Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Mang thai hộ - Mạc Thần

 
Có bài mới 11.08.2014, 23:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.05.2014, 12:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 77
Được thanks: 757 lần
Điểm: 16.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mang thai hộ - Mạc Thần - Điểm: 20
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9.3:

     Vi  Thiếu Phàm yên lặng nhìn cô, mặc dù mặt không thay đổi, nhưng trong lòng cảm xúc đang sôi trào.

Anh sống đến 30 mấy tuổi, lần đầu tiên nếm mùi vị tình yêu, cũng lần đầu tiên biết thất tình đau khổ. Bị lừa làm cho anh cảm thấy tức giận, mỗi lần tim đập là mỗi lần đau, giận đến mức sáng nay anh chỉ đạo học sinh làm giải phẫu thì đem nội tạng bệnh nhân làm bẩn, suýt chút nữa thì chết người.

"Thiếu Phàm, xin hãy tin em em yêu anh, chi phiếu này trả lại anh, em sẽ không dùng Khả Khả đổi tiền với anh." Lam Tư Nhược vội vàng đem chi phiếu nhét vào tay Vi Thiếu Phàm.

Vi Thiếu Phàm nhìn chi phiếu một cái, lạnh lùng hỏi "Cô nói cô tình nguyện vì tôi hy sinh  nhiều hơn nữa, chỉ cần tôi cần cô?"

"Ừ." Lam Tư Nhược dùng lực gật đầu một cái.

"Vậy tôi muốn cô với vị hôn phu của mình kết thúc không còn quan hệ với nhau." Anh bây giờ mới biết sự độ lượng của mình nhỏ như vậy, nhỏ đến mức cho dù anh không cần Lam Tư Nhược, cũng không muốn người đàn ông khác có được cô.

"Em sẽ cùng anh ta kết thúc không còn quan hệ gì nữa, em thề."

"Còn có . . ." Anh nắm cằm của cô, nhìn chăm chú cô một lúc lâu mới nói: "Tôi muốn cô sinh cho tôi một đứa con nữa, cô đồng ý không?"

Khả Khả một mình rất cô đơn, anh muốn bé có thêm anh chị em, mà anh không cần Triệu Uyển Bình sinh. Sau khi sống cùng với Lam Tư Nhược, Triệu Uyển Bình hoàn toàn không làm cho anh có bất kỳ hứng thú gì.

"Em đồng ý, sinh mấy đứa cũng đồng ý."

"Trước khi có thai cô ở đây, sau khi có thai cô phải trở về Cao Hùng chờ sinh, tôi sẽ cung cấp cho cô tất cả những gì cần thiết chờ ngày sinh, cô đồng ý không?"

"Em đồng ý, tới chỗ nào cũng được, anh không cần nói khách sáo như vậy, anh làm em có cảm giác này giống như, giống như em mang thai hộ."

"Chuyện tôi nên làm phải làm."

"Thiếu Phàm, vậy anh không cùng em trở về Cao Hùng sao?"

"Khả Khả ở lại bên cạnh tôi, cô về đó chờ sinh trong khoảng thời gian này không cho phép cô nhìn thấy con, chi phiếu này cô cứ giữ lấy." Anh thật sự chỉ coi cô như người mang thai hộ, vì tránh cho cô nhìn thấy Khả Khả, cho nên để cô trở về Cao Hùng.

"Em không muốn tiền!" Lam Tư Nhược vòng tay ra sau lưng mình, cảm giác được ý đồ của Vi Thiếu Phàm. Cô sợ hãi hỏi: "Thiếu Phàm, vậy sau khi em sinh con, chúng ta có phải . . . Có phải hay không . . . Sẽ kết hôn, sẽ là một gia đình?"

"Đến lúc đó xem tôi có vui hay không đã rồi hãy nói sau."

“Em không hiểu."

"Nếu như cô thật sự đồng ý vì tôi hy sinh, cô cũng không nên hỏi nhiều như vậy. Tôi muốn cô làm gì, thì cô phải làm cái đó, tôi nếu vui vẻ, có lẽ . . ."

Lam Tư Nhược nín thở chờ anh nói lời chưa hoàn thành, nhưng vẫn không đợi được đoạn sau, trong lòng của cô lo sợ, "Tại sao không cho phép em nhìn Khả Khả? Vậy có phải sau khi em sinh đứa bé, có phải cũng không thể thấy con hay không?"

"Cô hỏi nhiều quá, nếu như cô không nghe lời tôi, làm sao chứng minh cô tình nguyện vì tôi hi sinh nhiều hơn? làm sao chứng minh được cô . . . Yêu tôi?"

"Em thật sự yêu anh, em thật sự tình nguyện vì anh làm bất cứ chuyện gì, cầu xin anh để cho em mang Khả Khả theo cùng nhau chờ ngày sinh, em có thể chăm sóc được, cũng có thể vừa chăm sóc con vừa sinh bảo bảo."

"Cô không phải chỉ hỏi nhiều, mà yêu cầu cũng quá nhiều." Anh đem chi phiếu để trong tay cô, "Tôi thật sự không thể nào tin nổi cô." Anh làm bộ muốn rời đi.

Lam Tư Nhược vội vàng ngăn cửa phòng lại, "Được, em nghe anh, tất cả đều nghe lời anh, em cái gì cũng không hỏi, cũng không có bất kỳ yêu cầu gì." Cô lại đem chi phiếu nhét lại tay anh.

Truyện được đăng trên diễn đàn Lê Quý Đôn

"Rất tốt." Anh lạnh lùng cười một tiếng.

"Vậy chúng ta . . . em muốn đến bác sĩ tính toán thời kỳ rụng trứng được không?" cô cúi đầu hỏi, gương mặt hồng đến mang tai, đôi tay không tự chủ giật lấy vạt áo.

Dáng vẻ e lệ của cô là điểm chí mạng đối với anh, anh nhìn không chớp mắt, không kìm chế được lòng mình, mất hết lý trí, dục vọng dâng lên.

"Cởi quần áo, lập tức làm." Anh nếu có thể khống chế mình, thì anh không phải là đàn ông.

Lam Tư Nhược đột nhiên ngẩng đầu, "Hả?"

Vi Thiếu Phàm ôm cô, xoay người ôm cô cùng nhau ngã xuống giường. "Tôi bây giờ muốn cô."

"Nhưng anh họ, chị dâu đều ở bên ngoài, buổi tối có được không?" Miệng cô nói, đôi tay cũng ôm anh thật chặt, không muốn anh rời đi.

"Buổi tối còn muốn." Anh vừa hôn cô, vừa cởi quần áo cô.

"Thiếu Phàm, anh sẽ tiếp tục yêu em có đúng không?" Cô cũng đưa tay cởi nút áo anh.

Vi Thiếu Phàm dừng một chút, "Tôi nói rồi, không nên hỏi quá nhiều, yêu cầu nhiều."

Lam Tư Nhược sợ anh sẽ tức giận, không dám nói lời nào nữa, chủ động đặt môi mình lên môi anh, một cuộc kích tình triền miên diễn ra như vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Phanvan1312 về bài viết trên: Nấm_langthang, antunhi, beoiu, bubenoluz, codiemtinh, diep diep, macynguyen, phan thao, piggy lovly, soulmate2905, tu dinh huong
     

Có bài mới 12.08.2014, 23:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.05.2014, 12:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 77
Được thanks: 757 lần
Điểm: 16.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mang thai hộ - Mạc Thần - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10.1

Ba tháng sau ——

Tiếng đàn du dương bên trong quán bar cao cấp Piano, trong không khí tràn ngập ca khúc đồng dao chắc do nghe thường xuyên nên quen, mà những người nghe cũng chỉ có mình dì Thúy.

"Lại đang nhớ đến Khả Khả sao?" Dì Thúy lắc đầu. Lam Tư Nhược ngồi trước đàn đứng dậy, đi tới chỗ dì Thúy, "Còn có Thiếu Phàm."

"Ta nghĩ tại sao có thể có loại phụ nữ ngốc như con? Rõ ràng Vi Thiếu Phàm cho con là người mang thai hộ, con còn ngoan ngoãn nghe lời anh ta, con có thể có chút đầu óc hay không?"

"Không đâu, Thiếu Phàm sẽ không đối xử với con như vậy."

"Vậy ta hỏi con, anh ta tại sao lại để con một mình về Cao Hùng chờ sinh?"

Cô lắc đầu một cái, "Con cũng không nghĩ ra."

"Tại sao không cho phép con gặp Khả Khả?"

Cô lại lắc đầu, "Con cũng không biết."

"Con đã trở về 2,3 tháng, anh ta có thường gọi điện thoại cho con không?"

"Chắc khoảng một tháng một lần."

"Nói những gì? Lời ngon tiếng ngọt?"

Cô lắc đầu lần nữa, "Anh ấy chỉ nhắc nhở con đúng hạn thì đi khám thai, còn có hỏi đứa bé có sao không; con muốn nói chuyện điện thoại với Khả Khả, anh ấy đều không cho phép."

"Vậy anh ta không cho con là người mang thai hộ thì là gì nữa? anh ta muốn con trở về Cao Hùng chờ sinh, rõ ràng chính là sợ con tìm Khả Khả, cô gái ngốc, dùng đầu óc suy nghĩ một chút."

Lam Tư Nhược không phải là không có loại cảm giác này, chỉ là cô không dám đối diện. "Dì Thúy, nếu như anh ấy coi con như người mang thai hộ, anh ấy sẽ không có chuyện kết hôn với con, con sẽ mất đi anh ấy còn có hai con của mình, vậy con sẽ không chịu nổi, đến lúc đó con nên làm thế nào đây?"

"Hừ, làm thế nào?" Hứa Gia Dương chẳng biết lúc nào xuất hiện trong quán. "Đương nhiên là lấy đứa bé đổi tiền với anh ta, sau đó kết hôn với anh."

"Anh không phải đã trở về Canada rồi sao? Tôi đã nói rồi chúng ta không còn bất kỳ quan hệ gì, xin anh đừng tới tìm tôi nữa." Thiếu Phàm muốn cô kết thúc với Hứa Gia Dương từ lâu rồi.

"Em nghiện làm người mang thai hộ rồi có đúng không? Lại mang thai đứa con của Vi Thiếu Phàm! Tư Nhược, vợ Vi Thiếu Phàm sẽ không ly hôn với anh ta, em không cần nằm mơ."

"Đó là việc của tôi, không cần anh quan tâm; nếu không phải vì anh, Thiếu Phàm đã sớm cầu hôn với tôi rồi. Dì Thúy, đuổi anh ta ra ngoài đi, con không muốn gặp anh ta nữa."

"Hứa Gia Dương, thức thời một chút, đi ra ngoài đi, đừng để tôi phải gọi người đuổi cậu; còn nữa Tư Nhược thay cậu trả tiền nợ đánh bạc coi như là tiền chia tay, về phần khoản nợ của cậu ở Canada, hãy tự mình giải quyết đi, không được có âm mưu hại Tư Nhược, tốt nhất nên làm người đến nơi đến chốn." Dì Thúy nói mà không có biểu cảm gì.

Tiền chia tay? Lấy tài sản của Vi Thiếu Phàm, số tiền kia có đáng gì! Anh  đã điều tra rõ, Vi Thiếu Phàm là cổ đông của tập đoàn Hoằng Vi, bệnh viện này chỉ là một phần tài sản của anh ta thôi, khó trách tại sao anh ta ra tay lại hào phóng như vậy.

Lần này anh trở lại, chính là có kế hoạch muốn dùng Lam Tư Nhược để kiếm tiền từ Vi Thiếu Phàm.

"Còn không đi mau, đợi tôi gọi người tới đuổi cậu sao?" Dì Thúy không khách sáo la lên.

Tránh voi chẳng xấu mặt nào, Hứa Gia Dương xoay người rời đi, trong đầu cũng bắt đầu tính toán phải lợi dụng Lam Tư Nhược như thế nào để kiếm một khoản tiền từ Vi Thiếu Phàm, chỉ là mỗi lần nghĩ đến khí thế bức người của Vi Thiếu Phàm làm anh chưa rét mà run, sợ ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo.

Suy nghĩ tới từng chuyện . . . Tư Nhược mang thai, vậy có nên ra tay từ vợ của Vi Thiếu Phàm không?

Một chiếc xe thể thao Mercedes-Benz màu đỏ kiểu mới nhất chạy trên đường núi, ánh sáng màu đỏ giống như lửa len lỏi qua từng khúc quanh trên đường núi, sau đó ở phía trước khu nhà cao cấp Vi thị ngừng lại.

Triệu Uyển Bình bước xuống từ xe thể thao, đóng cửa xe; không khách khí ra sức bấm lên chuông cửa, trong lòng vừa nóng vừa giận.

Cô chấp nhận đề nghị của Hứa Gia Dương, để cho anh giúp cô xóa đi cái thai trong bụng Lam Tư Nhược, sau đó cho anh một số tiền, để anh sau khi hoàn thành mọi chuyện thì chạy trốn.

Cô cho là lời nguyền rủa của Chung Vân Thiến sau khi nhận Khả Khả về thì hết, Vi Thiếu Phàm sau khi đón Khả Khả về thì ngày nào cũng về nhà, nhưng Lam Khả Khả đi học là do tự anh đưa đón, không hoàn toàn giao con cho cô, cũng không có ý định ở cùng phòng với cô.

Cô biết Lam Tư Nhược đã trở về Cao Hùng, tưởng rằng sẽ kéo được lòng của Vi Thiếu Phàm trở về, cho nên không có quan tâm những thứ này; không ngờ lời nguyền rủa này vẫn tiếp tục phát huy ma lực của nó, để cho cô từng bước từng bước đi về lên cùng con đường của Chung Vân Thiến.

"Uyển Bình Thiếu phu nhân." Thím Đổng mở cửa, chào cô ta.

"Thím Đổng, Thiếu phu nhân có nhà không?"

"Có nhà, để tôi đi mời thiếu phu nhân."

Nhậm Hiểu Thần nghe thấy tiếng xe nhìn thấy chiếc xe màu đỏ đi đến, hơn nữa còn có tiếng phanh xe cho thấy  Triệu Uyển Bình đang tức giận, cho nên cô đã đi xuống lầu chờ Triệu Uyển Bình đi vào cửa.

"Uyển bình, thật hiếm thấy." Triệu Uyển Bình cũng không nói chuyện tình cảm với nhau, tính cách cùng với hành động hoàn toàn khác nhau; kể từ khi Vi Khắc Phàm ly hôn với vợ trước, cô ít khi đến đây.

"Chị dâu, tôi có chuyện muốn nhờ chị, tôi muốn mượn tiền của chị." Triệu Uyển Bình ném ví da lên ghế Salon, tao nhã ngồi xuống ghế, nâng chân thon dài lên nói.

Nhậm Hiểu Thần ngồi xuống ở đối diện cô ta. "Mượn tiền? Thiếu Phàm không cho cô tiền sinh hoạt phí sao?"

"Anh ấy có cho tôi .., nhưng 10 vạn đồng không là gì! Tôi phải đi xã giao với những quý phu nhân tập đoàn khác, còn phải trang điểm, hơn nữa cũng không thể thiếu đồ trang sức."

"Uyển Bình, một gia đình bình thường 10 vạn đồng có thể nuôi cả gia đình một tháng, thậm chí có người một tháng không có được 10 vạn đồng." Cô xuất thân bình thường, cho nên biết loại chua cay này.

"Chị dâu, tôi không phải tới đây nghe chị dạy bảo, tôi cần mấy triệu, chị đưa chi phiếu cho tôi."

"Mấy triệu? Cô cần nhiều tiền như vậy làm gì?" Nhậm Hiểu Thần kinh ngạc hỏi ngược lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.08.2014, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 26.05.2014, 12:14
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 77
Được thanks: 757 lần
Điểm: 16.09
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mang thai hộ - Mạc Thần - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10.2:

Thấy giọng điệu Nhậm Hiểu Thần không vui, miệng Triệu Uyển Bình không ngăn lại được nói: "Tôi cần tiền dùng! Chị sẽ không hẹp hòi như vậy chứ? Chị dâu trước đây rất rộng rãi."

Chị dâu trước đây? Nhậm Hiểu Thần chẳng những không tức giận, ngược lại còn nhàn nhạt cười, "Uyển Bình, tiền đều do Khắc Phàm quyết định, trên người tôi không có nhiều tiền như vậy."

"Sao có thể? Chị dù sao cũng là phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Hoằng Vi, mấy chục triệu đối với chị có đáng gì." Nhậm Hiểu Thần rõ ràng là không muốn cho cô ta mượn.

"Tôi nói thật. Để tôi gọi điện thoại cho Khắc Phàm, cô đến phòng làm việc của Khắc Phàm lấy." Cô thông minh nên ném vấn đề cho chồng của mình giải quyết.

"Không cần!"  rất sợ Vi Khắc Phàm, anh chưa bao giờ nhìn cô ta với sắc mặt tốt.

Triệu Uyển Bình đứng lên, giọng điệu không vui nói. "Tôi đi ra ngoài mượn, tôi không tin mình không mượn được tiền!" Dứt lời, cô đùng đùng tức giận rời đi.

Nhậm Hiểu Thần xoay người định lên lầu, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, cô tìm một lúc thì nhìn thấy tiếng chuông phát ra trên bàn, thì ra Triệu Uyển Bình về mà quên mang theo xách tay, chuông điện thoại từ trong xách tay truyền tới.

Cô lấy điện thoại từ xách tay ra, ấn phím nghe, tiếng đàn ông bên kia truyền tới.

(Bà chủ Vi, tôi đang chờ tiền của cô, tiền đâu; không có tiền, tôi không thể giải quyết giúp cô đứa con trong bụng của Lam Tư Nhược được. Khi nào cô có tiền thì gọi cho tôi ... tôi ngay lập tức sẽ hành động, hẹn gặp lại.)

Lời anh ta có ý gì? Triệu Uyển Bình muốn hại đứa bé trong bụng của Lam Tư Nhược? Chắc chắn, cô ta có thể làm ra chuyện này, cô ta và Chung Vân Thiến giống nhau, cô phải giúp Tư Nhược thôi.

Cô vội vàng gọi điện cho Vi Thiếu Phàm, cô phải nói cho cậu ấy biết chuyện này.

(Rất xin lỗi, viện trưởng trong phòng phẫu thuật, không thể thông báo với ông ấy được.) là người trực điện thoại trả lời ...

Nhậm Hiểu Thần không còn cách nào khác đành cúp điện thoại, bấm số điện thoại gọi cho Lam Tư Nhược, cô phải báo cho cô ấy cẩn thận, chính cô cũng từng mất một đứa con, cô không hy vọng Lam Tư Nhược cũng mất đi đứa con giống mình.

"Tư Nhược, là chị." Cám ơn trời đất, để cho thuận lợi gọi được cho cô ấy.

(Chị dâu, em rất nhớ chị, nhưng em không thể đi gặp chị được, Thiếu Phàm muốn em đợi ở Cao Hùng.)

"Tư Nhược, em hãy nghe chị nói, em nhanh chóng rời khỏi Cao Hùng, có người muốn làm hại đứa bé trong bụng em, chị không biết người đàn ông đó là ai, dùng phương pháp gì hại em, tóm lại, em nhanh chóng rời khỏi Cao Hùng."

(Có người muốn hại đứa bé trong bụng em? Tại sao? Em đâu có thù oán với ai!)

"Tư Nhược, là vợ của Thiếu Phàm, bọn họ nhà giàu muốn làm gì thì làm, chị là người từng trải, em nghe lời chị đi không sai đâu, nhanh rời khỏi Cao Hùng tới tìm chị và Thiếu Phàm đi, bọn chị sẽ bảo vệ em." Nhậm Hiểu Thần vội vàng nói.

(Chị dâu, em biết rồi, em đến Đài Bắc ngay.) Lam Tư Nhược tắt máy, vội vàng chuẩn bị hành lý đơn giản đến Đài Bắc.

Sau khi máy bay hạ cánh Lam Tư Nhược lập tức tới bệnh viện tìm Vi Thiếu Phàm; mà Vi Thiếu Phàm cũng vừa từ phòng phẫu thuật ra ngoài, hai người gặp nhau ở trước cửa phòng viện trưởng.

"Thiếu Phàm." Ba tháng không gặp nhau, đáy mắt Lam Tư Nhược lóe lên ánh sáng trong suốt, không nén được tình cảm thương nhớ.

"Làm sao cô có thể cứng đầu cứng cổ chạy tới đây? Lập tức trở về!" Vi Thiếu Phàm giọng điệu vô cùng lạnh nhạt.

Anh ngày đêm thương nhớ cô, nhưng vẫn không bỏ được rào cản trong lòng, đành phải ép buộc chính mình từ từ quên cô đi, đợi sau khi cô sinh đứa bé, phải thật sự kết thúc với cô.

Lam Tư Nhược nghe thấy lời anh nói rất ngạc nhiên.

Cô cho rằng Vi Thiếu Phàm sẽ bảo vệ cô giống như lời Nhậm Hiểu Thần, không ngờ anh lại muốn cô đối mặt với nguy hiểm.

"Mau trở về đi!" Anh lạnh lùng lặp lại.

"Anh thật sự muốn em trở về?" Cô không tin, không tin Vi Thiếu Phàm sẽ vô tình như vậy!

"Đúng, lập tức trở về!"

Trái tim Lam Tư Nhược rất đau, rất là đau, đau đến nỗi nước mắt cô lưng tròng, đau làm cho cô thức tỉnh khỏi sự si mê cố chấp của mình.

Cô nén nước mắt nở nụ cười, "Thiếu Phàm, anh thật sự không yêu tôi rồi, dì Thúy nói đúng, tôi thật sự rất ngu, rất ngu, còn mong anh sẽ lấy tôi, mong sẽ có một gia đình."

"Tư Nhược, trở về ngoan ngoãn chờ sinh con." Không nhìn nước mắt cùng với nụ cười đau thương của cô, Vi Thiếu Phàm vẫn lạnh nhạt như cũ.

Anh buộc mình phải biểu hiện sự vô tình với cô, như vậy mới có thể che dấu được tình cảm trong lòng, mới có làm cho mình không còn khổ sở.

"Sau đó anh lại muốn cướp đứa bé đi? Không, tôi sẽ không tiếp tục ngu nữa!" Trước khi cô xoay người rời đi thì dừng lại, đưa lưng về phía anh nói: "Tôi còn yêu anh, rất yêu anh, hãy chăm sóc Khả Khả thật tốt, con chỉ có ba không có mẹ." Dứt lời, cô mang tình cảm tan vỡ, bước nhanh rời khỏi.

Vi Thiếu Phàm trơ mắt nhìn bóng lưng Lam Tư Nhược rời đi, cố gắng đè nén xúc động không được đuổi theo cô, không ngừng tự thuyết phục bản thân cô trở về Cao Hùng, ngày mai gọi điện thoại là có thể gặp được cô rồi.

Vừa vào phòng viện trưởng, điện thoại nội bộ lập tức vang lên, Vi Thiếu Phàm ấn nút nghe.

(Viện trưởng, phu nhân tổng giám đốc có việc gấp tìm ông, xin ông khi nào về thì lập tức gọi điện cho bà ấy.)

"Tôi biết rồi." Cúp điện thoại nội tuyến, anh gọi điện thoại đến biệt thự của Vi Khắc Phàm.

"Hiểu Thần, tôi là Thiếu Phàm."

(Thiếu Phàm, cậu biết không, Uyển Bình muốn hại đứa bé trong bụng của Tư Nhược, điện thoại di động của cô ta lúc nãy ở cho tôi, tôi ghi âm lại cuộc nói chuyện lúc nãy rồi, cậu tới đây nghe đi. Còn nữa, tôi đã nói Tư Nhược lập tức đến Đài Bắc, cô ấy đến chỗ cậu chưa? Cậu hãy bảo vệ cô ấy cẩn thận!)

"Tư Nhược . . ." Thì ra cô tới tìm anh vì muốn anh bảo vệ, mà anh vừa rồi đã làm chuyện tốt gì rồi?

(Thiếu Phàm, cậu sao vậy) trong điện thoại tại sao không nghe thấy tiếng gì?

"Hiểu Thần, tôi mới vừa tổn thương Tư Nhược, cô ấy, cô ấy đi rồi!"

(Trời ạ! Thiếu Phàm, mau đuổi theo cô ấy, cậu rõ ràng cũng yêu cô ấy, tội tình gì lại tổn thương cô ấy, chẳng lẽ vì cậu cho rằng cô ấy yêu cậu còn chưa đủ sao? Nếu như cậu phân tích mọi chuyện, chính cậu không phải là sau khi kết hôn mới yêu Tư Nhược sao, cậu không nên đi ghen với chuyện quá khứ của cô ấy.)

"Ghen với chuyện quá khứ của cô ấy?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Anthony&Andy, hoa91ftu, Iris.tran, Izzel, Le Thanh, lolitatantan, nhungtasa, pippi210, xiaoxing, Yuki110 và 276 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.