Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 08.07.2014, 13:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 23.1 - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THANKS FOR READING


@doannhi: đúng zậy bạn, còn khá dài, thấy oải  :sweat:

@ wintergreen; nguyennga: hay đến phần đám cưới 2 bạn nv chính thì nghỉ luôn :D chứ đợi hoàn - vs tốc độ làm việc tn mình cũng k biết lúc nào nữa

Chương 23.3




"Chào các đồng chí! Lần này triệu tập họp hội nghị chủ yếu vẫn là nhằm vào Hoắc gia ở Tam Giác Vàng, cũng chính là tổ chức Buôn lậu thuốc phiện có xú danh "Hắc Nha"! Theo tin tình báo nhận được, Hoắc gia lại bắt đầu ngấp nghé hi vọng thị trường thuốc phiện ở biên giới Trung Quốc. . ."

Lời dạo đầu gần như không có bất cứ từ ngữ nào vô nghĩa, trực tiếp đi vào vấn đề chính, chỉ sợ các cơ quan đơn vị bàn tính kích động, những người lãnh đạo liền bất động nhìn tình cảnh lúc này chắc chắn đã nắm rõ: hóa ra nghi thức khai mạc hội nghị có thể ngắn gọn như vậy!

Lần đầu Lâm Tuyết tham gia hội nghị đầu não các quân khu, cô cảm thấy tất cả đều mới lạ mà thần thánh. Cô ngưng mắt nhìn vị trung tướng lãnh tụ trên khán đài đang đọc diễn văn quân bộ như có điều suy nghĩ.

"Này!" Lương Tuấn Đào nhanh chóng kéo kéo tay áo cô, hắn nhắc nhở: "Người ta có vợ rồi đó!"

". . ." Quả nhiên suy nghĩ của hắn không giống người thường, rốt cuộc là chuyện gì với chuyện gì chứ! Lâm Tuyết đang nghe Bùi Hồng Hiên nói chuyện, nhìn chăm chú vào đối phương cũng là một loại lễ phép, điều này cũng có thể khiến Lương lưu manh liên tưởng sai lệch ư? Hắn cho rằng người khác cũng giống mình, quen  dùng ánh mắt háo sắc nhìn người, thực không còn lời nào để nói!

"Đồng chí Lâm Tuyết đã hai lần cung cấp tin tức rất quan trọng, giúp chúng ta phát hiện ra Hoàng Y Na - nội gián Hoắc gia cài vào quân bộ, tên thật của cô ta là  Duẫn Lệ Na!" Bùi Hồng Hiên lần nữa công nhận thành tích của Lâm Tuyết, "Tôi đại diện cho   toàn bộ lãnh đạo quân bộ trân trọng khen ngợi công lao của đồng chí  Lâm Tuyết, đề bạt thăng quân hàm cho đồng chí, báo cáo đề nghị đã gửi lên trên, thông qua sự xét duyệt của thành viên các bộ và uỷ ban trung ương sẽ hạ lệnh xuống, hy vọng đồng chí  được động viên, không kiêu ngạo không nóng nảy mà tiếp tục cố gắng!"

Nói xong Bùi Hồng Hiên  vỗ tay khen ngợi đầu tiên, đương nhiên mọi người cũng vỗ tay theo, đồng thời dùng ánh mắt muôn hình muôn vẻ nhìn chăm chú vào Lâm Tuyết.

Người có thể làm Bùi Hồng Hiên biểu dương trước mặt mọi người cũng không nhiều, nếu cô là người bình thường thì thôi, lại còn là bà xã của Lương Tuấn Đào, cái này khiến trong lòng một số người khó tránh được việc suy luận sự tình. Nhưng ngoài mặt, không ai dám nói gì.

Lâm Tuyết hơi xấu hổ, cô đâu ngờ Bùi Hồng Hiên sẽ khen ngợi mình trước mặt nhiều người trong hội nghị như vậy! Cô vội vàng đứng dậy gật gật đầu với bọn họ, đánh tay chào theo nghi thức quân đội rồi ngồi xuống.

Lương Tuấn Đào bĩu môi, không nói gì. Con quỷ nhỏ này không phải vật trong ao, hắn biết rõ cô là khối ngọc thô, sớm hay muộn sẽ đến lúc nở rộ tỏa sáng. Nhưng hắn ẩn giấu chút lo lắng, ngộ nhỡ quân hàm Lâm Tuyết càng lên càng cao, thoát khỏi sự khống chế của hắn. . .

"Căn cứ tin tức quý báu mà đồng chí Lâm Tuyết  cung cấp, chúng ta thành công điều tra ra thân phận thật sự của Hoàng Y Na. Cô ta vốn tên Duẫn Lệ Na, là vợ của Nhị thiếu gia Hoắc Vân Hải! Mọi người đều biết, Nhị thiếu gia nhà họ Hoắc - Hoắc Vân Hải hai năm trước đã  bị Lương sư trưởng Sư đoàn 706 hạ gục ngay tại chỗ, bây giờ chúng ta để Lương sư trưởng lên giải thích một chút về mối quan hệ giữa các thành viên Hoắc gia!" Bùi Hồng Hiên nói tới đây, ánh mắt chuyển hướng về phía đôi mắt trầm tư đang hạ xuống của Lương Tuấn Đào, ông ta lặp lại lần nữa: "Lương sư trưởng, mời lên phía trước nói kỹ với mọi người về tình hình của Hoắc gia!"

Người họ Lương nào đó đang tại rối rắm về vấn đề nào đó nên đương nhiên không nghe thấy, hắn vẫn cứ ngồi yên bất động.

"Lương sư trưởng!" Bùi Hồng Hiên cao giọng. Anh mắt mọi người nhất thời đều đồng loạt mà tập trung vào Lương Tuấn Đào trầm mặc, hơi khó hiểu, người này là ở trạng thái trên không hay cố ý không để ý tới Bùi Hồng Hiên đây.

Lâm Tuyết đẩy Lương Tuấn Đào, nhỏ giọng nhắc nhở nói: "Bùi quân trường gọi anh kìa!"

Bấy giờ Lương Tuấn Đào  mới lấy lại tinh thần, ngẩng đầu thấy Bùi Hồng Hiên đang có chút bất mãn nhìn mình, mà hắn vốn không hề lắng nghe lời đối phương nói lúc nãy.

"Bùi quân trường bảo anh lên giới thiệu về gia đình và quan hệ giữa các thành viên Hoắc gia!" Quả nhiên là bà xã hắn tốt bụng, kịp thời nhắc nhở hắn tình hình bây giờ ra sao.

Hắn đi đến sau Bùi Hồng Hiên, hắng giọng một cái, xuất ra phong phạm thường ngày, chỉ vào màn hình lớn gắn trên tường  bắt đầu thuyết minh về các thành viên có liên quan trong Hoắc gia: "Về tầm ảnh hưởng và địa vị của Hoắc gia ở Tam Giác Vàng, cái này không cần tôi nhiều lời, hôm nay cùng mọi người nói tới quan hệ bên trong của chiếc răng độc này! Trùm buôn thuốc phiện Hoắc Gia Tường là răng độc đứng đầu. . ."

Bùi Hồng Hiên đứng ở một bên, thỉnh thoảng bổ sung kịp thời vào bài giới thiệu của Lương Tuấn Đào.

Trong phòng hội nghị có không ít các sĩ quan cao cấp nhưng toàn bộ bên trong, trừ hai vị thủ lãnh đang nói chuyện, còn lại ngay đến tiếng ho khan cũng không nghe được, có thể thấy kỷ luật quân bộ nghiêm khắc cỡ nào.

"Hoắc Gia Tường có ba con trai,  lão đại Hoắc Vân Sơn phụ trách việc mua nguyên liệu và chế biến thuốc phiện, lão nhị Hoắc Vân Hải phụ trách việc vận chuyển buôn bán xuất cảnh, lão tam Hoắc Vân Phi phụ trách việc mở rộng thị trường thuốc phiện ngoài biên giới! Một nhà cha con anh em 4 người, mỗi kẻ một nhiệm vụ, trong mười năm ngắn ngủi đã tạo nên địa vị Hoắc gia tại vương quốc thuốc phiện, có biệt hiệu Hắc Nha trong vương quốc thuốc phiện." Lương Tuấn Đào kéo sang trang bên, hiện ra tư liệu tỉ mỉ về Hoắc Vân Hải: "Hai năm trước,  khi Hoắc Vân Hải phụ trách vận chuyển buôn bán thuốc phiện nhập cảnh đã bị Dã chiến quân Phi ưng đoàn chặn lại, giữa lúc hỗn chiến đã bị chính tay tôi hạ gục!"

Bùi Hồng Hiên đi lên trước, dùng ngón tay chạm vào màn hình kéo sang trang, hiện ra tấm ảnh kết hôn của Hoắc Vân Hải và một cô gái xinh đẹp, trên ảnh chụp  hai người trai tài gái sắc là một đôi bích nhân. Ông ta chỉ vào cô gái mặc váy trắng trong ảnh rồi bổ sung tiếp: "Đây chính là vợ của Hoắc Vân Hải --  Duẫn Lệ Na! Hai năm trước, sau khi Hoắc Vân Hải bị Lương sư trưởng hạ gục, cô ta dùng tên giả Hoàng Y Na, phẫu thuật thẩm mĩ ẩn náu bên cạnh Lương sư trưởng, đánh cắp tin tức quân ta một thời gian dài. . ."

Có lẽ là tin tức này quá đủ ngạc nhiên, rốt cục khi mọi người khôi phục được bình tĩnh liền lập tức rỉ tai thì thầm nhỏ giọng bình luận.

Lâm Tuyết cũng có chút bất ngờ, tuy biết quan hệ giữa Hoàng Y Na và Hoắc gia chắc chắn không đơn giản, nhưng bất luận thế nào cô cũng ngờ Hoàng Y Na lại là vợ của Hoắc Vân Hải.

So với sự kinh ngạc của mọi người, Lương Tuấn Đào đứng trước màn hình lớn quả thực bị sét đánh hỗn động trong gió. Đôi mắt xinh đẹp mở đến mức lớn nhất, không thể tin mà nhìn tấm ảnh áo cưới chói lòa, tiêu hóa cái tin tức khiến người ta khiếp sợ  -- Hoàng Y Na lại là vợ của Hoắc Vân Hải! (thật ra vừa rồi Bùi Hồng Hiên đã nói qua vấn đề này, lúc ấy hắn còn đang rối rắm với vấn đề khác nên chưa nghe thấy )

Nhìn Lương Tuấn Đào trợn mắt há hốc mồm, hóa đá tại chỗ, Bùi Hồng Hiên biết hắn phải chịu đả kích không nhỏ, liền kịp thời  tiếp nhận đề tài, thay Lương Tuấn Đào tiếp tục giải thích: "Duẫn Lệ Na dùng tên giả Hoàng Y Na, là gian tế Hoắc gia ẩn núp trong lòng quân ta! Cô ta không những đánh cắp tin tức quý giá còn thay chồng báo thù, phối hợp cùng Hoắc gia tiến hành mai phục ám sát Lương sư trưởng. Hai năm trước, trận nổ lớn mà mọi người biết đến, ở thời khắc mấu chốt, Lương sư trưởng nhảy vào mạch nước ngầm thoát khỏi công kích bất ngờ. Duẫn Lệ Na thì mượn cơ hội giả vờ hy sinh, còn được quân đội dự định phong liệt sĩ. . ."

Trong đầu như có gì đó ong ong lộn xộn, tay chân Lương Tuấn Đào lạnh như băng, thái dương rịn mồ hôi. Dù biết  Hoàng Y Na là gian tế Hoắc gia phái tới hắn cũng không quá luống cuống như vậy mà hắn hoàn toàn không thể tưởng nổi cô ta lại là vợ của  Hoắc Vân Hải, hơn nữa vụ nổ hai năm trước còn do cô ta hợp lực với Hoắc gia bố trí bẫy rập.

Người đàn bà này quá điên cuồng! Cô ta là 3 sản phẩm giả :  xử nữ giả, chưa lập gia đình giả, liệt sĩ giả; cùng lúc còn giả vờ 3 thứ: giả họ tên, giả thân phận, giả vờ ngây thơ.

Còn nhớ Lương Tuấn Đào này cả đời lẫy lừng, vậy mà bị người đàn bà như vậy đùa bỡn trong lòng bàn tay, đùa giỡn một lần không tính, lại có thể tiếp tục đùa giỡn lần hai, quả thực là cả đời vô cùng nhục nhã, hắn đúng là  nên tìm khối đậu hũ đập đầu chết, tìm sợi mì thắt cổ cho xong! (ặc ặc)

"Tất nhiên những thứ này chỉ là tôi dựa vào tin tức thu thập được mà suy luận ra, chi tiết cụ thể và tình hình  tỉ mỉ vẫn phải thẩm vấn Duẫn Lệ Na để đưa ra kết luận cuối cùng." Bùi Hồng Hiên tiếp tục nói: "Nhưng Duẫn Lệ Na ngoan cố không thay đổi, hơn nữa tình trạng sức khỏe bản thân thực gay go, quá trình thẩm vấn tiến hành rất không thuận lợi. . ."

Nói nửa ngày trời, thấy Lương Tuấn Đào vẫn hóa đá như cũ, Bùi Hồng Hiên liền nói với Lâm Tuyết đang ngồi trên ghế: "Đồng chí Lâm Tuyết, đồng chí có năng lực nhìn thấu và phân tích, tôi đại diện cho lãnh đạo quân bộ trịnh trọng mời đồng chí gia nhập hành động  'Bạt nha' (Nhổ răng) lần này, hỗ trợ thẩm tra Duẫn Lệ Na, đồng lòng hợp lực nhổ cái răng độc Hoắc gia kia!"

Lâm Tuyết không ngờ chính mình lại có thể gia nhập quân bộ cùng  tiêu diệt tổ chức tội phạm "Hắc nha", đây là vinh dự tối cao của người làm quân nhân! Trong lòng kích động một hồi, cô vội đứng dậy, đánh tay chào  Bùi Hồng Hiên theo nghi thức quân đội, cao giọng nói: "Cám ơn thủ trưởng bồi dưỡng, tôi chắc chắn không phụ kỳ vọng của các vị thủ trưởng, cố gắng làm tốt những việc nên làm!"

Nghe thấy giọng nói của Lâm Tuyết, Lương Tuấn Đào mới tỉnh lại từ trạng thái hóa đá, hắn vững vàng tinh thần, cố gắng khiến bản thân bình tĩnh. Cô gái trước mắt đã bắt đầu nở rộ với ánh sáng của riêng mình, từ thời điểm bắt đầu tiếp xúc với cô, dần dần  sẽ bị  tính cách riêng biệt của cô hấp dẫn khuất phục, sau đó ngưỡng mộ cô, coi trọng cô.

Lâm Tuyết được đề bạt hắn đương nhiên vui mừng thay cho cô nhưng điều kiện tiên quyết là cô nhất thiết phải ở dưới đôi cánh của hắn, không thể rời khỏi phạm vi  tầm mắt của hắn, nói ngắn gọn chính là không thoát ly khỏi bàn tay của Lương Tuấn Đào này!

Bùi Hồng Hiên - người kia và hắn , là kẻ nghiện binh chính cống, thấy hạt giống tốt đã muốn lấy về cạnh mình nhưng Lương Tuấn Đào không đồng ý! Chỉ cần có hắn ở đây, Bùi Hồng Hiên đừng hòng đem Lâm Tuyết vào quân bộ, hắn không cho phép!

*

"Cái gì? Thất thủ à!" Lý Ngạn Thành nổi trận lôi đình, tức giận đến phẫn nộ, căm phẫn quát lên: "Đồ ăn hại như các người  còn dám tự xưng cái gì mà binh vương bộ đội đặc chủng, ngay cả một nữ binh vừa vào quân ngũ chưa đến nửa năm cũng hành động không chắc, còn bị bắn gãy cổ tay, sao các người còn mặt mũi mà trở về hả!"

Dẫn đầu là một sĩ quan cao cấp, hắn cúi đầu, nhỏ giọng giải thích: "Vốn là có thể thuận lợi nhưng có một nhóm khác  xuất hiện, hình như muốn bắt cóc cô ta! Chúng tôi muốn cô ta chết, bọn họ muốn  cô ta sống, vì tranh giành mà hai bên nổ súng, giữa lúc hỗn chiến, đối phương cũng bị thương!"

"Một nhóm khác muốn bắt cóc cô ta là ai?" Lý Ngạn Thành hỏi.

"Tôi không biết!" Vị kia sĩ quan kia trả lời đúng sự thật.

"Đồ vô dụng!" Lý Ngạn Thành tức giận mắng to: "Một đám phế vật, đều lăn xuống đi! Chú ý giữ bí mật!"

Chờ thu dọn xong đám thuộc hạ hành động thất bại, ông ta  gấp đến độ xoay tròn. Việc này đánh rắn động cỏ, "bà xã" mà Lương Tuấn Đào  giữ khư khư, thấy bất cứ chuyện gì cũng không sơ suất, chắc chắn hắn sẽ đề cao cảnh giác, muốn xuống tay sẽ khó khăn!

Trong lòng lo lắng, Lý Ngạn Thành xoay người ngẩng đầu đột nhiên bắt gặp Mạc Sở Hàn như u linh xuất hiện trước mặt mình, ông ta không khỏi hoảng sợ. Trong lòng hơi chột dạ, ông ta bèn nhanh chóng che dấu sự kinh hoảng, giả vờ trấn định, hỏi: "Sao con lại chạy đến hả? Gần đây thân thể thế nào? Có tốt hơn không?"

Mạc Sở Hàn không trả lời, mắt đẹp đông lạnh như bao phủ một tầng băng tuyết. Một lúc lâu sau, hắn mới khàn giọng hỏi: "Ông phái người ám sát Lâm Tuyết à? Vì sao?"

Thấy Mạc Sở Hàn đã  biết, Lý Ngạn Thành cũng không thể giấu diếm gì nữa, đành phải thành thật đáp: "Ba cũng hết cách rồi! Ba vẫn luôn không tìm được người hợp gan với con. . . vừa vặn cô ta và con cùng nhóm máu!"

"Sao ông biết cô ấy và tôi cùng nhóm máu?" Mạc Sở Hàn truy hỏi, bao nhiêu đáng sợ đều biểu hiện trên khuôn mặt tuấn tú bấy nhiêu.

Đương nhiên Lý Ngạn Thành không nói là Thư Khả báo cho mình biết, như vậy chẳng phải đừng nên nghĩ đến việc bế cháu trai hay sao? Ngoài mặt, Mạc Sở Hàn hoàn toàn không quan tâm đến Lâm Tuyết, thậm chí còn cực độ căm hận chán ghét cô, nhưng mỗi lần hắn hôn mê, khi nói mơ vẫn nhớ mãi không quên và si mê cô khiến kẻ làm cha này thấy mà xót xa trong lòng. Ông ta hận không thể bắt Lâm Tuyết đến, đưa cho hắn để giành được nụ cười của hắn.

Nhưng bây giờ, Lâm Tuyết là người duy nhất có lá gan tốt nhất để cung ứng, Lý Ngạn Thành quyết định hy sinh cô cũng vì không còn cách nào nữa!

"Con không cần phải quản việc sao ba biết được, dù gì. . . ba cũng đã biết!" Lý Ngạn Thành bất đắc dĩ mà thở dài, nói: "Con đừng tiếp tục lo lắng, lần này thất bại, không biết chúng ta có còn cơ hội, Lương Tuấn Đào cảnh giác chắc chắn  sẽ phái lực lượng hùng hậu bảo vệ cô ta . . ."

"Đương nhiên ông không còn cơ hội nữa!" Gân xanh của Mạc Sở Hàn đều nổi lên, con mắt đỏ quạch, mắt muốn nứt ra, hắn gào thét: "Nếu ông giết cô ấy, tôi thà tự sát chứ không thay gan của cô ấy! Dù ông ép tôi thay, tôi sẽ moi ra ném cho ông, không không tin có thể thử xem!"





ây da, Mạc Sở Hàn à  :-(



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Nonan158, Sabrina76, Tthuy_2203, doannhi, huespp, ngô thị huyền, takitori90, tuyet tinh coc, vuthuhang95
     

Có bài mới 13.07.2014, 14:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 23.1 - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THANKS FOR READING  :iou:


Chương 24. Bà xã tôi tặng cho tôi!

Chương 24.1




"Các người là đồ phế vật!"

Sau khi biết hành động thất bại, Hoắc Vân Phi mắng xối xả vào đám thuộc hạ, nội dung đại khái không khác lời của Lý Ngạn Thành là mấy, tóm lại là cực kỳ thất vọng và bất mãn.

Mặt thẹo cúi gằm đầu, không dám thở mạnh. Hắn là thuộc hạ tâm phúc của Hoắc Vân Phi, tên gọi Hồng Khuê. Ngày ấy trên đường cao tốc từng gặp và  cũng nói chuyện cùng Lâm Tuyết nên cô mới có cảm giác giọng nói của hắn hắn hơi hơi quen tai.

Đến khi Hoắc Vân Phi mắng mệt, Hồng Khuê mới nhỏ giọng biện luận: "Thật sự khéo con mẹ nó là khéo -- khéo cực kỳ! Ai ngờ đúng lúc lại đụng phải một đám phần tử võ trang khác, bọn họ dứt khoát muốn mạng cô gái kia, để bảo vệ mạng nhỏ của cô ta, chúng tôi bị kéo lại mới chậm trễ ..."

"Ngụy biện!" Mũi Hoắc Vân Phi suýt nữa lệch sang, sao lại trùng hợp thế? Hắn vừa sai người đi thăm dò những kẻ tự dưng xuất hiện cướp người với mình là ai, di động liền vang lên.

Hắn cầm điện thoại lên nhìn, là Mạc Sở Hàn. Trong lòng thầm kêu hỏng bét rồi nhưng đâu thể trốn tránh không tiếp, Hoắc Vân Phi đành  kiên trì nhấn phím nghe. "Sở Hàn, gần đây thân thể tốt hơn chưa?"

"Tốt con mẹ mày!" Mạc Sở Hàn vừa thông điên thoại đã trực tiếp chửi rủa thậm tệ: "Hoắc Vân Phi, tiểu tử mày thật giỏi quá! Trước tao cứu mạng mày, mày như vậy lại lấy oán trả ơn..."

"Anh bình tỉnh chút đi!" Hoắc Vân Phi nói xong liền để xa điện thoại khỏi tai, đợi Mạc Sở Hàn gào thét có vẻ xong rồi mới để di động gần tai lần nữa, hắn không đỏ mặt không thở gấp, nói: "Lần này anh thực sự nên cảm ơn tôi cho tốt! Nếu không phải tôi phái người đến, bây giờ Tiểu Tuyết của anh đã thành một cỗ tử thi rồi!"

Mạc Sở Hàn tịt xuống dưới, hắn biết lời Hoắc Vân Phi nói là thật. Nếu không phải tổ chức Hắc Nha phái người cản trở người của Lý Ngạn Thành, chỉ sợ Lâm Tuyết thực sự lành ít dữ nhiều.

"Anh trai, xin bớt giận, giận lớn vậy thân thể chịu nổi ư?" Hoắc Vân Phi khuyên nhủ: "Huống chi cô ta là vợ người khác, anh cần gì phải giận như vậy?"

"Chớ chụp vào tao cái vỏ này!" Tiếp theo, Mạc Sở Hàn quăng ra câu nói độc ác: "Tao mặc kệ mày giữa mày và Lương Tuấn Đào có ân oán gì, có bản lĩnh thì  tìm hắn mà làm, không cho phép chú ý tới Tiểu Tuyết, bằng không... tao tuyệt giao với mày!"

Cúp điện thoại, Hoắc Vân Phi buồn bực một hồi. Không cho phép chú ý tới Lâm Tuyết ư? Còn ai có thể trở thành con tin có trọng lượng như cô? Suy nghĩ nửa ngày, trong đầu hắn tức thì nảy sinh chủ ý mới, sau đó hắn liền bấm điện thoại dặn dò bên dưới: "Cấp tốc điều tra phụ tá đắc lực bên cạnh Lương Tuấn Đào là Phùng Trường Nghĩa và Triệu Bắc Thành, có gì uy hiếp được hai người bọn họ thì lập tức báo cáo cho tôi!"

*

Hôm sau, đang lúc Lâm Tuyết xin phép Lương Tuấn Đào lần  hai, thủ trưởng đại nhân mất bình tĩnh, khuyên  nhủ cô: "Thời gian này xảy ra nhiều chuyện, em cứ nghỉ ngơi chút đi!"

Hôm qua bị cô làm khiếp sợ một phen, hiện tại hắn vừa bận bịu vụ án Hoắc gia lại lo lắng cho sự an toàn của cô, đúng là hết cách phân thân, hắn không muốn để cô rời khỏi tầm mắt mình, tránh sinh chuyện.

"Còn hai ngày nữa sẽ là sinh nhật của anh cả, em phải mua quà tặng  anh ấy!" Lâm Tuyết nói xong, hơi do dự một chút, lại bổ sung một câu: "Còn Vân Thư Hoa nữa, sinh nhật anh ta trước anh cả một ngày, em đã đồng ý với Vân Đóa sẽ tặng quà cho anh ta rồi!"

Nghe Lâm Tuyết nói cô đặc biệt tới trung tâm thương mại là để mua quà cho hai người đàn ông khác, người họ Lương nào đó nhất thời vừa hâm mộ vừa ghen tị, hắn hỏi: "Thế của anh đâu? Anh có quà không?" Móa, tháng 12 mới tới sinh nhật hắn, cô sẽ không bảo quà của hắn đến tháng 12 mới có đấy chứ!

Không ngờ miệng nhỏ mỉm cười, một lúc lâu sau Lâm Tuyết mới nói cho hắn biết: "Có chứ!"

"Thật à?" Lương Tuấn Đào vốn chỉ là hờn dỗi mà chất vấn, không ngờ mình cũng có phần. Hắn vui vẻ rồi lại hơi hơi nghi ngờ: "Em không cần tùy tiện mua một món đến gạt anh! Mua quà cho nhiều người như vậy, anh lại không đặc biệt!"

Người đàn ông này, sao so với đàn bà còn nhỏ tính khó dây dưa hơn! Lâm Tuyết bất đắc dĩ, đành nói: "Lần trước em mua cho anh, định tặng anh nhưng chưa đưa!"

"Vật gì vậy?" Lương Tuấn Đào vừa nghe liền thấy rất hứng thú , vội đưa bàn tay to  đến trước mặt cô, nói: "Mau lấy ra xem! Nếu hài lòng, anh sẽ đồng ý cho em đi mua quà sinh nhật cho hai người đàn ông kia, nếu tùy tiện lấy chút gì đến gạt anh, anh sẽ không cho phép em nghỉ!"

Trời đất bao la thủ trưởng lớn nhất! Hết cách, hắn quản mình, mình phải nghe hắn thôi! Cũng may, chiếc nhẫn kia Lâm Tuyết luôn để ở ký túc xá quân khu, lúc này cô đích than  đi lấy, giao cho Lương thủ trưởng báo cáo kết quả công tác.

Đó là một hộp trang sức  thoạt nhìn cực kỳ tinh xảo xinh đẹp, bên trong hẳn đựng một món châu báu của nam giới! Lương Tuấn Đào không khỏi âm thầm líu lưỡi, hắn nhịn không được hỏi: "Em mua cho anh khi nào?"

Hắn cực kì mừng rỡ ngạc nhiên,  không thể tưởng được cô đã sớm chuẩn bị quà tặng cho hắn!

"Là lần trước!" Lâm Tuyết nghĩ nghĩ, thành thật đáp: "Lần em bị  Mạc Sở Hàn bắt đi, Đồng Đồng cũng đi cùng em! Mua quà cho anh cả và Vân Thư Hoa xong, em sợ anh sẽ phân bì với bọn họ nên cũng mua cho anh một món!"

"..." Hóa ra Lương Tuấn Đào hắn chỉ nhân tiện được dính chút vẻ vang với Lương Thiên Dật và Vân Thư Hoa mà thôi! Khuôn mặt tuấn tú không khỏi dài ra, không còn vui vẻ nữa như lúc nãy.

Hắn mở hộp trang sức, thấy chiếc nhẫn bạch kim nạm kim cương bên trong, quả thực tạo hình mạnh mẽ rất khác biệt, hoàn toàn hợp với khẩu vị của hắn. "Không tồi!" Khuôn mặt tuấn tú lại tươi cười, hắn đưa nhẫn cho Lâm Tuyết,  vui mừng khấp khởi, nói: "Bà xã, đeo lên cho ông xã đi!"

Lâm Tuyết kéo bàn tay to thon dài, đeo chiếc nhẫn vào ngón út của Lương Tuấn Đào. Nhỏ bé mà hoàn toàn  vừa vặn,chẳng khác nào cô dẫn hắn đi tự mình chọn lựa. "Rất vừa!"

Lần đầu tiên nhận được quà cô tặng, tâm tình Lương Tuấn Đào đương nhiên không tầm thường. Chẳng qua tư duy của thủ trưởng khác với người thường, dù rất vui vẻ nhưng hắn không quên suy xét một số vấn đề phiến diện: "Vậy quà lần trước em mua cho họ đâu? Sao anh chưa thấy em đưa cho bọn họ!"

Đang lúc người đàn ông giương mắt hổ nhìn chăm chú mình, Lâm Tuyết  mỉm cười lần nữa, cô nhợt nhạt vén môi nói: "Mạc Sở Hàn phái người bắt cóc em, khi vật lộn với chúng em không cẩn thận đã quăng đi! Chỉ có chiếc nhẫn này được em nhét vào túi áo nên mới giữ lại được!"

Không rõ vì nguyên nhân gì, sau đó cô giấu chiếc nhẫn  đi, vẫn luôn không đưa cho hắn. Nếu không phải hôm nay hắn tranh cãi ầm ĩ đòi quà tặng, cô gần như cũng quên mất.

Nghe cô nói quà tặng của hai người kia đều bị ném đi, quà tặng cho mình thì cất giấu mới không bị quăng mất, người họ Lương nào đó bắt đầu vui vẻ trở lại. Hắn ôm chầm lấy bà xã mình, hôn "chụt" một cái, khen ngợi: "Bà xã luôn tốt nhất với anh!"

Khen thì khen vậy nhưng đối với việc bà xã mình muốn đi mua quà cho đàn ông khác, Lương Tuấn Đào vẫn giữ ý kiến  phản đối. "Trước tiên không nói có thời gian hay không, hiện giờ ở bên ngoài rất loạn, anh thực sự lo lắng chuyện em tới khu thương mại! Như vậy đi! Em muốn mua gì anh sẽ bảo Bắc Thành đi mua, khi tặng ... thì em tự mình tặng, bọn họ cũng không biết có phải em đích thân đi mua hay không đâu!"

"..." Bạo quân chuyên quyền độc đoán này, Lâm Tuyết biểu lộ  thực sự không biết nói gì nữa.

Trước sự im lặng của cô, Lương thủ trưởng coi như ngầm đồng ý, "Cứ vậy đi! Anh bảo Bắc Thành đi làm chuyện này!"

*

Hiệu suất làm việc của Triệu Bắc Thành luôn nhận được ưu ái từ Lương Tuấn Đào, lần này cũng không ngoại lệ. Anh ta rất nhanh đã chuẩn bị xong hai chiếc kẹp cà- vạt, đều là màu vàng nạm kim cương, thiết kế mạnh mẽ xa hoa, giá tiền cũng không mắc đến mức thái quá khiến người ta dễ sinh ra hiểu lầm.

Lương Tuấn Đào rất hài lòng, gật gật đầu, nói: "Không tệ."

Lâm Tuyết nhăn mày, một lúc lâu mới chậm rãi nói: "Hai cái kẹp cà- vạt này cứ như sinh đôi ... Không tốt lắm đâu!"

Hai món quà tặng rõ ràng giống nhau, cô sợ ngày nào đó hai người kia chạm mắt sẽ cùng thấy xấu hổ.

"Anh thấy không có gì không tốt cả! Em quân vụ bận rộn, còn nhớ mua quà tặng cho bọn họ đã không tệ rồi! Hơn nữa, anh cả anh hàng ngày đều ở trong nhà, càng không gặp được Vân Thư Hoa, em lo lắng cho chuyện sẽ không xảy ra à!" Dừng một chút, Lương thủ trưởng lại bổ sung thêm: "Vả lại hai chiếc kẹp cà vạt này em nhìn kỹ đi, thật ra giống nhau về cơ bản thôi, chi tiết vẫn  khác nhau!"

Đã mua về, Lâm Tuyết cũng không tiếp tục xoi mói nữa, "Được rồi!"

Quà mua xong, vấn đề tiếp theo chính là tặng cho đối phương! Về Lương Thiên Dật khá dễ bàn, dù gì ở cùng một nhà, đến sinh nhật anh ta cô đưa lên cũng chưa muộn. Vấn đề là Vân Thư Hoa, cô không muốn tham dự tiệc sinh nhật anh ta, nhưng đã đồng ý với Vân Đóa rồi, từ chối không xong.

Suy nghĩ hết lần này đến lần khác, Lâm Tuyết quyết định đưa quà cho Vân Đóa, nói Vân Đóa chuyển cho Vân Thư Hoa, như vậy cô vừa thực hiện được lời hứa lại có thể tránh khi gặp mặt xấu hổ sẽ không biết nói gì.

Trong lòng đã có sự đề phòng và ác cảm với Vân Thư Hoa, về lời Thư Khả nói, Lâm Tuyết không muốn tin nhưng không thể không tin. Tóm lại, không có lửa sao có khói, cô cảm thấy giữa Vân Thư Hoa và Thư Khả chẳng hề đơn giản. Không từ mà biệt, khi  Thư Khả bị chó dữ tấn công, cô ta thấy Vân Thư Hoa liền cầu cứu theo bản năng, giọng điệu rất quen thuộc, giống như bạn bè lâu năm. Con người ta ở tình thế cấp bách dễ dàng bộc lộ tất cả sự chân thật, điểm ấy không giả vờ được.

Lâm Tuyết không muốn nghiên cứu tỉ mỉ mọi thứ, cứ coi như chưa phát sinh cái gì đi, nhưng đối với Vân Thư Hoa, cô không cách nào tin tưởng ỷ lại vào anh ta như trước được nữa!

Bấm số của Vân Đóa, âm thanh kết nối vang lên vài lần đều không ai tiếp. Cảm thấy có chút vấn đề, Lâm Tuyết không bỏ cuộc mà tiếp tục gọi. Lặp lại vài lần mới nghe thấy đối phương tiếp điện thoại.

"Alo, Vân Đóa à?" Lâm Tuyết hỏi.

"..." Từ đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc nhỏ đang cố kìm nén của cô gái, giống như đau lòng tới cực điểm.

"Vân Đóa? Là em ư? Sao em lại khóc? Nói chuyện đi!" Lâm Tuyết không khỏi nóng nảy, cô liên tục hỏi han.

"..." Vân Đóa càng nghẹn ngào dữ dội, không cách nào trả lời được.

"Đã xảy ra chuyện gì hả?" Lâm Tuyết suy nghĩ một chút, hình như thứ duy nhất có thể khiến Vân Đóa đau lòng chỉ có Lương Thiên Dật. Cô liền hỏi dò: "Có phải em cãi nhau với Lương Thiên Dật không?"

"Hu hu hu, hu hu hu..." Cuối cùng Vân Đóa khóc thành tiếng, quả thực là khóc lóc kể lể: "Em... hu hu..."

Cô bé luôn khóc, Lâm Tuyết hoàn toàn không nghe được rõ cô đang nói gì. Thật ra, Vân Đóa cũng không nói gì thêm, chỉ  khóc lóc. "Vân Đóa? Em ở đâu? Nói cho chị biết em đang ở đâu?"

Khóc nửa ngày, Vân Đóa mới thút tha thút thít nói đứt quãng: "Em... ở trước cửa ... Lương gia!"

"A!" Có phải cô bé lại bị ngăn ở ngoài cửa không cho vào hay không? Lâm Tuyết vội nói: "Đừng khóc, em đợi ở đó đừng di chuyển! Chị lập tức qua đó!"

*

Lâm Tuyết xin phép Lương thủ trưởng, nói Vân Đóa lại bị anh cả hắn ức hiếp, cô bé đang ngồi khóc ở cửa lớn nhà hắn, cô muốn qua đó xem sao.

Lương Tuấn Đào rất bất mãn: "Sao thích khóc vậy chứ? Chẳng trách anh cả chán cô ta!" Đàn bà khóc lóc  thật mệt chết người, Lương Tuấn Đào hiện tại hơi hiểu ra vì sao anh mình tình nguyện giữ Lâm Á Linh lại bên cạnh, ít nhất Lâm Á Linh cũng không nhiều  nước mắt như vậy!

Lâm Tuyết trừng hắn một cái, hỏi: "Có cho phép nghỉ hay không?"

Hắn quả thực không tình nguyện để cô rời khỏi tầm mắt mình, nhưng hắn bị quân vụ quấn thân, thật sự không có thời gian cùng cô đi an ủi cô gái làm từ nước kia! Lương Tuấn Đào bất đắc dĩ đành gọi Triệu Bắc Thành tới, hắn dặn dò anh ta: "Cậu cùng chị dâu về nhà, chú ý, phải toàn tu toàn vĩ (1) trở về, thiếu một sợi tóc, cậu đừng về gặp tôi!"

(1)     Toàn tu toàn vĩ:  toàn - đầy đủ, tu – râu ria, vĩ – lông . Đại khái ý Lương thủ trưởng là phải “toàn vẹn trở về “

*




Đã sửa bởi vann8989 lúc 13.07.2014, 22:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Sabrina76, Tiểu Bình Nhi, Tthuy_2203, bubenoluz, fifint, pekjen, tuyet tinh coc, vittm, vuthuhang95
     
Có bài mới 05.08.2014, 10:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 24.1 - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THANKS FOR READING  :iou:


Sr m.n vì giờ mới post tiếp :(

Chương 24.2


Đối với việc Lương thủ trưởng cử binh lực bảo vệ mình, Lâm Tuyết thấy rất phiền, cô có cảm giác đến cả không gian và  tự do cá nhân tối thiểu cũng không có. Nhưng  nếu từ chối để Triệu Bắc Thành hộ tống, Lương Tuấn Đào sẽ không cho cô rời quân khu, chẳng còn cách nào nữa, dưới cường quyền , yếu binh chỉ có thể thỏa hiệp.

May mắn thay, Lương Tuấn Đào cho phép Lâm Tuyết tự mình lái xe, như vậy cô không cần phải mặt đối mặt với những sĩ quan và binh lính kia từng giờ từng phút nữa. Thật ra Lâm Tuyết đâu biết, Lương Tuấn Đào làm vậy vì không thích cô  gần đàn ông khác quá thôi, kể cả Triệu Bắc Thành - tâm phúc của hắn cũng không phải ngoại lệ.

Lâm Tuyết nhanh nhẹn khởi động chiếc Ferrari      Lương Tuấn Đào tặng mình rời khỏi quân khu, khoảng chừng nửa giờ sau, xe đã về đến Lương gia.

Quả nhiên, xa xa đã bắt gặp Vân Đóa ngồi ở bồn hoa trước cửa nhà họ Lương, cô bé cúi đầu, chỉ thấy được đôi vai gầy yếu, hẳn vẫn đang khóc.

Dừng xe lại, Lâm Tuyết bước nhanh qua, cô khom người kéo tay Vân Đóa, hỏi: "Sao rồi? Đã xảy ra chuyện gì hả?"

Vân Đóa nghe thấy tiếng cô liền ngẩng đầu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầm đìa nước mắt, khóc đến rối tinh rối mù.

"Sao em lại khóc thành thế này?" Lâm Tuyết hỏi: "Lại bị đuổi ra à?"

Vân Đóa lắc đầu, một lúc lâu sau mới nghe thấy cô bé nghẹn ngào thốt lên: "Anh ấy, anh ấy bảo . . . để em, em và Lâm Á Linh cùng . . . chung sống hoà bình! Còn bảo ... em chỉ là tình nhân của anh ấy. . . Hu hu. . ." Nói xong lời cuối, cô bé lại  khóc không thành tiếng, có thể thấy đang đau lòng tới cực điểm.

Hóa ra là vậy! Lâm Tuyết cảm thấy Lương Thiên Dật quá mức rồi! Nếu anh ta không thể chấp nhận Vân Đóa  lần nữa thì có thể từ chối cô bé chứ tại sao lại nói ra yêu cầu quá đáng trên? Bảo Vân Đóa chung sống hòa bình với Lâm Á Linh ư? Đây là niên đại nào chứ? Chẳng lẽ anh ta muốn thê thiếp cùng phòng à?

Vân Đóa đáng thương nên mới khiến người đàn ông kia được đằng chân lâng đằng đầu!

Lâm Tuyết không nói gì thêm, cô kéo Vân Đóa, lấy khăn ướt từ trong túi ra, giúp cô bé lau sạch khuôn mặt nhỏ nhắn đã khóc đến mức dơ hết, "Người đàn ông kia nếu còn chút lương tâm đã  không để em ngồi một mình ở cửa khóc thành thế này! Sao em không ngẫm lại, trái tim anh ta ác như vậy thật ra là vì. . ." Lâm Tuyết ngừng một chút, đối với  Vân Đóa mà nói, tuy cảm thấy sự thật có hơi tàn nhẫn, nhưng cô phải để cô bé thấy rõ sự thật, tránh tiếp tục tổn thương tới người vô tội hết lần này đến lần khác. Cô đành nhẫn tâm, nói rõ cho Vân Đóa biết: "Vì hiện tại anh ta không yêu em! Nếu anh ta yêu em thì  không cần tổn thương em như vậy, càng không nỡ khiến em đau lòng như vậy!"

Anh ta không hề yêu cô! Tin này làmVân Đóa đau long hơn! Bản thân cô biết phần lớn những gì Lâm Tuyết nói là sự thật, có điều  cô không chịu đối mặt với hiện thực mà thôi! Trong mắt Lương Thiên Dật, cô không còn thấy nhu tình lưu luyến từng có trước kia, chỉ thấy sự lãnh khốc coi thường và giọng điệu mỉa mai tàn nhẫn.

"Đừng buồn nữa, vì người đàn ông như vậy. . . Không đáng đâu!" Lâm Tuyết cầm bàn tay bé nhỏ, nói: "Đi thôi!"

Vân Đóa hoang mang lo sợ, cô không biết mình nên làm thế nào để có thể khôi phục được tình cảm 2 năm trước giữa mình và Lương Thiên Dật,  để anh ta không đối xử lãnh khốc tàn nhẫn với cô, dù phải đổi bằng tính mạng mình, cô cũng vui lòng!

"Đừng nghĩ ngợi gì!" Lâm Tuyết hiểu tâm tình Vân Đóa, bởi bản thân cô đã từng trải qua. Cô đưa cho cô bé một chiếc khăn tay, ấm áp nói: "Tự em lau đi! Chúng ta lên xe nào!"

*

Hai người bước vào quán cà phê lần trước tới chơi, Lâm Tuyết kéo Vân Đóa ngồi xuống, gọi hai ly sữa nóng và mấy đĩa bánh kem vừa ra lò.

Vân Đóa đã ngừng khóc, nhưng giữa chừng vẫn bật ra tiếng nấc nghẹn ngào, cánh mũi hồng hồng, ánh mắt như tiểu bạch thỏ.

"Chị mua quà sinh nhật cho Thư Hoa rồi nhưng lại không có thời gian đích thân tặng anh ấy, em giúp chị chuyển tới anh ấy nhé!" Lâm Tuyết lấy ra một hộp trang sức, đặt lên bàn trà.

Vân Đóa kéo qua, mở ra liền thấy chiếc kẹp cà vạt màu vàng nạm kim cương đẹp đẽ,  trên khuôn mặt nhỏ nhắn khổ sở hé ra một nụ cười nhợt nhạt: "Thật là đẹp! Nhất định anh trai sẽ thích!"

"Thích là được rồi!" Lâm Tuyết thấy sắc mặt cô bé dần dần sáng lên, rõ ràng đã thoát khỏi cảm giác đau lòng muốn chết, trong lòng cô cảm thán: quả thật Vân Đóa khác mình. Dù lúc ấy khóc rất thương tâm, như đứa trẻ bị mất kẹo, nhưng chỉ chốc lát sau, cô bé đã có thể dứt bỏ chuyện kia rồi, không giống bản thân cô, đoạn thời gian bị Mạc Sở Hàn phản bội và  thương tổn, mỗi ngày cô đều sống trong mây đen mù sương.

"Anh trai sẽ tới đây ngay lập tức! Em cầm nó giao tận tay anh ấy, nhất định anh ấy sẽ vui!" Vân Đóa cười ngọt ngào, nhưng do khóc khá lâu , theo phản xạ có điều kiện lại nấc lên một tiếng.

"Cái gì cơ?" Lâm Tuyết giật mình, hỏi: "Anh trai em tới ngay tức thì  à? Sao anh ấy biết chúng ta ở trong này?"

"Lúc đi trên đường, em đã gửi tin nhắn cho anh ấy!"  Vân Đóa nói xong, thấy Lâm Tuyết như có chút không vui, cô bé vội vàng nói: "Rất xin lỗi chị! Em đã không được sự đồng ý của chị trước, vì anh trai bảo, đợi khi chị tặng quà, nhất định phải báo với anh ấy, nếu không anh ấy sẽ không vui!"

Lúc anh trai không vui, cô bé cũng không vui! Vân Đóa hy vọng tâm tình anh trai tốt lên, mà người duy nhất có thể khiến tâm tình anh ta phấn chấn cũng chỉ có Lâm Tuyết.

Thấy Vân Đóa thấp thỏm, Lâm Tuyết không đành lòng trách mắng cô, chỉ nhàn nhạt nói: "Quà chị đã đưa em, em chuyển cho Thư Hoa đi!"

"Chị phải đi sao? Chờ một chút! Anh em lập tức sẽ đến!" Vân Đóa nóng nảy, vội vàng ngăn lại.

Lâm Tuyết đứng dậy, "Trong quân khu còn có việc bận, chị chỉ xin nghỉ vài giờ, phải mau về thôi!"

Cô vừa quay đầu đã bắt gặp Vân Thư Hoa đang đến, quả là đúng lúc.

"Tuyết, " Vân Thư Hoa vẫn ôn nhuận nho nhã như trước, chưa nói đã cười, hương vị thập phần lịch sự."Anh đến trễ rồi!"

Lâm Tuyết không ngờ người đàn ông này tới đúng lúc như vậy, cô hạ mắt, không nói gì.

"Anh, anh  xem đây là quà chị Lâm Tuyết tặng sinh nhật anh đó!" Vân Đóa như hiến vật quý đưa kẹp cà vạt đến trước mặt Vân Thư Hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên hỏi hắn: "Đẹp không?"

Vân Thư Hoa nhìn món trang sức trong hộp quà, anh ta nhận lấy, nhưng vẫn quan sát khuôn mặt em gái, giọng nói nhu hòa  có chút lạnh ý: "Em lại khóc sao?"

Vân Đóa vội vàng cúi mặt, không hé răng.

Đôi mắt đẹp hiện lên rối rắm, thấy em gái khổ sở vì tình, Vân Thư Hoa đau lòng mà không biết làm sao. Một tay anh ta cầm hộp trang sức Lâm Tuyết tặng, một tay kéo Vân Đóa qua, dịu dàng khuyên nhủ: "Nghe lời anh, sau này không được tới Lương gia tìm anh ta nữa!"

"Ừm!" Ngoài sự dự đoán của hai người, Vân Đóa gật đầu đáp lại rất sung sướng. "Sau này em không tới  Lương gia tìm anh ấy nữa!" Nói xong,  cô dường như rất chật vật, cắn cắn môi, nói tiếp: "Tay chân em vụng về, không chừng thấy em anh ấy sẽ thêm tức giận, tâm tình không tốt đối với thân thể Thiên Dật mà nói lại càng không tốt!"

". . ." Hóa ra đây là nguyên nhân a! Lâm Tuyết và Vân Thư Hoa nhất thời đều tỏ ý không biết nói gì thêm.

"Lâm Tuyết, ba ngày tới chính là tiệc sinh nhật của anh trai em, chị có thể đến tham dự không? Em với chị cùng đi!" Vân Đóa vứt bỏ vấn đề khiến cô vừa rối rắm vừa đau khổ, ngược lại chuyển lực chú ý sang những chuyện khác.

Thoạt nhìn Vân Đóa dường như hồn nhiên nhược trí, thật ra bọn họ đâu biết, đây là phản ứng bảo vệ tinh thần theo bản năng của người bệnh. Trong trí nhớ Vân Đóa có một đoạn trống, ghi lại ký ức bi thảm thống khổ nhất cô từng trải qua, hiện giờ đoạn trí nhớ ấy đã bị chính cô xé rách. Cô hoàn toàn không nhớ trước khi xuất ngoại mình đã trải qua việc gì, càng không nhớ nổi vì sao mình  muốn xuất ngoại!

Để tránh bị suy sụp, hệ thần kinh bản thân có năng lực bảo vệ, quên đi chuyện quá đau khổ!

Tinh thần Vân Đóa đau ốm chưa khỏi hẳn, hôm nay khóc lóc thảm thiết khiến tâm hồn bị thương nghiêm trọng, nguyên khí tổn thương nặng nề. Tình cảm đối với Lương Thiên Dật rơi vào tuyệt vọng, cô bắt đầu giống hai năm trước, khóc xong một hồi liền lựa chọn che đậy đoạn ký ức về người đàn ông khiến cô đau lòng muốn chết. ( khổ rồi, đợt rét đậm của Lương đại thiếu đã tới! )

Bất kể thế nào, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Vân Đóa thuần khiết khờ dại chẳng giống cô gái thất tình đau thương buồn bã không phấn chấn, Lâm Tuyết rất vui mừng. Nhưng nguyện vọng kia cô khó có thể trả lời thuyết phục, bởi cô thực sự không muốn có bất kỳ dính dáng dư thừa nào cùng Vân Thư Hoa nữa.

"Mấy ngày nay trong quân khu thật sự nhiều việc! Nếu không phải chị nghe thấy em khóc đến mức thương tâm trong điện thoại, lo  em gặp chuyện không may thì ngay cả thời gian xin nghỉ cũng không xin được đâu!" Lời Lâm Tuyết cũng không hoàn toàn là biện lý do, cô quả thực rất bận. Buổi chiều ở quân khu có việc, sáng mai cần theo Lương Tuấn Đào đến quân bộ mở hội nghị sớm, còn đáp ứng yêu cầu của Bùi Hồng Hiên tham gia thẩm vấn nữ gián điệp Duẫn Lệ Na mang tên giả Hoàng Y Na. Hơn nữa, ngày mốt chính là sinh nhật Lương Thiên Dật. . .

Vân Đóa còn muốn nói thêm, Vân Thư Hoa liền cản cô, khuôn mặt đẹp  hơi hơi thất vọng, anh ta nói: "Thôi!"

Anh ta rất hiểu, cố ép thì dưa không ngọt. Nếu Lâm Tuyết không bằng lòng, cưỡng ép cũng có ý nghĩa gì đâu? Trong lòng  ảm đạm uể oải, anh ta không biết phải làm thế nào thì quan hệ giữa mình và Lâm Tuyết mới khôi phục được sự tín nhiệm, tin cậy trước kia.

Bước chân Lâm Tuyết có chút gấp gáp nên hộp trang sức trong túi áo khác bị rơi ra. Cô vội cúi xuống nhặt, kết quả chưa gì đã xuất hiện bàn tay to khác đoạt trước một bước, nhặt  hộp trang sức kia lên.

"Đó là của tôi!" Lâm Tuyết vội vàng lên tiếng, cô ngẩng đầu vừa lúc bắt gặp gương mặt tuấn tú quen thuộc đến mức có chút xa lạ -- là Mạc Sở Hàn! Cô không thể tưởng được hắn sẽ tới nơi này! Ổn định tinh thần, Lâm Tuyết trầm mặt, cô  lập lại lời mình lần nữa: "Đó là của tôi!"

Mạc Sở Hàn cầm hộp trang sức nhưng  không có ý trả vật về cho chủ, đôi mắt u lãnh chuyển sang Vân Thư Hoa, ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc hộp có bề ngoài thoạt nhìn giống nhau như đúc trên tay đối phương. "Sao? Ở đây tổ chức hoạt động gì à? Thấy ai cũng có vật kỷ niệm nhỉ?"

Khuôn mặt Lâm Tuyết ửng đỏ, hai chiếc kẹp cà- vạt đều cùng thương hiệu, đương nhiên hộp đựng bên ngoài giống nhau như đúc rồi! Nhưng đây là chuyện của cô, cô không cho rằng Mạc Sở Hàn có quyền được hỏi. "Xin anh trả lại đồ cho tôi! Bởi anh không có phần!"

Mạc Sở Hàn bắt đầu nổi giận, chẳng qua hắn không phát tác ngay tại chỗ mà kiềm chế lửa nóng, bước đến trước mặt Vân Thư Hoa, nhướng mày hỏi: "Cầm trong tay cái gì thế?"

Vân Thư Hoa lui về sau một bước, đề phòng bị cướp liền vội giấu chiếc kẹp cà vạt kia đi, khi đã chắc chắn không bị Mạc Sở Hàn cướp mất, lúc này anh ta mới hơi hơi đắc ý khoe khoang đáp lời: "Sinh nhật tôi, Lâm Tuyết đặc biệt tặng quà sinh nhật!"

Không thể phủ nhận, Mạc Sở Hàn đã bị vẻ mặt đắc ý của anh ta tổn thương, đôi mắt đẹp dấy lên ngọn lửa phẫn nộ, hắn cười nhạt khinh thường: "Thứ đồ rách mà cũng đáng cao hứng đến thế à?" Nói xong, hắn mở hộp trang sức trên tay mình ra, nhìn thấy bên trong đặt một cái kẹp cà vạt, hắn ngẩn ngơ, muốn lấy ra.

"Đừng chạm vào!" Lâm Tuyết đi tới, khuôn mặt như bao phủ sương lạnh, cô lần nữa ra lệnh: "Xin trả lại đồ cho tôi!"

Mạc Sở Hàn hừ lạnh một tiếng, lấy kẹp cà- vạt ra, sau đó vứt hộp dưới chân, hắn đi về phía trước một bước cố ý đạp vỡ nó. "Đây là chuẩn bị cho Lương Tuấn Đào sao?"

Thấy Mạc Sở Hàn giơ kẹp cà vạt ra quơ quơ, Vân Thư Hoa giật mình không nhỏ, anh ta nhanh chóng lấy cái của mình ra,  so sánh một chút, kiểu dáng  giống nhau kinh người.

"Ha ha. . ." Mạc Sở Hàn cười ha ha, trào phúng  nói: "Là song thai à? Sao bộ dạng giống vậy? Cô lấy từ chỗ bán sỉ đồng nát nào thế?"

Lâm Tuyết đâu ngờ việc mình lo lắng nhất kết quả vẫn xảy ra! Đều do tên du côn Lương Tuấn Đào kia mới trở thành như bây giờ. Cô hơi ngượng ngùng, vẫn giải thích một câu: "Hai chiếc kẹp này cùng thương hiệu, nhưng kiểu dáng không hoàn toàn giống nhau! So sánh cẩn thận, có thể nhìn ra khác biệt!"

"Cắt!" Mạc Sở Hàn dứt khoát ném cái kẹp cà vạt kia vào Vân Thư Hoa, hắn khinh miệt nói: "Hàng này số lượng bán sỉ giá rẻ mà mày cầm coi như  bảo bối! Mày rất thích à? Còn sợ tao cướp hả? Cái này cũng tặng mày nốt! Cho dù cô ta cho tao, tao cũng không muốn!"

Vân Thư Hoa cầm hai chiếc kẹp, khuôn mặt tuấn tú lúc đỏ lúc trắng. Một lúc lâu sau anh ta mới nâng mắt hỏi Lâm Tuyết như cô gái xấu hổ: "Cái này là tặng ai? Lương Tuấn Đào à?"

Lâm Tuyết lắc đầu, đáp: "Cái này em chuẩn bị tặng Lương Thiên Dật! Ngày mốt là sinh nhật anh ấy!"

"Ừ, " Vân Thư Hoa gật gật đầu đã hiểu, anh ta đi đến cạnh Lâm Tuyết, đưa chiếc kẹp cho cô. Đồng thời nở nụ cười cái ôn nhã: "Đừng có làm mất nữa!"

"Cám ơn!" Lâm Tuyết cầm lại chiếc kẹp bị mất, có tí phức tạp khác thường với Vân Thư Hoa. Anh ta vẫn vậy, bất kể lúc nào cũng tôn trọng cảm thông cho cô, vĩnh viễn không cố ý gây khó khăn cho cô.

"Giữa chúng ta  còn phải dùng từ cảm ơn sao?" Trên môi Vân Thư Hoa là ý cười ấm áp, anh ta chăm chú nhìn vào mắt cô đưa tình ẩn tình: "Tuyết, đừng nói lời khách khí với anh!"

Mạc Sở Hàn thấy hai người  quả thực như là liếc mắt đưa tình với nhau, hắn không khỏi phẫn nộ. Liền tiến lên đẩy Vân Thư Hoa một cái rồi mắng chửi: "Bớt ghê tởm đi! Mày đắc ý cái gì? Tao cảnh cáo mày, nếu tao muốn mạng mày, Lý Văn San cũng không bảo vệ nổi!"

Vân Thư Hoa lạnh lùng nhìn hắn, không nói gì.







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Boolazy, Quả Su Su, Sabrina76, Tiểu Bình Nhi, Tthuy_2203, bubenoluz, huyen huyen, kellytrangdao, nguyennga2003, pekjen, que.nguyen, vittm, vuthuhang95
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gia ky pham, Saudaunho và 238 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.