Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

 
 07.08.2014, 15:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4398 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 48
Chương 38




Đội pháo binh bố trí hai gian phòng, một gian cho Đinh Tiểu Ngụy, gian còn lại để cho Trình Miễn và Hà Tiêu cùng ở. Đồng sàng cộng chẩm*, Hà Tiêu không còn cảm giác không được tự nhiên như khi ở đại viện cũ nữa. Ở đội pháo binh xa lạ này, Hà Tiêu cảm giác từ trong đáy lòng mình đều lệ thuộc vào Trình Miễn.
* Đồng sàng cộng chẩm: Cùng giường chung gối. Mình nghĩ để ntn sẽ hay hơn  

Trong phòng ấm áp nhưng khi nằm ở trên giường, Hà Tiêu vẫn cảm thấy có chút lạnh. Trình Miễn cảm thấy cô đang không ngừng cuộn tròn cơ thể lại, cho nên dứt khoát ôm cô vào trong ngực, đắp thêm một tầng áo khoác ngoài của quân đội. Hà Tiêu nhắm mắt nằm một lát, dần dần cảm thấy ấm áp thì toàn bộ cơ thể mới thả lỏng. Cô ôm lấy hông của Trình Miễn, nhỏ giọng hỏi: "Ngủ chưa vậy?"

"Chưa." Trình Miễn nói xong, chèn lại góc chăn sau lưng cho cô, "Làm sao vậy, không ngủ được à?"

Hà Tiêu ừ một tiếng, tựa vào lồng ngực của anh, cảm thấy bình tĩnh một chút: "Em cảm thấy có chút kỳ quái, người ở đây, làm sao vậy nhỉ?"

Nói xong rất lâu vẫn không nghe thấy động tĩnh của Trình Miễn, cô ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy cặp mắt sáng ngời của anh nhìn ra ngoài cửa sổ nơi tuyết đang rơi rất nhiều, bàn tay vô ý thức vuốt vuốt mái tóc dài dịu dàng cô. Hà Tiêu buộc lòng phải gọi anh một tiếng, lúc này Trình Miễn mới hồi hồn, cúi đầu nhìn cô, hạ thấp giọng nói: "Tiếu Tiếu, anh có một chút linh cảm."

"Gì vậy?" Ánh mắt Hà Tiêu lom lom nhìn anh.

"Hồi nhỏ, trẻ con trong viện ở chung một chỗ chơi trò chơi đánh trận, mấy người chia làm hai nhóm, mỗi khi Hồng Kỳ và nhóm người kia không làm gì được, cậu ta sẽ nằm trên mặt đất giả bộ đã bị trúng đạn, sau khi lừa gạt xong người của bọn anh thì mới đứng dậy phản công. Cho nên, anh cảm thấy rằng——"


"Giả chết?" Hà Tiêu đang ở trên giường lập tức ngồi bật dậy, khó có thể tin rồi nói ra hai chữ này. Mà nét mặt của Trình Miễn chẳng hề bất ngờ, thậm chí mang theo vài phần xác thật.

"Anh nghĩ, có lẽ chúng ta lại bị cậu ta lừa rồi." Trình Miễn cười, có mấy phần không biết phải làm sao.

Hà Tiêu cũng muốn tin tưởng, nhưng vẫn có chút không dám: "Nhưng nếu đây là sự thật?"

"Vậy ngày mai phải đi nhặt xác cho tiểu tử này rồi."

Hà Tiêu cố ý ngẩng đầu lên nhìn, khi nói lời này thì vẻ mặt anh cực kì nghiêm túc, không giống như là đang nói đùa.

Một đêm này rốt cuộc không thể ngủ yên ổn rồi. Hà Tiêu nằm trong ngực Trình Miễn, lúc đang ngủ mơ mơ màng màng, vậy mà có một giấc mơ.

Trong giấc mơ, cô vừa mới đi theo lão Hà và bà Điền chuyển đến đại viện mới, một người bạn cũng không có, vô cùng cô đơn. Sau đó đến khi đi học, cô đi theo bọn nhỏ trong viện đi học trường tiểu học mà phân khu liên hệ.

Trước đó ở đại viện cũ cô đang học trường tiểu học ở ngay trong viện, cho nên chưa từng ngồi xe dành cho học sinh. Sau khi đến đại viện mới, trong chuyến xe đầu tiên, cô không biết "quy củ" cho nên khi nhìn thấy một chỗ trống thì đi đến ngồi xuống. Cô ngồi ở đó một mình, sau đó các bạn nhỏ lên xe đi qua cạnh cô cũng không ai nói cho cô. Gần đến lúc xe chạy, hai bạn nam đeo cặp sách vội vội vàng vàng đi đến. Một là Trình Miễn, một chính là Diệp Hồng Kỳ.

Rốt cuộc đã có một người quen đến, cô nhịn tâm tình kích động xuống, muốn chào hỏi với anh, nhưng không nghĩ Diệp Hồng Kỳ lại chạy đến, đứng trước mặt cô. Nụ cười trên mặt cứng ngắc, cô có chút buồn bực nhìn cậu ta.

Diệp Hồng Kỳ vênh váo vất cặp sách lên mặt đất, to tiếng nói với cô: "Cậu chiếm chỗ của tôi rồi."

Cô nhìn anh ta, đánh bạo nói: "Nhưng mình đến sớm hơn cậu mà."

Diệp Hồng Kỳ lại mặc kệ điều này: "Dù sao đây cũng là chỗ của tôi, cậu tránh ra." Nói xong đẩy cô một cái, cô không hề phòng bị, ngay lập tức ngã lăn trên đất.

Lúc này Trình Miễn cũng chạy tới, nhìn thấy Diệp Hồng Kỳ đẩy cô ngã trên đất thì phát hỏa, hai người xông vào đánh nhau, tài xế trên xe kéo ra cũng không dừng lại. Cô ở một bên nhìn thấy, lo lắng rồi khóc luôn, khóc để cho bọn họ không nên đánh nữa, khóc khóc, rồi cô tỉnh lại. . . . . .

Bốn phía là một mảnh trống vắng, chợt có bông tuyết rơi trên cửa sổ đánh thành tiếng vang. Hà Tiêu mờ mịt mở mắt, thật lâu mới ý thức được, thì ra mới vừa rồi là một giấc mơ.  Dĩ nhiên cũng không thể hoàn toàn xem như là mơ, bởi vì đó là chuyện khi cô còn bé đã thực sự phát sinh, cũng bởi vì chuyện này, cô và Trình Miễn mới kết thù với Diệp Hồng Kỳ.

"Trình Miễn, Trình Miễn!"

Hà Tiêu vội vàng đẩy Trình Miễn ra, muốn gọi anh tỉnh dậy để nói với anh chuyện này. Trình Miễn ngủ cũng không sâu cho nên tỉnh ngay lập tức, Hà Tiêu đang muốn mở miệng, đột nhiên lại bị anh bịt miệng lại: "Đừng nói chuyện."

Hà Tiêu không biết có chuyện gì xảy ra, mở to hai mắt nhìn anh. Chỉ thấy ánh mắt hoảng hốt nhìn ra ngoài cửa sổ của Trình Miễn nhanh chóng trở nên sáng sủa sắc bén, liếc mắt nhìn cô, anh lật người xuống giường. Động tác nhẹ nhàng linh hoạt đi đến bên cửa sổ, nghiêng người núp ở phía sau rèm cửa sổ. Hà Tiêu nhìn thấy một loạt động tác của anh thì nhịp tim tăng tốc bình bịch, tưởng chừng như muốn nhảy ra.


"Chuyện gì xảy ra vậy?" Hà Tiêu không dám lên tiếng, không thể làm gì khác hơn là dùng khẩu hình hỏi anh, hỏi xong mới phát hiện đang tối om như thế này anh không nhìn thấy được. Chỉ thấy anh đang đứng yên tại chỗ hơn một phút, sau đó đột nhiên đưa tay mở cửa sổ ra, thò người ra ngoài, kéo theo một người từ ngoài cửa sổ vào. Cả quá trình nhanh nhẹn lưu loát, Hà Tiêu còn chưa nhìn thấy rõ ràng, chỉ thấy Trình Miễn bắt chéo hai tay của người vừa bị kéo vào về phía sau lưng, sau đó lớn tiếng nói với cô: "Hà Tiêu, bật đèn."

Hà Tiêu ngây người sau đó vội vàng khoác áo khoác ngoài đi đến bên cạnh cửa bật đèn lên, chợt bị ánh đèn làm chói, cô nhắm mắt lại, đợi khi mở mắt ra lần nữa thì thấy một người khiến cô ngây ngẩn cả người. Cô đứng ở đó, vẫn không nhúc nhích.

"Chuyện gì xảy ra vậy? Trình Miễn? Hà Tiêu?" Ở phòng cách vách, Đinh Tiểu Ngụy cũng nghe thấy động tĩnh của bọn họ, ầm ầm ĩ ĩ chạy tới, vừa nhìn thấy người bị Trình Miễn bắt chéo hai tay sau lưng kia, ngay tức khắc cũng hóa đá. Thật lâu sau mới nhẹ nhàng nói một câu: "Mẹ nó, ông đây mẹ nó đúng là gặp quỷ. . . . . ."

Tên quỷ nào đó đang bị Trình Miễn khống chế, cố gắng giãy giụa thật lâu cũng không thoát khỏi tay anh được, đành phải mở miệng lớn tiếng kêu la: "Mau buông lão tử ra, tôi đây mẹ nó trong người còn có vết thương!"

Trình Miễn cười lạnh, hất cằm lên với Đinh Tiểu Ngụy: "Đinh Tiểu Ngụy, tiểu tử này đùa giỡn chúng ta một đêm, cậu nói nên làm gì bây giờ?"

Đinh Tiểu Ngụy phục hồi lại tinh thần, lập tức xông đến, sau khi thấy rõ ràng tên quỷ này là Diệp Hồng Kỳ, giống như nổi điên đấm đá lung tung lên người anh ta: "Con mẹ nó nhị đại gia Diệp Hồng Kỳ, con mẹ nó cậu lại dám lừa gạt lão tử, lão tử cũng con mẹ nó khóc như trẻ con, cậu có biết hay không? Hả? Con mẹ nó rốt cuộc cậu có biết hay không hả?"

Sau khi chính trị viên Hùng nhận được tin tức cũng chạy tới, thấy hai vị khách ở bên ngoài đang bao vây đội trưởng của bọn họ liền vội vã gọi hai chiến sĩ đến, rồi kéo hai người ra.

"Mọi người, có chuyện gì thì từ từ nói, đừng đánh nhau! Nhất là cậu, mặc quân trang không thể đánh nhau!"

Đinh Tiểu Ngụy bị hai người giữ lấy, không tránh thoát được, chỉ có thể gào khóc với chính trị viên Hùng hai tiếng: "Anh cũng là đồng lõa, thả lão tử ra, ngay cả anh tôi cũng đánh!"

Nghe xong, chính trị viên Hùng theo bản năng sờ gáy của mình, Diệp Hồng Kỳ cũng được người đỡ lên rồi, nghe nói như thế thì khà khà cười vui vẻ. Tầm mắt từ trên người Đinh Tiểu Ngụy dời đi, anh ta nhìn về phía Trình Miễn.

Anh đang đứng ở chỗ cách bọn họ mấy mét, đôi mắt đỏ bừng, hai quả đấm nắm chặt nhìn anh ta. Diệp Hồng Kỳ nói với anh: "Đến đây đi, Trình Miễn, cho mình ——"

Hai chữ "một cái" còn chưa nói ra khỏi miệng thì đã bị quả đấm của Trình Miễn đánh vào bụng trước rồi. Diệp Hồng Kỳ bị đánh đến nỗi phải uốn cong người, dùng sức ho khan mấy tiếng.

"Diệp Hồng Kỳ, con mẹ nó cậu chính là cháu người ta!"

"Đúng là vậy sao ——" Diệp Hồng Kỳ cười, "Cũng đừng nói mình là cháu ai, các cậu còn giống một đám khốn khiếp hơn đấy."

Một câu nói này khiến mấy năm xa cách biến mất hầu như không còn. Vì vậy kết quả cuối cùng của việc này, chính là Diệp Hồng Kỳ, Trình Miễn và Đinh Tiểu Ngụy ba người lại kết thành một khối. Hà Tiêu đứng ở phía sau nhìn thấy, nước mắt đã vô thanh vô tức* dính ướt cả khuôn mặt.
*Vô thanh vô tức: im hơi lặng tiếng

Tối nay phòng y tế của đội pháo binh rất náo nhiệt, một lão đại ca bộ binh, một người khách ở nơi khác, hai người đều đen mặt ngồi trên ghế dài, trên tay đều bị thương. Một người bị quẹt khi túm người ở ngoài cửa sổ vào trong, một người do đánh người ta. Tiểu quân y nhìn hai người này, trong lòng cực kì không yên. Thật ra còn có một không quân, chỉ là người này chính là đội trưởng của bọn họ, trên cánh tay còn đeo băng, khóe miệng bị người ta đánh rách, đang ngồi đối diện hai người kia cười ngây ngô.

Tiểu quân y nhìn bên này một chút, lại nhìn bên kia một chút, do dự không biết nên bôi thuốc cho ai. Lúc này có một cô gái từ ngoài cửa đi vào, cô nhận lấy rượu và thuốc tím trong tay của anh chàng, ôn hòa nói với anh: "Kiểm tra cho đội trưởng của các cậu trước đi, còn lại hai người bị thương này để tôi xử lý thay cậu."

Diệp Hồng Kỳ nhìn cô, ngay tức khắc liền cười: "Tiếu Tiếu bây giờ cũng thay đổi thành cô gái hiền lành rồi, ôi chao anh phải chịu thiệt rồi phải không?"

Hà Tiêu lười quan tâm tới anh ta, tập trung tinh thần bôi thuốc cho Trình Miễn. Ngược lại Trình Miễn nghe thấy lời này thì ngẩng đầu quét mắt nhìn, ánh mắt kia giống như ngọn đao lạnh giá bay vù vù tới chỗ anh ta, Diệp Hồng Kỳ cuống quít giơ tay lên biểu thị đầu hàng.

Trong phòng yên tĩnh một lát, Diệp Hồng Kỳ lại lên tiếng: "Tại sao mình có cảm giác, khi hai người các cậu thấy mình còn sống thì đều có vẻ mặt đặc biệt thất vọng vậy?"

Đinh Tiểu Ngụy cười lạnh mấy tiếng: "Cậu con mẹ nó ít nói nhảm đi, mấy anh tới đây chính là để nhặt xác cho cậu, chết sớm đầu thai sớm."

"Vậy cũng thật xin lỗi, lão Diêm Vương chê mình là một tai họa, không dám chứa chấp. Mình còn phải còn sống để khiến các cậu buồn phiền." Diệp Hồng Kỳ cười đến mặt dày mày dạn.

Trình Miễn lười phải đấu khẩu với Diệp Hồng Kỳ, nhìn đến cánh tay đeo băng của anh ta, nhỏ giọng hỏi: "Chuyện gì xảy ra khiến cánh tay bị thương vậy?”

Diệp Hồng Kỳ cúi đầu nhìn cánh tay của mình, một lúc lâu mới nói: "Khoảng thời gian trước chỉ dẫn một nhóm pháo binh, mình nói nếu là loại mới, vậy thì để mình làm trước. Lúc bắn thử nảy sinh chút vấn đề nhỏ, mình không có vứt bỏ đạn pháo. Khi tên lửa bắn ra ngoài ma xui quỷ khiến thế nào mình lại nhảy vào để che chắn cho cộng sự, cho nên bị ngã thành ra như thế này. . . . . ." Nói xong anh ta cảm thán một câu, "Cũng coi như lại là một lần được gặp thoáng qua Tử thần mà còn nguyên vẹn."



"Vậy xem ra tôi phải chúc mừng cậu rồi."

"Cám ơn cậu nhiều."

Hai người vừa lảm nhảm một phen. Hà Tiêu ở bên cạnh nghe vậy, đột nhiên nhớ tới một chuyện: "Hồng Kỳ, về sau đừng nói giỡn như vậy. Anh có nghĩ đến phản ứng khi Trác Nhiên biết chuyện sẽ như thế nào không? Đúng rồi, chuyện này em đã nói với cô ấy, đoán chừng vào lúc này cô ấy đang trên đường đi tới đây đó."

Diệp Hồng Kỳ nghe lời này, xoàn xoạt từ trên ghế đứng lên. Thấy ba người bọn họ nhìn anh kỳ quái, Diệp Hồng Kỳ không nhịn được mặt ủ mày ê nói: "Hỏng rồi, mình thảm rồi, mình chạy trốn thời gian dài như vậy, giờ đến lượt Trác Nhiên nóng nảy. . . . . ."

Trình Miễn & Hà Tiêu & Đinh Ngụy: ". . . . . ."

Buổi sáng ngày hôm sau cả đoàn người cùng nhau đi bệnh viện của căn cứ, chẳng qua là ba người bọn Trình Miễn có trách nhiệm áp tải bệnh nhân Diệp Hồng Kỳ đến lấy số. Nhìn thấy Trác Nhiên, Hà Tiêu cực kỳ tức giận xông tới.

"Vất vả cho mình còn suy nghĩ như thế nào mới có thể xem xét đến tâm tình của cậu, không ngờ cậu và Hồng Kỳ hợp lại để lừa gạt bọn mình, Trác Nhiên, cậu cậu cậu thật không phải là bạn bè tốt!"

Trác Nhiên lập tức kêu oan: "Không phải chỉ biết trước hai ngày so với các cậu thôi sao? Có cái gì tốt? Mỗi ngày ở đây chăm sóc anh ấy thì không nói, còn phải thường xuyên đề phòng anh ấy chạy trốn khỏi bệnh viện, mình sắp thành bác giúp việc rồi?" Nói xong thì vặn lỗ tai Diệp Hồng Kỳ, anh chàng quỷ quái này kêu to khiến tất cả mọi người ở bệnh viện đều có thể nghe thấy.

Những người khác ở đây nhìn nhau cười. Rất tốt, mối thù của bọn họ có người trả thù dùm rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạn Nhi về bài viết trên: An Du, MicaeBeNin, Qcute, Trần Mai Loan, ViViNTT, Wassbi, fifint, lanc3, sampham, trankim, trạch mỗ, yenkhenh317, Ốc Ốc
     

 07.08.2014, 22:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4398 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 48
Ban đêm, tuyết vừa ngừng một ngày lại dần dần có khuynh hướng rơi nhiều hơn. Chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm trong ngày ở sa mạc cực kì lớn, nhất là sau đêm tuyết rơi, gió lạnh vù vù, khô mà lạnh thấu xương. Cả nơi đóng quân đều yên tĩnh, trừ phòng ăn.

Phòng ăn cho cán bộ to như vậy, ở trung tâm bày một chiếc bàn tròn, trên bàn bày đầy chén đĩa, ngay chính giữa là một cái nồi bốc hơi nóng cuồn cuộn. Một đám người ngồi vây quanh cái bàn tròn, dễ nhận thấy tất cả mọi người đều uống không ít, bởi vì bên góc tường vất không ít chai rồi.

Trưởng ban cấp dưỡng mang theo một người lính hành động nhanh chóng kinh khủng, Trác Nhiên và Hà Tiêu đang ngồi trong một góc sạch sẽ uống trà, một đám đàn ông quây xung quanh bàn uống rượu cô không có hứng thú tham gia, chỉ nghe thấy bên ngoài truyền tới tiếng cụng ly mời rượu, vẫn không nhịn được bĩu môi: "Mình không quản được anh ấy, bảo anh ấy nằm viện thì không nghe. Bắt anh ấy kiêng rượu cũng không làm."

Hà Tiêu rót vào chén cho cô ấy chút nước ấm: "Thừa dịp hôm nay mọi người đều ở đây, cậu cũng đừng quản anh ấy, để cho anh ấy thoải mái một lần đi."

Ngón tay vuốt ve ly trà, Trác Nhiên hơi hạ khóe miệng: "Đúng vậy. Mình dám chắc, anh ấy ở chỗ này bốn năm, hôm nay chính là ngày vui mừng nhất của anh ấy, lúc bắn được quả tên lửa đầu tiên đoán chừng cũng không vui mừng như thế này. Có đôi khi ngẫm lại cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh, hơn bảy năm rồi, chúng ta lại có thể tụ họp ở cùng một chỗ như thế này."

Nhìn những bông tuyết yên lặng bay xuống ngoài cửa sổ, suy nghĩ của Hà Tiêu từ từ xa xăm: "Mình còn nhớ, năm ấy khi mình theo ba mẹ rời khỏi Đại viện Lữ đoàn pháo binh cũng là lúc tuyết rơi lớn như vậy, ngày đó thật là lạnh, lạnh khiến suy nghĩ của mình cũng bị bế tắc, nhìn thấy lão Hà bọn họ sắp xếp xong, sau đó thuê xe đi đến nhà ga, lúc lên tàu hỏa ấm áp quá mức thì mới thấy khó chịu, cho nên mình ôm mẹ khóc suốt."

Trác Nhiên không khỏi vui vẻ: "Cậu còn có thời điểm không khống chế được cảm xúc như vậy à?"

Nhớ tới khi đó, Hà Tiêu cũng không nhịn được cười. Bây giờ suy nghĩ một chút cô thực sự hối hận, nếu như khi đó liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ nhiều hơn, có lẽ có thể thấy Trình Miễn rồi. Có lẽ cô vẫn rời đi như cũ, nhưng bảy năm sau, có lẽ cô sẽ không trôi qua gian nan như vậy. Anh từng nói cô là hi vọng của anh, nhưng cô có cảm giác không phải như vậy? Trong đám người bọn họ, chắc không dám nghĩ tới hôm nay người kia lại là của cô.

Lấy lại tinh thần, Hà Tiêu hỏi Trác Nhiên: "Cậu cũng bị Hồng Kỳ lừa gạt như vậy à?"

Biểu cảm của Trác Nhiên có chút kì lạ, mất tự nhiên: "Coi như là thế đi."

Hà Tiêu buồn bực: "Cái gì gọi là coi như là?"


"Ai nha, cũng không tính là bị lừa gạt. Khi đó mình còn ở thành phố B, sau đó thì nhận được điện thoại của đội pháo binh gọi tới, nói Đội trưởng Diệp bị thương, tình trạng vết thương không hề nhẹ. Dĩ nhiên mình không nghi ngờ gì mà đến thăm anh ấy, đối với người này mình luôn mềm lòng cậu cũng biết rồi, sau đó cứ đến đây thôi."

"Nhưng trong nhà của cậu bên kia hoàn toàn không biết chuyện, bác gái còn nói cậu trở về chăm sóc ông ngoại." Nói tới chỗ này, Hà Tiêu hiểu ngay lập tức, trong nháy mắt híp mắt lại, "Cậu được lắm Trác Nhiên, lừa gạt trong nhà cậu thì cũng coi như xong, cậu lại còn cùng Diệp Hồng Kỳ hợp lại làm phản, cùng nhau giày vò bọn mình à?"

Trác Nhiên cực kỳ áy náy, vội vàng thêm chén nước cho Hà Tiêu: "Xin bớt giận, xin bớt giận mà."

Hà Tiêu hừ một tiếng, mặc kệ cô ấy.

Qua ba tuần rượu, chính trị viên Hùng và phó đội trưởng Trần liền rút lui. Trước khi đi, chính trị viên Hùng say chuếnh choáng nói với Trình Miễn: "Tiểu Trình à, lúc này các cậu tới, vốn nên chiêu đãi các cậu thật tốt, nhưng cậu xem đội trưởng của chúng tôi, tính tình của anh ấy cậu cũng nắm được, không nói nhiều, không nói nhiều. . . . . ."

Trình Miễn mỉm cười vỗ vỗ bờ vai của anh ta, tỏ vẻ thông cảm. Chính trị viên Hùng thỏa mãn đỡ Phó Đội Trưởng Trần đi về.

Tiễn hai người này đi, thêm nữa Hà Tiêu và Trác Nhiên không chịu nổi nên phải đi nghỉ ngơi sớm một chút, cả phòng ăn chỉ còn ba người bọn họ thôi. Đinh Tiểu Ngụy đã uống rất nhiều, ôm bả vai Diệp Hồng Kỳ nói dông dài: "Cậu nói cậu quỷ không ra quỷ? Hả? Lão tử ngồi trên máy bay, một đường lắc lư tới đây, sẽ không nghĩ tới còn có thể ngồi ở đây uống rượu với cậu? Tùy tiện tìm lý do cũng được mà? Tiểu tử cậu lại dám gạt bọn mình như vậy. . . . . ."


Diệp Hồng Kỳ mỉm cười nghe, ngón tay vuốt ve ly rượu, chờ cậu ta nói xong, lại rót đầy ly rượu cho ba người bọn họ: "Uống nữa nào!"

Trình Miễn nhíu mày: "Đinh Tiểu Ngụy, tiết kiệm một chút sức lực đi, tiểu tử này nếu có thể nghe lời của cậu thì không phải là Diệp Hồng Kỳ rồi —— dừng lại, Diệp Hồng Kỳ cậu đừng rót thêm rượu cho mình nữa.”

"Còn chưa uống đủ mà." Diệp Hồng Kỳ liếc mắt với anh, "Nói thế nào thì chúng ta cũng coi là chơi với nhau từ nhỏ đến lớn, cùng đánh nhau cùng bị mắng, cậu biết đấy gọi là gì không? Đinh Tiểu Ngụy, cậu nói cho cậu ta biết đi!"

"Đồng đội!"

"Đúng, đồng đội! Tình đồng đội 27 năm, cũng sắp vượt qua tuổi quân của ông già nhà các cậu rồi, cậu nói rượu này có nên uống hay không?”

"Cậu còn dám nói là đồng đội hả?" Trình Miễn bực bội nở nụ cười, "Mình cũng nhắc nhở cậu nhá, lúc còn bé hễ khi nào đánh giặc, cậu cũng chưa từng cùng một nhóm với mình và Tiểu Ngụy đâu. Lúc đánh không lại mình đám bọn cậu lúc nào cũng giả chết lừa người, vậy mà Đinh Tiểu Ngụy này đầu óc cả ngày không tốt lại mắc mưu của cậu."

"Người nào đầu óc không tốt hả?"

"Người nào cả ngày giả chết hả?"

Hai người đồng thời phản bác, Trình Miễn coi như không nghe thấy.

"Cũng không phải sao." Đinh Tiểu Ngụy vỗ đùi, nghĩ tới, "Tiểu tử này từ nhỏ đến lớn đều không làm việc tốt, mình còn nhớ mùa hè nhiều năm trước, đã hẹn ban đêm cùng nhau đi vào rừng cây bắt ve sầu, tiểu tử này mỗi lần đều ra ngoài đầu tiên, ở dưới lầu gọi lần lượt. Bảo cậu gọi thì cậu cứ gọi thôi, lại còn học chim hót, còn xuất hiện đủ các kiểu bịp bợp. Lại còn ‘tôi muốn đánh thắng Nhật Bản’, làm ông của mình nghe thấy vẫn mẹ nó cho là hoàng quân đến. . . . . ."


Diệp Hồng Kỳ cười ha ha: "Mình nói làm sao về sau ánh mắt ông của cậu lại nhìn mình lại có gì đó khang khác, xem ra là tiểu tử cậu mật báo. . . . . ."

Đinh Tiểu Ngụy kêu oan: "Ngài coi trọng tôi rồi, chỉ số IQ của mình không thể làm được việc này, do người khác mật báo đấy." Nói xong len lén chỉ chỉ Trình Miễn.

Mắt thấy ánh mắt của hai người kia nhìn mình không đúng, Trình Miễn vội vàng rót cho mình một ly rượu: "Tự phạt một ly vậy."

"3 ly."

. . . . . . . . .

. . . . . .

Lâu rồi không gặp, luôn nói không hết chuyện. Bình thường đều là người nói năng vụng về, thế nhưng lúc này cũng đổi thành nói dông dài. Trình Miễn nhớ rõ lúc anh còn bé, hàng năm mỗi khi đến thời điểm đặc biệt, luôn có một số người không hẹn mà cùng đến gõ vang cửa nhà anh. Lão Trình thấy bọn họ, đâu còn chút xíu dáng vẻ nào của lãnh đạo, đứa con trai như anh đây nhìn cũng hâm mộ. Sau này anh cũng biết, đó đều là đồng đội của lão Trình.

Đồng đội. Hai chữ này đối với một người quanh năm sinh hoạt trong quân đội mà nói, nghe thật là thân thiết. Chỉ là bạn bè sao? Không không không, vậy coi là gì chứ. Chỉ có cùng nhau chảy máu, đổ mồ hôi, lại rơi nước mắt mới được gọi là đồng đội, cho nên Trình Miễn rất hiểu vì sao một đám đại lão gia tụ hội ở chung một chỗ, chưa nói được mấy câu là đã mù quáng rồi. Bởi vì có chút tình nghĩa về chuyện cũ, đáng giá để người ta khắc ghi cả đời.

Anh chợt cảm thấy, thời gian trôi qua thật là nhanh, vậy mà bọn họ cũng có thể nhớ về tuổi thơ rồi.

"Soái Soái à, quên chúc mừng cậu."

Đột nhiên Diệp Hồng Kỳ đưa ly rượu tới trước mặt của anh, Trình Miễn cùng anh ta liếc mắt nhìn nhau, cũng biết anh ta muốn nói gì. Anh cúi đầu cười cười, nâng ly rượu lên cụng với anh ta một cái, uống một hơi cạn sạch.

Diệp Hồng Kỳ nhìn anh, đột nhiên cực kì xúc động: "Đã nhiều năm như vậy rồi, lại một lần nữa gặp Hà Tiêu, mình cũng không nghĩ ra tại sao lúc đầu lại thích cô ấy."

Trình Miễn sửng sốt một chút, không biết vì sao anh ta lại nói chuyện này. Chỉ thấy Diệp Hồng Kỳ cảm thán xong, quay đầu cười với anh: "Có lúc nhớ tới khi đó, cảm thấy thật ngây thơ nhưng lại thật trẻ trung."

Đúng vậy, thật là trẻ trung. Không ngờ một người vì bảo vệ cô gái mình thích có thể một mình đánh một trận để đời với người khác.

Trình Miễn và Diệp Hồng Kỳ đã từng đánh một trận như vậy, đã quên là bởi vì chuyện gì rồi, dù sao cũng có liên quan tới Hà Tiêu. Khi đó bọn họ làm sao có thể mang thù được, đánh nhau xong không bao lâu lại tốt đẹp, cũng là khi đó, Diệp Hồng Kỳ nói với Trình Miễn, anh nghi ngờ cậu ta luôn nhằm vào Hà Tiêu như vậy, tám phần là bởi vì thích cô ấy.

Về sau Trình Miễn ngẫm lại, có thể là Diệp Hồng Kỳ nói đùa, nhưng khi đó bọn họ đều tưởng thật. Khi đó trong lòng anh thật không có mùi vị gì, nhưng lúc đó ngay trước mặt Diệp Hồng Kỳ, anh thật sự nói không lên lời. Rút lui, cùng Hà Tiêu chia lìa bảy năm, anh đã hối hận vô số lần.

"Mình còn nhớ khi đó bởi vì thành tích học tập của mình kém nên chuyển trường đến lớp mười một trường trung học tư thục, trước khi đi mình còn đến tìm cậu, trâng tráo nói với cậu câu gì nhỉ —— anh em, Hà Tiêu giao cho cậu, thay mình chăm sóc cô ấy thật tốt nhé." Diệp Hồng Kỳ cố gắng bắt chước giọng nói lúc đó, nói rất hăng hái, chính anh ta cũng bị bản thân mình chọc cười, "Trình Miễn, nói thật đi, khi đó có phải cậu muốn đánh cho tên giặc như mình một trận phải không?"

Trình Miễn cũng cười, trong mắt sáng ngời không hề có tiếc nuối, chỉ là lâm vào hồi ức trước đây thì mới đặc biệt ôn hòa: "Muốn đánh chứ, nhưng mà không phải cậu, mà là mình. Mình đang suy nghĩ, tại sao mình có thể để cho tiểu tử cậu thừa cơ chen vào cơ chứ, rồi ở trước mặt mình nói ra lời này?"

Diệp Hồng Kỳ cười ha ha: "Cho nên cậu có biết vì sao mình lại căm ghét cậu không? Mình nghĩ thầm tiểu tử cậu nếu có ý tứ với Hà Tiêu thì sớm nói đi, về sau mình cũng không phải mất mặt như vậy? Cậu cũng không biết lúc mình thổ lộ với Hà Tiêu, nhìn nét mặt của nha đầu kia, người không biết còn tưởng rằng mình đắc tội cô ấy đấy."

Đấy là chuyện khi bọn họ tốt nghiệp trung học. Sau khi thi tốt nghiệp trung học, Trình Miễn vào lục quân, anh theo đó vào Học viện Công Trình không quân. Lúc này, cha anh đã chuyển nghề nửa năm rồi, cả nhà muốn chuyển về quê, trước khi đi anh làm một quyết định, đó là thổ lộ với Hà Tiêu. Lần thổ lộ đầu tiên trong đời, anh nói lắp ba lắp bắp, nửa ngày không dám ngẩng đầu nhìn cô ấy. Một lúc lâu không có động tĩnh, anh lấy hết dũng khí ngẩng đầu nhìn Hà Tiêu, lại phát hiện cô mím môi rất chặt, trong đôi mắt to tất cả đều là nước mắt. Cũng hù dọa anh tới hỏng luôn.

Trình Miễn không lên tiếng, rót cho mình một ly rượu, từ từ uống cạn sạch, rượu mạnh vào cổ, anh nhỏ giọng nói: "Không phải mình có ý tứ với cô ấy, là mình thích cô ấy, hiện giờ, mình yêu cô ấy."

Nghe nói như thế, hai người ở đây đều yên tĩnh lại, chốc lát sau, bộc phát tiếng vỗ tay nhiệt liệt.

Đinh Tiểu Ngụy vỗ bàn nói: "Câu nói kia nói thế nào nhỉ? Mỗi chiến hữu đều có một đoạn hồi ức đặc biệt, phía sau mỗi đoạn hồi ức đều có một câu truyện xưa cảm động, mỗi câu truyện xưa cảm động, đều có một ——"

"Cô gái!" Diệp Hồng Kỳ hô to, "Còn phải là một cô gái xinh đẹp!"

Trình Miễn thực sự muốn đánh bọn họ: "Lại trêu đùa mình đúng không?"

Diệp Hồng Kỳ sợ anh làm thật, vội vàng giá họa cho Đinh Tiểu Ngụy, đá cậu ta một phát: "Để mình đánh, tiểu tử cậu có cô gái nào chưa, dám ở đây ồn ào càn rỡ hả!”

"Bây giờ mình chưa có, đó là tiểu gia không tìm thôi, nếu như thực sự tìm kiếm, vậy có thể xếp hàng thành một trung đội đó!" Đinh Tiểu Ngụy nói xong, cười hắc hắc, cảm thấy mất mặt, tự phạt uống một ly rượu.

Ba người đồng loạt yên tĩnh lại, chỉ nghe tiếng gió thổi vù vù ngoài cửa sổ, còn có bông tuyết gõ vào thành tiếng vang trên cửa sổ. Mà trong phòng vẫn ấm áp như vậy, không chỉ bởi vì lò sưởi cháy đủ, mà là nó nhận nhiều như vậy, chuyện cũ xa xưa như vậy.  


Trình Miễn tựa vào thành ghế, cảm thấy mình mơ mơ màng màng giống như là sắp ngủ thiếp đi. Khi anh suýt ngủ hoàn toàn, đột nhiên nghe thấy Diệp Hồng Kỳ nhẹ nói câu: "Soái Soái à, có lúc nhớ tới các cậu, mình lại hận không thể trở lại khi còn bé ngay lập tức. Cái gì cũng không cần nghĩ, cùng với mấy người ở đại viện chạy điên khùng như khi còn bé, thật là tốt. . . . . ."

Một khắc kia trong lòng Trình Miễn tràn đầy sầu não.

Ông trời đã làm chuyện tàn nhẫn nhất, chính là làm cho người ta lớn lên.



Đã sửa bởi Mạn Nhi lúc 07.08.2014, 22:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.08.2014, 23:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 13.11.2013, 21:09
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 250
Được thanks: 1274 lần
Điểm: 8.98
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 21
Chương 39



Sau một đêm tuyết rơi, sáng ngày thứ hai tỉnh dậy, vừa nhìn ngoài cửa sổ, xung quanh khắp nơi đều phủ đầy tuyết, từ trong phòng cũng thấy nổi bật, sáng rỡ.

Hà Tiêu rửa mặt, mặc quần áo tử tế xong, chuẩn bị đi gọi Trình Miễn rời giường. Tối hôm qua ba người bọn họ cũng uống nhiều, nửa đêm mới trở về. Mặc dù trong lòng có chút đau lòng, nhưng Hà Tiêu vẫn không ngăn cản. Cô biết uống rượu không tốt, nhưng quả thật có những lời nói, chỉ khi uống say mới có thể nói ra khỏi miệng.

Tròng nhà khách yên tĩnh, chỉ có Hà Tiêu đi giày trên nền xi măng phát ra tiếng vang nặng nề. Lúc đi tới gian phòng của Trình Miễn, anh đã thức dậy rồi, chỉ mặc áo cotton không tay, đang đứng đối diện gương cạo râu.

Hà Tiêu lần đầu nhìn thấy anh như thế, không tự chủ được mà rùng mình một cái: “Mặc ít như thế, anh không thấy lạnh à?"

“Không có chuyện gì. Đàn ông, da dày thịt béo chịu được mùa đông lạnh.”

Trình Miễn chợt nhíu mày, nhưng động tác cũng không ngừng lại. Một lúc sau không nghe thấy Hà Tiêu nói chuyện, quay đầu lại nhìn, phát hiện cô đang mất hồn nhìn chằm chằm anh. Đại đội trưởng Trình vui vẻ, hỏi: “Nhìn gì thế?"

"Không có gì." Hà Tiêu nhanh chóng dời tầm mắt, nhưng gương mặt mơ hồ có chút nóng lên. Cô không muốn thừa nhận, khi nhìn động tác của anh, tự nhiên cảm thấy có hơi —— hấp dẫn.

Trình Miễn khó có được lúc thấy cô nhìn mình chằm chằm đến ngẩn người, còn muốn đùa giỡn cô mấy câu, đột nhiên nghe một tràng tiếng bước chân dồn dập đi qua cửa phòng bọn họ, cửa căn phòng bên cạnh mở ra phanh một cái, rồi đóng lại, tiếp đó có người vội vàng đi qua phòng bọn họ, chỉ nghe người nọ gấp gáp gõ cửa phòng sát vách: “Trác Nhiên, em đừng tức giận, em nghe anh nói trước đã."

"Tôi với anh không có gì để nói, bây giờ anh cút khỏi cửa phòng tôi ngay lập tức, biến đi."

“Được, anh cút, anh biến. Nhưng mà em đừng hiểu làm anh, em để anh giải thích rõ ràng được không?"

“Không muốn nghe, cút!"

Trầm ngâm lắng nghe, Trình Miễn nhún vai nói với Hà Tiêu: “Hai vợ chồng thằng nhóc này lại giận dỗi, giày vò nhau rồi."

Hà Tiêu nghe giọng nói kia, buồn cười không ngừng được: “Thật không qua đó xem à?"

“Quan thanh liêm khó quản chuyện nhà." Trình Miễn thuận tay kéo cô tới: “Chẳng muốn đi trông nom."

Tuy nói như vậy, nhưng mà ồn ào như thế cũng không thể coi như không nghe thấy. Hà Tiêu nhanh chân trốn khỏi anh, giả vờ giận đẩy anh ra: “Nhanh đi!"

Nét mặt Trình Miễn giống như chuyện tốt bị phá hỏng, không bình tĩnh vuốt mái tóc ngắn ngủn, đi tới mở cửa. Diệp Hồng Kỳ với nét mặt sầu khổ lấy từ trong túi ra một điếu thuốc. Hai người ngẩng đầu đối mặt, nhìn thấy nét mặt lẫn nhau, cũng không nhịn được cười.

Nhìn thấy hai người đi ra ngoài, Hà Tiêu gõ cửa phòng Trác Nhiên. Người bên trong vẫn nghĩ là Diệp Hồng Kỳ đang dây dưa, sống chết không để ý, Hà Tiêu không biết làm thế nào đành phải nói nhỏ: “Trác Nhiên, là mình."

Một lát sau, cửa từ bên trong mở ra. Trác Nhiên nhô đầu ra, đầu tóc rối tung, hai mắt đỏ hồng xuất hiện trước mặt Hà Tiêu. Hà Tiêu giật mình, vội vàng vào phòng, thuận tay đóng của lại.

“Sao thế?"

Trác Nhiên cúi đầu, âm thanh khàn khàn: “Tên khốn kiếp Diệp Hồng Kỳ này, chỉ lúc bị thương mới nhớ đến mình, cầu xin mình đến, hiện tại vết thương khỏi rồi lại muốn đuổi mình đi. Mình cũng không phải là không ai cần, chẳng lẽ cứ lúc nào anh ta cần là mình phải đến, lúc nào không cần là đuổi sao?”

Hà Tiêu bật cười: “Anh ấy không phải người như thế, nhất định là có gì hiểu lầm ở đây.” :

“Hiểu lầm cái P!" Trác Nhiên thật sự tức giận, mở miệng nói tục, “Mình cũng không muốn hiện tại anh ta cho mình một câu trả lời ngay lập tức, nhưng anh ta đuổi mình đi như vậy là chuyện gì chứ? Mình cũng không phải là vì anh ta ở chỗ này mà không đi!"

Hà Tiêu choáng váng: “Không phải mong cậu đến? Hiện tại sao lại biến thành anh ấy đuổi cậu đi?"

Trác Nhiên nhìn nét mặt mơ hồ của cô, càng khó nói hơn. Đúng, là cô gấp gáp nên bị coi thường. Vừa nhận được điện thoại của anh ta, nghe được tin tức anh ta bị thương, cô liền vội vội vàng vàng chạy đến, hoàn toàn quên mất ông ngoại mình cũng vừa trải qua một cuộc phẫu thuật lớn đang trong quá trình hồi phục, lại còn khuyến khích ông cụ cùng mình lừa gạt người trong nhà. Nhưng nghĩ tới lúc mình xuất hiện tại căn cứ bệnh viện, thấy được bộ mặt vui mừng ngoài ý muốn ấy, thì cô lại cảm thấy đây là đáng giá. Cô cam tâm tình nguyện cứ như vậy cùng anh ta, lại không nghĩ rằng bệnh anh ta vừa khá lên một chút liền thúc giục cô trở về.

Nói cái gì mà sợ cô trên đường về nhà một mình không an toàn, vừa đúng lúc đi cùng bọn Hà Tiêu đi. Còn sợ nếu không đi ngay sẽ có tuyết rơi lớn hơn, đến lúc đó lại càng không dễ đi. Đầu anh ta là làm bằng cọc gỗ sao? Không nhân cơ hội này ở bên cạnh cô lâu một chút, lại vội vã đuổi cô đi? Trong lòng Trác Nhiên có quá nhiều khổ sở, nhưng những điều này lại không thể nói cho Hà Tiêu nghe.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ambi08, AnĐiệp, Corn Candy, Cunthoi2008, Hatdekute1405, hongggghanhhhh, Hà Bấn Quái Thú, Luucamtu100, Myliinh, nangocdethuong, phamhuy78, sương mai, Vantt và 431 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 236 điểm để mua Rùa võ sĩ
LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.