Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 26.08.2014, 01:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 120: Tử Tình đính hôn



Thẩm thị ngồi dậy, hai tay giao nhau, nắm chặt: "Nữ nhi đáng thương của ta, khó lắm mới có thể sống lại, mới sống được mấy năm yên ổn mà đã bị nhiều kẻ dòm ngó, hèn gì ngươi lại mời tiểu tử kia ăn cơm, ra là đã chọn được người thích hợp? Mà dù chúng ta tìm được người thích hợp, có thể hơn Văn gia sao? Nghe nói hắn có người thân làm quan to trong kinh thành."

Tăng Thụy Tường đứng dậy, nắm tay Thẩm thị, nói: "Ngươi đừng vội, sự tình còn chưa tới mức không thể vãn hồi. Chúng ta phải tính toàn cho Tử Tình, không phải ta đã nói á, nghe ý tứ cả Chu chưởng quầy thì Văn gia chưa chắc đã nguyện ý để Tử Tình vào cửa, đối phương là thiên kim quan to nhất phẩm, Tình nhi là nha đầu ở nông thôn, nàng ta có thể buông tha Tình nhi à? Cũng không có chuyện chính thất vừa vào cửa đã cưới thiếp được. Cho nên chúng ta định thân trước, Văn gia sao có thể không biết xấu hổ mà mở miệng muốn Tình nhi đi làm thiếp, nhà như luôn luôn chú trọng thanh danh, đối bọn họ, chuyện có tổn hại đến thanh danh chắc chắn sẽ không làm. Với lại người ta căn bản không để chúng ta vào mắt."

Thẩm thị nghe xong, suy xét: "Ngươi nói cũng có đạo lý, nhưng giờ thì chưa tìm được người nào thích hợp, họ Lâm thì ta có chút không cam lòng, dù sao hắn từng làm hạ nhân, nói ra cũng không xuôi tai. Vốn hôm nay ta còn tưởng cùng Tình nhi nói là hai người đừng gặp nhau nữa, dù sao mỗi năm một lớn."

"Nhưng ta có chút động tâm đối với Lâm tiểu tử, Văn gia không thể đến đoạt thê tử của người từng làm hạ nhân nhà hắn, huống hồ từ nhỏ Khang Bình đã cùng lớn lên với Văn thiếu gia, mặc dù không thể nói tình đồng huynh đệ, nhưng cũng không kém là bao. Mà Lâm Khang Bình nói gia đình hắn đơn giản, Tình nhi gả qua cũng không cần chịu khổ, trọng yếu nhất là làm người nhiệt tình chung thủy, hắn nói đã thích Tử Tình mấy năm. Hèn gì ta thấy tiểu tử này luôn thích đến nhà mình?"

"Hình như Tình nhi đều đem vốn riêng giao cho tiểu tử kia, nói là cùng nhau làm buôn bán gì đó, lúc trước còn đưa sổ sách đi lại. Tử Tình giao cho hắn mười lượng và một bức tranh thêu, người nọ nói bán cho người nước ngoài được ba mươi lượng bạc, Tử Tình đem số bạc này đầu tư tiếp. Tới tới lui lui, bây giờ đã có hơn 100 lượng. Mới có vài năm mf đã kiếm nhiều như vậy, nói lý lẽ thì tiểu tử này vẫn có chút năng lực."

"Nghe ngươi nói vậy, không phải là Tình nhi cũng thích tiểu tử kia chứ?"

"Tình nhi còn nhỏ, hình như cũng không có tâm tư ấy, ta thấy nàng một lòng một dạ dành vốn riêng. Nhưng quả thật nàng đối xử lới Lâm tiểu tử không sai, hai người ở cùng nhau thì nói nói cười cười, đối xử với Văn thiếu gia lại lạnh  lùng hơn."

Vợ chồng hai người thương nghị lúc lâu, Tăng Thụy Tường thích, Thẩm thị cũng cảm thấy Lâm Khang Bình cũng được, hai người quen biết từ nhỏ, cũng có cảm tình nhất định, hơn nữa Lâm Khang Bình không có ràng buộc, đáp ứng sẽ an cư ở gần đây, việc này đả động Thẩm thị, mấy năm nay nàng bị cả đống người nhà chồng làm nản lòng thoái chí. Tự nhiên hi vọng nữ nhi có thể có cuộc sống đơn giản.

Thẩm thị còn riêng tìm Tử Tình hỏi một lần, đem quan hệ với Văn gia và lí do Tử Tình phải lập tức đính hôn, "Nói lý lẽ, lời này nương không thể hỏi con một cách thẳng thừng. Đã có cha cùng nương thay con làm chủ. Nhưng nương biết tính tình của con, không muốn ủy khuất con, dù sao tương lai là của con, nương vẫn hi vọng con tìm được người vừa ý. Đừng giống nương, vất vả nhiều năm như vậy. Các con đã quen biết vài năm, nương thấy thường ngày các con cũng là vô cùng tốt, bằng không, con sẽ không đưa vốn riêng  giao hết cho hắn. Con nói một lời chắc chắn đi, nếu không thích thì nương sẽ nhanh chóng tìm người khác hỏi thăm. Cha con thì thấy Lâm tiểu tử coi như không sai, đọc sách ít một tí, nhưng nương cảm thấy kiếm bạc nuôi gia đình mới là chủ yếu, nương chỉ ngại việc hắn từng làm hạ nhân."

Tử Tình cúi đầu suy nghĩ, Thẩm thị cho rằng nàng không đồng ý, há mồm hỏi: "Chẳng lẽ ngươi không đồng ý? Hoặc là muốn tìm một người đọc sách? Dù sao người đọc sách nói ra cũng thể diện một ít, ngươi lại là một người lòng dạ cao, cũng không thể ủy khuất ngươi luôn luôn ở mãi trong cái nông thôn này, gả cho người đọc sách, tương lai đậu làm cái chức quan, cũng không uổng tài ba và tướng mạo của con. Ta sẽ nhờ người hỏi thăm gần đây có người thích hợp không, tốt nhất là tú tài."

"Nương, tú tài cũng không phải lúc nào cũng được như ý. Của cải giàu có, hơn phân nửa là người trong thành, khẳng định chướng mắt người nông thôn chúng ta; gia cảnh bần hàn, nếu thi mãi mà không đậu, một con mọt sách không biết làm gì, con còn phải nuôi hắn; một người nông thôn, hơi chút có chút của cải , cá tính và gia đình đơn giản thì đâu dễ tìm. Mặc dù tìm được, có tiền hay không có tiền, nếu có thể thi đậu tiến sĩ, vào quan trường, tương lai chỉ sợ không ít tam thê tứ thiếp, con cũng không nguyện ý. Vẫn chọn Lâm Khang Bình đi, ta nghĩ kĩ rồi, dù sao chúng con cũng quen nhau, cũng hiểu biết lẫn nhau, nwhng phải nói trước một chuyện là tương lai hắn không thể cưới thiếp."

Nếu Tử Tình không có một chút cảm giác với Lâm Khang Bình thì sẽ không quyết định đính hôn nhanh như vậy.

Tăng Thụy Tường lúc đầu còn nói qua vài ngày sẽ truyền tin cho Lâm Khang Bình, ai ngờ sáng sớm hôm sau, Lâm Khang Bình đã đi đến, còn đem hộ tịch của mình đến, Thẩm thị cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng trải qua đêm qua, hôm nay nhìn lại hắn, phảng phất thuận mắt hơn xưa, mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thích.

Tăng Thụy Tường thấy đã quyết định chọn người nào cũng nên mau chóng kết thúc mọi chuyện, để tránh lại có chuyện phức tạp xảy ra. Tăng Thụy Tường nói điều kiện của Tử Tình ra, Lâm Khang Bình đáp ứng, hưng phấn nhảy cẩng lên, sau đó chạy nhanh đi, chỉ bỏ lại một câu, "Xin thúc thúc nói cho Tử Tình cô nương biết, ta tuyệt đối sẽ không phụ nàng, hiện tại ta phải đi tìm bà mối."

Bên này Tăng Thụy Tường đi lão phòng thông báo cho lão gia tử cùng Điền thị, Điền thị nghe xong thật không vui, còn ghi hận chuyện Đại Mao, bĩu môi hỏi: "Ta nghĩ các ngươi sẽ tìm được một người thật tốt, tìm tới tìm lui cũng chỉ là một đứa nô tài, mạnh hơn Đại Mao của ta cái gì? Nhưng ta cũng muốn biết, vì sao hai ca ca chưa đính hôn mà Tử Tình đã đính hôn trước?"

Tăng Thụy Tường nghe xong giải thích: "Khang Bình đã sớm không phải là nô tài, ta làm sao có thể đem Tình nhi gả cho một người nô tài?" Về phần nguyên nhân, Tăng Thụy Tường cũng lười nhiều lời. Hắn bất mãn với mẫu thân càng ngày càng nhiều.

"Bây giờ không phải nô tài, nhưng xuất thân lại là nô tài, nói ra thì nghe không lọt tai, ngươi cũng là một tú tài, bây giờ Tử Phúc đã ở thư viện gì đó đọc sách, tương lai chỉ sợ còn muốn thi làm quan, ngươi liền nhẫn tâm để cho người chê cười sau lưng Tử Phúc à, chê cười rằng ‘muội phu(em rể) ngươi là nô tài ’, không phải là ta thiên vị Đại Mao, Đại Mao sao lại không mạnh hơn côn kẻ nô tài? Cho dù nhà muội tử ngươi nghèo túng, ngươi cho nhiều đồ cưới là được. Với lại chỉ là một đứa nô tài, chưa hẳn có thể lấy ra cái sính lễ đứng đắn gì, kết quả là ngươi còn không phải cho Tử Tình một phần đồ cưới phong phú à? Ta cùng không hiểu, vì sao ngươi thà rằng cầm đồ trợ cấp cho người ngoài không liên quan, cũng không chịu chiếu cố một chút muội tử cùng cháu ngoại?"

"Nương, ngươi cứ yên tâm đi, ta làm sao có thể không hỏi thăm rõ ràng mà đã vội vàng đáp ứng gả Tình nhi đi? mặc dù Khang Bình không có tiền đồ lớn gì, không thể đọc sách làm quan, nhưng hắn biết nuôi gia đình, cần gì chúng ta đi trợ cấp?" Tăng Thụy Tường thật sự không muốn giải thích quá nhiều, bởi vì hắn cũng biết, mình nói nhiều thì cũng không thể làm nương thay đổi quan điểm, tìm cái cớ.

Tử Lộc biết Tử Tình sắp đính hôn, trong lòng cũng không hiểu, hỏi qua Thẩm thị, Thẩm thị chỉ nói sơ sơ, cũng dặn dò hắn không cần hỏi nhiều, Tử Lộc đành phải áp chế lòng nghi ngờ, nói với Tử Tình: "Muội muội, nhị ca biết ngươi luôn luôn có chủ ý, ngươi đã đồng ý chủ trương của cha mẹ, nói vậy ngươi cũng biết rõ ràng, nhị ca chỉ cảm thấy hắn không xứng với muội muội mà thôi, nhị ca cảm thấy tương lai muội phu của ta nhất định phải có học thức đầy bụng, cũng có thể cho ngươi cuộc sống áo cơm không lo. Ai ngờ kế hoạch biến hóa, ngươi cần phải nghĩ kĩ, nhị ca không hy vọng tương lai ngươi hối hận."

Tử Tình nghe xong đẩy hắn vào thư phòng, nói: "Nhị ca yên tâm, cha mẹ làm vậy đương nhiên là có đạo lý, ngươi yên tâm mà ôn đi, chẳng lẽ ngươi còn không tin ta sao?"

Bởi vì song phương đều đã bàn luận tốt, bát tự (ngày sinh tháng đẻ, ý ở đây tuổi hợp nhau ý) hai người cũng hợp, hơn nữa duyên số Tử Tình nhiều, sinh đẻ tốt, Lâm Khang Bình biết, càng vui mừng cười toe tóe, Điền thị cùng Xuân Ngọc đã biết, còn căm giận bất bình, như thể Lâm Khang Bình đoạt phú quý của các nàng.

Bà mối chỉ nói sơ qua thôi. Ngày hai mươi tháng ba, Lâm Khang Bình mang theo bà mối, còn có Chu chưởng quầy cùng đến, cha mẹ Lâm Khang Bình đều mất, cha mẹ nuôi bán hắn ra ngoài, thoát nô tịch, hộ tịch của hắn ở An Châu, không có trưởng bối (người trên, ông bà cha mẹ anh chị), liền mời Chu chưởng quầy làm chức trưởng bối, đối với hai nhà mà nói, Chu chưởng quầy cũng coi như một nửa bà mối, một nửa trưởng bối, còn có thể đem tin tức truyền đến Văn gia.

Ở nông thôn không chú ý nhiều tập tục lắm, hơn nữa Tăng gia làm việc này hơi vội vàng, Tăng gia chỉ mời lão gia tử, Điền thị cùng với Hà thị đi xem lễ, Chu chưởng quầy cùng Tăng Thụy Tường đều kí tên vào hôn thư (như thể giấy đăng kí kết hôn), bà mối kí tên vào hôn thư của 2 bên, sau đó trao đổi hôn thư là cơ bản hoàn thành .

Lễ vật Lâm Khang Bình đưa cho Tử Tình là một đôi vòng tay long phượng vàng, còn có một đôi bươm bướm làm từ tơ vàng (vàng kéo thành sợi mảnh), trông rất sống động, ở giữa là một viên trân châu nhỏ, so với vật ngày đó Văn tam đưa còn tinh xảo hơn, vừa vặn mang lên tóc Tử Tình, bây giờ Tử Tình đang vào thời kì trưởng thành, búi tóc 2 bên, cắm trăng sức vào càng có vẻ thanh tú (vẻ đẹp thanh cao) bức người.

Lâm Khang Bình tự mình đeo đôi bươm bướm lên cho Tử Tình, nhỏ giọng nói: "Ta mua nó đã một năm , hôm nay rốt cục cũng mang được cho ngươi, nằm mơ đều muốn có một ngày này." Nói xong, lại đem vòng tay long phượng đeo cho nàng.

Tử Tình liếc hắn một cái, không dám nói gì, ánh mắt Điền thị nhìn chằm chằm vòng tay vàng trên tay Tử Tình, bà thật sự không nghĩ tới, không phải Lâm tiểu tử này chỉ là một tên nô tài nghèo đói sao? Sao lại có thể lấy ra một đôi vòng tay vàng đến? Còn có đồ trang sức cũng là vàng nữa, làm sao có thể? Còn nữa, vì sao Tử Tình lại vội vàng đính hôn? Cho dù điều kiện Lâm tiểu tử không quá kém, nhưng dù sao đã từng làm nô tài, lão nhị luôn miệng nói đau lòng Tử Tình, sao lại đính hôn đơn giản như thế? Điền thị nghĩ mãi không xong.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.08.2014, 14:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:) Tử Tình mới đính hôn mà, cưới thì phải chờ mấy năm nữa cơ

Hàng về trên quê hương  :sofunny:  :sofunny:


Chương 121: Một bạt tai



Điền thị đang suy nghĩ, thì song phương đã cất hôn thư, nghi thức liền kết thúc, chỉ còn chờ đi quan phủ xin phép một chút, thừa lại chính là Thẩm thị thu xếp cả nhà ăn cơm, lão gia tử cùng Tăng Thụy Tường, Chu chưởng quầy, Lâm Khang Bình một bàn, có người nam khác nhà, nên Điền thị cùng Hà thị và Thẩm thị mở thêm một bàn ở gần bếp.

Chu chưởng quầy cười nói: "Tăng lão gia đúng là có mắt nhìn tốt, nói thật, đứa nhỏ Khang Bình này ta cũng coi hắn vài năm, ổn trọng, thông minh, có thể chịu khổ, có tiền đồ. Ngươi yên tâm, ta biết nên làm thế nào."

Tăng Thụy Tường hai tay nâng chén kính rượu: "Cảm tạ, rất cảm tạ, đừng nói lời dư thừa nữa, uống rượu."

Điền thị nghe Chu chưởng quầy nói, nổi lên nghi vấn trong lòng, trực tiếp Thẩm thị hỏi: "Cái gì mà gọi là ‘nên làm thế nào’? Chẳng lẽ Tử Tình đính hôn có ẩn tình khác, ta đã nói rồi, lão đại lão nhị cũng chưa đính hôn, nàng gấp vậy làm gì? Đến cùng là xảy ra chuyện gì, một đám đều coi chúng ta là người chết à?"

"Nương, làm gì có ẩn tình khác, chẳng qua là thấy đứa nhỏ Lâm Khang Bình này điều kiện được, quen biết cùng chúng ta, không nghĩ lỡ mất thôi, năm nay hắn cũng mười bảy, cùng tuổi với Phúc nhi. Nói đến Phúc nhi, năm nay cũng nên cho hắn xem xét một nhà tốt." Thẩm thị đáp.

"Thông gia muội tử cũng quá sốt ruột chút, ngươi yên tâm đi, con cháu đều có phúc của con cháu, chúng ta già rồi, đừng quản việc này, cứ sống yên ổn mấy năm nữa đi." Hà thị nói.

Điền thị đang muốn phản bác, chuông cửa vang, Tử Hỉ chạy tới mở cửa, người đến cư nhiên là cả nhà Xuân Ngọc, Xuân Ngọc vừa vào cửa liền hét lên: "Nhị ca, ngươi cũng quá keo kiệt đi, nói thế nào thì cũng là chất nữ của ta đính hôn, sao đến một bữa cơm cũng không mời chúng ta ăn? Chẳng lẽ là vì thân phận con rể rất cao, sợ chúng ta đến mất mặt à. Hay bởi vì thân phận con rể quá thấp, không mời khách, tùy tùy tiện tiện liền gả đi. Ta nhớ ngươi đã từng nói, Tử Tình là bảo bối trong lòng ngươi, sao đính thân còn lén lút. Ta muốn nhìn xem tên nô tài kia có gì tốt hơn Đại Mao? Người đâu, là ai?"

Thẩm thị nghe xong, tức giận sắc mặt trắng bệch, Tử Tình vội đỡ nàng, Tăng Thụy Tường đi ra, nhìn chằm chằm Xuân Ngọc nói: "Ngươi nếu im lặng đến ăn một ly rượu mừng, thì ngươi liền thành thành thật thật ngồi xuống rồi sau đó dẫn cả nhà ngươi về. Nói thế nào thì ta cũng là nhị ca của ngươi, để ngươi giương oai ở đây, cũng không nhìn xem hôm nay là trường hợp gì à?" Tăng Thụy Tường nói xong, nhìn Điền thị một cái, ngày đó rõ ràng giao đãi với bà, bảo không cần nói cho nhà Xuân Ngọc, bản thân cũng không định mời khách .

Lão gia tử đi ra, trừng mắt nhìn Điền thị, cũng nói với Xuân Ngọc: "Ăn cái gì mà ăn, nhị ca ngươi cùng con rể mới vừa vặn muốn đi huyện. làm gì có thời gian mà chiêu đãi các ngươi."

Lâm Khang Bình cũng đi ra, hỏi: "Vị này là cô cô của Tử Tình à, vừa rồi là ngươi muốn gặp ta sao? Không biết cô cô có gì chỉ giáo?"

Xuân Ngọc liếc mắt nhìn Lâm Khang Bình, hỏi: "Ngươi có thể kêu cô cô à? Có gì mà ngươi đã vội vã kêu ta là cô cô, ta thấy ngươi cũng chỉ thế thôi. Chỉ cao hơn Đại Mao nhà ta một ít, có gì đặc biệt hơn người, phải muốn che đậy? Cũng không biết nhị ca thích ngươi cái gì? Đại Mao nhà của ta tốt xấu gì còn đọc sách mấy năm, còn không bằng một nô tài à?"

"Ta cho rằng cô cô của Tình nhi cũng là cô cô của ta, đã không muốn thì xin hỏi vị đại thẩm này, ngươi vì sao muốn gặp ta? Mở miệng ngậm miệng nô tài, vị đại thẩm này nói vậy thì cũng chưa từng nghe qua một câu à, người gác cổng nhà tể cũng là quan thất phẩm. Ngươi nói bậy bạ, đắc tội ta không quan trọng, chỉ sợ ngày nào đó đắc tội người không nên đắc tội, có ngày ngươi sẽ hối hận." Lâm Khang Bình chậm rì rì nói.

Yến Nhân Đạt kéo Xuân Ngọc, thì thầm vài câu, Xuân Ngọc vẫn không phục, căm giận nói: "Cái gì chứ, ta cũng không tin, Đại Mao nhà của ta còn tìm không được một người hơn Tử Tình? Cũng chỉ có các ngươi coi nàng làm bảo bối, chờ một ngày nàng cũng làm ra chuyện giống Tử Bình, . . ."

Xuân Ngọc chưa nói xong, Tăng Thụy Tường "Chát" một cái, cho nàng một bạt tai, một bạt tai này không chỉ làm Xuân Ngọc ngây dại, cũng đem Điền thị cùng lão gia tử, còn có Thẩm thị nữa đều ngây dại, tất cả đều nhìn hắn.

Tăng Thụy Tường chỉ vào Xuân Ngọc, mắng: "Đây là lời mà một người cô cô nói à? Ngươi cũng có con trai con gái à? Ngươi có thể tùy ý để người khác hắt nước bẩn vào người con ngươi không? Danh dự của nữ nhi ta có thể để ngươi tùy tùy tiện tiện nói xấu hả?"

Xuân Ngọc ôm nửa bên mặt, nhìn Tăng Thụy Tường bằng vẻ mặt không thể tin, nhị ca luôn luôn yếu đuối dễ nói chuyện, hôm nay lại ra tay đánh nàng? Nhưng lại là đánh trước mặt cha mẹ cùng người ngoài, nàng khó thở cũng quên khóc lóc om sòm, nhìn Tăng Thụy Tường, nhìn nhìn Điền thị, giống như choáng váng.

"Cho dù Xuân Ngọc có nói sai, cũng là nhất thời hồ đồ, ngươi làm ca ca thì cũng không thể đánh nàng trước mặt mọi người, nói nàng vài câu là được. Huống chi còn có người làm cha làm nương đứng một bên hả?" Điền thị đau lòng nhìn Xuân Ngọc.

"Ta vẫn thấy đúng là nên đánh, nếu Tường nhi không ra tay, ta cũng muốn ra tay, đừng nói gì nữa, chúng ta đi thôi." Lão gia tử nói xong, lại chuyển hướng chu chưởng quầy, nói: "Xin lỗi, vị chưởng quầy này, làm ngươi chê cười rồi, đều tại ta không biết dạy con gái. Nhưng đứa cháu gái này của ta rất tốt, không phải lão già như ta khoe khoang đâu, tiểu thư nhà giàu thì ta chưa thấy qua, nhưng trong thôn này thì không ai qua nó cả. Thứ nhất là nó còn nhỏ, thứ hai là nó cũng không thường ra ngoài, cho nên đến nay không có người tới cửa cầu hôn, các ngươi người thứ nhất, nếu không có ý kiến gì, thì bây giờ đi nha môn làm gì, nếu lo lắng có cái gì không tốt, hoặc là chúng ta giấu diếm các ngươi cái gì, muốn hối hận cũng kịp."

Chu chưởng quầy nhìn Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình nhanh nói: "Nghe lời ông nội nói, bây giờ đi nha môn, vừa vặn ngồi xe ngựa nhà Chu thúc. Ngươi nói đi, nhạc phụ?"

"Khang Bình, ngươi vào đây, ta có lời muốn nói với ngươi." Thẩm thị đột nhiên nói.

"Không cần, nhạc mẫu, đừng nói thêm gì nữa, nha môn cũng sắp đóng cửa, lần sau ta đến sẽ nghe. Ta muốn cưới Tình nhi, sau này mặc kệ có xảy ra chuyện gì, ta đều không hối hận. Ta thề, đời này ta chỉ cưới một mình Tình nhi, ta nhất định sẽ không rời không bỏ Tình nhi, ở đây có các vị làm chứng. Nếu như ngày nào đó ta làm sai, thì ta chết." Lâm Khang Bình lời nói có khí phách.

"Muội phu, vốn ta còn có chút không xem trọng ngươi, nghĩ đến ngươi không đọc sách. Nhưng vừa rồi ngươi nói chuyện, ta thật là có chút phục ngươi, trước kia là ta không đúng, không có mắt." Tử Lộc tiến lên, vỗ bả vai Lâm Khang Bình.

"Tỷ phu, ta cũng xem trọng ngươi, ngươi oách thật." Tử Hỉ nói. Tử Thọ thì đang ở học đường nên không ở nhà.

"Khang Bình đều nói như vậy rồi thì chúng ta vẫn nên nhanh đi thôi." Chu chưởng quầy nói.

Tăng Thụy Tường dẫn Lâm Khang Bình đi rồi, lão gia tử cũng mang theo một nhà Xuân Ngọc đi, chờ khách nhân vừa đi, Hà thị lôi kéo tay Tử Tình, vào phòng ngủ, nói: "Đứa nhỏ, ủy khuất ngươi rồi, cô cô của ngươi cũng thật kỳ quái, cũng may hôm nay cha ngươi cuối cùng cũng kiên cường, bằng không, nương ngươi còn không biết tức giận thành dạng gì nữa? Mà cô cô của ngươi sao lại nói vậy?

Tử Tình nghĩ bà còn không biết chuyện đã xảy ra vào tháng giêng, nên ngọn nguồn sự tình nói ra, Hà thị nghe xong lắc đầu: "Đó là nhà kiểu gì chứ? May mà lúc này cha ngươi không có nghe bà nội ngươi, bằng không, lão bà tử nwh ta cũng phải liều mạng phản đối, nữ nhi của ta - nương ngươi khổ mười năm sau, bà ngoại cũng không muốn ngươi chịu khổ, nương ngươi cũng sẽ liều chết phản đối . Đứa nhỏ, bà ngoại không ngờ ngươi lại đính hôn nhanh như vậy, nương ngươi đã nói lí do, ta bị hù nhảy dựng, đứa nhỏ, ngươi cũng đừng oán hận cha nương ngươi, người ta nhà giàu bề ngoài thì đẹp, thật ra một nữ nhân chỉ cần đi vào nhà cao cửa rộng kia, cả đời sẽ bị giam cầm, nhất là một người không có thế lực như ngươi, chỉ sợ mạng ngươi còn khó giữ, cha mẹ ở nhà sao biết được chuyện gì xảy ra? Ngươi cũng lớn, phải thông cảm cho nương."

"Bà ngoại, con hiểu mà, con không oán hận gì, ta cũng không muốn tiến nhà cao cửa rộng, cửa rất cao, con với không tới."

"Bà ngoại biết ngươi là người thông thấu, bà ngoại thấy, lấy tướng mạo của ngươi, không nói vạn dặm mới tìm được một người, thì cũng là ngàn dặm với tìm ra được người như con, sống ở nông thôn thì thật có chút ủy khuất. Thật ra, lúc ngươi mới sinh, ta nhìn thấy diện mạo của ngươi, rất giống mẫu thân ta, hơn nữa, trí tuệ của ngươi cũng giống nàng, nghe nói nàng cũng là mất ba bốn năm đi học một tay nghề thêu, lấy một tay nghề thêu thùa sống ở nhà giàu, nhưng không nghĩ tới, hôm nay ngươi cũng đụng phải nan đề nàng từng đã gặp, hơn nữa, ngươi cũng chọn con đường giống nàng."

Lời Hà thị nói gợi lên sự quan tâm của Tử Tình, nàng nghe Thẩm thị nói qua, là một tú nữ ở nhà giàu Hàng Châu đi ra, làm sao có thể trằn trọc ngàn dặm xa xôi trở về nhà cũ, gả cho một nông phu, bên trong khẳng định có rất nhiều xót xa mà người khác không biết, không biết vì sao, trong lòng Tử Tình đột nhiên cảm thấy đau nhói, hỏi: "Bà ngoại, bà cố của con là người thế nào, bà có thể kể một chút cho con biết không?"

Hà thị nghe xong lời Tử Tình nói, ánh mắt nhìn về ngoài cửa sổ, lâm vào trầm tư, thật lâu sau mới nói một câu, "Có cái gì để nói đâu, dù sao cũng là nha hoàn một nhà có tiền, tú nương cũng là nha hoàn, lại bị công tử nhà đó coi trọng, nha hoàn bị chính thê (vợ cả) làm cho cùng đường, cũng may lão phu nhân niệm tình cũ, chấp thuận để nàng thoát nô tịch (kiếp nô tài), trằn trọc trở lại nhà cũ lập gia đình mà thôi. Nhưng là nương ngươi, ta cuối cùng cho rằng, bằng bộ dạng của nàng cùng một tay thêu thùa, gả cho nông phụ thì ủy khuất, tuyển đến tuyển đi liền tuyển cha ngươi, kết quả, ngươi nhìn nhà nội ngươi đi, cũng có thể nghĩ đến năm đó nương ngươi sống thế nào, hôm nay ta thấy Khang Bình còn hơn cha ngươi một ít."

Lời Hà thị nói xúc động tâm sự của Tử Tình, cũng nhìn ngoài cửa sổ, trầm tư.

Hai người đính hôn xong, Thẩm thị dẫn Tử Lộc đi An Châu thành, phòng trọ là Lâm Khang Bình tìm, nói hắn tương đối quen An Châu thành. Tăng Thụy Tường cũng đi dạy ở học quán, mỗi ngày Tử Tình cùng bà ngoại và tiểu muội vọi vàng cây ăn quả phía sau núi, một ngày thời gian, cảm giác rất nhanh đi qua.

Đương nhiên mấy ngày này, Lâm Khang Bình hầu như ngày nào cũng đến, cùng Tử Tình xới đất, làm cỏ, bón phân cho dưa hấu, còn tuần tra mỗi ngày sau núi, nhặt trứng gà, đem phân gà dê xúc đổ vào dưới gốc cây, cảm tình của hai người cũng dần dần tăng ôn, chủ yếu là Tử Tình biết đối phương là chồng tương lai, nên liền buông ra tâm tư để tiếp nhận hắn, khi rãnh rỗi còn làm quần áo giày dép cho Lâm Khang Bình, trong nhà có sẵn vải dệt cũng mà.

Này ngày, hai người đang ở vội vàng, nghe thấy ngoài cửa có một trận tiếng vó ngựa, thẳng đến cổng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.08.2014, 14:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 6093 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 122: Văn Tam nói



Tử Tình đang đù giỡn cùng Lâm Khang Bình, ngày đính hôn đó, Lâm Khang Bình nói một câu "người gác cổng nhà tể cũng là quan thất phẩm" để uy hiếp Xuân Ngọc, Tử Tình hỏi hắn chẳng lẽ có người đắc tội hắn, thật sự có thể mượn thế lực của Văn gia đến sao?

Lâm Khang Bình cười trở về một câu: "Ngươi chẳng lẽ không biết có câu thành ngữ ‘cáo mượn oai hùm’?"

Tử Tình nghe xong, cười ha ha, lúc này nghe thấy tiếng vó ngựa đứng ở cửa, vội vàng đem cửa mở ra, ý cười trên mặt còn chưa tan, chỉ thấy một người nhảy từ trên ngựa xuống, hỏi Tử Tình: "Vì sao? Vì sao?"

Tử Tình tập trung nhìn vào, nguyên lai là Văn Tam, đính hôn gần một tháng, nên đến cuối cùng sẽ đến, nhưng Tử Tình chỉ có thể giả bộ hồ đồ, hỏi: "Cái gì mà vì sao? Ta không rõ ngươi hỏi cái gì?"

"Ngươi không rõ? Được, để ta làm cho ngươi rõ, vì sao đính hôn? Vì sao đính hôn nhanh như vậy? Vì sao không đợi ta? Vì sao ta không được? Hắn hơn ta chỗ nào? Hắn có thể cho ngươi thứ gì thì ta đều có thể cho ngươi thứ đấy, vì ngươi, ta trở mặt tổ mẫu, ngươi đừng gả cho hắn, được không?" Văn Tam câu đầu thì khí thế bức người, càng về sau càng khẩn cầu, trong lòng Tử Tình ê ẩm.

Lúc này, Lâm Khang Bình đi lại, lôi Tử Tình ra đằng sau lưng, nói: "Ngươi đừng trách nàng, nàng không biết gì cả, là ta nghe nhạc phụ nói muốn tìm một gia đình đính hôn cho Tử Tình, nên ta cầu thân, thẳng thắn mà nói, hôm nay ta không đính hôn cùng Tử Tình, Tử Tình cũng sẽ đính hôn cùng người khác, người kia không phải là ngươi. Ngươi biết không, ta cũng thích nàng, vì nàng, cái gì ta cũng làm, ngươi đừng quên, năm đó đã đồng ý với ta, ta làm được, còn ngươi?"

"Ta không nhớ đã đồng ý ngươi chuyện gì, ta chỉ nói, năm năm sau, ngươi có thể có tự do hoàn toàn, ta cũng tạm thời không dây dưa nàng, nhưng ta cũng không đồng ý buông tay như vậy, ta chỉ nghĩ sẽ an tâm đọc sách, tương lai có lợi thế thì đàm phán với nhà ta. Là ngươi, là ngươi giở trò quỷ, rõ ràng ngươi biết ta thích nàng, ngươi còn cướp của ta, thừa dịp ta an tâm đọc sách không ở đây, giở trò quỷ quái lừa nàng đính hôn với ngươi, vì sao? Khang Bình, nhiều năm như vậy, ta luôn luôn không coi ngươi làm hạ nhân, luôn luôn coi ngươi làm huynh đệ dư. Ngươi vì sao làm vậy? Ngươi tặng nàng cho ta, được không?" Nói xong Văn Tam đi lên, nói với Lâm Khang Bình.

Tử Tình thấy vậy, vừa định mở miệng, nghe câu của Văn Tam nói kế tiếp, ngược lại yên tĩnh muốn nghe Lâm Khang Bình trả lời thế nào, nếu Lâm Khang Bình vì không muốn đắc tội thế lực của Văn gia hoặc thân phận thiếu gia của Văn tam, muốn tặng mình đi, Tử Tình sẽ lập tức hối thân (hủy bỏ đính thân), nam tử như vậy không đáng để mình trả giá.

Lâm Khang Bình lui lại một bước, nói: "Ta không cướp gì của ngươi cả, ta cũng không thể tặng, Tử Tình không phải đồ vật, nàng là con người, nàng cũng có suy nghĩ của chính mình, có cuộc sống mà mình muốn! Ngươi tự hỏi ngươi đi, ngươi có thể cho nàng cái gì? Trừ bỏ tiền tài, ngươi có thể cho nàng cái gì? Văn gia có thể nhận nàng sao? Ngươi cảm thấy có  năng sao? Ngươi muốn đem thiên kim quan nhất phẩm kia đặt ở vị trí gì? Ngươi cảm thấy để Tử Tình theo ngươi làm thiếp, làm oán phụ như hậu viện Văn gia, ngươi không biết là ủy khuất nàng à? Chính ngươi cũng nói, không đành lòng ủy khuất nàng."

"Nhưng ta đã nỗ lực, ta náo loạn chỗ tổ mẫu, ta đáp ứng sẽ học giỏi, ta thay nàng tranh thủ vị trí bình thê, còn nữa, ta sẽ đối tốt với nàng, ở trong lòng ta nàng khác biệt, ta sẽ thương yêu nàng. Có phải ngươi nói những điều này với nàng, làm làm sợ, có phải không phải? Ngươi thì sao? Ngươi có năng lực cho Tình nhi cái gì?"

"Ngươi cảm thấy thiên kim nhất phẩm kia sẽ đáp ứng cùng ngồi cùng ăn với một nữ tử nông thôn à? Cho dù ngươi thương nàng, ngươi cảm thấy chính thê của ngươi có thể dễ dàng tha thứ tất cả sao? Nàng sẽ dễ dàng tha thứ mình bị bại dưới tay một thôn cô (nữ tử nông thôn)? Tuy rằng Tử Tình không phải một người thôn cô chân chính, nhưng trừ hai ta, trong mắt người ngoài, Tử Tình không phải là một nha đầu nông thôn sao? Ai biết nàng sẽ có thủ đoạn gì để đối phó Tình nhi, đến lúc đó chính ngươi ‘ốc còn không mang nổi mình ốc’ (thân mình còn lo chưa xong, còn lo người khác), ngươi muốn Tình nhi dựa vào ai trong cái nhà tù kia? Ngươi nhẫn tâm để Tình nhi như hoa tươi từ từ héo rũ ở hậu viện của ngươi hả? Mà ta lại khác, đời này ta chỉ biết có mình nàng, chỉ biết thương mình nàng, ta đã thề. Tuy rằng cuộc sống sẽ kham khổ một ít, nhưng ta sẽ nỗ lực, để Tình nhi sống cuộc sống nàng muốn, thiếu gia, ngươi về đi, ta đồng ý chuyện giúp ngươi năm năm, nhất định sẽ làm được, ngươi yên tâm."

"Ngươi dựa vào cái gì mà nói thế hả, ngươi không phải Tử Tình, ngươi làm sao mà biết Tử Tình không đồng ý, nếu không phải ngươi thừa dịp ta không ở đây mà phá rối, Tử Tình chưa hẳn sẽ lựa chọn ngươi." Văn tam thừa dịp Lâm Khang Bình không chú ý, lại đẩy một chút, Lâm Khang Bình không đứng vững, ngồi xuống trên đất.

Lâm Khang Bình muốn mở miệng, Tử Tình kéo hắn lên, đứng bên cạnh hắn, nói: "Văn tam, ta luôn luôn coi ngươi là bằng hữu (bạn bè), ta biết ngươi sống trông một gia đình như vậy, khó tránh khỏi sẽ không có bằng hữu, cảm thấy cô độc. Thật ra, ngươi cũng không nhận rõ tình cảm của ngươi, cái ngươi gọi là thích chẳng qua là cảm thấy ta mới mẻ, khác thiên kim tiểu thư cổng lớn nhà cao ở quanh ngươi, mà ta lại trùng hợp cho ngươi một phần tình bạn ngang hàng, tình bạn này làm ngươi ấm áp, ngươi khuyếch đại sự ấm áp này lên, tạo thành cái gọi là ‘yêu’. Mà thật ra, trong nội tâm ngươi cũng không có tình bạn ngang hàng, ngươi luôn luôn là người cao cao tại thượng, bố thí thứ mà ngươi thích. Ngươi đừng gấp gáp phủ nhận, thử hỏi, có người nào thiệt tình muốn coi là bạn bè mà tên thật cũng không chịu nói ra, ta quen ngươi cũng vài năm, đến nay ta còn không biết tên thật của ngươi, ngươi cảm thấy ngươi thật tâm sao?"

"Ta thật sự thích ngươi, ngươi không biết, lúc ta còn chưa biết ngươi, cha ta đã nói ngươi là người cơ trí, trí tuệ, năm đó, lúc tổ phụ (ông cố nội) ta qua đời, phụ thân ở nhà chịu tang, thuận tiện quản lý gia tộc sản nghiệp, Chu thúc bỗng nhiên đem nửa quả dưa hấu đi lại, phụ thân ăn qua, quả thật thật ngạc nhiên, ở nông thôn mà có dưa hấu chín sớm. Nhưng việc nhỏ này cũng không cần hắn tự mình đi qua, chính là hắn nghe Chu thúc nói người bán dưa hấu là một nha đầu năm sáu tuổi ở nông thôn, phụ thân ở nhà vừa vặn không có chuyện để làm, liền đi qua nhìn ngươi. Trở về thì nói, không ngờ một nha đầu năm sáu tuổi ở nông thôn, không riêng gì mồm miệng lanh lợi, còn biết chữ, ta liền nhớ kỹ ngươi. Lần thứ hai, là lúc ngươi bán đèn lồng, phụ thân vừa lúc ở nhà, có ấn tượng với ngươi, nói đi nhìn xem một hai năm nay ngươi có gì biến hóa không, ta nghe xong cũng rất tò mò, muốn đi theo. Ta còn nhớ rõ hình ảnh lúc đó, ngươi sợ cha ta không mua đèn lồng, một bộ cẩn thận lấy lòng, nhưng không để người khác chán ghét. Khi đó, ta có chút thích ngươi, cũng không có cơ hội gặp mặt nào, ta cũng cho đó là tính tình con nít. Cho đến hai năm sau, chúng ta ở trên đường gặp nhau, ta mới cảm thấy ta không quên được ngươi, nhìn thấy ngươi thật sự vui vẻ, nhưng ngươi lại quên ta mất."

lời Văn tam nói làm Tử Tình nhớ tới chuyện va chạm xe ngựa, thời gian nhoáng một cái mà qua, hài đồng ngây ngô năm đó bây giờ đã thành thiếu niên, nhưng năm đó bản thân sao có thể đoán trước hôm nay sẽ có chuyện này?

Tử Tình vừa định mở miệng, Văn tam tiếp tục nói: "Ta không nói cho ngươi biết tên cũng là có nguyên do, cha ta cha đã từng làm tuần muối ngự sử (quan kiểm tra thu thuế muối, muối là thứ đánh thuế cao nhất ở đây nhé), một năm đó ở Dương Châu, không biết đắc tội với ai, ta bị bắt cóc, tuy rằng sau này ta bình yên vô sự về nhà, nhưng đến cùng cũng bị một lo sợ cùng tra tấn. Về sau, phụ thân bảo ta đừng để người ngoài biết thân phận thật của mình. Rồi ta thành thói quen không nói tên, bây giờ ta nói cho ngươi biết, ta gọi là Văn Hạo Vũ." Văn tam lại biểu cảm ủy khuất nhìn Tử Tình, Tử Tình cảm thấy đau đầu.

"Văn Hạo Vũ, thật xin lỗi, ta hiểu lầm ngươi, nhưng ta thật sự không thích hợp với ngươi, Bình ca nói đúng, ta chính là nha đầu nông thôn, thứ nhất: ta thích được cuộc sống trong một gia tộc lớn, ta một cây cỏ dại, nuôi mãi tỏng phòng sẽ nhanh héo rũ, nương ta hay nói, người phải biết chỗ nào hợp với mình mới sống tự tại được, vị trí của ta là ngay tại nông thôn. Thứ hai: ta không có khả năng cũng một đống nữ nhân chia xẻ trượng phu, huống chi ta còn không phải là người lớn nhất, ta không có khả năng để bản thân trở thành một oán phụ, ngươi nhẫn tâm để ta trở thành hạng người như vậy sao? Ta hi vọng chúng ta vẫn có thể làm bằng hữu nói cười, còn ngươi, về nhà tắm nước ấm, ngủ một giấc, tâm tình sẽ không như ngươi tưởng tượng, một năm, hai năm, lúc ngươi nhớ tới sự xúc động của thời niên thiếu, ngươi sẽ cảm thấy rất nhẹ nhàng bình thường. Còn nữa, hi vọng ngươi không oán hận Bình ca, ở trong lòng hắn, ngươi không chỉ là thiếu gia, cũng là thân nhân duy nhất trong mấy năm nay của hắn."

Văn Hạo Vũ nghe xong, cúi đầu, hồi lâu mới ngẩng đầu, hỏi: "Ngươi không phải là ta, làm sao biết ta đau lòng thế nào? Ngươi nói dễ dàng như vậy vì ngươi đâu phải ta. Ta nghe trộm được tổ mẫu cùng cha ta nói chuyện, mới biết được ngươi đính hôn, vội vàng trở về gặp ngươi."

Nguyên lai ngày ấy sau khi Chu chưởng quầy trở về, tìm một cơ hội cùng Văn lão gia nói Tử Tình cùng Lâm Khang Bình đính hôn, Văn lão gia thật sự ngoài ý muốn, trầm ngâm hồi lâu, mới nói một câu, "Đáng tiếc , tiện nghi cho tiểu tử kia rồi. Cũng được, người ta đã quyết định, ta cũng không thể cưỡng cầu."

Mấy ngày sau, Văn lão gia vừa vặn vào kinh có việc, cùng Văn lão phu nhân bàn hôn sự của Văn tam, lão phu nhân nói ra tâm sự Văn tam, Văn lão gia mới nói: "Mẫu thân xin yên tâm, việc này sẽ không xảy ra, tất cả chỉ là Tam nhi nhất sương tình nguyện (đơn phương ý mờ), nha đầu nông thôn kia đã đính hôn rồi, đính hôn cùng cùng gã sai vặt Khang Bình của Tam nhi."

Văn tam vừa vặn đi lại thỉnh an, nghe được đoạn hội thoại này, vội chạy vào hỏi: "Cha, đây là sự thật à? Làm sao có thể? Cha, ngươi gạt ta phải không? Cha, ngươi nói mau đi, ngươi gạt ta phải không?"

"Làm càn, ngươi nhìn ngươi đi, ngươi là cháu ruột con trai trưởng Văn gia, làm sao có thể tùy ý lấy một nha đầu nông thôn? Nàng lại buông tha cho ngươi, gả cho một hạ nhân, nữ tử như vậy cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng, nhìn không thấy Văn gia chúng ta có gia nghiệp bao lớn! Ta còn tưởng rằng là dạng nữ tử gì, đáng giá để ngươi nhớ thương như vậy, nguyên lai là một nha đầu ở nông thôn, nhưng có chút hiểu biết, biết Văn gia chúng ta không phải tùy tiện làm mèo chó, vì điểm này nên chúng ta cũng không khó xử nàng." Văn lão phu nhân lớn tiếng nói.

"Tổ mẫu, ngươi không phải là ta, sao biết ta tâm đến cùng có bao nhiêu đđau khổ thế nào?" Văn tam nói xong, bỏ chạy.

"Ta đúng là không cam lòng, ra roi thúc ngựa ngàn dặm tìm đến, muốn hỏi kết quả, cũng chỉ làm đau lòng thêm, chẳng lẽ ta thật sự sai lầm ư?" Nói xong cũng không chờ trả lời, leo lên ngựa ra đi. Lâm Khang Bình lo lắng hắn tự mình trở về, cưỡi ngựa đuổi theo .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 545 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: endeone, Google [Bot], Ida, linhsongtu, naginataichigo, nhoccona4, Thanh Tử Hiên, VuBachNhatHong, Yên Vân và 158 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

20 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.