Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 

Nửa đời quen thuộc - Mộc Thanh Vũ

 
Có bài mới 14.05.2014, 13:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 25.04.2014, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 235
Được thanks: 3216 lần
Điểm: 22.67
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nếu anh yêu em như lúc đầu - Mộc Thanh Vũ (H) Chương 3.1+3.2 - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3.2

Nói chuyện như vậy làm cho bầu không khí rất tệ, mùi thuốc súng nồng nặc khiến người ta khó có thể tâm bình khí hòa, trầm mặc một lúc, thanh âm trầm thấp của anh lại vang lên trong không khí, Hạ Hi nghe được anh hỏi:     

“Hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”

Chỉ một câu hỏi đơn giản đã gợi lên vô hạn tâm sự trong lòng, biết rõ anh muốn hỏi gì nhưng Hạ Hi lại quay đầu đi, dối lòng nói: “Anh nói cái gì, tôi nghe không hiểu”

“Nghe không hiểu cũng không sao.”

Không muốn có thêm hiểu lầm như vậy, nên Lệ Hành lên tiếng giải thích: “Anh chỉ muốn nói với em, hôm nay anh đi có một mình” nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay của cô, anh khe khẽ nói ra ba chữ: “Tin tưởng anh”

Tin tưởng? Hạ Hi không biết giữa bọn họ còn có gì gọi là tin tưởng nữa không? Cô nắm chặt nắm tay thành nắm đấm, nhắm mắt lại không nói chuyện, cô sợ nếu như mình mở miệng sẽ để lộ tâm sự trong lòng.

Tiếp theo là sự im lặng kéo dài, ngoại trừ thỉnh thoảng có tiếng bước chân vang lên bên tai, thì chỉ có tiếng hít thở đều đặn của 2 người. Lệ Hành nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, khuôn mặt nhìn nghiêng của anh lộ ra vẻ nghiêm nghi, trong đôi mắt vẫn là vẻ sâu không lường được. Không biết có phải do quá mệt hay không, sau đó Hạ Hi đã ngủ thiếp đi, chờ lúc cô tỉnh lại thì trời đã tối rồi, nhưng người ngồi bên giường vẫn duy trì tư thế ngồi nghiêm chỉnh, vẫn không nhúc nhích.

Nhẹ nhàng di chuyển chân, cô chuẩn bị vén chăn xuống giường, thì phát hiện tay dưới chăn đã bị Lệ Hành nắm lấy.

Anh chần chừ nhìn lỗ kim trên bàn tay, thấp giọng nói: “Vừa mới rút kim, cho nên anh sợ sẽ chảy máu”

Không để ý đến anh, Hạ Hi rút tay về, bởi vì khi rời giường cử động hơi mạnh nên cô cảm thấy hơi choáng váng, từ trên giường muốn ngã xuống đất.

Lệ Hành nắm lấy khuỷu tay đỡ lấy cô, giọng nói dịu dàng: “Cẩn thận một chút.”

Hạ Hi rút tay khỏi bàn tay của anh, cô nói: “Tôi không sao, anh đi đi, sau này không cần thiết phải gặp lại”

Thấy anh khăng khăng cởi quân trang muốn khoác lên người cô, cô đành phải nói: “Tôi với anh ấy ở bên nhau.”

Tay của Lệ Hành run lên một chút, lúc Hạ Hi chuẩn bị cởi quân trang trả lại cho anh, thì anh đã dùng những ngón tay giữ chặt vạt áo trước của quân trang, anh nói: “Em mặc đi, bên ngoài rất lạnh”. Anh tựa hồ sợ cô sẽ nói lời từ chối nên ngay sau đó anh nói: “Chỉ cần em cảm thấy hạnh phúc, cho dù người đó không phải là anh, anh cũng…“Ngừng lại thật lâu, anh cũng không thể nói nốt mấy chữ cuối cùng. Trong phút chốc lòng cô cảm thấy chua xót khi đối mặt với ánh mắt ấy, Hạ Hi bước từng bước về phía cửa, né tránh ánh mắt của Lệ Hành.

Hai người vẫn tiếp tục duy trì im lặng cho đến khi đến cửa bệnh viện. Lệ Hành lấy chìa khóa xe, đúng lúc này, có một ánh sáng trắng chợt lóe lên, chuẩn xác chiếu lên người hai người, khuấy động bầu không khí yên tĩnh.

Hạ Hi híp mắt, mơ hồ nhìn cửa trước của chiếc xe cách đó không xa được mở ra, một bóng dáng cao lớn trực tiếp bước xuống, đi thẳng đến trước mặt bọn họ. Dưới ánh trăng, Tiêu Dận tay cầm áo khoác ngoài, chân dài vai rộng, làn da màu đồng khỏe mạnh lộ ra dưới ánh sáng trắng càng làm nổi bật vẻ co dãn sáng bóng.

“Em cũng thật là, tham dự một hôn lễ, cũng có thể đưa mình đến bệnh viện.” Tiêu Dận đi bộ đến trước mặt bọn họ, ánh mắt ngừng ở trên mặt Hạ Hi, phát hiện sắc mặt của cô tái nhợt, và yếu ớt, anh dịu dàng lại không mất sức ôm cô về phía mình, sau đó dùng giọng điệu ôn nhu nói: “Em còn đau không?”

Trong tình cảnh này, vẻ mặt Lệ Hành hơi có chút biến hóa, chẳng qua là sự thay đổi này được ẩn giấu rất kỹ, người ngoài khó có thể nhìn thấy được. Thần kinh Hạ Hi căng thẳng nãy giờ bỗng nhiên được thả lỏng, đôi tay trắng nõn nắm lấy cánh tay của Tiêu Dận, Hạ Hi ăn ngay nói thẳng nói: “Một chút”

Lại nghĩ đến trước đó, anh nói có việc bận phải đi không thể tham dự hôn lễ của anh họ được, nên cô hỏi: “Sao anh lại đến đây, mọi chuyện đã giải quyết xong chưa?”

Tiêu Dận dìu cô đi về phía xe của mình, Tiêu Dận nói bằng giọng bất cần: “Trước tiên đừng nhắc đến những chuyện này, anh vừa mới về, đã hay tin em gây sự với người ta rồi.”

Bỗng nhiên anh nghĩ đến cái gì đó, anh lấy áo khoác trên người Hạ Hi trả lại cho Lệ Hành, thuận miệng nói: “Cám ơn anh”.

Giọng điệu này, nét mặt này, nghiễm nhiên xem Lệ Hành như là lính cần vụ của Hạ Hoằng Huân.



Đã sửa bởi Cellina lúc 15.05.2014, 08:57.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.05.2014, 16:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 25.04.2014, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 235
Được thanks: 3216 lần
Điểm: 22.67
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nếu anh yêu em như lúc đầu - Mộc Thanh Vũ (H) Chương 3.1+3.2 - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.1:

Lệ Hành từng được đeo phù hiệu TZ, điều đó chứng tỏ khả năng ẩn nhẫn của anh rất giỏi, nhưng mà lúc này khi đối mặt với Tiêu Dận, đột nhiên anh cảm thấy nổi giận. Anh giương mắt, khuôn mặt anh tuấn, đôi mắt lạnh lùng, hơi thở tản mát vẻ cao ngạo nói: “Không đến phiên anh nói cảm ơn.” Sau khi nói xong, anh cũng không nhìn Hạ Hi, cất bước rời đi.

Giọng nói sắc bén làm cho trong mắt của Tiêu Dận dấy lên 2 ngọn lửa, sự cảm kích trong lòng đột nhiên biến mất, anh rất mất phong độ quát: “Đứng lại”. Sau đó, trong lúc Lệ Hành không chú ý, anh ta đột nhiên xuất chiêu.

Đã từng lĩnh giáo qua thân thủ của Lệ Hành, cho nên Hạ Hi biết rất rõ khả năng chiến đấu của anh, cô mở miệng gọi: “Tiêu Dận”. Nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước.  Trong điện quang hỏa thạch, Tiêu Dận đã thực sự ra tay. Cô nhìn thấy một cú đấm thật mạnh sắp đánh vào sườn mặt của Lệ Hành. Nhưng chưa kịp nghe tiếng động, tay Tiêu Dận đã bị Lệ Hành nắm lấy. Lúc này Hạ Hi mới ôm ngực thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó cô nghe được anh nói: “Tôi khuyên anh đừng quá lỗ mãng, nếu không, tôi sẽ không nhẹ tay đâu.”

Lệ Hành vừa nói xong, bầu không khí cũng trở nên khẩn trương, căng thẳng.

Đừng nhìn bình thường Tiêu Dận luôn cười cười nói nói với Hạ Hi, nếu bạn biết rõ con người anh ta, sẽ biết anh ta không phải là người dễ chọc, bây giờ lại bị Lệ Hành kích động như thế, một người kiêu ngạo như Tiêu Dận nếu không nổi giận thì đúng là không bình thường rồi. Khi Tiêu Dận chuẩn bị phát tác cơn giận dữ của mình, thì ngoài ý muốn là Lệ Hành lại buông tay anh ta ra. Anh cắn răng nói:“Anh hãy đối xử với cô ấy cho tốt”

Lúc xe việt dã biến mất trong tầm mắt của Tiêu Dận, anh ta mới tỉnh táo lại, anh đi qua giữ chặt lấy Hạ Hi, tim cô vẫn đang đập thình thịch, thì nghe anh chất vấn: “Anh ta là ai? Có quan hệ với ngưới đó không?”

Nhìn thấy ánh mắt oán giận của Tiêu Dận, Hạ Hi mới phục hồi tinh thần lại, nhưng rất lâu cô vẫn chưa thu hồi tâm mắt của mình.

Vò rối tóc của cô, Tiêu Dận bất mãn nói: “Được rồi, được rồi, em đừng nhìn nữa, không thấy gì nữa đâu. Quá trắng trợn anh sẽ ghen đấy.  Anh hỏi em đấy sao em không trả lời, anh ta là ai?”

Cô ép buộc mình phải chỉnh đốn lại cảm xúc thật tốt, Hạ Hi yếu ớt nói: “Anh chuyển qua làm cho bộ phận điều tra dân số rồi à? Anh để cho em yên tĩnh một chút được không?”

Tiêu Dận suy nghĩ, thì càng thấy có chỗ không đúng, anh nói: “Anh mới đi có vài ngày, em lại ở bên cạnh người đàn ông khác, thừa dịp anh đi vắng, em ở nhà ngoại tình có đúng không?”

“Ngay cả gặp mặt cũng không có, ở đâu có chuyện ngoại tình?” Hạ Hi chồm qua đánh anh, đánh hụt không tính, còn bị anh ôm lấy eo nhấc bổng lên, , cô kêu lên một tiếng, theo bản năng ôm lấy cổ anh: “Anh làm gì vậy?. Mau thả em xuống”

Tiêu Dận là người thông minh cỡ nào, khi anh cảm thấy cảm xúc của Hạ Hi dao động, anh ngừng lại đúng lúc, dù sao, muốn biết Lệ Hành là ai, đối với anh cũng không phải chuyện khó, huống hồ câu nói kia của anh ta:“Đối xử với cô ấy cho tốt.”

Kỳ thật trong lúc lơ đãng, anh ta đã vô tình tiết lộ mối quan hệ không bình thường của anh ta và Hạ Hi, nếu như cô đã không muốn trả lời, thì anh cần gì phải hỏi tiếp, vì thế anh chuyển đề tài: “Em đừng nhúc nhích nha, sức lực của anh có hạn, nếu như em bị ngã anh sẽ không chịu trách nhiệm đâu, em dám dây dưa không rõ với người khác, chờ một lát nữa về anh sẽ thẩm vấn em. Bây giờ chúng ta nói đến một chuyện. Nói cho anh biết ai đã đắc tội với em, làm em dám ra tay trong ngày hôn lễ của anh họ em. Có cơ hội anh sẽ “chiếu cố” người đó một chút”

“Dáng vẻ bây giờ của anh rất giống lưu manh.” Hạ Hi theo quán tính châm chọc anh: “Một người đàn ông lại chấp nhặt với một người phụ nữ, thật là mất mặt”

Tiêu Dận hừ lạnh, anh nói: “Anh bất kể cô ta là nữ hay nam, nhưng đụng đến em thì không được”

Phần lớn phụ nữ là sinh vật yếu đuối, sống tình cảm rất dễ bị một câu nói đơn giản làm cho cảm động. Huống chi Tiêu Dận lại biểu lộ sự bảo vệ cô một cách công khai như vậy, Hạ Hi không cảm động cũng khó. Bất tri bất giác, Hạ Hi đã gỡ xuống chiếc mặt nạ kiên cường của mình, cô giải thích: “Hạ Tri Dư là em gái họ của Dạ Diệc, anh cũng biết Dạ Diệc đấy, anh ta là đội trưởng của đại đội đặc chủng. Tối hôm qua, lúc gọi điện thoại cho anh, không phải em đã nói em bị tai nạn giao thông sao? Đáng lẽ lúc 7 giờ em có thể về đến nhà, chỉ là đụng phải xe của cô ta, nên buộc phải về trễ như vậy. Kết quả là, hôm nay lại đụng phải cô ta ở khách sạn, em không khống chế được châm chọc cô ta vài câu, sau đó thì đánh nhau”

Mọi chuyện đơn giản như vậy? Rõ ràng anh không tin, nhưng anh vẫn tỏ vẻ rất tin tưởng, đã quen biết cô nhiều năm, cho nên tính tình cô như thế nào anh rất hiểu rõ, anh không khách khí vạch trần cô: “Không khống chế được hay là hoàn toàn không muốn khống chế, đó là cả một vấn đề”. Hạ Hi lườm anh, dùng trán cụng vào mặt anh: “Không khiêu khích em, anh chết à?”

Tiêu Dận nghiêng đầu né tránh: “Không đánh nhau em sẽ chết à? Nghe ý tứ của em vậy người phụ nữ kia cũng biết võ, em có thể chiếm được tiện nghi gì?”

“Anh còn dám nói em, anh cũng thế thôi” Hạ Hi tranh cãi: “Nếu cô ta không biết võ, em đánh cô ta làm gì, đúng là không có phẩm cách”

“Phẩm cách?” Tiêu Dận không chút khách khí gõ đầu cô: “Em và hai chữ đó không liên quan” Bả vai lại bị cô đánh trúng, anh cười khẽ, một đôi mắt hoa đào phát sáng rực rỡ: “Em đánh thắng sao?”

“Anh nói xem?. Không thấy em bị người ta chỉnh đến què sao?”

“Què cũng đúng lúc, để tránh em khỏi sinh sự với người ta.”

“Hành động của em hoàn toàn xuất phát từ tự vệ.Tại sao lại nói em sinh sự với cô ta chứ?”

“Em nghỉ ngơi đi, còn tự vệ với không tự vệ. Biết rõ mình đánh không lại người ta mà còn ra tay, đúng là ngốc quá đi”

“Anh mới ngốc, sao anh biết em đánh không lại?”

“Em còn cãi nữa.”

Hạ Hi chính là một nhân vật tranh luận mang tính điển hình. Tiêu Dật bại trận, trừng phạt cô bằng cách dường như ném cả người cô vào ghế phụ, sau đó lại ngoài ý muốn nghe được thanh âm gần như thét chói tai của cô: “Anh không thể nhẹ tay một chút à, cái mông em sắp nát làm hai rồi này”

Giọng nói phẫn nộ lọt vào tai anh, Tiêu Dận phát hiện mấy ngày không gặp, anh cư nhiên lại nhớ giọng nói này vô cùng.

Khi được Tiêu Dận tiễn về đến đại viện, thì vừa vặn nhìn thấy mọi người đang náo động phòng của Hạ Hoằng Huân. Chờ khách khứa về hết thì đêm đã khuya, nhìn ba mang chén mì trường thọ từ phòng bếp ra, vốn tưởng rằng trong nhà vì bận rộn chuyện hôn sự của anh họ, mà quên mất sinh nhật của cô, Hạ Hi cảm thấy rất bất ngờ. Cô cười yếu ớt tiếp nhận, nhu thuận nói: “Cám ơn ba.”

Hạ Hoành vuốt vuốt mái tóc mềm mại của con gái, ông cưng chiều nở nụ cười: “Con ăn đi, còn nóng đấy.”

Hạ Chính Tùng gọi Hạ Hi đến bên mình, cưng chiều nói: “Tiểu Thất của ông nội lại lớn thêm 1 tuổi, nói không chừng cũng sắp trở thành cô dâu nhà người ta rồi.” Nói xong, đưa cho cô một bao lì xì. Nụ cười xuất phát từ nội tâm sẽ làm cho một cô gái vốn xinh đẹp, càng thêm đáng yêu động lòng người, Hạ Hi nhẹ giọng nói:

“Làm sao có thể, dù cháu có bao nhiêu tuổi vẫn là cháu của ông mà.”

“Đương nhiên là cháu gái của ông, nhưng vợ là của người khác mất rồi”. Nhìn Tiêu Dận đứng ở trên ban công chúc mừng cho Hạ Hoằng Huân, Hạ Chính Tùng cười đến mức có thâm ý khác, có chút trêu ghẹo cô nói:

“Vừa mới đi cùng với tiểu Tiêu à? Ông đã nói mà, tại sao vừa mới xoay người đã không thấy cháu nữa. Đừng mắc cỡ, tuy rằng ông nội đã già rồi, nhưng vẫn là người tiến bộ, cháu sớm kết hôn với tiểu Tiêu đi, chúng ta cũng không cần sắp xếp đối tượng xem mắt cho cháu nữa.” Nói xong ông liền nở nụ cười.

Hạ Hi không có thói quen giải thích, cô chỉ cảm thấy dở khóc, dở cười: “Ông lại nghĩ đi đâu vậy, chuyện căn bản không phải như vậy. Cháu không nói chuyện với ông nữa, cháu đi ăn mì đây”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Cellina về bài viết trên: Dana Nguyen, Dương Hà Trang, ViViNTT, Violet12358, Wassbi, hahothu, keomut024, meadow87, mi oa nguyễn, nhungtasa, piggy lovly
     
Có bài mới 16.05.2014, 19:04
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 25.04.2014, 19:23
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 235
Được thanks: 3216 lần
Điểm: 22.67
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Nếu anh yêu em như lúc đầu - Mộc Thanh Vũ (H) Chương 4.1, 4.2 & Chương 5 - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4.2:

Thấy Hạ Chính Tùng còn muốn nói gì nữa, Hạ Hoành lúc này mới giải nguy cho Hạ Hi:

“Mẹ con gọi điện thoại đến, nhờ ba thay bà ấy chúc con sinh nhật vui vẻ. Quà tặng ba đã ký nhận thay con rồi, để ở trong phòng đó.”

Trong miệng Hạ Hi đầy mì, nghịch ngợm nói: “Tại sao mẹ không trực tiếp gọi cho con, lại cố tình gọi điện thoại cho ba bảo ba chuyển lời cho con”

Hạ Hoành gõ đầu cô nói: “Điện thoại của con gọi không được”

Lúc này Hạ Hi mới à một tiếng, cười sằng sặc, tiến đến trước mặt Hạ Hoành, nhỏ giọng nói: “Vậy hợp tâm ý của ba rồi” kết quả là lại đổi lấy một thiết sa chưởng của ba Hạ.

…………………

Sáng sớm hôm sau, Hạ Hi từ trấn nhỏ cạnh bờ biển trở về thành phố A, cô vẫn còn đang nghỉ phép, cho nên bị Hạ Nhã Ngôn quan sát gắt gao, nên phải thành thật dưỡng vết thương ở đùi. Nửa tháng sau, miệng vết thương đã hoàn toàn khỏi hẳn, cô vừa xuống lầu lại nhận được điện thoại của chị dâu họ.

Sau khi bắt máy, không đợi Hạ Hi nói chuyện, đầu dây bên kia Mục Khả đã ồn ào, nôn nóng: “Không xong rồi, Tiểu Thất, em đang ở đâu, mau đến đây cứu chị”

Mục Khả là một người phụ nữ dịu dàng, yếu đuối, cô lớn hơn Hạ Hi 2 tuổi. Khi đối diện với chị ấy, ý muốn bảo vệ chị ấy luôn dâng lên trong lòng Hạ Hi. Hạ Hi vừa nghe chữ cứu, bỗng nhiên thấy căng thẳng, vội vàng hỏi: “Sao vậy chị dâu, chị ở đâu? Em lập tức đến ngay”

Mục Khả mang theo tiếng khóc nức nở trả lời: “Chị ở cửa lớn của đại học C, em mau tới đây đi, nhanh lên…”

Vừa cúp điện thoại, trước tiên Hạ Hi gọi điện thoại cho Hạ Hoằng Huân, kết quả là ông anh kia lại tắt điện thoại, dưới tình huống không rõ ràng như thế này, Hạ Hi lại liên lạc với một số người khác, thẳng đến đại học C.

Đến nơi, cô nhìn thấy chị dâu ngồi ở bên vệ đường trước cổng đại học C, Hạ Hi sợ tới mức chạy khỏi xe taxi, chút nữa là dẫm phải chân mình. Cô kéo cánh tay của Mục Khả, quan tâm hỏi:

“Chị dâu, xảy ra chuyện gì vậy? Chị vẫn ổn chứ?”

Mục Khả vừa xoa xoa đùi phải vừa nói: “Tiểu Thất, chị bị xe đụng, đau chết đi được, Hạ Hoằng Huân cũng không biết chạy đi đâu rồi, điện thoại lại tắt máy, đợi lát nữa về nhà chị sẽ bắt anh ta quỳ bàn giặt”

Vẫn còn biết phạt ông anh quỳ bàn giặt, xem ra cũng không có chuyện gì nghiêm trọng. Hạ Hi nhẹ nhàng thở ra, hơi kéo cao váy của chị dâu, nhìn thấy trên chân nhỏ có một chỗ bị xướt, cô nhăn đôi mày thanh tú hỏi: “Chị bị xe gì đụng?”

“Xe đạp”

“Xe đạp?”

Hạ Hi vỗ một cái bốp vào chiếc đùi non mịn không bị thương của Mục Khả, Hạ Hi nổi giận nói:

“Chị đang đùa với em à, chỉ trầy da một chút xíu mà chị kêu em đến cứu mạng? Chị kêu em đến thu thập chị à?”

Mục Khả cũng bày ra vẻ mặt thường sử dụng để đối phó với Hạ Hoằng Huân, gân cỗ cãi lại:

“Chị đâu có nói đùa. Thật sự rất đau, đau đến mức chị không đứng dậy nổi nên mới gọi em đến giúp.”

“Chân bị thương đến mức nói mấy chữ đáng sợ “không xong rồi” như vậy sao?”

Hạ Hi không phân biệt lớn nhỏ, bẹo khuôn mặt nhỏ nhắn của Mục Khả, hét vào lỗ tai cô “Em xem nên giúp chị một chút, bằng cách đánh chị một trận cho mặt chị thành cái bánh bao luôn”

Khuôn mặt của Mục Khả vì đau đớn nên nhăn lại thành một đoàn kêu lên: “Chồng à, Tiểu Thất đánh người nè.”

Sau khi bắt nạt chị dâu một lát, Hạ Hi vẫn ngoan ngoãn mang Mục Khả đến bệnh viện kiểm tra, xác định ngoại trừ mấy thương ngoài da ở trên đùi, không có gì đáng ngại, cũng không có vết thương nào khác, đang chuẩn bị bỏ cô ấy lại không quan tâm thì nhận được điện thoại của ông anh họ gọi đến.

Biết được cô vợ nhỏ của mình bị xe đạp đụng phải, anh độc tài ra lệnh cho Hạ Hi đưa Mục Khả đến chỗ của anh. Hạ Hi vốn không muốn đi, nhưng nhìn dáng vẻ khoa trương của Mục Khả, cuối cùng vẫn không thể hạ quyết tâm, cô dự định đưa người đến cổng quân đoàn 532 rồi sẽ trở về, nhưng vừa khéo lại nhìn thấy Lệ Hành đang mắng một sĩ quan trẻ tuổi.

Hôm nay anh mặc quần áo huấn luyện, thân hình cao ngất, vẻ mặt nghiêm túc, Hạ Hi nghe thấy anh quát:

“Cậu có biết thân phận của mình là gì không, đồng chí tân binh? Cậu không biết một tấm gương tốt còn có sức ảnh hưởng hơn xấp cương lĩnh mà cậu học sao? Ai cho phép cậu tùy tiện rời công tác?”

Hóa ra người này là sĩ quan vừa mới tốt nghiệp học viện quân sự, tự ý rời khỏi vị trí công tác bị Tham mưu trưởng bắt quả tang.

Mặc dù Mục Khả mới gả tới đây, nhưng lúc yêu nhau với Hạ Hoằng Huân cũng quen biết Lệ Hành. Trong ấn tượng của cô, Lệ Hành là một người lúc thì trầm tĩnh, lúc thì hài hước, tổng thể tính cách của anh mà nói là một người rất ôn hòa, đây là lần đầu cô nhìn thấy anh nổi giận, cô dùng khuỷu tay nguýt Hạ Hi, bình luận nói:

“Xem ra “cảm xúc” của vị lục lâm hảo hán này cũng không ổn định”

Giác quan của Lệ Hành rất nhạy bén, cho dù thanh âm của Mục Khả không cao, nhưng anh cũng nghe thấy được. Khi anh quay đầu nhìn thấy Hạ Hi đứng bên cạnh cô, trong ánh mắt thâm thúy lóe lên ánh sáng, im lặng một chút, anh mới nói với vị sĩ quan đó: “Chạy 10 vòng quanh sân huấn luyện, trước khi tắt đèn phải đưa bảng kiểm điểm đến phòng làm việc của tôi”

Sĩ quan thi hành quân lễ , đứng nghiêm hô to: “Rõ”

Cùng lúc đó, Hạ Hi vội vàng nói với Mục Khả: “Chị vào đi, em phải về rồi.”

Tính trẻ con của Mục Khả lại trỗi dậy, cô giang 2 tay ngăn Hạ Hi lại: “Đã đến cửa rồi, làm gì phải vội vã như vậy, dù sao em cũng không có việc gì, đêm nay cũng đừng…” Lời của cô còn chưa nói xong, thì Lệ Hành đã bước nhanh qua đây. Trong khoảnh khắc Hạ Hi xoay người rời đi, thì anh đã mạnh mẽ nắm lấy cổ tay của cô, giọng điệu cương ngạnh nói : “Ở lại anh cơm tối đi, anh dẫn em đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 94 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Bora, Kem Que, mozit, nguyenhanh3185, oclengkeng, sujuno1, Truong Thi Nguyet, Trương Vũ Như Ngọc, Tyt và 273 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.