Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu

 
Có bài mới 28.07.2014, 13:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4401 lần
Điểm: 16.02
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 25
Chương 33





Nghỉ ngơi khoảng hai tuần lễ, Hà Tiêu trở lại đơn vị đi làm. Công việc đang trong thời gian bận rộn, cô lại xin nghỉ liên tiếp hơn mười ngày, hiển nhiên chủ nhiệm Trương ở trung tâm sẽ mất hứng. Nhưng Hà Tiêu có lí do xin nghỉ chính đáng là nghỉ bệnh, nên ông ấy cũng không thể nói gì được.

Trước khi gặp chuyện không may Hà Tiêu đã đến trong phòng làm việc rồi, công việc tương đối thoải mái, đồng nghiệp cũng rất chăm sóc. Nhịp điệu công tác trong ngày cũng chậm rãi, gần tới giờ tan việc, cô đi xuống lầu tìm Chử Điềm rồi cùng nhau tan tầm.

Chử Điềm nhìn thấy cô, mắt trợn to: "Đi làm rồi à? Đã khỏi chưa?"

"Gần như thế rồi." Hà Tiêu nhìn cánh tay, cười ảm đạm.

Chử Điềm thở phào nhẹ nhõm, dáng vẻ như được giải thoát: "Cậu không biết bởi vì cậu nghỉ bệnh, mình cũng bị dày vò. Từ khi nào mà nhà cậu có phòng nhỏ ở Thành Đông vậy? Hả?"

Có lẽ khi Trình Miễn không tìm được cho cô nên đã nhờ Chử Điềm giúp đỡ, Hà Tiêu mím môi, cất giọng hỏi: "Điềm Điềm, trong lúc mình ngã bệnh, có phải Trình Miễn đã từng đến nhà mình?"

"Dĩ nhiên, cậu cũng không biết à?" Chử Điềm thuận miệng đáp, sau đó nhìn thấy vẻ mặt "thì ra là thế” của Hà Tiêu, lại hiểu được hình như cô nàng đã nói cái gì không nên nói rồi.

Hà Tiêu hỏi tiếp: "Vậy tình huống cụ thể cậu có biết rõ ràng không?"

Chử Điềm lắc đầu, cô nàng đã đồng ý với Trình Miễn, không nói về sự kiện kia nữa. Nhưng rõ ràng ánh mắt của Hà Tiêu đang rất nghi ngờ, cô nàng đành phải chột dạ bổ sung: "Anh ấy hỏi mình chuyện nhà cũ của gia đình cậu, mà mình có biết đâu."

Hà Tiêu còn muốn hỏi chút nữa, nhưng đột nhiên điện thoại di động lại vang lên. Chử Điềm thở phào một hơi, trong lòng đang suy nghĩ điện thoại này gọi tới thật là kịp thời thì chỉ nghe thấy âm thanh của Từ Nghi truyền ra từ bên trong.

Từ Nghi bỏ qua thái độ bình tĩnh ung dung thường ngày, âm thanh vô cùng căng thẳng đặt câu hỏi: "Hà Tiêu, Trình Miễn có đề cập với cô chuyện chuyển nghề không?"

Hà Tiêu sửng sốt: "Không có."

Hình như Từ Nghi không tin nên hỏi ngược lại: "Thật không có à?"

"Thật sự tôi không nghe anh ấy đề cập đến." Hà Tiêu lầm bầm trả lời, "Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?"

Từ Nghi nói một câu không có việc gì, rồi cúp điện thoại.

"Sao vậy?" Nhìn vẻ mặt mất hồn của Hà Tiêu, Chử Điềm ân cần hỏi.

Hà Tiêu nhìn chằm chằm điện thoại không ngừng kêu bíp bíp, đầu óc không hề chuyển biến: "Từ Nghi hỏi mình chuyện Trình Miễn chuyển nghề, anh ấy đang công tác rất tốt trong quân đội, sao lại muốn chuyển nghề?" Chuyển sang gọi điện thoại cho Trình Miễn, nhưng lại có giọng nói nhắc nhở anh đã tắt máy. Trước tình huống như thế này cũng không phải chưa từng có, khi anh đi ra ngoài huấn luyện, bình thường điện thoại di động đều ở trạng thái tắt máy, nhưng bây giờ Hà Tiêu có chút rốt ruột. Cô suy nghĩ một chút, rồi nói với Chử Điềm: "Điềm Điềm, mình muốn đi đến doanh trại của Trình Miễn một chuyến, cậu có thể đi với mình được không?"

"Bây giờ à?" Chử Điềm giật mình, "Trời đã tối đen rồi, hiện tại làm gì có xe đi đến đó. Cậu đừng gấp gáp, không tìm được Trình Miễn thì gọi điện thoại cho Từ Nghi để hỏi đi."

Trong lòng Hà Tiêu nghĩ đúng là quan tâm quá thì sẽ bị loạn, cũng quên mất là có thể liên lạc với Từ Nghi. Chử Điềm nhìn cô, cũng không nhịn được cảm thán: "Này có phải đại đội trưởng Trình bị dầm mưa cho nên hỏng đầu óc rồi không, hay là ấm đầu rồi, không thì sao lại nghĩ tới việc chuyển nghề chứ?"

Tay Hà Tiêu đang ấn số điện thoại dừng lại, bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía Chử Điềm: "Có ý tứ gì vậy?"

Chử Điềm tỉnh ngộ, vội vàng che miệng lại nhưng đã không còn kịp rồi. Cô nàng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hà Tiêu, ánh mắt sắc bén, không thể không thành thật khai báo: "Vốn không muốn để cho cậu biết, nhưng —— haizzz, đều là tại mình."

Hà Tiêu vội vàng hỏi: "Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Khi cậu vừa mới xuất viện, Trình Miễn đã đến thăm cậu. Nhưng mà khi đó cậu vẫn ở Thành Đông, có thể dì Điền bởi vì giận anh ấy cho nên không nói cho anh ấy biết địa chỉ, người kia cũng rất cứng đầu, mưa to như vậy cũng không biết tránh đi, trực tiếp đứng ở cửa phía dưới nhà của cậu. Sau phó tư lệnh Trình điện thoại đến mới gọi được anh ấy quay về, trở lại đại đội thì bị sốt cao. Lúc đầu mình định lén hỏi thăm địa chỉ của cậu ở Thành Đông  để nói cho anh ấy biết, nhưng sau đó Trình Miễn lại nói không cần, anh nói đấy không phải là vấn đề quan trọng, chờ cậu tốt hơn anh ấy sẽ đến gặp cậu. Tiếu Tiếu?" Chử Điềm hơi lo lắng nhìn Hà Tiêu.

Vẻ mặt Hà Tiêu có phần mờ mịt nhìn Chử Điềm, một lúc sau, cổ họng mới chuyển động, cô cất điện thoại đi, nói với Chử Điềm: "Điềm Điềm, mình có chút chuyện, muốn về nhà trước. Phía Từ Nghi, hôm nào mình sẽ gọi điện thoại cho anh ấy sau."

Chử Điềm gật đầu, không yên lòng đưa mắt nhìn cô rời đi.

Lúc Hà Tiêu về đến nhà, lão Hà đã làm xong một bàn thức ăn, đang đứng trước bàn ăn mở rượu. Ông bị cao huyết áp nhiều năm rồi cho nên bà Điền Anh luôn theo dõi ông chặt chẽ, lần này thật vất vả mới có thể uống hai chén, ông mừng rỡ khiến hai con mắt cũng híp lại, thấy Hà Tiêu trở về, vội gọi cô: "Mau đến đây ăn cơm, hôm nay hai bố con mình uống hai chén."

"Uống gì mà uống... vết thương của Tiếu Tiếu còn chưa khỏi, ông lại để con uống rượu!" Bà Điền Anh vừa mang thức ăn lên vừa cười mắng ông một câu, nhìn thấy Hà Tiêu thì giục cô nhanh đi rửa tay.

Không khí ấm áp như vậy, lời nói vốn nghẹn ở cổ họng vẫn không nói ra được. Hà Tiêu hơi mím môi, đi về phòng thay quần áo rồi ngồi vào bàn cơm.

"Đến đây đi." Lão Hà rót cho bản thân một chén, lại rót đầy vào cái chén trước mặt Hà Tiêu, "Hôm nay ăn mừng một chút, buôn bán thuận lợi, vết thương của con gái chúng ta cũng ổn rồi. Cho nên đừng sợ ông trời giày vò con, hạnh phúc tất cả đều ở phía sau. Cạn ly nào."

Nói xong thì uống một hơi cạn sạch, bà Điền Anh muốn ngăn cản cũng không kịp. Hà Tiêu hiểu rõ lời nói của lão Hà, cảm thấy hơi khổ sở, nâng ly rượu trước mặt lên rồi ngửa đầu uống hết. Sau đó cô cầm lấy chai rượu, lại rót đầy cho hai người.

Bà Điền Anh hơi bất ngờ nhìn Hà Tiêu, chỉ thấy cô rót một ly đầy, đặt trước mặt bà.

"Mẹ, chúng ta cũng uống một ly nào."

"Mẹ không thể . . . . ."

Còn chưa từ chối xong, Hà Tiêu lại uống cạn sạch.






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mạn Nhi về bài viết trên: An Du, Mia Leo, Phamthanhhuong, Trần Mai Loan, Wassbi, fifint, h20voyeudau, lanc3, red_chiki07, sampham, thuy_duong_, trankim, yenkhenh317, Ốc Ốc
     

 28.07.2014, 21:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4401 lần
Điểm: 16.02
 Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 26
Lúc này bà Điền Anh và lão Hà mới ý thức được sự việc có chút không đúng rồi. Mắt nhìn thấy Hà Tiêu lại muốn tự rót rượu cho mình, lão Hà vội vàng ngăn cản: "Không được uống như vậy." Ông cười nói, "Ăn chút đồ ăn đi, nếu không thì dạ dày sẽ khó chịu."

"Con không khó chịu, ba à." Sau khi rượu ngấm, sắc mặt Hà Tiêu trở nên hồng, âm thanh cũng có chút khàn khàn, "Thời điểm khó chịu nhất cũng đã qua rồi, ba, thật sự con không sao đâu."

Ông và bà Điền Anh đưa mắt nhìn nhau, lão Hà nhỏ giọng hỏi: "Con sao vậy? Có phải có chuyện gì xảy ra phải không, làm cho con mất hứng?"

"Không có." Hà Tiêu đột nhiên ngây ngốc vui vẻ nói với lão Hà, "Nếu hôm nay là ngày tốt, vậy con sẽ tuyên bố với hai người một tin tức tốt lành đây."

Cô nâng chai rượu lên, vốn muốn tự rót cho mình một ly, nhưng khi nâng chai rượu lên, làm thế nào cũng không nhấc lên được, không thể làm gì khác hơn là nặng nề đặt lên bàn. Mở to hai con mắt, ánh mắt cô chăm chú nhìn lão Hà và bà Điền Anh, nhẹ nhàng nói một câu: "Con quyết định, sẽ kết hôn với Trình Miễn."

Một sự im lặng đến đáng sợ, ba người đều cứng ngắc ngồi ở một chỗ như tượng điêu khắc. Đột nhiên, bà Điền Anh đứng lên, cái ghế ma sát với sàn nhà lùi về phía sau, mang đến tiếng vang chói tai.

Hà Tiêu ngẩng đầu nhìn bà, hình như là mong đợi bà nói gì đó, bất kể là tán thành hay phản đối. Nhưng bà Điền Anh chỉ liếc mắt nhìn cô, đứng dậy khỏi chỗ ngồi rồi trở về phòng ngủ, nặng nề khép cửa phòng lại. Đây là phương thức cự tuyệt trao đổi và thái độ từ chối thỏa hiệp

Hà Tiêu nhận thấy rõ ràng, trong nháy mắt sức mạnh chống đỡ của cô dường như bị rút cạn. Cô tì trán ở trên bàn, như là vô cùng ủy khuất, ô ô khóc lên.

Cuối cùng lão Hà cũng phản ứng kịp, bị kẹt ở giữa cũng rất khó khăn. Ông đưa mắt nhìn cửa phòng đóng chặt, thở dài một hơi, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai con gái, im lặng dỗ dành cô.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên cửa phòng ngủ lại mở ra, bà Điền Anh lôi kéo một cái rương ra ngoài, ném tới trước mặt của Hà Tiêu. Sắc mặt bà cực kì bình tĩnh: "Con khăng khăng muốn ở chung một chỗ cậu ta, vậy thì đừng ở nhà này nữa, dọn dẹp đồ đạc rồi đi tìm Trình Miễn đi."

Lão Hà nghe vậy, sốt ruột ngay lập tức: "Tại sao có thể đuổi con gái đi như vậy?"

"Lão Hà ông nghe rõ đi, không phải tôi muốn đuổi nó đi, là nó không muốn sống ở nhà này nữa!"

"Nói linh tinh!" Lão Hà thấp giọng mắng bà, "Đã muộn thế này bà còn để con bé đi đến đó à? Con bé uống rượu cho nên đây là lời nói khi say, bà còn tưởng là thật à?"

"Không phải lời nói trong khi say rượu." Hà Tiêu đứng lên, thân thể lung lay một lúc, vội vàng dùng tay chống lên bàn, "Đây là con đã suy nghĩ rất lâu rồi mới đưa ra quyết định." Ánh mắt của cô nhìn bà Điền Anh sáng ngời, "Con thích Trình Miễn, từ khi chúng ta rời khỏi đại viện —— không, có lẽ là từ thời điểm lần đầu tiên con nhìn thấy anh ấy. Con cũng quên rồi, nhiều chuyện con nhớ không rõ ràng lắm, thế nhưng những năm vừa qua, con không thể quên được anh ấy. . . . . ."

Bà Điền Anh chưa từng thấy con gái khóc như vậy bao giờ, bà dừng lại một chút, nói với Hà Tiêu: "Đừng ngây thơ quá, về sau sẽ có lúc con phải chịu khổ sở."

"Con không sợ ——"

"Con không sợ nhưng mẹ sợ!" Bà Điền lạnh lùng ngắt lời của cô, "Hồi còn bé, khi con mới ra đời, ba con không về được, ông bà nội con thì mặc kệ không hỏi han mẹ con mình, mẹ ôm con khóc suốt trên đường đến nhà dì con, khổ như thế, con có thể chịu được không?"

"Sẽ không như vậy." Hà Tiêu lắc lắc đầu, giọng nói khàn khàn.

"Vậy thì tốt, mặc dù con có thể chịu những chuyện đó, nhưng tại sao con có thể đi đến quân đội một lần nữa? Con quên ba con bị người ta chèn ép đến phải chuyển nghề như thế nào rồi à? Con quên ba con sau khi chuyển nghề thì người trong đại viện xem thường chúng ta như thế nào rồi à? Ngay cả một tiểu sĩ quan đưa đón học sinh cũng dám bắt nạt con, cả một xe đầy học sinh lại chỉ quên đón một mình con, giữa mùa đông phải đi bộ trong tuyết để trở về, khi cởi tất ra chân con đều đỏ hết mà ba con còn bất lực đến mức không dám nói câu nào, con quên rồi hả? Nói cho con biết Hà Tiêu, mẹ không quên được, cũng không thể để con chịu khổ như vậy. Nơi mà người ta lạnh lùng như vậy thì rời đi càng xa càng tốt!"

Hà Tiêu không có cách phản bác những lời tố cáo này, bởi vì đây chính là sự thực, cũng là nơi mang đến đau đớn cho bọn họ. Bà Điền Anh mong cô có thể vì vậy mà nghe lời bà nói, nhưng Hà Tiêu biết, thế nào cô cũng làm cho bà thất vọng.

"Con không có quên, cũng không có cách nào để quên." Hà Tiêu nói xong, ánh mắt nhìn bà Điền Anh bộc phát sự kiên quyết, "Chỉ là —— rốt cuộc con không thể tưởng tượng được có gì có thể khiến người ta khó chịu hơn so với việc không được ở cùng anh ấy. Con đã thử rồi, bảy năm qua, rất là khó tiếp thu."

Bà Điền Anh thấy cô cứng rắn như vậy, ngay tức khắc cực kỳ tức giận, vừa ngẩng đầu thì muốn cho cô một cái tát. Hà Tiêu đã chuẩn bị tốt để nhận lấy đau đớn, nhưng không ngờ lão Hà nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy.

"Ông bỏ ra!"

Bà Điền Anh vội vàng muốn tránh khỏi ông, nhưng lão Hà đã dùng toàn lực, bà không phải là đối thủ với người đã từng đi lính như ông. Hà Tiêu cũng rất kinh ngạc nhìn cha mình, cô chưa bao giờ nghĩ rằng ông sẽ đứng về phía cô.

Hà Húc Đông không nói một lời, nhưng ánh mắt của ông đã nói rõ tất cả, làm vợ chồng với ông nhiều năm như vậy, bà Điền Anh thấy rất rõ ràng, cuối cùng vành mắt đỏ lên: "Được, ông được lắm!"

Hung hăng rút tay ra, bà Điền Anh lại nặng nề khép cửa phòng lại, lần này, sợ là lần này sẽ không mở ra nữa.

Rốt cuộc phòng khách đã khôi phục yên tĩnh, Hà Tiêu ngây ngô tại chỗ trong chốc lát, xoay người nhìn sang cha mình: "Ba ——"

Cô muốn nói gì đó nhưng lão Hà đưa tay ngăn cô lại, ông nhỏ giọng mệt mỏi nói: "Con cũng mệt mỏi rồi, trở về phòng đi thôi."

Lời nói đã đến khóe miệng, nhưng Hà Tiêu vẫn nhịn xuống. Gật đầu một cái rồi xoay người trở về phòng. Một thoáng kia khi xoay tay nắm mở cửa phòng, cô quay đầu lại liếc nhìn lão Hà. Ông đã quay lại bên cạnh bàn ăn, đang chậm rãi dọn dẹp một bàn mà ông đã tỉ mỉ nấu nướng lại không có ai động tới một món nào cả. Giây phút đó, cô cảm thấy lão Hà dường như thoáng cái đã già đi rồi.

Chóp mũi Hà Tiêu chua xót, nước mắt lại lăn xuống một lần nữa.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.07.2014, 13:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.05.2014, 22:18
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 801
Được thanks: 4401 lần
Điểm: 16.02
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Mùa đông dài - Scotland Chiết Nhĩ Miêu - Điểm: 43
Chương 34




Quân khu B. Ánh mặt trời chiếu xuống các dãy nhà trong quân khu. Trong thao trường tiếng người huyên náo, các chiến sĩ đang thi đấu hữu nghị khí thế ngất trời, từng đợt tiếng hoan hô xuyên thấu qua màn cửa sổ truyền vào phòng làm việc của Thẩm Mạnh Xuyên.

Thẩm Mạnh Xuyên liếc nhìn ra ngoài cửa sổ rồi đứng lên rót cho mình chén nước, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng báo cáo, anh ngừng lại, nói: "Mời vào."

Trình Miễn đẩy cửa đi vào, đứng thẳng người thi hành quân lễ với Thẩm Mạnh Xuyên: "Tham mưu trưởng."

Anh gọi như trước kia, Thẩm Mạnh Xuyên cũng không tính toán, nhướng nhướng mày, ý bảo anh ngồi xuống.

"Không cần, em đứng cũng được." Trình Miễn không nhúc nhích nói.

"Nói lời vô ích làm gì, bảo ngồi thì cậu cứ ngồi đi."

Trình Miễn chần chừ một lúc sau đó mới ngồi xuống. Tư thế ngồi tiêu chuẩn khiến cho Thẩm Mạnh Xuyên liếc mắt nhìn anh thêm một lần nữa: "Buông lỏng một chút đi, nghiêm túc như vậy để làm gì?"

Trình Miễn ho khan, động đậy bả vai, rồi lại khôi phục tư thế ngồi.

Thẩm Mạnh Xuyên chậc một tiếng: "Để cho cậu buông lỏng một chút, như vậy mà cậu gọi là buông lỏng à?"

Trình Miễn không thể làm gì khác hơn là nới lỏng chân ra.

"Đúng vậy, lưng thẳng như vậy để làm gì, cũng không phải đang họp, thả lỏng một chút đi!"

Trình Miễn bất đắc dĩ, "Tham mưu trưởng, anh tha cho em đi, buông lỏng tí nữa thì sẽ co quắp rồi mềm như đậu hũ đó."

Thẩm Mạnh Xuyên nhìn anh, rồi đột nhiên cười: "Cậu như vậy còn muốn chuyển nghề đến chỗ nào? Những thứ khác không nói, Trình Miễn, chỉ riêng thói quen sinh hoạt, cậu cũng không thích ứng được."

Trình Miễn ngồi nghiêm chỉnh, cũng không hỏi anh ta làm thế nào mà biết, cứ thẳng đứng như vậy. Thẩm Mạnh Xuyên rót chén nước, để tới trước mặt anh.

"Tại sao?" Anh ta khôi phục vẻ mặt nghiêm túc, hỏi.

"Không tại sao cả." Âm thanh của Trình Miễn nhàn nhạt trả lời.

"Cậu muốn chuyển nghề, chuyện như vậy cũng phải có một lý do chứ?"

"Không có lý do gì cả."

Dáng vẻ dầu muối không vào này khiến Thẩm Mạnh Xuyên suýt nữa bị nghẹn nước, anh ta lớn tiếng ho khan mấy cái, thật vất vả mới thở bình thường được liền hạ thấp giọng hỏi: "Vậy chuyện này, Phó tư lệnh Trình biết không?"

"Ông ấy không cần biết."

Hắc! Rốt cuộc tính khí nóng nảy của Thẩm Mạnh Xuyên cũng không nhịn được nữa, đặt cái ly lên trên bàn, đứng lên đi đến chỗ Trình Miễn, muốn chỉ vào mũi của anh mà mắng, nhưng vẫn nhẫn nhịn nuốt trở lại: "Trình Miễn tôi nói cho cậu biết, nếu như cậu đánh báo cáo chuyển nghề thì đảng ủy sư đoàn cũng phê luôn, rồi đến bộ quân trang cậu cũng không được mặc nữa đâu!"

Tay Trình Miễn đặt ở đầu gối không tự chủ nắm chặt lại, chần chừ chốc lát, anh ngẩng đầu, quyết định: "Tham mưu trưởng, em muốn chuyển nghề."

Thẩm Mạnh Xuyên nghe vậy, xoạt một tiếng xốc cổ áo của anh lên, lôi anh đi ra ngoài. Trong hành lang có không ít người, thấy tình huống này thì rối rít lui về phía sau. Hai người đi một mạch tới chỗ cầu thang, Thẩm Mạnh Xuyên đá Trình Miễn đến trước gương, rồi nói với anh: "Đừng tưởng rằng cậu không phải là lính của tôi, tôi con mẹ nó không được nhúng tay vào chuyện của cậu à, cậu muốn làm gì hả? Được, tháo quân hàm trên vai và huy hiệu trên mũ xuống cho tôi, bây giờ, lập tức, ngay lập tức!"

Trình Miễn giật mình, anh nhìn mình trong gương, tầm mắt chuyển từ huy hiệu trên mũ, rồi quét đến quân hàm trên vai, anh muốn chứng minh cho Thẩm Mạnh Xuyên thấy, nhưng từ đầu đến cuối vẫn không nhấc nổi tay lên. Nhưng Thẩm Mạnh Xuyên đã nhìn thấy, quạt gió thổi lửa nói: "Tháo! Kéo dài thời gian à, tôi không có nhiều thời gian như vậy để dây dưa với cậu đâu!"

Trình Miễn chậm rãi giơ tay lên, ngón tay dừng ở trên vai. Bồi hồi hồi lâu vẫn không xuống tay không được. Anh đã ở đây mò mẫm lăn lộn suốt tám năm để đổi lấy ba ngôi sao, đã hòa hợp với một phần tính mạng của anh, bắt anh tự tay lấy xuống, dù thế nào anh cũng không làm được. Anh hoàn toàn thất bại, nản lòng ngồi trên bậc thang, tháo cái mũ xuống, không dám nhìn Thẩm Mạnh Xuyên: "Tham mưu trưởng, anh đừng ép em."

Thẩm Mạnh Xuyên chống nạnh, giận quá hóa cười. Rõ ràng là chính cậu ta khăng khăng cố chấp với mình, ngược lại bây giờ lại trở thành anh ép buộc cậu ta.

"Được rồi." Thẩm Mạnh Xuyên đạp cho anh một phát, "Gặp phải chuyện khó giải quyết lại chỉ muốn lùi bước, con mẹ nó cậu còn là một quân nhân sao? Cậu đứng lên cho tôi!"

Trình Miễn đứng thẳng, so với Thẩm Mạnh Xuyên còn cao hơn nửa cái đầu. Thẩm mỗ không thể làm gì khác hơn là lườm anh một cái, hai người trở về phòng làm việc. Trải qua ồn ào như vậy, cơn tức của Thẩm Mạnh Xuyên cũng biến mất, có thể bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện với Trình Miễn một chút.

"Chuyện của cậu và Hà Tiêu tôi nghe Từ Nghi nói rồi, cậu cũng không cần trách cậu ta. Cậu ta cũng sốt ruột hộ cậu thôi, cũng không dám trực tiếp tìm cha mẹ cậu, lại không thể tìm lão Chu của doanh trại các cậu cho nên chỉ có thể tới tìm tôi. Theo lý thuyết chuyện này tôi không nên nhúng tay vào, chỉ là Trình Miễn à, tôi sợ cậu sẽ làm ra chuyện hối hận cả đời." Ánh mắt Thẩm Mạnh Xuyên bình tĩnh nhìn anh, "Cậu muốn chuyển nghề, được, tôi không ngăn cản cậu, nhưng cậu có suy nghĩ đến cảm thụ của Hà Tiêu không? Một quân nhân dùng tám năm, thậm chí có thể nói là 27 năm để bồi dưỡng ra một quân nhân trẻ tuổi ưu tú lại vì cô mà rời đi nơi anh có thể thể hiện tài năng, cậu có biết cậu sẽ cho Hà Tiêu bao nhiêu gánh nặng ở trong lòng không?"

"Đây là quyết định của em đưa ra, không cần cô ấy có trách nhiệm."

"Nói dễ thật ấy! Không nên dùng suy nghĩ của cậu để nhận định phụ nữ, tâm tư của các cô ấy có lúc so với lỗ kim còn nhỏ hơn đấy!" Thẩm Mạnh Xuyên bật cười, "Theo ý tôi, Hà Tiêu cô ấy cũng là người lớn lên ở đại viện quân đội từ nhỏ cho nên chưa chắc sẽ đồng ý cho cậu chuyển nghề đâu.”

Đúng vậy, cô đã từng muốn đuổi theo bước chân anh thi vào trường quân đội, như thế nào lại bằng lòng nhìn thấy anh chuyển nghề. Cho dù cô đồng ý, thì chính anh cũng không cam lòng rời khỏi nơi đây? Trình Miễn nhớ tới tình huống tối hôm qua khi anh về đại viện, anh muốn nói chuyện với cha một chút, nhưng vừa nhìn thấy bên tóc mai đã trắng của ông, anh biết mình không thể mở miệng được.

"Tham mưu trưởng." Ánh mắt Trình Miễn hơi mờ mịt, "Nếu em vẫn mặc bộ quân trang này, sẽ không có khả năng để mẹ Hà Tiêu đồng ý."

"Cái này càng không phải là vấn đề!" Thẩm Mạnh Xuyên lơ đễnh, "Chẳng có cha mẹ nào có thể cưỡng ép được con cái cả? Ban đầu mẹ vợ tôi cũng không muốn gả chị dâu cậu cho tôi đâu, hai chúng tôi vẫn kết hôn đấy thôi?"

Trình Miễn: ". . . . . ."

Thẩm Mạnh Xuyên cũng ý thức được mình nói lỡ miệng, vội vàng kéo trở về: "Cho nên mới nói, bây giờ khoảng cách thành công của cậu cũng gần, cũng gần lắm——" Thẩm Mạnh Xuyên cố gắng đưa ra ví dụ, "Cũng không khác một khẩu pháo tự động xạ trình xa* là mấy! Lúc này cậu lựa chọn chuyển nghề, lựa chọn buông tha, cậu cảm thấy đây là việc quân nhân nên làm sao? Dĩ nhiên không phải, dù là súng đã hết đạn, chỉ cần có dao găm thì cậu cũng phải xông lên cho tôi!"
*Pháo bắn xa tự động.

Câu nói vang lên mạnh mẽ, Trình Miễn nghe rồi chậm rãi cười, cười đến có chút bất đắc dĩ. Cho dù là một khẩu pháo tự động xạ trình, vậy cũng chỉ có thể bắn vài chục km thôi, càng gần ngược lại càng khó, một bước cũng không trúng.

"Tham mưu trưởng, em hiểu rồi."

"Hiểu thật không?" Thẩm Mạnh Xuyên trợn mắt nhìn anh, thấy anh gật đầu một cái mới xem như là yên tâm, "Hiểu là được, chỉ vì chuyện của thằng nhóc cậu mà làm tôi trễ nãi đến trưa đây này, bây giờ đã thông suốt rồi thì mau cút cho tôi, nên làm gì thì làm cái đó đi!"

Trình Miễn đứng lên khỏi ghế định rời đi, khi đi tới cửa thì đột nhiên dừng bước chân lại. Thẩm Mạnh Xuyên cảnh giác nhìn anh: "Còn có chuyện gì à?"

Trình Miễn nhìn anh ta, gãi gãi đầu, cười: "Không có chuyện gì, chỉ là cảm thấy Tham mưu trưởng anh sau khi kết hôn thì tư tưởng giác ngộ nâng cao không ít, chắc là chị dâu giáo dục không ít nhỉ?"

Thẩm Mạnh Xuyên bị vợ quản nghiêm cho nên nhất thời nổi giận, gương mặt già nua cũng hơi mất tự nhiên: "Thằng nhóc cậu đừng nhiều lời vô ích, mau cút đi cho tôi!"

"Dạ!" Trình Miễn đứng thẳng, thực hiện quân lễ rồi rời đi.

Ngoài cửa sổ vẫn vô cùng náo nhiệt như cũ, Thẩm Mạnh Xuyên bưng ly nước đã lạnh ở trên bàn lên, mãnh liệt uống một ngụm lớn. Trong đáy lòng cảm thấy từ đầu đến chân đều sảng khoái.

Ở nhà mấy ngày nay Lão Hà hoàn toàn rơi vào chiến tranh lạnh. Bà Điền và Hà Tiêu hai người ai cũng không chịu nhận sai, chỉ có căng thẳng. Ngày đó Lão Hà chọc giận bà Điền Anh, vốn bà cũng không chịu để ý ông, nhưng không chịu được lão Hà làm mặt dày sáp đến trước mặt bà, vừa lấy lòng bà vừa chịu trách nhiệm truyền lời cho hai người. Mấy ngày trôi qua, khi lão Hà sắp nhịn không được nữa thì cứu tinh tới.

Hóa ra là bà nội Tiêu và bác cả. Bây giờ thân thể bà đã khỏe hơn rồi cho nên muốn đến thăm Hà Tiêu một chút, biết cô bị thương thì càng đứng ngồi không yên. Bác cả khuyên bà rằng Tiếu Tiếu bị thương không sao, đến chỉ làm cô thêm lo lắng, bà cụ không thể làm gì khác hơn nhẫn nại, đợi đến khi cô sắp khôi phục hoàn toàn mới ngồi xe từ quê lên đây.

Nhận được điện thoại từ quê lên, lão Hà người đã hơn 50 tuổi vẫn kích động như đứa bé, vừa rửa xe vừa mua thức ăn, sau khi tự mình chuẩn bị một bàn đầy món ăn rồi mới đi đón mẹ và anh trai. Bà cụ vào cửa, vừa nhìn thấy bà Điền Anh và Hà Tiêu đứng ở cửa đón tiếp, nước mắt liền trào ra, ôm Hà Tiêu khóc mãi. Bởi vì chuyện xảy ra mấy năm trước kia cho nên bà Điền Anh không có cảm tình với bà nội Tiêu. Nhưng vừa nhìn thấy bà khóc đến khổ sở, trong lòng cũng không phải không cảm động, vội cùng lão Hà khuyên bà, thật vất vả mới khuyên được bà rồi cả nhà mới ngồi xuống ăn cơm.

Từ nhỏ Lão Hà đã ở với bà nội, cũng chính là bà cố nội của Hà Tiêu trong thành phố, vừa đi học, vừa chăm sóc bà nội, cho nên quan hệ với cha mẹ tương đối lạnh nhạt. Hơn nữa anh chị em trong nhà cũng không ít cho nên cha mẹ không chú ý hết được, cũng không để ý nhiều đến ông. Lúc còn trẻ Lão Hà cũng biết cha mẹ đối xử với bà Điền Anh và Hà Tiêu không tốt, nhưng ông hiếu thuận cho nên cũng không nói với cha mẹ một chữ, chỉ cố gắng bồi thường cho hai mẹ con bà Điền Anh. Hiện tại nhìn thấy mẹ đã già đi, ông càng không muốn nói đến những chuyện cũ năm xưa. Nhưng mà nhiều năm xa cách cho nên vẫn có khoảng cách, ông gắp thức ăn cho mẹ tay cũng run lên: "Mẹ, ăn nhiều một chút, hầm cách thủy bằng nồi áp suất nên mềm rồi."

Bà cụ nếm thử một miếng, hương vị lâu ngày không gặp suýt nữa khiến bà rơi nước mắt. Hà Tiêu nhanh tay nhanh mắt tiếp tục gắp cho bà một miếng: "Bà nội, ăn cơm không được khóc, nếu không cơm sẽ tích ở trong bụng, lúc con còn nhỏ bà nói với con như vậy đó."

Cô dỗ bà cụ xong, mọi người trên bàn cùng cười. Hà Tiêu cũng vui vẻ, cúi đầu nhìn thì thấy trong bát có thêm một cái chân gà. Ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh, bà Điền Anh vẫn đang ăn cơm như không có việc gì, chỉ có lão Hà nháy mắt với cô mấy cái, chép chép miệng về phía bà Điền Anh.

"Mau ăn cơm!" Bà Điền nổi giận, dùng đũa gõ lên trên bát của lão Hà.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

20 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29



cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.