Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm

 
Có bài mới 28.05.2014, 11:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 21:40
Bài viết: 441
Được thanks: 1856 lần
Điểm: 13.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm - Điểm: 21
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6

Tôi lo lắng không phải là không có lý do, xế chiều ngày thứ hai tuyết lại nhẹ nhàng rơi như lông ngỗng. Chiếc xe vừa mới chuẩn bị chạy đã phải ngừng lại. Dưới núi gọi điện lên báo rằng đường đi đã bị phong kín. Nếu muốn xuống núi, chỉ đành đợi tuyết ngừng rơi rồi dùng trực thăng mới được.

Tôi chỉ đành tạm thời bỏ đi suy nghĩ muốn xuống núi, thả lỏng cơ thể, để bản thân hoàn toàn chìm trong làn nước nóng. Dòng suối nước nóng này nằm ngay phía sau biệt thự. Và trời lạnh như vậy, có thể tắm nước nóng thực sự là rất dễ chịu. Người Nhật Bản rất thích tắm suối nước nóng, nghe nói thường xuyên tắm suối nước nóng có thể giúp cho làn da trở nên đẹp hơn.

Xung quanh sương mù mịt mờ , nhắm mắt thả lỏng cơ thể, nhẹ nhàng khua đôi tay trên mặt nước. Nước nóng dịu dàng vây lấy tôi, giống như người yêu nhẹ nhàng vuốt ve từng tấc thân thể mình.

Một bàn tay ôm lấy hông, sau lưng cảm nhận được một lồng ngực rộng lớn. Tôi quay đầu lại, vừa đúng lúc chạm phải môi Dương Kiếm đang áp tới. Cơ thể anh nóng bỏng, không biết là vì ngâm nước nóng hay vì tình huống mà nóng. Hai người cọ sát vào nhau, tôi có thể cảm nhận dục vọng của anh đang đặt ở lối vào của mình, khiến cơ thể tôi mềm nhũn, từng đợt sóng dục vọng mãnh liệt dâng lên. Thân thể thì phản ứng, nhưng trong lòng lại bất giác hoảng sợ muốn trốn chạy. Anh đưa tay khống chế eo tôi, cường thế tiến vào.

“Dương Kiếm, đừng…” Tôi sợ hãi kêu, đưa tay đẩy anh ra, nhưng vô ích. Giật mình mở mắt, cả người mồ hôi đầm đìa. Chung quanh vẫn là sương mù mờ mịt, tiếng nước chảy róc rách. Không ngờ lại vô tình ngủ thiếp đi bên bờ suối.

Lòng tôi hoảng loạn dữ dội, giữa hai chân dường như vẫn còn đọng lại cảm nhận về dục vọng của anh. Tôi không nhịn được lên rên một tiếng, trời ơi, sao lại có thể nghĩ đến những chuyện như vậy.

“Đừng cái gì?”

Sau lưng đột nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp, tôi sợ đến mức rụt người lại. Nước trong suối này vô cùng sâu, bề ngang lại chỉ rộng bằng chiều cao một người. Tôi trốn vào trong nước, luống cuống quẫy đạp tay chân, không ngờ đạp vào bờ suối, ngược lại khiến bản thân chìm thẳng xuống đáy nước.

Dương Kiếm lập tức nhảy vào trong nước cứu tôi lên. Tôi sặc hai ngụm nước, ho kịch liệt, khoang miệng tràn ngập mùi lưu huỳnh.

(Lưu huỳnh: Có trong các suối nước nóng vì chất này được tạo ra trong magma – khi phun trào còn gọi là dung nham.)

Dương Kiếm ôm chặt lấy tôi bơi lại phía bờ. Cánh tay anh đặt ở hông của tôi, cường tráng hữu lực, tay phải rẽ nước. Tôi ngẩn ra. Đột nhiên phát hiện mình đang ở trong lòng của người đàn ông, hai tay ôm lấy cổ anh, cơ thể hai chúng tôi dán chặt vào nhau.

Vội vàng lấy tay đẩy ra, anh nhất thời không phản ứng kịp, tôi lại chìm vào nước sặc hai cái. Dương Kiếm kéo tôi lên, tức giận nói: “Cô làm cái gì vậy?”

“Tôi không muốn anh ôm!” Tôi phản kháng đẩy anh. Ánh mắt Dương Kiếm trầm xuống, cơ thể cứng đờ. Đang định tiếp tục nói, không ngờ anh một tay đẩy tôi vào bờ sau đó lập tức hôn xuống.

“Anh đừng như vậy…” Tôi giãy dụa. Nụ hôn của anh lướt qua khóe môi, đặt tại vành tai của tôi, cắn một cái vào đó. Tôi run lên, đầu óc trở nên trắng xóa. Tiếp tục cảm nhận được miệng của anh dừng trên động mạch ở cổ, hai cánh môi vuốt ve một lát lại đột nhiên cắn mạnh vào. Cả người tôi mềm nhũn, nức nỡ rên rỉ: “Đừng mà…”

Tay Dương Kiếm chậm rãi di chuyển từ eo tôi lên, nắm bầu ngực mềm mại, khẽ vân vê, dục vọng lúc nãy chưa kịp tản đi nhất thời trào ra như vũ bão, thiêu đốt cơ thể tôi. Từ trong ra ngoài cơ thể đều mãnh liệt run rẩy.

Dương Kiếm đột nhiên nâng tôi lên khỏi mặt nước, đầu anh chôn ở giữa hai chân tôi. Cơ thể bất chợt rời khỏi mặt nước khẽ run rẩy, ngay sau đó chưa kịp định thần môi lưỡi của anh lại tiếp tục khiến tôi có cảm giác mình sắp nổi điên.

Lý trí nói cho tôi biết nên cự tuyệt. Nhưng anh đã nâng tôi rời khỏi nước, nắm hai chân tôi quấn lấy vòng eo của mình. Dục vọng của người đàn ông trong nước nóng bỏng đột nhiên hòa nhập vào cơ thể tôi mà không hề báo trước. Ánh mắt anh đen láy chằm chằm nhìn từng phản ứng bản năng nguyên thủy nhất của tôi. Âm thanh rên rỉ phát ra từ miệng, đôi bàn tay nắm chặt lấy vai anh cùng với vòng eo đang cong lên, giống như muốn mời anh nhanh chóng chiếm lĩnh.

“A Kiếm, Triều Tịch không sao chứ?”

Tiếng của dì đột nhiên vang lên từ ngoài cửa. Tôi cả kinh như bị tạt một thùng nước đá, nhất thời tỉnh táo lại. Nhanh tay đẩy anh ra. Lần này Dương Kiếm trầm mặc buông tay. Anh kéo chiếc áo choàng bên cạnh đắp lên người tôi: “Chị con bị ngất.”

Tôi giương mắt nhìn Dương Kiếm. Anh ôm ngang tôi ra khỏi suối. Dì đi vào, tôi tránh né nhắm mắt lại. Cảm giác khổ sở trong lòng không thể nào xua đi được, sau này nên đối mặt với người đàn ông này thế nào đây? Tôi còn có thể đối mặt với anh sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.06.2014, 16:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 21:40
Bài viết: 441
Được thanks: 1856 lần
Điểm: 13.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7

Bên ngoài trời sáng mờ ảo, tôi lật người phát hiện trên mình còn có một cánh tay. Ngước lên thì chạm vào một đôi mắt đen nhánh: “Chào buổi sáng, cô gái xa lạ.”

Giọng Y Đằng Kiếm trầm đục. Tôi cười: “Giọng đàn ông vào buổi sáng ai cũng đều khêu gợi vậy sao?”

Y Đằng Kiếm giơ tay xoa tóc tôi: “Dương Tịch, anh hơi bị mê muội em rồi.”

“Chỉ hơi thôi sao?”

Y Đằng Kiếm cười. Tôi dùng ngón tay chọt chọt lúm đồng tiền trên má anh: “Đáng yêu quá.”

Y Đằng Kiếm nắm ngón tay tôi, đưa vào miệng dùng răng cắn nhè nhẹ, giương đôi mắt tràn ngập nụ cười nhìn tôi.

Tôi rút tay ra đứng dậy. Soạt một tiếng rèm cửa sổ được kéo ra. Bầu trời bên ngoài là một màu xanh bị đông cứng, trống trải và cao vời vợi, người đi lại trên đường lớn khá đông. Tôi hít một hơi thật dài cảm nhận bầu không khí trong lành của buổi sáng sớm, dựa vào cửa sổ lớn sát đất ngồi xuống: “Biết tại sao em tới Roma không?”

Y Đằng Kiếm nghiêng người dựa vào thành giường, hai tay đặt sau ót, thoải mái nhìn về phía tôi: “Tại sao?”

Tôi dùng tay vẽ một ngôi nhà trên mặt kính: “Lúc em còn rất nhỏ cha mẹ đều mất, được mấy người em gái của mẹ thay phiên nhau nuôi. Nhưng khi em mười sáu tuổi, họ không chịu gánh cái cục nợ như em đây nữa. Vì cuộc sống, em phải nương nhờ ở một cậu bé mười một tuổi.” Tôi quay đầu cười với Y Đằng Kiếm: “Em theo cậu ta sáu năm, bây giờ thì rời khỏi cậu ta rồi.”

Y Đằng Kiếm khép hờ mắt, trầm tư: “Em yêu cậu ta?”

Tôi quay đầu, giọng lạnh lùng: “Không có thứ gọi là tình yêu, đúng không?”

Y Đằng Kiếm sau lưng tôi nhẹ nhàng thở dài, đi tới ôm tôi: “Nhưng trong lòng em tin tưởng vào tình yêu, không phải sao?”

Y Đằng Kiếm dẫn tôi tới đấu trường thời La Mã cổ đại. Kiến trúc tròn, cổng vòm khổng lồ. Trên tường cổ có rất nhiều lỗ nhỏ hình vuông. Không biết dùng để làm gì. Chúng tôi đi vào trong sân đấu thú, đứng ở tầng cao nhất nhìn xuống, đấu trường rộng thênh thang, dường như còn có thể thấy máu tanh điên cuồng thời đó ngay trước mắt: “Chỗ này đẹp quá.”

“Anh thấy nơi duy nhất có thể sánh được với chỗ này, chỉ có Đại Lộ Của Người Chết ở Mexico.” Y Đằng Kiếm vỗ vỗ quần ngồi xuống bên cạnh tôi. Anh mặc một chiếc quần bố lớn bằng vải ka-ki, trên người là chiếc sơ mi trắng, đầu nội nón cao bồi cỏ khổng lồ, kính mát lớn che hết nửa mặt. Tôi nhìn anh không khỏi bật cười: “Anh ăn mặc cũng rất Mexico đó.”

(Đại Lộ Của Người Chết: Hay Anvenue of the Death, nằm ở thành phố Teohihuacan của Mexico.

Y Đằng Kiếm quay đầu lại nhìn. Tôi có thể nhìn thấy bóng mình phản chiếu trên mắt kính anh. Ánh mặt trời rọi lên mái tóc bóng mượt của tôi lấp lánh, mắt đen nhánh sáng ngời, đôi môi mềm mại, khóe miệng cười dịu dàng như hoa. Tôi bỗng ngây dại. Đây rõ ràng là hình ảnh của một người đang yêu. Tôi cơ hồ kinh hoảng nghiêng đầu sang hướng khác, đè ngực mình lại. Dương Triều Tịch, chẳng lẽ chỉ mấy ngày ngắn ngủi mày đã yêu người đàn ông trước mắt này rồi sao?

Y Đằng Kiếm đưa tay xoay đầu tôi lại, tiếng cười trầm thấp: “Em phát hiện rồi phải không?”

Tôi cắn môi dưới, không nói gì.

Y Đằng Kiếm cúi đầu hôn môi tôi: “Đừng cắn, sẽ rách môi.”

Anh dụ dỗ trằn trọc trên môi tôi: “Dương Tịch, nói cho anh biết, em yêu anh.”

Bị nói trúng tim đen làm tôi khiếp sợ. Không ngờ người đàn ông này còn nhìn thấu tâm tư tôi còn hơn cả bản thân tôi. Trán Y Đằng Kiếm chạm vào trán tôi: “Bắt đầu với anh đi, Dương Tịch.” Nhắm mắt lại, mặc cho đôi môi ấm áp của anh lưu luyến trên môi mình.

“Dương Tịch, thử yêu anh…”

“Không được…” Tôi hét to tỉnh lại. Trên lưng toàn là mồ hôi lạnh. Trong phòng âm u, trong chậu lửa chỉ còn vài tia đỏ yếu ớt. Không khí lạnh lẽo ùa về, toàn thân nhanh chóng lạnh lẽo đến run rẩy. Ôm chặt lấy chăn, chôn sâu mặt vào lòng bàn tay. Tại sao còn nhớ đến những thứ này chứ.

Tôi dùng tên giả Dương Tịch yêu sâu sắc người đàn ông ở Roma kia bảy ngày.

Dương Kiếm.

Không thể thừa nhận, tôi run rẩy ôm lấy bản thân, muốn quên hết tất cả những gì đã xảy ra. Tự cảnh cáo bản thân rằng: nhất định phải quên. Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, bão tuyết đã ngừng, lộ ra một bầu trời trắng xám.

Tại sao, anh lại là… em trai của tôi?


Đã sửa bởi Tử Thiên Băng lúc 12.06.2014, 01:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Thiên Băng về bài viết trên: Chimy Lữ, Npquynh, dthang, echbienthai, kynguyenbangha, susu, sâu ngủ ngày, ta là Mẹ Mìn, tuongvy84
     
Có bài mới 10.06.2014, 16:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 17.08.2013, 21:40
Bài viết: 441
Được thanks: 1856 lần
Điểm: 13.48
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu của Triều Tịch - Khiêu Dược Hỏa Diễm - Điểm: 21
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8

Bão tuyết như một tấm thảm lông trắng thật dày bao trùm lên tất cả. Tuyết đọng nhiều tới mức làm cành tùng phải oằn mình chống đỡ. Chỉ cần hơi chấn động nhỏ tuyết liền rào rào rơi xuống. Người làm trong biệt thự lại bắt đầu khổ sở dọn dẹp, muốn dọn được một chỗ cho trực thăng đậu. Dì nói nhà họ Mộc ở đối diện hôm nay sẽ ghé chơi.

Buổi trưa, phía xa chân trời truyền đến tiếng cánh quạt ông ông của trực thăng. Tôi nhìn từ cửa sổ trong phòng ra ngoài, một chiếc EC225 bay tới, loại trực thăng cứu trợ của Châu Âu. Dì nói xen giữa tiếng đập cánh ồn ào cho tôi biết, phụ cận trên núi nếu có chuyện gì xảy ra đều dựa vào chiếc trực thăng tư nhân của nhà họ Mộc này.

Tôi đi theo dì ra sân đón khách. Tôi gặp Dương Kiếm ở bậc thang đầu tiên. Anh mặc một chiếc áo len đen cao cổ, đôi tay đút trong túi quần, lạnh lùng nhìn tôi một cái rồi đi xuống lầu. Lặng nhìn bóng lưng của anh, rồi lại cắn cắn môi.

Cánh quạt của trực thăng thổi tuyết bay lên trắng xóa khiến người ta không thể mở nổi mắt. Nâng tay lên che mặt, một bóng người cao lớn xuất hiện chắn trước mặt tôi. Dương Kiếm không hề quay đầu lại, tôi lại cắn môi, nhỏ giọng nói một câu: “Cảm ơn.”

Một người đàn ông nhảy xuống trực thăng. Nhìn dáng dấp có vẻ lớn hơn Dương Kiếm một hai tuổi. Anh ta cũng rất cao, mái tóc nâu đỏ hơi xoăn. Đợi đến khi người đàn ông đó ôm một cô bé xuống khỏi trực thăng, xoay người lại tôi mới thấy thì ra anh ta là người lai. Ngũ quan vô cùng rõ nét. Cằm vuông vức, hốc mắt sâu đậm chất Châu Âu. Cười lên trông rất dịu dàng.

“Y Đằng Kiếm.” Người đàn ông cất bước đi lại đây. Cánh quạt trực thăng từ từ dừng lại. Tôi phủi nhẹ tuyết trên người sau đó đi ra từ sau lưng Dương Kiếm.

Người đàn ông sững sờ, dáng vẻ rất kinh ngạc: “Đây là?”

Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy cô bé sau lưng người đàn ông toát ra địch ý với mình. Cô ấy cũng là một người lai. Dáng người cao ráo mảnh khảnh, tóc nâu thẳng, xõa dài trên lưng.

Dương Kiếm hơi cau mày: “Mộc Sâm, đây là chị gái tôi, Dương Triều Tịch.”

“Chào em! Anh là Mộc Sâm. Còn đây là em gái Mộc Tâm. Anh là một nhiếp ảnh gia. Ừm… Có cơ hội có thể cho anh chụp em mấy tấm ảnh không? Em rất ăn ảnh đó.”

“Chào chị”. Mộc Tâm nở một nụ cười như ánh mặt trời với tôi, địch ý vừa rồi biến mất tâm mất tích. Cô bé tiến lên vài bước ngây thơ khoác tay Dương Kiếm: “A Kiếm, lâu rồi không gặp.”

Lòng tôi thoáng hiện lên cảm giác ghen tị. Có lẽ bất kỳ cô gái nào trên thế giới này, vô luận đẹp hay xấu cũng có thể quang minh chính đại như vậy khoác tay anh, chỉ riêng tôi là không thể.

“Chào Y Đằng phu nhân.” Mộc Sâm chào dì một cái. Dì cười đưa hai anh em họ vào nhà: “Lần này lại làm phiền con đưa bọn A Kiếm xuống núi.”

“Y Đằng phu nhân khách khí rồi.” Mộc Sâm quay đầu liếc tôi một cái: “Con rất vinh hạnh.”

Trong phòng, Mộc Tâm ngồi bên cạnh Dương Kiếm, Mộc sâm ngồi cạnh tôi. Dì ở một bên pha trà. Động tác của dì rất thuần thục, nhóm lửa, đun nước, ngâm trà, sau đó rót một ly cho Mộc Sâm, một ly cho Mộc Tâm, cuối cùng là tôi và Dương Kiếm. Mộc Sâm cung kính nhận ly trà bằng hai tay, xoay xoay vài vòng, thổi nhẹ, chậm rãi uống, nói với dì: “Kỹ thuật pha trà của Y Đằng phu nhân ngày càng tuyệt vời.”

Dì mỉm cười nói cảm ơn, khom người lui ra ngoài chuẩn bị bữa tối.

Dì vừa đi, toàn thân Dương Kiếm lại tỏa ra sự lạnh lùng thường ngày. Anh lạnh nhạt liếc Mộc Sâm: “Chúng tôi không cần cậu giúp.”

Mộc Sâm cười một cách không cần thiết: “Tôi cũng chẳng muốn giúp cậu.” Nói xong lại nhìn Mộc Tâm: “Người muốn giúp là con bé.”

Mộc Tâm đỏ mặt: “Anh.”

Tôi hiểu ra mấy phần, nhìn Dương Kiếm. Con ngươi đen nhánh của anh cũng đang chìn tôi chằm chằm.

“Triều Tịch tiểu thư nói tiếng công bằng thử xem. Y Đằng Kiếm nói đã gặp một cô gái ở Roma, cậu ta muốn kết hôn với cô ấy. Không ngờ người ta bỗng nhiên bỏ chạy, cậu ta tìm cô ấy ba năm, em gái anh đợi ba năm. Ba năm nay hoàn toàn không có chút tin tức của cô gái kia. Chẳng lẽ không thể cho em gái anh một chút cơ hội sao?”

Tôi chấn động. Kinh hoảng quay đầu đi, không dám nhìn Dương Kiếm: “… Đừng nói nữa.”

“Triều Tịch tiểu thư?” Mộc Sâm thấy kỳ lạ trước phản ứng của tôi.

Trong lòng đã loạn như ma, thân thể hơi run. Tôi siết chặt nắm đấm, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói: “… Ý tôi là, không cần phải nói nữa. A Kiếm quả là nên… cho Mộc Tâm tiểu thư một cơ hội.”

Dương Kiếm đứng lên. Cho dù cách một cái bàn, tôi vẫn có thể cảm nhận được cơn giận của anh. Anh lạnh lùng liếc tôi một cái, không nói gì, xoay người đi ra ngoài.

Mộc Tâm đứng lên đuổi theo. Mộc Sâm hơi lúng túng nhìn tôi. Nâng bàn tay lên vuốt má, không ngờ lệ đã rơi đầy mặt.

Tại sao lại làm thái độ như thế. Anh hy vọng tôi phải đối với anh như thế nào đây?


Đã sửa bởi Tử Thiên Băng lúc 23.06.2014, 09:59, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tử Thiên Băng về bài viết trên: Chimy Lữ, HTDcember, Hanie, Phamthanhhuong, Qcute, kynguyenbangha, phamqueanh, sâu ngủ ngày, tuongvy84
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: holy1091, lt2d, SagiSTN và 137 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 139, 140, 141

5 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

6 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Phao bơi hình mèo
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 284 điểm để mua Yên tĩnh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 335 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 318 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 417 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.