Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 

Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam

 
Có bài mới 07.05.2014, 21:32
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4115 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71.2

“Chúng ta không đi làm phù rể phù dâu có được không? Vết thương của anh còn chưa lành hoàn toàn.” Cố Uyên không muốn để cho người khác nhìn thấy Mạn Mạn đẹp như vậy. Vốn tình địch đã nhiều rồi, buổi hôn lễ tối nay, người trong xã hội thượng lưu chắc chắn không ít, nếu lại có thêm mấy người có bản lĩnh nhìn trúng Mạn Mạn, vậy thì đúng là chuyện phiền toái. Mặc dù anh có thể giải quyết hết, chỉ là, những phiền toái không cần thiết nếu có thể ít thì càng tốt. Thật sự rất muốn đem Mạn Mạn giấu đi, chỉ có một mình anh mới có thể thấy cô đẹp như vậy. Mạn Mạn chỉ là của mình anh.

“Nói nhảm, đừng cho là em không biết vết thương của anh như thế nào. Chưa lành hoàn toàn? Nếu chưa lành hoàn toàn, vậy lúc anh hôn… hôn em, sức lực lớn như vậy, một chút cũng không nhìn ra trên người anh có thương tích.”

“Khụ khụ. Mạn Mạn, em nói, chú rể và cô dâu đào hôn là chuyện thường gặp chứ?”

“Ừm.” Trong tiểu thuyết thường thấy loại tình tiết này.

“Nhưng phù rể và phù dâu đào hôn thì chưa từng thấy qua chứ?”

“Chưa thấy.” Phù rể phù dâu sao phải đào hôn? Rõ là.

“Vậy chúng ta có muốn làm cặp phù rể - phù dâu đào hôn đầu tiên hay không?”

Từ Du Mạn nghe đề nghị của Cố Uyên thì có chút động lòng, hình như là chơi rất vui. Nhưng đây chính là hôn lễ của A Dư, hơn nữa A Dư còn đặc biệt vì cô mà hoãn lại đám cưới, cô làm sao có thể không đi tham gia?

“Không được. Hôn lễ của A Dư  em không thể không đi. Anh không muốn đi thì đừng đi, tin rằng Yến Trầm Phong rất thích làm phù rể.” Đừng tưởng rằng cô sẽ không có biện pháp với anh, đối phó với anh, cô đều có cách.

“Anh đi, đương nhiên phải đi.” Để Yến Trầm Phong làm phù rể? Vậy anh thì sao? Chắc chắn không thể được. Yến Trầm Phong đi, người khác nhất định còn có thể cho rằng Trầm Phong cùng Mạn Mạn là một đôi đấy.

“Vậy còn không đi thay quần áo? Phù rể phù dâu phải đến sớm một chút.”

“Biết rồi.” Cố Uyên không cam không nguyện cầm lên bộ lễ phục Trương Chương Việt đã chuẩn bị cho anh. Màu đen? Thật ra thì anh thích màu trắng hơn. Nhưng hôm nay A Việt mới là nhân vật chính.

Vóc người của Cố Uyên rất tốt, cho dù mặc kiểu quần áo nào cũng rất đẹp mắt. Cố Uyên luôn hài lòng với dáng người của mình. Từ trước tới giờ Cố Uyên đều mặc áo sơ mi, đây cũng là lần đầu tiên Từ Du Mạn nhìn thấy anh mặc âu phục. Đều nói âu phục đều là phải xem người mặc, người mặc có vóc dáng đẹp, mặc vào liền vô cùng đẹp mắt, đặc biệt có khí chất. Vóc người không đẹp, chỉ cho người ta cảm giác dung tục. Cố Uyên vừa khéo chính là kiểu có vóc người đẹp.

Từ Du Mạn mơ hồ cảm thấy, Cố Uyên mặc vào tây trang màu đen mang cho người ta cảm giác hoàn toàn rất khác. Trước đó anh cho người ta cảm giác chính là một người lạnh nhạt, thanh khiết. Hôm nay cô quả thật cảm thấy anh giống như có thêm một phần khí phách, một phần thần bí, còn có loại cảm giác trấn áp toát ra từ trong nội tâm làm cho không người nào có thể khinh thường.

“Như thế nào?” Cố Uyên cười nhẹ.

Từ Du Mạn giả bộ tức giận: “Chẳng ra sao cả.” Cô cũng biết Cố Uyên hỏi cô ‘như thế nào’ là cố ý nói cô mới vừa rồi lúc nhìn anh, đã nhìn tới ngây người, đang chế giễu cô đây mà.

Từ Du Mạn tự quen quan sát Cố Uyên, cảm giác thiếu đi cái gì, có chút không thích hợp. Rốt cuộc, lúc cô nhìn về phía một nơi nào đấy trên người anh, liền hiểu ra nguyên nhân.

Từ Du Mạn chậm rãi đi tới trước mặt Cố Uyên, thừa dịp anh không chú ý mà lập tức lấy xuống cặp mắt kính chưa bao giờ rời khỏi người anh kia.

Cái mắt kính này thật chướng mắt. Lúc hôn môi cản trở còn chưa nói, bây giờ còn ảnh hưởng tới một chỉnh thể mỹ cảm của anh, không lấy ra thì không thoải mái.

Cố Uyên thế nào cũng không nghĩ đến Từ Du Mạn sẽ lấy kính mắt của anh xuống : “Em làm gì mà tháo kính mắt của anh xuống vậy?” Mang đã lâu, lập tức lấy xuống còn chưa quen.

“Nhìn thấy được không?” Xem dáng vẻ của anh, không giống như không có mắt kính thì không nhìn thấy. Từ Du Mạn nhìn mắt kính của anh một chút, sau đó đặt trước mắt mình, hoàn toàn không thay đổi :

" Tại sao lại không có độ?” Cố Uyên căn bản không bị cận thị, tại sao lại muốn đeo kính, hơn nữa trừ lúc ngủ không đeo kính, còn mỗi lần vừa tỉnh dậy liền lập tức đeo lên ngay ?

Từ Du Mạn lúc này mới lại chú ý tới Cố Uyên. Sau khi nhìn đến khuôn mặt của anh rồi, đặc biệt là đôi mắt của anh, cô cũng không dời mắt được.

“Biết tại sao rồi chứ?” Cố Uyên trầm giọng nói. Bị Từ Du Mạn lấy xuống mắt kính trừ lúc đầu không thích ứng, anh cũng không tức giận. Sớm muộn gì, anh cũng sẽ lấy mắt kính xuống trước mặt Mạn Mạn thôi.

“Biết.” Nếu không đeo kính, Cố Uyên mà đi dạy, những nữ sinh háo sắc kia sợ là ai cũng nghe không vào được bài học. Không ngờ đôi mắt này của anh thật sự quá mê hoặc người rồi, còn hấp dẫn người ta hơn cả đôi mắt đào hoa mê người của Yến Trầm Phong. Trong chốt lát Từ Du Mạn liền khôi phục lại thần thái, sau đó đeo kính lên cho anh, vừa đeo còn vừa nói :

“Vẫn là đeo kính tốt hơn, nếu không biết sẽ có bao nhiêu thiếu nữ say mê phục dưới quần Tây của anh. Xử lý những người đó là rất phiền toái.”

Phản ứng của Từ Du Mạn khiến Cố Uyên rất hài lòng, không khỏi nở nụ cười. Không hổ là người mà anh xem trọng. Phải biết, trước kia những người đã nhìn đến đôi mắt bên dưới mắt kính của anh, đều say mê đến mức cái gì cũng không biết. Ngay cả những người phụ nữ đã trải qua huấn luyện, cũng đem chuyện cơ mật nói cho anh biết. Xem ra Mạn Mạn sẽ không bị như vậy. Mạn Mạn là ai chứ? Cô gái của anh tự nhiên không phải là người mà có thể đem ra so sánh với những người phụ nữ kia được.

Trương Chương Việt đã để tài xế lão Vương ở bên ngoài chờ. Tài xế lúc nhìn thấy Từ Du Mạn kéo tay Cố Uyên chậm rãi đi tới, giật nảy mình, thất thần quên mất công việc của một tài xế là mở cửa cho khách.

Từ Du Mạn và Cố Uyên cũng không phải người hẹp hòi, sẽ không bởi vì chút chuyện nhỏ này mà làm khó tài xế nhà người khác, tài xế kiếm tiền không dễ dàng. Từ Du Mạn tự mình mở cửa xe, lúc chuẩn bị lên xe mới nhắc nhở : “Lái xe thôi.”

Tài xế lão Vương phục hồi tinh thần lại, người đã mấy chục tuổi rồi, lại còn đỏ mặt. Để hóa giải lúng túng, tài xế Vương vội vàng ngồi lên vị trí ghế lái, khởi động chân ga. Ai, cái mặt mo cũng sắp mất hết rồi. Lão Vương cũng hơi lo lắng, hai người kia vừa đến, có thể cướp đi sự nổi bật của ông chủ mình hay không? Có điều ông chủ bảo ông đến đón người thì ông đón thôi, chuyện khác không nằm trong phạm vi lo lắng của ông.

Cố Uyên bởi vì là phù rể, cho nên đến sớm hơn một chút so với người khác, cũng để chuẩn bị một chút. Cho nên lúc anh tới giáo đường, trừ Trương Chương Việt, cha mẹ hai bên và mục sư ở đây, cũng không còn người khác cho nên cũng không xảy ra tình cảnh náo động nào.

Chính là sắc mặt của Trương Chương Việt có chút khó coi. Anh mặc một bộ Tuxedo màu trắng, tôn lên vóc người gầy gò cao thẳng. Trương Chương Việt chạy đến trước mặt Cố Uyên hung ác nói:

“Chết tiệt, muốn làm hỏng sân khấu của tớ có phải không?” Mặc đẹp trai như vậy, có phải muốn cướp đi sự nổi bật của anh hay không? Hôm nay lại là ngày anh kết hôn nữa.

“Chính là cậu cho người đưa tới cho tớ.”

Một câu nói của Cố Uyên khiến Trương Chương Việt á khẩu không đáp lại được, quả thật bộ đồ này là anh cho người đưa đến. Vốn thường ngày Cố Uyên đều mặc đồ màu trắng, anh căn bản chưa từng nhìn thấy Cố Uyên mặc đồ màu đen, tưởng rằng Cố Uyên mặc màu đen không đẹp, không ngờCố Uyên mặc vào âu phục màu đen thật là đẹp trai.

Trương Chương Việt không khỏi suy nghĩ, bản thân mình nhờ Cố Uyên làm phù rể có phải là lựa chọn sáng suốt hay không? Thẩm Mặc Dư cũng thế.

Tài xế chở Từ Du Mạn đưa đến nhà Thẩm Mặc Dư, Thẩm Mặc Dư vẫn còn đang trang điểm. Trương Chương Việt mời cho Thẩm Mặc Dư thợ trang điểm nổi tiếng Lý Thanh Nhiễm, là một nữ sinh thanh tú.

Lý Thanh Nhiễm bản thân là chuyên gia trang điểm nổi danh, nhưng chính mình lại không trang điểm chút nào. Nhìn thấy Từ Du Mạn vào nhà, Lý Thanh Nhiễm khẽ gật đầu.



“Nhóc Mạn, cậu tới hơi trễ, vốn còn muốn để cho cậu trang điểm cho tớ đấy.” Thẩm Mặc Dư có chút hưng phấn nói, sau đó nghiêng đầu nhìn thấy Từ Du Mạn nhưng lại không nói gì.

Thẩm Mặc Dư mặc dù ở trong nhà không được coi trọng tí nào, cũng không có địa vị, nhưng dù sao cũng là một gia tộc lớn, có nhiều bữa tiệc đều phải tham gia. Cho nên lễ phục vẫn hay mặc. Nhưng Từ Du Mạn lại không giống, cô ấy không cần tham gia mấy bữa tiệc gì đó, chưa từng mặc qua lễ phục. Đây là lần đầu tiên Thẩm Dư thấy Mạn Mạn mặc lễ phục.

“Sớm biết liền chọn cho cậu một bộ quần áo xấu xí rồi.” Thẩm Mặc Dư bĩu môi nhưng trong ánh mắt vẫn có ý cười không nhịn được. Đã sớm biết Mạn Mạn là mỹ nhân, tùy tiện ăn diện một chút là quá đẹp rồi.

“Vậy có cần tớ đi đổi lại không?” Từ Du Mạn biết Thẩm Mặc Dư đang nói giỡn với cô, cho nên cũng bắt đầu cười giỡn.

“Không cần, rất phiền toái. Mặc dù có thể có bị cậu cướp mất danh tiếng, nhưng mà Thẩm Mặc Dư tớ là ai chứ, chút danh tiếng này, tớ mới không cần đâu.”

“Đúng vậy, hai đại mỹ nhân chúng ta làm sao lại thấy hiếm lạ chứ?”

Thẩm Mặc Dư đã mặc áo cưới vào. Bộ áo cưới này của Thẩm Mặc Dư chính là lần trước mua được ở tiệm chụp hình cưới. Vốn dĩ áo cưới trong tiệm chụp ảnh cưới cũng không bán, cũng không biết Trương Chương Việt làm thế nào mua về. Chỉ là bộ áo cưới này thật rất đẹp mắt. Việc trang điểm cho Thẩm Mặc Dư Rất nhanh liền hoàn thành.

Không thể không nói, người ta nổi tiếng là rất có lý. Thật ra trang điểm thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng làm không dễ dàng. Đặc biệt là muốn làm tốt lại càng không dễ, bình thường tốn một thời gian rất lâu. Nhưng Lý Thanh Nhiễm trang điểm rất mau, hơn nữa không có một khuyết điểm nào.

Đôi mắt to của Thẩm Mặc Dư xem ra sáng hơn một chút, chút tàn nhang nho nhỏ trên mặt cũng được che lại hoàn toàn. Đôi môi xinh xắn lại càng thêm hấp dẫn óng ánh, làm cho người ta không nhịn được muốn cắn một cái lên đó. Vốn Thẩm Mặc Dư rất xinh đẹp, trang điểm như vậycàng thêm đẹp hơn mấy phần.

Tất cả đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ xe hoa tới đón thôi. Vừa nhắc tới, xe hoa đã đến rồi. Thẩm Mặc Dư kéo tay Từ Du Mạn ngồi vào trong xe hoa.

Cha của Thẩm Mặc Dư cầm tay của cô giao cho Trương Chương Việt, Thẩm Mặc Dư kéo tay Trương Chương Việt, hai người chậm rãi dọc theo thảm đỏ đi tới.

Trong hoàn cảnh nghiêm túc và trang trọng, Mục Sư mở ra Thánh kinh ra.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.05.2014, 12:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4115 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72.1: Sau khi say rượu…!

Mục Sư chậm rãi nói:

“Anh Trương Chương Việt, anh có nguyện ý cưới cô Thẩm Mặc Dư làm vợ, cho dù vui hay buồn, địa vị cao hay thấp, bệnh tật hay khỏe mạnh, đều yêu cô ấy, quý trọng cô ấycho đến chết?”

“Tôi nguyện ý.”

Dưới tình huống không ai chú ý, cách không xa chỗ đứng của Thẩm Mặc Dư và Trương Chương Việt, phù rể đã nắm tay phù dâu. Cố Uyên thâm tình chân thành chăm chú nhìn Từ Du Mạn, nói: “Anh nguyện ý.”

Mục Sư nói tiếp: “Cô Thẩm Mặc Dư, cô có nguyện ý gả cho anh Trương Chương Việt, cho dù vui hay buồn, địa vị cao hay thấp, bệnh tật hay khỏe mạnh, đều yêu anh ấy, quý trọng anh ấycho đến chết?”

“Tôi nguyện ý.”

Từ Du Mạn không nói gì.

“Tại sao không nói?”

Từ Du Mạn nhìn Cố Uyên có chút không vui, mới chậm rãi nói: “Như vậy liền muốn em gả cho anh? Không có cửa đâu.”

“Vậy như thế nào mới nguyện ý gả?”

“Cái này sao, không cần em nói mà anh phải tự biết.” Cố Uyên đánh chết cũng không nghĩ đến, cuối cùng  Từ Du Man lại nghĩ ra câu trả lời như vậy.

“…”

Thẩm Mặc Dư và Trương Chương Việt đã trao nhẫn cưới xong rồi.

“Bây giờ chú rể có thể hôn cô dâu rồi.”

Trước mắt bao nhiêu người, Trương Chương Việt hôn lên đôi môi đỏ mọng của Thẩm Mặc Dư. Chết tiệt, từ lúc nhìn thấy Thẩm Mặc Dư, anh đã muốn làm như vậy, thế mà lại để cho anh đợi lâu như vậy.

Từ Du Mạn dường như biết rõ bước kế tiếp Cố Uyên muốn làm gì, vừa định né ra, đã bị anh kéo vào trong ngực. Đôi môi ấm áp của anh đặt lên môi cô.

Phía dưới còn có nhiều khách khứa như vậy, đáng ghét, rốt cuộc muốn làm gì chứ? Từ Du Mạn càng giãy giụa, Cố Uyên hôn càng sâu. Cô dần dần hiểu ra điểm này, ngừng giãy giụa và hôn đáp lại anh. Thật ra cô cũng thích cảm giác cùng anh hôn môi.

Sau khi Cố Uyên buông Từ Du Mạn ra, cô vươn cái lưỡi ra liếm liếm đôi môi đỏ mọng mới vừa bị anh giày xéo của mình.

Con ngươi màu đen của anh sau khi chứng kiến động tác của cô, càng trở nên sâu thẳm: “Mạn Mạn, em đang quyến rũ anh.”

“Ha ha, vậy sao?” Từ Du Mạn đang suy nghĩ, nếu như Cố Uyên lấy mắt kính xuống, dùng ánh mắt như vậy nhìn cô, cô nhất định sẽ buông vũ khí đầu hàng.

Bắt đầu tiệc rượu rồi. Chú rể và cô dâu nắm tay nhau đi tới từng bàn mời rượu. Cố Uyên và Từ Du Mạn đi theo phía sau hai người. Nhiệm vụ của Cố Uyên là ngăn cản rượu cho Trương Chương Việt, còn nhiệm vụ chính của Từ Du Mạn là ngăn cản rượu cho Thẩm Mặc Dư.

“Mạn Mạn.” Từ Du Mạn nghe được sau lưng có thanh âm hơi đè nén, sửng sốt một chút, sau đó bình tĩnh xoay người: “Xin hỏi, Âu Dương tiên sinh gọi tôi có chuyện gì không?”

Âu Dương Nhất Phàm đã mấy ngày rồi không gặp Từ Du Mạn. Lúc đầu hắn còn tới, sau đó căn bản là mỗi lần đều bị Từ Du Mạn ngăn ở ngoài cửa, hoặc đối xử lạnh nhạt, hắn cũng không thể nào đến bệnh viện thăm cô được nữa. Nghe nói chủ tịch tập đoàn Trương thị kết hôn, vốn lúc nhận được thiếp mời hắn không muốn tham gia, hắn rất phiền, nhìn người khác kết hôn chắc chắn sẽ làm cho mình thấy ngột ngạt. Nhưng chợt nhìn thấy tên của cô dâu trên tấm thiệp, hắn quyết định tham gia.

Thẩm Mặc Dư? Là Thẩm Mặc Dư đó sao? Nếu như vậy, Mạn Mạn nhất định sẽ đi chứ? Thật lâu cũng chưa được nhìn thấy Mạn Mạn rồi, rất nhớ. A, mới mấy ngày như vậy mà hắn đã nhớ cô đến mức trong lòng thấy đau rồi. Chính hắn cũng khó tưởng tượng được, thời gian hai năm qua hắn làm sao mà sống .

Quả nhiên, trong hôn lễ của Trương Chương Việt thấy được Mạn Mạn. Mạn Mạn đẹp quá, thật sự rất đẹp. Vốn muốn đợi sau khi hôn lễ kết thúc sẽ tìm Mạn Mạn nói chuyện riêng một chút, nhưng lại thấy Mạn Mạn với Cố Uyên không coi ai ra gì mà hôn môi, hắn không nhịn được nữa. Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà cô gái hắn trông coi hai năm này lại phải chắp tay nhường cho người ta như vậy, thật tiện nghi cho cái người Cố Uyên không biết ở đâu chạy tới này.

Âu Dương Nhất Phàm làm sao biết, hai năm của anh ta sao có thể so sánh với mười hai năm giữa Cố Uyên và Từ Du Mạn đây? Vẫn như cũ, nghe được Từ Du Mạn lạnh lùng xa cách gọi hắn là Âu Dương tiên sinh, trong lòng Âu Dương Nhất Phàm có chút thương tâm. Nhưng từ rất lâu rồi hắn đã luyện thành một thân kim cương không vỡ rồi. Âu Dương Nhất Phàm giống như không nghe được lời nói của cô, cười nói:

“Mạn Mạn, có thể cùng anh nói chuyện một lát không?” giọng nói của Âu Dương Nhất Phàm mang theo ý thỉnh cầu hèn mọn. Hắn cao cao tại thượng, cũng chỉ có ở trước mặt cômới có thể hèn mọn như vậy.

Nhưng Từ Du Mạn căn bản cũng không quan tâm giọng điệu của Âu Dương Nhất Phàm rốt cuộc là cao ngạo hay là hèn mọn: “Âu Dương tiên sinh, tôi nghĩ giữa tôi và anh cũng không có gì để nói.”

“Mạn Mạn...”

“Được rồi, Âu Dương tiên sinh, tôi hiện tại rất bận. Hơn nữa, anh thích làm trò cười cho người ta thì cứ tiếp tục biểu diễn, tôi không thích, thứ cho tôi không thể theo cùng.” Từ Du Mạn sắc bén nói.

Lời của cô giống như là một lưỡi dao, hung hăng khoét vào trái tim đã chồng chất vết thương của Âu Dương Nhất Phàm: “Mạn Mạn, chẳng lẽ phạm lỗi một lần lại không thể được tha thứ sao?”

“Dĩ nhiên không phải.” Từ Du Mạn chợt cười nói.



Âu Dương Nhất Phàm nhìn nụ cười của cô mà hơi thất thần. Đã bao lâu rồi, Mạn Mạn đã bao lâu chưa cười với hắn rồi? Âu Dương Nhất Phàm kích động tột đỉnh, cho nên cũng không chú ý tới sự mỉa mai trong mắt cô : “Mạn Mạn, em tha thứ cho anh rồi sao?” Từ Du Mạn nhìn Âu Dương Nhất Phàm không nói gì.

Cố Uyên đi qua ôm eo của Từ Du Mạn, Mạn Mạn là người của anh, ai dám nghĩ giống như vậy, tên đàn ông này… Mắt kính của Cố Uyên đã che giấu tia nguy hiểm trong đáy mắt anh, “vô hại” mà khách khí nói: “Dĩ nhiên… là không thể rồi. Mạn Mạn không phải là những cô gái ngu xuẩn kia, đàn ông vừa dỗ dành liền không sao nữa. Cô ấy chính là người có nguyên tắc, chuyện gì có thể tha thứ, chuyện gì không thể tha thứ, trong lòng đã hiểu rõ ràng.” Tên đàn ông này đã cưỡng bức Mạn Mạn của anh, chết một vạn lần cũng không đủ.

Từ Du Mạn nghe lời nói của Cố Uyên, khóe miệng không tự chủ giật giật, Cố Uyên này thật sự đang tính kế cô đây mà. Nếu như cô thật sự tha thứ cho Âu Dương Nhất Phàm, có phải chính là thừa nhận cô đúng là cô gái ngu xuẩn không có nguyên tắc hay không.

Người đến xem kịch vui càng lúc càng nhiều, Từ Du Mạn cơ hồ trở thành nhân vật chính của cả bữa tiệc. Đây cũng không phải là mong muốn của cô: “Tôi nói tôi đang bận.” Từ Du Mạn không nhịn được nói xong, rồi nhìn vị trí của Thẩm Mặc Dư, vội vã đi qua đó.

Âu Dương Nhất Phàm, cô không muốn để ý, ánh mắt không có ý tốt của những người đó, cô càng thêm chán ghét. Từ Du Mạn rời đi, Âu Dương Nhất Phàm còn muốn đi theo qua đó, lại bị Cố Uyên ngăn lại. Cố Uyên tiến tới bên tai Âu Dương Nhất Phàm, thanh âm giống như ác ma xuyên thấu lỗ tai của Âu Dương Nhất Phàm:

“Đừng đến gần cô ấy nữa. Hiện tại có thời gian, anh có thể dùng thời gian này suy nghĩ xem nên làm như thế nào để thanh toán chuyện trước kia đi.” Âu Dương Nhất Phàm cả kinh, không ngờ Mạn Mạn lại nói sự kiện kia cho Cố Uyên biết? Âu Dương Nhất Phàm có một linh cảm là Mạn Mạn thật sự đã rời khỏi hắn. Chính lần đó Mạn Mạn dùng cái chết để ép buộc hắn, lúc cô ở bên Tả Minh, hắn cũng không có loại cảm giác này.

Đồng thời Âu Dương Nhất Phàm cũng thật sâu cảm nhận được cảm giác chấn áp từ trên người Cố Uyên truyền tới, sắc bén, cao ngạo. Nhưng nếu như hắn – Âu Dương Nhất Phàm là một người đàn ông dễ dàng buông tha như vậy, hắn đã không có khả năng tay trắng dựng nghiệp, sau đó lại phát triển công ty lớn như vậy.

“Nếu như là anh, anh sẽ dễ dàng buông tha như vậy sao?” Âu Dương Nhất Phàm hỏi ngược lại.

Anh sao? Làm sao có thể sẽ buông tha chứ? Cố Uyên chợt có chút hiểu được cảm nhận của Âu Dương Nhất Phàm. Nhưng có thể hiểu được không có nghĩa là sẽ tha thứ.

“Vậy… chúc anh nhiều may mắn.” Cố Uyên liếc mắt liền thấy được bóng dáng của Từ Du Mạn, sau đó bước những bước chân ưu nhã đi tới bên cô. Trước khi đi không quên quét mắt một vòng nhìn Âu Dương Nhất Phàm và cả những gã đàn ông mới vừa rồi ngẩn người  nhìn Từ Du Mạn.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.05.2014, 19:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4115 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72.2

Cố Uyên đẩy Từ Du Mạn vào trong xe, lạnh giọng nói với tài xế: “Lái xe.”

Tài xế nhận được chỉ thị của anh, đạp chân ga, chiếc xe màu đen chạy băng băng liền biến mất trong màn đêm. Chiếc xe này đã không phải là chiếc xe lúc đầu tới đón Cố Uyên và Từ Du Mạn nữa.

“Thiếu gia, về nhà sao?” Tài xế quay đầu lại, hỏi Cố Uyên.

“Không cần, đi tiểu khu Hoa Dương.”

Cố Uyên thật sự không có cách nào với mẹ của anh. Trước kia bọn họ đã từng ở thành phố A một khoảng thời gian, cũng chính là lúc Cố Uyên quen biết Từ Du Mạn. Sau đó anh lại đi Anh, cha của anh lại thăng chức, từ thành phố A trực tiếp được điều đi làm tư lệnh quân khu Yên Kinh, căn nhà này anh cũng chưa trở về qua. Chìa khóa căn nhà ở chỗ cha anh, mà anh tới thành phố A, cha anh cũng không ủng hộ, cho nên anh không mượn chìa khóa của cha mình, dĩ nhiên là không có chỗ ở.

Ngày đó sau khi gọi điện thoại cho mẹ anh xong, không ngờ mẹ anh đã lén trộm chìa khóa nhà từ chỗ cha anh, hơn nữa tìm về chú Tiền - trước kia từng làm tài xế cho nhà anh khi gia đình anh còn ở thành phố A, còn có thím Linh nữa.

Theo ý của mẹ anh thì con trai của bà sao có thể ăn nhờ ở đậu mà không có nhà riêng của mình chứ? Sao có thể để cho con dâu của bà phải chịu uất ức chứ?

Cố Uyên đẩy Từ Du Mạn đang xụi lơ trên người mình ra. Con sâu rượu này, uống nhiều rượu như vậy, quản cũng không quản được. Lại còn ói hết lên người anh nữa chứ.

Bộ âu phục màu đen mà Cố Uyên mặc lúc đầu sớm đã không còn nữa, mà chỉ mặc chiếc áo sơ mi bên trong, giống như thường ngày. Đối với Từ Du Mạn xiêu xiêu vẹo vẹo  ngã vào trên ghế, đôi mắt mở thật to, ánh mắt long lanh như nước nhìn thẳng vào anh, trong lòng anh căng thẳng, không khỏi nuốt nước miếng một cái, rõ ràng có thể nhìn thấy hầu kết của anh chuyển động lên xuống.

Nhìn Từ Du Mạn không thoải mái nhích tới nhích lui, Cố Uyên có chút không nỡ, trước sau đều không nỡ có một chút không tốt nào đối với cô. Anh kéo cô lên, để cô thoải mái tựa vào trên người mình.

Từ Du Mạn bị Cố Uyên kéo qua liền ngoan ngoãn tựa vào trên người anh, hơn nữa đôi tay còn vòng ôm lấy cổ của anh, si ngốc cười nói: “Em biết ngay anh sẽ ôm em mà, ha ha.”

Cố Uyên bất đắc dĩ nhìn hai gò má của cô bởi vì say rượu mà càng thêm hồng hào, không nhịn được nhéo nhéo:“Đúng vậy, em chính là ăn sạch anh rồi.”

Ăn? Từ Du Mạn nghiêng đầu suy nghĩ một chút. Không đúng, thầy Cố nói sai rồi, cô không có ăn thầy Cố: “Em không có ăn anh.” Cô mượn người Cố Uyên làm nơi chống đỡ, dùng sức ngồi dậy, ngồi lên trên người của anh, sau đó hai tay nâng mặt của anh lên, cặp mắt mê ly nhìn Cố Uyên, ngơ ngác suy nghĩ một chút, lại dùng sức lắc đầu: “Thầy Cố, em thật sự không có ăn.”

“Vậy… em có muốn ăn hay không?” Thanh âm của anh trở nên hơi khàn khàn, so với bình thường thì thêm chút từ tính, thêm chút hấp dẫn.

Từ Du Mạn đối mặt với anh, ngồi ở trên người anh, hai người vừa khéo chặt chẽ  dán sát vào một chỗ, đây chính là khảo nghiệm cực lớn đối với anh. Huống chi cô đã uống say, càng muốn trông cậy cô ngoan ngoãn nhiều hơn. Nhưng cô lại không ngoan mà ở trên người anh giãy giụa, lên lên xuống xuống, ma sát với anh. Anh chỉ cảm thấy nóng quá, rất muốn Mạn Mạn.

Đã trở nên nóng rực, ngay cả chính anh cũng cảm thấy nóng đến dọa người. Cố Uyên lo lắng chính mình thật sự sẽ khống chế không được mà ở chỗ này muốn Mạn Mạn.

Từ Du Mạn nào biết chút tâm tư kia của Cố Uyên. Vốn cảm thấy lên lên xuống xuống như vậy chơi rất vui, rất… thoải mái. Nghe được lời nói của anh, nghiêm túc tự hỏi rốt cuộc có muốn ăn anh hay không.

Xem ra bộ dạng hình như ăn rất ngon. Từ Du Mạn đưa cái lưỡi thơm ra liếm môi một cái. Cô cảm thấy cổ họng hơi khô, cảm thấy rất nóng. Cố Uyên cảm thấy mình cũng bị Từ Du Mạn bức cho điên rồi. Thật ra chuyện chân chính muốn bức anh điên vẫn còn ở phía sau. Bây giờ chẳng qua cũng chỉ là món khai vị mà thôi.

“Mạn Mạn, muốn ăn anh sao?” Cố Uyên vừa nói, vừa ấn nút để nâng tấm ngăn giữa bọn họ cùng tài xế lên. Cái vách ngăn này không chỉ để tài xế phía trước không thấy được phía sau, hơn nữa còn có chức năng cách âm, sẽ không nghe thấy gì. Đây đúng thật là thiết kế cần thiết để ‘xe chấn’ a. Hiện tại anh thật sự yêu chết cái thiết kế này. Xem ra, thật sự ăn rất ngon.Từ Du Mạn rốt cuộc đã quyết định, ôm lấy mặt của Cố Uyên liền cắn xuống một cái.

“Ưhm…” Cố Uyên thật sự hết nói rồi, Mạn Mạn nói là ăn, thật sự chính là ăn, giống như ăn sườn ăn thịt vậy, muốn xơi tái anh luôn.

Tại sao đều không có mùi vị gì? Từ Du Mạn có chút nản lòng mà nghĩ. Miệng cũng buông anh ra. Nhìn thì ngon, thật ra ăn không ngon chút nào. Vừa định đi xuống lại bị Cố Uyên ôm lấy. Cái xung động này lại một lần nữa đánh thẳng vào sự yếu ớt của anh.

“Ưm…” Cố Uyên cố nén suy nghĩ muốn kích động, cố gắng để thanh âm của chính mình trở nên nhu hòa một chút. Ngàn vạn lần không được hù sợ Mạn Mạn:

“Mạn Mạn, em nói muốn ăn, sao bây giờ lại không ăn?”



“Ăn không ngon.” Từ Du Mạn bĩu môi.

Cảm thấy phía dưới có thứ gì đó chống lên cô, càng lúc càng cứng rắn, càng lúc càng nóng bỏng, Từ Du Mạn cảm thấy hơi khó chịu, muốn thoát khỏi cảm giác nóng rực xa lạ kia. Cố Uyên sao có thể để cho cô né ra chứ? Gia tăng thêm sức lực, ôm cơ thể mềm mại của cô đè trên người anh.

“Anh cho em ăn ngon, có muốn hay không?” Lúc này Cố Uyên giống như sói xám lớn, bày bố cái bẫy, từng bước một dẫn dụ Tiểu Bạch Thỏ đi vào, rơi vào trong bẫy của mình.

“Muốn.”

Từ Du Mạn say rượu thanh âm càng thêm mềm mại. Cố Uyên nghe được thanh âm non nớt của cô, rốt cuộc không nhịn được nữa, hôn lên đôi môi thơm kiều diễm ướt át của cô.

Từ Du Mạn cảm giác có cái gì đó chui vào miệng của cô, mềm mại, lành lạnh, còn trơn bóng. Bởi vì cô cảm thấy thứ kia ở trong miệng của cô lộn xộn khắp nơi, chơi rất vui, cô muốn cắn nó, sau đó ăn hết. Nhưng mổi lần hàm răng của cô vừa đến gần thứ đó thì nó lại biến mất, chính là không để cho cô cắn được.

Nhưng Từ Du Mạn thông minh nhìn thấu quy luật. Cái thứ ngọt ngào, mềm mại kia hình như không thích bị bắt được, ngược lại thích đầu lưỡi của cô hơn. Bởi vì nó luôn tìm đến đầu lưỡi của cô cùng chơi đùa.

Dùng đầu lưỡi ăn cũng không tồi, mùi vị rất ngon. Dù Cố Uyên không dùng đầu lưỡi của mình đi trêu đùa đầu lưỡi của cô thì cô cũng chủ động dâng đầu lưỡi của chính mình lên.

Nóng quá, nóng quá… Từ Du Mạn cảm thấy mình giống như đang bị nướng ở trong lửa vậy.

“Thầy Cố, em nóng quá.” Thừa dịp Cố Uyên buông ra để cho cô hít thở, Từ Du Mạn đáng thương nói.

Oang… Cố Uyên cảm giác mình sắp nổ tung. Mạn Mạn, thật sự là đến đòi mạng của anh.

“Nóng thì cởi quần áo ra, ngoan.”

Từ Du Mạn luôn cảm thấy mình là một đứa bé ngoan ngoãn, cho nên cô ngoan ngoãn chuẩn bị cởi quần áo. Nhưng quần áo cô mặc không phải áo T-shirt giống như bình thường, dễ dàng liền cởi ra được, cô chính là đang mặc lễ phục. Từ Du Mạn thử thật lâu cũng không cởi xuống được, gấp đến độ sắp khóc lên.

Cố Uyên vẫn đang thưởng thức Từ Du Mạn cởi quần áo, nhìn bộ dạng cô muốn kéo quần áo xuống lại kéo không được, tình yêu trong lòng liền trào lên a, mãnh liệt sục sôi. Mắt thấy cô gấp đến mức sắp khóc, anh cũng không trêu chọc cô nữa, “Ngoan, anh cởi cho em.”

“Dạ.” Có người giúp cô cởi cái thứ bất tiện kia xuống, cô cớ sao lại không chịu chứ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: canh hoa tan, congchuacamcung, Dungmitmymy, Quỳnh Như 94 và 198 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

6 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

15 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

19 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 441 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 375 điểm để mua Audi
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.