Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 10.08.2014, 22:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 24.1 - Điểm: 43
THANKS FOR READING


@vuthuhang: k có truyện về 2 nv này đâu bạn nhưng trong truyện cũng sẽ có diễn biến tc sau này của cả 2 :D


CHƯƠNG 24.3



Lúc này, Vân Thư Hoa ẩn nhẫn đối lập hẳn với Mạc Sở Hàn bức người, Lâm Tuyết nhìn không được, cô bước lên trước một bước, theo bản năng chắn Vân Thư Hoa  ở sau mình, đáy mắt trong veo ngưng tụ băng lạnh bắn về phía Mạc Sở Hàn: "Ác giả ác báo, anh không tin cứ chờ mà xem!"

Cô lại đi nói giúp cho Vân Thư Hoa! Mạc Sở Hàn tức giận quá chừng, thiếu chút nữa đã vung quả đấm vào Lâm Tuyết. Vất vả kìm chế xúc động bạo lực, hắn xiết chặt tay, quơ quơ trên mũi cô: "Tôi chờ, cô có bản lĩnh gì cứ xuất ra đi!"

"Tuyết, em mau trở lại quân khu! Nơi này đã có anh!" Vân Thư Hoa kéo Lâm Tuyết, đẩy cô về phía cửa: "Đi mau! Đừng để hắn thương tổn em!"

Lâm Tuyết nhìn Vân Thư Hoa lần nữa, làm cách nào cô cũng không thể liên hệ người đàn ông ôn nhuận khiêm tốn, khoan dung thiện lương lịch sự trước mắt với thứ tối tăm u ám. Anh ta vẫn giống trước kia, vì cô nghĩ suy khắp chốn, sợ cô phải chịu bất cứ sự thương tổn và ức hiếp nào.

Nghe nói Mạc Sở Hàn đã trở về, Vân Thư Hoa liền chủ động đề nghị  giải trừ hôn ước với cô, bởi anh ta biết cô vẫn luôn yêu Mạc Sở Hàn sâu sắc. Anh ta chưa bao giờ ép buộc cô, cũng không cưỡng ép cô làm chuyện không tình nguyện.

Lâm Tuyết không tìm ra lý do khiến mình và anh ta xa cách nhau, nhưng quả thực cô và Vân Thư Hoa xa cách vì Thư Khả!

Vì sao cô tin Thư Khả mà không tin Vân Thư Hoa? Anh ta thừa nhận có lén lút lui tới với Thư Khả  nhưng chỉ để có thể cứu cô ra!

"Chúng ta cùng đi thôi, không cần để ý kẻ điên này!" Lâm Tuyết chủ động giữ chặt tay Vân Thư Hoa và Vân Đóa, cùng hai anh em họ bước ra ngoài.

"Đứng lại!" Mạc Sở Hàn đâu chịu từ bỏ ý đồ, hắn bước lên trước một bước, chặn ba người lại lần nữa.

"Rốt cuộc anh muốn thế nào?" Lâm Tuyết trợn mắt nhìn hắn, quả thực không từ ngữ nào có thể sử dụng được để hình dung về sự ti tiện của người đàn ông trước mắt này.

"Đừng bày ra vẻ mặt như đề phòng trộm cướp thế, tôi mới không thèm đồ trong tay cô!" Giọng Mạc Sở Hàn muốn bao nhiêu chua xót thì có bấy nhiêu, hắn quá phẫn nộ rồi. Sinh nhật Vân Thư Hoa và Lương Thiên Dật Lâm Tuyết đều chuẩn bị quà tặng, mà sinh nhật hắn cũng sắp tới, đến cả ít lời dễ nghe cô cũng keo kiệt với hắn.

Đâu ngờ Lâm Tuyết không nhường nhịn chút nào, cô cười lạnh nói: "Dù anh thích thì tôi cũng không cho anh!"

Mạc Sở Hàn như bị đâm một đao, hắn suýt nữa kích động nhảy dựng lên, tay nắm chặt xương kêu răng rắc, răng nghiến ken két, hắn hung hăng nhổ một hơi: "Xì! Không biết lấy từ đống bán sỉ đồng nát nào, chỉ  những kẻ không có tiền chưa thấy đông tây mới có thể thích!"

Vân Thư Hoa cũng không tức giận, ngược lại còn rất bình tĩnh, chiếc kẹp kim cương được  cất cẩn thận vào túi áo, anh ta mỉm cười nói: "Tôi thực sự thích! Đây là món quà Lâm Tuyết tự tay tặng tôi, dù là khối sắt vụn, tôi cũng sẽ coi như bảo bối cất kỹ!"

Lâm Tuyết ngoái đầu nhìn anh ta, người đứng  sau tươi cười ôn nhuận, trong đôi mắt đẹp đầy ắp nhu tình ấm áp  như thể đang nói với cô: yên tâm, anh  không bị Mạc Sở Hàn châm ngòi đâu, bất kể lúc nào, bất kể phát sinh chuyện gì, anh vĩnh viễn sẽ đứng bên em.

". . . Sinh nhật tôi, Thư Khả vì tôi mà đặc biệt mời thợ thủ công nổi tiếng thế giới tới may âu phục, còn tự tay đan áo len cho tao! So với quà tặng của cô ấy, của mày tính là  gì?" Mặt mũi Mạc Sở Hàn tràn đầy ác độc đùa cợt, hắn hung hăng nhìn chằm chằm Vân Thư Hoa, trong lòng lại nghĩ -- sớm muộn gì cũng sẽ giết tiểu tử này!

Áo len ư? Lâm Tuyết hơi rung động, cô không khỏi nhớ tới trước kia mình từng đan găng tay cho Mạc Sở Hàn, hắn đeo rất thích liền bảo đợi đến sinh nhật hắn đòi cô tặng hắn một chiếc áo len đan tay.

Để đan chiếc áo ấy, Lâm Tuyết đã đi hỏi thăm những người bên cạnh giỏi đan lát, từ việc chọn sợi len, độ dày, màu sắc đến kiểu hoa văn đều hao tổn tâm huyết. Nhưng khi đó tất cả là vì hắn, cô bận rộn nhưng hạnh phúc, hoàn toàn không thấy mỏi mệt!

Đợi  tới sinh nhật Mạc Sở Hàn, cuối cùng cô cũng đan xong một chiếc áo len nam đẹp đẽ, nhớ rõ lúc ấy hắn mặc trên người,  vui vẻ đến mức nói tràng giang đại hải. Trời rất nóng nhưng làm thế nào hắn cũng không chịu cởi ra, buổi tối khi ngủ say cũng mặc, kết quả, hôm sau phát hiện sống lưng nổi đầy rôm. . .

Chuyện cũ, nhớ tới lần nữa, chua sót đã hoàn toàn thay thế kỉ niệm ngọt ngào từng có. Khóe môi giương lên, đáy mắt trong veo dâng lên lệ quang, đoạn ký ức kia đã hoàn toàn biến mất, hầu như không còn tình cảm.

"Trời rất nóng mà cô ta đan áo cho anh à?" Vân Thư Hoa tỏ ra không hiểu nổi, "Não cô ta bệnh rồi!"

Không phải não Thư Khả bệnh  mà là Mạc Sở Hàn yêu cầu cô ta đan áo cho mình. Thư Khả đan cái áo này mất gần một năm, vì vậy mà thay thế được chút ít địa vị của Lâm Tuyết trong lòng Mạc Sở Hàn.

Năm đó Mạc Sở Hàn rời thành phố phiêu bạt nước ngoài, hắn không cẩn thận làm mất chiếc áo quý giá, từ đó về sau trong lòng liền thấy tiếc nuối. Hắn bảo Thư Khả đan cho mình lần nữa, hắn nói, chờ khi áo len đan xong cũng là lúc hắn hoàn toàn quên đi Lâm Tuyết!

Đáng tiếc, áo len  đan xong nhưng ngay đến hứng thú mặc thử Mạc Sở Hàn cũng không có nổi. Hắn càng không có cách nào để quên Lâm Tuyết, bởi vì tên cô đã khắc vào xương tủy hắn, khắc sâu trong lòng hắn, vĩnh viễn không quên được!

"Cái này gọi là tình cảm thực sự! Lâm Tuyết chưa bao giờ dụng tâm với mày, đương nhiên mày sẽ không hiểu!" Mạc Sở Hàn cảm thấy hơi choáng đầu, tình trạng thân thể hắn không cho phép hắn kích động quá mức, nếu không sẽ xuất hiện biến chứng của bệnh.

"Tôi không cần hiểu!" Vân Thư Hoa giữ chặt tay Lâm Tuyết, chặn đường đi của Mạc Sở Hàn, nói: "Xin anh tránh ra! Chúng tôi phải đi rồi!"

Mạc Sở Hàn càng phẫn nộ, hắn giận dữ, trái lại cười mà nói: "Chúng tôi? Mày và cô ấy có quan hệ thế nào? Lại dám dõng dạc tự xưng chúng tôi? Vân Thư Hoa, tao muốn nói với Lý Văn San, cô ta đang bận rộn chuẩn bị tiệc sinh nhật vì mày, sau lưng cô ta mày lại xum xoe với đàn bà khác, xem xem cô ta còn có thể giúp mày hay không!"

"Anh nói với cô ta đi! Tôi không sợ!" Vân Thư Hoa hoàn toàn  cùng chung chiến tuyến với Lâm Tuyết, cùng cô đối đầu với Mạc Sở Hàn: "Vì Tiểu Tuyết, việc gì tôi cũng có thể làm!"

Hai người đàn ông vì một cô gái mà ầm ĩ trong quán cafe cũng không kỳ lạ, trước kia ở đây còn xảy ra trò khôi hài: vung tay đánh nhau vì đàn bà. Quản lí  không hề tiến lên can thiệp, chủ yếu vì thấy khí độ, cách ăn mặc của 2 đôi nam nữ kia đều không giống người thường, anh ta sợ đắc tội với người không thể trêu vào, rõ ràng cứ giả câm vờ điếc.

Thôi Liệt theo sau Mạc Sở Hàn, anh ta nhỏ giọng nỗ lực khuyên giải: "Thiếu gia, chúng ta đi thôi! Anh không thể tức giận, muốn dạy dỗ bọn họ có thể đợi sau này hẵng nói!"

"Hôm nay tôi càng muốn dạy bảo hắn hơn!" Mạc Sở Hàn chỉ vào Vân Thư Hoa vừa trêu chọc mình, tuyên bố nhất định phải đánh anh ta.

Vân Thư Hoa là người lịch sự, đương nhiên không biết đánh trả, sao Lâm Tuyết có thể trơ mắt nhìn anh ta vì mình mà bị đánh, để bảo vệ anh ta, cô đưa tay ra trước Mạc Sở Hàn.

"Họ Vân kia, có gan thì đấu một mình với tao, núp sau lưng đàn bà định làm gì? Đồ nhu nhược yếu đuối!" Thật ra Mạc Sở Hàn không thực sự động tay với Lâm Tuyết, hắn khoa tay múa chân hai chiêu, liền ngừng lại, sau đó đau mắng Vân Thư Hoa.

Tình hình hơi hỗn loạn,  không ai  chú ý tới có một bóng dáng cao lớn yên lặng đến gần không một tiếng động, hắn đứng một bên thờ ơ lạnh nhạt đã lâu.

Cho tới khi Mạc Sở Hàn và Vân Thư Hoa vì chiếc kẹp cà vạt bắt đầu xung đột, thấy Lâm Tuyết kẹp ở giữa, xô đẩy kéo đánh, cuối cùng người đàn ông kia không kiềm chế nổi lửa giận.

"Lâm Tuyết!" Một giọng nóikhiển trách đột nhiên vang lên, sau đó đã thấy Lương Tuấn Đào với khuôn mặt âm trầm đi tới, ánh mắt như đao lạnh quét qua người đứng chung quanh một lần, môi mỏng mím lại, giọng hắn lạnh lùng: "Cho em nghỉ ngơi mấy giờ chứ không cho em ở đây nhìn hai vị hôn phu tiền nhiệm của mình tranh giành tình nhân!"

Lâm Tuyết đâu ngờ Lương Tuấn Đào lại đích thân qua đây, cô nâng mắt nhìn Triệu Bắc Thành đứng sau hắn, người kia nhún nhún vai, tỏ vẻ anh ta cũng bất ngờ với quyết định của Thủ trưởng.

Vân Đóa thấy Lương Tuấn Đào nổi giận, vội vàng cố lấy dũng khí bướclên trước, giải thích giúp Lâm Tuyết: "Nhị thiếu gia đừng tức giận, chị Lâm Tuyết vì đưa quà sinh nhật cho anh trai tôi nên mới tới nơi này, anh đừng hiểu lầm chị ấy!"

Lương Tuấn Đào không để ý tới Vân Đóa, cánh tay dài duỗi ra, xách Lâm Tuyết từ giữa hai người đàn ông kia lại, sau đó bá đạo ôm vào ngực mình, lúc này hắn mới nâng đôi mắt tàn bạo liếc nhìn hai vị tình địch.

Khóe môi lành lạnh giương lên, hắn nhướng mày nói với  bọn họ: "Đánh à, ầm ỹ à! Đừng dừng lại! Tiếp tục, tiếp tục đi!"

Đối thủ cấp quan trọng xuất hiện, đương nhiên Mạc Sở Hàn  không cần tiếp tục lãng phí sức lực vào Vân Thư Hoa nữa. Hắn xoay người cười lạnh, không nhường nhịn chút nào mà chống lại cái nhìn của Lương Tuấn Đào, vỗ vỗ tay, khiêu khích giương cằm lên.

Lương Tuấn Đào lấy chiếc kẹp cà vạt từ trong túi áo Lâm Tuyết ra, dứt khoát ném xuống đất. Chiếc kẹp kim cương tinh xảo  sáng choang nảy lên trên sàn gỗ, chói lọi rực rỡ, còn hắn  lại giống như ném đi một đồng xu, hoàn toàn khinh thường. "Chỉ vì chút đồ vật nhỏ mà đánh nhau một hồi? Hai người các anh thật có tiền đồ quá! Tiếp tục đánh đi, ai thắng người ấy lấy!"

Khuôn mặt tuấn tú của Mạc Sở Hàn biến thành màu gan lợn, hắn hận không thể xông lên bóp chết Lương Tuấn Đào, từng câu từng chữ của đối phương như dao nhỏ đâm trúng chỗ  yếu của hắn! Đúng vậy, sở dĩ hắn ngăn cản, dây dưa không ngớt với Lâm Tuyết và Vân Thư Hoa chính là vì cái kẹp này!

Vì cái gì mà ngay đến sinh nhật Vân Thư Hoa và Lương Thiên Dật đều có quà tặng, còn hắn cái gì cũng không có? Nhưng hắn sẽ không để Lâm Tuyết biết mình cảm thấy đau lòng phẫn nộ cỡ nào, càng không để Lương Tuấn Đào ở bên cạnh xem cảnh náo nhiệt.

Hắn nhấc chân vừa  chuẩn bị bước đi lại bị Lương Tuấn Đào giành trước, bay lên  tung cước đá trúng mắt cá chân của hắn, vì vậy, Mạc Sở Hàn kêu thảm một tiếng rồi ngồi thụp xuống ôm mắt cá chân bị đá đau đến mức cả người run rẩy!

"Thiếu gia!" Thôi Liệt vội vàng chạy lên, anh ta đỡ lấy Mạc Sở Hàn, hỏi: "Anh thế nào rồi?"

Mắt cá chân Mạc Sở Hàn suýt nữa bị Lương Tuấn Đào đá gảy, hắn tràn đầy mồ hôi lạnh, nói không nên lời.

Lương Tuấn Đào thong thả tao nhã cúi người, hắn nhặt kẹp cà vạt lên, đi về phía Mạc Sở Hàn đang ôm chân rên rỉ, quơ quơ chiếc kẹp kim cương trước mặt đối phương, dùng âm lượng chỉ có hai người nghe thấy nhẹ nhàng nói: "Cái này nếu không phải quà sinh nhật Lâm Tuyết chuẩn bị cho anh trai tôi, tôi có thể tặng cậu, không hề gì! Nhìn đi? Vân Thư Hoa cũng có một  cái tương tự, chẳng phải cái gì đáng giá! Thứ tốt thật ra nằm ở đây!"

Lương Tuấn Đào bỏ kẹp vào túi áo, đưa bàn tay đeo nhẫn ra trước mặt Mạc Sở Hàn, khoe khoang nói: "Bà xã tặng cho tôi đấy, sao nào? Rất đẹp hả?"





--- ------ end --- ------


Link wattpad của truyện:  Khế ước quân hôn - Yên Mang



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Boolazy, Leona_1908, Sabrina76, Tthuy_2203, bubenoluz, kellytrangdao, kynguyenbangha, pekjen, tuongvy84, tuyet tinh coc, vuthuhang95
     

Có bài mới 23.08.2014, 06:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 24.3 - Điểm: 50
THANKS FOR READING  :iou:

Hic, rất xin lỗi vì việc post truyện ngày càng lâu lắc này. Đúng là dạo này làm việc xong về  nhà thì do mệt + nhười nên làm đc mấy dòng mình lại lăn ra luôn  :-( Cái này mình xin đc phép khắc phục trong thời gian tới  :|
Cám ơn lời đề nghị hợp tác chung của bạn ellmac nhưng vì mình toàn trễ hẹn khi làm phần mình nên việc hợp tác mình thấy khó quá, bạn thông cảm cho mình nha  :|

Giờ thì tạm trả hàng cho m.n đây ạ

Chương 25. Hóa ra chỉ là một vở kịch !

Chương 25.1


Mắt Mạc Sở Hàn vằn đỏ, khuôn mặt tuấn tú xanh mét, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực, suýt nữa rời bỏ. Hắn nghiến răng vung nắm đấm vào Lương Tuấn Đào nhưng bị đối phương giành trước, bắt được cổ tay rồi phản công một cái.

"Rắc!" Xương cốt rời khỏi vị trí, cổ tay hắn bị vặn bẻ. "A!" Mạc Sở Hàn gấp gáp kêu đau, mồ hôi bên thái dương rơi xuống, hắn cắn răng nhịn vào không hé răng.

"Xem tính tình cậu kìa!" Lương Tuấn Đào khinh thường đẩy hắn ra,  phủi phủi tay, động tác đứng dậy vẫn thong thả ung dung như trước.

Thôi Liệt vội chạy đến đỡ lấy Mạc Sở Hàn, anh ta hung hãn nhìn chòng chọc Lương Tuấn Đào một cái, ánh mắt muốn bao nhiêu ác độc liền có bấy nhiêu.

Lương Tuấn Đào trở về bên cạnh Lâm Tuyết, một tay kéo cô vào lòng, một tay xoa nhẹ gò má xinh đẹp, ý cười bên môi ngấm ngầm ma mị:  "Bà xã, em là bông hoa xinh đẹp, khó tránh khỏi việc gọi ong mật đến vo ve vây quanh. Sau này chú ý một chút, ra cửa dẫn theo anh làm  hộ hoa sứ giả, con sâu nào dám tơ tưởng em, ông xã đây sẽ thay em đập chết hắn!"

"..." Dù sao hắn cũng chưa nói cô là thịt thối gọi ruồi bọ đến, Lâm Tuyết lườm Lương Tuấn Đào một cái, đẩy bàn tay đặt ở eo mình ra,  xoay người lập tức rời đi.

Lương Tuấn Đào cũng không tức tối, hắn xoay người lại, liếc hai anh em Vân gia đang nhìn trộm mặt nhau, lại nhìn Mạc Sở Hàn với mắt cá chân bị thương, cổ tay bị bẻ, lạnh lùng phác ra nụ cười châm biếm, cảnh cáo nói: "Lần sau nếu tiếp tục để tôi thấy hai người các anh chẳng có việc gì cũng vây quanh bà xã tôi, tôi dứt khoát -  đập - chết - không - thương - lượng!"

*

Trở lại Lý gia, Vân Thư Hoa để Vân Đóa đi tắm nước ấm, thay quần áo đẹp, buổi tối đưa cô cùng đi ăn cơm.

Vân Đóa luôn nghe lời anh trai, liền theo người giúp việc tới phòng tắm.

Đuổi Vân Đóa đi rồi, Vân Thư Hoa vào thư phòng riêng, sau đó dùng điện thoại cá nhân bấm một dãy số.

Khuôn mặt tuấn tú của người đàn ông ngưng trọng, anh ta cầm ống nghe như đang suy nghĩ vấn đề gì đó.

Điện thoại vang lên vài tiếng, kết nối xong, từ bên trong truyền ra giọng nói quen thuộc của Lâm Tuyết: "Thư Hoa, anh tìm em sao?"

Sắc mặt Vân Thư Hoa ứ đọng, đôi mặt đẹp hiện lên thần sắc ngọt ngào xen lẫn thống khổ, một lúc lâu sau anh ta vẫn chưa lên tiếng.

"Thư Hoa, là em nè! Em là Lâm Tuyết, anh có nhớ em không? Em cũng rất nhớ anh!" Giọng  Lâm Tuyết vẫn trong trẻo êm tai như vậy khiến anh ta  hồn khiên mộng nhiễu (1). Nhưng lời nói kia cả đời này cũng không có khả năng là nói với anh ta. "Thư Hoa, sao thế? Chẳng lẽ nghe thấy giọng nói của em lại vui mừng đến độ choáng váng sao? Em yêu anh!"

Cả người  chấn động, biết rõ là giả, nhưng Vân Thư Hoa vẫn xúc động sâu sắc. Cô nói yêu anh ta! Cô nói yêu anh ta! Lâm Tuyết nói yêu anh ta...

"Ha ha ha..." Từ điện thoại truyền tới tiếng cười chói tai, là giọng con gái trẻ trung nhưng hoàn toàn khác Lâm Tuyết: "Giỡn với anh thôi, anh không nên tưởng thật chứ! Ha ha ha..." Cất tiếng cười trong chốc lát, cô ta lại đổi giọng, giọng nói thần kì giống y Lâm Tuyết: "Thư Hoa, em là Lâm Tuyết, em nhớ anh! Em rất nhớ anh!"

"Câm miệng!" Vân Thư Hoa mạnh mẽ nhắm chặt mắt, xua đuổi loại mê hoặc trầm luân này, anh ta mở miệng, tiếng nói ôn hòa trước giờ trở nên hờn giận: "Đằng Nguyên Thiên Diệp, loại trò chơi này không hay chút nào!"

"Ha ha..." Giọng cười con gái biến thành tiếng leng keng dễ nghe, giòn tan như châu ngọc chạm  vào nhau, cất tiếng cười trong chốc lát, đột nhiên tiếng cười dễ nghe biến thành giọng đàn ông cảnh cáo mang theo sát khí mười phần: "Lần sau nếu tiếp tục để tôi thấy hai người các anh không có việc gì cũng vây quanh bà xã tôi, tôi dứt khoát sẽ đập - chết - không - thương - lượng!"

Giọng điệu và âm sắc giống Lương Tuấn Đào như đúc, gần như khiến người ta tưởng lầm rằng Lương Tuấn Đào đang nói chuyện.

Vân Thư Hoa tức giận đến mức cả người run run, anh ta chất vấn cô gái: "Cô theo dõi tôi sao?"

"Người ta quan tâm đến  anh mà!" Đằng Nguyên Thiên Diệp khôi phục lại giọng nói của mình, mang theo một tia yếu ớt: "Thư Hoa, người ta nhớ anh! Thực sự nhớ lắm ... nhớ lắm!"

Đáng tiếc, sự nhung nhớ của cô ta không cách nào chạm được vào người đàn ông này. Vân Thư Hoa không để lộ chút cảm động nào, anh ta hờ hững, lạnh nhạt trách mắng: "Ồn ào đủ chưa?"

Thấy anh ta có vẻ giận dữ, Đằng Nguyên Thiên Diệp  mới không tiếp tục ầm ĩ, cô ta có chút mất hứng: "Mỗi lần gọi điện thoại cho em đều là vì cô gái tên Lâm Tuyết kia, đúng là không thú vị!"

"..." Vân Thư Hoa hơi yên lặng, bởi lần này anh ta gọi cho đối phương vẫn là  vì Lâm Tuyết.

"Sao? Lại bị em đoán trúng rồi!" Đằng Nguyên Thiên Diệp để ý không tha, còn sẳng giọng nói: "Nếu anh bảo không hỏi chuyện Lâm Tuyết, mà là nhớ thương em, đặc biệt hỏi thăm em, vậy bảo em vì anh làm gì cũng được!"

Nhưng yêu cầu này đối với Vân Thư Hoa mà nói hoàn toàn không làm được! Anh ta chỉ nhớ thương Lâm Tuyết, mỗi lần tìm Đằng Nguyên Thiên Diệp đều là vì cô, bằng không anh ta căn bản không muốn tiếp tục qua lại với cô gái người Nhật này.

"Đừng làm rộn, " sự tao nhã trời sinh cộng với việc tu dưỡng khiến anh ta ngay cả khi tâm tình không tốt cũng có thể duy trì được phong độ , "Thiên Diệp, anh tìm em có việc!"

"Hừ!" Đằng Nguyên Thiên Diệp hừ lạnh, "Chuyện Lâm Tuyết em mặc kệ!"

"Em phải quản!" Giọng Vân Thư Hoa  mềm xuống, dụ dụ dỗ dỗ: "Giúp anh, anh sẽ nhớ kỹ em!"

Đằng Nguyên Thiên Diệp xưa nay không có sức chống cự  với sự dịu dàng này, bây giờ cô ta đành hạ vũ khí đầu hàng: "Được rồi được rồi! Lần này anh muốn em làm gì? Vẫn bắt chước giọng cô ta nói chuyện điện thoại với người đàn ông khác ư? Tiếp tục khiến chồng cô ta ghét cô ta!"

Vân Thư Hoa nhăn mày, nói: "Cùng một chuyện làm đến 2 lần, em cho rằng Lâm Tuyết ngu ngốc sao? Hơn nữa Lương Tuấn Đào cũng không dễ  gạt như Mạc Sở Hàn!"

Chủ yếu nhất là tính cách Lương Tuấn Đào khác  với Mạc Sở Hàn. Dù hiểu lầm Lâm Tuyết, hắn cũng sẽ cho cô cơ hội và quyền được giải thích, còn tin lời giải thích của cô. Mạc Sở Hàn thì khác, hắn thẳng tay trừng phạt cô, hoàn toàn không muốn nghe bất cứ lời ngụy biện nào.

"Vậy anh muốn  em làm gì đây?" Đằng Nguyên Thiên Diệp  bất đắc dĩ hỏi han, ai bảo cô thích người đàn ông này chứ! Từ lần đầu tiên thấy anh ta ở Nhật Bản, cô đã biết anh ta là kiếp nạn đời này kiếp này mình trốn không thoát!

"Thiên Diệp, anh biết bản lãnh của em  rất cao, lại có nhẫn thuật... Trong thời gian này em có thể giúp anh bảo vệ Lâm Tuyết an toàn không? Lý Ngạn Thành muốn ám sát cô ấy, Hoắc gia tùy thời cũng ngấp nghé hi vọng bắt cô ấy làm con tin, tình hình của Lâm Tuyết rất nguy hiểm! Dù có Lương Tuấn Đào bảo vệ, anh sợ có lúc sơ sẩy!"

"Ôi!" Đằng Nguyên Thiên Diệp  cười quái dị: "Vân Thư Hoa, anh quả nhiên không khiến em thất vọng! Anh cho rằng em rất nhàn nhã sao? Em cho anh biết, gần đây chị bận yêu đương, không có thời gian phụng bồi!"

*

Sợ Lâm Tuyết không chịu chuyển chỗ ở, tối hôm đó ăn cơm xong, Lương thủ trưởng cố ý đích thân qua ký túc xá thu dọn đồ đạc giúp cô.

Vị Thủ trưởng này! Đúng là hành vi lưu manh vô lại!

Đối với cái tên Lương lưu manh chuyên ngành bá đạo, Lâm Tuyết tỏ ra bất đắc dĩ. Cô cố gắng nói đạo lý cùng hắn: "Em thích thanh tĩnh, trước khi kết hôn em muốn ở ký túc xá độc thân."

"Muốn thanh tĩnh thì lên núi ẩn cư, trong quân khu nào có gì yên tĩnh?" Lương lưu manh cười nhạt với kháng nghị của cô, động tác trong tay không ngừng lại chút nào. Hắn cất quần áo và đồ dùng vào một cái vali lớn, sau đó khóa lại, cầm lên, lúc này mới nói tiếp: "Hơn nữa, chúng ta đã kết hôn rồi, chỉ thiếu nghi lễ mà thôi!"

Nhìn hắn vừa nói chuyện vừa mang theo vali hướng về phía cửa, Lâm Tuyết đứng đó không động đậy.

"Đi thôi!" Lương Tuấn Đào quay đầu lại quan tâm vợ mình, sao cô cứ thích gây mâu thuẫn với hắn thế chứ! Hắn nở nụ cười tà tứ, giọng nói ma quỷ vang lên: "Ngoan ngoãn đi, buổi tối ông xã sẽ  thương em thật tốt!"

Trong Quân giới sao lại có kẻ bại hoại này! Lâm Tuyết hung dữ trừng mắt nhìn hắn, bước chân tăng tốc lướt qua, không thèm sóng vai cùng hắn. Dù có chuyển chỗ, cô cũng muốn để hắn hiểu rõ -- cô là bị hắn cường quyền áp bách chứ không phải cam tâm tình nguyện!

*

Có lẽ bị  sự việc ban ngày kích thích nên Lương lưu manh thú tính đại phát, khi chiếm hữu Lâm Tuyết, hắn có chút nóng vội, không cẩn thận làm cô bị đau.

Nhìn cô đau đớn nhíu mày, hắn vội ngừng lại, giúp cô vỗ về chỗ đau nhức. Thật quá mất mặt, ở trước mặt cô, hắn cứ như mao đầu tiểu tử (2) hấp tấp xao động không biết nông sâu,  luôn làm đau Lâm Tuyết.

"Rất xin lỗi, bà xã! Em còn đau không?" Lương Tuấn Đào phát hiện ra sắc mặt cô không tốt, liền hôn hôn môi cô, quan tâm hỏi han: "Không thoải mái à?"

"Ừ!" Lâm Tuyết đưa tay che mắt, tránh đối diện với ánh mắt sáng quắc của người đàn ông kia: "Cả người mệt mỏi giống như bị cảm!"

Lương Tuấn Đào nghe vậy vội lật hạ thân, đi lấy thuốc cảm cho cô.

Nhìn sống lưng to lớn mạnh mẽ, trong mắt  Lâm Tuyết xuất hiện một tia phức tạp. Còn  gì mà cô chưa hài lòng với hắn chứ? Vì sao trong lòng cô luôn cảm thấy thiếu thứ gì đó, trống trơn vắng vẻ viển vông.

Cô như thấy được kết quả cuối cùng giữa mình và hắn,  sau khi tình cảm mãnh liệt tan hết sẽ là cô đơn lạnh lẽo và thê lương. Người đàn ông quyền thế ngập trời, bên cạnh hắn phụ nữ ưu tú nhiều như cá  dưới sông, ngoài thân thể trẻ trung, cô dường như cái gì cũng tệ. Mà thân thể này, sớm muộn gì sẽ có một ngày hắn thấy chán ghét.

*

Hầu hạ Lâm Tuyết uống thuốc xong, Lương Tuấn Đào thấy sắc mặt cô mệt mỏi cũng không tiếp tục ép buộc, liền để cô ngủ yên.

Cả người hắn khô nóng,  ngập tràn dục niệm chưa phát tiết ra, hắn ngủ được chỗ nào chứ?

Lăn qua lộn lại  trên giường, nghe tiếng hít thở nho nhỏ đều đặn của người phụ nữ bên cạnh, hắn thật sự ghen tị vì cô có giấc ngủ chất lượng cao như vậy.

Đây có lẽ là sự khác biệt giữa đàn ông và phụ nữ! Thông thường, phụ nữ không có dục niệm có thể ngủ ngon bên cạnh đàn ông, còn đàn ông không có dục niệm nằm cạnh phụ nữ lại rất khó ngủ, hơn nữa đây lại là người phụ nữ hắn muốn ở trên đến cực độ nhưng lại không thể ở trên được!

Lương Tuấn Đào  dứt khoát xoay người ngồi dậy, hắn vặn đèn ngủ, dưới ánh đèn mập mờ, người phụ nữ điềm tĩnh đang ngủ có má lúm đồng tiền xinh đẹp tuyệt trần, dưới lớp áo ngủ bằng lụa mỏng manh là thân thể mềm mại,  đường cong lả lướt  đẹp đến kinh tâm động phách, chỉ sợ ngay cả cao tăng đắc đạo cũng  phải nhắm mắt niệm Phật, chứ nói chi đến hắn - người xưa nay không có lực miễn dịch với cô! Thật đúng là hắn có không muốn thú tính đại phát cũng rất khó khăn.

Không thể nhìn! Lương Tuấn Đào nhắm mắt, nhắc nhở bản thân kiềm chế. Nếu nhìn nữa, hắn không xác định được bản thân có bổ nhào về phía trước hay không.

Nhảy xuống giường, hắn bước nhanh về phía phòng tắm, mở vòi hoa sen, để nước lạnh xối xuống thân thể nóng rực.

Tắm nước lạnh xong, vất vả dập tắt ngọn lửa, hắn không dám trở lại giường lớn trong phòng ngủ mà tới thư phòng.

Trong thư phòng có một chiếc giường xếp đơn, bình thường Lương Tuấn Đào không ngủ ở đây, đêm nay nằm trên đó trong lòng có chút bách vị tạp trần (3). Hình như con quỷ nhỏ kia không thấy hứng thú với thân thể hắn, do hắn làm chưa tốt sao?

Lương Tuấn Đào cảm thấy kỹ thuật của bản thân coi như không tệ, trừ Lâm Tuyết , hầu như bất cứ phụ nữ nào khi  ở trên giường cũng không bày ra bộ dạng không tình nguyện với hắn. Còn kẻ không tiền đồ như hắn, hết lần này tới lần khác khi động dục với cô nếu không bạo lực thì không chịu hợp tác, giống như  không chỉ một lần hắn đã cường bạo, đã làm cái chuyện không có hàm lượng kỹ thuật kia.

Sau này phải dùng phương pháp  cải thiện, làm cô thấy chuyện này là hạnh phúc, khiến cô tràn ngập chờ mong và  nhiệt tình với hắn. Nhưng nhìn vẻ lạnh như băng của Lâm Tuyết, trong thời gian ngắn nếu muốn kỹ thuật tiến bộ lớn hình như  có hơi khó khăn.

Miên man suy nghĩ, lúc không ngủ được, Lương Tuấn Đào đột nhiên nhớ tới cuốn nhật kí Trần Kiến An đưa cho mình, ngày đó do thấy phần lớn là ghi chép tình cảm cá nhân, hắn chỉ lật dở qua loa, xem trong chốc lát rồi thuận tay vứt vào ngăn kéo, mấy ngày nay xảy ra nhiều chuyện, do  bận bịu mà quên mất.

Bây giờ đúng lúc mất ngủ, hắn liền lấy nhật ký ra, tiếp tục lật dở.

Nửa phần trước đều là  kể lể sự thống hận hai nhà Vân - Lâm và sự thất vọng oán niệm với  Lâm Tuyết, ngoài oán trách cô vô tình bỏ đi, còn oán giận thái độ kịch liệt kiêu ngạo của cô.

"... Rõ ràng cô ta sai, cô  ta nên ngoan ngoãn  chịu sự trừng phạt của tôi! Vì sao còn bày ra tư thái thanh cao kiêu ngạo như vậy? Chiều chuộng thành quen!"

"Cút mẹ mày đi!" Lương Tuấn Đào tức giận mắng một câu, dứt khoát lật qua, xem trang kế tiếp.

(1) Hồn khiên mộng nhiễu: việc khiến người ta ngày đêm không yên.

(2) Mao đầu tiểu tử : chỉ thanh niên còn trẻ, còn bồng bột

(3) bách vị tạp trần: tư vị nào cũng có nhưng không ra tư vị nào hết.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Leona_1908, Sabrina76, Tiểu Bình Nhi, Tthuy_2203, bubenoluz, takitori90, thanhthao1990, tuyet tinh coc, vittm, vtvthu, vuthuhang95
     
Có bài mới 31.08.2014, 20:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2213 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 25.1 - Điểm: 58
THANKS FOR READING  :iou:



Truyện này có 140 chương + 10 ngoại truyện thui
@Tiểu Bình Nhi: hi, truyện sẽ kéo dài tới lúc 2 nv chính kết hôn, bầu bí, sinh con bạn nhé, song song vs nó là nhiệm vụ ở Tam giác vàng của 2 vợ chồng nhà này  :sweat:


Chương 25.2





"Cuối cùng đã bắt được cô ta! Hừ! Người phụ nữ này giống như hố xí đá, vừa thối vừa cứng! Dám bướng bỉnh với tôi à? Được thôi! Cô ta cho rằng tôi thực sự yêu cô ta sao? Hừ, đừng đề cao bản thân quá! Tôi đâu thiếu đàn bà làm ấm giường, chỉ thiếu một nô lệ, để cô ta ở cạnh làm nô lệ đi!"

Xem tới đây Lương Tuấn Đào nhất thời tức giận đến mức đau dạ dày, hắn hận không thể kéo Mạc Sở Hàn tới mà hành hung một trận. Mẹ nó chứ, dám bảo bà xã hắn yêu thương làm nô lệ cho tên rác rưởi kia, sớm muộn gì hắn cũng khiến mặt tên họ Mạc khốn kiếp nở đầy hoa!

Lật tới trang kế tiếp, giọng điệu đau khổ hận đời, nhìn gì cũng không vừa mắt dần biến mất, mờ ảo lộ ra sự kinh ngạc vui mừng và chờ đợi.

". . . Tiểu Tuyết đã trở về bên cạnh tôi. . . Trời ạ! Quả thực không thể tin đây là sự thật! Cô ấy ngủ cạnh tôi, yên tĩnh như vậy, xinh đẹp như tượng Venus ngủ say! Tôi muốn...chiếm hữu cô ấy! Nhưng vẫn kiềm chế được bản than mình! Tôi đồng ý không cưỡng ép cô ấy, đợi tới ngày cô ấy cam tâm tình nguyện dâng hiến cho tôi!"

Xem ra từng có thời gian Lâm Tuyết đồng ý ngủ chung với Mạc Sở Hàn, nhưng không chịu để hắn chạm vào mình. Còn Mạc Sở Hàn xưa nay thanh cao, lại có vẻ cực kỳ xem thường cô, hơn nữa còn thích quảng cáo rùm beng Thư Khả si tình, nên  khi Lâm Tuyết vừa rơi vào  tay hắn, hắn cũng không  dùng thủ đoạn cứng rắn và sức mạnh nhúng chàm cô.

Có điều Lâm Tuyết đã nhượng bộ đúng lúc làm hắn quá vui vẻ ngạc nhiên, giữa những hàng chữ, cảm giác u ám tuyệt vọng dần dần rút đi , pha lẫn là sự vui sướng thấp thỏm, có thể thấy hình ảnh một người đàn ông đang rơi vào bể tình rối rắm lo được lo mất.

". . . Mỗi khi nhớ tới Thư Khả, tôi cảm thấy xấu hổ với cô ấy! Làm thế nào đây? Tính tình Tiểu Tuyết kiêu ngạo như vậy, cô ấy sẽ không chịu cùng chung tôi với người phụ nữ khác. . . Haiz! Lo lắng rất lâu, quyết định đưa cô ấy sang Thailand thôi! Đem toàn bộ tài sản và bất động sản ở thành phố đứng tên tôi, còn có tài sản hai nhà Vân Lâm đều để lại cho Thư Khả, xem như sự báo đáp và bồi thường  của tôi với cô ấy. . ."

Qua lời nói trong đoạn này, hoàn toàn có thể nhìn ra quyết định của Mạc Sở Hàn, hắn tính đưa Lâm Tuyết rời khỏi thành phố sang Thailand sinh sống, đồng thời bồi thường  tài sản cho Thư Khả. Xem ra tất cả đàn ông đều giống nhau, hoàn toàn không có sức chống cự với người trong lòng , dù vứt bỏ hết thảy, gánh chịu danh nhơ cũng muốn ở cùng chỗ với người con gái mình yêu.

Lương Tuấn Đào trầm mặc, hắn hiểu tâm lý và cảm nhận của Mạc Sở Hàn ở đoạn viết này, bởi bản than hắn cũng từng được thể nghiệm. Lúc ấy, cảm giác bứt rứt với Hoàng Y Na từng ép hắn đến mức không thở nổi. Chung quy hắn cảm thấy hạnh phúc, đồng thời thấy xấu hổ với cô gái vô tội lại si tình đã dâng hiến tất cả cho mình, dù biết cô ta phản bội mình, hắn vẫn cố gắng khoan dung tha thứ. Không cho được tình cảm thì nếu có thể hắn sẽ trợ giúp , đền bù cho cô ta ở  những phương diện khác.

Sự thật chứng minh, khi trong lòng đàn ông tồn tại áy náy, chỉ số thông minh và sức phán đoán đều bị quấy nhiễu  nghiêm trọng, dẫn đến việc  không thấy rõ tình hình. Bị cái người gọi là "Ân nhân" đùa giỡn vô cùng thê thảm, vậy mà trong lòng vẫn tồn tại cảm kích, luôn thấy thẹn với cô ta,  mắc nợ cô ta.

. . .

". . . Ha ha, cuối cùng tôi đã hiểu được cái gì gọi là từ nay về sau quân vương không lâm triều! Hóa ra có mỹ nhân là có thể từ bỏ giang sơn! Ai, tôi nghĩ mình hết thuốc chữa rồi, sao mới như vậy đã không nghĩ đến tiến thủ! Một tuần liền cùng cô ấy sớm chiều bầu bạn, chưa hề rời khỏi Thu Cẩm Viên một lát! Thế giới bên ngoài là dạng gì, tôi cũng không biết! Ở cùng với cô ấy bao nhiêu cũng  không chán, đúng là việc kỳ quái! . . . Ngẫm lại những thứ gọi là sự nghiệp thực không thú vị, dù tiền kiếm được nhiều hơn, địa vị cao tới đâu, đâu thể so sánh được với sự vui vẻ và phong phú cô ấy cho tôi?"

". . . Quá hạnh phúc! Tôi hơi sợ hãi, sợ có một ngày tỉnh dậy, cô ấy sẽ biến mất không thấy đâu! Không được, tôi phải tăng  tiến độ chấm dứt mọi việc ở nơi này, nhanh chóng đưa cô ấy đi Thailand, xem Lương Tuấn Đào còn cách nào có thể cướp được cô ấy từ trong tay tôi! Để lại 1 triệu phí ổn định cho Lâm gia đi, dù sao tôi cũng không thiếu tiền lẻ! Tránh để sau này cô ấy bảo tôi ngầm chiếm tài sản nhà mẹ cô ấy!"

Lương Tuấn Đào nheo mắt, yên lặng trầm tư. Cùng là đàn ông, hắn có thể xác định tình cảm Mạc Sở Hàn dành cho Lâm Tuyết dường như không kém mấy so với mình! Nhưng ... thù hận  đã phủ lên đôi mắt và tâm trí Mạc Sở Hàn khiến hắn không rõ tình hình mới gây ra nhiều chuyện tổn thương Lâm Tuyết như vậy, khiến khoảng cách giữa cô và hắn ta càng ngày càng xa, cuối cùng trở thành xích mích.

Đương nhiên, nếu không phải thế, Lâm Tuyết đâu có cơ hội gả cho hắn! Là Mạc Sở Hàn tự tay đẩy cô vào ngực  Lương Tuấn Đào này, xem ra bản thân hắn thực sự phải cám ơn Mạc Sở Hàn đã giúp mình thành công!

". . . Buổi sáng gặp phải ác mộng thật đáng sợ, tôi mơ thấy 6 năm về trước mình và Lâm Tuyết cùng đi xem bộ phim điện ảnh có tên Mặt nạ. Cô ấy luôn ngả vào ngực tôi, dịu dàng như vậy, còn cùng tôi bàn bạc mơ ước chuyện kết hôn tương lai. Chúng tôi gắn bó cùng nhau, không khỏi thân thiết. Nhưng không biết tại sao, đột nhiên cảm giác càng ngày càng nóng muốn cởi bỏ quần áo."

"Không ngờ khi cởi xong quần áo, không cẩn thận ngay đến da mình cũng tróc ra! Làm cách nào tôi cũng không quên được ánh mắt cô ấy nhìn mình, quả thực là kinh hãi tới cực điểm. Cô ấy thét chói tai tránh né, bảo tôi là quỷ!"

"Tôi nói mình không phải quỷ, tôi là Mạc Sở Hàn, là người đàn ông cô ấy yêu nhất! Sao thế nào cô ấy cũng không chịu tin tôi, còn lấy gương đến để tôi xem! Trong gương phản chiếu một con quỷ không da, đó là tôi ư? Lúc bị dọa tỉnh mới phát hiện trời đã sáng! Lâm Tuyết không ở bên cạnh nữa, từ phòng tắm truyền đến tiếng rửa mặt, hóa ra cô ấy đã rời giường rồi! A, hôm nay đồng ý đưa cô ấy ra ngoài chơi  vì  hôm qua cô ấy oán trách nói cứ luôn bị giam tại Thu Cẩm Viên sẽ chóng buồn bực đến mắc bệnh mất!"

"Ánh nắng ban mai sáng ngời xuyên qua cửa sổ sát đất, hôm nay thời tiết thật đẹp. Cũng có thể là một ngày vui vẻ nếu không tính tới cơn ác mộng vừa rồi! Ai, ban ngày có chút đăm chiêu,  ban đêm nằm mộng, đều do nơi thành thị này lưu lại nhiều ký ức không vui, đến lúc đưa cô ấy rời khỏi thành phố thương tâm này,  sống ở nước ngoài vui vui vẻ vẻ, sẽ không bao giờ trở lại nơi này nữa!"

Nhật kí viết đến đây thì ngừng, mang theo khát khao đẹp đẽ và sự chờ đợi của người đàn ông, vĩnh viễn chỉ là kế hoạch trên câu chữ, đằng sau là một mảng trống rỗng vô tận. Có thể thấy  Mạc Sở Hàn hoàn toàn không đoán được tình hình đột phát đêm đó, càng không nghĩ tới Thu Cẩm Viên sẽ hóa thành tro bụi.

Khép lại nhật kí, Lương Tuấn Đào rơi vào trầm tư. Không biết tại sao, hắn mơ hồ có chút lo lắng: nếu có một ngày, Mạc Sở Hàn thông suốt tâm ý của bản thân, hiểu được rốt cuộc người mình thực sự yêu là ai. Đợi tới lúc hắn nguyện ý từ bỏ tất cả, theo đuổi Lâm Tuyết lần nữa, Lâm Tuyết có dao động hay không? Dù gì cô cũng đã yêu Mạc Sở Hàn sâu sắc nhiều năm như vậy!

Vấn đề này khiến Lương Tuấn Đào vướng mắc một lát, nhưng rất nhanh hắn liền rút ra kết quả: dù Lâm Tuyết muốn cùng Mạc Sở Hàn gương vỡ lại lành, Lương Tuấn Đào  này cũng không cho phép!

*

Lâm Tuyết vẫn luôn mong có thể rời khỏi Lương lưu manh, khỏi bị thói quen tinh trùng lên não của hắn tàn hại. Nguyện vọng này cô cầu nguyện vô số lần, đâu ngờ đến một ngày trời xanh hiển linh, nguyện vọng lại thành hiện thực.

Trong phòng hội nghị có các đầu não quân bộ tụ họp, trước mặt mọi người , Bùi Hồng Hiên tuyên bố lãnh đạo tối cao của quân bộ đã thông qua báo cáo thăng chức, lần nữa biểu dương đồng thời thừa nhận hành động bắt được nội quỷ lập nhiều chiến công và thành tích của Lâm Tuyết.

". . . Nay đặc biệt trao tặng quân hàm Thượng úy cho đồng chí  Lâm Tuyết, Chính liên chức (Đại đội trưởng)! Ngay hôm nay bắt đầu điều động, gia nhập quân bộ tham gia huấn luyện. . ."

"Ngừng!" Lương Tuấn Đào tức giận, hắn không thể tưởng được cuối cùng chính mình lại bất chấp mà phản đối đơn xin điều động Lâm Tuyết gia nhập quân bộ, hắn quá phẫn nộ rồi! Hắn nhíu mày uất giận hỏi: "Đây là do vị lãnh đạo nào thông qua đơn xin?"

Lãnh lão gia đâu cần không nể mặt hắn vậy chứ! Quả thực Lương Tuấn Đào xúc động muốn chạy đi khởi binh vấn tội.

Thấy mặt mũi hắn tràn đầy tức giận, biểu tình một bộ chuẩn bị muốn đánh nhau, Bùi Hồng Hiên không nói thêm gì, dứt khoát  giao quân lệnh cho cảnh vệ binh bên cạnh rồi để anh ta đưa cho hắn.

Lương Tuấn Đào nhận tờ quân lệnh còn tản mùi mực in, hắn mau chóng tìm vị lãnh đạo đã ký tên, kết quả phát hiện ra cái tên  Lương Đống.

Là ông nội ư? ! Lương Tuấn Đào ngơ ngẩn, hóa ra người tán thành cho Lâm Tuyết gia nhập quân bộ lại là ông nội hắn -  Lương Đống!

*

Trước sự kiên trì của Lương Tuấn Đào, Lương Đống vẫn tới. Gần đây thân thể  ông cụ không tốt lắm nhưng khi xuất hiện trước mặt mọi người, đôi mắt lợi hại vẫn không giận mà uy như trước.

"Đào Tử, cháu ầm ĩ cái gì?" Được Bùi Hồng Hiên dìu đỡ, Lương Đống chậm rãi đi tới,khi ánh mắt nghiêm khắc hướng vào đứa cháu vàng mình yêu quý thì không khỏi nhu hòa xuống, bất giác lộ ra yêu thương.

Thấy ông cụ, khí thế của Lương Tuấn Đào thấp đi nửa phần, nhưng hắn vẫn thầm thì sự bất mãn của mình: "Lâm Tuyết là vợ cháu, tới giờ chúng cháu phối hợp thực sự ăn khớp, sao lại muốn đưa cô ấy rời khỏi cháu?"

Lương Đống gật gật đầu, nói: "Vấn đề này hỏi rất hay, sau này ông sẽ trả lời cháu! Có điều quân lệnh nói đã thông qua đơn xin, tuyệt đối sẽ không thay đổi!"

"Ông!" Lương Tuấn Đào thở mạnh, tính cách bá đạo bị kích lên mãnh liệt, đối với ông nội mình hắn cũng dám trừng mắt: "Cho cháu một lý do vững chắc đi , nếu không cháu sẽ đem tờ quân lệnh này trở lại bàn làm việc của Lãnh phó chủ tịch, bảo  ông ấy thu hồi mệnh lệnh đã ban!"

Đối mặt với lời lẽ quá khích của Lương Tuấn Đào, Lương Đống không so đo cùng đứa cháu kia làm gì. Ông xoay người, ôn hòa nói với Lâm Tuyết vẫn luôn im lặng bên cạnh: "Cháu ở đây, đợi Quân đoàn trưởng Bùi đích thân trao tặng quân trang mới và huân chương chiến công!"

"Dạ! Cám ơn các thủ trưởng trọng dụng, cháu lấy tính mạng của mình ra đảm bảo, sau này trong bất cứ thời điểm nào, bất cứ tình huống nào cũng không bôi nhọ phần vinh quang và thành tích này!" Ngược với sự kinh ngạc phẫn nộ của Lương Tuấn Đào, tâm tình Lâm Tuyết phấn khởi tung tăng, cô cảm thấy như có một con đường mới tinh rộng lớn xuất hiện trước mắt, cô càng có thể giương cánh bay lượn trong trời đất này.

*

Lương Tuấn Đào dìu ông nội hắn tới văn phòng quân vụ cá nhân, vào văn phòng, Lương Đống bảo cảnh vệ binh lui ra,  trong phòng lớn như vậy chỉ còn lại ông cháu hai người.

Đi được vài bước, Lương Đống thở dốc nhè nhẹ, sắc mặt cũng có chút lúng túng.

"Ông nội, gần đây thân thể ông thế nào?" Lương Tuấn Đào nhìn ra  tinh thần và thể lực ông cụ dường như có chút không tốt,  liền lo lắng hỏi han.

Lương Đống khoát tay, tỏ ra mình không sao cả. Thở chậm lại trong chốc lát, ông mới mở miệng nói. Từng lời từng chữ của ông cụ như châu ngọc, những câu ấy khiến Lương Tuấn Đào đầy bụng bất mãn á khẩu không trả lời được.

"Nhi nữ tình trường, anh hùng thoái chí! Chẳng lẽ cháu không biết quá say đắm dính nhầy với con bé cũng không phải chuyện tốt sao? Chẳng những sẽ ảnh hưởng ý chí chiến đấu của cháu, còn khiến kẻ địch chú ý đến nó! Điều con bé tới quân bộ là quyết định tốt nhất, để con bé rời khỏi sự che chở của cháu mới có thể thật sự lột xác thành một người quân nhân đủ tư cách! Nếu lựa chọn con đường này, cháu cần xuất ra phong thái quân nhân, thời điểm cần khắc chế bản thân thì nên khắc chế, kiên quyết không cho phép mình bị tình riêng ảnh hưởng ý chí chiến đấu! Tách khỏi vợ mình thì chuyện gì làm cũng không an tâm à? Nếu như vậy, không bằng hai người các cháu cùng xuất ngũ, về nhà trường tương tư thủ (nắm tay sống đến già) đi!"

Đúng vậy, từ lúc đi trên con đường quân nhân,  Lương Tuấn Đào liền biết mình vĩnh viễn không thể giống Lưu Dương tự do như vậy! Cái gì gọi là quân lệnh như núi? Người chưa trải qua quân ngũ thì vĩnh viễn đều không thể hiểu nổi.

Doanh trại quân đội như thép, binh lính như nước chảy, điều động biến đổi là chuyện thường. Quân nhân cần nhớ khẩu hiệu: nếu tổ quốc cần, tôi nguyện ý bốn biển là nhà!

Huống hồ, hắn chưa bao giờ rời xa thủ đô đã coi như không tệ! Cháu trưởng của Lãnh lão gia Lãnh Trí Thần thậm chí đã đi tới Tây Tạng xa xôi ba năm liền, người chưa từng đến quân khuTây Tạng thì mãi mãi không hiểu đối với một quý công tử quân môn quyền quý từ nhỏ đến lớn sinh sống ở thủ đô có điều kiện cực tốt ý vị sẽ thế nào.

Vào mùa đông, nửa tháng - thậm chí một tháng không thể tắm rửa, nửa tháng ăn  rau xanh và hoa quả 1 lần, lúc thời tiết lạnh nhất, tay chân đều bị tổn thương do giá rét! Do tuyết phủ kín núi, đừng nói những phương tiện giao thông khác, ngay cả phi cơ trực thăng cũng không bay vào được, không cách nào vận chuyển quân dụng vật tư, chiến sĩ nơi đó bao gồm cả sĩ quan cao cấp đều sinh hoạt trong điều kiện cực kỳ gian khổ.

Nước ngọt túng thiếu, trong điều kiện cho phép, đãi ngộ cao nhất cho sĩ quan chỉ vẻn vẹn là nửa tháng được tắm một lần. . . Cho nên khi Lãnh Trí Thần chiến thắng trở về, cụ bà nhà họ Lãnh đã ôm đứa cháu yêu da dẻ ngăm đen thô ráp khóc đến mức không thành tiếng!

"Đưa con bé vào quân bộ cháu đã chịu không nổi ư? Nếu sau này có nhiệm vụ khẩn cấp cần xa nhau một tuần, một tháng thậm chí một năm thì cháu muốn thế nào? Bất chấp nhiệm vụ mà tiếp tục ở cạnh vợ mình à? Thế thì không cần đợi tới ngày đó đâu, bây giờ cháu mau cởi bỏ quân trang về nhà đi!" Lương lão gia phất phất tay, không hề nhìn đứa cháu kia.

Bị dạy bảo mặt xám mày tro, Lương Tuấn Đào không dám phản đối việc thuyên chuyển Lâm Tuyết nữa, một lúc lâu sau hắn mới ngoan ngoãn đáp: "Tất cả đều nghe ông nội sắp xếp!"

"Ừ!" Lương Đống hài lòng gật gật đầu, đứa cháu này tuy từ nhỏ đã bất hảo, sau khi lớn lên lại bướng bỉnh không kềm chế được, nhưng coi như cũng hiểu chuyện nghe lời. Nhất là việc liên quan đến quân vụ, biết phân biệt phù hợp, rõ ràng nặng nhẹ."Nhìn đường cụt mở ra, phỏng chừng Lâm Tuyết nên cùng Hồng Hiên thẩm vấn Duẫn Lệ Na."

". . ." Hóa ra lần này việc thẩm vấn Hoàng Y Na, không đúng, là nhiệm vụ thẩm vấn Duẫn Lệ Na đều không có phần của hắn!

Bấm vào nút, màn hình siêu lớn gắn trên vách tường hiện ra, bên trong chiếu bóng hình xinh đẹp của Lâm Tuyết.

Cô gái vừa đổi sang quân hàm Thượng úy tư thế oai hùng hiên ngang, khuôn mặt thanh lệ,  lông mày như họa, đôi mắt trong suốt như  suối  vẫn điềm tĩnh như trước , nhìn không ra bất cứ thần sắc nào khác với bình thường.

Quả nhiên Lâm Tuyết không giống những cô gái tầm thường, tối thiểu cũng hiểu được nội tình, bất cứ thời điểm nào vui mừng đều không lộ rõ trên mặt, chỉ bằng điểm nhỏ ấy đã khiến tên giảo hoạt lăn lộn rất nhiều năm trong quân đội cảm thấy mình không bằng cô....




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Boolazy, Sabrina76, Tiểu Bình Nhi, Tthuy_2203, pekjen, tuyet tinh coc, vittm, vuthuhang95
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alpha, lyht, Lê An Nhiên, Mẹ Bầu và 457 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

7 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bảo bối của tổng giám đốc - Họa Thủy Ương Ương

1 ... 210, 211, 212



Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 248 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 512 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
nhulu2905: mình muốn đăng truyện lên nhưng ko tìm đc chỗ tạo đề tài ạ
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 274 điểm để mua Nàng tiên cá 3
thuonglu: hè rồi, đàn cú đêm đâu nhở
thuonglu: ...
alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.