Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

 
Có bài mới 08.08.2014, 11:41
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37096
Được thanks: 80133 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 43
Chương 85: Ngươi Đang Chơi Với Khỉ Sao?

Edit: Thuyền Thu

“Nếu chúng ta cự tuyệt điều kiện của ngươi thì sao?” Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong đồng thanh trả lời, đôi mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt gợn sóng, đáy lòng không khỏi buồn bã và phiền muộn.

Ra là… nàng không tiếc tánh mạng đánh cuộc với bọn họ, kỳ thực là muốn bức bọn họ ký kết hiệp ước hòa bình với Long Diệu Hoàng Triều, trong vòng một trăm năm không được xâm phạm lãnh thổ của nhau. Hiên Viên Diễm à Hiên Viên Diễm, ngươi đến tột cùng may mắn đến cỡ nào, cư nhiên cưới được một tiểu Vương Phi thông minh như vậy.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi đến bên cạnh đài pháo, ngón tay khẽ phẩy bột phấn màu vàng lên thân pháo, thanh âm không mang theo nửa phần rung động nói: “Nếu như các ngươi cự tuyệt điều kiện của ta, đại biểu các ngươi nguyện ý chết. Như vậy, trận chiến này ta đánh cuộc tính mạng của các ngươi, ta rất vui chơi đùa với các ngươi một chút.”

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi đánh cuộc tánh mạng của ta, ta cũng đánh cuộc mạng của ngươi, ta không tin ngươi thật sự có can đảm hạ lệnh nổ pháo.” Dạ Dật Phong cắn chặt răng, sắc mặt khẽ biến nói.

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mặc dù ngươi cam tâm tình nguyện vứt bỏ tính mạng, nhưng nếu ngươi chết, Hiên Viên Diễm sẽ cực kỳ bi thương, tinh thần sa sút, làm gì còn tâm trạng chống cự với trăm vạn đại quân Bắc Dực quốc đây? Trên đường đến hoàng tuyền, ngươi chờ mà nhìn Long Diệu Hoàng Triều ngươi bảo vệ bằng cả tánh mạng bị san thành bình địa đi.” Tiêu Hàn hít một hơi thật sâu, thanh âm mang theo khí lạnh trả lời.

“Có một điều ta quên nói cho các ngươi biết, cái gọi là đồng quy vu tận chỉ có thuộc hạ của ta và các ngươi, không bao gồm Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta. Nếu như các ngươi đã cự tuyệt điều kiện của ta, ta sẽ chờ đạp máu, thân thể cùng xương cốt của các ngươi, con người của ta rất từ bi nhất định ta sẽ độ hóa vong hồn lạnh lẽo cho các ngươi.” Đầu ngón tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhanh chóng rút khỏi thân pháo, theo gió môi mọng khẽ cong lên, đầu ngón tay của nàng khẽ chạm lên dây cung của huyết tỳ bà.

“ Ý  của ngươi là ngươi có thể tránh né vô số mũi tên bén nhọn tập kích?” trong mắt Dạ Dật Phong tràn đầy kinh ngạc, mắt phượng khẽ híp lại nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt trong tay đang ôm huyết tỳ bà.

“Huyết tỳ bà chính là bảo vật của Linh Cung, cho dù các ngươi hạ lệnh vạn mũi tên cùng bắn, chỉ cần ta dùng linh lực gẫy nhẹ huyết tỳ bà, ánh sáng của nó cũng đủ bảo vệ ta. Cho nên, độc tiễn của các ngươi đối với ta mà nói căn bản chính là thùng rỗng kêu to.” Trong mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt tràn ngập ý cười, bĩu môi nói.

Cái gì? Báo vật huyết tỳ bà ẩn giấu trong Địa Hạ cung điện, cư nhiên là Thánh Vật thần bí của Linh Cung? Nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, sắc mặt của Tiêu Hàn Và Dạ Dật Phong bỗng chốc trắng bệch, thân thể cứng ngắc đứng yên tại chỗ.

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, điều kiện của ngươi, ta… đồng ý.” Dạ Dật Phong khôi phục ánh mắt sợ hãi, môi tràn ra thanh âm bất đắc dĩ thỏa hiệp nói. Khó trách Thượng Quan Ngưng Nguyệt cố ý muốn dùng tánh mạng đánh cuộc, giằng co cả nửa ngày, thì ra tánh mạng của nàng bọn họ không thể làm gì được. Được rồi, hôm nay xem như hắn chịu thiệt vậy.

“Thái Tử Thương Nguyệt đã đồng ý điều kiện của ta rồi. Như vậy, Thái tử Bắc Dực, ngươi đồng ý hay còn muốn đánh cược với ta?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở môi mọng kiều diễm nói, mắt ngọc cười như không cười ngừng lại trên khuôn mặt lạnh như băng của Tiêu Hàn.

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, một khi ta hạ lệnh phóng ra độc tiễn, huyết tỳ bà chỉ có thể bảo vệ được ngươi, nhưng hơn hai trăm người ảo ảnh ngươi mang theo sẽ bị độc tiễn xuyên tim mà chết. Chẳng lẽ… ngươi không quan tâm hơn hai trăm người Ảo ảnh sẽ chết vì ngươi sao?” Tiêu Hàn mở miệng chậm rãi nói, đôi mắt lạnh lẽo nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Dùng tánh mạng hèn mọn của chúng ta đổi lấy tánh mạng cao quý của thái tử  Bắc Dực và mười lăm vạn tinh binh, chúng ta cớ sao không chịu đây?" Thanh âm của chúng Ảo ảnh trả lời vang dội, mặt không mang biểu cảm quét mắt nhìn Tiêu Hàn.

“Ngươi có nghe rõ không? Chúng Ảo ảnh của ta rất thích cùng người Bắc Dực quốc xuống hoàng tuyền đấy.” Ngón tay ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ vén mái tóc, dung nhan yêu mỵ cười lưu luyến nói.Di●ễnđànL●êQuýĐ●ôn.

“Như vậy…Vô Ngân công tử cùng với bốn tùy tùng của y thì sao đây? Vô Ngân công tử giúp ngươi không phải ít, ngươi thật có thể đứng yên nhìn hắn bị vạn tên xuyên tim sao?” Chân mày của Tiêu Hàn chau lại, môi mõng khẽ cong lên thanh âm lạnh lẽo nói.

“Tại hạ cùng với bốn tùy tùng từ lâu đã xem nhẹ sống chết, chết đối với chúng ta mà nói cũng chỉ là một lối giải thoát mà thôi. Thái tử Bắc Dực thì khác, ngươi dã tâm bừng bừng mưu toan thống nhất thiên hạ, mục đích của ngươi chưa hoàn thành, ngươi  không muốn mang theo tiếc nuối mà chết chứ?” Không chờ Thượng Quan Ngưng Nguyệt trả lời, Vô Ngân công tử ưu nhã cười, thanh âm lạnh nhạt ôn nhu như nước nhẹ nhàng hòa vào trong gió.

“Thái tử Bắc Dực, ngươi là ngươi thông minh, nên căn nhắc kỹ trước khi quyết định. Lấy tánh mạng của mười lăm tinh binh Bắc Dực quốc cùng hơn hai trăm tánh mạng đánh cuộc, rốt cuộc như thế nào mới gọi là đáng giá đây?” Ánh mắt Vô Ngân công tử và bốn người tùy tùng mang theo sự lạnh lẽo cùng khinh thường nhìn về phía Tiêu Hàn.

Hắn không quan tâm lời nói của chúng Ảo ảnh, Vô Ngân công tử và bốn tùy tùng của y. Ánh mắt của hắn thẳng tắp khóa ở trên người Thượng Quan Ngưng Nguyệt, miệng gằn từng chữ một: “Thượng Quan Ngưng Nguyệt, chẳng phải ngươi rất thích chơi trò đánh cược sinh mệnh sao? Hiện tại, ta liền đánh cuộc, ta không ngại cho ngươi thưởng thức chúng Ảo ảnh, Vô Ngân công tử và bốn gã tùy tùng bị vạn tên xuyên tim mà chết”

“Vậy sao?” ánh mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt ẩn chứa nụ cười khát máu, môi đỏ mọng lạnh nhạt tràn ra hai chữ.

Hai mắt Tiêu Hàn nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cánh tay giơ lên, mở môi lạnh lùng nói: “Tinh binh Bắc Dực quốc nghe đây, cung tên trong tay nhắm ngay chúng Ảo Ảnh. Cùng lui về phía sau, chuẩn lui khỏi sườn núi.”

“Dạ, Thái tử.” Thanh âm của tinh binh Bắc Dực quốc trả lời vang dội, đồng thời giơ cung tên trong tay lên hướng về phía tim chúng Ảo Ảnh.

Ngay lúc bọn họ chuẩn bị di động bước chân, thân thể chậm rãi quay ngược lại hướng chân núi, hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt hiện ra khí lạnh, thanh âm rét lạnh cực kỳ: “Chúng Ảo ảnh nghe lệnh, chỉ cần tinh binh Bắc Dực rời khỏi sườn núi, cácngươi lập tức phát nổ đại pháo.”

“Dạ, Vương phi.” thân thể chúng Ảo Ảnh đứng thẳng tắp, giọng nói vô cùng thần phục lên tiếng.

“Binh lính dừng lại” Hàm răng của Tiêu Hàn lập tức cứng rắn nặn ra bốn chữ, hai mắt khó tin nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Nàng… cư nhiên không quan tâm tánh mạng của Vô Ngân công tử với hơn hai trăm người Ảo ảnh?

“Được rồi, thật ra ta đang đùa với ngươi đấy. Ngươi nói không sai, ta đúng là không đành lòng tận mắt chứng kiến Vô Ngân công tử cùng với hơn hai trăm người Ảo ảnh bị vạn mũi tên xuyên tim.” Cùng lúc đó, vẻ mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng nhún nhún vai một cái, thanh âm cười đùa làm Tiêu Hàn tức muốn phun máu.

“Hí…” Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, khóe miệng Dạ Dật Phong co rút hít một ngụm khí lạnh, bàn tay cũng nâng cao lên, điên cuồng gãi tóc của mình.DiễnđànLêQuýĐôn.
     
Giờ phút này, nếu như trước mặt hắn có một bức tường, Dạ Dật Phong hắn nhất định sẽ hung hăng mà đập đầu vào đó vài cái. Hắn cuối cùng cũng lãnh giáo được bản lĩnh của Thượng Quan Ngưng Nguyệt rồi, nàng cần gì mang đại pháo tàn phá linh hồn của con người, với trình độ của nàng, nàng chỉ cần nói vài câu, cũng đủ làm người ta tức đến hộc máu rồi.

Quả nhiên, một giây trước vẫn còn khiếp sợ Thượng Quan Ngưng Nguyệt, một giây kế tiếp sắc mặt Tiêu Hàn trong nháy mắt xanh mét.

“Thương Quan Ngưng Nguyệt, ngươi đang chơi với khỉ sao?” Hai mắt Tiêu Hàn bắn ra tia lửa, thanh âm rống giận từ trong môi tràn ra.

“Thái tử Bắc Dực, ngươi có ý gì? Sao tự hạ thấp bản thân rồi, ngươi nhìn ngang nhìn dọc cũng không giống con khỉ mà? Cho nên… ta làm sao lại chơi đùa với khỉ đây?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt đầu khẽ nghiêng hai mắt vô tội chớp chớp vài cái nhìn Tiêu Hàn, vẻ mặt khiến Tiêu Hàn phát điên.

“Ngươi…” Lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt theo gió lọt vào tai hắn, trong nháy mắt gân xanh trên trán Tiêu Hàn nổi lên mãnh liệt, hai quả đấm bóp chặt lại giận đến run người.

“Ha ha—” Vô Ngân công tử và bốn gã tùy tùng, cùng những người còn lại liều mạng nhịn cười, cuối cùng bọn họ vẫn không thể nào nén nổi, mà bên này Dạ Dật Phong và thuộc hạ của y đang cố gắng đè nén tiếng cười nhưng vẫn không chịu nổi mà cười ra tiếng.

Da Dật Phong nhìn bộ mặt tức đến muốn giết người của Tiêu Hàn, trong lòng cảm thấy may mắn: Cũng may hắn thức thời đồng ý điều kiện của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nếu không lúc này hắn đã bị Thượng Quan Nhưng Nguyệt đùa giỡn giống Tiêu Hàn, tức giận muốn phun máu.

Trong thiên hạ, người có thể đồng thời đùa giỡn hắn và Tiêu Hàn trong lòng bàn tay, làm hai người bọn họ tức giận không thôi, còn hung hắn phản kích lại bọn họ. Chỉ sợ rằng trừ Thượng Quan Ngưng Nguyệt ra thì không còn người thứ hai

Nghĩ đến đây trong lòng Dạ Dật Phong có chút chua chát. Hắn sao lại có cảm giác này, trong thời gian ngắn khó mà xác định được.

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, sự nhẫn nại của ta có giới hạn. Nếu ngươi khiêu chiến sức nhẫn nại của ta, Tiêu Hàn ta không tiếc dùng tánh mạng của bản thân và tinh binh Bắc Dực muốn cùng ngươi và chúng Ảo ảnh đồng vu quy tận.” Tiêu Hàn hoàn toàn tức giận, môi tràn ra lời nói như chém đinh chặt sắt.

“Thái tử Bắc Dực, thật sự là ta không đành lòng tận mắt chứng kiến chúng Ảo ảnh và Vô Ngân công tử bị vạn mũi tên xuyên tim, ngươi cũng giống ta không muốn tinh binh Bắc Dực bị ngàn pháo nổ chết. Nhưng đây là trên chiến trường, ta làm sao có thể qua loa kết thúc đây? Nếu hôm nay ta truyền chuyện này ra ngoài, cho mọi người biết mười lăm vạn tinh binh Bắc Dực quốclại sợ hai trăm người Ảo ảnh của Long Diệu Hoàng Triều, thảm bại rút lui tại chiến trường. Thử hỏi, mặt mũi người Bắc Dực quốc còn đâu?” Hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt thâm thúynhìn Tiêu Hàn, môi tràn ra lời nói yếu ớt.

“Ngươi…” Thân thể Tiêu Hàn bỗng nhiên cứng đờ, hắn rất muốn lên tiếng phản bác lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhưng bản thân hắn lại chẳng biết nói gì.



“Cho nên, nên suy nghĩ vì mặt mũi của dân chúng Bắc Dực quốc thôi, thế này được không, ta và người cùng tỷ thí”. Mắt phượng yêu mị với đôi chân mày thanh tú, Thượng Quan Ngưng Nguyệt tà ác nói.

“Ta và ngươi cùng tỷ thí?” Hai mắt Tiêu Hàn khóa lại trên người Thượng Quan Ngưng Nguyệt, giọng nói vô cùng kinh ngạc.

“Đúng! Nếu như ngươi thắng, ta sẽ không phát nổ đại pháo, cũng sẽ không sử dụng linh lực của huyết tỳ bà. Bọn ta sẽ đứng yên tại chỗ, mặc cho tinh binh Bắc Dực bắn ra ngàn tên, xuyên qua tim chúng ta mà chết.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt kiều diễm cười, phong tình mị hoặc, tóc khẽ bay trong  gió…tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 10.08.2014, 11:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 14:12
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 1045
Được thanks: 1495 lần
Điểm: 5.01
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 43
Chương 86: Tỷ thí bắn cung

Edit: Thủy Bách Nhật
Beta: Alligator


"Tiếp tục." Mí mắt Tiêu Hàn buông xuống, thanh âm lạnh nhạt có chút khàn khàn.

"Nếu như ngươi thua, liền đáp ứng điều kiện ta đưa ra trước đó, ký hiệp nghị không xâm phạm lẫn nhau trong vòng một năm cùng Long Diệu Hoàng triều. Như thế nào?" Mắt ngọc trong suốt thông minh linh động nhẹ nhàng lưu chuyển, Thượng Quan Ngưng Nguyệt hé đôi môi đỏ mọng nhàn nhạt cười nói.

"Phải so như thế nào?" Tiêu Hàn nâng tròng mắt đen lên, quan sát dung nhan kiều diễm tuyệt thế của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cảm giác lo lắng quanh quẩn tràn ngập đáy lòng.

Ngay trước mặt mười lăm vạn tinh binh Bắc Dực quốc, hắn căn bản không có cơ hội cự tuyệt tỷ thí cùng nàng, nếu không liền cho thấy hắn sợ nàng.

Muốn cùng hắn tỷ thí vậy sao, được, hắn thành toàn tâm nguyện của nàng. Hắn sẽ để cho nàng thua vô cùng khổ sở, hắn sẽ để cho nàng cùng nhóm người Ảo Ảnh Cung đứng yên tại chỗ, nghênh đón đại lễ vạn tiễn xuyên tim hắn ban thưởng.

"Ngân Lang." Thượng Quan Ngưng Nguyệt hơi nghiêng đầu, mở miệng nói.

Ngân Lang vốn đang yên lặng, lúc này nhận lấy tấm chắn màu vàng từ trên tay một gã Ảo Ảnh, cầm tấm chắn màu vàng cung kính đứng ở bên cạnh Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Nếu không phải ngươi dẫn theo tinh binh Bắc Dực quốc ngăn ở sườn núi ý đồ giết ta, chỉ sợ cũng sẽ không diễn ra trường hợp chiến tranh nhàm chán như thế. Nếu trận chiến này vì mũi tên, như vậy ta và ngươi dùng mũi tên để phân thắng bại đi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói xong, đưa ngón tay ngọc chạm đến tấm chắn Ngân Lang đang cầm trong tay.

Vèo một tiếng, dọc hai bên mặt tấm chắn, sáu đạo ánh sáng màu vàng lộ ra dưới cảnh sắc xinh đẹp.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt lướt ngón tay qua sáu mũi tên vàng, cười yêu mị nhìn Tiêu Hàn nói: "Sáu mũi tên vàng này là ta đặc biệt chế tạo vì cuộc tỷ thí của chúng ta ngày hôm nay, đầu mũi tên không có chút kịch độc nào."

"Chẳng lẽ. . . Tỷ thí mà ngươi nói, là muốn so tài bắn cung sao?" Tròng mắt đen lạnh lùng của Tiêu Hàn lưu chuyển nhấp nháy, tràn đầy tàn nhẫn bén nhọn.

"Đúng vậy." Thượng Quan Ngưng Nguyệt yên lặng quét mắt nhìn Tiêu Hàn, lười biếng đáp.

"So tài bắn cung với ta, ngươi cũng biết đó chính là chịu chết?" Tiêu Hàn không khỏi cau mày nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lạnh lùng nói.

Từ khoảnh khắc mình suất binh chặn ở sườn núi, nàng đã tính toán chính xác những sự việc sẽ diễn ra. Nàng biết cho dù có mười đài đại pháo, cho dù phải đánh cuộc cả tính mạng, mình cũng sẽ không giống Thái tử Thương Nguyệt Quốc Dạ Dật Phong lựa chọn khuất phục thỏa hiệp.

Cho nên nàng đặc biệt chuẩn bị cho mình chiêu phía sau, nàng biết một khi đưa ra lời tỷ thí, mình nhất định sẽ đồng ý tỷ thí cùng nàng. Vì vậy, trước đó nàng liền chế tạo ra sáu mũi tên vàng dùng để tỷ thí.

Nếu bỏ qua lập trường đối lập ngày hôm nay, phần tâm tư kín đáo đến giọt nước cũng  không lọt này của Thượng Quan Ngưng Nguyệt,  quả thật làm hắn cảm thấy khâm phục từ đáy lòng.

Chỉ là nàng thông minh tuyệt đỉnh như thế, nhất định hiểu được đạo lý "biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng", nàng nhất định đã điều tra rõ tất cả bản lĩnh của mình. Đã như vậy, tại sao nàng lại lựa chọn tỷ thí bắn cung với mình đây?

Nghe được đoạn đối thoại giữa Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Tiêu Hàn, trên mặt tinh binh Bắc Dực quốc lập tức lộ ra tươi cười. Thượng Quan Ngưng Nguyệt thế nhưng không biết tự lượng sức mình muốn cùng Thái tử so tài bắn cung, xem ra tức giận lúc trước Thượng Quan Ngưng Nguyệt đùa giỡn đưa đến, rốt cuộc cũng có thể sảng khoái phát tiết ra ngoài rồi.

Lông mày Vô Ngân công tử nhíu lại, tài bắn cung của Thái tử Bắc Dực quốc Tiêu Hàn là đệ nhất thiên hạ, căn bản thế gian không có người nào có thể so. Cho dù là hắn và Hiên Viên Diễm cũng không có chút lòng tin nào có thể ở phương diện bắn cung thắng được Tiêu Hàn, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Tiêu Hàn tỷ thí cái gì không được, vì sao lại cố tình lựa chọn tỷ thí bắn cung chứ?

Hai mắt Dạ Dật Phong chấn động nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hắn thậm chí cũng có chút hoài nghi lỗ tai mình nghe lầm. Thượng Quan Ngưng Nguyệt chẳng lẽ bỗng nhiên thần kinh rối loạn, nếu không tại sao lại lựa chọn khiêu chiến bản lĩnh mạnh nhất của Tiêu Hàn đây?

Chờ một chút, mình như thế nào vậy? Rõ ràng lúc trước bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt làm cho tức giận suýt chút phun máu, hận không thể đem Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngũ mã phanh thây. Nhưng hhiện tại nghe được Thượng Quan Ngưng Nguyệt muốn tỷ thí bắn cung cùng Tiêu Hàn, tại sao hắn lại có loại kích động muốn phản đối đây?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa mới nói, nếu như nàng tỷ thí thua Tiêu Hàn, sẽ cho tinh binh Bắc Dực quốc bắn độc tiễn. Mà hắn, thế nhưng không giải thích được lại không muốn nhìn thấy hình ảnh Thượng Quan Ngưng Nguyệt bị độc tên xuyên qua thân thể?

Không nhìn vẻ mặt khác nhau của mọi người, Thượng Quan Ngưng Nguyệt chậm rãi mở miệng nói: "Hai người chúng ta đứng đối mặt nhau, sau khi đứng vững, hai chân liền không được di chuyển nửa bước. Tiếp theo, chúng ta đồng thời hướng ba mũi tên về phía đối phương, đầu tên không bắn vào vị trí trí mạng, chỉ bắn về phía vai trái của đối phương. Người nào bị tên vàng bắn trúng vai trái trước, người đó thua."

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lựa chọn so tài bắn cung với ta, đó là hành động ngu xuẩn nhất trong cuộc đời ngươi." Tiêu Hàn lạnh lùng nói xong, từ trong tay tinh binh Bắc Dực quốc bắt được hai cây cung từ sắt đen chế thành.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ cười, nàng không đáp lại Tiêu Hàn, chỉ cúi mắt đem sáu mũi tên vàng lấy từ tấm chắn bóp chặt trong lòng bàn tay.

Tiêu Hàn và Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng dời bước, hai người bình tĩnh đứng đối diện nhau, Tiêu Hàn đem cung tên sắt đưa cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng đem ba mũi tên vàng đưa cho Tiêu Hàn.

Cùng lúc đó, Thượng Quan Ngưng Nguyệt kiêu ngạo nhướng mày phượng nhìn về phía Tiêu Hàn, mỉm cười giễu cợt nói: "Có phải hành động ngu xuẩn hay không, tỷ thí xong ngươi sẽ biết."

Bầu trời trong xanh phủ xuống cảnh sắc tươi đẹp, phát ra ánh sáng rực rỡ, giống như màn lụa rực rỡ tinh xảo. Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn im lặng xoay người, cùng dời bước đến hai bên sườn núi, ánh mắt của mọi người cũng không ngừng bắn về phía hai người.

Áo lam nhẹ nhàng bay phất phơ, vẻ mặt Tiêu Hàn ung dung giơ mũi tên lên đứng ở bên trái sườn núi, tóc đen rủ xuống, bị gió thổi bay về phía sau.

Hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt chứa nụ cười rực rỡ đứng ở bên phải sườn núi, ánh mặt trời chiếu trên người nàng, làm cho nàng càng trở nên câu hồn đoạt phách.

Dây cung từ ngón giữa của Tiêu Hàn mở rộng ra tạo thành hình cung đầy đặn, mũi tên màu vàng nhắm ngay vai trái Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trong mắt Tiêu Hàn tràn đầy kiêu ngạo tự tin cùng cười lạnh. Giống như vai trái của Thượng Quan Ngưng Nguyệt chính là cỏ xanh đung đưa trong gió, hắn tùy thời có thể hái xuống.

Dây cung từ ngón giữa của Thượng Quan Ngưng Nguyệt dọc theo người tạo thành vòng cung rực rỡ đẹp mắt, trên đầu mũi tên lộ ra màu vàng sáng bóng giống như không tiếng động cảnh cáo vạn vật phải nằm rạp dưới chân nàng, mãi mãi dâng lên thành kính đối với nàng.

"Mũi tên thứ nhất." Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn đồng thời mở miệng, mũi tên vốn là nằm trên dây cung bị kéo căng lập tức xé gió mà ra, mang theo sắc bén cùng lãnh lệ hướng về phía vai trái của đối phương.

Mọi người lập tức nín thở, nắm chặt quả đấm tim đập rộn ràng nhìn hai mũi tên bay nhanh như chớp.

Nhìn ánh sáng rực rỡ bắn ra tung toé từ mũi tên, thả ra hơi thở lạnh lẽo cùng sát khí. Chỉ nghe một tiếng phịch vang dội, mũi tên đụng nhau ở giữa không trung. Va chạm mãnh liệt, làm hai mũi tên bể tan tành, rơi trên mặt đất.

"Hít. . ." Mọi người không hẹn mà cùng hít một hơi lãnh khí, ánh mắt khó tin nhìn hai mũi tên vỡ tan tành trên đất.

Ánh mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn lạnh lùng giằng co, vẻ mặt không chút dao động nào.

Nhìn ngoài mặt, hai người bọn họ giống như không thấy hình ảnh hai mũi tên mới va chạm nhau, tan nát rơi xuống đất. Nhưng mà, trong lòng bọn họ vẫn không nhịn được thất kinh, không còn nửa phần xem thường tài bắn cung của đối phương nữa.

Ngón tay giữa lần nữa kéo dây cung thành hình cung đầy đặn, Tiêu Hàn đem nội lực dồn vào trên mũi tên vàng, mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng đem linh lực trút lên trên mũi tên vàng.

"Mũi tên thứ hai." Cánh tay đồng thời chậm rãi nâng cao, hai người lạnh lùng lên tiếng. Vèo một tiếng, mũi tên lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai hung ác bắn về phía vai trái của đối phương.

Gió núi điên cuồng gào thét, hai bên ngưng mắt đứng nhìn, mọi người nhất thời cảm giác hoa mắt, nhưng lại không cách nào nhìn được dấu tích của mũi tên vàng. Thì ra mũi tên vàng mà Tiêu Hàn và Thượng Quan Ngưng Nguyệt phóng ra, đã tạo ra vô số bóng tên giữa không trung.

Phịch một tiếng vang lên, hai mũi tên lần nữa va chạm mãnh liệt.

Chỉ là, bởi vì hai người rót vào nội lực và linh lực, nên hai mũi tên cũng không tan vỡ như lần đầu tiên, mà là va chạm bén nhọn, cấp tốc xoay tròn mấy vòng trên không trung, sau đó mũi tên bắn chính xác về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn.

Tài bắn cung tuyệt đỉnh khiếp người như vậy, tốc độ nhanh đến mức không thể đỡ nổi, nếu thay bằng bất cứ người nào trong đó, sợ rằng chỉ có thể ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, trơ mắt nhìn mũi tên hung ác xuyên qua bả vai trái thôi?

Trong lòng mọi người kinh hãi, trán Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn lặng lẽ rịn ra một giọt mồ hôi lạnh, hai mắt tập trung nhìn mũi tên đang hướng về phía vai trái của mình với tốc độ cực nhanh.

Trong nháy mắt lúc mũi tên sắp bắn đến vai trái củaThượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn, chỉ thấy bọn họ vẫn bất động, thân thể hơi nghiêng sang phải, cúi thấp người xuống.

"Hít. . ." Tiếng hút khí liên tiếp vang lên trong gió, toàn bộ mọi người đếu rợn tóc gáy trừng lớn mắt, có loại cảm giác kinh hãi cực độ vượt ngoài sức chịu đựng của linh hồn.

Trời ạ, chuyện này. . . chuyện này sao có thể a? Mọi người liều mạng vuốt vuốt hai mắt, quả thật hoài nghi hình ảnh kinh khủng mà bọn họ đang chứng kiến trước mắt. Hai người bọn họ trong phút chốc cúi đầu, dùng răng cứng rắn tiếp nhận mũi tên vàng, mọi người lọt vào trạng thái ngổn ngang trong gió tập thể.

"Hay!" Sau khi yên tĩnh ngắn ngủi yên tĩnh trôi qua, tinh binh Bắc Dực quốc dẫn đầu tỉnh lại từ trong trạng thái ngổng ngang. Họ, giờ phút này hoàn toàn quên mất tình thế đối địch, thế nhưng hô một tiếng hay.

"Thần vạn năng của ta a." Những người còn lại rối rít ngây ngốc vung bàn tay lên.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn cũng không để ý đến tiếng vỗ tay như sấm ở hai bên, bọn họ đưa tay lấy mũi tên đang dùng răng cắn xuống, mặt không vẻ gì ném mũi tên lên không trung, thanh âm không chút nhiệt độ: "Mũi tên thứ ba."

Lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn vừa dứt, tiếng vỗ tay hai bên chợt dừng lại, hô hấp của mọi người cũng đột nhiên ngừng lại móng tay khảm sâu vào trong lòng bàn tay. . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.08.2014, 21:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4230 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 40
Chương 87: Lâm trận lùi bước


Gió núi quấn quanh, ngón tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt chế trụ dây cung, nụ cười trên mặt tuy rằng vô cùng quyến rũ, nhưng lại kín đáo lộ ra sự lạnh lẽo không thể diễn đạt bằng lời.

Linh lực từ lòng bàn tay phóng ra, tề tụ tại đầu tên, trong nháy mắt mũi tên cũng phóng ra hồng quang thiêu rụi vạn vật.

Tiêu Hàn cũng lạnh lùng chế trụ dây cung, y phục màu lam bay phấp phới, hắn đem toàn bộ nội lực dồn vào đầu mũi tên. Ánh mắt thâm thúy như biển sâu không chút gợn sóng, nhưng lại tỏa ra hơi thở cồng ngạo lạnh lẽo.

die»ndٿanl«equ»yd«onThượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn đồng thời chậm rãi nâng cánh tay lên, hai luồng khí phần phật giữa không trung, gió núi giống như không chịu nổi luồng khí cường đại uy hiếp, phát ra thanh âm run sợ.

Thấy tình hình như vậy, Vô Ngân công tử thu liễm bộ dáng tươi cười, bàn tay đột nhiên kẹp lại vô số hoa đào màu hồng nhạt.

Hắn nên ngăn cản mũi tên cuối cùng này, ngăn cản đổ máu sao? Tài bắn cung của Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Tiêu Hàn đều đã đạt tới đỉnh cao, hiện tại bọn họ đem toàn bộ linh lực cùng nội lực ngưng tụ trên mũi tên, uy lực của mũi tên thứ ba nhất định rất cường hãn.

Nếu Thượng Quan Ngưng Nguyệt không thể thành công tránh khỏi mũi tên của Tiêu Hàn, xương cốt ở vai trái nàng nhất định vỡ vụn.

Hai mắt Dạ Dật Phong thâm thúy xem xét Thượng Quan Ngưng Nguyệt, không tự chủ được giơ cao quạt trúc trong tay. Hắn. . . Có nên ngăn cản trận tỷ thí không thể đoán trước kết quả này không?

Thế gian nữ tử xinh đẹp nhiều như sao trên trời, thế gian nữ tử thông minh chỗ nào cũng có. Nhưng là nữ tử vừa xinh đẹp lại thông minh, hơn nữa cả hai thứ này đều là độc nhất vô nhị, bản lĩnh sâu không lường được. Trong thiên hạ ngoại trừ Thượng Quan Ngưng Nguyệt, chỉ sợ không tìm được người thứ hai.

die»ndٿanl«equ»yd«onThượng Quan Ngưng Nguyệt này, vô luận là ngoái đầu lại lười biếng cười, hay là cuồng ngạo giơ tay nhấc chân, đều đủ làm người ta sinh ra ý niệm hèn mọn trong đầu, càng ngày càng hãm sâu.

Tuy rằng hắn không nguyện ý thừa nhận, nhưng hắn lại không thể không thừa nhận, tâm của hắn đã bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt lặng lẽ chiếm lấy rồi.

Bây giờ tuy không thể đoán trước được ai sẽ là người thắng trong trận tỷ thí này, nhưng hắn biết rõ, một khi mũi tên thứ ba phóng ra, nếu không thể tránh thoát, vai trái của Tiêu Hàn cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt đều sẽ bị vụn nát.

Tiêu Hàn không thể tránh thoát mũi tên của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, xương cốt của hắn có bị vỡ vụn, mình mới lười để ý tới đâu. Nhưng mà, vạn nhất Thượng Quan Ngưng Nguyệt không thể tránh thoát mũi tên của Tiêu Hàn thì sao?

Cùng lúc đó, Thượng Quan Ngưng Nguyệt tuy đã kéo căng dây cung, nhưng không phóng ngay như hai lần trước.

Trải qua hai lần trước, nàng đối với tài bắn cung của Tiêu Hàn rõ như lòng bàn tay, nàng ngàn vạn lần không ngờ tới tài bắn cung của hắn ngang ngửa với mình.

Bởi vậy, mũi tên cuối cùng này nàng không dám dễ dàng bắn ra. Cho dù nàng có thể nắm chắc nó sẽ xuyên qua vai Tiêu Hàn, nhưng lại không thể nắm chắc nàng có thoát được mũi tên của Tiêu Hàn hay không.

die»ndٿanl«equ»yd«onDiễm vẫn nghĩ rằng mình mang theo mười đại pháo lên núi, chỉ là là để uy hiếp Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong phải chật vật lui binh. Đối với việc bức bách Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong ký hiệp ước không xâm phạm trong vòng một năm với Long Diệu Hoàng triều, Diễm hoàn toàn không biết, hiệp nghị này là phần kinh hỉ nàng chuẩn bị cho Diễm.

Nếu lúc trước Diễm biết mình vì ký hiệp nghị, sẽ lựa chọn mạo hiểm cùng Tiêu Hàn tỷ thí tên pháp, nhất định chết sống cũng không cho mình đến sườn núi.

Nếu mình không thể tránh thoát mũi tên của Tiêu Hàn, khiến cho xương cốt vai trái bị vỡ vụn dẫn đến tàn tật, Diễm nhất định sẽ bởi vì chuyện này, mà tự trách cùng hối hận.

Cho nên nàng không chỉ muốn thắng trận này, mà còn muốn bảo đảm an toàn của chính mình. Nhưng mà, rốt cuộc như thế nào mới có thể trong nháy mắt bắn tên xuyên qua vai Tiêu Hàn, lại vừa có thể thuận lợi tránh khỏi mũi tên của Tiêu Hàn?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt xem xét mũi tên trên tay Tiêu Hàn, trong lòng âm thầm suy nghĩ tốc độ cùng phương hướng khi Tiêu Hàn bắn nó ra.

Mà khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt xem kỹ kim tiên trong tay Tiêu Hàn, thì Tiêu Hàn cũng lạnh lùng xem xét kim tiên trong tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Hắn không chắc chắn có thể tránh thoát mũi tên thứ ba của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng không nắm chắc có thể tránh thoát mũi tên thứ ba của hắn.

Không hiểu vì sao, mình từng rong ruổi trên chiến trường, giết vô số địch nhân cũng không nhăn mày một cái. Nhưng hôm nay, khi nhắm tên vào vai Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tâm lại có chút do dự.

Ngay tại lúc Thượng Quan Ngưng Nguyệt nheo mắt, chuẩn bị lợi dụng thính giác bắn tên cùng tránh tên, Tiêu Hàn bỗng nhiên lạnh lùng mở miệng: "Đợi chút."

Vừa muốn buông tay bắn tên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt có chút ngẩn người, nàng phút chốc mở mắt, khuôn mặt đầy hoài nghi nhìn Tiêu Hàn.

"Mũi tên cuối cùng này, ta. . . Không bắn." Tiêu Hàn hạ tay xuống, hai tròng mắt u lãnh nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Chính là ở chỗ sâu nhất trong hai tròng mắt u lãnh kia, lại có một loại cảm xúc phức tạp.

die»ndٿanl«equ»yd«onCảm xúc phức tạp này chiếm lấy tâm cùng linh hồn hắn, hắn muốn liều mạng kháng cự, nhưng càng kháng cự, loại cảm xúc phức tạp này càng mãnh liệt.

"Lâm trận lùi bước, xem như thua." Kinh ngạc trong mắt lóe lên rồi biến mất, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng chậm rãi nói.

"Được, ta nhận thua." Tiêu Hàn mặt không chút thay đổi ném cung tiễn trong tay xuống đất, bạc môi phát ra lời nói làm toàn trường khiếp sợ.

"Hí. . ." Toàn thể tinh binh Bắc Dực quốc hít vào khí lạnh, nhìn về phía Tiêu Hàn. Trong ánh mắt có kinh ngạc, có sợ hãi, cũng có mê man. Đây là cái tình huống gì, sẽ không phải là bọn hắn nghe lầm đi?

Tầm mắt của Vô Ngân công tử cùng Dạ Dật Phong cũng khóa trên mặt Tiêu Hàn, khẩn trương trong mắt phút chốc biến thành vô cùng khiếp sợ.

Tiêu Hàn không phải loại người dễ dàng nhận thua, cho dù giữa cái chết cùng nhận thua, Tiêu Hàn cũng tình nguyện chọn cái chết tuyệt không nhận thua. Đối với người cao ngạo như Tiêu Hàn mà nói, chưa đánh đã nhận thua là loại sỉ nhục rất lớn. Nhưng mà hiện tại, hắn lại chủ động nhận thua?

"Ngươi. . ." Đối với việc Tiêu Hàn nhận thua, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhíu mày phượng, trong lòng cũng kinh ngạc không thôi.

Ánh mắt khác thường từ bốn phía phóng đến, Tiêu Hàn ngoảnh mặt làm ngơ. Lạnh nhạt nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Tiêu Hàn nói: "Điều kiện ngươi đưa ra trước đó, ta đáp ứng."

Thu liễm sự khiếp sợ trong lòng, Thượng Quan Ngưng Nguyệt vứt cung tên xuống. Mắt ngọc xinh đẹp chứa ý cười quét qua Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng nói: "Một khi đã như vậy, làm phiền hai vị lấy con dấu thái tử ra."

die»ndٿanl«equ»yd«onDạ Dật Phong vẻ mặt cổ quái xem xét Tiêu Hàn, nhẹ nhàng đi tới trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nghiêng đầu nghi hoặc nói: "Còn chưa nhìn thấy Long Diệu Hoàng đâu, vì sao phải lấy con dấu ra a?"

Ngay cả hắn cùng Tiêu Hàn đáp ứng điều kiện Thượng Quan Ngưng Nguyệt đưa ra, nguyện ý ký hiệp nghị một năm không xâm phạm lẫn nhau với Long Diệu Hoàng triều. Không phải nên tiến vào hoàng cung Long Diệu, cùng Long Diệu Hoàng Hiên Viên Ly chính thức ký kết mới có hiệu lực sao? Nếu hiện tại còn chưa thấy Long Diệu Hoàng đâu, vội vã lấy con dấu ra làm gì a?

Thanh Báo nhận được ánh mắt của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhanh nhẹn móc ra bốn phần hiệp nghị, mở miệng lạnh lùng nói: "Đây là hiệp nghị Long Diệu Hoàng ta đã sắp xếp tốt, Long Diệu Hoàng đã dùng ngọc tỷ hạ ấn ký trên đó. Bây giờ hai vị thái tử chỉ cần lấy ra con dấu, hạ ấn ký của thái tử, sau đó lấy đi một phần hiệp nghị là được."

"Hiện tại, hai vị có thể lấy con dấu thái tử ra rồi chứ?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt yêu dã cười, mở miệng nói. Bốn phần hiệp nghị này là nàng lặng lẽ gạt Diễm, phân phó Thanh Báo đi tìm hoàng đế Hiên Viên Ly sắp xếp tốt.

"Khụ. . . Con dấu đúng là tùy thân mang theo, nhưng mà thật không đúng dịp, quên mang mực đóng dấu rồi." Dạ Dật Phong từ trong ngực lấy ra con dấu của thái tử Thương Nguyệt, trong lòng không khỏi sâu kín thở dài. Thượng Quan Ngưng Nguyệt này, ngay cả hiệp nghị cũng đã thảo sẵn?

"Thương Nguyệt thái tử quên mang mực đóng dấu a? Không sao, chìa tay ra, ta lập tức biến chút mực đóng dấu độc nhất vô nhị cho ngươi." Hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt xoay chuyển, ý cười trên mặt càng đậm.

die»ndٿanl«equ»yd«on"Biến?" Dạ Dật Phong thật cẩn thận chìa tay trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đồng thời cảm giác lạnh sống lưng. Vì sao hắn lại cảm thấy khuôn mặt tươi cười của nàng, tựa hồ ẩn chứa sự tàn lãnh chứ?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt phút chốc nâng cổ tay lên, nhẫn băng thiết nhẫn đột nhiên nở rộ cắt qua mu bàn tay của Dạ Dật Phong. Dạ Dật Phong cảm giác được mu bàn tay truyền đến từng đợt đau nhức, ngửi được mùi máu tươi.

"Ngươi, ngươi, ngươi. . ." Máu đỏ tươi từ mu bàn tay chảy ra, giống như đậu nành nhỏ giọt xuống đất, Dạ Dật Phong nghẹn họng trân trối nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Trước khi nàng ra tay, có thể trước báo cho mình một tiếng không?

"Lấy máu tươi thay mực đóng dấu, càng thể hiện thành ý ký kết hiệp nghị của Thương Nguyệt quốc. Nhanh lấy máu ngươi thay mực đóng dấu đi!" Hoàn toàn không nhìn biểu tình dại ra của Dạ Dật Phong, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mỉm cười nói.

"Thành ý?" Dạ Dật Phong vẻ mặt hắc tuyến xem xét Thượng Quan Ngưng Nguyệt, lại trợn mắt nhìn Thanh Báo đang đi tới. Hỏi thành ý của hắn sao? Hắn chính là bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt dùng bạo lực bức bách, tâm không cam tình không nguyện ký kết hiệp nghị với Long Diệu Hoàng triều a?

"Bắc Dực thái tử, nếu ngươi cũng quên mang mực, vậy phải mượn máu tươi của Thương Nguyệt thái tử dùng tạm rồi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngạo nghễ nhìn thẳng Tiêu Hàn, cười nói.

Cắt tay lấy máu hắn còn chưa tính, cư nhiên không quản hắn có đồng ý hay không, liền tự tiện làm chủ đưa máu hắn cho Tiêu Hàn làm mực đóng dấu?

Dạ Dật Phong đang vùi đầu chấm máu vào con dấu, chuẩn bị hạ ấn ký xuống hiệp nghị trên tay Thanh Báo. Phút chốc ngẩng đầu lên, các cơ trên mặt giật giật nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt. . .

#all: tự dưng hôm nay edit lại thấy Tiêu Hàn và Dạ Dật Phong luôn đi cùng nhau, đột nhiên liên tưởng đến đam mỹ a. có nàng nào giống ta không? :love2:  :love2:  :love2:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ck Linh Dâm, Google [Bot], hanayuki001, marialoan, Milion, Mưa Hà Nội, thaothanhvu và 652 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.