Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

 
Có bài mới 05.08.2014, 22:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 14:12
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 1045
Được thanks: 1495 lần
Điểm: 5.01
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 43
Chương 82: Vạn quang tề chiếu

Ánh mặt trời vô cùng tinh tế bao phủ trên mặt đất, vô số hạt bụi nhỏ nhẹ nhàng bay trong gió, làm hai tấm thảm cỏ càng thêm rực rỡ.

Gió núi quanh quẩn, hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng nhìn Tiêu Hàn giơ cao cánh tay, đôi con ngươi trong suốt yêu mị lưu chuyển, nói: "Bảo tinh binh Bắc Dực quốc của ngươi thả cờ đúng giờ, nếu không kỳ nghệ quá thấp, truyền ra ngoài sẽ trở thành trò cười trong thiên hạ."

"Yên tâm đi, bọn họ thả cờ rất chính xác. Chính xác đến trái tim của ngươi ngừng đập, cũng không chút cảm giác đau đớn." Hai mắt Tiêu Hàn tối tăm liếc Thượng Quan Ngưng Nguyệt, bạc môi lãnh lệ nói: "Lập tức phóng. . ."

Vậy mà, lời còn chưa đứt. Vèo một tiếng vang lên, mười lăm vạn tinh binh Thương Nguyệt quốc kéo chặt cung tiễn trong tay bỗng nhiên quay lại, nhắm ngay mười lăm vạn tinh binh Bắc Dực quốc.

Cục diện trong nháy mắt nghịch chuyển, làm Tiêu Hàn ngưng cười. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt hơi chấn động nhìn về phía Dạ Dật Phong.

Cùng lúc đó, tinh binh Bắc Dực quốc kinh ngạc, mũi tên trong tay vốn hướng về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt lập tức thu về, chỉnh tề nhắm về phía tinh binh Thương Nguyệt quốc.

Bốn người hầu của Vô Ngân công tử nghi hoặc trừng mắt nhìn, khóe miệng run rẩy nhìn trận chiến trước mắt. Đây là cái tình huống gì? Thái tử Thương Nguyệt quốc không phải cùng một phe với thái tử Bắc Dực quốc sao, sao hiện tại lại đột nhiên đảo phe cánh chứ?

"Dạ Dật Phong, ngươi. . . giở trò quỷ gì?" Hai mắt Tiêu Hàn lãnh mị híp lại, cắn răng giận dữ hỏi.

"Hết cách rồi, ta cũng là thân bất do kỷ a. Ai kêu ta bị nha đầu kia hạ độc đây, cái mạng của ta còn bị nàng nắm trong tay đây." Dạ Dật Phong nhẹ nhàng lắc lắc quạt trúc trong tay, từ trên ghế chậm rãi đứng lên, vẻ mặt bất đắc dĩ hướng Tiêu Hàn nhún nhún vai.

Đêm đó trong thọ yến của Khương thái hậu, Thượng Quan Ngưng Nguyệt hạ độc hắn. Khi hắn chạy đến phòng ngủ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt đòi thuốc giải, Thượng Quan Ngưng Nguyệt dùng ngón tay thấm nước trà trong chén viết hai chữ to trên mặt bàn, mà hai chữ to kia chính là: Tiêu Hàn.

Hắn là người thông minh, sao lại không hiểu ý tứ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt chứ? Nàng đã sớm đoán được cục diện ngày hôm nay, cho nên dùng giải dược áp chế mình, khiến mình thành phản tướng.

Nghe Dạ Dật Phong nói, hai mắt Tiêu Hàn càng sâu thẳm. Thượng Quan Ngưng Nguyệt dụng độc tất nhiên lợi hại, nhưng thủ hạ của Dạ Dật Phong rất nhiều người tài ba, cái độc nho nhỏ này cũng không dễ dàng làm khó Dạ Dật Phong chứ?

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, giao dịch ta đã thực hiện, nửa viên thuốc giải kia nên cho ta đi?" Không nhìn ánh mắt dò xét thâm thúy của Tiêu Hàn, Dạ Dật Phong chậm rãi dời bước đến trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Thuốc giải? Không mang." Hai tròng mắt không chút để ý quét qua Dạ Dật Phong, Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng nói.

"Ngươi đùa giỡn ta?" Dạ Dật Phong ngừng lại cước bộ, thân hình cứng ngắc đứng nguyên tại chỗ, da mặt giật giật nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Đúng là đùa giỡn ngươi, thì sao?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt kiêu ngạo khiêu mi, dung nhan nhiễm ý cười trào phúng nói.

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tình huống trước mắt ngươi cũng thấy đấy. Ngươi nên hiểu rõ, lúc này nếu ta thật sự liên thủ cùng Tiêu Hàn, cho dù ngươi có cánh cũng khó trốn thoát." Dạ Dật Phong khoanh tay, hai mắt bất mãn cùng khó hiểu quét về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Nàng. . . Trong hồ lô của nàng rốt cuộc chứa cái gì a?

"Ha ha, ta không ngu xuẩn như vậy. Nếu ta thật sự đem nửa viên thuốc giải kia cho ngươi, ngươi thật sẽ giúp ta đối phó Tiêu Hàn sao?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt tà mị nhếch môi, hai mắt lãnh diễm nói.

Dạ Dật Phong này cho rằng mình ngây thơ vậy sao? Cùng hắn giao dịch giống như bảo hổ lột da*, nếu thật sự đem giải dược cho hắn, cung tiễn trong tay tinh binh Thương Nguyệt quốc sợ rằng còn phóng ra nhanh hơn tinh binh Bắc Dực quốc.

*Bảo hổ lột da (Dữ hổ mưu bì): không thể hy vọng đối phương đồng ý vì việc đó có liên quan đến sự sống còn của đối phương.

"Nếu ngươi nghi ngờ thành ý hợp tác của ta với ngươi,vì sao lại dùng thuốc giải giả vờ hợp tác với ta?" Dạ Dật Phong ánh mắt phức tạp quét về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng nhàn nhạt hỏi.

Nha đầu này, thật sự rất thông minh. Không sai, cho dù nàng đem thuốc giải cho mình, hắn cũng sẽ không giúp nàng đối phó Tiêu Hàn.

"Ta nếu không dùng thuốc giải giả vờ hợp tác với ngươi, bây giờ ngươi sẽ dẫn mười lăm vạn tinh binh Thương Nguyệt quốc chặn ở sườn núi sao?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười đến yêu dã ma mị, châm chọc nói.

Hắn sẽ không dẫn mười lăm vạn tinh binh Thương Nguyệt quốc ngăn ở sườn núi, nơi này có mười lăm vạn tinh binh Bắc Dực quốc ngăn đã đủ, hắn sẽ dẫn mười lăm vạn tinh binh Thương Nguyệt quốc chặn ở trên đường đến Hổ Báo Doanh.

Mục đích khác là ngộ nhỡ phụ thân tướng quân cùng Diễm có thể thuận lợi xuống núi, nhất định sẽ đi trước điều động sáu mươi vạn Hắc Ưng Doanh. Mà hắn dẫn mười lăm vạn tinh binh Thương Nguyệt quốc chặn ở trên đường đến Hổ Báo Doanh, đương nhiên không phải muốn chiến đấu với Hắc Ưng Doanh của phụ thân.

Mười lăm vạn tinh binh của Thương Nguyệt quốc muốn đối phó với tướng quân phụ thân sáu mươi vạn Hắc Ưng Doanh, căn bản là không có khả năng. Hắn sẽ không ngu xuẩn đến mức đi liều mạng, hắn chỉ tận lực trì hoãn Hắc Ưng Doanh đến trợ giúp Hổ Báo Doanh thôi.

"Cho nên, ngươi. . . Là cố ý dẫn ta đến sườn núi hay sao?" Dạ Dật Phong híp mắt đánh giá Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Nếu không đem ngươi đưa tới sườn núi, thì làm sao có thể một lưới bắt hết tinh binh của ngươi cùng Tiêu Hàn đây?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt ôn nhu cười, ánh mắt nhìn Dạ Dật Phong lóe lên tia khát máu.

"Một lưới bắt hết tinh binh của ta cùng Tiêu Hàn, chỉ bằng tám người các ngươi sao?" Thân hình Dạ Dật Phong có chút cứng ngắt, nhưng lập tức liền ngửa đầu cuồng vọng cười lớn.

Độc tiễn trong tay mười lăm vạn tinh binh của Tiêu Hàn đã đủ làm cho tám người các nàng không còn xương cốt rồi, huống chi còn có độc tiễn trong tay mười lăm vạn tinh binh của Thương Nguyệt quốc chứ?

Thu lại cụ cười cuồng vọng, Dạ Dật Phong dời bước trở lại bên cạnh Tiêu Hàn. Hai tròng mắt lạnh nhạt nhìn thẳng Tiêu Hàn, Dạ Dật Phong mở miệng nói: "Đối với việc ta lâm trận phản bội lúc trước, sau này ngươi tính với ta cũng không muộn."

Tiêu Hàn quan sát Dạ Dật Phong, không nói gì, hắn hiểu được ý tứ của Dạ Dật Phong.

Mười lăm vạn tinh binh của Thương Nguyệt quốc cầm trong tay cung tiễn có tẩm kịch độc, mà mười lăm vạn tinh binh Bắc Dực quốc cũng thế. Nếu hiện tại hắn cùng Dạ Dật Phong tính sổ, sẽ rơi vào kết cục lưỡng bại câu thương, ngư ông đắc lợi chính là Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Huống hồ hiện tại Hiên Viên Diễm không xuất hiện ở đây, nhất định đã tìm được cách xuống núi rồi. Cho nên hắn vẫn nên liên thủ với Dạ Dật Phong, đồng tâm hiệp lực giải quyết tám người trước mắt, rồi nhanh chóng xuống núi Huyền Sư Doanh của Khương thái hậu. Nếu không, một khi Hiên Viên Diễm thuận lợi thu hồi binh quyền trong tay Khương thái hậu, sau này muốn đối phó hắn còn khó hơn lên trời.

"Bất quá chỉ là ba mươi vạn tinh binh có độc tiễn trong tay mà thôi, có cơ hội bắn tên hay không vẫn còn là vấn đề đây. Ảo Ảnh Cung, các ngươi nên hiện thân rồi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, cây cỏ hai bên mang theo bùn đất nhảy ra.

Trăm tên Ảo Ảnh ẩn nấp trước đó, ôm miếng vải đen trong ngực nhảy đến sau lưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Bá, ngoại trừ Ngân Lang cùng Thanh Báo đã biết, ánh mắt của Tiêu Hàn, Dạ Dật Phong, Vô Ngân công tử cùng với bốn gã người hầu của Vô Ngân công tử lập tức kinh ngạc bắn đến trên người trăm tên Ảo Ảnh.

Bốn gã thị vệ của Vô Ngân công tử liếc mắt nhìn nhau, trong lòng âm thầm nói: thì ra Thượng Quan tiểu thư đã sớm cho người mai phục ở sườn núi a? Nhưng mà, cho dù có trăm tên Ảo Ảnh mai phục thì có là gì a? Gặp phải độc tiễn trong tay ba mươi vạn tinh binh của Thương Nguyệt quốc cùng Bắc Dực quốc, còn không phải là ngang với đi chịu chết sao?

Vô Ngân công tử ngưng mắt xem xét miếng vải đen trong ngực trăm tên Ảo Ảnh, nếu hắn đoán không sai, bên trong miếng vải đen chính là vũ khí đối phó độc tiễn đi, rốt cuộc là cái gì đây?

Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong híp mắt xem xét trăm tên Ảo Ảnh mới nhảy ra, không khỏi trăm miệng một lời nói: "Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi lo lắng trên đường đến Hoàng Tuyền quá tịch mịch, cho nên gọi trăm tên Ảo Ảnh cùng ngươi chịu chết sao?"

"Ta gọi trăm tên Ảo Ảnh ra, là vì không kiềm chế được lòng từ bi, muốn chuẩn siêu độ vong hồn cho hai người các ngươi cùng ba mươi vạn tinh binh phía sau." Hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt âm u vừa chuyển, khóe môi khát máu nhếch lên nói.

"Bắn tên." Sau khi Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong trao đổi ánh mắt, lập tức giơ cánh tay lên cao, lạnh lùng ra lệnh.

"Vâng."  Tinh binh Thương Nguyệt quốc cùng Bắc Dực quốc vốn cầm độc tiến giằng co đã lâu, nghe thái tử ra lệnh, lập tức đem mũi tên hướng về phía đám người Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

"Mở vải." Cùng lúc đó, tròng mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt không có ý cười, lãnh ngạo bật ra hai chữ.

Ngay lúc tinh binh hai nước nheo mắt nhìn đúng mục tiêu, ngón tay chuẩn bị kéo dây cung bắn tên, trăm tên Ảo Ảnh Cung nhanh chóng mở miếng vải đen ra.

Thì ra thứ bị miếng vải đen che lại chính là tấm chắn được làm từ vàng, chỉ thấy một phần ba người Ảo Ảnh cầm tấm chắn màu vàng hướng về phía tinh binh hai nước, một phần ba người Ảo Ảnh cầm tấm chắn hướng thẳng lên trời, một phần ba còn lại nghiêng về phía đối diện người Ảo Ảnh cung.

Trong nháy mắt, dưới sự phản xự của ánh nắng mặt trời, tấm chắn vàng cứ như phóng ra vô số ngọn lửa chói mắt. Chúng giống như sóng dữ mãnh liệt tầng tầng lớp lớp thêu dệt ra, tinh tế cuốn lấy tinh binh hai nước.

Tinh binh hai nước vừa muốn bắn cung tiễn trong tay ra, lập tức cảm thấy mắt đau đớn vô cùng, trong nháy mắt có cảm giác như bị mù.

Cảm giác đau đớn làm mắt họ không thể chịu được, khiến họ phải hạ cung tiễn xuống thấp, rối rít nhắm chặt mắt.

Gặp kim quang mãnh liệt tập kích vẫn còn tự nhiên chỉ có Dạ Dật Phong cùng Tiêu Hàn, chỉ thấy bọn họ lập tức hơi nghiêng người, vội vàng dùng bàn tay che hai mắt.

Tuy rằng bọn họ không hiểu vì sao nhứng tấm chắn màu vàng kia lại phóng ra chói mắt như thế, nhưng bọn họ có thể khẳng định, nếu nhìn thẳng kim quang, nhất định sẽ bị mù chỉ trong nháy mắt.

"Hí. . ." Vô Ngân công tử cùng với bốn gã người hầu hít vào một ngụm lãnh khí, khóe miệng nhất thời co rút, có cảm giác hỗn độn trong gió. Chuyện này. . . Là cái tình huống gì, ai tới giải thích cho bọn hắn a?

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi cho là như vậy có thể ngăn cản vạn tiễn cùng bắn sao? Tinh binh của Bắc Dực quốc ta cho dù nhắm mắt, cũng có thể chuẩn xác bắn xuyên qua ngực ngươi." Tiêu Hàn lấy tay che mắt, đồng thời tức giận nói.

"Ngươi tốt nhất đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không ngươi, Dạ Dật Phong cùng với ba mươi vạn tinh binh phía sau nháy mắt sẽ hóa thành tro tàn." Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, hai bên sườn núi truyền đến tiếng vang ầm ầm. . .



Ps: từ giờ mình sẽ cùng Alligator edit truyện này :-D



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.08.2014, 21:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4230 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 40
Chương 83: Lấy mạng đánh cược


Gió núi xao động, mặt đất bị con người giẫm đạp.

Chỉ thấy hai bên sườn núi có trăm tên Ảo Ảnh hiện thân, mười người tạo thành một đội ngũ, mỗi đội đều đang đẩy một khối kim sắc khổng lồ mà chưa ai từng thấy.

Mười khối kim sắc khổng lồ được đẩy tới xếp ngay ngắn trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mỗi khối đều có một cái lỗ đen như mực nhắm ngay ba mươi vạn tinh binh của Bắc Dực quốc cùng Thương Nguyệt quốc.

Di»ễnđànL«êQuýĐ»ôn."Vải đen che lại." Thượng Quan Ngưng Nguyệt ra lệnh một tiếng, nhóm người Ảo Ảnh cung kiêu ngạo vung miếng vải đen trong tay lên, miếng vải đen trở thành lá chắn che kín cái lỗ.

Bá – Tiêu Hàn, Dạ Dật Phong cùng ba mươi vạn tinh binh nhu nhu mắt, toàn bộ nhìn mười khối kim sắc khổng lồ kia.

Tiêu Hàn nháy mắt, ánh mắt âm lãnh nhìn khối kim sắc trước mặt. Y theo lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mười khối gì gì này, chính là lợi khí có thể làm cho tinh binh Bắc Dực hóa thành tro tàn?

"Đây. . . là cái gì vậy?" Dạ Dật Phong cũng thâm thúy nhìn mười khối kim sắc khổng lồ, thân hình cứng ngắc đồng thời miệng lẩm bẩm.

Đúng vậy, đây là cái gì vậy a? Ba mươi vạn tinh binh hai nước, Vô Ngân công tử cùng bốn gã người hầu cũng nghiêng đầu, nghi hoặc xem xét những khối kim sắc khổng lồ.

"Tiêu Hàn, Dạ Dật Phong, bảo bọn tinh binh phía sau buông độc tiễn xuống, nếu không pháo của ta phát uy, bọn họ sẽ lập tức bị máu thịt văng tứ tung, chết vô cùng thê thảm." Trên khuôn mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt toàn là ý cười, ánh mắt yêu lãnh bắn về phía Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong.

Vì ngày hôm nay, nàng đã chỉ đạo người Ảo Ảnh cung tạo ra mười đại pháo. Tuy rằng thời đại này tư liệu có hạn, khiến nàng không thể làm ra đại pháo uy lực như thế kỷ hai mươi mốt, nhưng cũng đủ đối phó Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong rồi.

Giờ phút này, mỗi thân pháo đều chứa vô số đạn pháo, uy lực lớn hơn gấp trăm lần lúc nàng tạc bom ở hoa viên Tuyên vương phủ.

Chỉ cần nhẹ nhàng ấn vào cơ quan, đạn pháo sẽ lập tức bắn ra, tốc độ nhanh đến mức làm địch nhân không nhìn được phương hướng. Ngay cả là tường thành vững chắc cũng bị pháo tạc nổ tung, huống chi là con người bằng xương bằng thịt?

"Đạn pháo?" Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong trăm miệng một lời kinh hô, sắc mặt có chút có chút xanh mét.

Lúc trước bọn họ đã phái người điều tra Thượng Quan Ngưng Nguyệt, biết được tin tức, Thượng Quan Ngưng Nguyệt từng ném thứ gì đen thui trong hoa viên Tuyên vương phủ, làm cho toàn bộ hoa viên Tuyên vương phủ nổ tung, mà cái thứ đen thui đó hình như gọi là bom.

Di»ễnđànL«êQuýĐ»ôn.Bom? Đạn pháo? Theo Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói bọn họ mơ hồ cảm giác được, tên hai thứ này khác nhau, nhưng tác dụng hẳn là giống nhau.

"Đúng vậy, đạn pháo. Một quả bom có thể hủy một tòa lương đình của Tuyên vương phủ, một quả pháo có thể hủy trăm tòa lương đình của Tuyên vương phủ. Mà hôm nay để đối phó các ngươi, ta mang đến ngàn quả pháo." Thượng Quan Ngưng Nguyệt lạnh lùng xem xét Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong, mở miệng chậm rãi nói.

Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong âm thầm phái người điều tra nàng, người Ảo Ảnh cung sớm đã bẩm báo với nàng. Nay, nghe được mình nói hai chữ đạn pháo, bọn họ nhất định liên tưởng đến bom đi?

"Ngươi. . ." Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong bị đoán trúng tâm tư, mặt xanh mét. Nàng. . . Cư nhiên hiểu rõ suy nghĩ của bọn họ?

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi đang đe dọa chúng ta sao?" Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong xiết chặt nắm đấm, đồng thời nói.

Lúc trước nghe thuộc hạ hồi báo Thượng Quan Ngưng Nguyệt dùng bom tạc hoa viên Tuyên vương phủ, bọn họ kỳ thật vô cùng khiếp sợ. Chỉ có một viên tròn đen thui, làm sao có thể có uy lực kinh người như thế chứ, nhưng mà việc này đã sớm truyền đi khắp phố lớn ngõ nhỏ ở Long Diệu, làm bọn hắn không thể nghi ngờ.

Nay Thượng Quan Ngưng Nguyệt còn nói nàng đưa đến đạn pháo, uy lực còn khủng bố gấp trăm lần so với bom trong truyền thuyết, quả thực làm người ta khó có thể tin đi?

Nàng. . . Nhất định là biết mình đã phái người điều tra nàng, cho nên cố ý phóng đại uy lực của đạn pháo, làm kinh sợ để chế trụ bọn họ đi?

"Ta có đủ vốn để đe dọa các ngươi." Hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt miệt lãnh quét qua Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong, tiếp nghiêng đầu nhìn Ngân Lang nói: "Ngân Lang, để hai thái tử cảm thụ bổn vương phi rốt cuộc không nói ngoa."

Di»ễnđànL«êQuýĐ»ôn."Vâng, vương phi." Ngân Lang cung kính hành lễ, bước đến một cỗ pháo, mở miệng lạnh lùng nói: "Chín cái khác bất động, cái này đổi hướng, hướng tới đỉnh núi phóng quả pháo đầu tiên."

"Vâng." Mười tên Ảo Ảnh nhanh chóng đẩy mạnh cỗ pháo, khi miệng pháo chuyển hướng đến đỉnh núi, Ngân Lang ấn cơ quan ở phần cuối pháo.

Ngoại trừ Thượng Quan Ngưng Nguyệt cúi đầu thưởng thức móng tay thon dài, cùng những người Ảo Ảnh cung phụ trách chín cỗ pháo khác đang nhắm vào tinh binh hai nước. Lần lượt, tất cả những người khác đều dõi mắt nhìn đỉnh núi.

Chỉ thấy một viên đạn pháo màu đen cực lớn mang theo lửa, từ miệng pháo bật ra, lấy tốc độ mọi người không kịp nhìn bắn thẳng về phía trước.

Phanh, âm thanh kinh thiên động địa vang lên, khắp núi kịch liệt lắc lư. Trong nháy mắt đạn pháo màu đen rơi xuống đất, đất đá tựa như thủy triều bắn tung tóe.

"Hí. . ." Mọi người đột nhiên hít vào khí lạnh, một giọt mồ hôi lạnh lặng lẽ từ trên trán rơi xuống.

Bởi vì đỉnh núi trước mặt, chợt sụp đổ tạo thành một cái động lớn. Mà cái động sâu bao nhiêu, bởi vì khoảng cách hơi xa, nên mọi người cũng không thể nhìn rõ.

Nhưng là, nhìn nó lan rộng ra cả hai bên sườn núi, mà chiều dài tối thiểu cũng hơn cây số.

Thấy tình hình này, hai mắt Vô Ngân công tử nổi lên ý cười không dứt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thực không hổ là phượng tinh ân sư nói, ngày sau sẽ bình định tứ quốc, nhất thống thiên hạ tạo phúc cho dân chúng. Hắn dám khẳng định, trên đời này ngoại trừ nàng, không có người thứ hai có thể tạo ra vũ khí uy lực làm người ta sợ hãi như thế.

Di»ễnđànL«êQuýĐ»ôn.Bốn gã người hầu của Vô Ngân công tử run rẩy khóe miệng nhìn nhau, đồng thời hướng tới Thượng Quan Ngưng Nguyệt giơ cao ngón tay cái.

Trâu bò a, thật sự là trâu đến không ai địch nổi. Gặp phải pháo có lực sát thương cường đại như thế, đích thực ba mươi vạn tinh binh Bắc Dực quốc cùng Thương Nguyệt quốc không đủ lực uy hiếp a.

Cái gì võ công cái thế, cái gì độc tiễn trận khổng lồ? Đấu với mười cỗ pháo trước mặt, e rằng chỉ cần một kích cũng rơi vào kết cục chật vật không chịu nổi đi?

"Tiêu Hàn, Dạ Dật Phong, nếu hiện tại ta dùng tấm chắn kim sắc chiếu vào các ngươi, lại hướng đại pháo vào các ngươi, không ngừng bắn pháo. Cho dù võ công của các ngươi có cao tới đâu, chỉ sợ có bản lĩnh bay lên trời hay độn thổ, cũng tuyệt đối không chịu nổi một kích đi?"

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng tay, không chút để ý vuốt ve mấy sợi tóc bên má, ánh mắt trào phúng ngạo nghễ quét qua Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong.

Ánh mặt trời bao phủ bầu trời xanh, tiếng gió rì rào truyền đến tai Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong, nháy mắt ngưng kết thành yên tĩnh đáng sợ. Chỉ có âm thanh pháo nổ lúc trước đánh vào lòng bọn họ, cuốn lấy linh hồn họ.

Sau khoảng thời gian yên tĩnh ngắn ngủi, tròng mắt Tiêu Hàn sâu thẳm như nước biển nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng lạnh lùng nói: "Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nếu hai bên chúng ta thật sự muốn khai chiến, cho dù chúng ta không thắng, thì ngươi cũng không thắng được."

Dạ Dật Phong cũng thu hồi suy nghĩ, hai mắt xem xét Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói: "Bắc Dực thái tử nói đúng, nếu hai bên chúng ta thật sự muốn khai chiến, chỉ có thể rơi vào kết cục cùng thua."

Tấm chắn kim sắc của nàng tuy chói mắt vô cùng, nhưng lấy tài bắn cung tuyệt đỉnh của các tinh binh này, dù không nhìn thấy cũng có thể nhắm trúng mục tiêu.

Di»ễnđànL«êQuýĐ»ôn.Đại pháo của nàng tuy uy lực vô cùng, lúc nàng bắn pháo, đạn pháo có thể làm bọn họ nổ thành tro tàn, nhưng độc tiễn trong tay ba mươi vạn tinh binh cũng đồng thời bắn ra, làm cho các nàng xương cốt cũng không còn.

"Làm sao có thể xuất hiện cục diện cùng thua chứ? Đạn pháo của ta bắn ra, sẽ lấy mạng của hai người cùng ba mươi vạn tinh binh. Còn độc tiễn các ngươi bắn ra, lấy mạng ta, Vô Ngân công tử, bốn người hầu của Vô Ngân công cùng hai trăm tên Ảo Ảnh. Cho dù là đồng quy vu tận, theo số lượng tử thương, các ngươi vẫn thua." Khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt xinh đẹp khẽ nhếch, hai tròng mắt đầy ý cười yêu dã.

"Ngươi vì giúp Hiên Viên Diễm bảo vệ Long Diệu Hoàng triều, không tiếc dùng mạng của mình cùng chúng ta?" Tiêu Hàn tối tăm nheo mắt, ánh mắt lạnh lùng pha lẫn sự khiếp sợ cùng khó tin.

"Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Hiên Viên Diễm biết rõ ngươi nếu đến sườn núi khai chiến với chúng ta, sẽ không có khả năng còn sống rời đi. Mà hắn vẫn không để ý tới sự an toàn của ngươi, mặc cho ngươi ở sườn núi mạo hiểm, người ích kỷ như vậy đến tột cùng có cái gì đáng giá để ngươi lấy mạng mình bảo vệ?" Dạ Dật Phong cũng nheo mắt lại, mở miệng chậm rãi nói.

"Không cần châm ngòi ly gián, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta không để mình bị mắc bẫy đâu. Không sai, ta thật sự lấy mạng mình đáng cược với mạng của các ngươi. Bất quá. . . Cũng bởi vì lấy mạng đánh cược, trận này ta nhất định thắng." Thượng Quan Ngưng Nguyệt tà mị nhướng mày, giọng điệu vô cùng tự tin nói.

"Ngươi có ý gì?" Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong cứng đờ, mở miệng đồng thanh hỏi.

"Ta cá là các ngươi yêu mạng sống, không muốn tự tay chôn vùi chính mình." Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười lạnh, ánh mắt yêu diễm giống như hiểu rõ tâm tư của Dạ Dật Phong cùng Tiêu Hàn.

"Nếu chúng ta nguyện ý tự chôn vùi mạng mình, cùng ngươi đồng quy vu tận thì sao?" Móng tay của Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong khảm thật sâu vào lòng bàn tay, sắc mặt dị thường khó coi trả lời.

Cư nhiên một lần lại một lần bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt đoán đúng tâm tư, này thật là làm bọn họ giận giữ không thôi a.

Mà bọn họ vừa dứt lời, ba mươi vạn tinh binh phía sau lập tức giương cung, mũi tên tẩm độc tản ra sát khí nhắm ngay đám người Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Cùng lúc đó, nhóm người Ảo Ảnh cung cũng nhanh chóng đưa tay đặt trên nút bắn. Mặt trời rực rỡ chiếu xuống, miệng pháo tối như mực tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.

Đầy trời sát khí, làm gió núi cũng phải sợ hãi run run.

Chỉ cần Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong ra lệnh một tiếng, vạn tên liền bắn ra, sườn núi lập tức nhiễm màu máu. Chỉ cần Thượng Quan Ngưng Nguyệt ra lệnh một tiếng, ngàn viên đạn pháo liền bắn ra, nháy mắt sẽ biến sườn núi thành mảnh vụn. . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 07.08.2014, 19:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 28.07.2014, 14:12
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 1045
Được thanks: 1495 lần
Điểm: 5.01
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 45

Chương 84: Điều kiện rút quân



         Hai quân giằng co, không khí nặng nề. Tình hình chiến đấu kịch liệt, hết sức căng thẳng.

         Từng lớp bụi buồn bã thê lương, dường như không đành lòng chứng kiến cảnh huyết tẩy sắp xảy ra, tiếng than thở buồn bã hòa vào gió.

         Lúc này, hai mắt Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong đang chậm rãi nhìn lên mười đài đại pháo, trên mặt nộ khí đằng đằng.

         Sau khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt khinh miệt nhìn độc tiễn trận phía đối diện, nhẹ nhàng bước đến bên cạnh. Chỉ thấy nàng cười mị hoặc, ngồi xổm xuống , ngón tay ngọc lười biếng đùa nghịch cỏ xanh đang chập chờn trong gió.

         "Thượng Quan Ngưng Nguyệt, vì sao ngươi không hạ lệnh bắn pháo?" Thấy tình huống này, Tiêu Hàn không khỏi thâm thúy nhíu mày, cắn răng lạnh lùng hỏi. Ý nàng là gì? Bầu không khí khẩn trương làm người ta hít thở không thông, vậy mà nàng còn chạy đến một bên nghịch cỏ?

         "Không phải các ngươi cũng không hạ lệnh bắn tên sao? Nếu địch bất động, ta liền vui vẻ ngắm cảnh. Nếu địch vọng động, ta sẽ hủy diệt tất cả." Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn cũng không nhìn Tiêu Hàn một cái, giọng nói vẫn mang theo ý cười, ngắt vài cây cỏ xanh.

         Ngón tay ngọc nhẹ nhàng đánh rơi chút bùn đất dính trên cây cỏ xanh, hoàn toàn không nhìn hai quân đang yên lặng giằng co, không chút để ý cụp mắt xuống bắt đầu đan cỏ.

         "Ngươi. . ." Lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt làm Tiêu Hàn có loại kích động muốn phun máu. Nàng đang đánh cuộc, đánh cuộc mình và Dạ Dật Phong không vứt bỏ sinh mạng, đánh cuộc mình và Dạ Dật Phong không dám hạ lệnh phóng tên độc trước.

         Nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, lần dầu tiên Dạ Dật Phong có cảm giác hỗn độn. Khi hai quân yên lặng giằng co, khí thế rất quan trọng. Không thể phủ nhận, về mặt khí thế hắn và Tiêu Hàn thua triệt để, thậm chí là thất bại thảm hại.

         Trời ạ, trên đời này vì sao lại có người như Thượng Quan Ngưng Nguyệt a, không tiếc lấy mạng của đánh cược với mạng của kẻ địch? Chiêu này. . . Thật là đủ ngoan độc, đủ tuyệt tình!

         "Được, Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trận này ngươi thắng. Chúng ta thật sự không thể vứt bỏ mạng, cho nên chúng ta rút quân, để ngươi thuận lợi xuống núi." Mí mắt Dạ Dật Phong buông xuống, chậm rãi mở miệng nói.

         Mặc dù biết rõ Thượng Quan Ngưng Nguyệt căn bản không thể lựa chọn liều mình, nhưng bọn hắn lại càng không muốn chôn mạng của mình a?

         Huống chi Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói không sai, dù lựa chọn đồng quy vu tận, số người tử trận của Bắc Dực quốc cùng Thương Nguyệt quốc cũng đủ nhận thua rồi. Nếu trước khi đánh cuộc đã biết rõ mình sẽ thua, bọn họ sao lại ngu đến mức cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt huyết chiến đây?

         "Xuống núi, ta vì sao phải xuống núi, trò chơi giữa chúng ta vẫn còn chưa kết thúc đâu." Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng lên tiếng, vẫn rũ mắt đan cỏ.

         "Lời này của ngươi là có ý gì?" Ánh mắt Dạ Dật Phong khó tin nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, khóe miệng liền co rút hỏi.

         Tình huống gì đây? Bọn họ cũng đã đồng ý rút quân rồi, nhưng lời của nàng lại có ẩn ý, nàng không vừa ý bọn họ lui binh? Không, chính xác hơn mà nói, nàng. . . Căn bản không cho bọn họ rút quân?

         "Cần gì biết rõ còn hỏi chứ? Lời của ta hình như cũng không khó hiểu, ta chính là muốn cùng các ngươi đồng quy vu tận." Lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt, tiếng hít khí lạnh liên tiếp vang dội trong gió.

         Tinh binh Bắc Dực quốc cùng Thương Nguyệt quốc cảm giác lạnh thấu xương, thần kinh rối loạn không chịu nổi âm thầm nói: thái tử cũng đã nguyện ý rút quân khỏi sườn núi rồi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt còn không chịu. Ma Nữ, nàng quả thật là Ma Nữ lấy giết người làm thú vui a.

         Bốn gã người hầu củaVô Ngân công tử đồng thời nâng tay lau mồ hôi lạnh rơi xuống bên má, có loại kích động muốn bất tỉnh. Thượng Quan Ngưng Nguyệt nàng. . . Giở trò quỷ gì a, nàng chạy tới sườn núi không phải muốn cùng thái tử hai nước liều mạng chứ?

         Vô Ngân công tử cũng khẽ nhíu mày, trong lòng mơ hồ đoán được chút gì đó. Long Diệu Hoàng triều có người thông minh tuyệt đỉnh, gan dạ sáng suốt như Thượng Quan Ngưng Nguyệt trấn giữ, thống nhất thiên hạ xem ra là sắp tới rồi.

         "Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi cho rằng trợ giúp Hiên Viên Diễm diệt trừ ta cùng Dạ Dật Phong, hắn liền có thể thành công bảo vệ Long Diệu hoàng triều sao? Cho dù Bắc Dực quốc không có Tiêu Hàn ta cùng với mười lăm vạn tinh binh trước mắt, Bắc Dực quốc ta vẫn còn đủ binh mã để san bằng Long Diệu Hoàng triều, cuối cùng kiêu ngạo đứng trên đỉnh cao cười thống nhất thiên hạ." Tiêu Hàn nắm chặt quả đấm phát ra tiếng kẽo kẹt, ngoan lệ cắn răng nói.

         "Cười thống nhất thiên hạ? Xin hỏi thái tử Bắc Dực quốc, cái gì gọi là thiên hạ?" Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ chuyển ngón tay đan cỏ, nâng tròng mắt trong suốt cười đến mị hoặc nhìn Tiêu Hàn.

         "Đất trời mưa gió, muôn dân vạn vật, ranh giới lãnh thổ bốn nước, muôn dân trăm họ đều là thiên hạ." Thân hình Tiêu Hàn đột nhiên cứng đờ, híp mắt lạnh lùng trả lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

         "Cái gì gọi là thiên hạ ngươi cũng không biết, còn ở đây nói lung tung. Bắc Dực quốc có thái tử như vậy, thật là nỗi bi ai của cả nước." Hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt giễu cợt nhìn Tiêu Hàn, khuôn mặt vẫn là nụ cười yêu dã mị hoặc, nhưng lại làm người ta cảm giác như bắt được con mồi, không biết mệt mỏi dùng nụ cười tàn nhẫn miệt thị họ.

         "Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi đã cho rằng Thái tử Bắc Dực quốc nói sai, vậy thì ngươi hãy nói cho chúng ta biết, rốt cuộc cái gì mới gọi là thiên hạ đây?" Ánh mắt Dạ Dật Phong thâm thúy u ám quét qua Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng nhàn nhạt hỏi.

         Giờ khắc này hắn đột nhiên cảm thấy, nhân gian tranh đấu đã không thuộc về bốn nước Long Diệu Hoàng triều, Bắc Dực quốc, Thương Nguyệt quốc cùng với Tây Thần quốc rồi, mà thuần túy chỉ thuộc về một mình Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Ý niệm vừa lóe lên trong đầu, làm hắn không khỏi rợn tóc gáy.

         Thượng Quan Ngưng Nguyệt đem cỏ xanh trong tay vứt lên không trung, cùng lúc đó  nhẫn Huyền Băng Thiết đột nhiên nở rộ. Vèo một tiếng, ánh sáng lấp loáng thoáng qua trước mặt mọi người, cỏ xanh tràn đầy sức sống trong nháy mắt hóa thành tro bụi.

         "Nhìn thấy chưa, đây chính là thiên hạ." Đầu ngón tay khẽ chạm vào nhẫn Huyền Băng thiết, đợi hoa sen nở rộ trên chiếc nhẫn khép lại, Thượng Quan Ngưng Nguyệt kiêu ngạo khẽ nhếch mày phượng nhìn về phía Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong.

         "Giải thích thế nào?" Dạ Dật Phong khoanh tay, híp tròng mắt đen lại hỏi.

         Ánh mắt thâm thúy diễm lệ lưu chuyển, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng gằn từng tiếng nói: "Ta chính là thiên hạ, thiên hạ chính là ta. Tôn nghiêm của thiên hạ, chính là tôn nghiêm của ta. Thiên hạ ngông cuồng, chính là ta ngông cuồng. Cơn giận của thiên hạ, chính là cơn giận của ta. Thiên hạ vui vẻ, chính là ta vui vẻ. Nếu ta không có tôn nghiêm, thiên hạ không có tôn nghiêm. Nếu ta không ngông cuồng, thiên hạ không ngông cuồng. Nếu ta không tức giận, muôn dân sẽ yên bình. Nếu ta không vui, muôn dân khóc."

         "Hí. . ." Lời này vừa nói ra, ba mươi vạn tinh binh Bắc Dực quốc cùng Thương Nguyệt quốc bỗng dưng trợn to hai mắt, tâm hồn lạnh lẽo.

         Mỗi một chữ một câu của Thượng Quan Ngưng Nguyệt đều đánh một đòn nặng vào lòng bọn họ, đây rốt cuộc là loại tự tin bậc nào, cuồng ngạo bậc nào a?

         Hai mắt Vô Ngân công tử chấn động nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nàng chính là thiên hạ, thiên hạ chính là nàng? Chỉ dựa vào mười chữ này cũng đã đủ đoạt hồn địch nhân rồi.

         Còn thân hình Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong đột nhiên nhoáng lên một cái, ánh mắt âm lãnh giống như độc xà khóa trên dung nhan Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

         Ý của nàng rất rõ ràng, nàng đang cảnh cáo bọn họ: cho dù bọn họ vung đao tàn sát, nhuộm máu cả vùng đất, chân đạp lên hài cốt, cũng không thể hoàn thành dã tâm thống nhất thiên hạ. Bởi vì. . . Nàng mới thật sự là thiên hạ, khiến hắn không thể nắm trong tay thiên hạ.

         "Rút lui, lập tức rút lui." Che giấu suy nghĩ hỗn loạn, Dạ Dật Phong vung tay lên giữa không trung, khóe môi khẽ run nói.

         Hắn không muốn ở lại sườn núi này nữa, không khí nơi này làm hắn vô cùng không thoải mái, ánh mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt yêu mị kiêu ngạo càng làm cho hắn cảm thấy hít thở không thông.

         Vậy mà, lời của Dạ Dật Phong vừa dứt, thanh âm lạnh lẽo thấu xương của Thượng Quan Ngưng Nguyệt liền vang dội trong gió núi: "Ngươi rút lui? Nếu như ngươi lựa chọn rút quân, ta sẽ lập tức hạ lệnh bắn pháo."

         "Ngươi rốt cuộc muốn thế nào, chẳng lẽ ngươi thật sự muốn cùng ta chơi trò đồng quy vu tận?" Dạ Dật Phong nhảy vọt lên, cắn răng nghiến lợi giận dữ hét. Uy nghiêm của thái tử hắn khổ công duy trì vì hành động này, bị diệt không sót lại chút gì.

         Thượng Quan Ngưng Nguyệt đến cùng muốn làm cái gì? Nếu nàng thật sự muốn cùng mình đồng quy vu tận, ngay lúc hai quân giằng co đã hạ lệnh bắn pháo, tại sao phải chờ tới bây giờ đây?

         Nếu nàng cũng không muốn cùng mình đồng quy vu tận, hôm nay mình đã bỏ qua tôn nghiêm rút quân đầu hàng nàng, vì sao nàng còn không cho mình rút quân chứ?

         "Điều động quân ngăn ở sườn núi, chặn đường đi của ta. Hành động khiêu khích như thế,  làm ta rất khó chịu. Nếu như ngươi rút quân, ta tìm ai phát tiết tức giận trong lòng đây?" Môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt diêm dúa lẳng lơ khẽ nhếch, lười biếng cười nói.

         "Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi muốn như thế nào mới cho chúng ta rút quân khỏi sườn núi, nói điều kiện của ngươi đi?" Tiêu Hàn lạnh nhạt quét mắt qua Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng lạnh lùng hỏi.

         "Mang theo tinh binh trở về nước mình, mặc khác hạ lệnh cho quân đội nước các ngươi đang trên đường tới Long Diệu Hoàng triều lập tức trở về. Hơn nữa, cùng Long Diệu Hoàng triều ta ký hiệp nghị không xâm phạm lẫn nhau trong vòng một năm. Nếu như điều kiện ta đưa ra các ngươi có thể làm được, trận này liền có thể chính thức kết thúc." Thượng Quan Ngưng Nguyệt che giấu nụ cười trong mắt, bên môi tràn ra lời nói không chút nhiệt độ.

         Nhóm Ảo Ảnh Cung ẩn nấp tại Bắc Dực quốc cùng Thương Nguyệt quốc đã sớm lặng lẽ đưa tới cho Diễm hai lá thư cơ mật. Mà từ trên lá thư nàng và Diễm nhận được, không chỉ có Hoàng đế Bắc Dực quốc điều động trăm vạn đại quân chạy tới Long Diệu hoàng triều trợ giúp Tiêu Hàn, mà Hoàng đế Thương Nguyệt quốc cũng điều động trăm vạn đại quân chạy tới Long Diệu hoàng triều trợ giúp Dạ Dật Phong.

         Hiện nay nếu Diễm có thể thuận lợi thu hồi binh quyền trên tay Khương Thái hậu, còn có thể miễn cưỡng đi ứng phó quân đội hùng mạnh của hai nước. Nhưng nếu không thuận lợi thu hồi binh quyền trên tay Khương Thái hậu, căn bản là không có cách nào đối kháng với quân đội hai nước.

         Vì vậy phải giải quyết nội chiến Long Diệu Hoàng triều trước, nàng phải nghĩ cách ngăn cản quân đội hai nước Bắc Dực quốc cùng Thương Nguyệt quốc đến.

         Tiêu Hàn cùng Dạ Dật Phong là con trai Bắc Dực Hoàng cùng Thương Nguyệt Hoàng coi trọng nhất, cũng là người kế vị tương lai của Bắc Dực quốc cùng Thương Nguyệt quốc. Nếu bức bách hai người bọn họ ký hiệp nghị cùng Long Diệu Hoàng triều không xâm phạm lẫn nhau trong vòng một năm, như vậy tự nhiên Bắc Dực Hoàng cùng Thương Nguyệt Hoàng cũng sẽ tán thành hiệp nghị này.

         Đến lúc đó, Diễm liền có đủ thời gian diệt trừ Khương Thái hậu. Quan trọng hơn là, Diễm có thể nhân cơ hội tấn công Tây Thần quốc trước. Chỉ cần Diễm thành công diệt trừ Tây Thần quốc, đem quân đội Tây Thần quốc nắm trong tay, như vậy liền không cần sợ Thương Nguyệt quốc cùng Bắc Dực quốc nữa rồi. . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bựa nhân, linhkhin, marialoan, mariobeo, MicaeBeNin, Mạc Thiên Tuyết, Nguyêtle, nhockoi00, xichgo và 724 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.