Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm

 
Có bài mới 30.06.2014, 01:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 21:40
Bài viết: 441
Được thanks: 1799 lần
Điểm: 13.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm - Điểm: 22
Chương 4

Đoá bách hợp bên cửa sổ đã nở hoa, đây không biết là bó thứ mấy Gero đưa đến rồi. Anh nói với tôi, mọi thứ liên quan tới hôn lễ tôi không cần quan tâm. Anh sẽ lo liệu chu toàn, tôi chỉ cần làm một cô dâu vui vẻ hạnh phúc là được.

Tôi kinh ngạc nhìn đóa bách hợp. Trong phòng ngào ngạt hương thơm, tôi rất thích bách hợp. Từ khi ngã bệnh, Gero không hề tặng hoa hồng cho tôi nữa. Có lẽ là Guli nói cho anh ấy biết, ai biết được?

Một tập ảnh khổng lồ xuất hiện trước mặt, Gero ôm lấy tôi từ phía sau, nghiêng đầu hôn lên mặt tôi một cái: “Nơi du lịch trăng mật”.

Tôi cười cười, mở tập ảnh ra. Nhất thời mắt mở to, trong tập tranh là một màu vàng vô tận của sa mạc, ánh mặt trời vàng rực ban chiều, cơn gió thổi qua Kim Tự Tháp, còn có dòng sông Nile màu lục bích. Là Ai Cập.

“Làm sao anh… sao anh biết…”

Gero ngồi xuống bên cạnh tôi: “Thích không?”.

“Thích”. Tôi ngẩng đầu lên, thành thật trả lời. Lần đầu tiên thật tâm cảm thấy vui sau lời cầu hôn của anh: “Đây là nơi em muốn đi nhất”.

“Giấc mộng được thỏa mãn rồi nhé.”

“Cảm ơn anh”. Tôi dùng ngón tay dịu dàng vuốt ve sa mạc trong tập ảnh.

Gero hôn vai tôi một cái: “Em vui là được rồi.”

“Gero”, tôi nhìn chằm chằm tập ảnh, bâng quơ hỏi: “Anh làm nghề gì vậy?”.

“Lo anh không nuôi nổi em sao?” Gero trầm trầm cười. Tôi mỉm cười quay đầu liếc anh một cái: “Ừm, hình như việc em đồng ý lời cầu hôn của anh có phần quá mạo hiểm thì phải?”.

Gero nghiêng đầu hôn lên khóe môi tôi: “Anh thừa kế một số tài sản. Bao gồm căn biệt thự nhỏ ở đây, toàn bộ đều của anh”.

“Ừm”. Tôi đáp một tiếng, mắt khép hờ. Môi Gero hướng sang một bên, anh dùng tay mở rộng cổ áo, từ từ hôn lên đầu vai tôi.

Trong lòng dâng lên một chút kháng cự, tôi biết mình nên tiếp nhận anh, nhưng sâu trong lòng vẫn không thể chấp nhận được. Tôi hơi nghiêng người tránh, Gero giương mắt nhìn tôi: “Sao vậy?”.

“Xin lỗi”. Tôi cúi đầu.

Gero thở dài một hơi, rất nhẹ. Anh giang tay ôm tôi vào lòng: “Em rất thích anh, có đúng không? Cho nên em không cách nào tiếp nhận người khác được?”.

Tôi tựa đầu lên ngực, tai nghe nhịp tim, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của anh . Đầu óc có phần mơ hồ, nhưng lời vừa rồi của anh vẫn truyền vào tai tôi rất rõ. Đột nhiên tôi chợt hiểu ra gì đó từ trong câu nói kia, đẩy mạnh ra, khiếp sợ nhìn anh.

Ánh lửa trong lò sưởi âm tường thấp thoáng, làn da màu đồng của anh hơi tối đi. Mái tóc màu rám nắng ánh đỏ, con ngươi dưới hàng lông mi đồng màu phản chiếu màu sắc của ngọn lửa. Anh híp mắt, mặt không biểu cảm đối diện với vẻ mặt khiếp sợ và sự quan sát của tôi.

Là Gero.

Tôi cố gắng khống chế lại nhịp tim, mở miệng, nhưng giọng nói vẫn không khỏi run rẩy: “Đừng đùa như vậy”.

“Anh tình nguyện để em xem anh thành anh ta”. Gero đưa tay vuốt ve gương mặt tôi: “Chỉ cần em có thể tiếp nhận anh, không kháng cự anh là được”.

“Anh đừng nói như thế”. Tôi thở dài, rốt cuộc giọng nói đã bình tĩnh lại: “Anh là anh. Anh ấy là anh ấy”.

“Vậy tình cảm của em thì sao? Của anh là của anh, của anh ta là của anh ta sao?”

Tôi ngẩng đầu. Đôi mắt Gero tràn đầy sự thương tổn. Trên con ngươi đen nhánh kia là gương mặt đang mê mang của tôi.

“Anh thật sự rất ghen tỵ với anh ta”. Gero nhẹ nhàng nói: “Nhưng anh lại rất hạnh phúc, bởi vì anh có được em”. Gero nắm tay tôi, hôn xuống chiếc nhẫn, sau đó từ từ hôn lên từng ngón tay: “Anh muốn mang lại hạnh phúc cho em, Triều Tịch”.

Lần này tôi không cự tuyệt Gero. Sự nóng bỏng trong nụ hôn ấy quen thuộc một cách kỳ lạ. Quanh quẩn mũi tôi là mùi xạ hương khiến đầu óc người ta choáng váng. Bàn tay anh dò đến cấm địa của tôi. Cảm nhận được lý trí đang rời xa mình, cơ thể bất giác mềm nhũn xuống. Gero tìm được chỗ nhạy cảm nhất của tôi, chậm rãi vân vê. Tôi hít sâu một hơi, kẹp chặt hai chân.

“Nói rằng em muốn anh, Triều Tịch”. Gero nhỏ giọng nói. Anh cũng đang chịu sự dày vò của tình dục. Tôi nhìn anh, đưa tay vuốt ve cần cổ rắn chắc, toàn thân anh chợt căn thẳng, cười khổ nói: “Triều Tịch, từ từ thôi. Anh không nhịn được cường bạo em mất”.

Tâm loạn như dòng nước xoáy, chỉ có thể lúc chìm lúc nổi trong bể dục. Gero hơi khép mắt, chăm chú nhìn mỗi một phản ứng đau khổ vì tình dục của tôi.

“Tại sao…?” Tôi thấp giọng khóc. Không hiểu tại sao anh lại không dùng cơ thể yêu tôi, chỉ nhìn tôi chăm chú như thế, dùng cách thức này khiến tôi lên tới đỉnh của tận cùng. Gero cúi người đè xuống, cơ thể anh nóng lên, cơ hồ khiến tôi bị bỏng. Anh ngồi giữa hai chân tôi, váy dài bị vén lên, dục vọng của anh cách một lớp quần đâm mạnh vào nơi mềm mại của tôi, phát ra một tiếng thở dốc thật thấp.

“Nói rằng em muốn anh, Triều Tịch”. Gero lặp lại lần nữa bên tai. Bàn tay đưa xuống hạ thân, nâng mông của tôi lên, khiến cho dục vọng kia hãm càng sâu vào trong. Anh thở dốc nặng nề, hết sức cố gắng đè nén khát vọng trong lòng.

Tôi cảm thấy trời đất tựa như quay cuồng, cong người, túm chặt áo khoác của anh.

Nụ hôn của Gero dữ dội khiến cho môi tôi cơ hồ bị cắn nát. Đột nhiên anh buông ra, chạy vào phòng tắm, “rầm” một tiếng đóng cửa lại. Bên trong truyền ra tiếng nước chảy ào ào.

Từ từ ngồi dậy, co người ôm gối, mờ mịt nhìn xung quanh. Trong bóng đêm, không thể tìm thấy đường ra.

Tôi không tìm được lối thoát.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Thiên Băng về bài viết trên: Chimy Lữ, Hanie, Juniel Nguyễn, Nấm_langthang, RubyRose, Tiểuhàn, mi oa nguyễn, tuongvy84, vip171
     

Có bài mới 02.07.2014, 02:27
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 21:40
Bài viết: 441
Được thanks: 1799 lần
Điểm: 13.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm - Điểm: 22
Chương 5

Ánh nắng soi rực rỡ ngoài cửa sổ. Tôi lẳng lặng ngồi trên ghế sa lông, những tiếng ồn ào náo động ngoài kia không hề lọt được vào tai. Lụa mỏng mềm mại như mây bao phủ cơ thể, thế giới bên ngoài dường như cũng mông lung mỹ lệ lạ thường.

Toàn bộ lễ đường đều trang trí bằng hoa bách hợp. Tôi nâng má, nhìn cổng vòm bằng hoa ngoài vườn. Một lát nữa thôi, dưới sự chứng kiến của chư thần, tôi sẽ trở thành vợ của người đàn ông kia. Sau đó sẽ tương thân tương ái, không xa rời nhau.

Trong lòng tôi mơ hồ lo lắng. Có lẽ, chỉ là có lẽ, Dương Kiếm sẽ xuất hiện ở nấc thang quang trọng trong cuộc đời này mang tôi đi. Khép hờ mắt, thầm thở một hơi thật dài, tôi hi vọng được đưa đi, rời khỏi đây, rồi biến mất vĩnh viễn.

Gero đi vào, mỉm cười hôn lên trán tôi một cái: “Khẩn trương à?”

Anh nắm lấy tay tôi, cách một màn bao tay mỏng vuốt ve đùa nghịch các ngón tay : “Tin tưởng, anh còn khẩn trương hơn em cả vạn lần ấy”.

Tôi cười: “Anh sợ cái gì?”.

Gero yên lặng nhìn tôi: “Anh sợ em biến mất trước mắt anh, rời khỏi cuộc sống của anh, không thể tìm thấy em nữa”.

Nụ cười dần biến mất, thầm cảm thấy may mắn khi anh không thể nhìn rõ mặt tôi vì tấm màn che rũ xuống từ trên đầu: “Không đâu”.

Gero trấn an vỗ vỗ mu bàn tay tôi: “Đúng, không đâu”.

Tôi theo bản năng vuốt ngón tay trống không của mình, lát nữa nó sẽ bị một chiếc nhẫn ràng buộc cả đời.

“Triều Tịch…”

“Vâng?”.

“Hứa với anh, nếu như anh làm sai chuyện gì, hoặc là trái với lương tâm mình lừa dối em… em cũng sẽ tha thứ cho anh. Không rời xa anh”.

“Em hứa với anh”.

“Triều Tịch”. Gero siết tay tôi đến đau: “Không nên tùy tiện hứa hẹn, hãy lấy danh nghĩa của chư thần mà thề”.

Tôi cầm ngược lại tay của Gero, không biết vì sao, lòng không nén được khổ sở: “Tôi, Dương Triều Tịch, lấy danh nghĩa chư thần ra thề, sau này nếu chồng tôi làm sai chuyện gì, hoặc trái với lương tâm lừa dối tôi… tôi cũng sẽ tha thứ cho anh ấy. Sẽ không rời xa anh ấy.”

Trong đôi mắt Gero hiện lên một chút ánh sáng rực rỡ: “Triều Tịch…”

“Cô dâu chú rễ sao lại bỏ trốn khỏi lễ đường thế này?” Guli vận một thân màu hồng bước vào nói: “Đừng có bỏ quên tân khách và cha xứ chứ!”.

Gero cười lớn kéo tôi: “Đi, chúng ta kết hôn”.

“Gero, con có đồng ý lấy Dương Triều Tịch làm vợ, từ nay về sau, chăm sóc lẫn nhau, luôn có nhau, bất kể là tốt hay xấu, giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh cũng quý trọng yêu nhau, cho đến khi chết mới kết thúc không?”.

Gero quay đầu nhìn tôi, cơn gió dịu dạng thổi qua gương mặt, vài sợi tóc nhè nhẹ bay trên trán anh: “Con đồng ý”.

“Dương Triều Tịch, con có đồng ý gả cho Gero, từ nay về sau, chăm sóc lẫn nhau, luôn có nhau, bất kể là tốt hay xấu, giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh cũng quý trọng yêu nhau, cho đến khi chết mới kết thúc không?”.

Đầu tôi kịch liệt quay cuồng, tất cả như một giấc mộng, mơ mơ ảo ảo. Nhưng ánh mặt trời sáng rỡ giữa trưa, cơn gió dịu dàng man mát, cây cửu lý hương tươi tốt xanh ươm, đường phố huyên náo ngoài kia, còn có ánh mắt tha thiết xen lẫn khổ sở của Gero đang nhìn tôi thì lại là thật.

Tôi lui về sau một bước. Cho dù cách một cái khăn che mặt cũng có thể trông thấy sắc mặt Gero đang thay đổi. Anh giơ tay siết chặt cổ tay tôi, đột nhiên nói nhỏ một câu tiếng Trung: “Nói con đồng ý, Triều Tịch”.

Từ khi quen biết Gero đến giờ, chúng tôi vẫn luôn nói chuyện với nhau bằng tiếng Anh, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng Pháp. Không ngờ anh đột nhiên lại sử dụng tiếng mẹ đẻ của tôi nhưng đây không phải là nguyên nhân chính khiến tôi sợ hãi. Điều thực sự đáng sợ chính là cách phát âm tiếng Trung mà tôi đã quen đến nỗi không bao giờ nhận lầm người kia.

Dương Kiếm.

Cơ thể tôi không thể ngừng run rẩy, quan lễ tân khách dường như phát hiện cô dâu chú rể có gì đó kỳ lạ. Mỗi một người ai ai cũng duỗi dài cổ chờ câu trả lời của cô dâu. Gero càng siết chặt cổ tay tôi hơn, âm thanh vừa căng thẳng vừa khẩn trương, giọng của anh đã bắt đầu mang theo sự cưỡng chế bắt buộc: “Nói con đồng ý, Triều Tịch”.

Tiếng phanh xe và sự xô xát hấp dẫn sự chú ý của mọi người. Một chiếc Ferrari màu xám bạc đâm vào hàng rào vườn hoa. Cửa xe mở ra, hai người đàn ông đi xuống. Là Mộc Sâm.

Và Dương Kiếm.

Mờ mịt quay đầu lại, thế giới bỗng hỗn loạn hết cả lên. Tôi vô cùng khẳng định người đàn ông bên cạnh mình là Dương Kiếm, thế nhưng giờ anh ấy lại xuất hiện một cách vô cùng chân thật trước mặt tôi. Chân thật đến mức khiến tôi hoảng sợ. Đột nhiên Gero đưa tay ôm chặt tôi vào ngực lôi đi. Mộc Sâm ở phía sau hét lớn gì đó, Dương Kiếm chạy đuổi theo. Gero kéo mạnh tôi đi qua một căn phòng, vòng qua hành lang, mở cửa đẩy tôi vào chiếc xe sau vườn, nắm tay lái chạy như bay ra ngoài. Lễ đường rối loạn cả lên, khách khứa bị hai người đàn ông đột nhiên xuất hiện kia với đôi cô dâu chú rể bỗng dưng bỏ trốn dọa cho ngây người. Tôi nhìn về sau, Mộc Sâm đang cực kỳ tức giận, Dương Kiếm im lặng đứng sau anh ấy. Dùng ánh mắt đen nhánh nhìn tôi. Ánh mặt trời nhạt màu, xe chạy xa dần, bóng dáng của họ biến mất không còn nhìn thấy nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Thiên Băng về bài viết trên: Chimy Lữ, Hanie, Juniel Nguyễn
     
Có bài mới 02.07.2014, 03:26
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 21:40
Bài viết: 441
Được thanks: 1799 lần
Điểm: 13.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm - Điểm: 20
Chương 6

Chiếc xe điên cuồng chạy đến sân bay Orly.. Gero mím chặt môi, một tay dùng sức siết tay tôi, một tay nắm chặt vô-lăng. Anh nhìn chăm chú về phía trước, không hề nghiêng đầu liếc tôi lấy một cái.

Cho đến khi xe dừng lại ở bãi đậu của sân bay, tôi mới khẽ giãy giụa: “Gero, đau…”

Đột nhiên Gero xoay người hôn mạnh lên môi. Bẻ tay ra phía sau, khiến tôi không thể động đậy nằm gọn trong lòng anh. Cánh tay khác vòng ra sau áo tôi, phát hiện áo cưới không có khóa kéo liền dùng sức ấn tôi ngã sâu xuống ghế, soạt một tiếng xé rách áo cưới trong tiếng hô hoảng sợ của tôi, nửa thân trên vì mất đi một tầng váy cưới che chở hoàn toàn trần trụi trong không khí.

“Gero…”

Lời tôi biến mất trong nụ hôn mãnh liệt của anh. Tay Gero từ chỗ rách của áo cưới lần vào, men theo đường cong cơ thể đi thẳng xuống phía dưới, nắm lấy quần lót ren, xé nát. Tôi định dùng đầu gối chống trả, lại bị anh nắm cả hai chân kéo vòng qua đùi mình, cả người rơi vào vòng ôm chặt chẽ hữu lực.

Môi Gero hạ xuống, hôn mút động mạch trên cổ, một tay cố định cần cổ từ phía sau để tôi không thể vùng vẫy, một tay vuốt ve qua lại bắp đùi trắng nõn thon dài phía dưới. Đầu óc tôi kêu gào, dường như tất cả máu huyết đều bị hút khô, đại não trống rỗng, không thể suy nghĩ được gì. Gero cắn mạnh lên xương quai xanh, rốt cuộc khiến tôi không thể kiềm chế rên ra tiếng.

“Cơ thể của em, anh còn hiểu rõ hơn cả em”. Gero dán sát vào tai tôi nói thật nhỏ: “Mỗi buổi tối, anh đều muốn âu yếm lại tất cả mọi chỗ…”. Anh ngậm vành tai vào trong miệng, dùng răng cắn nhẹ: “Mẫn cảm của em”. Hơi thở đầy nam tính gần trong gang tấc, anh ôm lấy eo tôi kéo lên người mình, để da thịt trần truồng ma sát tại nơi thân dưới cương cứng của anh. Đường vân trên quần tây khiến mọi cảm giác của tôi hơi tê dại, cọ vào da thịt, như đang kêu gào báo rằng nó có bao nhiêu nguy hiểm. Lại cúi đầu cắn xuống cổ, hàm răng nghiến nhè nhẹ lên phần da thịt non mềm nơi cổ tôi, cổ họng anh khẽ than nhẹ một tiếng trầm đục không rõ nghĩa.

Thân thể mất đi thăng bằng bất đắc dĩ phải vòng tay ôm lấy cổ người đàn ông đang áp đảo phía trên mình, hơi thở vừa quen thuộc vừa xa lạ trên người anh khiến tôi bị mê hoặc đến mức muốn ngất xỉu. Giống như rời xa nhau thật lâu, rồi lại tìm kiếm thật lâu, sau đó đột nhiên tìm về được. Tôi nhẹ nhàng vuốt dọc theo đuôi mắt Gero, nhìn đôi chân mày, khóe mắt quen thuộc của anh. Nếu như không phải Dương Kiếm vừa đột ngột xuất hiện trước mắt, dường như tôi dám khẳng định trăm phần trăm người trước mặt chính là Dương Kiếm.. Nhưng bây giờ, tôi không phân rõ được.

Gero dừng hành động tấn công thú tính của mình lại. Mặc cho tôi xoa mặt anh, để ngón tay lành lạnh tìm kiếm từng đường nét trên gò má của mình.

Tay tôi trượt đến bên môi Gero: “Anh ấy tới tìm em, để em đi đi”.

“Em hao hết tâm tư né tránh anh ta. Tại sao bây giờ lại muốn về bên cạnh anh ta?”

Tôi cười thê lương. Có phần bất lực: “Không phải, Gero, em sai rồi. Hiện tại thì em thừa nhận mình không thể thoát khỏi anh ấy. Em không cách nào xóa bỏ anh ấy ra khỏi đầu được, dù chỉ là một chút. Em muốn xem anh thành anh ấy, gả cho anh sau đó yên tâm mà sống. Nhưng hôm nay em đã hiểu, anh là anh, anh ấy là anh ấy. Tình yêu của em chưa từng thay đổi, em sẽ không ở cạnh anh. Hơn nữa vì một lý do không thể vượt qua, em vĩnh viễn cũng sẽ không trở lại bên anh ấy”.

Gero im lặng nhìn tôi, đôi mắt nhắm lại rồi mở ra: “Anh ta sẽ tìm được em”.

Tôi cười khổ cười: “Có lẽ qua một thời gian dài, anh ấy sẽ mệt mỏi. Hoặc sẽ gặp được những người khác, từ từ quên mất em”.

Bàn tay Gero chậm rãi vuốt ve gò má tôi, dường như đang suy nghĩ gì đó: “Triều Tịch. Em dứt bỏ quá khứ, mong đợi ở một cuộc sống mới. Sau đó hoảng hốt nhận ra thì ra mình chưa bao giờ đoạn tuyệt được với quá khứ. Tại sao em phải trốn tránh vấn đề, không thử đi giải quyết xem?”.

“Em có thể giải quyết thế nào?” Tôi cười khổ: “Có một số người nhất định không thể ở bên nhau. Em làm sao giải quyết chứ?”.

Gero trầm tĩnh nhìn hồi lâu, cúi người khẽ hôn khóe miệng tôi: “Anh muốn mãi bên cạnh em. Không rời xa anh được đâu, Triều Tịch”.

Tinh thần vì nghe thấy câu nói của anh bỗng chốc hoảng hốt. Thân nhiệt nóng bỏng của Gero truyền sang, khiến tôi hơi hỗn loạn. Câu nói này lại một lần nữa đâm thẳng vào vết thương trong trí nhớ của tôi. Nhắm mắt tránh né đi ánh nhìn của anh rồi lại cố gắng ép mình không nghĩ gì nữa.

“Chúng ta đi Ai Cập thôi, Triều Tịch”. Gero nhẹ nhàng xoa chóp mũi tôi: “Cứ cho là trốn tránh cũng được, du lịch cũng được. Đi đi, có vấn đề gì, khi về hẳng nói”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Thiên Băng về bài viết trên: Chimy Lữ, Hanie, Juniel Nguyễn, Thiên Yết, dthang, tuongvy84
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], ngoclinhbella và 96 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.