Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 

Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

 
Có bài mới 13.08.2014, 17:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 1809 lần
Điểm: 19.55
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 24
         Chương 11: Anh trai Tô Minh Hiên
    
     Khi Hạ Nam quay trở lại phòng ăn, nhìn thấy cô đang ngồi cười khúc khích không hiểu sao lại thấy tim mình đập không bình thường! Tiểu nữ nhân này cũng có lúc thật sự rất đáng yêu! Cho đến khi Hạ Nam đến bên người, ôm cô vào trong ngực, Tô Úy mới giật mình.
  
     “Anh làm gì vậy? Mau buông tôi ra.” Tô Úy muốn tránh xa khỏi lồng ngực của anh, cảm giác mình cũng sắp điên mất, anh ta lại nổi điên muốn làm gì đây?

     “Đừng động, để tôi ôm em một lúc như vậy, được không?” Giọng nói của Hạ Nam dịu dàng truyền đến, giống như có một loại ma lực khiến cô dần dần không giãy giụa. Chỉ một lúc sau, ngửi thấy mùi hương nam tính trên người anh ta, cô dần dần nhắm hai mắt lại, hô hấp cũng dần dần vững vàng!

     Lúc quản lý nhà hàng bưng khay tiến vào chính là nhìn thấy một cảnh tượng hoàn mỹ như vậy, thấy Hạ Nam làm động tác đem ngón tay đặt trên môi, ông ta đem dâu tây thánh đại đặt trên bàn ăn của bọn họ rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài!

     Chờ Tô Úy tỉnh lại đã là chuyện của nửa giờ sau, vửa ngẩng đầu đã nhìn thấy hình ảnh phóng đại của khuôn mặt tuấn tú trước mặt mình!

     “A!” Kêu khẽ một tiếng, thiếu chút nữa từ trong ngực anh rơi xuống.

     Tô Úy ơi Tô Úy! Mày làm sao có thể mất mặt đến như vậy? Đợi đến khi cô tự mình ngồi thẳng trên ghế, liền nhìn thấy dâu tây thánh đại trước mặt mình, trong nháy mắt liền quên luôn cảnh tượng lúng túng khi nãy, mở to hai mắt trừng Hạ Nam, sau đó dùng muỗng cắm lên dâu tây thánh đại ăn, nụ cười càng trở nên rạng rỡ!

     Hạ Nam nhìn nụ cười rạng rỡ của cô gái nhỏ trước mặt, đột nhiên cảm thấy có chút nổi nóng, hình như đối với cô đồ ăn gì so với anh cũng có sức hút hơn! Chẳng lẽ sức quyễn rũ của anh đang giảm đi sao?

     Ăn cơm xong lúc bọn họ trở lại công ty đã là hơn 2 giờ. Chỉ là có Tổng giám đốc đi cùng cô cũng không cần lo lắng có đi muộn hay không!
    
     “Mọi người đoán tôi vừa nhìn thấy gì trên đại sảnh tầng 1?”

     “Thấy cái gì?”

     “Để tôi nói mọi người nghe, hôm nay tôi đã thấy thư ký Tổng giám đốc cùng Tổng giám đốc mới trở về cùng nhau nha! Tổng giám đốc thật sự rất đẹp trai, trên thế giới sao lại có người đàn ông đẹp đến như vậy chứ?” Nói xong liền thể hiện khuôn mặt say đắm (ọe 0.o).

     “Mọi người có biết không, Tổng giám đốc nhìn cô ta với ánh mắt thật dịu dàng mà!”

     “Đúng vậy nha, nếu tôi mà là cô ta thì tốt rồi, có thể ở gần Tổng giám đốc như vậy!”

     “Nghe nói Tô Úy là do Tổng giám đốc trực tiếp bổ nhiệm, cũng không trải qua phỏng vấn của bộ phận nhân sự đấy!”

     “Không đời nào chứ! Cô ta nhìn rất bình thường nha!”

     “Không, không, không, các cô không phát hiện ra trên người cô ta mặc trang phục của “Mị chi yêu”, một bộ cũng đã mười mấy vạn sao?”

     “Không phải chúng ta nhìn lầm người rồi chứ? Một thư ký sao có thể có nhiều tiền như vậy chứ?”



     Vẫn tiếp tục bàn tán sôi nổi, quả nhiên ở đâu có phụ nữ ở đấy có tám chuyện.

     Hai người đi thang máy chuyên dụng của Tổng giám đốc lên tầng 88, ai trở về phòng làm việc của người nấy.

     Tô Úy làm xong công việc thì phát hiện còn hơn nửa tiếng nữa mới đến giờ tan làm. Chán muốn chết liền mở báo tài chính ra xem, phát hiện anh trai cô xuất hiện trên trang đầu, nói là mới tiến hành một dự án thiết kế lớn nào đó.

     Lấy điện thọai di động ra, gọi điện cho anh trai của mình.

     “Úy Úy, rảnh rỗi hay sao mà tìm anh nói chuyện phiếm?” Bên kia truyền đến tiếng nói trầm thấp của Tô Minh Hiên cùng tiếng gõ bàn phím lách cách.

     “Anh à, dạo này hình như anh rất bận phải không?”

     “Dạo này công việc cũng hơi nhiều, có một thiết kế cần tương đối gấp, cho nên mấy hôm nay anh phải ở lại công ty làm thêm giờ!”

     Yên lặng một lát mới mở miệng nói: “Anh ơi, em thôi việc ở công ty quảng cáo Khải Phong rồi!”

     Tô Minh Hiên nghe giọng nói có sự bất đắc dĩ cùng một chút ưu thương ở đầu dây bên kia, lền buông công việc trong tay xuống, đứng lên đi tới phía cửa sổ, giọng nói từ từ truyền đi: “Úy Úy, em hối hận sao?”

     Tô Úy nghĩ: Mình hối hận sao? Vì anh ta mà bỏ thiết kế thời trang chuyển sang thiết kế quảng cáo, cùng anh ta trốn nhà bỏ đi, trong ba năm vì anh ta mà làm những chuyện mình không thích, vì anh ta mà bỏ xuống ánh hào quang của chính mình chỉ vì muốn anh ta thành công!

     “Anh à! Thực ra em cũng không biết, chỉ biết bây giờ rất mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi!” Tô Úy đứng sát cửa sổ, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lẳng lặng nói xong, trong ánh mắt tràn đầy sự cô đơn cùng ưu thương.

     “Có thời gian thì về nhà một chuyến đi, thật ra ba mẹ đã sớm tha thứ cho em, chỉ là không muốn mở lời thôi!”

     “Vâng, em biết rồi. Có thời gian em sẽ trở về! Em ở bên này có mấy thiết kế tây trang mới, lúc về liền mang cho anh mấy bộ đi!”

     “Được, có em gái là nhà thiết kế thời trang thật không tệ đi, mỗi lần gửi y phục về cũng đủ để anh mặc nửa năm rồi, mấy anh em của anh ai cũng đều hâm mộ! Nếu không để anh gửi cho em mấy triệu vào thẻ ngân hàng đi!”

     “Miệng lưỡi ít lại cho em, nếu như em thu tiền theo lời của anh, có trả đến mấy chục triệu cũng không đủ đâu!”

     “Ha ha” Bên kia truyền đến một hồi tiếng cười: “Có phải bây giờ em đang thất nghiệp không?”

     “Không có, em làm ở tập đoàn Hạ thị, là thư kí Tổng giám đốc!”

     “Cái gì? Hạ thị? Là Hạ thị nào?”

     “Anh trai, anh sao vậy? Chính là tập đoàn Hạ thị mà toàn bộ thành phố A đều biết đó!”

     Biết giọng điệu của mình quá kích động, anh mới chậm rãi nói: “Nghe nói chủ tịch hiện tại là Hạ Nam, em bây giờ là thư kí của anh ta?”

     “Đúng vậy, anh biết anh ta sao?”

     “Không biết, nhưng đã nghe qua, dù sao anh ta ở Mĩ vẫn có chút danh tiếng đấy! Vậy thì được rồi, anh đang có việc bận, cúp máy trước!” Tô Minh Hiên cúp điện thoại, vẫn đứng ở trước của sổ, vẻ mặt có chút âm trầm!

     Sẽ không, anh ta nhất định không biết Úy Úy là em gái của anh, nhất định là như vậy! Tự nói với chính bản thân mình, nhưng trong lòng lại càng ngày càng lo lắng.



Đã sửa bởi Lam Lan lúc 14.08.2014, 19:44.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Anz, Keobonggon2013, Lùn minri, Tthuy_2203, Yến My, antunhi, diep diep, huỳnh nga, macynguyen, miuhuynh05, phuongle96, suongsuong1800
     

Có bài mới 14.08.2014, 20:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 1809 lần
Điểm: 19.55
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 35
Chương 12: Hướng tới cuộc sống đơn giản.

     Tô Úy cúp điện thoại, vẫn đứng ở cạnh cửa số, nhìn bầu trời bên ngoài mới đột nhiên phát hiện đã sang thu rồi, cảnh sắc mọi thứ bên ngoài có vẻ hơi xơ xác, đìu hiu! Từ trên cao như vậy nhìn xuống, tất cả đều có vẻ mơ hồ và nhỏ bé như vậy, chỉ có thể nhìn thấy từng điểm nhỏ trên mặt đất.

     Thật lâu sau, Tô Úy mới xoay người chuẩn bị trở về chỗ ngồi.

     Hạ Nam đứng dựa vào cửa híp mắt nhìn cô, cặp mắt kia nhìn dáng vẻ ủ dột của cô thì thoáng qua một tia không hiểu. Cô chỉ có thể ngẩng đầu cao ngạo mong rằng có thể đem nước mắt nuốt vào trong, lại phát hiện không thể ngăn cản được, nước mắt thi nhau chảy xuống, trong lòng giống như đang đè nặng một tảng đá vậy, cảm giác này thật khó chịu!

     Trong mắt Hạ Nam, lúc này điều Tô Úy cần là có người giúp cô chữa lành những vết thương, bước mấy bước đến trước mặt cô, ôm cô vào trong ngực, muốn cho cô một chút an ủi! Có lẽ cô cảm thấy rất uất ức, bi thương cùng khổ sở, lại có chút không cam lòng, liền không để ý đến hình tượng khóa òa lên trong lòng anh!

     Hơi thở ấm áp bao quanh bọn họ, giống như một bức họa mỹ lệ: Một người đàn ông cưng chìu ôm một người phụ nữ, thái độ dịu dàng như nước, người phụ nữ trong lòng anh khóc òa lên như mưa, dù là vô tình nhưng có thể thấy cô đối với người đàn ông đang ôm mình trong ngực có một loại cảm giác an toàn cùng tin tưởng.

     Có lẽ lúc này Tô Úy không biết: trong lúc lơ đãng, cô đã sinh ra một cảm giác tin tưởng với Hạ Nam, cho nên trước mặt anh cô mới có thể không có chút kiêng kị nào như thế.

     Rất lâu sau đó, Hạ Nam mới phát hiện, thì ra vẻ mặt tràn đầy vẻ ưu thương cùng cô đơn của người phụ nữ kia đã khắc sâu tận đáy lòng mình, dù thế nào cũng không thể xóa đi.

     Cũng rất lâu sau đó, anh mới phát hiện, gặp được Tô Úy chính là hạnh phúc của cả cuộc đời anh, cho dù có gian khổ đến mấy cũng muốn vượt qua để ở cạnh cô!

     “Tổng giám đốc, thật xin lỗi, là tôi vô ý.” Rốt cuộc cũng dần bình tĩnh lại, Tô Úy luống cuống từ trong ngực Hạ Nam tránh ra, nhìn trước ngực anh bị nước mắt của mình thấm ướt, nhìn về phía anh ngượng ngùng nói. Mắt cũng bởi vì khóc mà ửng đỏ, cả khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng, cực kỳ giống con thỏ nhỏ đang xấu hổ!

     “Không sao, coi như bây giờ là thù lao tôi trả em cho việc làm bạn nhảy trong buổi lễ ngày mai đi!” Hạ Nam cười xấu xa, ngón tay điểm nhẹ chóp mũi của cô, cưng chìu lại dịu dàng!

     Cứ như vậy, bởi vì cảm thấy có lỗi, người mà luôn không thích tham gia mấy buổi dạ vũ với lễ hội như Tô Úy cuối cùng cũng đồng ý làm bạn nhảy của Hạ Nam.

     Giữa trưa ngày thứ hai, Hạ Nam lại đi đến trước cửa phòng làm việc của Tô Úy.

     Đứng trước cửa thật lâu, phát hiện người ở bên trong vẫn đang gục đầu xuống bàn cắm cúi làm việc gì đó không phát hiện ra anh, anh đành gõ cửa, đợi cô ngẩng đầu lên, mới nói: “Đi thôi! Chúng ta đi ăn cơm đi!”

     “Được thôi! Nhưng lần này đến chỗ ăn cơm tôi muốn, tôi mời anh!” Nói xong liền sắp xếp lại tài liệu trên bàn.

     Hạ Nam cười cười, tỏ vẻ đồng ý.

     “Cái này là cho em! Là lễ phục cho buổi tiệc hôm nay!” Hai người vừa mới ngồi vào xe, Hạ Nam liền lấy một cái hộp từ ghế sau đưa cho Tô Úy.

     Tô Úy nhìn cái hộp cũng biết lễ phục của “Mị chi yêu” bởi vì hộp gói hàng là do chính tay cô thiết kế, cô có thể không biết sao?

     Mở hộp ra, liền nhìn thấy một bộ lễ phục màu tím, là bộ lễ phục cô mới thiết kế mấy ngày hôm trước, bộ lễ phục này có một dải lụa dài làm thắt lưng, nơi ngực trái có một đóa Mạn Đà la, dùng màu tím làm chủ đạo tạo cho người mặc một cảm giác thần bí.

     Tô Úy ngước lên thấy Hạ Nam đang nhìn mình, không thể làm gì khác hơn là giả bộ kinh ngạc hỏi: “Đây là…” Cô còn chưa nói xong, Hạ Nam đã nói: “Đây là bộ lễ phục mới nhất của Mị chi yêu, tối nay em mặc nó đi! Tôi phát hiện trên người em lúc nào cũng mặc cái bộ y phục giống thế, nên đoán em sẽ thích. Hạ Nam nhàn nhạt giải thích lí do lựa chọn bộ trang phục này. “Mị chi yêu” là một chuỗi cửa hàng bán quần áo có thương hiêu khắp cả nước, những bộ quần áo do FIR thiết kế đều tồn tại duy nhất một cái, rất nhiều con gái nhà giàu có đều rất yêu thích, rõ ràng anh đem Tô Úy thành loại này rồi.

     Tô Úy bất đắc dĩ cười cười, sau đó nói: “Bao nhiêu tiền, để tôi trả cho anh, không thì cũng không tiện!” Cái bộ lễ phục này nhìn thế nhưng cũng đã hơn ba mươi mấy vạn, nếu như mình muốn, một phân tiền cũng không tốn kém, đó đều là y phục do cô thiết kế mà! Nhưng mà hiện tại….

     “Không cần, coi như đây là quà tôi tặng em!” Nói xong liền chuyên tâm lái xe.

     Thật hào phóng, cự nhiên lại có thể đem tặng một bộ lễ phục lên đến mấy chục vạn! Trong lòng mặc dù nghĩ như vậy nhưng cũng không dám nói ra ngoài! Dù sao Tổng giám đốc người ta cũng nói muốn cho mình rồi, mình tốt nhất không nên nói thêm gì nữa! Huống chi đưa mình lễ phục là muốn mình tham gia dạ vũ cùng anh ta, thôi không nghĩ nữa, càng nghĩ càng đau đầu!

     Chiếc xe thể thao Lamborghini màu xám bạc dừng lại trước một nhà hàng cổ, Tô Úy dẫn đầu mở cửa xuống xe, Hạ Nam theo sau nhìn quán ăn chật ních người hơi hơi nhíu mày.

     Bọn họ chọn một cái bàn trống ngồi xuống, Tô Úy có chút hưng phấn không chú ý Hạ Nam đang nhíu chặt chân mày, gọi một nồi lẩu thật cay cùng rất nhiều thức ăn.

     “Nơi này có phải rất được không? Nhà hàng này buôn bán rất chạy, mùi vị cũng rất ngon!” Nói với Hạ Nam đang ngồi đối diện,sau đó hướng anh mở trừng hai mắt.

     Hạ Nam không nói, cười nhạt một tiếng.

     Bây giờ Tô Úy mới phát hiện ra, khi anh ta cười hóa ra lại đẹp mắt đến vậy, so với dáng vẻ lạnh lùng thường ngày thật khác biệt quá xa, cả khuôn mặt trở nên nhu hòa, cặp mắt thâm thúy cũng thoáng một tia ánh sáng nhạt!

     Một lát sau, lẩu cùng thức ăn đã lên đầy đủ,Tô Úy cẩn thận cho thức ăn vào nồi, sau đó chờ chín tự nhiên ăn.

     “Sao anh lại không ăn?” Nhìn Hạ Nam không nhúc nhích đũa, Tô Úy nhẹ nói, gắp thêm một ít thức ăn vào trong bát anh.

     Hạ Nam có chút đau đầu, cầm đôi đũa lên, gắp món ăn trong bát đưa lên miệng, vị cay tràn ngập trong miệng, thật khó nuốt muốn chết!

     Trước kia bận rộn luôn không có thời gian ăn cơm, đã lâu dạ dày cũng không được tốt lắm, cho nên tối kỵ việc ăn cay.

     “Anh không thể ăn cay?” Tô Úy hỏi. Nhìn thấy cảnh này, không phát hiện ra vấn đề thì cũng quá đần rồi, đối với mình cũng bất giác chép miệng. Thật ra cô cũng không thể ăn cay, bởi chính cô cũng có bệnh bao tử, nhưng cô lại rất thích ăn cay cho nên thỉnh thoảng cũng tới đây một hai lần, sau mỗi lần ăn cay lại đau bao tử một lần. Đây có phải là điển hình của việc tự làm khổ bản thân mình không?

     Thấy Hạ Nam gật đầu, che miệng cười, kêu nhân viên phục vụ đến tính tiền, hai người đi ra ngoài: “Nói cho anh biết nha, thật ra tôi cũng không thể ăn cay, bác sĩ đã cảnh cáo rất nhiều lần rồi, mà tôi nhất định không nghe!” Hai người ngồi lên xe, Tô Úy hướng Hạ Nam nháy mắt nói.

     Hạ Nam cưng chìu vỗ vỗ tóc của cô, tuyệt không cảm thấy có chỗ nào không ổn, dịu dàng hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?”

     “Được rồi! Chúng ta tới chỗ khác đi!” Xuống xe, đứng ở trước cửa một quán ăn ven đường, hai người nhìn đối phương, trong nháy mắt không khí có chút quỷ dị.

     Tô Úy lôi cánh tay anh hào hứng đi vào, nhìn Tô Úy như vậy trong nháy mắt làm anh mất hồn. Người phụ nữ này, khiến người ta có cảm giác rát ấm áp, rất chân thật.

     “Như thế nào, sao quán bán hàng ven đường không thể so với đồ ăn trong khách sạn lớn chứ? Chỉ là lần sau chúng ta vẫn nên đổi bộ quần áo đi làm này đi, tương đối khác quá, thật là làm người khác chú ý mà!” Tô Úy vừa ăn vừa nói với người đàn ông đang ngồi đối diện. Thật ra cho dù bọn họ có đổi trang phục, tuấn nam mỹ nữ ngồi chung với nhau vẫn trở thành tiêu điểm cho người ta nhìn!

     Hạ Nam cười gật đầu một cái, nghĩ cái gì liền hỏi: “Em thường xuyên đến nơi này ăn cơm?’’ Lúc vừa tới, liền phát hiện hình như chủ quán và nhân viên phục vụ đều biết cô.

     “Đúng vậy , những thứ này vừa tiện lợi lại ăn rất ngon, không phải sao?” Tô Úy nói.

    “Nhưng nhìn em không giống người thiếu tiền!” Mỗi bộ quần áo trên người cô đều có giá 6 chữ số lại có thể thiếu tiền sao?

     “Chuyện này cùng thiếu tiền hay có tiền thì quan hệ gì đến nhau! Anh không cảm thấy ở chỗ này rất ấm áp sao? Người ăn cơm ở chỗ này, có lẽ không phải mặc quần áo hàng hiệu, không phải lái xe xịn, thậm chí còn không có tiền nhưng bọn họ lại có một cuộc sống đơn giản mà hạnh phúc!” Tô Úy lạnh nhạt nói xong, mang theo ánh mắt có chút hâm mộ nhìn mọi người xung quanh.

     Hạ Nam nhìn Tô Úy như vậy, lại có chút thương cô! Thân phận của cô chắc chắn không đơn giản, nếu không tại sao tất cả tài liệu đều không tra ra được đây? Tựa như một con người trống rỗng xuất hiện. Trừ khi có người cố tình làm!

     Đúng vậy! Cuộc sống đơn giản mà hạnh phúc! Là thứ mà những người sống trong giàu có không bao giờ có, trong tranh tranh đấu đấu, người gạt ta ta gạt người, giấu giấu diếm diếm vĩnh viễn đều là đáng ghê tởm. Cho nên cũng phải mang mặt nạ mà sống, ai cũng vậy đến bọn họ cũng vậy!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Anz, Lùn minri, MongGa, Mây Nhỏ Prim, Thuc Quynh, Yến My, antunhi, diep diep, macynguyen, miuhuynh05, suongsuong1800
     
Có bài mới 15.08.2014, 18:45
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 19.07.2014, 12:55
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 307
Được thanks: 1809 lần
Điểm: 19.55
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hào môn thịnh sủng, bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô - Điểm: 30
Chương 13: Tham gia vũ hội

     Phòng thiết kế Lạc Nhan.

     Tô Úy ở đây từ nãy đến giờ cũng đã hơn cả tiếng đồng hồ rồi, chỉ thấy một nhà thiết kế mỹ nữ đang giúp cô làm tóc, cô thì đang híp mắt buồn ngủ. Mà Hạ Nam ngồi trên một chiếc ghế sofa tùy ý lật tờ tạp chí trong tay mình, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn Tô Úy, nhìn nét mặt của cô là đủ biết cô sắp không chịu được nữa rồi.

     Buổi dạ vũ tối nay, là tập đoàn Thẩm thị mừng 10 năm thành lập, đều mời đến những nhân vật quan trọng, tỉ như giới thương nhân có tiếng, nhân vật chính trị có máu mặt. Anh nhận được lời mời từ trước, không thể để bạn gái của mình làm mất mặt trước mặt mọi người.

     Cuối cùng trước khi cô không nhịn được muốn bùng phát, nhà thiết kế mỹ nữ nói một câu tốt lắm, sau đó hướng Hạ Nam đang ngồi trên ghế nói một câu: “Nam thiếu, đã xong rồi ạ, ngài xem có hài lòng không?’’ Lạc Nhan là bà chủ chỗ này, đồng thời là em gái của Lạc Phàm, anh ta coi người em gái này như bảo bối hết mực cưng chiều.

     Hạ Nam nghe tiếng lập tức thả tạp chí trong tay ra, đứng dậy đi về phía Tô Úy. Nhìn người phụ nữ trong gương, tóc được một cây trâm cài vắt qua bên trái, khuôn mặt trắng nõn, khóe miệng hơi nhếch lên, nhìn qua so với bình thường giống như một thiếu nữ nhẹ nhàng dí dỏm.

     Hạ Nam gật đầu tỏ ý hài lòng: “Đi thôi! Đi thay lễ phục!” Anh nhẹ giọng nói với Tô Úy xong cầm túi bộ lễ phục trong tay đưa cho cô, đẩy cô vào phòng thay quần áo.

     “Ồ! Thì ra Nam thiếu của chúng ta cũng có lúc dịu dàng như vậy à!” Nhìn một cảnh trước mắt, Lạc Nhan không nhịn được nói trêu. Thật là chuyện lạ nha, khuôn mặt băng sơn của Hạ Nam lại biến mất, nét mặt vừa rồi mới nhu tình biết bao! Người phụ nữ này quả đúng là kỳ nữ!

     “Lấy cái dây chuyền kia ra đây đi!” Hạ Nam không để ý cô đang nhạo báng, chỉ là nhàn nhạt nói xong, đôi mắt đen thâm thúy không còn vẻ lạnh nhạt bình thường chỉ còn lại sự dịu dàng cùng ánh sáng yêu thương.

     Nghe giọng nói lạnh nhạt của anh, Lạc Nhan hiểu ý bèn gật đầu, sau đó xoay người đi vào phòng thiết kế.

     Chờ lúc Tô Úy thay quần áo đi ra, Hạ Nam nhìn cô không chớp mắt, hình như cũng có thể cảm thấy nhịp tim của mình đang đập rất nhanh.

     Thật lâu không nghe thấy Hạ Nam nói chuyện, chỉ nhìn mình chằm chằm, đôi tay Tô Úy nắm thật chặt, có chút ngại ngùng nhìn anh, trên gương mặt không rõ vì nguyên nhân gì bỗng ửng đỏ. “Khó nhìn lắm sao?” Cô thử hỏi.

     “Không có, nhìn rất đẹp!” Nói xong đi đến trước mặt cô, ngồi xổm xuống giúp cô đổi giày.

     Tô Úy nhìn động tác của anh theo bản năng lùi về sau mấy bước, thiếu chút nữa là ngã nhào. May mà nhờ Hạ Nam nhanh tay giữ cô lại, xoay tròn một vòng, Tô Úy liền bị anh ôm vào trong ngực, chống lại đôi mắt sâu thăm thẳm, ngửi thấy mùi hương quen thuộc khiến cô cảm thấy giống như thật an tâm!

     “Khụ khụ…” Tiếng ho khan vang lên, Tô Úy bất ngờ bật ra khỏi vòng tay của anh, có chút xấu hổ quay ra nhìn Lạc Nhan, nhìn Hạ Nam dù bị đụng vẫn không có chút lúng túng, vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm biểu hiện mất tự nhiên của Tô Úy.

     “Thật xin lỗi! Hình như tôi đang quấy rầy hai người! Nam thiếu, đây là thứ anh muốn!” Lạc Nhan nhìn gương mặt đỏ bừng của Tô Úy, sau đó cười nhạt nói với Hạ Nam, lắc lắc một cái hộp tinh xảo. Trong lòng nghĩ: nhịn cười đến chết mất thôi, nhưng vẫn phải cố nhịn!

     Lạc Nhan đem cái hộp đưa cho Hạ Nam, rồi xoay người đi vào phòng thiết kế, lập tức truyền đến một tiếng cười lớn. Thật ra cô chính là đang cố ý! Ai bảo Hạ Nam lúc nào cũng trưng cái bộ mặt lạnh lùng ấy ra, có thể nhìn đến khuôn mặt biến sắc của anh ta thật không dễ dàng gì mà! Cho nên sau này có bị tính sổ cũng cảm thấy rất có giá trị a!

     Trên thực tế, Lạc Nhan, Lạc Phàm, Tần Kiệt cùng Hạ Nam đều lớn lên cùng nhau, có thể nói tình như ruột thịt. Nhưng nói về tính tình, Lạc Nhan, Lạc Phàm, Tần Kiệt ba người bọn họ tương đối hướng ngoại, Hạ Nam lại rất kín kẽ, dù có tâm sự cũng không để lộ ra cho nên 3 người bọn họ thường không đoán được tâm tư của Hạ Nam.

     Mà người phụ nữ này có thể khiến Hạ Nam dịu dàng như vậy! Suy nghĩ một hồi liền nổi hết cả da gà!

     Hạ Nam bảo Tô Úy ngồi trên ghế salon, giúp cô đổi một đôi giày cùng màu với bộ lễ phục. Tô Úy nhìn người đàn ông đang giúp mình thay giày đột nhiên có chút muốn khóc. Lại có người đàn ông có thể ngồi xuống giúp cô làm chuyện này? Sau đó nhìn chiếc hộp Lạc Nhan đưa cho anh ta, lấy ra một sợi dây chuyền bạc giúp cô đeo lên.

     Cô cẩn thận nâng sợi dây chuyền này lên, dây đeo màu tím có mặt dây là đóa hoa Mạn Đà La. Hình như cô đã từng nhìn qua sợi dây này ở đâu đó rồi, nhưng nghĩ mãi vẫn không thể nghĩ ra.

     Bởi vì thời gian vẫn còn sớm, Hạ Nam mang cô đến “Dạ Oanh” ăn trước một ít đồ, rồi mới lái xe đến hội trường của tòa nhà Đình Lập nằm giữa trung tâm thành phố.

     Một bộ tây trang màu đen của Hạ Nam hòa với một thân váy dài màu tím của Tô Úy vừa vào đến hội trường đã làm mọi người chú ý.

    Tiếng nghị luận từ bốn phía vang lên không ngừng.

     “A! Thật là một người đàn ông đẹp trai! Anh ta là ai vậy?”

     “Hình như đó là Chủ tịch tập đoàn Hạ thị - Hạ Nam! Người phụ nữ bên cạnh anh ta là ai?”

     “Không biết ai! Trên cổ cô ấy hình như đang đeo sợi dây chuyền “pha lê đen”.”

     Có thật không? Sợi dây chuyền mà có giá lên đến mấy chục triệu ư? Nghe nói đã bị một quan chức cấp cao mua rồi! sao lại có thể ở trên người cô ta?”

     “Đúng! Người phụ nữ thật là có vận may tốt quá đi!”



     Tô Úy nghe mọi người nhỏ giọng nghị luận, nhìn người đàn ông lạnh lùng bên cạnh, giống như vẻ mặt cô nhìn thấy anh ta lần đầu tiên. Vuốt ve sợi dây chuyền đang đeo trên cổ! “Pha lê đen”? Là sợi dây chuyền kia sao? Nghe nói hai trăm năm trước một nhà thiết kế trang sức nổi tiếng của Pháp vì người anh ta yêu mà thiết kế chiếc vòng này, nhưng vào ngày hôm đó, người anh ta yêu vì tai nạn xe cộ mà đã chết rồi, nên đã đặt tên cho sợi dây chuyền này là “Pha lê đen”, ngụ ý mang đến tai nạn cùng hủy diệt tình yêu! Thật ra còn mang một ý nghĩa nữa đó là dù chết cũng không thay đổi! Sau đó nhà thiết kế kia đã bán sợi dây đó đi! Thoáng cái mà hai trăm năm đã trôi qua, sợi dây kia đột nhiên lại xuất hiện ở một buổi từ thiện, bị một quan cức cấp cao mua mất rồi!

     Vậy làm sao nó có thể ở chỗ này?

     “Nam, cậu đến rồi!” Tần Kiệt cùng Lạc Phàm nhìn thấy Hạ Nam đến, lập tức bỏ đám người đẹp đi tới trước mặt anh, mới phát hiện người phụ nữ đang kéo tay anh, hai người nhanh chóng quan sát Tô Úy, quay ra nhìn nhau, trong mắt tràn đầy nghi ngờ. Lạc Phàm không nhịn được mở miệng hỏi: “Vị mỹ nữ này là?” Thật ra thì đáp án đã rõ ràng, người phụ nữ này bọn họ đã từng gặp, chính là Giám đốc sáng tạo của công ty quảng cáo Khải Phong – Tô Úy. Sao lại xuất hiện ở nơi này… Chẳng lẽ đây chính là Tô Úy mà bọn họ từng nhắc tới?

     Không đợi Hạ Nam mở miệng, giọng nói của Tô Úy lạnh nhạt truyền đến: “Tôi là Tô Úy!” Đưa tay ra ý muốn bắt tay bọn họ.

     “Tôi là Tần Kiệt!”

     “Tôi là Lạc Phàm!” Hai người cũng tự mình giới thiệu. Mặc dù bọn họ có rất nhiều nghi ngờ, nhưng cũng không hỏi, chỉ là đồng thời liếc mắt nhìn Hạ Nam, phát hiện anh đang chuyên chú nhìn Tô Úy, trong ánh mắt ấy là sự dịu dàng cùng cưng chìu chưa từng xuất hiện trước đây. Thật là kì lạ mà!

     Biết bọn họ là bạn của Hạ Nam, Tô Úy cũng tùy ý trò chuyện với bọn họ, liếc mắt nhìn người đàn ông lạnh lùng bên cạnh, phát hiện bạn của anh ta dù chơi chung với nhau nhưng vẫn tốt hơn anh ta rất nhiều nhưng cũng không dám nói ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lam Lan về bài viết trên: Anz, Keobonggon2013, Lùn minri, Mây Nhỏ Prim, Thuc Quynh, Yến My, diep diep, huỳnh nga, macynguyen, miuhuynh05, suongsuong1800
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 153 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaoxinxin, Butchimautim, CaoThiThuNguyen, Ferrari1102, Hồng Bạch, linhtuong, Maria Nyoko, Miu103, tam thuong, Thenaoroi, Tiêu Ngư, tuongvi73, willnguyen1283 và 454 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

7 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181


Thành viên nổi bật 
Renni
Renni
THO THO
THO THO
Windyphan
Windyphan
ChieuNinh
ChieuNinh
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
heocon13
heocon13

Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 1006 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: nangdong18_nary vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.