậy đi, lại bận rộn nữa, ta đang định trò chuyện với ngươi vài ngày đấy."

"Không phải bây giờ đang nói chuyện à? Ngươi còn muốn như thế nào nữa?" Tử Tình liếc mắt.

Lâm Khang Bình nhịn không được, khẽ véo má Tử Tình, cảm thấy làn da nàng bóng loáng, lại sờ soạng thêm một chút, thấy Tử Tình trừng mắt, lông mày nhíu lại, vội kéo tay Tử Tình, thấp giọng dỗ: "Ngươi cứ cố ý chọc giận ta mà, được rồi, không náo loạn nữa, tại ta không nhịn được, nói thật, làn da đã quá, ngươi nhìn tay ngươi đi, tại làm việc hàng năm, đều có một lớp chai mỏng, ngươi yên tâm, sau khi thành thân, ta sẽ không để ngươi làm gì, nhất định để da tay ngươi như da mặt, trắng trắng mềm mềm."

Tử Tình vừa nghe, nở nụ cười, "Còn trắng trắng mềm mềm gì chứ, ngươi cho là làm đậu hủ à? Ta đang nói chuyện quan trọng với ngươi, ngươi lại nói tào lao không à, trước kia sao ta thấy ngươi ít nói lắm mà, cả ngày nhăn nhó, giống như ai cũng nợ bạc của ngươi vậy, bây giờ lại dịu dàng, còn học cách ăn nói khép nép dỗ nữ nhân nữa chứ."

"Hình như là thật, ta cũng không phát hiện ta biến hóa lớn như vậy, nếu là trước kia, đánh chết ta cũng không tin những lời này là tự mình thốt ra, có thể là gặp được người mình thích, muốn để nàng vui nên làm cái gì cũng không để ý. Mà ta nói với nàng dâu của ta thế có sao đâu."

Tử Tình nghe xong mặt đỏ lên, trong lòng có chút tin lời hắn, miệng lại nói: "Lại nữa, cả ngày nàng dâu nàng dâu, nương của ta nghe được lại mắng ta giờ."

"Được rồi, không náo loạn nữa, nói chính sự, làm tường viện bằng gạch đi, vừa rắn chắc vừa bền, còn làm nhanh nữa, hai ta cũng không thiếu từng ấy bạc, nhưng bây giờ tìm đất sét chỗ nào đây, mua đá tảng thì có thể, Trần gia thôn cách nơi này không xa ấy, chỗ cửa thôn có song, ta thấy có không ít đá." Lâm Khang Bình kéo tay Tử Tình không buông.

Hai người thương nghị tốt, Lâm Khang Bình vội vàng tìm Tử Phúc, Tử Phúc lại dẫn hắn tìm Tam bà bà, mời mấy người con trai của bà mua đá giùm, người xây tường viện thì vẫn tìm người cũ, Tử Tình vốn định nhờ thôn dân, cho bọn hắn một ít việc làm, tương lai cũng dễ sống chung chan hòa. Nhưng thôn có mười hộ gia đình, làm gì có ai biết việc xây tường nhiều, đành từ bỏ.

Nghe nói Tử Phúc muốn cùng hắn đi Việt thành, Lâm Khang Bình thật cao hứng, cũng đề nghị Tử Phúc ra ngoài mua chút lá trà cùng hắn, vận chuyển đến Việt thành bán kiếm ít lộ phí (chi phí đi đường), tiêu dùng trong một chuyến này không cần người nhà bỏ tiền.

Tử Phúc thương lượng cùng cha mẹ, Tăng Thụy Tường nói: "Thôi thì cứ cầm chút ngân lượng theo đi, lỡ có việc gì dung gấp cũng tiện, ta không có ý là khoog nên kiếm tiền, nhưng dù sao ngươi vẫn lấy việc đọc sách làm chính. Lần này ra ngoài du lịch để ngươi hiểu biết xã hội này hơn, người đời đã nói, đọc vạn quyển sách không bằng đi vạn dặm đường. Có thể tốt cho con đường người đi, bởi vì có nhiều thứ sách vở không thể cho ngươi được."

Tử Phúc gật đầu. Tử Tình ở một bên nghe xong, rất giật mình, nàng không ngờ lão cha có chút trình độ, đáng tiếc, năm đó hắn gián đoạn học nghiệp vì trong nhà nghèo túng, nếu học thêm nữa thì chắc chắn không phải chỉ là tú tài, nếu lúc mình vừa tới mà khuyên hắn đi thi thì tốt rồi, khi đó hắn còn không đến ba mươi tuổi. Bây giờ chỉ sợ hắn không có ý định kia, với lại ba năm sau đã bốn mươi rồi.

Tử Tình đang rối rắm thì Thẩm thị nói tiếp: "Nhớ trở về trước Trung thu, sau Trung thu sẽ đưa sính lễ, một đường cẩn thận." Nói xong đưa cho hắn ngân phiếu hai trăm lượng, Tử Phúc bảo nhiều, Thẩm thị nói là cứ cất mà dùng vào việc gấp.

Bởi vì chuẩn bị xây tường viện, nên hành trình của Lâm Khang Bình trì hoãn hai ba ngày, hắn còn dẫn Tử Phúc mua lá trà, thuê thuyền, nên Tử Tình liền giục hắn đi trước, chuyện công trường không gấp lắm, dù sao có các đường thúc giúp đỡ, lại là người quen trong thôn.

Lâm Khang Bình nghe xong nói: "Đành phải thế thôi, cứ trì hoãn tiếp thì Đại Vệ sẽ gặp phiền toái, vất vả cho ngươi rồi, lúc đầu ta còn nói không cần ngươi quan tâm, vẫn khiến ngươi mệt nhọc."

"Không phải ta đã nói của ngươi là của ta à, ta vì chuyện của mình làm bận rộn là đúng, chẳng lẽ trong lòng ngươi vẫn coi ta là người ngoài hả?" Tử Tình cố ý nói, làm Lâm Khang Bình hận không thể ôm nàng cắn mấy ngụm, nhưng vẫn không dám lỗ mãng.

Tiễn bước Lâm Khang Bình và Tử Phúc trong lòng, Thẩm thị lại bắt đầu mọc cỏ (ý là lo này lo kia), cũng may Từ sư phụ tới cửa bắt đầu làm gia cụ, Thẩm thị mới buông tâm xuống.

Nhà của Tử Phúc đã vào ở được rồi, nhà giữa 5 gian, ở giữa là phòng khách, mỗi nhà kề hai gian, mỗi gian cũng không lớn, tầm mười hai mười ba thước vuông, phía đông là phòng bếp cùng nhà ăn, phía tây là phòng tắm cùng phòng cho khách, Thẩm thị cảm thấy vẫn nên làm cho bọn hắn một phòng bếp nhỏ, lỡ ngày nào đó muốn tự mình làm ít đồ ăn khuya cái gì, hoặc muốn chiêu đãi người nhà mẹ đẻ cũng tiện.

Tử Tình thấy Thẩm thị bận rộn, liền quấn quít Tăng Thụy Tường sau bữa trưa dẫn nàng đến đầu thôn, nhìn xem tiến độ công trình, tường viện đã hoàn thành hơn nửa, 3 mặt hoang đều đã xây nền, một phần tường viện đã xong, cao 6 thước, phía dưới là đá lớn, cao nửa thước, đá là được các đường thúc chạy đến bãi sông tìm kiếm, nói là giá rẻ mà thực dụng. Tử Tình lại hỏi xem còn cần bao nhiều thời gian là hoàn thành, cùng phí gạch ngói, sau đó cùng Tăng Thụy Tường về nhà .

Về nhà, Tử Tình tìm Từ sư phụ, đồ đệ của Từ sư phụ bận hết bên này, lại đến bên kia làm cửa sổ. Nghĩ nghĩ, Tử Tình hỏi Từ sư phụ còn bao nhiêu gỗ lim cùng các loại gỗ tốt khác, lần này Tử Phúc làm gia cụ, Thẩm thị yêu cầu làm những ghế cao và bình phong bằng lim. Hai người đang nói, Tử Lộc về nhà.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 30.08.2014, 13:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 142: Khô hạn


Tử Lộc vừa vào cửa, liền nói Tử Tình mở cửa: "Trời quỷ quái này, còn chưa vào tháng năm, mà sao nóng bức như thế, một thời gian dài chưa mưa một hột rồi."

Tử Tình nghe xong, cả kinh, cũng đúng, từ lúc trong nhà bắt đầu xây nhà thêm, trời luôn luôn nắng, nhưng mình không để ý nhiều, dưa hấu còn phải tưới nước, Tử Tình vội tìm Thẩm thị nói việc này.

Thẩm thị suy nghĩ nhà mình năm nay có việc vui, lương thực trong nhà nên dự bị nhiều một ít, lỡ đến lúc đó lại giống năm kia, hoa mầu không thu được gì gì sao thu thêu đất, lương thực và tang giá thì phiền. May là hai ngày trước thu hoạch lúa mạch, trừ chuyện cho lão gia tử 1 thạch, nhà mình cũng còn gần 3 thạch.

Cơm chiều xong, Thẩm thị nói với Tăng Thụy Tường sự lo lắng của mình, Tăng Thụy Tường nói: "Vậy mua nhiều lương thực lên, mua đủ cho một năm dùng luôn, phòng ngừa chu đáo."

Thẩm thị nghe không hiểu cái gì gọi là phòng ngừa chu đáo, Tăng Thụy Tường giải thích một lúc, đồng thời thầm nghĩ, về sau mỗi ngày phải dành nhiều thời gian dạy thê tử biết chữ hơn.

Sớm hôm sau, ba mươi tháng tư, cũng là chợ phiên, Thẩm thị dẫn Tử Lộc mua hơn 200 cân gạo, lại mua hơn một ngàn cân cân thóc, dù sao mua thóc để lâu vẫn tiện hơn.

Đoan Ngọ, Thẩm thị lại mua hơn một ngàn cân thóc cùng hai trăm cân gạo, từng này chắc đủ rồi. Lúc ăn cơm, Tăng Thụy Tường nói cho lão gia tử, lão gia tử nhìn nhìn trời: "Ta làm nông cả đời, chỉ thấy có hai trận thiên tai, lúc đó đúng là không thu được một hạt thóc nào, bán con bán cháu, nước đến chỗ nào, thôn thấp trũng ngập hết, chỉ thấy mỗi nóc nhà, chỗ chúng ta mưa nhiều, hay lũ lụt. Khô hạn thì ít hơn. Vẫn chuẩn bị trước cho tốt, dù sao năm nay các ngươi có việc vui mà."

Điền thị nghe xong, sốt ruột: "Vậy Xuân Ngọc thì sao? Cả nhà nó lấy gì ăn. Đại Mao cũng sắp đám cưới."

Tăng Thụy Tường và Thẩm thị nghe xong không nói tiếp.

"Ngươi lại nữa hả, đã nói với ngươi rồi, con cháu có phúc của con cháu, ngươi lại lo lắng hoài, nếu như thế thì ngươi đi qua thăm nàng đi." Lão gia tử nói xong trừng mắt nhìn Điền thị, bước đi.

Không đến hai ngày, Thẩm thị trên đường đụng phải Lưu thím - hàng xóm trước kia. Lưu thím lôi kéo Thẩm thị nói: "Hai ngày trước, thấy cha mẹ chồng nhà ngươi đi thăm đại nữ nhi, ôi ôi, kéo nguyên một xe đầy tràn, nào lúa mạch nào thóc nào trứng gà, còn có mấy sọt rau xanh, muội phu nhà ngươi gặp được nhà mẹ đẻ tốt rồi. Mỗi một năm, trừ chuyện thay hắn nuôi con, còn đưa cho bọn hắn bao nhiêu thứ. Cũng may các ngươi không so đo."

Thẩm thị nghe xong, gượng cười: "So đo được gì? Đều là người một nhà, không thể trơ mắt nhìn bọn nhỏ chịu đói."

"Nhưng quá bất công, nói thật thì mẹ chồng ngươi quá mức rồi, có người nào thương nữ nhi như bà ta đâu, nàng dâu thì không thương cũng đành, à có mấy nàng dâu nào thương mẹ chồng đâu? Ai bảo nữ nhân chúng ta mệnh khổ, nhưng con trai là từ bụng bà ta bò ra mà, nhớ năm đó, tướng công nhà ngươi đưa lúa mạch, nhà mẹ chồng ngươi vừa giết heo, ta còn tưởng rằng là gọi các ngươi đến lấy thịt heo chứ, kết quả là Tình nhi nhà các ngươi bảo không biết có chuyện như vậy. Còn hỏi cha nàng là sao ông bà không cho thịt ăn nữa."

Lưu thím thấy sắc mặt Thẩm thị khó coi, mới giựt mình thấy mình nói nhiều, vội sửa miệng: "À, đúng rồi, sao đại ca đại tẩu nhà ngươi không về nhà, cũng mấy năm không thấy bọn họ rồi. Nghe nói là chuyển vào trong thành, Tử Bình thành thân rồi nhỉ? Cũng không mời rượu, sợ mấy người hàng xóm chúng ta không tặng quà được à?" Lưu thím nói xong còn có chút tức giận.

"Lời này không đúng rồi. Bây giờ nhà nàng rất bận, con còn nhỏ, lúc có dịch đậu mùa ấy, làm Tử Hà mất, từ đây nàng càng coi chừng con trai kĩ càng, chờ thêm hai năm nữa đứa nhỏ lớn hơn một chút thì chắc nàng về?"

"Chục năm trời mới có đứa con, thế mà nói mất là mất, lúc mẹ chồng nhà ngươi nói ta còn có chút không tin, nhưng cuộc sống của ngươi tốt hơn rồi, đứa nhỏ cũng có tiền đồ, bạc cũng có. Nghe nói vườn nhà ngươi đều trồng dưa hấu à? Bây giờ dưa hấu nhiều, thế mà không thấy nhà ai giàu có như nhà ngươi, chẳng lẽ nhà ngươi có tuyệt chiêu gì?" Lưu thím hỏi.

"Tuyệt chiêu gì chứ, ta trồng ngay sát nhà, nên trông giữ tỉ mỉ, lại không có trộm, nên bán hơn người ta mấy lượng bạc." Thẩm thị nói xong lại vội vàng: "Ta còn có việc đi trước."

Thẩm thị trở về nhà, đem đồ đạc sắp xếp, tìm Tử Tình hỏi: “Năm đó ông nội con giết heo, còn và cha đi đưa lúa mạch, ông nội không giữ các con lại ăn cơm, sao về không nói gì? Có phải cha con không cho nói không? Mọi người thi nhau gạt ta à?"

"Nương, chuyện qua lâu rồi, ai còn nhớ chứ? Với lại phụ thân không muốn nương biết là vì sợ nương tức giận, nương thấy đấy, phụ thân đối với nương rất tốt, nương đừng phụ tâm ý của phụ thân."

Thẩm thị búng trán Tử Tình, mắng một câu: "Quỷ quái." Cũng bỏ qua việc này. Bởi vì sáng sớm ngày kế, nàng cùng Tử Lộc sẽ lên tỉnh thành, nguyên bản Tử Lộc nói lần này đã hẹn bạn cùng trường, không cần Thẩm thị đi theo.

Thẩm thị nói: "Hẹn rồi cũng vậy, chúng ta có thể chung tiền thuê nhà, lần trước ca ngươi cũng chung tiền thêu với mấy nhà đó. Lần này ta đi Xương Châu cũng vì muốn mua ít đồ cho đại ca ngươi đón dâu, đồ ở tỉnh thành đẹp hơn An Châu một ít, hơn nữa là có người nấu cơm giặt quần áo cho ngươi, tiện lợi."

Sauk hi ăn cơm chiều, Thẩm thị lại dặn dò Tử Tình một ít chuyện, dẫn Tử Vũ đi theo, cũng may có Hà thị ở nhà nên Thẩm thị yên tâm hơn.

Thẩm thị mới vừa đi, Tăng Thụy Ngọc đến, nói tường viện cùng phòng ở đều đã hoàn công, công nhân sốt ruột muốn về nhà múc nước cứu lúa, cho nên trưa nắng cũng không nghỉ ngơi, tối mịt mới về nhà."Đây là giấy ghi chép mua đá, lúc đó Khang Bình để lại cho ta hai mươi lượng bạc, không dùng hết, còn gần 6 lượng."

Nói xong Tăng Thụy Ngọc đưa một quyển sổ giản dị, nói là con của hắn - Tử Văn làm giùm. Tử Tình nghe xong, vội khen mấy câu, tiếp nhận sổ sách và bạc thừa, lại hỏi: "Bọn họ làm bao nhiêu ngày, tổng cộng là mười người, ta tính toán tiền công rồi trả cho người ta."

"Kỳ hạn công trình bắt đầu từ mùng sáu tháng tư, Đoan Ngọ nghỉ một ngày, trong lúc đó bọn họ còn thay phiên nhau về nhà cứu lúa, cho nên mỗi người làm tầm 25 ngày. Mặt khác, tiền lò gạch cũng nên trả, ta đưa ngươi đi. Khang Bình đã đặt cọc năm mươi lượng bạc trước, chỉ sợ ngươi còn phải trả thêm một ít."

Tử Tình nghe xong, vào nhà hai tờ ngân phiếu năm mươi lượng, lại cầm hai nén bạc 5 lượng, ngẫm lại, lại cầm một lượng vụn, mấy thứ này lúc Khang Bình đi đã chuẩn bị cho nàng trước, tổng cộng để lại hai trăm lượng bạc, có ngân phiếu, có nén bạc, còn bạc lẻ, tiền đồng, để Tử Tình dễ tiêu.

Tử Tình thay một bộ quần áo thường, Tăng Thụy ngọc và Tử Tình tới công trường trước, nhóm công nhân đang kiểm kê công cụ, có người thanh lý rác, bọn họ thấy Tử Tình đều vây lại, La sư phụ nhìn nhìn, cười nói: "Các ngươi thật sảng khoái, chưa khất nợ tiền công bao giờ. Nhưng đại chất nữ à, ta mặt dày nên nói chuyện này, ngươi thấy đấy, hai ngày nay chúng ta đều đi sớm về muộn, rất vất vả, có thể cho thêm ít tiền công không, chỉ sợ mùa màng năm nay không tốt, cuộc sống của chúng ta cũng không tốt lắm."

"Chuyện này tam thúc cũng đã nói với ta rồi, mấy ngày nay vất vả cho mọi người, tiền công của mỗi người các ngươi là một lượng, mặt khác, ta cho thêm mỗi người một chuỗi tiền, nhưng ta không có tiền lẻ, nên làm phiền La sư phụ đổi giùm ta." Tử Tình thấy mọi người vui vẻ tươi cười, bản thân cũng cười.

Bởi vì các đường thúc chịu khó, nơi nơi tìm hòn đá, hòn đá dùng nhiều nên cùng đỡ tiền gạch ngói, tổng cộng hết 123 lượng 230 văn tiền gạch. Trả tiền cho lò gạch xong, về nhà, Tử Tình đưa cho Tăng Thụy Ngọc mười lượng bạc, nói: "Đây là tiền thưởng mà chất nữ cho năm vị thúc thúc, nói lý lẽ, ta nên tự mình làm một bàn tiệc rượu mời các thúc thúc, nhưng giờ trong nhà bận nhiều chuyện, các thúc thúc cũng bận, nương ta lại không ở nhà, chờ lần sau Khang Bình về, ta sẽ bảo hắn đi mời năm vị thúc thúc uống rượu một phen."

Tăng Thụy Ngọc nghe Tử Tình nói thế, cũng không già mồm cãi láo, thống khoái nhận lấy: "Chúng ta đều chờ cháu rể mời rượu đấy. Có chuyện gì thì cứ nói, lát gần tối chúng ta sẽ tưới nước giúp ngươi một chút, có thể cứu bao nhiêu hay bấy nhiêu, đừng lãng phí."

Tử Tình nghe xong cũng không cự tuyệt, mấy ngày nay, buổi sáng cùng chạng vạng tối, Tăng Thụy Tường và nàng đã bắt đầu múc nước tưới, tuy rằng có ống trúc nhưng phải múc nước đổ nước, dù sao Tử Tình chỉ là một nữ oa mới mười ba tuổi, làm gì có nhiều sức, Tăng Thụy Tường hàng năm lại không làm việc nhiều, thời gian này làm hai người mệt muốn chết. Mỗi ngày nước rửa rau nước tắm đều không lãng phí, phía sau núi cũng đã đào giếng vào mấy năm trước để tiện tưới nước.

Nếu Lâm Khang Bình biết Tử Tình ở nhà vất vả như thế, chỉ sợ lại đau lòng không thôi. Từ sau khi đính hôn, Thẩm thị đã chấp nhận Lâm Khang Bình, hai người ở chung như gia đình, Tử Tình sinh ra vài phần không muốn xa rời, cũng không biết bây giờ hắn ở nơi nào? Đang bận làm gì nữa?

Hơn bốn giờ chiều, năm vị đường thúc đều đến, đầu tiên là cảm ơn Tử Tình, rồi nhanh nhẹn bắt đầu làm việc, đổ đầy nước vào hầm cầu, một múc đi đổ, nói có thể chống khô trong mấy ngày, sau khi Tăng Thụy Tường dạy học về cũng gia nhập vào, Hà thị thấy vậy, nhanh làm đồ ăn, cũng may trong nhà có đầy đủ nguyên liệu, hơn nữa còn có hai thầy trò Từ sư phụ, không nhiều món lắm, nhưng số lượng đủ. Mấy người làm đến gần mười giờ tối mới xong, may mà hôm nay có trăng, vẫn thấy đường.

Tử Tình giúp bọn hắn hâm nóng đồ ăn, bọn họ thấy sắc trời đã tối muộn, ăn mấy miếng rồi vội vàng về nhà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.08.2014, 14:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 143: Thu Ngọc bị từ chối



Thời tiết càng ngày càng nóng, trong lòng Tử Tình cũng càng ngày càng phiền chán, việc vặt lại nhiều, hầu như chỉ có một mình nàng, lo không biết Tử Phúc ở bên ngoài ra sao, lo Lâm Khang Bình buôn bán có thuận lợi không, lo Tử Lộc thi thế nào, lo địa tô năm nay chó thu được không. Tóm lại, suốt ngày phiền chán bất an, lại không thể cằn nhằn với bà ngoại Hà thị.

Cũng may không vài ngày sau, chu chưởng quầy đến hái quả đào, năm nay khô hạn, quả đào ít, nhưng ngọt hơn, Chu chưởng quầy chủ động tăng mỗi cân một văn tiền, dù như vậy, thu vào vẫn không bằng năm ngoái. Nhưng hơn trồng lúa nước nhiều, nghĩ vậy, Tử Tình đỡ phiền chút.

Ngày mười lăm tháng năm, nhóm dưa hấu đầu tiên bán, trời nóng nên chin sớm hơn mọi năm 5 ngày, vài năm nay có rất nhiều người trồng dưa hấu, tháng sáu tháng bảy vào mùa chỉ bán được ba bốn văn 1 cân, khi đó Tử Tình đã nhổ cây rồi. Bây giờ, cũng do Văn gia coi mình là khách hàng quen, dưa hấu Tăng gia quả thật chín sớm hơn một tháng, hương vị ngọt, mới cho giá cao, nhóm đầu tiên cũng chỉ bán được 12 văn một cân, mười tám văn là điều không có khả năng. Cho nên bây giờ Tăng gia thu vào mười lăm mẫu dưa hấu thu vào chỉ tầm một ngàn lượng, nhớ năm đó thời tiết tốt được hơn 2000 lượng bạc, cũng may Tử Tình đã sớm đoán trước, bây giờ vườn trái cây phía sau núi một năm cũng bán được một ngàn lượng bạc, đương nhiên dẫn đầu vẫn là cam, Tử Tình chăm sóc rất tỉ mỉ, tìm kinh nghiệm trong sách, cũng nhờ Tăng Thụy Tường lấy ít kinh nghiệm từ người trong thôn.

Mãi cho đến đầu tháng sáu, trời mới mưa to, nhưng hoa mầu vẫn giảm sản lượng cực kì nhiều, địa tô chắc chắn là không thu được, người thuê ấm no không chịu đói là được lắm rồi. Mưa to không ngừng. Trái cây mới nhú bị úng không ít, Tử Tình thấy mà đau lòng. Cũng may dưa hấu bán đi gần hết, đã lấy được hơn tám trăm lượng bạc, Tử Tình hơi an tâm.

Không tới hai ngày, Tử Thọ cùng Tử Hỉ về nhà, để bọn họ chia sẻ một ít việc. Tử Tình mới đỡ hơn. Giữa tháng sáu, Thẩm thị bọn họ cũng về nhà, Thẩm thị lại thắng lợi trở về, ôm đống bao lớn bao nhỏ, Tử Lộc vẫn có chút khẩn trương, không yên, không muốn ra ngoài gặp người khác.

Vì thế, Tăng Thụy Tường dẫn các con đi câu cá, bắt cá chạch, lươn, thức ăn trong nhà được cải thiện không ít. Đều là món Tử Tình thích ăn, nhất là lươn, ăn mãi không ngán, nhưng xử lí phiền phức, Tử Tình không dám chạm đến, dạy cho Tử Lộc cách cắt đầu, cắt đuôi, mổ ruột moi nội tạng lươn ra, cắt khúc. Thẩm thị còn cười nhạo Tử Tình: "Đều tại con chọc họa, bảo con thích ăn, làm lão nhị tốn không ít công phu. Cũng không biết con mưu ma chước quỷ ở đâu mà biết lắm thứ."

Tử Tình trả lời hùng hồn, đầy lý lẽ: "Nương, đây là biện pháp mà con ngẫu nhiên nghĩ được, món lươn sao tiêu, mọi người đều được nhờ, không nói cảm ơn con thì thôi, sao lại trách tội con chứ?" Lúc lần đầu tiên Tử Tình đem hạt tiêu cũng hành tỏi phi sao với lươn bưng lên bàn, ai cũng chảy nước miếng, mùi hương lẫn cách trang trí đều đẹp, ăn đã nghiền hơn cả chim bìm bịp, bởi vì không cần nhả xương, thịt lươn lại mềm.

Thời gian này Thẩm thị đi theo Tăng Thụy Tường học không ít tự từ chữ, nghe hiểu hết ý của Tử Tình, nhìn Tử Tình lắc đầu cười nói: "Không ngờ con tham ăn lại còn lôi kéo người khác làm tấm chắn."

Tử Lộc bọn họ nghe xong, cười to, từ đây, Tử Tình có biệt danh "Tham ăn".

Hôm nay, Tăng Thụy Tường nói ra ngoài câu cá thì Thu Ngọc ôm đứa nhỏ đi lại, nhìn thấy Tăng Thụy Tường bọn họ đang cầm dụng cụ câu cá, vội nói : "Nhị ca, ngươi mang dẫn bọn Tử Lộc họ vài giúp ta cấy mạ đi, dù sao các ngươi cũng rãnh rỗi, ruộng nhà ta khô hạn quá, ngươi cũng biết ta không có người tưới nước giúp, nên không thu hoạch được gì, giờ thấy đã mưa mấy trận mưa, ta muốn cấy mạ trước."

Tăng Thụy Tường thấy Thu Ngọc nói như đúng rồi, lại biết muội phu nghỉ phép ở nhà, liền cự tuyệt nàng, nói: "Tổng cộng chỉ có hai mẫu ruộng, hai người làm hai ba ngày là xong, đừng có lúc nào cùng nghĩ dựa vào người khác. Năm ngoái ta định nói cho ngươi rồi, nhưng thấy đó là năm đầu ở riêng, muội phu cũng không ở nhà, nên giúp. Bây giờ ngươi cũng không bận, muội phu lại ở nhà nhàn rỗi, cho dù ngươi lười không muốn xuống ruộng, hai mẫu ruộng nước thì một mình muội phu làm vài ngày cũng xong. Năm đó chị dâu ngươi, một nữ nhân dẫn một đứa nhỏ bảy tám tuổi xuống đất, đứa nhỏ năm sáu tuổi giữ nhà, các ngươi có đến giúp một tay không?"

Thu Ngọc nghe xong vừa thẹn vừa giận, mặt tức giận đến đỏ bừng, nói thêm vài câu, lại không thể nói thêm gì, đành phải ôm nỗi hận, ôm xấu hổ mà đi.

Bên này Tử Tình nghe xong: "Cha hôm nay thật khí phách, ta thích, chỉ sợ bà biết lại tức giận, tiểu cô lười quen tật rồi, ngay cả cơm cũng không nấu, đều đến chỗ ông bà ăn."

"Năm nay chúng ta mà giúp thì sang năm cũng đến đây nhờ, không ngờ chúng ta bỏ tiền mướn người làm việc, lại chạy đến ruộng nhà nàng làm, cơm cũng không thèm nấu một bữa. Đều tại ông bà chiều hư nàng rồi, mười ngón không dính nước mà." Tử Lộc bĩu môi.

"Làm càn, ông bà ngươi mà để các ngươi à." Tăng Thụy Tường quát nhỏ. Tử Tình cùng Tử Lộc vụng trộm làm mặt quỷ, việc này chắc chắn không dừng ở đây.

Giữa tháng bảy, rốt cục có quan sai tới cửa truyền tin, Tử Lộc trúng tú tài, tuy rằng thứ hạng gần chót, nhưng dù sao cũng qua được một cửa, vẫn đáng giá ăn mừng. Tăng Thụy Tường để Tử Lộc đến lão phòng truyền tin, lão gia tử biết, nói muốn đến ăn bữa cơm náo nhiệt.

Thu Ngọc lúc đầu không muốn đi, Điền thị không biết vì sao, hỏi nửa ngày mới biết ngọn nguồn sự tình, thở phì phì chạy tới chất vấn Tăng Thụy Tường. Tăng Thụy Tường nghe xong, lúc đầu cũng không nói, chỉ sai Tử Lộc đi mời tiểu cô của hắn đến.

"Ngươi muốn gì hả, ba muội tử, ngươi đắc tội hai, còn đại ca duy nhất thì đoạn giao. Ngươi không muốn nhận người thân này phải không, ngươi giàu có rồi mà, không chừng ngày nào đó, ngay cả cha mẹ ngươi cũng không cần nhỉ?" Thấy con không để ý mình, Điền thị thở phì phì hỏi tiếp.

Tăng Thụy Tường nghe xong rất thương tâm, Thẩm thị muốn mở miệng nói chuyện, Tăng Thụy Tường vẫy vẫy tay, hít sâu một hơi: "Nương, ngươi nói như vậy làm con thật sự thất vọng và đau khổ, ta tự hỏi ta không từng bạc đãi ai bao giờ. Chỗ đại ca, trước khi ở riêng thì không nói, sau khi ở riêng, ta luôn luôn bỏ bạc nhiều hơn để nuôi các ngươi, đại ca chỉ bỏ bạc hai năm, sau này thấy hắn khó khăn, ta chủ động một mình bỏ tiền, ta nói gì chưa; đại tẩu và Ngọc Mai cùng sinh con, đại tẩu khó sinh, lấy bà mối ta mời đi, ta nói gì chưa; Tử Vũ sinh sớm hơn, chuyện gì cùng đè nặng lên chúng ta, ngay cả đứa nhỏ làm sinh nhật cũng phải trễ một ngày, ta nói gì chưa; đại tẩu sinh Tử Toàn, vì tức giận nên sinh non, cũng là ta chạy đi mời bà đỡ, ta nói gì chưa; Tử Bình gặp chuyện không may, hắn đuổi ra ngoài mặc kệ, sinh cháu cái gì cũng do thím tự mình chạy tới chiếu cố, mua này mua kia, ta nói gì chưa; nhưng Tử Hà mất, sao lại trách Tử Vũ nhà ta? Tử Vũ cùng Tử Hỉ đều bị đậu mùa, chúng ta còn không chăm sóc kịp, có ai tới hỏi thăm một tiếng? Nhà hắn đứa nhỏ không còn, thầy tướng nói đoạn giao liền đoạn giao, không ngờ tình nghĩa huynh đệ mấy năm nay còn kém vài câu nói mò."

Tăng Thụy Tường dừng một chút, nói tiếp: "Về Xuân Ngọc ta không muốn nói, tính kế ta không đủ, còn tính kế Tử Tình, không tính kế được Tử Tình, lại tính kế Khang Bình, tim ta làm bằng thịt mà, cũng biết đau biết nhức chứ. Lần này không giúp Thu Ngọc làm ruộng, là vì biết muội phu ở nhà, tổng cộng chỉ có hai mẫu ruộng nước, một người làm hai ngày cũng xong, ta cũng không làm việc nông, trước kia ruộng đất trong nhà chẳng phải đều do Ngọc Mai quản lý à? Bây giờ ta thương con ta, bỏ tiền ra thuê người làm, ta lại dẫn bọn nhỏ giúp Thu Ngọc làm việc, người khác không cười ta phát điên à? Nếu muội phu không ở nhà, một mình Thu Ngọc làm không kịp thì ta cũng sẽ giúp như năm ngoái. Nương, ngươi thương Thu Ngọc, ta cũng thương bọn Tử Lộc."

"Sao giống nhau được chứ? Bọn Tử Lộc là nam hài, từ nhỏ đã làm việc, muội muội ngươi được chiều chuộng từ nhỏ, sao có thể chịu khổ được?" Điền thị nói, nưng giọng đã yếu hơn.

Tăng Thụy Tường nói nhiều như vậy mà Điền thị vẫn không nghe, có chút không kiên nhẫn: "Chiều chuộng bao nhiêu thì có bằng Ngọc Mai đâu, chúng ta có thể có điều kiện gì, hồi nhỏ trong nhà Ngọc Mai có điều kiện thế nào, lúc gả cho ta, khổ thế nào nàng cũng chịu. Tình nhi bây giờ còn suốt ngày phải bận rộn sau núi, Tình nhi nhà của ta không được chiều chuộng sao? Con ai mà không thương chứ?"

Điền thị tức giận liếc Thẩm thị, vừa muốn mở miệng phản bác, lão gia tử cùng Thu Ngọc ôm đứa nhỏ vào được, lão gia tử nghe thấy Tăng Thụy Tường nói, nghĩ Điền thị nhất định lại càn quấy, lão bà tử này, càng già càng hồ đồ, nói gì cũng không nghe, trong lòng lão gia tử than thở vài câu, nói: "Lão bà tử, nói với ngươi nhiều như vậy mà ngươi không nghe lọt tai à? Ngươi muốn đem con và nàng dâu trái tim băng giá (chết tâm) ngươi mới bỏ qua hả?"

Thu Ngọc nghe xong vội vàng nói: "Nương, không trách nhị ca được, tại ngày ấy con không suy nghĩ chu đáo, lúc về con mới nghĩ, tại con lười, cha Mộc Mộc cũng mắng ta một trận." Nói xong lại hỏi Thẩm thị: "Nhị tẩu, có cần ta giúp gì không?"

Thẩm thị nghe xong, xua tay, nói: "Con còn nhỏ thì lo mà trông đi. Ta và Tình nhi làm là được." Nói xong liền vào bếp.

Lúc đó Tử Tình cùng bà ngoại Hà thị đang bận. Tử Tình phát hiện, mỗi lần bà nội đến, chào hỏi xong, bà ngoại liền chủ động tránh đi, mỗi lần tranh cãi cũng không nói gì, chỉ khuyên giải nữ nhi của mình, cho nên bà ngoại rất được cả nhà tôn trọng.

Bởi vì Thu Ngọc chủ động nhận sai, nên bữa cơm tú tài này cũng ngon. Về phần sau khi về nhà, ý tưởng chân chính của Thu Ngọc cùng Điền thị thì Tử Tình không biết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hippo Map, Hoai Thuong 0703, Hoanganh1502, lanhbach, Liinn, LinhThảo, Nguyenminhphung, Xu_nie và 270 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12

18 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi
cò lười: viewtopic.php?style=2&t=413453&p=3454265#p3454265  tham gia bình chọn và dự đoán rinh quà nào
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Um-um

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.