Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi

 
Có bài mới 15.06.2014, 00:28
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 06.01.2014, 11:34
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5098 lần
Điểm: 22.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 98(2)

Cố Tiêu híp mắt cười nhìn người này, nhìn trong mắt hắn lóe lên tia ác độc trên mặt lại càng cười tươi hơn: “Tôi nói, Lý Lệ đã không nói với anh biết, biết tôi là ai không?”  Cố Tiêu dù bận vẫn ung dung nói, Chu Kỳ ở phía sau có chút nóng nảy, nhìn ánh mắt của tên vệ sĩ kia, hắn nghĩ muốn hại cả hai người, như vậy sao được? Thật vất vả mới gặp được một người, tại sao cứ để như vậy?

Chu Kỳ có chút sợ hãi, Cố Tiêu không sợ, hắn từ nhỏ đến lớn chưa từng sợ cái gì. Tên vệ sĩ nhìn một nam một nữ ở trước mắt, sắc mặt liền thay đổi. Giống như vẻ mặt của một xã hội đen, dữ tợn cười một tiếng: “Tôi nói anh nên thức thời một chút, nếu không đừng trách tôi không khách khí.”

Cố Tiêu trả lời bằng cách trực tiếp mở hai nút áo ở áo khoác tây trang.

Tên vệ sĩ cười gằn, đột nhiên ra tay, cú đấm liền tới. Cố Tiêu từ bộ dạng cà lơ phất phơ trong nháy mắt sát khí đằng đằng, hất Chu Kỳ cản trở ở sau lưng ra, một chút thương hương tiếc ngọc cũng không. Kết quả ra tay có chút nặng, Chu Kỳ không cẩn thận ngã xuống. Nhưng hiện tại cô không có thời gian để ý những thứ này, lập tức bò dậy nhìn cuộc chiến bên này. Cố Tiêu lưu loát tránh thoát chiêu thức của tên vệ sĩ, nhân tiện khi lui về phía sau liền tung ra một cước, trúng ngay bụng tên vệ sĩ. Hai người liền có qua có lại bắt đầu đánh.

Chu Kỳ nhìn,di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. trong nhất thời không nhìn ra ai thắng ai thua. Lòng của cô co lại, nhưng chớp mắt một cái không biết nghĩ tới điều gì, lập tức lặng lẽ chạy hướng bàn y tá.

Hai người đang đánh nhau nhìn thấy được, mắng thầm một tiếng. Tên vệ sĩ liền đuổi tới, nếu không nhiệm vụ không thể xong. Nhưng người đàn ông trước mặt này là mới là phiền phức nhất, lập tức tung một quyền chào hỏi. Cố Tiêu thấy Chu Kỳ chạy, trong lòng lửa giận bùng phát. Ngươi nói ta cứu ngươi nên ta đánh, tỷ tỷ ngươi không giúp được một tay ta cũng không trách nhưng tối thiểu ngươi cũng phải đứng ở một bên xem. Ngộ nhỡ ân nhân cứu mạng của ngươi không cẩn thận bị thương thì sao. Nhưng mà Chu Kỳ cô được lắm, trực tiếp chạy. Điều này khiến Cố Tiêu tức giận không nhẹ, trong lòng có lửa, người đối diện đúng lúc có thể là nơi trút giận, lại đúng lúc đánh tới?

Cố Tiêu ra tay ngoan, từng quyền từng quyền, tất cả đều đánh vào chỗ yếu. Tên vệ sĩ không đứng lên nổi, Cố Tiêu lúc này mới đứng lên, chỉnh sửa quần áo của mình một chút, nhìn người đàn ông đang nằm trên mặt đất, không nhịn được nói tục: “Mẹ nó, có chút bản lĩnh như vậy mà cũng đòi thu thập đại gia ta? Về nhà luyện thêm đi!”

Cố Tiêu thật sự nổi giận, người phụ nữ tên Chu Kỳ này!

Kết quả vừa định nâng chân người phụ nữ kia liền xuất hiện, không phải có một mình, phía sau có một đoàn phụ nữ đang cầm cầm, có y tá có bệnh nhân, đủ loại quần áo.

Một đám phụ nữ người cầm chổi người cầm cây lau nhà, có người trực tiếp cầm gối chạy đến. Cố Tiêu không nhịn được đạp tên kia một cước, chân vừa thu lại liền thấy một màn kia, ngẩng đầu lên nhìn đám người bị hắn làm cho sợ hãi lui về hai bước. Nhìn thấy người cầm đầu là Chu Kỳ, Cố Tiêu không nhịn được mở miệng: “Cô cũng có ý tốt nha, tôi vì cô mà ra mặt đấy.”

Chu Kỳ không ngờ được khi trở lại thấy được một cảnh như vậy, đối mặt với vẻ giận dữ của Cố Tiêu, cô bày tỏ uất ức. Nhìn tên vệ sĩ nằm trên đất như chó chết, Chu Kỳ trong nháy mắt hết ý kiến, thì ra Cố Tiêu có bản lĩnh như vậy, thật sự không nhìn ra.

Các y tá bên cạnh nhìn thấy Cố Tiêu và Chu Kỳ đồng nhất suy nghĩ. Cố Tiêu tức giận bất bình, bởi vì khi hắn đánh nhau Chu Kỳ lại chạy. Nhưng Chu Kỳ lại không chạy, cô chỉ  đi tìm đồng bào phái nữ tới trợ giúp thôi.

Đám y tá lộn xộn nói, khóe miệng Cố Tiêu nhất thời co giật. Cô nói hai người đàn ông đánh nhau cô tìm một đám phụ nữ đến thì có ích lợi gì?

Hắn nhìn Chu Kỳ vẫn không dám ngẩng đầu lên, Cố Tiêu trực tiếp không nói gì. Một đám phụ nữ vẫn đứng tại chỗ lầm bẩm: “Đối với thục nữ anh phải có lễ phép.” Cố Tiêu trong lòng cười lạnh, thục nữ? Chu Kỳ? Thôi đi. Nếu Chu Kỳ là thục nữ, vậy Cố Tiêu hắn tình nguyện cả đời không thấy thục nữ.

Trực tiếp cởi áo khoác tây trang giắt lên cổ tay, trong quá trình vật lộn bộ tây trang này đều có nếp nhăn rồi. Thôi, không thể mặc nữa, ảnh hưởng đến hình tượng của hắn. Nhìn một đám phụ nữ, Cố Tiêu cảm thấy mắt mình đau, nhức đầu day day mi tâm, ngươi nói tại sao trước kia ngươi không phát hiện Chu Kỳ ngây thơ như vậy?

Cố Tiêu xoa mi tâm một lúc, một đám phụ nữ thấy Chu Kỳ cúi đầu như tiểu tức phụ bị ức hiếp cũng đều không nói gì, chào hỏi nhau một tiếng rồi giải tán.

Trong lòng Chu Kỳ vẫn sợ hãi, vừa rồi là Cố Tiêu cứu cô, nhìn Cố Tiêu phải đi, lập tức nghiêng đầu đi theo sau. Cố Tiêu đi trước thấy đủ nhức đầu rồi, lại nhận thấy Chu Kỳ đi theo sau lại càng đau hơn, quay đầu lại tức giận nói: “Tên kia đã nằm như vậy, cô bây giờ đã an toàn. Hắn ta sẽ không tỉnh ngay được, nhưng tôi sẽ kêu bác sĩ châm cho hắn môt mũi, đảm bảo hắn sẽ ngủ một giấc đến sáng mai. Cô cứ thoải mái đi thôi.” Nói xong quay đầu tiếp tục đi.

Chu Kỳ vẫn lộc cộc đi theo, nói như thế nào cũng không nghe. Cô sợ, ngộ nhỡ trong bệnh viện này còn nhiều tên vệ sĩ như thế này thì sao? Hiện tại đi theo Cố Tiêu an toàn được một chút, tối thiểu trước khi anh trai đến phải đi theo Cố Tiêu, nếu không ai biết được còn có chuyện gì xảy ra nữa.

Nhìn Cố Tiêu tức giận, Chu Kỳ cảm thấy mình nên giải thích một chút: “Cái đó, vừa rồi tôi sợ anh gặp chuyện không may, tôi không phải là chạy trốn, tôi là chạy đi tìm người giúp một tay……”

“Tìm đến một đám đàn bà cầm chổi?di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn. Thôi đi, cô không sợ tên kia sẽ dùng một quyền đánh ngã những người kia?”

Cố Tiêu cảm thấy người phụ nữ này thật không có đầu óc, dù là cầu cứu cũng nên tìm mấy người đàn ông tới chứ, đàn ông tối thiểu cũng đánh đấm được, tìm đến một đám phụ nữ, đây không phải là muốn bị đánh đó sao?

Chu Kỳ lập tức sửng sốt, sau đó lắp bắp giải thích: “Tôi…… Vào thời gian này không có những người khác, tôi…tôi cũng gấp, cũng chưa có……” Không tìm được từ, điều cô muốn nói vẫn chưa hết. Cố Tiêu trước mặt đột nhiên quay đầu lại, đầu đau nhức: “Tôi……” Cố Tiêu muốn nói, “Tôi có thể đánh?” Thế nào kỳ quái vậy?

Chu Kỳ nói đến cuối rồi lại nghẹn trở lại, ngậm chặt miệng, mắt mở to giống như một con thỏ nhỏ đáng thương. Không thích ứng, không thể thích ứng, trước kia Chu Kỳ là một tiểu thư con đại gia điêu ngoa bướng bỉnh, khi nào thì gặp cảnh khốn cùng như vậy?

“Tôi nói này, Chu đại tiểu thư, cô có thể không cần có bộ dáng này không. Tôi nhìn tôi chỉ muốn vả vào miệng mình một cái, tôi không hề ngược đãi cô, có thể hay không đừng để lộ vẻ bị uất ức kia có được không? Tôi không thích ứng được, tôi vẫn nhìn quen bộ dáng trước kai của cô hơn.” Cố Tiêu không hề nói dối, hắn đã quen nhìn thấy Chu Kỳ là một đại tiểu thư ngang ngạnh rồi, Chu Kỳ trước mắt, hắn không quen chút nào.

Chu Kỳ bị hắn nói cảm thấy rất xấu hổ, làm sao bây giờ? Lúc trước cô vì Lý Lệ mà đắc tội với không ít người, trên căn bản người có thể đắc tội hay không thể đắc tội cô đều đã đắc tội cả. Bây giờ nghĩ lại thấy mình thật ngu, vì Lý Lệ đáng giá không?

Bao nhiêu xấu hổ đều lộ trên mặt, bị Cố Tiêu nói như vậy Chu Kỳ trực tiếp cúi đầu, nâng không lên: “Thật xin lỗi, tôi trước kia là sai lầm rồi. Tôi bị Lý Lệ lừa, tôi còn tưởng rằng……” Chu Kỳ nhớ tới mình phí tâm vì Lý Lệ,  cuối cùng đổi lại được kết quả như vậy. Cô thật muốn khóc, không đáng giá.

Cố Tiêu nhìn Chu Kỳ sắp khóc, đưa tay lau mặt một cái, nhìn kiểu này tối nay hắn không thể thoát được rồi.

“Được rồi, cô đừng khóc, đi thôi đi thôi, tôi dẫn đi gặp bạn học cũ. Ngẫu nhiên, hai người các cô coi như là có duyên rồi, có thể cùng nhau nhập viện.” Cố Tiêu mang theo Chu Kỳ đi đến phòng bệnh của Nghiêm Hi.

Chu Kỳ vốn còn đang suy nghĩ là ai, người nào nhập viện?

Kết quả vừa nhìn, thì ra là Nghiêm Hi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhuandong về bài viết trên: Dana Nguyen, Mây Nhỏ Prim, macynguyen, phuong thi, thuytiendn, xá lị
     

Có bài mới 15.06.2014, 00:29
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 06.01.2014, 11:34
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5098 lần
Điểm: 22.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 98 (3)

Nghiêm Hi đã sớm tỉnh, cô thật ra không có việc gì, một vết thương cũng không có. Chỉ có chút sợ, Lãnh Diễm trực tiếp tìm bác sĩ y tá….tất cả đều đến kiểm tra toàn thân cho cô. Kết quả chính là như vậy, không có việc gì, chỉ là bị kinh sợ mà thôi.

Thời gian vẫn còn sớm, Chu Kỳ đi vào trước, Lãnh Diễm vẫn luôn nửa nằm nửa ngồi ôm Nghiêm Hi thì thầm. Giường vốn nhỏ, cộng thêm một đại nam nhân như Lãnh Diễm, một giường hai người, có chút chen lấn. Nhưng chen cũng tốt, một đôi thương nhau không cần không gian quá lớn, càng chen càng nóng, cho nên Lãnh đại gia vẫn luôn nhẹ nhàng nhỏ giọng nói chuyện.

“Phanh” Cố Tiêu không khách khí đẩy cửa phòng đi vào, ánh mắt vẫn ẩn tình của Lãnh Diễm lập tức rét lạnh, căm căm nhìn hướng cửa. Kết quả thấy Chu Kỳ sau lưng Cố Tiêu, dáng dấp ỉu xìu không chút tinh thần, ๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺mkhông hề giống Chu Kỳ trước kia.

Lãnh Diễm cau mày, chợt nhớ tới chuyện Cố Tiêu nói lần trước, Lý Lệ thế nhưng lại dùng Chu Kỳ để thu tầm mắt của Triệu tổng. Nhớ tới chuyện này lại nhìn Chu Kỳ bây giờ, không giống như con bò đực đang tức giận như khi ở thành phố G, cả người mờ nhạt, không chút tinh thần.

Nghiêm Hi nhìn thấy Chu Kỳ thì sững sờ, nhìn vẻ mặt Cố Tiêu không chút kiên nhẫn, Chu Kỳ đi đằng sau cúi đầu không nói lời nào, chuyện gì đã xảy ra?

Nghiêm Hi đẩy đẩy Lãnh Diễm ý bảo anh đi xuống, kết quả Lãnh đại gia giả bộ hồ đồ không hiểu, ánh mắt mờ mịt nhìn Nghiêm Hi, nhếch miệng cười một tiếng hỏi: “Bảo bối, em làm sao vậy? Khát nước?”

Nghiêm Hi trợn mắt nhìn Lãnh Diễm, không thèm nói chuyện. Lãnh Diễm mờ mịt nhìn lại, chính là ỳ một chỗ bất động.

Cố Tiêu nhìn thấy, đưa tay vỗ vai Lãnh Diễm, giọng điệu giống như quả bóng xì hơi: “Ai, người anh em, được rồi, cái bộ dạng này của cậu dùng để đối phó với vợ con  được.” Nói xong không khách khí ngồi xuống sô pha.

Chu Kỳ nhìn Nghiêm Hi nằm ở trong ngực Lãnh Diễm, sắc mặt trắng bệch. Cô rất muốn hỏi Nghiêm Hi, nhưng lại nghĩ tới mọt hành động trước kia của mình, Chu Kỳ ngượng ngùng mở miệng, đầu lại càng cúi thấp, giống như một đứa bé làm sai chuyện. Cố Tiêu nhìn chân mày càng nhíu lại.

Mà trên giường Nghiêm Hi và Lãnh Diễm nhìn thấy có chút không đúng, Chu Kỳ trước kia thấy mặt là làm rùm beng hết lên, hôm nay sao lại như một đứa bé làm sai vậy? Ý thức được mình sai rồi?

Hai người nhìn nhau một hồi, sau đó nhất trí nhìn Cố Tiêu đang ngồi trên sô pha, ý tứ hỏi thăm: Chuyện gì xảy ra?

Cố Tiêu khó chịu, trên mặt viết một câu: Hai người nhìn đi, mình biết ngay là như thế mà, mình biết ngay mà.

Sau đó bất đắc dĩ đứng lên, cả khuôn mặt đều nhăn lại, nhìn Chu Kỳ vẫn cúi đầu trầm mặt, sau đó không chịu được liền mở miệng: “Tôi nói đại tiểu thư, đừng như vậy nữa được không? Tôi không phải đã cứu cô rồi sao, cô còn muốn làm gì nữa?”

Chu Kỳ bị Cố Tiêu rống, càng cảm thấy phải xin lỗi Nghiêm Hi, hàm răng cắn chặt môi dưới, sau đó khẽ ngẩng đầu len nhìn Nghiêm Hi, do dự chốc lát, lúc này mới chậm rì rì đi lên hai bước, nhìn Nghiêm Hi nói: “Nghiêm Hi, trước kia thật xin lỗi, là mình hiểu lầm cậu, mình bây giờ mình gặp ác báo rồi, thật xin lỗi.”

Chu Kỳ vẫn cúi đầu, suy nghĩ lại, mình trước kia thật sự quá ác. Nếu đổi lại là Nghiêm Hi, sẽ không  tha thứ cho người như mình rồi. Thật sự rất ngu, vì một người mà như vậy, tại sao?

Nghiêm Hi không hiểu, chuyện là thế nào? Chu Kỳ có phải bị kích thích hay không? Nhất thời không tiếp thụ được dáng vẻ như vậy của Chu Kỳ, giống như Cố Tiêu, bọn họ tương đối quen với Chu Kỳ ương ngạnh trước kia hơn, nhìn thuận mắt hơn nhiều.

Nghiêm Hi không hiểu, cho nên không thể có phản ứng thích hợp được, cho nên cũng không có cho đáp án. Khi đợi câu trả lời của Nghiêm Hi, Chu Kỳ càng lo lắng: “Nghiêm Hi, mình thật sự biết sai rồi, tha thứ cho mình đi. Mình hiểu rõ, trước kia cậu bị Lý Lệ vu oan.”

Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm một cái, khóe miệng Lãnh Diễm treo một nụ cười bâng quơ. Nghiêm Hi khẽ cau mày, sao lại cười như vậy, thật đáng nghi. Tầm mắt lại chuyển qua Cố Tiêu, khẽ mỉm cười: “Cố Tiêu, chuyện gì xảy ra?” Chu Kỳ đột nhiên thay đổi, chắc chắn là không thể không có chuyện. Trước kia Chu Kỳ chán ghét cô như vậy, lần này Chu Kỳ lại nhận lỗi với cô, chuyện này rất trọng đại, khẳng định rất nghiêm trọng, như vậy mới khiến Chu Kỳ luôn kiêu ngạo chủ động xin lỗi.๖ۣۜdien♥dan♥lequyd☺n☀c☺m

Cố Tiêu nhìn Chu Kỳ, vô tội nhún nhún vai, lời ít mà ý nhiều: “Bởi vì Lý Lệ nhiều lần lợi dụng khuôn mặt đẹp của Chu Kỳ để hấp dẫn lão sắc lang Triệu tổng, bị Chu Kỳ biết, Chu Kỳ đau lòng, biết diện mạo thật của cô ta, cho nên liền……” Cố Tiêu không nói thêm, bởi vì thấy được Chu Kỳ càng ngày càng cúi thấp đầu. Cảm thấy nói như vậy đối với tiểu cô nương cũng không dễ dàng, suy nghĩ chính là đơn thuần cho nên mới bị người lợi dụng, điều này cũng khó trách. Cảm thấy không nên nói nữa, đua tay vuốt vuốt nhìn Nghiêm Hi, ý nói: em hiểu được!

Nghiêm Hi đã hiểu, nhìn Chu Kỳ. Cô không ngờ Lý Lệ vì đạt được mục đích của mình, thậm chí ngay cả Chu Kỳ cũng lợi dụng. Cũng thật may không có chuyện gì. Nhìn động tác của Chu Kỳ và Cố Tiêu vừa rồi, đoán chừng còn có chuyện khác. Nghiêm Hi cũng không hỏi nhiều, vừa định đưa tay kéo Chu Kỳ, lúc này mới chú ý bàn tay Lãnh Diễm rực tiếp nhốt chặt thân thể mình. Tay không thể động, Nghiêm Hi trừng mắt: “Đi xuống.”

Lãnh Diễm biết mình không thể làm gì nữa, liền ngoan ngoãn đi xuống. Nhìn Cố Tiêu vẫn ngồi trong phòng, Lãnh Diễm nhướng mày. Đang chuẩn bị bước đi liền quay lại, cẩn thận đắp kín chăn cho Nghiêm Hi, xác định không lộ chút gì, lúc này mới lôi Cố Tiêu đi ra ngoài.

Cố Tiêu trong lòng không vui, hắn mới vừa rồi bỏ nhiều công sức, hiện tại rất mệt mỏi, tại sao lại không thể để cho hắn nghỉ ngơi một chút?

“Ai ai ai, Lãnh đại gia, mình rất mệt, để cho mình nghỉ một chút có được không?”

Lãnh Diễm trực tiếp mở miệng cười nói, mang theo sát khí: “Được, cậu muốn nằm như thế nào?”

Sau đó Cố Tiêu liền ngoan ngoãn mặc cho Lãnh Diễm đẩy hắn đi ra ngoài.

Ra khỏi phòng, Cố Tiêu lập tức khôi phục bộ dạng ban đầu, vẻ mặt Lãnh Diễm cũng nhàn nhạt. Bộ dáng kia của Cố Tiêu là cố ý, muốn không khí hòa hoãn chút mà thôi.

Lãnh Diễm cau mày nhìn bên trong một cái: “Chuyện gì xảy ra?’

Cố Tiêu suy nghĩ một chút, lên tiếng giễu cợt: “Cậu nói người đàn bà Lý Lệ kia một chút, thật đúng là quá độc ác. Người nào có thể cô ta liền lợi dụng. Nhưng cô ta cũng ngu, dùng người cũng không biết người ta có giá trị bao nhiêu, trực tiếp tiện tay lấy ra dùng, mình thực sự quá phục cô ta.”

Vẻ mặt Lãnh Diễm vẫn là thờ ơ, đối với những người râu ria, anh không cần quan tâm, chỉ cần biết là tốt rồi. Chỉ là, nghe lời của Cố Tiêu,……khóe miệng Lãnh Diễm chậm rãi nâng lên: “Thế nào? Đã nghĩ đến phương án phản kích?”

Cố Tiêu nghe vậy khóe mắt cong lên, làm vẻ cao thâm, cười cười: “Cậu cứ chờ xem, chuyện này, có lẽ chúng ta sắp có việc vui.”

Lãnh Diễm trực tiếp cười lớn, bốn người bọn họ không có ý đồ gì tốt. Người bên trong vẫn còn đang khóc chết đi sống lại, bọn họ đang ở bên ngoài tìm thú vui, đây thật là……


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhuandong về bài viết trên: Mây Nhỏ Prim, macynguyen, phuong thi, tuongvy84, xá lị
     
Có bài mới 19.06.2014, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Ex-moderator
Ex-moderator
 
Ngày tham gia: 06.01.2014, 11:34
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 596
Được thanks: 5098 lần
Điểm: 22.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99 (1)

Trong phòng bênh, Nghiêm Hi một tay kéo Chu Kỳ, hỏi rõ nguyên do rồi khẽ than thở. Không ngờ, Lý Lệ có thể làm ra chuyện như vậy.Trước kia Chu Kỳ một lòng một dạ đối với Lý Lệ, không ngờ Lý Lệ lại có thể ngoan như vậy với Chu Kỳ.

Chu Kỳ càng khóc càng thảm, Nghiêm Hi từ đầu đến cuối một câu cũng không có, cũng không muốn nói. Vốn khi ở trường học cô với Chu Kỳ tình cảm cũng không phải rất tốt, coi như không có Lý Lệ cũng không được tốt. Đối với chuyện gặp Chu Kỳ như thế này, Nghiêm Hi không biết nói gì, không có lập rường, chẳng lẽ giúp đỡ Chu Kỳ nói Lý Lệ?

Dù sao bây giờ Lý Lệ cũng là thiếu phu nhân nhà họ Chu, là chị dâu Chu Kỳ. Chuyện của nhà người ta, người ngoài ít nhúng tay thì tốt hơn, dù sao người ta mới là người một nhà. Nói không chừng hôm nay Chu Kỳ ở trước mặt cô khóc lóc rối rít, ngày mai về nhà liền hết chuyện. Như vậy hôm nay ở đây cô nói bất kỳ một câu gì cũng sẽ trở thành lý do Lý Lệ nhằm vào mình ngày sau.

Nghiêm Hi không nói gì, Chu Kỳ khóc đến sưng cả hai mắt, Chu Khải nhận được điện thoại của Cố Tiêu liền chạy tới. Thấy Lãnh Diễm và Cố Tiêu đang đứng ở ngoài phòng bệnh hút thuốc, do dự một chút rồi đi lên phái trước chào hỏi.

Lãnh Diễm đã sớm nhìn thấy Chu Khải, nhưng mí mắt cũng không động, nhả khói, giống như không thấy. Ngược lại Cố Tiêu đưa lưng về phía bên kia thang máy, Cố Tiêu nhìn thấy Lãnh Diễm lạnh lùng, quay đầu nhìn sang, quả nhiên Chu Khải đã tới. Nói cho cùng, còn có ai có thể khiến người luôn bình tĩnh như Lãnh Diễm lại lộ ra bộ mặt thối như vậy.

Cố Tiêu tắt thuốc lá trong tay, ném xuống đát, sau đó nhấc chân nghiền hai cái, xoay cười lại nhìn Chu Khải cười ha ha: “Chu tiên sinh, trùng hợp thật, anh cũng tới đây khám bệnh? Vào giờ này rồi chắc là cấp tính?”

Chu Khải đi đến trước mặt hai người đàn ông này, nghe Cố Tiêu nói, cảm giác lỗ tai mình đau, có chút kích động, trực tiếp đi lên chặn lại miệng Cố Tiêu.d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn.  Chu Khải khẽ mỉm cười, đi lên phía trước hai bước, tới trước mặt Cố Tiêu nói: “Tối nay cám ơn anh đã cứu Kỳ Kỳ.”

Chu Khải muốn nói tiếp, nhưng lại nghĩ tới trước kia bọn họ như thế thì có cái gì? Giao tình không có, ngược lại có một chút chuyện không vui, liền câm miệng không nói thêm. Nhìn cửa phòng bệnh khép chặt, sau đó nhìn Lãnh Diễm: “Kỳ Kỳ có phải đang ở bên trong?”

Lãnh Diễm hít một hơi khói, sau đó khẽ ngửa đầu thở ra từng vòng khói mờ mịt. Sương mù từ từ lên cao, khuếch tán quanh người Chu Khải, chóp mũi quanh quẩn mùi nhàn nhạt của  thuốc lá, có chút nhè nhẹ.

Khóe miệng Lãnh Diễm chậm rãi nâng lên, đôi mắt nhìn Chu Khải nhưng vẫn không nói chuyện, môi mím có chút dãn ra, chớp mắt một cái, nhìn cửa phòng bệnh, nhang nhạt nói: “Tôi hi vọng Chu tiên sinh tự mình xử lý tốt chuyện nhà mình. Chúng tôi với anh cũng không có giao tình, lần sau gặp lại Chu Kỳ, sẽ không ra tay nữa. Anh là anh trai của cô ấy, có nghĩa vụ cũng như trách nhiệm bảo vệ em gái của mình. Nếu như không được, cũng xin đừng gây ra ở trước mặt chúng tôi.”

Cố Tiêu thật bội phục Lãnh Diễm, nhìn gương mặt đó, nhìn sự lạnh lùng và xa cách mà Lãnh Diễm phát huy một cách vô cùng tình tế kia, lại nhìn gương mặt của Chu Khải, lúng túng không giống như hắn, mặt cũng xệ xuống.

Cố Tiêu vui vẻ: “Được rồi được rồi, về sau chắc Chu tiên sinh sẽ bảo vệ em gái mình ở trong nhà không cho ra ngoài, mâu thuẫn trong nhà cũng sẽ giải quyết tốt. Mình nói nha lão Lãnh, cậu cứ thoải mái đi. Người ta sẽ không vì chuyện nhà ình mà phiền đến vợ chồng son các cậu.” Cố Tiêu hôm nay muốn đi nhậu, mới vừa vẫn còn bực mình, không giải thích được tại sao Chu Kỳ xuất hiện nữa. Nhưng mà không có việc gì, vừa mới hung hăng một trận, buồn bực trong lòng đã hết. Hiện tại thấy Lãnh đại gia như vậy với Chu Khải, càng thấy thú vị. Hắn cảm thấy trước kia đi học y học có chút tiếc nuối, nghe Tiếu Thâm nói, mấy năm này Lãnh Diễm là mấy năm Lãnh Diễm hoạt bát nhất. Lãnh Diễm và Nghiêm Hi hai người giống như hai con bò đực tức giận vậy, người tới ta đi rất náo nhiệt.

Chu Khải hiểu ám hiệu của Lãnh Diễm, nghĩ đến bên trong có Nghiêm Hi, hiện tại trong lòng Chu Khải đã có chút phai nhạt, không còn mãnh liệt như trước.Thời gian thật đáng sợ, hắn có thể vì Nghiêm Hi trực tiếp rời đi trong hôn lễ, nhưng bây giờ lại bởi vì một nhà bị Lý Lệ làm cho ngổn ngang, tình cảm đối với Nghiêm Hi đã phai nhạt.

Khóe miệng khẽ cay đắng, Chu Khải khẽ mỉm cười: “Tôi hiểu.”

Lãnh Diễm miễn cưỡng chớp mắt, sau đó tắt thuốc lá trong tay, trực tiếp đẩy cửa đi vào. Khi tiến vào mắt Chu Kỳ vẫn còn hồng hồng, cùng với hai hàng nước mắt, nhìn thật đáng thương. Nghiêm Hi liền lạnh lùng, cô thật sự mệt mỏi, vừa mới bị kích thích, ban ngày cảnh sát còn tới hỏi theo lệ, có thể nói hoạt động cả một ngày, cô cảm thấy mí mắt của mình đang đánh nhau. d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn. Nếu không phải hiện tại Lãnh Diễm đột nhiên đi vào khiến cơn buồn ngủ của cô bị dọa chạy, đoán chừng cô đã cắm đầu ngã trên gối ngủ mất rồi.

Chu Khải đi vào thấy một màn như vậy, nhìn Chu Kỳ khóc đến đỏ ngầu hai mắt, Chu Khải rất đau lòng, tiến lên ôm Chu Kỳ: “Kỳ Kỳ, không sao, anh tới đón em về.”

Chu Kỳ vừa nhìn là anh trai mình, nước mắt  vừa mới ngừng liền bắt đầu rơi, nhào tới khóc: “Anh……”

Chu Kỳ khóc  đến người khác nhìn vào liền thấy thương, khóc đến khi thấy thoải mái. Cơn buồn ngủ của Nghiêm Hi liền bị hù chạy, tỉnh nhưng vẫn có chút mơ hồ, trợn tròn mắt nhìn Chu Khải, đầu óc phản ứng chậm nửa nhịp. Nghĩ tới, người này vì sao lại tới?

Lãnh Diễm trực tiếp đen mặt vượt qua mặt hai anh em đang ôm nhau khóc, đi thẳng đến mép giường của Nghiêm Hi ngồi xuống, ôm bả vai Nghiêm Hi, vỗ nhè nhẹ, giống như trấn an cô đột nhiên có người đến náo giấc ngủ, dịu dàng không thể tưởng được. Nghiêm Hi ngẩng đầu nháy nháy mắt, mắt có chút mê mang.

Lãnh Diễm khẽ mỉm cười, cúi người hôn nhẹ lên môi cô một cái, nhẹ nhàng nói: “Mệt mỏi thì nằm xuống ngủ đi. Anh ở nơi này.” Nghiêm Hi nháy nháy mắt, nhưng thật sự không chịu nổi, trục tiếp gật đầu, đầu óc cũng đã ngừng hoạt động, không quản được nhiều như vậy trực tiếp đi ngủ.

Chu Khải đứng ở một bên, vừa nhìn thấy cảnh Lãnh Diễm nhu tình dỗ Nghiêm Hi đang mệt mỏi, khóe mắt không nhịn được lộ ra khổ sở. Chu Khải đưa tay vỗ vỗ Chu Kỳ khóc đến đau lòng: “Không sao, đi thôi, anh sẽ xử lý tất cả, sẽ không để cho em chịu uất ức. Đi thôi.”

Chu Kỳ thút thít nức nở, nhìn giống như không thở được, mặt cũng đỏ bừng lên. Nghe được lời nói của Chu Khải, cô cũng vừa khóc vừa gật đầu một cái, dáng dấp nhìn vào thật đau lòng.

Chu Kỳ vừa mới bước được một bước, không biết nghĩ đến cái gì, quay đầu lại nhìn Cố Tiêu: “Cám ơn anh cứu tôi, đây là lần thứ hai cứu tôi rồi.” Chu Kỳ hiện tại cảm thấy lúc trước mình rất ngu, vì sao vì Lý Lệ mà không phân biệt tốt xấu đối đãi với những người này như vậy?

Hai anh em họ Chu đi, Cố Tiêu vẻ mặt như táo bón, ánh mắt trước khi Chu Kỳ rời đi là như thế nào, làm sao nhìn như vậy….Rất?

Lãnh Diễm lạnh lùng nói: “Phụ nữ, không thể đối tốt với họ, cậu cứu cô ta một lần thì may, hôm nay lại cứu cô ta lần hai, không chừng trong lòng cô ta đã có biến hóa rồi. Về sau thấy cô ta nên trốn đi.” Thanh âm Lãnh Diễm lành lạnh, giống như là đang xem kịch vui, nét mặt kia khiến Cố Tiêu rất buồn bực.

Thật ra thì khi Chu Kỳ quay đầu nhìn Cố Tiêu, trong lòng Cố Tiêu có chút hồi hộp. Quá dọa người rồi, không biết tại sao lại có cảm giác như vậy chứ?

Nhưng nhìn Lãnh Diễm như vậy, Cố Tiêu rất dễ nổi nóng. Chẳng lẽ đường đường là Cố Tiêu mà phải sợ một Chu Kỳ nhỏ nhỏ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn nhuandong về bài viết trên: Mây Nhỏ Prim, macynguyen, xá lị
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.