Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 24.08.2014, 12:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 41
edit nốt 2 chương sau khi mất điện, đến h mới đăng được cho mấy nàng



Chương 114: Hai năm sau



Thời gian nhoáng một cái, hai năm sắp đi qua, trong 2 năm này, Tử Tình cao lớn không ít, đã bắt đầu hiển lộ những đặc thù của thiếu nữ. Bởi vì uống sữa dê lâu dài, thậm chí có khi còn vụng trộm đổ ít sữa dê vào nước tắm, làn da trắng nõn, hơn nữa ngũ quan thanh tú, quần áo, khí chất tuyệt đối không giống nữ hài nông thôn, Thẩm thị bị chuyện Tử Bình làm chấn động, nên không để nữ nhi ra ngoài nhiều, cho dù ra ngoài cũng có người theo cùng.

Nói đến Tử Bình, cha nàng đến nay vẫn chưa tha thứ cho nàng, cũng luôn luôn cự tuyệt không thấy nàng, lúc Tử Bình sinh đứa nhỏ, Thẩm thị dẫn Tử Tình đi thăm, cho nàng chút trứng gà, gà mái, và ít vải mịn dùng cho em bé, lúc đó vợ chồng Tử Bình mua một căn nhà ở một góc xó phía tây An Châu thành, bên trong chỉ có một phòng mà hai gian phòng ở, trượng phu của Tử Bình ra ngoài làm công, Tử Bình cuốc mảnh đất gần bên tường thành trồng rau, dựa vào bán đồ ăn, nuôi gà vịt mới miễn cưỡng duy trì cuộc sống, rất là vất vả.

Tử Tình thấy trượng phu Tử Bình thổ lộ với Thẩm thị, hắn không để thê tử chịu khổ, "Thím, ngươi xem, vì nàng sinh đứa nhỏ cần bổ dưỡng thân thể, con ba ba ta cũng mua, ta nói ta sẽ không bạc đãi nàng. Thím, ngươi giúp ta khuyên nhủ nhạc phụ đi, đứa nhỏ sinh ra, ta ôm nó đi gặp ông ngoại của nó."

Thẩm thị nghe xong, từ chối cho ý kiến, chỉ bảo Tử Bình chiếu cố tốt bản thân, thấy Tử Bình nước mắt rưng rưng, Thẩm thị rất xót xa, không đành lòng lập tức bước đi, nên ở lại an ủi một hồi lâu. Sau này, Tử Bình sinh một nam hài, truyền tin cho Tăng Thụy Khánh, Tăng Thụy Khánh không chỉ không đáp ứng gặp mặt, còn bắt Chu thị không được đi thăm hỏi. Đến nay đứa nhỏ đã một tuổi rưỡi, còn chưa được gặp mặt ông ngoại bà ngoại.

Bạn tốt của Tử Tình - Tiêu Tú Thủy đã gả đi vào mùa thu năm ngoái, hai người khóc rống một hồi, Tử Bình đem cái gương thủy tinh nhỏ mà Văn gia tặng và một đôi hoa tai mua ở kinh thành đưa cho nàng, Tú Thủy thích, coi nó như bảo bối, ném bức bình phong mà Tử Tình cực khổ thêu sang một bên, Tử Tình bất mãn kháng nghị: "Cô cô tốt của ta. Ngươi có biết bình phong này ta thêu có thể bán được bao nhiêu bạc không? Ít nhất là 10 lượng đó. Thế mà ngươi không cười lấy một cái."

"Xùy, muốn ăn đòn à. Ai bảo ta không cười, trong lòng ta cười đây này. Ta chỉ biết ngươi đối tốt với ta nhất, không uổng công bạch thương ngươi. Chờ ngày nào đó cô cô không có bạc thì sẽ bán nó." Tú Thủy vẫn tính tình tùy tiện.

"Phi, đại cát đại lợi, nào có tân nương nào nói mình như thế? Nhưng mà ngươi phải học quản lý nhà cửa cho tốt, trong lòng phải có tính toán." Tử Tình thấy Tú Thủy không chú ý đến tương lai lắm. Nếu nhà trai giàu có, thì cuộc sống có lẽ tốt một ít, cá tính của Tú Thủy là hôm nay có ăn là được, không cần biết ngày mai ra sao, hơn nữa lại không biết thêu thùa.

Tử Tình cứ nghĩ đến nàng, nội tâm thật ấm áp, cũng không biết nàng hiện tại sống thế nào, chỉ biết là nàng mang thai đã nửa năm .

Đang miên man suy nghĩ, Tử Tình nghe được bên ngoài có giọng nói của lão gia tử cùng Điền thị, cuối năm, Tăng Thụy Tường và Tử Phúc mời hai người đến ăn cơm. Vốn muốn để bọn họ trọ xuống tại đây, bất đắc dĩ bọn họ nói lão phòng còn nuôi gà vịt, một nhà Tăng Thụy Khánh chuyển đi mãi mà không trở về, nhà không có người thì không tốt. Cuối năm cũng nhiều kẻ trộm, mà ăn trộm gà vịt càng nhiều, có thể bán giá tốt. Dù sao bọn họ cũng đi tới được, mỗi ngày đến ăn cơm chiều rồi mới đi.

Trong nhà không có cam, Thẩm thị bảo Tử Tình cùng Tử Thọ đến sau núi lấy ít cam về ăn, Tử Tình mang rổ đi đến phía sau núi, cây ăn quả cơ bản đã kết quả hết, mấy cây ăn quả được Tử Tình chiết thành công, đương nhiên không phải chiết một lần là thành công , thất bại mấy lần, cuối cùng cũng ra chồi mới.

Trong nhà ngày càng giàu có, năm trước cây ăn quả thu vào cũng được bảy tám trăm lượng bạc, đương nhiên dẫn đầu vẫn là cam, một quả cam bán được 6 văn, Văn gia yêu cầu một sọt 100 quả, đưa đi kinh thành, trong nhà để lại một ít để chưng tết. Hai năm nay, trong nhà lại mua năm cửa hàng, một trăm năm mươi mẫu ruộng nước, Thẩm thị cười nói chuẩn bị cho mỗi con hai cửa hiệu, một trăm mẫu ruộng nước.

"Tỷ, ngươi nghĩ cái gì thế? Gọi ngươi vài lần ngươi cũng không nghe thấy." Tử Thọ lay Tử Tình.

"A, không nghĩ cái gì, nghĩ ngươi ở huyện học nửa năm có quen không ấy mà?" Tử Thọ vào huyện học lúc tháng bảy, bởi vì năm sau Tử Lộc định thi tú tài, không có cách nào chiếu cố hắn, cho nên nửa năm nay để mình Tử Thọ đi, giống Tử Lộc năm đó.

Hai người về nhà, tiểu cô Thu Ngọc đã có mặt, hai năm trước sanh non, đến nay nàng vừa mới mang thai ba tháng, rất là cẩn thận, trước mắt trừ chuyện về nhà chồng ngủ, còn phần lớn thời gian thì ở nhà mẹ đẻ, thường xuyên đến Thẩm thị ăn cơm, nói ăn ở chỗ khác cũng ăn không được đồ ngon, sợ đứa nhỏ mệt.

Tuy rằng Thẩm thị không thích, nhưng không thể cự tuyệt, dù sao nàng là phụ nữ có thai, hơn nữa lại vất vả lắm mới có được, cũng may nàng chỉ đi 1 người, thời gian dài quá Thẩm thị cũng sẽ không thể làm món ăn nào nàng thích, trong nhà có cái gì thì ăn cái nấy. Tử Tình không tin nàng nhìn không ra, chỉ là da mặt tương đối dày mà thôi.

Điền thị thấy Thu Ngọc lại đi đến ăn cơm, nói: "Mẹ chồng của ngươi không hầu hạ ngươi tốt à, vì chút cơm canh mà cả ngày chạy ở ngoài, lỡ ngã thì sao hả? Ngươi nói ngươi thật vất vả mới có đứa nhỏ, muốn ăn nhiều thứ tốt thì bảo con rể mua đi, đến khi ngươi bụng lớn, ta xem ngươi chạy lại đây thế nào?"

"Ngươi cũng không phải không biết, bạc hắn làm ra phải giao cho lão nương hắn, sao có thể mua cho ta? Trong nhà còn chưa ở riêng mà? Một đại gia đình thì có thứ tốt gì có thể đến miệng ta? Lão nhân nói chờ sang năm lão tam thành thân xong sẽ ở riêng, để cho muội muội hắn một phần làm đồ cưới là được. bây giờ ta rất ngóng trông ngày đó." Thu Ngọc nói.

"Ngươi để hắn làm vậy? Ngươi không biết cất lại làm vốn riêng?" Điền thị ở một bên dạy nữ nhi, hoàn toàn đã quên ngày đó bà đối đãi con dâu như thế nào, cũng may Thẩm thị không so đo.

"Một năm có hai lượng bạc, đủ làm gì? Nương nói chuyện phải chú ý chút, lỡ nhị tẩu nghe được thì không tốt." Thu Ngọc nói xong, liền ra ngoài xem xét một cái, hô: "Tử Tình đã trở lại, lấy cam chưa? Mau bóc mấy quả cho tiểu cô ăn. Rồi cất ít quả lát nữa ta mang về, cả đống người trong một gia đình, ăn còn phải lén lút, phiền chết ."

Tử Tình vừa vào cổng đã nghe thấy Điền thị đang dạy nữ nhi, ngay từ đầu nghe bà nói Thu Ngọc không nên tới ăn cơm, còn tưởng rằng là bà tỉnh ngộ  cảm thấy Thu Ngọc làm như vậy không đúng, đang muốn nhìn xem mặt trời hôm nay mọc từ bên nào, lại nghe thấy câu kế tiếp, thì ra vẫn lo lắng Thu Ngọc, xem ra bà ta mà suy nghĩ cho nhà mình, thì trời cũng sập. Vốn định chờ một lát lại tiến vào, không ngờ Thu Ngọc mắt sắc, liếc một cái đã thấy nàng, đành phải đưa cam đến.

"Năm nay cả nhà đại ca còn không trở về à?" Thu Ngọc hỏi Điền thị.

Điền thị thở dài, nói ai có thể quản hắn. Thu Ngọc thấy vậy, vội nói sang chuyện khác. Lão gia tử ở thư phòng nhìn Tử Phúc, Tử Lộc viết câu đối, hai năm nay ông đã lớn tuổi hơn, bị Tăng Thụy Khánh thương tâm, hơn nữa mấy đứa con nhà Xuân Ngọc cũng không chịu thua kém, lão gia tử không đồng ý quản mấy chuyện thối nát này nữa, quay đầu nhìn lại, cảm thấy mấy tôn tử của mình tốt, nhất là Tử Phúc, lúc bọn Tử Phúc được nghỉ, có thời gian rãnh liền qua bên này nhìn các tôn tử, lại uống chút rượu, ăn chút đồ ăn ngon, uống ngụm trà ngọt. Tâm tình tốt lắm, thân thể tự nhiên cũng là tốt hơn, nhìn trẻ ra không ít.

Tử Tình bỗng nhiên nhớ tới một sự kiện, hỏi Thu Ngọc: "Tiểu cô, ngươi còn làm tú sống (thêu thùa, làm ít đồ như túi, khăn tay…) không?"

"Làm ít hơn, chỉ làm chút hầu bao, tại không có thời gian nhiều." Thu Ngọc nói.

"Hầu bao ngươi bán được mấy văn một cái?"

"8 văn."

"Vậy ta cho ngươi 9 văn một cái, ngươi đem hết cho ta. Ta nhờ ngươi bán giúp ngươi ra ngoài, về phần người ta bán giá bao nhiêu, ta muốn nhúng tay vào cũng không được, ngươi thấy được không?"

Thu Ngọc nghe xong thật cao hứng, một cái hầu bao liền hơn một văn, vội vàng đáp ứng.

Tử Tình nhớ tới Lâm Khang Bình hai năm này vẫn chạy đi Việt thành, mỗi lần về đều đưa ít thứ cho mình. Lá trà, bức tranh thêu, dễ mang dễ vận chuyển, lợi nhuận cũng tương đối khả quan, Tử Tình tổng cộng cho mười ba lượng bạc, và một bức tranh thêu lớn, trước Trung thu, Lâm Khang Bình đi lại, nói bức tranh thêu kia bán cho người nước ngoài được ba mươi lượng bạc, số bạc Tử Tình đặt ở hắn bây giờ đã biến thành một trăm lượng .

Một năm nay, Tử Tình lại thêu một bức bình phong lớn, mỗi khi rảnh rỗi cũng làm vài cái hầu bao, nhưng Tử Tình tính bán xong cái này, sẽ chuẩn bị thêu cái gì đó cho đại ca thành thân, vui mừng một ít. Thực ra Lâm Khang Bình cũng không đồng ý để Tử Tình bán bức tranh thêu, nói lưu trữ làm kỷ niệm, nếu đến ngày nay mà Tử Tình còn không nhìn ra tâm tư của Lâm Khang Bình, thì sống hai kiếp uổng công mà.

Tâm tư của Văn Tam cùng Lâm Khang Bình đối với nàng, nàng đều sáng tỏ, đối với Văn Tam, Tử Tình chưa từng động tâm, một phương diện là loại gia đình này, Tử Tình trèo cao không nỗi, cũng không muốn trèo cao, Tử Tình không định ủy khuất bản thân cùng mấy phụ nữ khác chia xẻ một nam nhân, mà bản thân còn không phải là người lớn nhất, cho nên ngay từ đầu Tử Tình liền không có động tâm. Mà Lâm Khang Bình, Tử Tình có chút không rõ, cũng không có cảm giác yêu, chỉ cảm thấy ở chung cũng vui vẻ, hắn là một người tương đối có thể chịu khổ, có tính dẻo dai, Tử Tình cảm thấy tương lai của hắn tuyệt đối không kém.

Quên đi, dù sao bản thân còn thời gian vài năm nữa, có lẽ, vận mệnh sẽ có an bày khác. Tử Tình tự an ủi mình.

Thẩm thị chuẩn bị bữa tối tương đối sớm, bởi vì lão gia tử bọn họ ăn xong sẽ về nhà. Hôm nay trời âm u, giống như sắp có tuyết, Thẩm thị nói không bằng thịt dê nấu lẩu, liền kêu Tử Tình đi bóc đậu phộng, Tử Tình đang ngồi trên thảm lông dê thật dày, làm quần áo mà mình chuẩn bị mặc tết, muốn làm cho xong nên không đứng dậy ngay.

Điền thị vào được, hỏi: "Nương ngươi đâu? Lại làm quần áo mới à, ngươi một năm mặc mấy bộ quần áo mới? Làm bằng lụa hả?"

Sau này thấy bức tranh trên khung thêu, hỏi: "Đây là ngươi thêu? Ngươi học thứ này khi nào, sao ta không biết?" Nói xong kêu Thu Ngọc tiến vào, hỏi bức tranh này có thể bán bao nhiêu bạc. Tử Tình vạn vạn không nghĩ tới, bởi vì chính mình đứng dậy trễ vài phút, cư nhiên rước lấy phiền toái lớn như vậy.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 24.08.2014, 12:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 42
Chương 115: Bị nhớ thương



Thu Ngọc cẩn thận nhìn qua bức tranh Tử Tình thêu, cả kinh kêu lên: "Trời ạ, đây là song mặt tú (thêu hai mặt), khi nào thì Tử Tình học song mặt tú? trong thành An châu có rất ít người biết, một bức lớn như vậy ít nhất mười lượng bạc."

Điền thị nghe xong, lập tức mất hứng, chạy đến bếp truy vấn Thẩm thị: "Nương Tử Phúc, ta hỏi ngươi, ngươi làm tú sống tốt như vậy, sao thành thân mười năm sau không thấy ngươi làm để trợ cấp chi tiêu cho gia đình? Ngươi giấu giếm kĩ ghê, giọt nước cũng không rỉ, ngươi mà thêu thì cuộc sống chúng ta đã sớm tốt lên rồi, ngươi muốn gì hả? Không muốn chúng ta sống thư thái à? Chúng ta Tăng gia cũng không bạc đãi ngươi."

Thẩm thị bị hỏi, chẳng hiểu gì, biết được là bà ta thấy bức tranh thêu, liền nói: "Nương, một bức phải làm một năm, ta nào có thời gian, mỗi ngày rời giường, ngay cả quần áo cũng không mặc cho đứa nhỏ, là Tử Phúc mặc cho đệ đệ muội muội, mỗi ngày trừ bỏ nấu cơm cho cả nhà, còn cho gà cho heo ăn, hàng năm trong nhà đều nuôi 3con heo, ta còn phải ra ngoài cắt cỏ, quần áo bọn nhỏ bị rách nát thì buổi tối ta mới đốt đèn thức đêm khâu, ngươi còn nói ta phí dầu thắp mà. Với lại căn phòng ở kia của ta cũng nhìn không thấy kim nữa."

Điền thị nghe xong nói: "Vậy ngươi cũng phải nói ngươi biết làm tú sống chứ, nếu dạy cho Xuân Ngọc, thì cuộc sống của nàng sẽ không gian nan như vậy."

"Nương, ta gả đến không đầy nửa năm, Xuân Ngọc liền lấy chồng, làm gì có thời gian mà học, với lại đây là tay nghề nương ta truyền cho ta, sao có thể dễ dàng truyền cho người khác?" Thẩm thị chán ngấy.

"Xuân Ngọc đi rồi không phải còn Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc sao? Các nàng là người ngoài à? Ngươi cũng không phải không phát hiện Thu Ngọc mỗi ngày đều thêu thùa, nàng học rất nhanh, ngươi thấy mỗi ngày nàng làm hầu bao thêu khăn mà không lên tiếng, mấy thứ đó được mấy đồng hả? Mệt ngươi vẫn làm tẩu tử, tuyệt đối không yêu thương các nàng."

"Nương. Ta đã nói rồi, ta không có khả năng đem tay nghề này dạy cho người ngoài, tẩu tử nhà mẹ đẻ ta muốn học cũng không được. Mẹ ta kể, chỉ truyền cho nữ nhi, ngươi cũng đừng đánh chủ ý này. Ta gả vào Tăng gia hơn mười năm, đối với cả nhà các ngươi, ta tự thấy không thẹn với lương tâm, ngươi thích nghĩ như thế nào là chuyện của ngươi." Thẩm thị khó thở .

Điền thị còn muốn nói gì nữa. Thu Ngọc đã dẫn bà đi. Hai người ở trong phòng cũng không biết nói cái gì, khi Điền thị đi ra thì sắc mặt tốt hơn nhiều.

Tử Tình cho rằng việc này qua rồi, không ngờ mới đầu năm, mùng hai tết, Tử Phúc bọn họ ra ngoài chúc tết, Tử Tình lớn nên Thẩm thị không đồng ý để đứa nhỏ xuất đầu lộ diện. Liền ở trong nhà, vả lại, hôm nay muốn mời ba nhà cô em chồng ăn cơm, người khá nhiều, một nhà Xuân Ngọc 9 miệng, một nhà Hạ Ngọc bốn người, Thu Ngọc ít nhất, chỉ có hai, hơn nữa là hai vị lão nhân, Thẩm thị một người làm không kịp.

Thẩm thị và Tử Tình vội vàng ở phòng bếp. Một nhà Xuân Ngọc tới sớm nhất, cùng Điền thị ở phòng phía tây nói nhỏ, sáng sớm thư phòng đã bị Tử Phúc khóa lại, bây giờ hắn có rất nhiều đồ. Không đồng ý để người ngoài động tay chân. Phòng của Thẩm thị cũng thu dọn xong, dù như thế, cũng phòng không được bọn Đại Mao quan tâm, vẫn lục lục lọi lọi như thường, Thẩm thị cùng Tử Tình ở phòng cũng bếp nhìn không thấy.

Tăng Thụy Tường lại thấy, cháu ngoại trai nhà mình, cũng rất mất mặt khi nói thẳng ra, cũng may nhà Thu Ngọc đi lại, thấy bọn nhỏ lục lọi tùm lum, nói: " đại tỷ, đại tỷ phu, các ngươi dạy bảo con cho tốt đi kìa, tốt xấu gì cũng là khách nhân, đều lớn như vậy mà một chút quy củ cũng không có."

Xuân Ngọc coi như không nghe, nói: "Ta nói bao nhiêu lần mà bọn nó không nghe. Ta quản không nỗi."

Nhà Hạ Ngọc ở khá xa, sắp mười hai giờ mới đến, cơm xong, Tử Tình rót nước trà cho mọi người, Điền thị nói người lớn có chuyện muốn thương lượng, vài cái nam hài nhà Xuân Ngọc liền đi chơi, Tử Tình dẫn mấy nữ hài ngồi ở phòng thứ nhất phía đông, tháng giêng bất động châm tuyến (không được đụng vào kim, điềm xui), Tử Tình cùng các nàng trò chuyện, chợt nghe tây ốc tranh chấp đứng lên, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị nhất trí reo lên: "Ta không đồng ý, tuyệt đối không đồng ý."

Tử Tình liền phát hoảng, sao lại gây sự rồi, lúc này, Hoa Quế ngưỡng cổ đắc ý nói: "Ta biết bọn họ ầm ĩ cái gì? Ta nghe cha nói với nương ta rằng muốn đại ca cưới Tử Tình biểu tỷ làm vợ."

"Ngươi biết gì mà nói, còn không mau ngậm cái miệng thối của ngươi lại." Quế Anh không đợi Hoa Quế nói xong đã quát.

Tử Tình một mặt nghi hoặc, làm sao có thể đem chủ ý đánh trên đầu nàng? Nhưng Tử Tình biết, lấy trình độ thương yêu của cha mẹ cùng đại ca đối với nàng, tuyệt đối sẽ không đem nàng gã cho một gia đình như vậy, Thẩm thị vốn đã chướng mắt, nếu không phải là thân thích, chắc đã đoạn giao (cắt đứt quan hệ) từ lâu.

Tử Tình nhưng là có chút bội phục dũng khí của hai kẻ này, không biết trong óc hai người này có thứ gì? Da mặt dày cũng phải có mức độ thôi chứ. Chắc chắn lại sẽ gây ra một hồi không thoải mái.

Nguyên lai buổi sáng vào cửa, Điền thị thấy Xuân Ngọc đã vui rạo rực kéo vào phòng, ngày ấy thương lượng cùng Thu Ngọc, kết quả là đem Quế Anh, Hoa Quế đưa tới học thêu hoa, cầu Thẩm thị một chút, về sau có trình độ này, cuốc sống đương nhiên sẽ không phải lo.

Ai ngờ Điền thị nói xong, Xuân Ngọc nói: "Làm thế được gì chứ? Cha bọn nhỏ nói để Đại Mao cưới Tử Tình, lẽ ra tuổi Nhị Mao xứng hơn, nhưng Nhị Mao chân què, phỏng chừng nhị ca nhị tẩu không thể đồng ý. Tuy Đại Mao lớn hơn bốn tuổi, cũng không sao."

Điền thị nghe xong cảm thấy Thẩm thị sẽ không coi trọng Đại Mao, Xuân Ngọc tức giận bất bình: "Dựa vào cái gì chướng mắt Đại Mao nhà ta, Đại Mao rất tốt, muốn cái gì có cái đó, muốn khuôn mặt có khuôn mặt, còn đọc sách 4 năm, trừ bỏ gia cảnh kém một ít, còn lại chỗ nào không xứng với Tử Tình? Với lại, gả đến nhà của ta, ta làm cô còn để nàng chịu khổ à? Đến lúc đó nương phải nói giúp một chút, nếu thành công sẽ lập tức mời bà mối, năm nay Đại Mao cũng đã mười bảy."

Điền thị cũng là nghĩ đơn giản, lại một lòng thiên vị cháu ngoại, cũng không lo lắng nhiều, nghe đại nữ nhi nói, chỉ cảm thấy Tử Tình gả đi qua, đồ cưới khẳng định không ít, cuộc sống nhà nữ nhi của mình sẽ không khổ nữa, cho nên mới mở miệng.

Lúc này nhìn đến con trai và con dâu mãnh liệt phản đối như vậy, Điền thị không biết tỉnh lại, ngược lại cơn tức lớn hơn, tức giận mấy ngày nay trong lòng đều trào ra, vỗ tay reo lên: "Thế nào không được, nahf của ta ta làm chủ, con phải nghe lời mẹ. Thân càng thêm thân thì có gì không tốt, Đại Mao kém à? Ta suy nghĩ cho Tử Tình nên mới mở miệng, cô ruột làm mẹ chồng, có thể ủy khuất nàng à? Thế nào cũng mạnh hơn người ngoài nhiều, không mạnh hơn Tử Bình à?"

Thẩm thị muốn mở miệng phản bác, Tăng Thụy Tường túm nàng lại, nói nhỏ một câu "Ngươi yên tâm." Liền nói với Điền thị: "Nương, việc này ta không thể đồng ý, ngươi đau lòng muội muội, nàng là con ruột của ngươi, ngươi thương yêu bọn họ thế nào ta không nói, ta biết ngươi cầm bạc ta đưa đi nuôi mấy đứa cháu ngoại, ta cũng không nói. Nhưng chuyện này thì khác, với ta mà nói, Tử Tình là bảo vật của ta, không thể kém hơn muội muội ở trong lòng ngươi, ta không có khả năng đem nàng gả vào một gia đình như vậy, việc này không cần mở miệng nữa, chấm dứt tại đây đi, đỡ làm tổn thương tình cảm thân thích."

Tử Tình ở đông ốc nghe thấy một câu của cha nàng "Tử Tình là bảo vật của ta" nước mắt tràn mi, nàng không ngờ cha mình vì thuyết phục lão thái thái mà nói ra một câu như vậy, đây chính là cổ đại luôn chú ý hiếu đạo, chú ý tôn nghiêm, Tử Tình thật sự cảm động .

Xuân Ngọc nóng nảy, reo lên: "Con ta có gì mà không tốt, nhà của ta không phải chỉ nghèo một ít thôi à, tốt xấu gì vẫn là nhà trong sạch, nếu chuyện Tử Bình bị lộ tẩy, Tử Tình còn có thể tìm được người trong sạch sao?"

"Ngươi nếu không sợ dọa người, có bản lĩnh thì ngươi cứ việc nói ra, đừng quên ngươi họ gì? Với loại người như hai ngươi, có thể dạy đứa con nào tốt?" Tăng Thụy Tường tức giận nhìn chằm chằm đại muội.

"Được rồi, đừng ầm ĩ nữa, mỗi lần cùng nhau ăn cơm đều làm ầm ĩ, lần sau đừng đến nữa, ta thấy việc này cũng không đáng tin, Tử Tình thông minh nhu thuận như vậy, Đại Mao có thứ gì? Đến một bài thơi cũng không làm ra nổi, đọc sách mấy năm mà thi vô huyện học cũng rớt, người lại không chịu khó. Xứng cái gì hả?" Lão gia tử nói xong, bước đi.

Bên này Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc cũng khuyên, không nói Yến gia, Đại Mao quả thật không xứng với Tử Tình, Điền thị thấy hai nữ nhi không đứng về phía bà, nghĩ nghĩ, mục đích việc hôm nay không đạt được, liền nói: "Việc này không được thì để Tử Tình dạy Quế Anh cùng Hoa Quế thêu hoa đi. Như vậy nhà muội tử ngươi sẽ có tiền thu, có thể dư dả chút."

Thẩm thị nghe xong, nói: "Ta ngày đó đã nói rồi, tú sống kia là từ trong tay bà ngoại ta truyền xuống, tẩu tử nhà mẹ đẻ ta cũng không được học, làm sao ta có thể đi dạy người ngoài?"

Điền thị vừa nghe, phát hỏa, vỗ bàn: "Này không được, kia cũng không được, ta làm nương mà nói chuyện không có chút phân lượng nào hả? Vậy các ngươi nói đi?"

"Nói đi? Các nhà tự sống. Chẳng lẽ không có tú sống kia, liền sống không nổi? Không phải Thu Ngọc cũng biết thêu hoa à, sao nàng không thể dạy? Với lại ta thay hắn nuôi lũ con trai kia nhiều năm, còn muốn nuôi con gái hắn nữa?" Tăng Thụy Tường hôm nay cũng thật sự tức giận, bình thường thì hắn sẽ không nói  kiểu này với Điền thị.

"Còn nữa, Đại Mao Tam Mao năm nay đừng đến đây học nữa, có học tiếp cũng chỉ chậm trễ thời gian, không bằng sớm ra ngoài học nghề." Tăng Thụy Tường bồi thêm một câu.

Yến Nhân Đạt tuyệt đối không ngờ có kết quả hôm nay, hoàn toàn là ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, nhanh đứng lên: "Việc này tính sau."

"Còn tính cái gì nữa, năm nay Đại Mao đã mười bảy, nên cưới vợ rồi, còn không chạy nhanh đi tìm công việc, ngươi cho rằng hắn còn nhỏ à. Trong học đường còn có ai lớn tuổi hơi hai bọn nó? Phàm là có chút hi vọng, ta sẽ đưa bọn họ đi huyện học. Học được từng ấy cũng đủ bọn nó đi học nghề rồi, cứ tiêu phí thời gian nữa làm gì? Thoạt nhìn thì giống chiếm tiện nghi, kỳ thực các ngươi suy nghĩ đi, nếu hai năm nay bọn họ ra ngoài làm việc, chẳng lẽ trong nhà không rộng rãi hơn chút?" lời Tăng Thụy Tường nói vẫn đúng vào trọng tâm .

"Nhị ca nói rất đúng, ta cũng đã sớm cảm thấy bọn họ không cần đọc sách nữa, các ngươi kiến thức hạn hẹp, tính toán tốt cho các ngươi thì các ngươi không nghe, ngươi đây là vì chiếm tiện nghi nhỏ mà chịu thiệt thòi lớn." Thu Ngọc nói.

Một nhà Xuân Ngọc nghe xong, không lên tiếng, cũng không biết suy nghĩ cái gì.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.08.2014, 06:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5606 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 40
:kiss5:  :kiss5:  :kiss5: cảm ơn các nàng đã ủng hộ nhe nhe! chụt chụt....


Chương 116: Mạt chược



Xuân Ngọc không có tiếp lời Tăng Thụy Tường và Thu Ngọc, Điền thị nghe xong vỗ tay nói: "Cũng không phải là lời này, Đại Mao năm nay đã mười bảy, muội tử ngươi sao có thể lấy ra dạng sính lễ nào, ngươi làm cậu cũng không thể không mặc kệ chứ, ngươi xem cae nhà ngươi đi, ăn mặc không nói, Tử Tình là một tiểu nha đầu đều mắc quần áo lụa, liền ngay cả trên cửa sổ cũng là sa là mành, còn ba ngày đổi khác nữa, ngươi dự bị ra bao nhiêu?"

"Cái gì sa cái gì mành?" Tăng Thụy Tường không hiểu được.

"Đừng giả vờ nữa, Thu Ngọc nói cửa sổ nhà ngươi treo rèm bằng sa, tuyệt không rẻ, sợ còn đắt hơn vải trên người ta."

"Nương, nhà của ta thế nào là chuyện của nhà ta, bạc của nhà ta là do nương bọn nhỏ dẫn đám con vất vả kiếm được, khổ nhiều năm như vậy, tự nhiên muốn sống thoải mái một ít. Cùng chuyện Đại Mao làm mai có quan hệ gì? Chẳng lẽ ta thay muội muội nuôi con nhiều năm như vậy còn muốn thay hắn đón dâu, thay hắn nuôi con luôn? Đạo lý này ở đâu ra, muội muội muội phu còn khoẻ mạnh, bọn họ làm gì? Đại ca ra bao nhiêu chúng ta ra bấy nhiêu." Tăng Thụy Tường có chút đau đầu, nói xong liền kéo Thẩm thị ra cửa, cũng không quản Điền thị ở phía sau kêu gào.

Tử Tình cho rằng tranh cãi ầm ĩ một trận như vậy, một nhà đại cô sẽ ngượng ngùng không ở lại ăn cơm chiều, không ngờ người ta lại coi như không có việc gì, vừa ăn vừa uống, đại dượng còn coi chính mình là một nửa chủ nhân, không riêng gì uống, còn ra vẻ khuyên người khác uống, lớn tiếng to mồm. Nhưng Tăng Thụy Tường và Thẩm thị cũng không quan tâm hắn, những người khác biết chuyện hôm nay cũng không tốt để nói giỡn, chỉ Yến Nhân Đạt nói chuyện. Lão gia tử thấy hắn như vậy, lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ mình hối hận vì năm đó chọn sai người.

Chạng vạng, Tử Phúc dẫn đệ đệ muội muội vào cửa, thấy không khí trong nhà không đúng, vụng trộm hỏi Tử Tình, Tử Tình cũng là không giấu giếm hắn. Một năm một mười đem sự thật nói ra, Tử Phúc nghe xong, nói bốn chữ: "Người si nói mộng." (ý là nằm mơ, mộng tưởng)

"Ta luôn cho rằng bà chỉ cưng vài cô cô, không ngờ lại như thế với ta. Cho dù không đối đã ta như cháu gái, thì cũng không thể đẩy ra vào trong hố lửa chứ, bà đâu phải không biết gia đình kia thế nào? Nếu cha mẹ không phản đối lợi hại. Ta còn không biết chịu bao khổ nữa."

"Tình nhi yên tâm, đại ca cũng không thể đồng ý việc này. Đại ca dù có liều mạng mang tội danh bất hiếu, đại ca cũng muốn đem việc này làm thất bại. Ngươi yên tâm đi, tuy rằng cá tính cha yếu đuối chút, nhưng nếu bị ép quá mức chịu đựng, cha không nhường nhịn đâu. Ta đã thấy một lần cha tức giận là khi ngươi bị nhốt vào chuồng heo. Nương tức giận sinh non, chúng ta muốn ở riêng, ông bà không đồng ý, cha cùng ồng nội, còn có đại cha nữa, nói vô luận thế nào cũng phải ở riêng, hắn không thường xuyên ở nhà, không có cách nào bảo vệ chúng ta, ai biết về sau còn xảy ra chuyện gì, cho nên ông bà ra điều kiện gì, cha cũng đồng ý. Ta cũng nghĩ như vậy, ít nhất không bị khinh bỉ, không bị ở chung, sự thật chứng minh chúng ta lựa chọn rất đúng. Cho nên ta chắc chắn cha sẽ không đem ngươi gã cho Đại Mao. Cha không ngốc như vậy, bằng không, chúng ta sẽ không thể ở riêng được."

"Cũng đúng, theo ý của bà thì ước gì ở chung cơ, có nàng dâu hầu hạ, cái gì bà cùng không làm, còn có thể chi phối tiền bạc của một đại gia đinhg, muốn cho ai thì cho, chúng ta còn phải xem sắc mặt của bà mà ăn cơm, đó mới là bi kịch."

Tử Phúc thấy tâm tình Tử Tình tốt hơn, mới yên lòng, xoay người đi tìm Tăng Thụy Tường và Thẩm thị .

Buổi tối vô sựkhông có việc gì làm, Tử Tình nghĩ nếu có mạt chược hoặc phốc khắc (??? Huhu, ta ko biết) chơi đùa thật tốt, phốc khắc thì bản thân vạn vạn không dám phát minh, lần sau cùng Lâm Khang Bình nói, nhìn xem chỗn người tây có thì mua trở về. Mạt chược tự mình có thể làm.

Nghĩ tới cái này, Tử Tình lập tức ngồi không yên, nhìn ngọc đá của mình, muốn tìm người khắc thành một bộ mạt chược phỉ thúy, nhưng đã lấy hai tảng đá làm vòng tay, nhẫn, trâm cài. Bây giờ Tăng Thụy Tường và Tử Phúc bọn họ đều dùng trâm cài xanh biếc. Tử Tình tính toán tốt, tổng cộng mười hai vòng tay phỉ thúy, Thẩm thị nói nàng dùng cái vòng ngọc xanh này rất tốt, nên muốn huynh đệ tỷ muội mỗi người một cặp.

Con lại hai khối ngọc thạch Tử Tình còn chưa có nghĩ ra làm cái gì, phỉ thúy cao cấp mà lấy làm mạt chược thật phí phạm, lỡ không cẩn thận làm rớt một cái, mình không đau lòng mới lạ. Tử Tình tính vẫn nhờ Lâm Khang Bình lại mua mấy khối ngọc thạch, để người trong nhà ít nhất mỗi người một cái, thừa dịp giá bây giờ còn rẻ, làm chút đồ trang trí bằng ngọc.

Ngọc thạch không dùng được, Tử Tình bỗng nhiên nghĩ đến có thể dùng gỗ, lúc nhà mình làm nội thất bằng gỗ thì mấy mảnh vụn gỗ lim mình có lấy, lúc đó còn nói có thể dùng để luyện tập điêu khắc, Tử Tình vội vàng chạy đến kho, tìm ra hai gỗ nhỏ, kêu Tử Phúc đi lại giúp nàng chuyển đến nhà giữa, sau đó lục lọi, Tử Phúc hỏi nàng định làm gì, Tử Tình cười mà không nói.

Ngày kế, nguyên bản là đi Kiều Thôn chúc tết, bởi vì Hạ Ngọc ở đây, cho nên cả nhà đều ở nhà, Tử Tình tìm đem số gỗ lim đã phân loại, muốn đem gỗ cắt thành từng mảnh có độ dày giống nhau, Tử Phúc liền nhận lấy rồi đi.

Thẩm thị biết hôm nay trong nhà có khách đến, bảo Tử Tình hỗ trợ nhặt rửa rau, Tử Tình để Tử Lộc giúp mãi gỗ, sau đó Tử Thọ sẽ khắc chữ, Tử Thọ có chút hứng thú đối với điêu khắc, luôn luôn muốn lấy phỉ thúy của Tử Tình luyện tập, Tử Tình không đồng ý. Lần này vừa vặn để cho hắn đã nghiền, gỗ lim rất cứng.

Khách vào cửa, Tử Tình nhìn đồng hồ, đã mười giờ, vội vàng pha trà bày chút điểm tâm, hôm nay người đến là biểu ca và đứa nhỏ nhà đại cữu, tam biểu ca Thẩm Vạn Phúc thấy Tử Phúc làm việc, vội tiếp giành làm, làm tốt hơn Tử Phúc nhiều, Tử Tình yêu cầu làm 144 cái, mấy người giúp đỡ mài, chỉ có Tử Thọ một mình điêu khắc.

"Đại ca, tìm chút sơn bôi lên một ít mới tốt nhỉ?" Tử Lộc hỏi.

Tử Phúc nói: "Việc này chỉ có thể đi tìm thợ sơn Lí sư phụ, mà đang tết ai lại đi nhờ như thế được?"

"Ta mua một ít, tự mình quét là được, chắc không khó." Tử Tình đáp.

Tử Phúc nghĩ cũng đúng, dẫn theo Tử Hỉ đi ra cửa mua ít sơn, mấy người hết ba ngày mới làm xong một bộ mạt chược, Tử Phúc, Tử Lộc cùng Tử Thọ thay phiên nhau điêu khắc, Tử Tình kiềm chế không được hưng phấn, Tăng Thụy Tường cũng có chút tò mò, nói hắn từng đã thấy người khác chơi quân bài, nhưng không thấy nhiều quân cờ như vậy, không biết chơi thế nào.

Tử Tình đem quy tắc nói rõ, Tử Lộc nói: "Ta phải ôn bài, mấy ngày nay bận quá chưa đụng đến rồi."

Tăng Thụy Tường nói: "Đừng lo đọc sách mãi, nên có thời gian nghỉ ngơi."

"Đúng vậy, chơi là một phương pháp nghỉ ngơi rất tốt, nghỉ ngơi tốt học tập tốt hơn." Tử Phúc nói. Thật ra năm nay là năm thi hương, tháng tám Tử Phúc cũng đi rồi.

Tóm lại, mấy người đang dụ dỗ Tử Lộc, Tăng Thụy Tường thấy hắn gần đây quá khẩn trương, muốn cho hắn thả lỏng chút. Tử Lộc đến cùng vẫn không chịu nỗi cả nhà, mà chính hắn cũng có vài phần tò mò .

Bốn người ngồi trên bàn, lúc mới bắt đầu, bởi vì Tử Tình quen thuộc quy tắc, một vòng xong, trước mặt Tử Tình chất một đống tiền đồng, Tử Lộc vừa thấy được nhiều vậy, liền hỏi: "Mất tiền thật sao?"

Tử Phúc cười nói: "Chứ giả à, thua không được khóc đó. Ngươi mà hết tiền thì ra sau xếp hàng ."

Tử Lộc cười phản bác: "Ta lớn tuổi rồi, với lại không biết ai hạ bàn trước đâu."

Vòng thứ hai, tiền đồng đều chạy đến chỗ Tử Phúc, 4 vòng, tiền mừng tuổi của Tử Lộc đều thua hết, Tử Thọ thấy vậy, ồn ào: "Không có tiền thì đi xuống, ta chờ nửa ngày rồi."

Tử Hỉ cũng giơ cái hầu bao, lắc tiền đồng bên trong, cười nói: "Nhanh chút đi, ta chờ không kịp ."

Tử Phúc đẩy hắn ra: "Dưới mười tuổi cấm chơi."

Người một nhà vô cùng náo nhiệt, cơm cũng quên làm. Chờ phát hiện trời tối, bụng đói, Thẩm thị cười nói: "Còn tưởng rằng các ngươi chơi rồi no luôn, không cần ăn cơm nữa chứ."

Tử Tình có thế này mới cảm thấy tết vui hơn, bằng không, cả nhà cứ ngồi như vậy, làm gì có nhiều chuyện mà nói riết.

Lúc này, một câu của Tăng Thụy Tường nói khiến Tử Tình chú ý: "Trò này dễ hơn quân bài, quân bài chỉ có 32 quân, trò này nhiều hơn, nhưng rất vui. Tử Tình học được từ nơi nào?"

"À, con đọc trên sách giải trí, cũng không biết nhìn được ở nơi nào, chắc là nghe người khác nói, ta không nhớ rõ."

Tử Tình nghĩ thì ra chỉ có quân bài chứ không có mạt chược, có muốn mở rộng nó hay không? Nhà mình chơi mạt chược sớm muộn gì cũng có người biết, học xong thì tự bọn họ về nhà làm, không bằng tự mình tìm người mở rộng nó cho rồi, tốt xấu gì cũng có thể kiếm được mớ tiền, hiện tại Tử Tình thiếu nhất là bạc, hai năm này cùng Lâm Khang Bình làm buôn bán, lợi nhuận không kém, đáng tiếc là nguồn vốn ít, hơn nữa, phát sinh sự kiện Đại Mao cầu thân, trong lòng Tử Tình càng không an toàn. Tử Tình nghĩ tới chuyện này, người hợp tác trừ bỏ Văn gia thì không còn ai khác. Nhưng phải bán bao nhiêu bạc mới thích hợp? Tử Tình có chút phát sầu, nếu Lâm Khang Bình ở đây thì tốt rồi.

Mùng 8, vừa vặn Chu chưởng quầy đến mua cải dầu, nhà Tử Tình hàng năm trồng mười lăm mẫu cải dầu, cũng có thể bán được ba bốn chục lượng bạc, ảnh đất hoang này được khai thác vài năm, phì nhiêu hơn, sản lượng dưa hấu nhiều hơn so với lúc ban đầu một ít.

Tử Tình hỏi Chu chưởng quầy rằng Đông gia ở đây không? Chu chưởng quầy nói là qua nguyên tiêu thì mới từ kinh thành trở về, về nhà cũng phải tầm ngày 24.

"Vậy làm phiền ngài nói với Đông gia một tiếng, ta có chuyện muốn bàn với hắn, hắn nhất định sẽ thấy hứng thú." Nói xong, Tử Tình bước đi .

Chu chưởng quầy cùng Tăng Thụy Tường nói chuyện phiếm, trong đó có nói: "Lão phu nhân nhà ta đính hôn cho tam thiếu gia, là khuê tú trong kinh danh, nghe nói là thiên kim của quan nhất phẩm, nhưng tam thiếu gia không chịu, nói muốn tìm người mình thích, làm ầm ĩ, lão thái thái đành phải đáp ứng, nói:‘ trước cưới chính thê, thích nữ nhân nào thì có thể làm thiếp’ lại hỏi tam thiếu gia thích dạng nữ tử gì, tam thiếu gia không chịu nói."

Tăng Thụy Tường nghe xong liền hiểu, nói: "Cám ơn Chu chưởng quầy, cũng vừa khéo, tiểu nữ cũng sẽ đính thân vào mấy ngày sắp tới, đến lúc đó nhất định sẽ mời Chu chưởng quầy uống ly rượu mừng."

Chu chưởng quầy nghe xong, vừa lòng ra về.

Bên này Tử Tình còn buồn rầu vì chuyện nên bán bao nhiêu bạc mà, đây biết chuyện sắp xảy ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Cuncute, hanhphucgiandon, Hoacamtu, namlun2921, Quỳnh ỉn, thanhha.hht, tuongvicanhmong, TuyetThanLe_1304 và 633 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 888 điểm để mua Anh bộ đội
Thiên Hạ Đại Nhân: haha
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 844 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 336 điểm để mua Mashimaro lái xe

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.