Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Khách Qua Đường Vội Vã - Phiêu A Hề

 
Có bài mới 07.07.2014, 19:08
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.10.2012, 10:06
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 340
Được thanks: 1139 lần
Điểm: 18.83
Có bài mới [Hiện đại] Khách Qua Đường Vội Vã - Phiêu A Hề - Điểm: 9
KHÁCH QUA ĐƯỜNG VỘI VÃ

images


Tác giả: Phiêu A Hề
Người dịch: Diệp Tử
Nhà xuất bản: NXB Văn Học
Phát hành: Cẩm Phong
Số trang: 470 (quyển 1), 454 (quyển 2)
Giá bán: 9.000VNĐ (quyển 1), 92.000 VNĐ (quyển 2)




Giới thiệu
Em đứng đây giữa phố phường đông đúc
Người với người hối hả bước đi.
Anh là ai giữa biển người trên phố
Là một nửa hay chỉ khách qua đường
Vội vã đến vội vã đi, lướt qua đời em
Để sớm mai kia giật mình thức giấc
Em biết rằng anh vẫn mãi đợi em.

Cuộc đời con người thực ra giống như một lữ quán mà chúng ta là chủ, ngày ngày đều nhìn thấy những người qua đường thần sắc mệt mỏi, đến đến đi đi vội vã. Có người chỉ ở lại một đêm, ăn một bữa cơm rồi rời khỏi, sau này chẳng còn cơ hội gặp lại, thậm chí có người chỉ dừng lại hỏi đường rồi đi ngay. Cũng có những người quay trở lại, nhưng lữ quán vẫn mãi là lữ quán, họ vẫn phải rời đi. Sau đó lại có những lớp người khác, bề ngoài  thay đổi nhưng vẫn cứ như vậy, lặp đi lặp lại thành một vòng tuần hoàn, con người thì ngày quay ngày dần dần già đi. Chúng ta chẳng bao giờ biết được hôm nay ai sẽ đến, ngày mai ai sẽ đi, ai sẽ là người ở lại.



PS: Mình post tiểu thuyết này lên diễn đàn chưa được sự cho phép của tác giả và nhà xuất bản nên nếu mọi người có điều kiện thì hãy mua sách giấy để ủng hộ tác giả và nhà xuất bản các bạn nhé!!!



Đã sửa bởi huyentranght lúc 23.11.2014, 00:22, lần sửa thứ 4.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn huyentranght về bài viết trên: Mộ Anh Lạc, meo lucky
     

Có bài mới 07.07.2014, 19:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.10.2012, 10:06
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 340
Được thanks: 1139 lần
Điểm: 18.83
Có bài mới Re: Hiện đại - Khách Qua Đường Vội Vã - Phiêu A Hề - Điểm: 11
Chương 1

Thứ Hai là ngày dễ phát sinh sự cố ngoài ý muốn nhất.

Thẩm An Nhược chỉ thích sóng yên biển lặng, ghét những sự việc bất ngờ, vì thế cô rất ghét ngày thứ Hai. Ngay sáng hôm đó đã có quá nhiều việc linh tinh tới cùng một lúc, có cuộc điện thoại khiếu nại của nhân viên, có người phòng khác tới chỗ cô than phiền, lại bị tổng giám đốc Tiền gọi tới nói chuyện nửa tiếng đồng hồ, lúc cô có thể thở phào trở về chỗ ngồi, bắt đầu công việc hằng ngày của mình, vừa mở hòm thư thì đã thấy một đống thư chúc mừng, lại càng ngạc nhiên hơn nữa khi nhìn thấy quyết định bổ nhiệm. Trên đó viết: “Hôm nay bổ nhiệm Thẩm An Nhược vào vị trí trưởng phòng kế hoạch chịu trách nhiệm duy trì và bố trí công việc, nguyên trưởng phòng kế hoạch XXX sẽ có sự sắp xếp khác”, đọc đến đây không kìm được cô hít sâu một hơi.

Kỳ thực tuần trước chủ tịch và tổng giám đốc đã triệu tập cô tới nói chuyện, chỉ là không ngờ lại nhanh như vậy, thăng chức trong khi nguyên trưởng phòng còn chưa chính thức điều chuyển đi.

Có người thật lòng chúc mừng, có người lại chỉ là giả bộ, có người coi như không có chuyện gì, cũng có người tuần trước còn nắm tay cô đi trên đường như chị em tốt, giờ đây lại coi cô như vô hình. Thẩm An Nhược cảm thấy bối rối, may sao đã sắp tới giờ họp.

Cuộc họp liên quan đến phương án kiểm tra sát hạch hằng năm, thảo luận rất lâu mà chưa thể nào thống nhất ý kiến, đành nghỉ giải lao một lúc. Cánh đàn ông đều qua phòng nghỉ để hút thuốc, nói mười phút nữa mới quay lại, chỉ còn Thẩm An Nhược là con gái nên đành vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại đầu tóc và trang phục.

Nhà vệ sinh tầng mười hai đang sửa chữa, vì thế phải xuống tầng mười một. Căn phòng này và phòng trang điểm phía bên ngoài thông nhau, không có tường cách âm. An Nhược đang định bước ra, không ngờ lại nghe thấy bên ngoài có một giọng nói rất to đang nhắc đến tên mình, cô đột ngột dừng bước, nghĩ thế nào lại quay trở vào.

“Cô nhìn thấy tập tài liệu màu đỏ mới chuyển đến chưa? Thẩm An Nhược, hóa ra là cô ta.”
“Ôi, nhìn thấy rồi, lão béo Thái Nhất Tường phen này chắc tức ói máu mà chết. So với lão, người ta tư chất sáng ngời, lại là phụ nữ, trực tiếp đứng trên đầu lão, ha ha, chúng ta lại sắp có trò hay để xem rồi đây.”

“Chậc, người phụ nữ đầu tiên leo lên được tầng lớp lãnh đạo của Chính Dương đấy. Thẩm An Nhược mặc dù danh tiếng không thua kém ai, nhưng cũng chưa biết năng lực thật sự được mấy phần nữa.”

“Người ta làm gì có chống lưng.”

“Gia đình cô ấy rất bình thường, cha mẹ cũng không ở thành phố này. Chồng cô ấy chẳng phải đã mở một công ty nhỏ sao, tốt thế cơ mà?”

“Ôi, cô giả bộ ngốc đấy à? Cha chồng người ta không phải là chủ tịch hội đồng quản trị của An Khải – ngài Trình Hưng Hoa sao, chú của người ta cũng chính là ngài Trình Trấn Hoa của thành phố chúng ta đó.”

“Hả, thật vậy? Giờ tôi mới biết đấy. An Khải ở thành phố W mà, vậy chồng cô ấy mở công ty ở đây làm gì nữa?”

“Ôi, đó không phải là kiểu công tử nhà giàu rảnh rỗi sinh nông nổi, thiên hạ đồn rằng anh ấy tay trắng lập nghiệp đó.”

“Hừm, không biết chừng lại là do tranh quyền đoạt lợi bị thất bại mà thôi. Người nhiều tiền lúc nào chẳng có những chuyện đó, huống hồ lại là những kiểu nhà giàu mới nổi như thế này.”

“Ừm, cô nói cũng có lý. Tổng giám đốc An Khải bây giờ là Trình Thiếu Khanh, con trai cả của nhà họ Trình, chồng của Thẩm An Nhược là thứ hai. Đúng rồi, cô biết Trình Thiếu Khanh lấy ai không? Cũng là tiểu thư của một gia đình nào đó. Các cô nói xem cậu hai của nhà họ Trình lấy một cô gái không có tiền cũng chẳng có thế lực như thế về nhà, không phải là đã tự vứt bỏ thể diện của chính mình hay sao?”

Bên ngoài rộ lên tiếng cười rúc rich, giọng của một người thứ ba cũng chen vào: “Nhìn các cô kìa, thật đúng là chưa biết chuyện gì đã nói, chỉ cần có tiền là được rồi, quan tâm là gì mấy chuyện khác chứ.”

“Lấy người có tiền sẽ như thế nào nhỉ, tiền và tình cảm luôn tỉ lệ nghịch với nhau mà.”

“Cô đang đố kị đấy à, làm sao mà biết người ta có hạnh phúc hay không chứ?”

“Sao mà lại không biết? Tuần trước chúng tôi ngày nào chả phải ở lại công ty làm thêm giờ, thế mà tối tối vẫn thấy Thẩm An Nhược ở công ty, cô thử nói xem nếu tình cảm vợ chồng còn tốt đẹp thì sao phải thế? Còn nữa, Thẩm An Nhược gần đây hình như đang ở trong căn hộ khu Ngân Anh gần công ty chúng ta, chưa biết chừng hai người bọn họ đã ở riêng rồi. Ôi, những người trẻ bây giờ, mới kết hôn được có vài ngày mà.”

“Ôi!”

“Hả?”

“Đúng là như thế đấy.” Bên ngoài lại rộ lên những tiếng kêu kinh ngạc.

Thẩm An Nhược vô cùng hối hận vì ngay từ đầu không bước ra ngay, giờ đi không được mà ở lại cũng không xong, chỉ biết cầu cho đám bà tám ngoài kia nhanh chóng kết thúc câu chuyện càng sớm càng tốt. cô không thể ngờ rằng có một ngày mình lại trở thành đề tài nóng để mang ra bàn tán hệt như những ngôi sao nổi tiếng, chỉ biết dở khóc dở cười.
Buổi chiều công ty có khách quý đến thăm.

Với chức vụ là trưởng phòng mới được bổ nhiệm, được cử đi dẫn đoàn tới từng bộ phận của công ty thăm hỏi, Thẩm An Nhược cùng cả đoàn lãnh đạo đứng chờ trước cửa lớn của Chính Dương.

Phòng kế hoạch của tập đoàn Chính Dương kiêm luôn cả chức năng quản lý tuyên truyền điều lệ Đảng cho nhân viên và tổ chức công đoàn trong công ty, mang tiếng là một tổ chức có kết cấu đơn giản, hiệu quả cao, nhưng thực chất vẫn chưa phải là bộ phận bị giới hạn nhân lực nhiều nhất. An Nhược hôm nay cũng chính thức trở thành tổng bí thư của tập đoàn Chính Dương.

Đoàn khách chỉ có bốn người, không quá phô trương như dự đoán. Căn cứ theo lịch trình làm việc thì Chính Dương đã là doanh nghiệp cuối cùng trong số mười doanh nghiệp được ghé thăm.

Họ bắt tay, chào hỏi xã giao như thường lệ. bên phía tập đoàn Chính Dương có ngài Nghê – chủ tịch hội đồng quản trị, tổng giám đốc Tiền, phố tổng giám đốc Trương và Thẩm An Nhược. Phó chủ nhiệm Lâm – người đã quen mặt với Chính Dương lần lượt giới thiệu: “Đây là chủ nhiệm Tề Thiệu Đường, vị này là trưởng phòng Viên Kỷ Bình, còn vị này là trưởng phòng Giang Hạo Dương.” Ông vừa dứt lời thì chủ nhiệm Tề - người có dáng vẻ rất nghiêm túc nhưng lại vô cùng thân thiện – vừa bắt tay mọi người vừa cười lớn: “Chủ nhiệm Lâm, tôi và chủ tịch Nghê là bạn chiến đấu cũ.”

Trưởng phòng Viên cũng là một người quen của tập đoàn Chính Dương, còn trưởng phòng Giang – người được giới thiệu cùng với chủ nhiệm Tề mới được bổ nhiệm tới đây – thì vẫn còn rất trẻ, dáng người dong dỏng cao, vô cùng cân đối, từ đầu đến cuối vẫn không nói gì, chỉ mỉm cười, đứng giữa những vị quan chức bụng phệ đã quá trung niên đúng là chẳng khác nào thiên nga đứng giữa bầy vịt.

An Nhược đứng trước cửa phòng tiếp khách mời các vị lãnh đạo vào. Vì cô chỉ là người đi theo, lại là phụ nữ nên chỉ khẽ gật đầu với từng vị chức không bắt tay, ở những thành phố phía Bắc, trên thương trường hay quan trường vẫn còn giữa quan niệm truyền thống về khoảng cách nam nữ.

Tới lượt trưởng phòng Giang, có lẽ hành động của An Nhược hơi quá đà khiến cho đối phương hiểu nhầm, tưởng cô đưa tay ra bắt, vì thế bèn khẽ cầm lấy tay cô. An Nhược không lường trước được việc này, bất ngờ nên vội vã rút tay ra, tự dưng hơi lúng túng. May mà lúc đó mọi người đều đã yên vị trong phòng nên cũng không ai để ý tới.

Nửa tiếng sau An Nhược có việc rời khỏi phòng họp, thực ra lúc đó cũng không có việc gì của cô nữa. Vừa quay về phòng, cô gái tên Tùng Việt Việt mới mang trà cho phòng họp đã thò đầu vào, vẻ mặt rất nghiêm trọng: “Chị Thẩm, chị Thẩm, vị trẻ nhất trong đoàn khách hôm nay đang đảm nhiệm chức vụ gì vậy? rất đẹp trai, dáng cũng đẹp nữa. lúc cười lại còn có nét giống Kim Thành Vũ.”

“Tùng à, em vào đó được tổng cộng mấy giây thế? Khả năng quan sát chẳng tồi chút nào. Để phát huy được hết năng lực của em chưa biết chừng phải điều tới ban tiếp tân của công ty thử làm ba tháng xem sao.”

“Đừng mà, chị Thẩm tốt bụng xinh đẹp.” Cô gái họ Tùng làm bộ mặt vừa vô tội vừa đáng thương, “Mà nhìn thấy trai đẹp tâm trạng bỗng tốt lên hẳn, tự nhiên công việc lại hiệu quả hơn.”

“Giờ tâm trạng em đang tốt, làm việc hiệu quả rồi, vậy nên trước khi tan làm nộp cho chị bản kế hoạch về hoạt động liên hoan cuối năm của nhân viên nhé?”

“Chị Thẩm, đừng hành hạ cấp dưới bọn em như thế chứ!” Cô nàng kêu lên như bị chọc tiết.
Thái Nhất Tường từ phía sau máy tính ngẩng đầu lên, có vẻ mất kiên nhẫn: “Tùng Việt Việt, cô kêu cái gì thế, mạch suy nghĩ của tôi bị cô phá ngang rồi. Cô có thể giữa yên lặng một chút được không?”

Xung quanh im ắng hẳn, bầu không khí bỗng chốc trở nên hơi căng thẳng. Thái Nhất Tường cúi đầu tiếp tục hõ bàn phím, Thẩm An Nhược thấy Tùng Việt Việt định mở miệng nói tiếp bèn ngăn lại: “Nhanh làm việc đi, trước trưa mai nộp cho chị đấy.” Tùng Việt Việt lè lưỡi, hướng ngón tay giữa về phía Thái Nhất Tường. An Nhược mím môi cố nén cười trừng mắt nhìn, cô nàng cười đáp trả rồi cũng ngoan ngoãn trở về chỗ của mình.

Gần tới giờ tan làm, cô nhận được điện thoại của phó tổng giám đốc Trương: “An Nhược, đặt cho chú một bàn ở khách sạn trung tâm thành phố, khoảng mười người, là những người có mặt hôm nay. À, mà cháu cũng đi nhé?”

An Nhược im lặng vài giây, cuối cùng cũng mở lời: “Chú Trương, cháu có thể…”

“Tất nhiên là cháu phải đi rồi, đừng ngốc thế. Thật ra chỉ là một bữa cơm đơn giản thôi, chủ nhiệm Tề, tổng giám đốc Nghiêm và chú đêu là đồng đội cùng lên rừng xuống biển năm xưa, rất lâu rồi chưa gặp lại, gặp được ông ấy hôm nay thật sự là niềm vinh hạnh cho chúng ta. Chủ nhiệm Lâm và trưởng phòng Viên cháu đều biết cả rồi, đều là những người rất thân thiện. Được rồi, cứ thế nhé!” An Nhược cúp máy rồi ngẩn ra một lúc, thấy hơi khó xử.

Không khí của bữa tối hôm đó rất vui vẻ, rượu vẫn chưa mời hết được một vòng, mọi người trong bàn ăn đã bắt đầu lần lượt kể chuyện cười, sáng tác những mẩu truyện ngắn, hồi tưởng lại chuyện cũ, nói những câu trên trời dưới đất. An Nhược được đặc cách không phải uống rượu, chỉ dùng một lý nhỏ nước hoa quả. Gần đây cô bị đau dạ dày, cả một bàn đầy hải sản chỉ ăn chút xíu mà vẫn có cảm giác nuốt không trôi.

Cô nghe thấy chủ nhiệm Lâm nói: “Tiểu Thẩm hôm nay ăn ít quá. Trưởng phòng Giang, cậu ngồi vị trí thuận tiện nên để ý chăm sóc đến cô ấy nhiều một chút.”

Cả bàn ăn cười rộ lên, trưởng phòng Giang bị chỉ đích danh ngoảnh mặt về phía An Nhược mỉm cười, dùng đũa chung gắp một miếng thịt lợn hầm lớn bỏ vào bát của cô.

An Nhược gật đầu cảm ơn, nghe thấy trưởng phòng Viên nói: “Ôi, sao trưởng phòng Giang lại gắp thịt mỡ cho phụ nữ thế kia? Phụ nữ bây giờ đều rất quan tâm chuyện giảm béo, nhà tôi ngày thường một miếng thịt cũng không dám ăn.”

“Anh lại không hiểu gì rồi, miếng má lợn này là thức ăn tốt nhất cho sắc đẹp, chứa rất nhiều collagen. Hơn nữa, Tiểu Nhược thon thả thế này, cần gì phải giảm béo chứ?”

Hai người này thật ra rất thân thiện, lúc đi tháp tùng An Nhược đã ngồi cùng mấy bữa, lần nào cũng chỉ cần đôi ba ly rượu là bắt đầu lôi những thanh niên trong bàn ra trêu chọc, thật sự không hề có ác ý gì. Nhưng hôm nay có người mới, lại không ngờ chủ đề câu chuyện chẳng hiểu sao nhằm đúng vào cô, An Nhược cảm thấy hơi khó chịu, ngẩng đầu lên thấy mọi người đều đang cười, đành đứng dậy mở lời: “Cháu mời các chú một chén ạ.”

Lúc này thì đến chủ tịch Nghê cũng phải lên tiếng: “Tiểu Nhược đổi rượu rồi hãy mời. Mặc dù chủ nhiệm Tề luôn bảo vệ cháu, nhưng đại diện cho tập đoàn Chính Dương chúng ta, lại là phụ nữ, phải thể hiện thành ý mới được.”

Một ly rượu vang được rót đầy. An Nhược nâng ly nói: “Cháu mời các chú, sau này xin được nhiều chỉ giáo hơn nữa, cháu xin phép cạn trước, các chú cứ tùy ý ạ.” Vừa mới uống vào, thực quản và dạ dày của cô như bị thiêu đốt, vậy mà ly rượu mới cạn lại nhanh chóng được rót đầy. Chén rượu này là để mời các vị lãnh đạo của Chính Dương, nhất định phải uống, phó tổng giám đốc Trương cũng mở lời: “An Nhược, cháu xem, cháu lạ không thành tâm rồi, mời chúng ta mà vội vàng quá, chủ nhiệm Tề lần đầu hạ cố đến thăm, vậy nên phải mời riêng chủ nhiệm Tề một chén mới được.”

Rồi lại nghe thấy chủ nhiệm Tề cười lớn: “Ôi dào, một chén là đủ lắm rồi. Lão Trương, các anh không cần nể mặt tôi mà hành hạ An Nhược thế đâu.”

Khách quý đã mở lời, cuối cùng Thẩm An Nhược cũng được đổi về nước hoa quả, nhưng uống ly rượu mời các vị lãnh đạo trong công ty xong cảm thấy vô cùng khó chịu, dạ dày của cô hình như bắt đầu biểu tình.

Phó chủ nhiệm Lâm cười: “Tiểu Nhược hôm nay quả thật tửu lượng không tồi, uống hai chén rồi mà sắc mặt vẫn không hề thay đổi. Chủ tịch Nghê, nhân viên của Chính Dương các ngài thật đáng nể.”

Thẩm An Nhược đành cười nói: “Chủ nhiệm Lâm khen làm cháu xấu hổ quá, thực ra cháu cố gắng lắm rồi, chắc cũng sắp say đến nơi đấy ạ.” Sau đó hướng về phía chủ nhiệm Tề khẽ gật đầu tỏ ý cảm ơn.

Chủ nhiệm Tề cũng cười: “Đồng chí nữ này phải được bảo vệ nhiều hơn, nếu không thì chúng ta thật chẳng đáng mặt nam nhi chút nào, chúng ta nhất định phải học tập quan điểm tiến bộ. À đúng rồi, An Nhược, trưởng phòng Giang đây cũng tốt nghiệp cùng trường đại học với cháu đấy, cháu có cảm thấy quen không?”

Thẩm An Nhược quay đầu nhìn trưởng phòng Giang ngồi cạnh mình, mỉm cười nói: “Anh Giang năm đó là học sinh ưu tú, nổi tiếng toàn trường vì văn võ song toàn, tất nhiên là cháu có nhớ.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn huyentranght về bài viết trên: meo lucky
     
Có bài mới 07.07.2014, 19:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.10.2012, 10:06
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 340
Được thanks: 1139 lần
Điểm: 18.83
Có bài mới Re: Hiện đại - Khách Qua Đường Vội Vã - Phiêu A Hề - Điểm: 11
Tiếp chương 1


Từ: Blog của Thẩm An Nhược
Chế độ xem: Không công khai


Hạ Thu Nhạn hôm qua đã trầm ngâm nói với mình qua điện thoại: Đời người cũng như một chuyến xe mà chúng ta là người cầm lái. Đời người cũng như một chuyến xe mà chúng ta là người cầm lái. Tới mỗi điểm dừng, luôn có người xuống xe, có người lên xe tiếp tục cuộc hành trình, được nửa đường lại rời khỏi, còn người đi cùng chúng ta tới điểm cuối cùng thật sự không nhiều, thậm chí là chẳng còn ai cả.

Đây thực ra là những câu văn được lưu truyền rất rộng rãi trên mạng, vốn mang đầy màu sắc cổ động, lại bị cô nàng đem ra để than vãn, trở thành quan niệm đầy bi ai về nhân sinh.

Còn bản thân mình thì nghĩ, cuộc đời con người thực ra giống như một lữ quán mà chúng ta là chủ, ngày ngày đều nhìn thấy những người qua đường thần sắc mệt mỏi, đến đến đi đi vội vã. Có người chỉ ở lại một đêm, ăn một bữa cơm rồi rời khỏi, sau này chẳng còn cơ hội gặp lại, thậm chí có người chỉ dừng lại hỏi đường rồi đi ngay. Cũng có những người quay trở lại, nhưng lữ quán vẫn mãi là lữ quán, họ vẫn phải rời đi. Sau đó lại có những lớp người khác, bề ngoài  thay đổi nhưng vẫn cứ như vậy, lặp đi lặp lại thành một vòng tuần hoàn, con người thì ngày quay ngày dần dần già đi. Chúng ta chẳng bao giờ biết được hôm nay ai sẽ đến, ngày mai ai sẽ đi, ai sẽ là người ở lại.

Phần lớn những người chúng ta gặp, cuối cùng cũng chỉ là những người khách đi qua cuộc đời, vội vã gặp nhau rồi lại vội vã chia xa, có chăng chỉ lưu lại đôi chút kỉ niệm. Có những người, thậm chí còn không để lại chút vết dấu nào.

Tối nay uống rượu, không kìm được lòng, bỗng nhiên nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.
Hồi học trung học có cậu bạn cùng bàn lén bỏ một con sâu xanh vào hộp bút của mình, lúc đi học còn dùng kéo cắt trộm tóc mình nữa. Rất nhiều năm sau, cũng chính cậu ấy ngồi ròng rã trên tàu hỏa mười mấy tiếng đồng hồ đến trường đại học của mình chỉ để nói rằng: “Thẩm An Nhược, tớ vẫn luôn thích cậu, từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, tớ đã thích cậu.”

Khi tốt nghiệp trung học, có cậu bạn đã tặng mình một cuốn nhật ký viết đầy thư tình, bảy năm sau gặp lại ở buổi họp lớp, đến khi ra về cậu ấy cũng chẳng thể nhớ nổi tên mình là gì.

Năm thứ nhất đại học thầm thích một anh chàng, ngày ngày đều ra sân bóng rổ nhìn trộm anh ta chơi bóng, trong khi mình hoàn toàn mù tịt về thể thao; mỗi ngày đều đi qua một con đường để được ‘tình cờ’ gặp anh ta trong khi đó là đường vòng; tham gia vào nhóm có anh ta làm nhóm trưởng trong khi mình hoàn toàn không hứng thú gì với trò bi-a… Ngày đó, mình luôn bảo vệ tình cảm của mình hết sức cẩn thận, vui buồn cũng chỉ giấu trong lòng, trong đầu chỉ có một suy nghĩ đơn giản và ngây thơ rằng về sau sẽ có một ngày, nếu có thể gặp lại anh ta, nhất định sẽ nói “Đã từng có một người thầm thích anh… người đó chính là em”, rồi mỉm cười thản nhiên, để những cảm xúc ban sơ của tình yêu đầu tiên đó kết thúc một cách đẹp đẽ. Thật ra năm ngoái trong một lần tham gia khóa đào tạo, mình cũng đã gặp lại anh ta, cả một ngày trời có bao nhiêu cơ hội để nhưng lại không có đủ dũng khí tiến tới để chào hỏi. Thậm chí mình còn cố ý tránh né, hoảng hốt chạy trốn, bản thận chỉ sợ bị nhận ra. Hóa ra thứ tình cảm thầm thương trộm nhớ đẹp đẽ nhất trong lòng người cuối cũng sẽ bị thời gian xóa nhòa, dần trở thành một kí ức không nên nhắc lại.

Còn về Giang Hạo Dương… đã từng có một ngày rất xa trong quá khứ, anh đứng trên đỉnh núi hét to: “Thẩm An Nhược, sau này em có đồng ý lấy anh không?” Vậy mà ngày hôm nay, dù chỉ ngồi cách nhau không quá hai mươi phân nhưng lại vờ như những người chưa từng quen biết.

Ngày làm việc cuối cùng của tuần đó lại rơi đúng vào ngày thứ Sáu ngày Mười ba đen tối.
Để kỉ niệm lần xem mặt thứ hai mươi bảy bị thất bại của mình, cùng lúc với hai loại cổ phiếu đồng loạt chạm mốc sàn, Hạ Thu Nhạn quyết định cho phép Thẩm An Nhược mời cô ăn tối.

Hai người học học cùng lớp từ thời trung học lên đại học lại chung trường, tốt nghiệp xong cũng tới cùng một thành phố lập nghiệp. Cái duyên rất khó có được này khiến cho hai người tính cách tuy khác nhau không ít nhưng vẫn trở thành hai người bạn rất thân.
Họ quyết định đi ăn đồ Quảng Đông, gọi một nồi lẩu, An Nhược cảm thấy mùi vị rất kì cục, nghe Hạ Thu Nhạn vẫn lẩm bẩm nói một mình: “Cưỡi ngựa trắng chưa chắc là hoàng tử, rất có thể là Đường Tăng; có cánh dài chưa chắc là thiên sứ, thường là thần điêu…”
Cô bật cười, hiểu rằng câu nói này chắc chắn có liên quan đến buổi hẹn hò thất bại của Hạ Thu Nhạn tối qua. Có điều không nên hỏi nhiều, nếu không nhất định tai họa sẽ trút hết lên đầu cô.

Hạ Thu Nhạn chửi bới bọn đàn ông đến quá nửa bữa ăn, cuối cùng lại khẽ thở dài: “Thật ra yêu cầu của tớ đâu có cao gì, chỉ cần lấy đại một người, không để mẹ cả ngày mắng tớ là đồ bất hiếu khiến mẹ trước mặt họ hàng thân thích không thể ngẩng đầu lên được, chỉ biết nhìn xuống chân. Nhưng tại sao, trời cao đất dày ơi, đến một ước mơ nhỏ nhoi như thế cũng không thể đáp ứng được cho con chứ!”

“Ôi, cái ‘đại một người’ của cậu cần có những điều kiện gì thế?”

“Điều kiện của tớ thật sự rất thấp mà, chỉ cần thuận mắt tớ là được. Có lúc nghĩ ngợi, một chàng trai còn trẻ mà có ba ‘không’: Không xe, không nhà, không tiền thì sao chứ, chỉ cần một người chồng chung thủy có thể chăm lo chuyện gia đình là được.”

“Vậy thì quá đơn giản, dừng lại trên đường một lúc, chọn đại một người đàn ông thuận mắt, thử tiếp xúc một thời gian xem có được không?”

“Cậu định đẩy tớ đi chết đấy hả Thẩm An Nhược, tớ là loại người tùy tiện vậy sao?”

“Ừ, tớ sai rồi, cậu không phải là người tùy tiện, vì cậu mà tùy tiện thì cậu chẳng còn là người rồi.”

Thẩm An Nhược mới học được câu nói vừa xem trên mạng liền đem ra dùng, cảm thấy rất đắc ý. Hạ Thu Nhạn nói tiếp: “Hôm nay tớ vừa gặp một người, cậu đoán xem là ai?” Nhìn thấy đối phương hoàn toàn không tỏ vẻ gì tò mò, đành tự bổ sung: “Tớ gặp Giang Hạo Dương đấy.”

An Nhược “ừ” một tiếng, Hạ Thu Nhạn cảm thấy vô cùng hụt hẫng: “Xin cậu phản ứng lại một chút được không, gì cũng được, cậu thế này thật sự tớ không biết phải làm sao.”

“Chị Thu Nhạn ơi, chẳng phải em đang bị tin mới của chị làm cho kinh ngạc đến nỗi đầu óc trống rỗng đây sao?” Thẩm An Nhược bắt đầu hoài nghi phải chăng mình đang kết giao nhầm người, “Không biết nói sự thật có làm cho cậu cụt hứng không, vì hôm thứ Hai tớ cũng vừa gặp anh ấy.”

“Vậy sao cậu không nói với tớ? Uổng công tớ vừa gặp anh ấy đã lập tức chạy tới báo cho cậu, chờ đợi phản ứng của cậu từ nãy đến giờ.” Hạ Thu Nhạn mắng cô một chặp.
“Ôi, thật sự cảm ơn ý tốt của cậu, chẳng phải vừa rồi cậu rất mong tớ biểu lộ hết hỉ nộ ái ố sao?”

“Thôi nào, Thẩm An Nhược, cái đồ vô tâm như cậu làm sao có thể bị kích động chứ? Tớ hiểu cậu nhất mà.”

Vô tâm, từ này thật sự rất chính xác, Thẩm An Nhược thầm nghĩ. Tuần này cô bận tối mắt nhưng vẫn bình thản, vốn tưởng rằng trong lòng phải dậy sóng, đã hai năm cô không gặp lại Giang Hạo Dương, không ngờ rằng bản thân mình thật sự còn chẳng để tâm.

Thực ra hôm nay cô lại gặp anh. Tùng Việt Việt đi giải quyết một số giấy tờ nghiệp vụ nhưng bị từ chối, cô gái nhỏ không chịu được sức ép, lo lắng tới phát khóc, vì thế hôm nay An Nhược đành đi cùng cô.

Những tài liệu đó cũng có một chút vấn đề, nhưng quy định vốn cũng có sơ hở, thật ra có thể cho qua được, tiếc rằng nhân viên là người mới, đành phải đợi cấp trên đi công tác về mới có thể quyết định. An Nhược phát huy hết khả năng của một nhân viên nữ vừa mềm mỏng vừa cãi lý, có cương có nhu, cuối cùng vẫn thất bại ra về. Hai người bước ra khỏi đại sảnh, An Nhược đang nghĩ cách tìm người quen nào trong bộ phận để giúp cô nói chuyện, không ngờ trưởng phòng Giang mới nhậm chức vừa may cũng từ ngoài cửa bước vào, nhìn thấy cô thì sững ra rồi cười khẽ, đoạn quay sang Tùng Việt Việt gật đầu tỏ ý chào.

“Trưởng phòng Giang.” An Nhược cũng mỉm cười, chào hỏi rất khách sáo.

Giang Hạo Dương đứng lại chưa rời đi ngay, lịch sự hỏi thăm hai người họ đến đây làm gì.

An Nhược kể lại đơn giản vài câu, không ngờ Tùng Việt Việt đứng bên cạnh bỗng xen vào: “Trưởng phòng Giang, thực ra chúng tôi…” An Nhược chỉ cảm thấy hết sức đau đầu.

Mọi chuyện nhanh chóng được giải quyết. Nhân viên công cụ vừa đóng giấu, vừa luôn miệng xin lỗi: “Trưởng phòng Thẩm thứ lỗi, tôi mới vào làm chưa được lâu, không hiểu rõ tình hình của từng doanh nghiệp ở đây.” Tùng Việt Việt há hốc mồm, đến Thẩm An Nhược cũng cảm thấy ngạc nhiên, không ngờ giải quyết nhanh như thế.

Trước khi ra về, cô còn đưa Tùng Việt Việt đến phòng Giang Hạo Dương tỏ ý cảm ơn: “Cảm ơn anh rất nhiều, hôm nay may mà có anh.”

“Đừng khách sáo, nên như thế mà, vướng mắc của công ty cũng là vướng mắc của cả hai bên.”
Đứng giữa còn có Tùng Việt Việt, Thẩm An Nhược cảm thấy cuộc nói chuyện của hai người có gì đó rất giả tạo, nhưng vẫn cố tỏ ra tự nhiên. Nếu không thì biết làm thế nào đây?

Quen nhau sáu năm trời, là mối tình đầu của cô, cho dù có duyên nợ với nhau như thế nào đi chăng nữa, suy cho cùng cũng chỉ là một người khách qua đường mà thôi.

Cơm nước no say, thời gian vẫn còn sớm, An Nhược kéo Hạ Thu Nhạn tới trung tâm vui chơi mới mở xem phim.

“Cậu giờ là gái đã có chồng rồi mà vẫn tự do thật, muộn thế này rồi không phải về nhà hầu hạ chồng sao?” Hạ Thu Nhạn trêu cô, “Ờ, phải rồi, hai ngày trước muốn tìm cậu hẹn hò, cậu đều nói đang ở nơi ở mới, chẳng có nhẽ bọn cậu sống riêng rồi à?”

“Hạ Thu Nhạn à, sao cậu không thấy tớ đang hạnh phúc là thế nào? Trình Thiếu Thần đi công tác rồi, vì thế tớ mới chuyển đến căn hộ gần công ty. Chứ nhà trong thành phố rộng quá mà chỉ có một người ở, thật sự tớ hơi sợ.”

“Ông xã nhà cậu một năm thì phải đi công tác đến sáu tháng ấy nhỉ? Chắc bận rộn ngang với chủ tịch thành phố rồi ấy. Ầy, cái lão đồng nghiệp chết tiệt của tớ mới đi công tác có một năm mà đã cô đơn lạnh lẽo không chịu nổi, đành tìm một cô bồ nhí ở ngoài, còn cô vợ chung thủy của hắn thì vẫn ở nhà ngày ngày phụng dưỡng bố mẹ hắn, chăm lo cho con trai hắn… Bọn đàn ông đáng chết, đây là cái đức hạnh khỉ gió gì vậy? Đấy là còn nói đám đàn ông thu nhập tầm tầm chứ chưa nói gì đến ông chồng giàu có nhà cậu nhứ. Thẩm An Nhược, cậu đừng nói là tớ chưa nhắc nhở gì cậu đó.”

Lần này, Thẩm An Nhược buồn cười thật sự: “Vậy cũng tốt mà, tớ nhất định phải đến cảm ơn người nào thay mình chăm sóc chồng.”

Hạ Thu Nhạn nhìn cô vẻ khinh bỉ: “Cậu hết thuốc chữa thật rồi.”

Từ lâu Thẩm An Nhược đã quen với những lời độc địa của cô bạn thân, chỉ cười khẽ để chấm dứt câu chuyện. Hạ Thu Nhạn mồm miệng chua ngoa nhưng lại rất tình cảm, luôn sống thật lòng với An Nhược.

“Nếu cậu sợ ở một mình thì tới chỗ tớ đi, ở đó cũng gần công ty cậu. Chỗ cậu lộn xộn vậy cũng không an toàn đâu.”

“Không cần, mai anh ấy cũng về rồi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn huyentranght về bài viết trên: meo lucky
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 637 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 605 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 473 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.