Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

 
Có bài mới 15.08.2014, 00:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 66: Ngày hè bắt ếch



Tăng Thụy Tường dẫn Tử Phúc Tử Lộc đi bắt ếch, Tử Tình ở nhà nóng lòng chờ đợi, không biết đợi bao lâu, cuối cùng nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng nói chuyện, Tăng Thụy Tường nói trời tối muộn rồi nên tự mình khóa cổng lại, lúc này nghe thấy tiếng, Tử Tình vội chạy đến, nhìn vẻ mặt bọn hắn hưng phấn, chắc thu hoạch rất lớn.

"Muội muội, ngày mai nhất định để ngươi ăn đủ. Ngươi cố gắng mà ăn, mỗi ngày ca ca đều chộp ếch cho ngươi." Tử Phúc một mặt đắc ý khoe khoang.

"Đại ca, hình như là ta bắt tương đối nhiều, muội muội, thích ăn nữa thì mai đi bắt cho muội." Tử Lộc không cam lòng công lao bị cướp, nói thêm một câu.

Tử Phúc cười, đẩy Tử Lộc một phen.

Tử Tình tiếp nhận giỏ trúc, hơi nặng: "Đừng mở ra đó, mở ra mà ếch nhảy tứa lưa thì rắn bò vào đấy." Tăng Thụy Tường dặn dò. Tử Phúc lấy giỏ trúc bỏ vào phòng bếp.

Sáng sớm, Tăng Thụy Tường vừa muốn dưa hấu cho lão gia tử, bây giờ trời nóng, nên hắn luôn cho bên kia dưa hấu. Lần này Tăng Thụy Tường nói ít ếch mình bắt được đem đi, để lão gia tử nếm thử, Tử Tình cũng đi theo, thuận tiện đưa Tiêu gia trái dưa hấu.

Đến lão phòng, Tử Tình mới biết được nhị cô chưa về nhà chồng, nhị dượng tự mình về rồi. Thì ra là vụ hè rất bận, Chu Thiên Thanh sợ chiếu cố không được Hạ Ngọc, nên dứt khoát bảo nàng ở đây. Lần trước đến nhà Tử Tình, Thẩm thị còn cho Hạ Ngọc 1 bao dương khoai, cũng chỉ cho cách trồng thế nào, sản lượng cao, còn chống hạn, đương nhiên cũng nhắc củ nẩy mầm không được ăn. Chắc Chu Thiên Thanh cũng muốn trở về trồng.

Lão gia tử thấy ếch, quả thật cao hứng, bảo Điền thị dùng nhiều hạt tiêu xào, sau đó hỏi con trai ít chuyện nhà. Tử Tình thấy vậy, liền ôm dưa hấu muốn ra phòng sau, cũng nghĩ bản thân rốt cục có thể ôm được một quả dưa hấu. Lúc này nghe thấy Thu Ngọc hỏi: "Tử Tình, ngươi muốn ôm dưa đi đâu vậy?"

"Đưa cho bác chồng, nương nói năm nay còn chưa tặng họ quả nào."

"Quả dưa đắt đỏ, đừng tặng, cất lại để chúng ta ăn, trời quá nóng ." Thu Ngọc nói.

"Không được đâu."

"Quên đi, quên đi, dù sao ta nói cái gì ngươi cũng không nghe, ngươi muốn tặng thì tặng đi." Thu Ngọc không kiên nhẫn.

"Đứa nhỏ tốt vậy mà ngươi còn nói này nói nọ, sao ngươi còn không bằng một đứa trẻ, cô ngươi đối xử với ngươi không tốt à?" Lão gia tử nghe xong, không vừa ý, đó là chị ruột của hắn.

Tử Tình nhanh đi, đáng tiếc Tú Thủy không ở nhà, nói là vào thành, Tử Tình nói mấy câu cùng bác chồng, để dưa hấu lại rồi đi.

Trở lại phòng trước, nghe Điền thị nói, chắc Tứ mao nhà Xuân Ngọc tròn một tuổi sẽ mời khách, kỳ thực không phải là muốn mượn cơ hội lấy quà tặng sao? Còn mời? Năm trước đã một bữa cơm thu 3 phần quà, hơn nữa, năm trước đi nhà hắn, Tử Tình nhìn thấy không có mấy người trong thôn, lần này chắc cũng vậy, chỉ có ông bà nội và nhà mình, đại cha ghét bọn họ, khẳng định là không đi. Tử Tình vô cùng u oán, muốn lần này nói cái gì cũng không đi.

Một đoạn thời gian trước, Tử Tình lại cùng Thẩm thị đi một chuyến đến chỗ Chu thị, tặng 1 rổ trứng gà, chân của Chu thị tốt hơn nhiều, có thể đi cà khiễng, Tăng Thụy Khánh luôn cười gọi nàng "Người què, người què", Chu thị nói chân nàng có tốt cũng không định về nhà, dù sao lương thực có đệ đệ đưa đến, nhân tiện còn đưa chút rau xanh, trừ bỏ tiền thuê nhà thì nhà xài không mấy đồng, gà trong nhà cũng đem lại đây, nuôi trong sân. Hầu hạ cha mẹ chồng nhiều năm, bây giờ cũng được sống cuộc sống vui vẻ, tận tưởng không khí gia đình.

Về nhà, Thẩm thị giết ếch, chờ bọn họ về sẽ nấu, Tử Tình nói cho nhiều hạt tiêu lên. Bữa tiệc này, Tử Tình hô to đã nghiền, cay quá nên uống nước không ngừng, còn ra mồ hôi cả người, ăn hết một nồi lớn, Tăng Thụy Tường nói, buổi tối lại đi bắt tiếp.

Giữa trưa, tỉnh dậy, Tử Lộc nói mang nàng đi bắt cá chạch: "Tình nhi, tối hôm qua nương không để ngươi đi, nhị ca biết ngươi muốn đi lắm, cho nên ban ngày dẫn ngươi đi bắt cá chạch nhé."

Tử Tình nhanh đứng dậy, tìm quần áo cũ, ai biết tiếng động quá lớn, làm Tử Phúc biết, ba người chuồn êm ra ngoài, đi đến ruộng nước nhà mình, bây giờ ruộng chưa gieo mạ.

Tử Lộc tìm chỗ có bùn thật ẩm, nhưng nước không nhiều, lấy tay đem bùn đất móc ra, đúng là có cá chạch, hai tay Tử Lộc đẩy, cá chạch chui vào sọt trúc, động tác của Tử Phúc không nhanh nhạy bắng Tử Lộc, lâu lâu lại có cá chạch chui ra khỏi.

Tử Tình thấy vậy, cũng nóng lòng muốn thử, cởi giày, xuống ruộng, nhìn thì nhìn thấy cá chạch, nhưng trơn trượt bắt không được, càng bắt càng không được, chỉ chốc lát, Tử Tình thấy lòng bàn chân có chút ngứa, nhấc chân lên muốn gãi, vừa thấy, là một con đỉa màu đen đang bám, Tử Tình sợ tới mức hét toáng lên, ngồi uỵch xuống bùn, khóc lớn.

"Ở đâu? Con đỉa ở đâu" Tử Phúc, Tử Lộc vội đã chạy tới hỏi, Tử Tình chỉa chỉa chân trái, Tử Lộc nắm chân nàng lên, một hồi, chỉ thấy con đỉa rớt xuống, Tử Phúc ôm Tử Tình lên bờ ruộng, Tử Tình vẫn còn nghẹn ngào. Về sau, Tử Tình không bao giờ xuống ruộng nữa.

Trở về nhà, Thẩm thị thấy Tử Tình, bị hù dọa nhảy dựng lên, vội hỏi thế nào, Tử Tình khóc nửa ngày, có chút ngượng ngùng; Tử Phúc giải thích một lần, nói nàng bị một con đỉa cắn nên khóc.

"Đáng á, không phải nói là cấm con đi sao, con lại trộm ra ngoài, lần tới ta xem con còn dám không?" Thẩm thị nói xong, đi phòng bếp nấu nước để Tử Tình tắm rửa. Cho dù trời lạnh hay nóng, Thẩm thị cũng không tắm nước lạnh, cũng không để Tử Tình tắm. Sau khi Thẩm thị nói việc này với Tăng Thụy Tường, Tăng Thụy Tường lại bảo: "Đến cùng vẫn là một đứa trẻ, một con đỉa cũng bị dọa khóc, trước kia thấy nó làm việc có vài phần trầm ổn, ta còn lo lắng, cho rằng vì qua cơn bệnh nặng làm nó thay đổi, con nít mà quá mức thành thạo cũng không phải chuyện tốt đẹp gì."

Tử Tình tự nhiên không biết vì một con đỉa lại làm cha mẹ an tâm rất nhiều, lúc này nàng đang bị Tử Phúc, Tử Lộc cười nhạo: "Tiểu tứ, ngươi vừa rồi không thấy tỷ tỷ ngươi thế nào đâu, ngã ngồi trong ruộng, khóc rầm rầm rào rào, ha ha, rất buồn cười, ta phải giúp nàng gỡ con đỉa xuống đó." Tử Lộc vừa nói vừa trốn tránh Tử Tình để không bị đánh.

"Đúng vậy, chân tỷ ngươi mềm oặt không đi được, ta phải ôm đi, không những thế nhé, nương thấy bộ dạng của nàng, quần áo đầy bùn đất, trên tóc cũng vậy, mà mặt thì không biết đâu là nước bùn đâu là nước mắt, không phải chỉ là một cái con đỉa sao? Làm nàng sợ tới mức khóc òa." Tử Phúc hát đệm.

Tử Thọ nghe xong cười ha ha, còn oán trách bọn họ không dẫn hắn đi theo.

Cơm chiều, cá chạch, chân giò hun khói, canh bí đao, Tử Tình ăn không ít, rất ngon, Thẩm thị cắt chân giò hun khói thành từng lát mỏng, màu đỏ trong suốt, vô miệng liền tan, Thẩm thị còn cười nói, bao nhiêu năm chưa ăn được miếng chân giò hun khói ngon như vậy, Tăng Thụy Tường nói lần sau hắn cũng sẽ tự làm thử.

Hà thị bảo: "Thịt này không giống thịt khô, làm tốn công lắm, không được để dính tý nước nào, nếu không sẽ có giòi."

"Bà ngoại, ngài nói vậy thì con làm sao dám ăn?" Tử Tình nghĩ nghĩ đến mấy thứ kia, cơm trong chén thật sự là nuốt không nổi.

Buổi tối Tăng Thụy Tường lại đi bắt ếch, Tử Tình nhìn đom đóm trong sân vừa nhìn vừa chờ. Qua vài ngày như vậy. Buổi tối hôm nay, Tử Tình đang cùng Hà thị ngồi ở tiểu viện hóng mát, Thẩm thị ở trong phòng dỗ Tử Hỉ ngủ, bây giờ Tử Hỉ  ngủ cùng Tử Thọ ở phòng đầu tiên phía Đông.

Lúc này, Tử Tình nghe được cha trở về, nhưng không giống vui vẻ như thường, hình như có chuyện không tốt, Tử Tình chạy đi, thấy Tăng Thụy Tường cõng Tử Phúc, trên đùi Tử Phúc toàn là máu, Tử Tình vội đến phòng bếp lấy rượu gạo, hâm nóng, dùng bông vải thấm hơi rượu, làm mấy khối bông vải như vậy, rồi vội vàng đi, lúc này Thẩm thị cũng vào, nấu ít nước ấm để lau cho Tử Phúc.

Tử Tình dùng bông vải cẩn thận thanh lý miệng vết thương cho Tử Phúc, miệng vết thương dài chừng 10 cm, thì ra là Tử Phúc không cẩn thận vấp ngã trúng mãnh sành, buổi tối khuya thế này chắc phải đi tìm đại phu, "Nếu có kim mao cẩu thì tốt rồi." Tăng Thụy Tường nói thầm một câu.

Thẩm thị hỏi kim mao cẩu là cái gì? "Đó là thứ mà trước kia dượng săn thú được, cầm máu đặc biệt hiệu quả đối với các loại vết thương. Đáng tiếc bây giờ không biết ai có nữa?" Tăng Thụy Tường giải thích xong, đang định đi tìm lang trung, Tử Tình nghĩ tới, không phải Tú Thủy cho nàng đó sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.08.2014, 00:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


:"> taz sẽ cố gắng, hờ hờ


Chương 67: Chuyện cũ của Tiêu gia



Tử Tình nghe cha nói đến kim mao, nhớ bản thân cũng có, vừa vặn dùng để thử nghiệm có kỳ diệu như vậy không."Cha đừng đi tìm lang trung, con có kim mao."

Nói xong Tử Tình liền vào nhà tìm kiếm, nàng nhớ là để ở cái bọc mà Thẩm thị cho, tìm được, Tăng Thụy Tường nghi ngờ: "Con có thứ này à?"

Tăng Thụy Tường tiếp nhận, mở ra, cao hứng: "Trời ạ, đúng là nó." Sau đó cẩn thận lấy một ít bôi lên miệng vết thương của Tử Phúc, quả thật, lập tức không đổ máu nữa.

Tử Tình rất buồn bực, sao kết quả lại linh nghiệm như vậy, "Cha, Thủy cô cô cho con đó, còn nói thứ này đã cứu lão cô công (chồng của chị ruột ông nội) một mạng, bảo con cất đi."

"Vậy con cất đi, đây là cơ duyên của con. Có tiền cũng không mua được đâu." Thấy miệng vết thương Tử Phúc chuyển biến tốt, Tăng Thụy Tường có tâm tình kể truyền kỳ về Tiêu lão gia tử đã trải qua.

Thì ra Tiêu lão gia tử mồ côi, từ nhỏ đã cùng sư phụ học bản lĩnh săn thú, lúc hắn đến Ngô Đồng trấn, thuê phòng ở của lão bà ( bà cố ), lúc đó hắn chỉ có một cung tên và một chủy thủ (dao ngắn) tốt, một bộ đồ rách rưới, tiền thuê nhà nợ lại, chờ hắn bán con mồi sẽ đưa. Lão bà thấy hắn đáng thương, còn thường xuyên lấy thức ăn cho hắn.

Tiêu lão gia tử làm giàu là vì hắn đánh chết được một con hổ lớn, lúc đó bên người con hổ lớn còn có hai con hổ nhỏ, vừa sinh được không bao lâu, nên hắn mới có cơ hội, Tiêu lão gia tử còn đang do dự muốn bắt hổ con về nhà không, bởi vì cả người hổ đều là bảo vật. Lúc này, một con hổ lớn khác đi đến, chắc là một cặp với hổ đã chết, con chết là con cái, hổ đực nổi giận, định bổ nhào vào trên người hắn, hắn bắt một con hổ nhỏ, hổ đực liền dừng lại, nức nở .

Tiêu lão gia tử không đành lòng, nhưng lại không dám dễ dàng buông hổ nhỏ, liền lui về sau, ai biết hổ đực hiểu lầm, chạy đi, Tiêu lão gia tử đang buồn bực, chỉ chốc lát hổ đực lại trở lại , miệng ngậm một bó lông vàng giống lông cho, lão gia tử không hiểu ý gì, hổ đực tự vạch một vết thương lên đùi mình, đổ máu, rút mấy lông ra, bỏ lên đó, máu lập tức ngừng lại. Sau đó, hổ đực nhấc chân chỉa chỉa hổ con trong tay hắn, nức nở.

Tiêu lão gia tử mới hiểu hổ đực muốn dùng thứ này để trao đổi hổ con với hắn. Thật ra thì hắn cũng không muốn làm hổ con thương tổn gì, chỉ sợ mình không thoát được, thấy vậy, hắn nhanh buông hổ con ra, hổ đực để kim mao cẩu xuống, dẫn 2 hổ con đi, vừa đi vừa cẩn thận nhìn hổ cái trên đất.

Tiêu lão gia tử thấy chúng nó đi xa, mới nhặt kim mao cẩu trên đất lên, kỳ thực là không giống lông cẩu, hắn chưa thấy bao giờ, hỏi nhiều nhân cũng không rõ, đương nhiên là Tiêu lão gia tử không nói ra nó kỳ hiệu thế nào.

Sau này, Tiêu lão gia tử kéo hổ cái về bán, cũng bởi vậy mà giàu lên, cưới Tăng thị, mua nhà, trồi trong nhà lại mở cửa hàng bánh nướng, bản thân vẫn lấy nghề săn thú để kiếm tiền, nhưng từ nay về sau, hắn không bao giờ săn hổ nữa.

Thì ra là có sự lạ lùng đến vậy, gió đêm thổi qua, thổi vào tim Tử Tình, ê ẩm chua chát, không biết vì sao mình lại vậy.

Tử Tình về phòng cản thận cất đi, ngay cả Tiêu Tú Thủy cũng không biết được sự ngây thơ thời con nít lại cải biến số phần nghèo khổ sau này của mình. Đương nhiên, đây là tương lai.

Từ ngày đó trở đi, Tăng Thụy Tường không đi bắt ếch nữa, chân Tử Phúc phải mười ngày mới lành. Ngày nào Tử Tình cũng trò chuyện cùng hắn.

Hôm nay, Tử Tình giữ nhà, dưa hấu bán cũng gần hết, thấy hôm nay còn nóng như vậy, lo lắng sẽ hạn hán, lúa đã cấy, nhưng ai có thể cam đoan thu hoạch được? Liền nhắc nhở bóng gió cho Thẩm thị, muốn nhổ lúa trồng khoai tây. Thẩm thị cũng đang có ý này, khoai tây sản lượng cao, quản lý cũng không mất công, tiền lời mạnh hơn. Hơn nữa bốn mẫu ruộng cạn cần thu hoạch, nàng nhìn qua, không bị ảnh hưởng vì nóng như lúa, đến lúc đó phải trồng khoai tây hết.

Tuy rằng lúa không có thu hoạch, nhưng nhà Tử Tình vẫn tốt, vốn chỉ có một mẫu ruộng nước, ảnh hưởng không lớn, dưa hấu năm nay thu được hơn 500 lượng bạc, trừ chi phí mua núi thì trong nhà còn dư hơn 400 lượng. Thẩm thị muốn mua chút ruộng nước, Tử Tình sẽ không quan tâm chuyện này, mình chỉ phụ trách gà con sau núi thôi.

Đang nói, Thu Ngọc đến truyền tin, Tứ mao nhà Xuân Ngọc làm tiệc tròn một tuổi, Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đều ghét bọn họ, còn muốn nhận quà nữa à, năm ngoái một bữa cơm nhận quà 3 lần, còn chưa thấy đủ sao.

Tăng Thụy Tường nghe xong, nói: "Thôi thì cứ chuẩn bị lung tung là được."

Thẩm thị cân nhắc nửa ngày, vẫn làm cho bộ quần áo, một đôi giày, trong nhà có sẵn vãi, làm cũng không mất nhiều thời gian, từ lúc điều kiện trong nhà tốt lên, Thẩm thị mua vải rất nhiều, nói là mưa nhiều thì rẻ hơn, còn nữa, trong nhà nhiều đứa nhỏ, nhanh lớn, với lại còn làm ga giường, bọc gối, bọc chăn.

Lễ vật chuẩn bị tốt, nhưng đến ngày đó ai cũng không muốn đi theo, Tử Phúc đẩy Tử Lộc, Tử Lộc đẩy Tử Tình, Tử Tình đẩy Tử Thọ, Tăng Thụy Tường thấy vậy, nói: "Thôi thì ngươi đi một mình cũng được, chả có món gì ngon đâu, dẫn con theo chỉ tốn công trông coi."

"Cha đi với nương đi, năm cũ đại cha đi cũng với đại nương mà." Tử Tình nói.

Có Tăng Thụy Tường đi cùng, Thẩm thị rất vui vẻ, Tử Tình đi theo bọn họ đến lão phòng, chuẩn bị tìm Tiêu Tú Thủy, chuyện kim mao còn chưa cảm ơn nàng ấy đâu, Tử Tình hái được một quả dưa hấu, không lớn, cũng không còn mấy quả trong vườn nữa, lại hái vài trái dưa chuột, Tăng Thụy Tường cầm giúp.

Đến lão phòng, Điền thị lại ngại Thẩm thị quà tặng ít, chỉ tang nói hòe (nói này chỉ nọ), nhưng Thẩm thị không để ý, đâu phải lần một lần hai? Nhưng Tăng Thụy Tường có chút mất hứng, lời mẹ cha nói, cho dù không dễ nghe thì hắn cũng không nói lại được.

Tử Tình muốn nói vài câu, nhà mình mới xây nhà, cả gia đình đại cô đến hai lần mà chỉ cho mười văn tiền, thấy Tăng Thụy Tường ở đây nên ngừng lại, tốt xấu gì cũng phải nể mặt cha.

Thấy Tử Tình đem mấy thứ định rinh đi, Điền thị càng tức giận, nhưng có lão gia tử ở nên bà không nói cái gì, chỉ bảo: "Tử Tình, nhà đại cô ngươi còn chưa được ăn dưa hấu đâu."

"Bà, nhà đại cô có trồng mà, tiểu cô đã lấy quả làm giống đưa cho họ, ngươi đã quên sao?" Tử Tình cố ý hỏi.

"Nhà đại cô ngươi không biết có trồng chưa nữa, mấy ngày hôm trước ngươi đã cho bà cô dưa hấu rồi, sao lại đưa nữa?" Thu Ngọc hỏi.

"Đi đi, làm khó đứa nhỏ làm gì." Lão gia tử lên tiếng, Tử Tình cũng không chờ Điền thị mở miệng, liền ra cửa.

Tiêu Tú Thủy nhìn thấy Tử Tình, tất nhiên là cao hứng, lấy dưa chuột rửa, rồi ăn, kéo Tử Tình vào trong phòng nàng nói chuyện. Tử Tình thấy giường trong phòng nàng đã chuyển đi một cái, phòng chỉ còn lại nàng cùng Tú Anh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.08.2014, 00:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 28.06.2014, 11:03
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 5609 lần
Điểm: 35.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Cuộc sống điền văn của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 68: Mua ruộng



Buổi chiều, Thẩm thị cùng Tăng Thụy Tường trở về, Tử Tình mới biết nhà đại cô gia không có khách nào khác, nhà mẹ đẻ một bàn, nhà bên chồng một bàn là hết. Nói là mời khách đến mừng đứa nhỏ một tuổi, căn bản là không có cái thứ đồ ăn nào nên hồn cả, còn bày đặt nói để cả nhà xum vầy, da mặt dày vô địch. Thẩm thị cười: "Lần sau mà muốn tìm người đi với ta đến nhà đại cô ngươi cũng khó." Nói xong, còn cố ý liếc Tăng Thụy Tường một cái, che miệng cười trộm.

Tử Tình thấy lão cha hừ một tiếng, phủi tay ra ngoài, vội kéo lão nương hỏi tình hình cụ thể, thì ra dưa hấu nhà Xuân Ngọc cơ bản là không có thu hoạch gì, thôn dân bọn họ trộm cắp thành đoàn, hơn nữa năm nay lại khô hạn, thu hoạch giảm bớt, dưa hấu nhà bọn họ chưa lớn đã bị người hái trộm.

Điền thị hỏi việc này, Xuân Ngọc bắt đầu khóc kể, Yến Nhân Đạt thì mắng chửi người. Điền thị tự nhiên là không muốn nữ nhi thương tâm, biết con trai út lại mua núi hoang, cuộc sống càng ngày càng tốt, hoàn toàn không để ý đến nhà muội muội mình nghèo khổ ra sao, mượn cơ hội nói nói vài câu, Thẩm thị không thèm để ý, nghe nhiều chai tai. Tăng Thụy Tường lại không được, người đọc sách da mặt mỏng, bà ta đưa ra toàn yêu cầu vô lý, nhưng hắn lại không giống Tăng Thụy Khánh, dám cãi lại. Nếu không phải là chờ nhà lão gia tử về thì Thẩm thị đã sớm về nhà trước.

Tăng Thụy Tường tức giận ra ngoài xong, nghĩ không biết ruộng cạn nhà mình thế nào, nên đi thăm rẫy, phát hiện dương khoai thu hoạch được, bốn mẫu dương khoai chắc chắn bội hoạch, không khỏi tràn ngập cảm kích với Thẩm thị, may mắn mình cưới được một người vợ tốt.

Năm người con nhà Tam bà bà thu hoạch xong dương khoai, thu hoạch được mùa, bán một số để mua lương thực ăn, bọn họ cảm ơn Thẩm thị đã đưa mầm móng, nên chủ động đến giúp Tăng Thụy Tường làm hai ngày, đem 4 mẫu dương khoai đào về. Tử Tình ươm trồng dương khoai xong, vì thế, lại giúp đỡ làm hai ngày, trồng dương khoai, đương nhiên về nhà bọn họ cũng không quên ươm giống tiếp.

Ngày đảo mắt liền đến mười lăm tháng bảy, Tăng Thụy Tường và Tử Phúc cho lão phòng một bao dương khoai, thuận tiện nói lời tạm biệt, ngày nghỉ kết thúc. Buổi tối, cả nhà ngồi ở thư phòng, đều có chút quyến luyến, vài đứa Tử Tình vây quanh Tử Phúc, nghe hắn nói một số việc vui ở học đường. Thẩm thị có chút không yên lòng xong bức thêu, nửa năm mới hoàn thành bức tranh thêu này, Thẩm thị định đem bán, Tăng Thụy Tường không cho, bảo treo lên phòng ngủ của họ đi.

Thẩm thị buông bức tranh thêu, thương lượng cùng Tăng Thụy Tường, số bạc còn thừa để mua chút ruộng nước, hay mua cửa hàng trong thành mới tốt. Tăng Thụy Tường suy nghĩ một hồi, nói: "Nếu được thì mua chút ruộng nước đi, lần này khô hạn, chắc sẽ có người bán ruộng nước, ruộng cạn thì đừng mua, không có ai quản lý, mà chân núi có 10 mẫu hoang cũng đủ dùng, mua ruộng nước cho người khác thuê, một năm cũng có thể thu được 3 thạch thóc, cộng thêm nửa thạch cải dầu."

Thẩm thị đáp ứng, Tử Tình biết cha mẹ có rất nhiều lời muốn nói, mượn cớ về phòng sớm, Tử Phúc lại dặn dò Tử Lộc, Tử Tình nửa ngày mới đi.

Tiễn bước Tăng Thụy Tường, Thẩm thị cùng Tử Tình vào thành, một là báo cho Chu chưởng quầy biết đã thu hoạch dương khoai, hai là xem có ai bán ruộng không.

Tử Tình là người hay quên đường, nương cũng không kém bao nhiêu. Hai người vòng vo nửa ngày mới tìm được chỗ môi giới, hỏi một vòng cũng không có ruộng nước nào thích hợp, hoặc là quá xa, hoặc là rất nhỏ, hơn nữa còn phân tán tùm lum, Thẩm thị muốn mua ruộng nước sát nhau, thu tiền thuê cũng dễ, xem ra một chuyến này không có thu hoạch gì, mẹ con uể oải.

Không nghĩ tới lúc đến tạp hoá, Chu chưởng quầy nói vì khô hạn, lương thực giảm sản lượng, giá dương khoai cao hơn, tăng 1 cân thêm 1 văn, Chu chưởng quầy còn nói có bao nhiêu, thì lấy bấy nhiêu. Tử Tình nhớ trong nhà mới thu được bảy tám ngàn cân dương khoai, hơn nữa bắt đầu mùa đông còn có thể thu được một vạn nhiều cân, năm nay bán dương khoai cũng được số tiền kha khá.

Không riêng gì nhà Tử Tình, chủ yếu là không ít thân thích cũng dư dả chút ít, trong lòng Tử Tình vẫn có chút nho nhỏ thành tựu, coi như là tin tức tốt.

Ai biết hai người trở về nhà, Hà thị nói vừa rồi có người tìm đến, hình như muốn bán ruộng gì đó, đợi nửa canh giờ, thấy Thẩm thị còn chưa trở về nên đi, nói buổi tối lại đến. Thế là cơm chiều Thẩm thị cũng không làm, chỉ chờ người bán ruộng nước, chọc Hà thị cười nhạo nàng lớn đầu rồi mà còn như vậy.

Trời chưa có tối thì người đã tới cửa, là một hộ nông trong thôn, ruộng nước nhà hắn sát cạnh nhà Tử Tình, bởi vì lão nương trong nhà bị bệnh, mùa màng không tốt, cho nên muốn bán một mẫu ruộng nước để qua cửa ải khó khăn trước mắt, tuy rằng chỉ bán 1 ruộng nước, nhưng gần sát ruộng mình, bán để lấy tiền chữa bệnh nên Thẩm thị lập tức đồng ý, ngày mai sẽ đến chỗ lí chính làm thủ tục.

Tử Tình thấy chuyện trong nhà càng nhiều, khuyên Thẩm thị mua người hầu, Thẩm thị nói không thích trong nhà có người ngoài, lại nói trong nhà cũng không có nam tử trưởng thành, không tiện.

Tuy rằng Thẩm thị không mua người hầu, nhưng lo lắng mình quả thật không có năng lực trồng trọt, vì thế liền đem 2 mẫu ruộng nước cho Tăng Thụy Ngọc thêu, định là mỗi năm giao 6 thạch thóc, 1 thạch cải dầu. Thừa lại thì để nhà hắn tự dùng, như vậy thì nhà mình không cần làm nhiều việc nặng.
Trời mát mẻ dần, cũng vào tháng tám, Chu Thiên Thanh đến đưa quà tặng ngày lễ, thuận tiện đón Hạ Ngọc trở về, đồng thời đón cha vợ cùng mẹ vợ đến chỗ hắn ở ít ngày, Điền thị nghe xong, rất là vui, bà luôn luôn lo lắng nhị nữ nhi sống không tốt, lúc này có thể tự mình đến nhìn xem. Bởi vì đường nhỏ không dễ đi, Tăng lão gia tử tính toán đánh xe trâu đi đường vòng qua An Châu phủ, từ An Châu phủ đến Kiều thôn một con đường nhỏ tầm ba dặm, như vậy thì Điền thị cùng Hạ Ngọc đều có thể tự đi.

Thẩm thị biết được, nên chuẩn bị chút cái ăn và một rổ trứng gà cho Điền thị đưa đi. Thu Ngọc không muốn, nói ở lại giữ nhà, Điền thị lo lắng nên bảo buổi tối Tử Tình đến lão phòng ở cùng Thu Ngọc. Cho dù Tử Tình muôn vàn không muốn, nhưng không thể trái lời.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.