Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 136 bài ] 

Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn

 
Có bài mới 07.05.2014, 21:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 9057 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn. (Chương 51) - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 52.

Edit: Fuly.

"Lão gia, Lý chưởng quỹ của ngân hàng tư nhân, Mạc chưởng quầy của tửu lâu đã thôi việc." Gã sai vặt rụt rụt thân thể nói.

"Cút, tất cả đều cút hết cho lão tử!" Triệu viên ngoại giận đến cắn răng, ném luôn cả chiếc bình cổ, chỉ vào Lư thị mắng to: "Phụ nhân ngu xuẩn, nhìn thử xem ngươi đã làm chuyện tốt gì đi! Hôm nay Triệu gia biến thành như vậy, ngươi hài lòng chưa?!"

Trịnh nương bên cạnh Lư thị bị dọa đến mức nhắm tịt mắt.

Triệu gia là thương nhân, thuộc hạ cũng không mấy sạch sẽ, năm xưa đã từng làm vài chuyện thiếu nhân đức, nhưng phần lớn đều đã được lão ta xử lý thích đáng. Hôm nay bị Đồng Nhị gia lôi ra, mặc dù phần lớn đều không có chứng cớ, nhưng dấu vết vẫn còn. Vì vậy, sau khi Đồng Nhị gia thẩm tra xong, liền sai người lan truyền những tin tức này ra ngoài.

Lúc lời đồn truyền tới tai Triệu Bộc Tôn thì lão ta đang lăn lộn trên giường với một di nương mới có được. Di nương này là thứ nữ do Văn lão gia tặng lão. Có tiện nghi mà không chiếm thì đúng là ngốc, vì vậy Triệu Bộc Tôn vui vẻ đáp ứng nạp nàng ta làm thiếp, thời gian này vui vẻ hoan hảo đến quên cả trời đất. Còn Du thị thì lại là một hồ ly tinh yêu mị ở trên giường, vì vậy, đã gần nửa tháng Triệu viên ngoại chẳng thèm để ý đến chuyện làm ăn.

Chờ chưởng quỹ ngân hàng tư nhân sốt ruột như lửa cháy đến mông đi cầu kiến thì Triệu Bộc Tôn mới hiểu được tính nghiêm trọng của vấn đề. Khoảng thời gian tiếp đó, Triệu bộc Tôn quả thật là loay hoay bể đầu sứt trán.

Đối với lời đồn, lúc đầu dân chúng nửa tin nửa ngờ, nhưng họ đều là những người đã sống ở mảnh đất này một thời gian dài, lại từng chứng kiến nhiều chuyện, nên khi đối chiếu những lời đồn kia cùng tình huống lúc đó, liền thấy mọi việc đều trùng khớp. Vì vậy, Triệu gia quả thực xui xẻo. Mấy nơi kinh doanh đều bị ảnh hưởng rất nặng, buôn bán ế ẩm, ngân hàng tư nhân Triệu thị lại càng thêm tổn thất nghiêm trọng.

Ngân hàng tư nhân của Triệu gia bởi vì là do người bản địa mở, lịch sử lại dài, nên rất được dân Khâm Châu tín nhiệm, là ngân hàng tư nhân lớn nhất nơi đây. Nhưng lúc này uy tín của Triệu gia bị tổn hại, bách tính đều sợ Triệu gia nuốt luôn tiền bạc của mình, nên rối rít rút hết tiền ra khỏi đó, gửi cho Ngân hàng tư nhân khác.

Triệu viên ngoại quả thật là có khổ mà nói không được, một bên lão cho người ra sức dập tắt tin đồn, một bên phái người đi khuyên ngăn. Nhưng bách tính thấy ngân hàng tư nhân của Triệu gia như vậy, lại càng thêm tin tưởng vào những lời đồn đó, cho là Triệu gia thật sự muốn nuốt tài sản của bọn họ, nên thêm phần khủng hoảng. Lần này, người đến lấy tiền lại càng nhiều hơn.

Trong ngân hàng tư nhân trừ một phần vốn lưu động bên ngoài, phần lớn bạc đều đã bị lão rút ra, hoặc là tiêu dùng, hoặc là đầu tư vào việc khác.

Triệu viên ngoại không có cách nào, chỉ đành phải chở bạc trong nhà tới, lại lấy bạc ở những cửa hàng khác đắp vào. Nhưng là, vẫn chưa đủ. Cuối cùng, Triệu gia bán sạch mấy cửa hàng, mới ổn định được ngân hàng tư nhân. Nhưng lúc này ngân hàng tư nhân có khác gì đã sụp đổ đâu chứ? Không có ba hoặc bảy năm, sợ là ngân hàng tư nhân của Triệu gia không khôi phục được.

Khi ngân hàng tư nhân của Triệu gia chỉ còn là cái vỏ, những thương nhân vốn định hợp tác với Triệu viên ngoại đều rối rít giải trừ khế ước, tình nguyện bồi thường bạc. Lần này, sản nghiệp Triệu gia lại càng thêm sa sút nghiêm trọng.

Theo lý thuyết, Triệu gia đã cắm rễ ở Khâm Châu một thời gian dài, đáng lẽ không thê thảm đến mức này mới đúng. Ngay cả Đồng Nhị gia cũng thật không hiểu, hắn chỉ là "lấy đạo của người trả lại cho người" thôi, nào biết chuyện lại thuận lợi ngoài dự liệu như vậy.

Đồng Nhị gia không hiểu là vì không biết, Triệu viên ngoại trước kia chính là một tên tú tài, tính tình rất cao ngạo, tự xưng là văn thương, luôn xem thường những thương nhân luôn kiếm tiền khắp nơi khác. Cho nên mối quan hệ với những viên ngoại trong vùng không được tốt đẹp như mặt ngoài, mà các đại thương nhân kia cũng không ưa bộ dạng hếch mũi lên trời của lão ta, dần dần, bọn họ tụ hội hay họp bàn đều không mời lão nữa, vì vậy giao tình lại càng thêm lạnh nhạt. Cho nên lần này Triệu gia xảy ra biến cố lớn như vậy thế nhưng không có một ai đưa tay trợ giúp.

Hơn nữa, không ít thương gia tin tức linh thông biết người Triệu gia đắc tội là Đồng gia, lại càng không thể nào đứng ra. Triệu gia hồ đồ, nhưng bọn họ lại không, từ xưa dân không đấu lại quan, bọn họ tội gì vì một người không mấy giao tình như Triệu gia mà đi đắc tội với Đồng gia chứ. Hơn nữa, Triệu gia xui xẻo, vậy bọn họ lại càng có thêm nhiều cái lợi. Không thấy mấy ngày nay các chưởng quỹ ngân hàng tư nhân của bọn họ đều cười không khép miệng được sao, nguyên nhân rất dễ hiểu, bách tính rút bạc khỏi ngân hàng Triệu gia xong, không phải sẽ tìm một nơi khác cất giữ sao? Một ngân hàng tư nhân khác chính là lựa chọn tốt nhất, trong khoảng thời gian ngắn, trong thành Khâm Châu có không ít ngân hàng tư nhân phất lên, làm ăn cực tốt.

Tổn thất nhiều như vậy, Triệu viên ngoại tất nhiên muốn biết rốt cuộc là ai đối phó Triệu gia. Sau khi điều tra, tất cả đầu mối đều chỉ hướng Đồng gia. Lúc Triệu viên ngoại phái người điều tra, Đồng Nhị gia cũng thuận tiện nói cho lão ta việc làm của Lư thị. Biết được tất cả nguyên do đều bởi vì nương tử bại gia kia, Triệu Bộc Tôn liền cực kỳ phẫn nộ. Vì vậy mới có một màn này.

Gần đây, Triệu viên ngoại nạp hai người thiếp, vốn vẫn còn chút áy náy với thê tử, nhưng vừa nghĩ tới việc nàng ta gây ra họa lớn như vậy cho Triệu gia, Triệu viên ngoại liền hận đến ngứa răng.

"Ngươi đúng là phụ nhân phá sản, Triệu Bộc Tôn ta cưới ngươi, quả thật là xui xẻo tám đời. Bình thường ở nhà tính toán cái này tính toán cái kia thì cũng thôi đi, bây giờ lại còn lớn gan, dám tính toán đến tận Đồng gia, ngươi quả thật là giỏi mà. Ngươi thật sự nghĩ mình có bản lĩnh làm đến thần không biết quỷ không hay sao?" Triệu Bộc Tôn quả thật không rõ, rốt cuộc trong óc Lư thị này chứa cái gì, bã đậu sao? Càng khiến lão ta sợ hãi hơn chính là, kế sách này quá mức thâm độc, hơn nữa lại còn giết người không thấy máu, nếu như Lư thị dùng lên người lão, quả thật có thể khiến lão chết bất đắc kỳ tử.

Hơn nữa nguyên nhân cũng chính là vì kế sách kia quá mức âm hiểm, mới khiến quan hệ của Triệu gia cùng Đồng gia căng thẳng đến mức độ này, hoàn toàn không còn cách nào để cứu vãn. Lão đã mấy lần mang hậu lễ tới cửa bái phỏng, nhưng đều bị cự tuyệt.

Lư thị cười lạnh: "Triệu Bộc Tôn, hôm nay Triệu gia biến thành như vậy, ngươi dám nói ngươi không có trách nhiệm? Nếu không phải là ngươi nạp con hồ ly tinh đó, hai ta vui vẻ sống qua ngày, làm sao đến nông nỗi này?"

"Ngươi ngươi ngươi ——" Triệu Bộc Tôn chỉ vào Lư thị nói không ra lời: "Độc phụ, ngươi phải hại Triệu gia ta cửa nát nhà tan mới cam tâm phải không?!"

"Tỷ tỷ, tỷ ghét muội, muội không dám trách, nhưng tỷ cũng không nên trút giận lên sản nghiệp lão gia khổ sở lắm mới gây dựng ra được." Du thị cầm khăn lau khóe mắt hai cái, con ngươi cũng đỏ lên. Lúc này nàng ta cũng rất hối hận, sớm biết đắc tội với Đồng gia sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng như vậy, lúc trước đã không làm. Bây giờ thì hay rồi, vinh hoa phú quý nửa đời sau mất hết một phần lớn, nghĩ tới mấy rương bạc lão ra mang ra, đều mất hết, bảo nàng ta sao không đau lòng.

Lư thị liếc Du thị: "Tự vả miệng mười cái! Ta đang nói chuyện với lão gia, tới lượt ngươi chen miệng vào sao?"

Mặt Du thị đầy uất ức nhìn Triệu viên ngoại một cái: "Lão gia ——"

"Được rồi, Tĩnh nương, ngươi đã khiến Triệu gia gặp phải họa lớn như vậy, còn ở chỗ này khoe khoang uy phong của chủ mẫu nữa sao, ngươi không cảm thấy thẹn à!"

Triệu viên ngoại tâm phiền ý loạn mở miệng: "Tĩnh nương, ta thấy gần đây hình như nàng mệt nhọc quá độ rồi, nên tĩnh dưỡng một thời gian thôi. Nàng giao lại việc quản gia cho hai vị di nương đi, còn các thôn trang, cửa hàng ở ngoài kia, vi phu quản thay nàng."

"Triệu Bộc Tôn, đừng cho là ta không biết ngươi đang nghĩ gì! Những thứ đó là của hồi môn cho nữ nhi! Ngươi cũng dám động tới sao?" Lư thị tâm hoả dâng trào, liều mạng đứng lên chất vấn.

Triệu Bộc Tôn thẹn quá thành giận, gầm nhẹ: "Tĩnh nương, đây là cách nàng nói chuyện với phu quân sao? Hiền lương thục đức của nàng đi đâu hết rồi?"

Lư thị cười lớn một tiếng: "Đi đâu? Dĩ nhiên là bị chó ăn mất rồi. Thật là buồn cười, ngươi đã quên lời thề trước kia, thiếp thất từng người từng người một đón vào, vẫn còn dám yêu cầu ta hiền lương thục đức?"

"Lão gia, tỷ tỷ luôn lương thiện, kế sách hãm hại Đồng gia này chắc không phải do tỷ tỷ nghĩ ra, nhất định là có gia nhân tâm tư ác độc xúi giục tỷ ấy." Du thị ẩn ý nhìn thoáng qua Trịnh nương. Chuyện đã đến trình độ này, mặc kệ như thế nào, vẫn nên cố gắng chuyển cục diện thành có lợi hơn cho mình mới được. Mượn cơ hội này, chặt đứt một tay của Lư thị, cũng không tồi.

Lư thị trừng mắt tức giận: "Du thị, ngươi dám!"

Tức giận hôm nay của Triệu Bộc Tôn không có chỗ phát tiết, Lộ Tĩnh Nương là thê tử, dù cho nàng ta có làm sai cũng không động được, giờ phút này đề nghị của Du thị  vừa đúng cho hắn có cơ hội phát tiết: "Nàng nói đúng, Tĩnh nương lương thiện, nhất định là có người xui khiến nàng."

Du thị nháy mắt một cái, lập tức có một nha hoàn thức thời tiến lên chỉ chứng nói, trước đó vài ngày nàng ta vô tình nghe Trịnh nương nói thầm với phu nhân khoai lang thạch tín gì đó.... Kế tiếp lại có một gã sai vặt nói, từng thấy Trịnh nương lén lén lút lút ra khỏi cửa ....

Vì vậy Triệu viên ngoại nhanh chóng định tội cho Trịnh nương, đang muốn kéo xuống đánh 30 đại bản.

"Triệu Bộc Tôn, ngươi đúng là không biết phân biệt thị phi! Ta ngược lại muốn nhìn thử xem, các người ai dám bước lên?!" Lư thị bảo hộ nhũ mẫu của mình ra phía sau, lạnh lùng nhìn đôi cẩu nam nữ trước mắt, quả thật là tức cười, ban đầu mình đúng là mắt bị mù mới gả cho họ Triệu này, đã đến tuổi trung niên, thế nhưng còn rơi vào kết quả như vậy! Lúc trước nàng ta tính kế Đồng gia, có lẽ là nhất thời nóng giận cùng kích động, nhưng sâu trong nội tâm cũng do bị trượng phu cùng nữ nhi làm tổn thương sâu sắc.

Triệu viên ngoại xanh mặt, thấy Lư thị vừa quát xong, thậm chí có một phần ba gia đinh đã đứng ở sau lưng Lư thị, những người này đều là nô tài hồi môn của nàng ta, dĩ nhiên là tận trung với Lư thị.

Trước kia phu thê Lư thị hòa thuận, nô tài hồi môn của nàng ta tự nhiên cũng tôn kính Triệu viên ngoại, hôm nay hai người mỗi người một ý, mới thành cục diện như hiện tại.

"Được! Được! Được lắm!" Triệu viên ngoại hung hăng trợn mắt nhìn Lư thị một cái, sau đó phất tay áo bỏ đi.

Du thị nhìn Lư thị một cái, trong mắt thoáng qua một chút ý cười, sau đó đi theo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 20.06.2014, 18:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 9057 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn. (Chương 52) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 53.

Edit: Fuly.

Đảo mắt đã sắp đến tháng Mười Một, *Tiểu Tuyết cũng vừa qua.

(*Vào ngày 22, 23 tháng 11.)

Bụng Dương Nghi đã rất lớn, lúc cúi đầu còn không nhìn được chân mình, đi đường cũng phải có hai ma ma lực lưỡng đỡ mới bước nổi.

Có một lần, vào buổi tối chân nàng bị chuột rút, khó chịu không ngủ được, Nhị gia cũng tỉnh theo, thấy nàng đau đến hốc mắt hồng hồng thì hoảng hốt, Tống nương nghe tiếng liền bước vào phòng, vừa thấy tình huống này chỉ nói không có gì đáng ngại, xoa bóp một lát là tốt thôi. Quả nhiên, sau khi được Tống nương xoa bóp, Dương Nghi dễ chịu hơn rất nhiều. Nhị gia thấy vậy liền bảo Tống nương dạy hắn, sau lần đó, vào mỗi buổi tối, lúc Dương Nghi bị chuột rút, đều là do hắn tự tay xoa bóp cho nàng.

Sợ chuyện này ảnh hưởng đến giấc ngủ của Nhị gia, nàng cũng từng khuyên hắn chia phòng, nhưng lại bị cự tuyệt. Trong lòng Dương Nghi cảm thấy rất mâu thuẫn, nửa vui nửa buồn, mặc dù nàng hi vọng có trượng phu ở bên cạnh, nhưng ban ngày Nhị gia còn phải đến binh doanh, nếu tinh thần không tốt, ảnh hưởng chính sự thì sao đây. Nhưng Nhị gia lại ý vị bảo nàng đừng lo, Dương Nghi chỉ đành phải buông tha việc khuyên bảo, hưởng thụ sự săn sóc của hắn.

Có lẽ là từ khi đứa bé được bốn tháng đến nay, sự khổ cực khi mang thai của Dương Nghi, Nhị gia đều chứng kiến nên lại càng thêm thương yêu, quý trọng nàng. Mỗi ngày, xử lý chuyện ở binh doanh xong, hắn liền chạy về nhà, có lúc còn mua vài thứ quà nho nhỏ Dương Nghi thích để dỗ nàng vui. Ở nhà, ngoài việc xử lý công sự ra, hắn dành hết thời gian để đi dạo cùng thê nhi hoặc ngồi nói chuyện với lão phu nhân, ba người cùng nhau đếm thời gian, chờ ngày đứa bé ra đời, cuộc sống trôi qua bình thản nhưng lại rất ấm áp.

Bởi vì đã sắp đến tháng Chạp, nên chuyện khai hoang cũng chấm dứt.

Những người đã từng làm qua đều biết rõ, khai hoang là một việc vô cùng cực khổ, nếu gặp nền đất dày, địa hình bằng phẳng thì còn dễ chứ đụng phải dốc thoải thì tốn thời gian hơn rất nhiều, chỉ tính đến việc xử lý cây cỏ hoang ở đó thôi đã đủ phiền toái rồi.

Dương Nghi đã từng đi thị sát những mảnh đất Đồng gia nhận khai hoang, nên hiểu rất rõ, cũng vì vậy nàng đã bàn với Nhị gia trả công cao hơn cho họ. Dù là gia nhân hay nhân công, chỉ cần khai khẩn được một mẫu đất hoang, sau khi kiểm tra chứng nhận là đạt yêu cầu thì sẽ nhận 500 văn tiền công.

Chính vì vậy, gia nhân cùng nhân công đều rất hưng phấn làm việc.

Nếu không phải do Đồng gia điều chỉnh tiền công kịp thời, sợ rằng số nhân công kia đều sẽ rời đi hết.

Người thuê thông minh, nhưng những nhân công được thuê cũng không đần. Bọn họ giúp chủ đất khai khẩn một mẫu đất hoang ước chừng được khoảng 250 văn (bởi vì thấy việc khai hoang khó khăn, Đồng gia cũng nới lỏng nhiệm vụ hơn, mỗi ngày bọn họ chỉ cần hoàn thành hai phần là được nhận 50 văn tiền). Nhưng nếu bọn họ tự khai khẩn, để vài năm sau lại bán đi, thì phải được tới mấy lượng bạc, hơn nữa sáu năm đầu còn không phải nộp tiền thuế. Thiệt hơn thế nào chỉ cần tính toán một chút là biết, đặc biệt là những người muốn sinh sống luôn ở Khâm Châu, họ thà rằng bỏ sức đi khai đất, chứ không muốn vì 250 văn tiền mà bán sức khai khẩn cho người ta.

Nhưng không phải ai cũng nghĩ như vậy, nên biết, đất vừa được khai khẩn cho sản lượng không cao, phải tỉ mỉ chăm sóc mấy năm, mới có thể bán lấy tiền. Hơn nữa, trong mấy năm đó, già trẻ, lớn bé một nhà còn phải ăn cơm, có thể chịu đựng qua được cũng đâu dễ.

Tự mình khai khẩn rồi vài năm sau bán lấy tiền là chủ ý tốt, nhưng phải bỏ ra rất nhiều tinh lực, hơn nữa nguy hiểm quá lớn, thêm vào đó không phải đất nào cũng có thể trồng hoa mầu. Có lúc khổ cực khai khẩn được vài mẫu, nhưng lại chẳng trồng được gì, thì phần tổn thất kia bảo ai tới gánh đây.

Ở Khâm Châu có nhiều nhân công là người dân của vùng phụ cận, không phải họ không có đất, nhưng vì sản lượng ít, người trong nhà lại đông, cần tiền phụ cấp, cho nên khi nghe thấy ở Khâm Châu có nhiều gia đình cần người khai hoang liền rối rít đến đây làm việc.

Đồng gia đưa ra điều kiện không tệ, dù hơi khổ cực một chút, nhưng số nhân công làm việc ngắn hạn này vẫn đồng ý. Cộng thêm Đồng gia kết toán tiền công kịp thời, buổi trưa còn thỉnh thoảng cho bọn họ thêm đồ ăn, cho nên số nhân công làm việc cho Đồng gia lại càng thêm chăm chỉ.

Qua ba tháng, đã khai khẩn được 2000 mẫu, dĩ nhiên, bao gồm cả số ruộng chỗ dốc, trũng và vùng núi. Trong lúc Thanh thúc đi nha môn xin cấp phép lần 2, Đồng gia  lại tiếp tục khuếch trương về phía Bắc.

Thời gian này, mấy người Nhị gia cũng không nhàn rỗi, Lâm gia liên hợp cùng Đồng gia và Tôn gia tự bỏ tiền túi ra khởi công xây dựng thuỷ lợi, khoét sâu kênh mương, theo hướng Tây Nam của sông Thương Lan xuôi về hướng đông, kênh đào sâu 6 thước, rộng hơn một trượng, gọi là kênh Khâm Châu. Kênh đào này kéo dài từ Khâm Châu đến tận sông Hồng Sa.

Phe phái do Bùi tri phủ cầm đầu tất nhiên không thể ngồi yên nhìn bọn họ tạo dựng danh tiếng, phải biết, nếu kênh đào này được sửa xong, thì chính là chuyện tốt được người người ca tụng, là một thành tích không nhỏ. Chỉ có kẻ ngu mới không tranh không đoạt. Đối với hành vi này của phe họ Bùi, Lâm Hoán Chi đã thương lượng với các thủ hạ, quyết định cho họ tham gia, dù sao cho bọn họ cơ hội thực hiện, sau đó phân chút công lao, còn hơn là để họ ở sau lưng ngăn trở. Vì vậy, lần đầu tiên các quan viên trong thành Khâm Châu đoàn kết thống nhất một vấn đề.

Bởi vì không có ai ngầm cản trở, vào cuối tháng Tư, sau khi đã hao phí không ít tài lực, nhân lực, vật lực, kênh Khâm Châu cũng gần hoàn thành, theo dự đoán thì nó sẽ được làm xong trước tết. Sang năm, vào vụ mùa đầu xuân thì bách tính trong thành Khâm Châu đã có thể dùng kênh đào Khâm Châu để tưới tiêu.

******

Ngày hôm đó, Ngụy Tình Lam lại tới phủ thăm hỏi.

"Nghi muội muội, lần này tỷ tỷ có thể mang thai, quả thật là phải đa tạ muội nhiều." Ngụy Tình Lam vuốt bụng, cảm kích nói.

"Tình Lam tỷ, tỷ lại khách sáo nữa rồi! Có thể mang thai, đó là do may mắn của tỷ. Lúc ấy muội cũng chỉ nhiều lời hơn hai câu thôi mà." Nửa năm trước, sau khi nghe Dương Nghi khuyên, Ngụy Tình Lam liền chú ý điều dưỡng thân thể, bây giờ rốt cuộc đã có thai. Dương Nghi biết chuyện, cũng cảm thấy vui mừng thay cho nàng ấy.

Đại ân không lời nào cảm ơn hết được, Ngụy Tình Lam cười cười, khắc ghi phần ân tình này vào trong lòng, mở miệng đổi qua chủ đề khác: "Đúng rồi, thân thể lão phu nhân nhà muội dạo này thế nào?"

"Thể cốt đã khỏe mạnh hơn trước kia một chút." Sau khi Lão phu nhân đến Khâm Châu không lâu, phu thê Dương Nghi liền mời Tô Đại phu tới khám bệnh cho bà, quả thực là lúc mới đến lão phu nhân gầy đi không ít. Nhưng lão phu nhân vừa nghe đến việc khám bệnh, liền ý vị cự tuyệt, lúc ấy Dương Nghi cảm thấy hình như bà đang muốn che dấu việc gì đó, hơn nữa theo trí nhớ kiếp trước, nàng lại càng không muốn lão phu nhân lừa gạt bọn họ về bệnh tình của bà. Thấy phu thê bọn họ cương quyết, cuối cùng lão phu nhân cũng đành gật đầu.

Quả nhiên đại phu chẩn mạch thấy được rằng bà mắc phải bệnh Thất Vinh, đã đến giai đoạn trung kỳ rồi.

Lúc ấy Nhị gia rất khiếp sợ, ngay cả Dương Nghi cũng giật mình không thôi, mặc dù nàng biết kiếp này có rất nhiều chuyện không còn giống kiếp trước, nhưng vẫn bị tin tức này khiến cho trở tay không kịp.

Nhị gia giận lão phu nhân chuyện lớn như vậy mà lại gạt bọn họ, lão phu nhân chỉ cười khổ nói bệnh này đến cả đệ tử của danh y đệ nhất Kinh Thành cũng phải bó tay hết cách, nói cho hai người biết thì có ích lợi gì, cũng chỉ khiến tăng thêm phiền hà mà thôi.

Nhị gia cùng Dương Nghi nghe vậy, cảm thấy rất khó chịu, nhưng cũng không thể làm gì hơn.

Tô Đại phu nhìn đơn thuốc được đệ tử thần y kê, cảm thấy không tệ, lại tăng thêm mấy vị thuốc ích khí, bổ huyết cho bà.

Nhị gia còn cất công nhờ người đến Tây Vực mua *A nguỵ hóa bĩ cao để lão phu nhân bôi ngoài da.

*A ngụy: tên 1 loại thuốc đông y.

Sau đó Nhị gia lại viết cho đại ca hắn một phong thư, tự thuật toàn bộ bệnh tình của lão phu nhân. Đại lão gia nhận được tin, vừa khiếp sợ lại vừa đau lòng, càng cảm thấy chính mình bất hiếu. Lúc lão phu nhân còn ở Thông Châu hắn không hề nhận ra được bà đang bị bệnh, nhưng chỉ mới đến Khâm Châu không bao lâu, đệ đệ liền phát hiện. Sự đối lập này càng khiến Đại lão gia cảm thấy vô cùng xấu hổ, ngoài thầm hận mình, hắn lại càng thêm thất vọng với Từ thị. Đa số thời gian hắn đều phải bận bịu với chính sự bên ngoài, nên không thể thường xuyên kề cận chăm sóc tốt được cho mẫu thân, nhưng là một thê tử hiền đức, ngay cả mẹ chồng bị bệnh nặng đến vậy mà cũng không biết, thì quá vô trách nhiệm. Vì vậy, hắn lại càng thêm bất mãn với Từ thị này.

Chuyện của nhà Đại lão gia, hai phu thê Dương Nghi cũng lười quản. Nhị gia cố ý viết cho Đại lão gia một phong thơ như vậy, không phải là không có ý oán trách. Đáng tiếc, có hối hận, có đau lòng nhiều hơn nữa cũng không còn cách nào cứu vãn, bệnh này của lão phu nhân chẳng thể trị tận gốc, chỉ có thể cố gắng chống đỡ được thêm một thời gian mà thôi.

Bây giờ bụng Dương Nghi đã rất lớn, mặc dù lão phu nhân không cho nàng tới thỉnh an nữa, nhưng mỗi ngày, sau khi ăn cơm trưa xong, nàng đều đến chỗ bà ngồi một lát, thứ nhất là để hoạt động tiện cho việc sinh nở sau này, thứ hai là có thể tán gẫu với lão phu nhân, không để bà cảm thấy tịch mịch. Mà chuyện hai người thảo luận nhiều nhất chính là về đứa nhỏ trong bụng Dương Nghi, từ tên của bé đến dáng vẻ rồi học vấn sau này, trò chuyện rất say sưa. Bởi vì hay nhắc đến, nên cảm giác mong đợi của lão phu nhân đối với đứa cháu này cũng càng ngày càng mãnh liệt. Trong lòng có hi vọng, cộng thêm tất cả các phương diện ăn, ở, ngủ, nghỉ đều được Dương Nghi tỉ mỉ an bài, nên thân thể cùng tinh thần của lão phu nhân tốt hơn ở Thông Châu đôi chút. Cũng vì vậy, những hạ nhân bên cạnh bà cũng thích và thân thiết với Dương Nghi hơn Từ thị.

"Ở chỗ tỷ có một cây nhân sâm 200 tuổi, có lẽ muội sẽ cần dùng đến, tối nay tỷ sẽ cho người mang tới."

Lời của Ngụy Tình Lam cắt đứt dòng suy nghĩ của Dương Nghi, nàng cười cười: "Cảm ơn ý tốt của tỷ, chỉ là cây nhân sâm này muội thấy tỷ nên giữ lại đi, vật giá trị đến mấy trăm lượng như thế, muội thật không dám nhận." Nhân sâm thì trong khố phòng của Đồng gia vẫn còn, hai trăm năm, năm trăm năm cũng không phải là không có, chỉ là ít mà thôi. Còn Ngụy Tình Lam cùng Thiệu Hàm Dung vốn thân cô thế cô, tất nhiên của cải cũng chẳng phong phú gì, sợ rằng cây nhân sâm này đối với bọn họ mà nói, là rất quý giá.

"Giữa tỷ và muội còn phải khách khí vậy sao? Nếu không nhờ muội chỉ điểm, sợ rằng đến giờ tỷ vẫn chưa có thai." Ngụy Tình Lam thấy nàng từ chối, liền giả vờ không vui.

"Nói thật, phần tâm ý này của tỷ, muội xin nhận, nhưng tuyệt đối không thể nhận. tỷ cứ để muội nói hết đã ——" Dương Nghi giơ tay lên, ngăn nàng ấy lại, nói tiếp, "Thứ cho muội nói thẳng, bây giờ tỷ đang mang thai, nữ nhân sinh con đều như đi vòng qua quỷ môn quan, nếu có cái gì ngoài ý muốn, nhân sâm này không chừng có thể cứu tỷ một mạng. Bây giờ tỷ tặng cho muội, nếu đến lúc đó thật xảy ra chuyện, không phải sẽ khiến cho muội và phu quân tỷ khổ sở sao?"

Ngụy Tình Lam nghe nàng vừa nói như thế, cũng cảm thấy có đạo lý, liền không cố chấp nữa.

Dương Nghi thấy nàng ấy đã thông suốt, cũng khẽ mỉm cười, tiếp tục tán gẫu vài chuyện khác.

Nợ nhân tình rất khó trả, đặc biệt là những người ở địa vị như bọn họ, có thể không thiếu thì đừng nên thiếu. Hôm nay nàng nhận đồ của người ta, ngày khác ắt phải trả lại bằng thứ quý trọng hơn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.07.2014, 18:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 05.01.2013, 15:18
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 512
Được thanks: 9057 lần
Điểm: 28.32
Có bài mới Re: [Trùng sinh] Gả cho lão nam nhân - Lạc Vũ Thu Hàn. (Chương 54) - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


CHƯƠNG 54.

Edit: Fuly.

"Phu nhân, người ngài phái đi Nghiễm Châu đã về rồi, bây giờ đang ở Tiền viện."

"Đi, chúng ta mau đến đó thôi." Dương Nghi nghe tin này, rất vui mừng, nhưng nàng cũng không quên hiện tại mình đang mang thai, nên vội để hai ma ma nâng dậy, đi tới tiền viện.

"Phu nhân, có phải là mấy thứ này không?" Đồng Thành Hòa tiến lên hỏi.

Dương Nghi chỉ vào một xe trong số đó nói: "Mang một cây đến đây cho ta nhìn thử."

Đồng Thành Hòa nhanh nhẹn lấy ra một cây dài chừng ba thước đưa cho Dương Nghi, nàng tỉ mỉ quan sát một lúc, mới gật đầu nói: "Chính là vật này."

Đồng Thành Hòa thở phào nhẹ nhõm, ròng rã hai tháng, chở về ba xe đồ, cuối cùng cũng không phải là vô ích. Thật ra thì hắn không hiểu vì sao phu nhân lại muốn vật này, phái bọn họ đi xa cả ngàn dặm mang về. Lúc đến huyện Phúc Nguyên ở Nghiễm Châu, họ phải đi từng nơi, cuối cùng mới tìm được vật này ở thôn Đại Sơn.

Những thôn dân kia vừa nghe thấy bọn họ muốn mua cây sắn, Đồng Thành Hòa lại đưa ra giá hai mươi lượng bạc, liền đồng ý, dẫn bọn họ đến một vài ngọn đồi, nơi đó có rất nhiều loại cây này. Ở đó, thôn dân chọn những cây đã trưởng thành cứng cáp, chặt hết xuống đưa cho Đồng Thành Hòa, việc này tốn chưa đến hai ngày, thì mấy ngọn núi đầy cây sắn đã trở thành ba chiếc xe như hiện tại.

"Phu nhân, đây là?" Thanh thúc cũng tò mò cầm một cây lên xem. Hai tháng trước, việc phu nhân phái Đồng Thành Hòa dẫn người đến Nghiễm Châu ông cũng biết, chẳng lẽ loại cây này chính là thứ phu nhân muốn?

Dương Nghi cười nói: "Vật này gọi là cây sắn, chịu được hạn, cần ít dinh dưỡng nhưng sản lượng cao, hơn nữa không gây hại cho cây lương thực, trồng cây sắn còn có thể xen vào một ít cây đậu nành, đậu phộng. Rất thích hợp cho những loại đất vừa được khai hoang, sang năm ta định sẽ cho trồng loại cây này——"

Nàng không quên, Nguyên Hòa năm thứ 21, trận đại chiến xảy ra ở Vân Châu kia, nguyên nhân chủ yếu là vì lương thực. Lúc ấy không chỉ riêng dân du mục phía Bắc thiếu lương, mà cả An Hòa quốc cũng bởi vì nạn hạn hán mà sản lượng giảm mạnh, thậm chí đến thóc gạo cũng chẳng còn là bao.

Cũng thời gian đó, con trai của Thái Bộc Tự Khanh Tạ Hoài Lý, là Tạ Tấn An du học trở về, dâng lên thánh thượng loại giống cây này, cũng mở rộng phạm vi gieo trồng ra cả nước, chỉ hơn nửa năm sau đã giải trừ được nguy cơ lương thực cho An Hòa Quốc. Tạ Tấn An cũng nhờ vậy mà trở thành Chính Tứ Phẩm Hồng Lư Tự Khanh, tiền đồ vô lượng.

Ngoài dự liệu chính là, lúc ấy, cây sắn này đã tồn tại ở huyện Phúc Nguyên của Nghiễm Châu rồi. Nàng còn nhớ rất rõ, khi cây sắn được mở rộng phạm vi trồng trọt thì Tri huyện của Phúc Nguyên liền trình tấu chương nói rằng: củ của cây sắn có độc, còn trách cứ Tạ Tấn An, nghi ngờ hắn có ý đồ bất chính, muốn mưu hại dân chúng.

Lúc ấy, hai người này chất vấn nhau ngay giữa Kim Loan điện. Trước mặt các quan viên, Tạ Tấn An ung dung ăn hết củ sắn đã được ngâm sáu ngày sáu đêm, vẫn bình yên vô sự. Ngay sau đó, Tạ Tấn An bẩm với Thánh thượng rằng: vật này mặc dù có độc, nhưng nếu đem ngâm nước mấy ngày, sau đó nấu chín lên thì có thể loại trừ độc tố.

Cũng vì thế, tri huyện Phúc Nguyên bị đám quan viên phe họ Tạ chèn ép, nói hắn không có kiến thức, ôm bảo vật trong ngực mà không biết, còn nói hắn lòng dạ hẹp hòi, ghen tức với Tạ Tấn An. . . . . .

Tri Huyện này một lòng vì dân, ai ngờ lại bị làm nhục như thế, trong cơn xấu hổ, liền đập đầu vào cột, tự vận.

Lúc ấy, chuyện này ầm ĩ rất lâu, gần như cả nước đều biết, nên Dương Nghi cũng không ngoại lệ.

Bây giờ, thấy gần hai ngàn mẫu đất hoang Đồng gia vừa khai khẩn được, nàng bỗng nhiên nghĩ đến cây sắn, dù sao cây hồi, cam thảo cùng các loại hương liệu khác đều khó trồng được ở đây, mà lại muốn có thu hoạch tốt thì nó là nhân tuyển tốt nhất. Cho nên nàng liền phái Đồng Thành Hòa đến huyện Phúc Nguyên của Nghiễm Châu. Nàng cũng không dám chắc chắn hắn có thể thuận lợi mang được cây sắn về, may mà trời không phụ lòng người.

Đối với việc lợi dụng trí nhớ của kiếp trước đoạt lấy tiên cơ này, Dương Nghi không cảm thấy có gì phải áy náy. Nếu Tri Huyện Phúc Nguyên không có phúc sử dụng cây sắn, thì nàng nhận lấy vậy, dù sao vật này ở trong tay hắn ta cũng không được coi trọng, nếu cứ bỏ qua thì thật đáng tiếc. Với Tri Huyện này mà nói, sợ rằng loại cây này là bùa đòi mạng, Dương Nghi lấy đi, đối với hắn mà nói chưa chắc đã là chuyện không tốt.

"Nhưng phu nhân, nghe người ở đó nói, vật này có độc  ——" Đồng Thành Hòa chần chờ nói. Nghe thôn dân ở thôn Đại Sơn nói, vật này gọi là cây sắn, không kén đất, rất dễ sống, nhưng rễ củ lại có độc .

"Không sao, ta có biện pháp để bài trừ độc tố. Sang năm, chúng ta sẽ trồng nó lên khoảng 10 mẫu, 8 mẫu." Nhìn ba xe sắn trước mặt, Dương Nghi đoán chừng nhiều lắm cũng chỉ được 10 mẫu, hơn nữa là không có khả năng.

Đồng Thành Hòa tò mò nhìn Dương Nghi, phải biết, chỉ cần ăn khoảng nửa củ sắn, mặc kệ là động vật hay con người đều sẽ bị trúng độc.

Thấy bọn họ tò mò, Dương Nghi cũng không giấu diếm, khẽ mỉm cười, nói: "Thật ra thì biện pháp trừ độc rất đơn giản, chính là bỏ củ sắn vào trong nước ngâm mấy ngày là được."

Đứng một hồi, Dương Nghi cũng mệt mỏi, cuối cùng phân phó nói: "Thanh thúc, lát nữa thúc dẫn người đi dọn dẹp tòa nhà bên kia, rồi đào mấy hố to, bỏ những cây sắn này vào trong đó theo hướng thẳng đứng, nhớ cách mấy ngày thì tưới cho chúng ít nước. Ừ, loại cây này còn phải dùng rơm phủ lên để chống lạnh."

******Di‿ễn đ‿àn L‿ê Qu‿ý Đ‿ôn

Bão tuyết vừa qua, thời tiết càng lạnh hơn, không ít lưu dân, khất cái đều di chuyển về các thành thị phồn hoa, gần đây thành Khâm Châu cũng có không ít khất cái tràn vào. Nghe Nhị gia nói, mấy ngày nay có người lén lút chở vài xe khất cái đến Khâm Châu, những người đó cũng khôn khéo, vận chuyển tới khu rừng ở gần cửa thành Khâm Châu liền đuổi người xuống. Những khất cái này đa phần là người già yếu, sau khi bị đuổi xuống xe, dĩ nhiên là lựa chọn đi về thành trấn gần nhất.

Cho nên mấy ngày nay, bên trong thành Khâm Châu lưu dân, khất cái chợt tăng lên, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy.

Các quan viên trong thành Khâm Châu cũng suy đoán là do những thành trấn phụ cận làm, chắc thấy thời tiết ngày càng lạnh, bọn họ lại muốn giữ được mũ ô sa trên đầu nên tất nhiên không thể để cho nhiều người như vậy chết trong khu vực quản hạt của mình làm ảnh hưởng đến thành tích.

Đối với chuyện này, các quan viên trong thành Khâm Châu đều giả vờ như không biết, nhưng Dương Nghi nghe Nhị gia nói, bọn họ đã âm thầm hành động rồi, mấy rừng cây nhỏ ở lân cận đều đã có người giám sát, một khi có động tĩnh thì sẽ ra tay.

Nghe nói, tối hôm qua quả thật đã bắt được một nhóm người, nhóm người kia chở ba mươi mấy tên khất cái tới đây, vừa định để xuống, liền bị mấy người Nhị gia bắt được, đánh cho một trận, ép hỏi mới biết thì ra bọn họ là người ở thành Kỳ Dương, Nhị gia liền cho người theo áp giải về, dĩ nhiên, bao gồm cả hai xe khất cái vừa được mang đến, thuận tiện còn dâng tặng thêm mười mấy người nữa.

Những người này chính là một phần đã bị vứt bỏ trước cửa thành Khâm Châu trước đó, Nhị gia tập hợp bọn họ lại, hỏi bọn họ có muốn về lại thành Kỳ Dương hay không thì phần lớn khất cái đều nguyện ý.

Khâm Châu dù sao cũng là thành mới, bách tính trong thành chỉ đủ ấm no, làm sao còn thừa lương thực mà bố thí chứ? Những khất cái có chút đầu óc đều sẽ không xem trọng thành Khâm Châu này, mà cố gắng đến những thành thị phồn hoa hơn. Chỉ có ở nơi có thể chống chọi được qua mùa đông này, mới có cơ hội sống lớn hơn, không phải sao? Hôm nay bị người ta bắt buộc đến Khâm Châu, trong lòng bọn họ đều không mấy vui vẻ, bây giờ có cơ hội về thành, làm sao mà không nguyện ý chứ?

Vì vậy, Nhị gia liền rộng rãi đưa bọn họ đến thành Kỳ Dương.

Dĩ nhiên, cũng có một số người không muốn, nhưng đa phần đều là những người già yếu. Đến thành thị lớn tuy có cơ hội sống nhiều hơn, nhưng nghĩ đến trường hợp "sư nhiều cháo ít", bọn họ thà ở lại thành Khâm Châu. So với những thành lệch về phía Bắc mà nói, Khâm Châu cũng xem là một nơi tương đối ấm áp.

Tri Phủ thành Kỳ Dương biết được tin này thì giận đến giơ chân. Việc vứt bỏ khất cái như vậy đã làm nhiều năm rồi, tên họ Bùi kia đến cả thở cũng không dám thở mạnh. Bây giờ, bọn họ cũng chỉ làm theo lệ thường thôi, hắn thật không ngờ họ Lâm trong thành Khâm Châu kia lại hung ác đến vậy, không những trả lại toàn bộ khất cái, mà còn tặng thêm mấy xe! Thật sự là tức chết hắn! Hơn nữa, mười mấy tên ăn xin này nhất định là từ trong thành Khâm Châu đưa qua, bây giờ bắt hắn tiếp nhận ư, không có cửa đâu!

Hai ngày kế tiếp, lại có hai nhóm người bị tóm, cũng như trước, bị đánh rồi lại được tặng miễn phí thêm 30 tên khất cái. Vì vậy, các quan viên trong thành Kỳ Dương bắt đầu ý thức được, bây giờ chủ nhà Khâm Châu không còn dễ bắt nạt như trước nữa.

Sau khi chấm dứt việc vứt bỏ ăn xin này, Lâm gia, Bùi gia, Đồng gia và Tôn gia liền bắt đầu dựng lều cỏ, phát cháo miễn phí theo thứ tự, nhà này xong rồi thì đến nhà khác, tận lực giúp cho mấy người khất cái chịu đựng qua mùa đông này, tránh để xảy ra trường hợp quá đói hoặc quá no.

Ngày hôm đó, có lẽ là biết Dương Nghi còn khoảng 1 tháng nữa sẽ sinh, Lâm phu nhân tự mình đến thăm hỏi. Lúc đi, Dương Nghi để người ta đỡ, tự mình tiễn ra đến cửa.

Sau khi tiễn Lâm phu nhân đi, đúng lúc thấy gia nhân Triệu gia hình như đang tìm kiếm gì đó, Dương Nghi híp mắt nói: "Đông Mai, sai người hỏi xem mấy người Triệu gia kia đang tìm cái gì."

Không bao lâu, Đông Mai liền thăm dò được, thì ra là Du di nương của Triệu gia mất tích, nghe nói là bỏ trốn với người khác, còn cầm theo một số châu báu của Triệu viên ngoại!

Dương Nghi nghe xong, cười lạnh một tiếng, rốt cuộc Du thị cũng không nhịn nổi nữa rồi à?

Nửa năm này, Triệu gia đã không thể so với trước kia. Lư thị hình như đã hết hy vọng với Triệu viên ngoại, chẳng thèm quan tâm tới việc gì nữa, chỉ dùng đồ cưới của mình sống qua ngày với nữ nhi. Triệu đại tiểu thư đã sớm đính hôn rồi, nghe nói qua năm, vào tháng ba sẽ thành thân.

Lư thị không phải là kẻ đần, từ lúc trở mặt với Triệu Bộc Tôn thì đã hoàn toàn chết tâm, đầu óc cũng dần dần thanh tĩnh. Nàng ta trở về suy nghĩ hồi lâu, liền cảm thấy chuyện có chỗ kỳ hoặc, khi đó nàng ta nóng giận muốn tìm cách đối phó với Du thị thì vô tình biết được chuyện thức ăn kị tính này từ nô tài thân tín là Nghiêm nương. Cũng vì bị Nghiêm nương xúi giục, cộng thêm lúc ấy tửu lâu Triệu gia bị tửu lâu Như Ý đoạt đi không ít khách, trong lúc quá nóng nảy mới có thể giận chó đánh mèo lên Đồng gia. Chủ yếu vẫn là cảm thấy biện pháp này bí ẩn, sẽ không bị điều tra ra, mà nàng ta cũng chỉ định cho Đồng phu nhân một bài học nhỏ, khiến danh tiếng của tửu lâu Như Ý bị tổn hại mà thôi.

Nhưng nàng ta lại không nghĩ đến, Nghiêm nương đã đi theo mình nhiều năm sao lại biết được biện pháp âm độc thế này? Sau, bị nàng ta tra hỏi, Nghiêm nương cuối cùng cũng khai thật, biện pháp là do một tiểu nha hoàn mới mua nói cho bà ta, đồng thời còn cho bà ta ba mươi lượng bạc. Tiểu nha đầu kia nói, nàng ta có thù oán với Đồng gia, chỉ cần bà ta nói biện pháp này cho phu nhân, nói xấu Đồng gia thêm mấy câu là được. Lúc ấy Nghiêm nương quả thực đang thiếu tiền, con trai bà ta đánh bạc thiếu nợ, lại nghĩ, chỉ nói hai câu là có được số bạc này, cũng thật không tệ. Cộng thêm bà ta biết phu nhân cũng rất hận Đồng phu nhân, những lời này cũng chẳng gây hại gì, liền làm theo.

Biết được những điều này, cẩn thận điều tra, Lư thị liền phát hiện người đứng sau là Du thị. Nguyên nhân Du thị làm vậy, nàng ta cũng đoán được đại khái. Thứ nhất, mượn chuyện này để phân tán sự chú ý của mình; thứ hai, mượn tay  mình trả thù Đồng phu nhân, nếu mình tức giận Đồng phu nhân, như vậy, so với mình, nhất định Du thị càng hận Đồng phu nhân hơn! Loại biện pháp mượn đao giết người này, nàng ta không bẩn tay, dù bị Đồng gia biết, nàng ta cũng vô can. Quả nhiên là kế sách hay ——

Nhưng mà "chiêu mượn dao giết người" này không chỉ Du thị biết, nàng ta cũng biết! Hơn nữa, sao nàng ta chịu để cho tiện nhân Du thị kia chụp lên đầu mình cái mũ đen này chứ? Vì vậy, Lư thị viết cho Dương Nghi một phong thơ. Nàng tin tưởng, Đồng phu nhân nhất định sẽ tra, lấy bản lĩnh của Đồng gia, không lo không tra được. Du thị, cứ đắc ý đi, cho ngươi yên tĩnh mấy ngày, tiếp đó, ta liền chờ xem kịch hay.

Lúc Dương Nghi nhận được thư, trầm tư hồi lâu. Sống ở thành Khâm Châu đã một thời gian, Lư thị là hạng người gì nàng cũng hiểu được vài phần, biện pháp này quả thật không giống như là điều nàng ta có thể nghĩ ra. Nghĩ sâu hơn, mấy chục năm này, người đắc tội Triệu gia không nhiều, nhưng cũng không tính là ít, biện pháp này bí ẩn như vậy, nếu Triệu gia muốn đối phó ai thì rất dễ dàng. Nhưng vì sao Lư thị chưa bao giờ dùng qua, mà mình, chỉ là bị nàng ta giận chó đánh mèo mà thôi, lại dùng tới biện pháp âm độc như vậy, càng nghĩ càng cảm thấy khó hiểu.

Hôm nay thấy thư này, tất cả đều đã được giải mã. Nhưng vẫn phải điều tra một chút mới chắc chắn được. Sau khi xác thực, mắt Dương Nghi híp lại.

Du thị này quả thực là một kẻ nhỏ nhen, lúc ấy mình chẳng qua là không cứu nàng ta mà thôi, liền bị ghi hận, quả thực đáng sợ. Để phòng ngừa kế đầu không xong, nàng ta lại tính kế thứ hai, giống như một con rắn độc núp ở sau lưng tùy lúc có thể cắn mình, thứ người như thế phải trừ đi mới an tâm.

Kế sách của nàng cũng rất đơn giản, nàng sai người tìm một tay ăn chơi, cho hắn chút tiền bạc để hắn giả mạo là một tên công tử phú quý, sau đó nhân lúc Du thị ra cửa mà quyến rũ nàng ta, nếu có thể khiến nàng ta bỏ trốn thì tốt nhất. Còn việc tiến hành như thế nào, thì phải xem bản lĩnh của tên ăn chơi này rồi.

Rất đơn giản có phải không? Nhưng nếu Du thị không cắn câu, nàng cũng chẳng còn cách nào?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 136 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ChiYue1314, Đỗ Gia, Y Y Nhiên và 218 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.