Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 06.05.2014, 22:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 20.1 - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THANKS FOR READING  :iou:


@cogiaoxiteen: thanks, hình như bạn ở bên wattpad phải k nhỉ?
p/s: vann là nick mình thui, tên mình k phải Vân a  :-D

@Leona, vuthuhang: hình như MSH k có chết đâu 2 bạn

Chương 20.2



Thấy xe Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết rời đi, lồng ngực Vân Đóa thấp thỏm, cô cứ đi đi lại lại.

Bước lên bậc thềm cẩn thận lần nữa, cô bé rất sợ sẽ có người đến chặn đường, không cho phép mình tiếp tục vào trong. Lúc nãy có thể tiến vào hoàn toàn là nhờ Lâm Tuyết đưa cô theo, hiện tại Lâm Tuyết đi rồi,cô lo mình sẽ bị đuổi đi.

Khá tốt, không ai cản trở cô, trong lòng Vân Đóa dâng lên một trận mừng thầm nho nhỏ, cô tiến vào trong, khí mát từ bên đó liền phả vào mặt.

Đứng giữa trời bên ngoài, độ nóng khiến cả người đổ mồ hôi, bây giờ bị gió mát thổi tới, thể chất yếu ớt của Vân Đóa hơi hơi không đề kháng nổi, cô nhịn không được mà rùng mình một cái.

"Vân tiểu thư, xin hỏi cô tìm đại thiếu gia ư?" Trương quản gia đi tới, ôn hoà hỏi han.

Vân Đóa gật gật đầu, cô  hồi hộp nhìn Trương quản gia, thấy đối phương không đặc biệt đến đuổi mình đi mới chậm rãi buông lỏng. "Vâng, tôi, tôi nói sẽ trở lại gặp Thiên Dật!"

"Được!" Trương quản gia lễ phép xoa xoa cằm, nói: "Đại thiếu gia ở phòng vẽ tranh, cô hãy theo tôi đến đó!"

". . ." khi Vân Đóa theo Trương quản gia lên lầu, không biết thế nào mà suýt nữa bị vấp ngã..

"Nhanh lên một chút, đừng để nhị tiểu thư Lâm gia nhìn thấy!" Trương quản gia quay đầu nhẹ giọng dặn dò.

"Vâng, " Vân Đóa nghe đến tên Lâm Á Linh liền rùng mình, bước chân cũng nhanh hơn, cố gắng theo sát Trương quản gia lên lầu.

Lên lầu hai, quẹo vào hành lang dài, hướng về bên trái chừng 10 bước là tới phòng vẽ của Lương Thiên Dật.

Vừa gõ cửa, Trương quản gia vừa báo: "Đại thiếu gia, Vân tiểu thư đã tới."

Lương Thiên Dật đang vẽ tranh, đến cả con mắt cũng chưa nâng lên, chỉ hừ một tiếng.

"Mau vào đi! Cô chú ý, nói chuyện cẩn thận chút, đừng chọc giận cậu ấy." Trương quản gia tốt bụng dặn dò Vân Đóa.

"Vâng, tôi biết rồi, cám ơn Trương quản gia!" Hai tay bé nhỏ vặn vào nhau, Vân Đóa căng thẳng, chóp mũi rịn mồ hôi, nhưng hơn cả  vẫn là sự vui mừng, cuối cùng Lương Thiên Dật cũng chịu để cô đến gần anh ta rồi.

Dẵm trên thảm lông cao tới mắt cá chân, cô lảo đảo đi tới, giống như đi trên sơn đạo gập ghềnh.

Đứng ở chỗ cách Lương Thiên Dật khoảng chừng ba thước, cô dừng lại, quan sát sắc mặt và động tĩnh của anh ta một hồi, xác định anh ta không vì việc mình tới gần mà tức giận, bước chân mới từ từ hoạt động.

Lương Thiên Dật chăm chú vẽ tranh, bức tranh anh ta đang vẽ là tĩnh vật và mèo, không dùng thuốc vẽ cùng bảng pha màu, chỉ dùng chì than tùy ý phác thảo . Một con mèo xinh đẹp bên cạnh lọ hoa trên giấy, cạnh đó còn một con đang ngồi xổm, một con tam thể khác thì liếm liếm móng vuốt nhỏ đáng yêu. Vừa tĩnh vừa động, vô cùng thú vị.

Vân Đóa nở nụ cười, cô thích nhất khả năng sáng tác của Lương Thiên Dật, dù là vật bình thường, anh ta vẫn có thể vẽ ra điểm khác biệt.

Thật ra cô đâu biết, tranh Lương Thiên Dật vẽ nhiều nhất chính là cô. Mỗi ngày anh ta đều dựa theo cô gái xinh đẹp hồn nhiên trong trí nhớ mà vẽ ra, các loại thần thái, đủ mọi dáng vẻ, mỗi bức đều cực kì xinh đẹp!

Nhưng hôm nay, khi tự cô bước chân vào phòng vẽ, anh ta lại vẽ một bình hoa một con mèo chứ không chịu tiếp tục vẽ chân dung cô.

Bị bức tranh hấp dẫn, Vân Đóa bất giác lại gần, cô chậm rãi tới sát  Lương Thiên Dật hơn, ngay đến hít thở cũng rất cẩn thận. .

Sau khi gọt giũa hình ảnh cuối cùng, Lương Thiên Dật thấy rất vừa lòng mới hạ bút xuống, xoay mặt qua.

Đột nhiên bắt gặp ánh mắt anh ta, Vân Đóa hoảng sợ. Cô vô thức lui về sau từng bước, khuôn mặt nhỏ nhắn vì kinh sợ mà cúi xuống.

"Cô tìm tôi có chuyện gì?" Lương Thiên Dật lạnh lùng hỏi.

". . ." Vân Đóa giống con rùa biển nhỏ bị kinh hãi, một lúc lâu sau cũng không dám ngẩng đầu lên.

"Ngẩng đầu lên nhìn tôi!" Lương Thiên Dật ra lệnh.

Lúc này cô mới chậm rãi ngẩng mặt, nơm nớp lo sợ nhìn anh ta.

Lương Thiên Dật lại hỏi: "Tìm tôi có chuyện gì?"

"A. " Vân Đóa nuốt nướt bọt, nhỏ giọng đáp lời: "Em ... em muốn ... muốn ...muốn tới thăm anh một chút!"

Cô vốn muốn nói mình nhớ anh ta, muốn gặp anh ta nhưng lời đến cửa miệng liền tự động thay đổi, không thể ép buộc bản thân.

Lương Thiên Dật trầm mặc, đôi mắt sương giá lạnh lẽo không kiêng nể gì nhìn từ trên xuống dưới đánh giá cô.

"Thiên Dật. " Vân Đóa cố lấy dũng khí, giải thích: "Em, em thực sự không biết anh bị thương, nếu biết anh bị thương nghiêm trọng thế này, em sẽ không rời xa anh!"

Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh khiết đẹp đẽ, đôi mắt sáng như vậy hẳn sẽ không nói dối! Nhưng ... dù cô không biết chuyện anh ta gặp tai nạn, bỏ đi 2 năm liền không thấy bóng dáng đâu thì giải thích thế nào đây?

Thấy Lương Thiên Dật im lặng không lên tiếng, Vân Đóa càng căng thẳng hơn, bàn tay nhỏ bé vô thức đan vào nhau, cánh môi cắn chặt.

Cô còn chưa đổi được cái tật xấu kia, cứ căng thẳng liền cắn môi. Đáy mắt lạnh băng của Lương Thiên Dật buông lỏng chút ít, anh ta khiển trách: "Đừng cắn môi nữa!"

"A. " Vân Đóa nghe lời nhả răng ra, cánh môi vẫn lưu lại dấu răng rất sâu.

"Cô đến tìm tôi là muốn đạt được gì hả?" Giọng điệu Lương Thiên Dật vẫn tàn nhẫn như cũ, anh ta lạnh lùng nhìn cô gái đáng thương kia, cố gắng duy trì sự lạnh lẽo của mình. "Lâm Tuyết muốn được Tuấn Đào che chở, Lâm Á Linh muốn danh phận Lương Thiếu phu nhân. Cô thì muốn đạt được điều gì? Chẳng lẽ thời gian qua ở Lý gia không tốt à? Cần phải tới đây tranh vị trí Thiếu phu nhân với Lâm Á Linh sao?"

Lời nói của Lương Thiên Dật quá tàn nhẫn, sao anh ta lại nói vậy chứ! Vân Đóa khổ sở lại bắt đầu cắn cắn cánh môi, nhưng bắt gặp cái nhìn tức giận của người đàn ông nọ, cô đành nhanh chóng hé miệng ra. Chẳng qua ... những lời kế tiếp của cô lại khiến Lương Thiên Dật có chút ngoài ý muốn.

Cô nói: "Xin anh đừng vũ nhục Lâm Tuyết, chị ấy không phải cô gái nịnh bợ trong tưởng tượng của anh đâu!"

Lại còn lo lắng thay người khác phân rõ phải trái nữa kìa, khóe miệng Lương Thiên Dật hơi hơi nhướng lên tia mỏng hình cung, không thể nói rõ là cười hay giận.

"Lâm Tuyết là cô gái tốt, hơn nữa Nhị thiếu gia cũng thực sự thích chị ấy, hai người bọn họ là quan hệ vợ chồng rất đằm thắm, không giống anh và Lâm Á Linh!" Chẳng biết lấy đâu ra dũng khí, Vân Đóa lại có thể nói ra những lời hoàn chỉnh này. Cô rất thích Lâm Tuyết, cô không muốn nghe bất cứ ai phỉ báng Lâm Tuyết, dù là Lương Thiên Dật cũng không được.

Lương Thiên Dật đại khái  không ngờ lá gan Vân Đóa lớn như vậy, dám cùng mình tranh luận, ngược lại anh ta còn nở nụ cười.

Thấy anh ta cười, Vân Đóa càng luống cuống hơn, bây giờ  cô mới phát hiện do  xúc động mình đã dám chỉ trỏ quan hệ giữa anh ta và Lâm Á Linh, cô không nén nổi liền kích động. "Rất xin lỗi! Em không có ý đó. . . Ý em là ... Lâm Tuyết là cô gái tốt, xin anh đừng hiểu lầm chị ấy." Nói xong lời cuối, giọng Vân Đóa rất nhỏ, nhưng vẫn nói được hết câu.

Lương Thiên Dật chăm chú nhìn cô một lúc lâu rồi chậm rãi hỏi: "Năm đó, vì sao cô phải xuất ngoại?"

Anh ta chịu mở miệng hỏi cô nguyên nhân, thật sự không dễ dàng gì. Anh ta từng cấm không cho ai  được nhắc tới tên cô trước mặt mình, mỗi khi nghĩ đến chuyện giữa hai người, anh ta liền nổi giận không thể nén xuống, không ném đồ đạc thì sẽ đánh người.

Nhưng ... gặp lại Vân Đóa, cô vẫn thanh khiết đẹp đẽ đáng yêu như trước, vẫn nhu nhược bé nhỏ khiến Lương Thiên Dật không thể tiếp tục thống hận cô.

Hơn nữa, sự lưu luyến si mê và nhiệt tình của cô với anh ta nửa phần không giảm, rõ ràng chẳng sợ anh ta lạnh lùng cuồng bạo, cứ như con mèo nhỏ dũng cảm, hết lần này tới lần khác tới gần lão hổ hung ác là anh ta, chẳng sợ bị tổn thương cũng không khóc lóc.

Điều này khiến sự độc ác của Lương Thiên Dật tiêu đi một chút, khiến hận thù trong lòng anh ta tan rã một chút, khiến trái tim đóng băng của anh ta tan chảy một chút.

Vân Đóa căng thẳng, bàn tay nhỏ bé nắm chặt, đôi mắt sáng cũng mờ mịt. "Em không biết!" Cô hận bản thân mình đần độn, lắc đầu, nhịn không được muốn khóc: "Em thật sự không biết! Anh trai nói khi đi trượt tuyết, đầu em bị thương, rất nhiều việc em không nhớ rõ! Thiên Dật, thực sự em không biết vì sao mình ra nước ngoài, cũng không biết anh tại sao lại bị thương nặng như vậy! Nếu biết, em nhất định không rời xa anh!"

Lương Thiên Dật im lặng, trước ngực phập phồng, dường như đang nghĩ đến tính chân thật trong lời Vân Đóa nói hoặc đang cân nhắc xem có nên chấp nhận lời giải thích kia hay không.

"Thiên Dật. " Vân Đóa từ từ ngồi xổm xuống, cô quỳ rạp cạnh chân anh ta, vuốt ve chúng, đau lòng nước mắt đầy mặt: "Chân của anh . . . gãy sao?"

"Không cần cô quản!" Lương Thiên Dật chuyển động xe lăn, thân mình nghiêng đi. Anh ta không muốn để cô thấy bộ dạng tàn tật của mình, giờ khắc này sầu muộn và bực dọc lại xâm chiếm anh ta.

"Rất xin lỗi, đều là lỗi của em!" Dù hoàn toàn không biết bản thân sai ở đâu, Vân Đóa chỉ biết nếu người đàn ông kia không vui thì chẳng khác nào bầu trời của cô sụp đổ. "Sau này em sẽ ở cạnh chăm sóc anh, không bao giờ ... rời xa anh nữa!"

"Tôi là kẻ bị liệt, kẻ bị liệt vô dụng, cô còn liều mạng kề cận tôi làm  gì hả?" Lương Thiên Dật hướng về phía cô quát tháo: "Sau này đừng tới tìm tôi nữa!"

"Không!" Vân Đóa dứt khoát ôm lấy hai chân anh ta, nức nở nói: "Em phải ở cạnh anh! Anh không thể đi lại, chắc chắn tâm tình không tốt! Em phải cùng nói chuyện với anh giải buồn, cùng anh ra ngoài dạo phố du ngoạn! Anh thích nhất đi dã ngoại vẽ tả thực, sau này em cùng đi với anh được không?"

Đôi tay nhỏ bé của cô vẫn mềm mại như vậy, khuôn ngực vẫn ấm áp như xưa khiến trong lòng Lương Thiên Dật sinh ra quyến luyến. Đề tùy cô ôm mình, anh ta không thèm nhắc lại nữa.

Vân Đóa ngẩng khuôn mặt rưng rưng nước mắt nhìn anh ta, thấy anh ta đã bình tĩnh trở lại, cô hỏi: "Có thể để em chăm sóc cho anh không?"

Lương Thiên Dật quan sát cô, khẽ nhếch môi: "Cô chăm sóc tôi thế nào?"

Trong lời nói của anh ta  rõ ràng không có sự phản đối hay cự tuyệt, đôi mắt rưng rưng của Vân Đóa nở rộ tia hy vọng, cô kịp thời thổ lộ: "Ngày ngày em đều tới chăm sóc anh!"

"Anh trai cô sẽ đồng ý ư?" Lương Thiên Dật hỏi.

Vấn đề này khiến cô gái bé nhỏ rối rắm trong chốc lát, nhưng cô vẫn kiên định đáp lại: "Nếu anh trai không đồng ý, em vào đây ở được không?" Vân Đóa tức thì nghĩ đến Lâm Á Linh hung ác, tim cô đập hơi nhanh, lại lắp bắp hỏi : "Thiên Dật, nếu Lâm Á Linh đánh em như chị ta nói, anh có thể. . . có thể. . ."

"Có thể giúp cô đánh cô ta ay không à?" Lương Thiên Dật hứng thú hỏi han.

Vân Đóa lắc lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Anh có thể khiển trách chị ta hai câu, em thấy chị ta . . . cũng sợ anh"

Lương Thiên Dật nhịn không được mà nở nụ cười, sau đó nói cho cô biết: "Không thể! Cô ta là người đàn bà của tôi, nổi ghen là hẳn rồi. Làm gì cũng phải có thứ tự trước sau, ai bảo cô tới chậm chứ? Nên cô phải nghe lời cô ta!"

"A." Vân Đóa đau lòng , cô có thể nghe thấy tiếng cõi lòng mình tan nát. Nhưng tính tình cô nhu nhược, chỉ nghẹn ngào, không có sự phản bác, kháng nghị nào.

"Nguyện ý ở lại bên tôi thì cô phải học cách chung sống hòa bình với cô ta!" Lương Thiên Dật thấy dáng vẻ bị thương kia cũng có chút đau lòng, nhưng hai năm qua, oán hận tích tụ từng tí một đối với Vân Đóa khiến anh ta không thể dễ dàng tha thứ cho cô. Huống hồ, cái miếng da trâu đánh không đi Lâm Á Linh kia cũng chiều anh ta thành quen, hơn nữa mấy lần Vân Đóa chủ động tới cửa tìm khiến anh ta có cảm giác hai người đàn bà này đều giống nhau, có thể tùy ý mình cần thì cứ lấy.

Phải cùng Lâm Á Linh chung sống hoà bình ư? Vân Đóa khóc thảm thiết, trong lòng khổ sở đến tột đỉnh. Hóa ra, cô và Lương Thiên Dật không thể tìm lại được sự thân mật khăng khít trước kia từng có. Thảo nào Lâm Tuyết luôn nói, gương vỡ dù có đoàn tụ cũng sẽ lưu lại vết rạn, đúng là vậy rồi!

"Nói đi!" Lương Thiên Dật giương cằm lãnh ngạo, anh ta liếc nhìn cô, "Cô bằng lòng thì ở lại, không muốn ở lại thì -- cút đi!"











Đã sửa bởi vann8989 lúc 06.05.2014, 22:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: Cateyegirl, Ranshjn, Sabrina76, Tthuy_2203, bubenoluz, fifint, h20voyeudau, kynguyenbangha, pekjen, tuyet tinh coc, vuthuhang95, Đầugỗ227
     

Có bài mới 13.05.2014, 07:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 20.2 - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THANKS FOR READING  :iou:



@ cogiaoxiteen: thanks bạn đã ủng hộ truyện  :-D

Chương 20.3



"Miệng vết thương đã bình thường, bác sĩ nói sau một tuần nữa là có thể tiến hành phẫu thuật thẩm mỹ lần đầu cho em!"

Trong phòng bệnh, Mạc Sở Hàn an ủi Thư Khả vừa thay băng xong.

Tâm tình Thư Khả có chuyển biến tốt vì Mạc Sở Hàn đã dùng số tiền lớn thuê  chuyên gia phẫu thuật thẩm mỹ nổi tiếng trên thế giới tới bệnh viện quân khu hội chẩn cho cô ta.  Sau khi nghiên cứu, các chuyên gia nhất trí cho rằng có thể tiến hành phẫu thuật.

Vết thương của cô ta cực kỳ nghiêm trọng, đặc biệt toàn bộ phần mũi và tai trái đã biến mất. Nhưng  kỹ thuật  y học bây giờ cao siêu có thể tái tạo mũi và nặn lại tai ngoài,dù vậy việc này cần thời gian, tuần tự khoảng  mười năm, hẳn sẽ từ từ phục hồi hoàn toàn được dung mạo của cô ta.

Mười năm, tuy không tính là dài  nhưng  cũng không phải là ngắn. Đời người  vốn không có được mấy lần mười năm để mà lãng phí. Thư Khả vừa mừng vừa lo, mừng vì rốt cục mình cũng có hi vọng thoát khỏi vẻ xấu xí bên ngoài, lo vì còn phải đợi mười năm nữa!

Mỗi khi soi gương, cô ta sẽ sinh ra loại thù hận không thể đè nén đối với Lâm Tuyết, nhưng cô ta cố gắng che dấu , đâu để Mạc Sở Hàn nhận ra.

Lúc này nghe hắn  an ủi, cô ta giả vờ vui vẻ, nói: "Tốt quá! Nhanh phẫu thuật chút đi, em muốn khôi phục lại hình dáng trước kia!"

"Sẽ như thế!" Mạc Sở Hàn cố hết sức  trấn an cô ta,  hy vọng cô ta  có thể gắng gượng vượt qua giai đoạn đen tối nhất này, giống như lúc trước hắn ở trong bóng tối hắc ám  cô quạnh, Thư Khả mỗi ngày đều bầu bạn với hắn, cổ vũ  an ủi hắn."Vượt qua những tháng ngày khó khăn nhất thì tốt rồi! Sau này cuộc sống hạnh phúc của chúng ta còn  dài!"

Thư Khả rất hài lòng với sự trông nom chăm sóc của Mạc Sở Hàn trong mấy ngày qua, cũng hài lòng với sự hứa hẹn của hắn, nhưng sự trừng phạt của hắn đối với Lâm Tuyết  vẫn chưa khiến cô ta vừa lòng. Cô ta không khỏi tức tối oán hận mà nhắc lại: "Sở Hàn, bộ dạng này của em đều do Lâm Tuyết hại. . ."

"Không phải anh đã trừng phạt cô ta rồi ư?" Mạc Sở Hàn ôm eo nhỏ nhắn, khuôn mặt tuấn tú mỉm cười: "Hiện tại Lâm gia bị đuổi khỏi nhà, chẳng lẽ em chưa hấy hết giận à?"

Lâm gia lưu lạc đầu đường thì sao chứ? Lâm Tuyết vẫn không đau không ốm như trước .. nhưng Thư Khả đâu nói ra, cô ta  biết Mạc Sở Hàn không nhẫn tâm trừng phạt Lâm Tuyết, hắn chỉ trút lên người thân của cô. Hiểu rõ tính cách hắn, biết hắn sợ nhất bị người khác vạch trần tâm sự, cô ta liền lựa theo ý, thở dài: "Ai, anh trừng phạt cũng quá nặng rồi, người già nhà họ Lâm yếu ớt, bị đuổi ra đường như vậy thật quá tàn nhẫn. . ."

"Ha ha, " thấy Thư Khả vừa lòng, Mạc Sở Hàn cũng  nở nụ cười thỏa mãn: "Ai bảo  Lâm Văn Bác sinh ra đứa con gái chọc tới em, đáng lắm!"

Đang nói chuyện, Thôi Liệt gõ cửa tiến vào.

Mạc Sở Hàn quay đầu lại, hỏi: "Thế nào rồi?"

Thôi Liệt cung kính  đáp: "Đã chiếu theo lời thiếu gia dặn dò, ngoài quần áo mặc trên người ra, không để bọn họ lấy đi bất cứ thứ gì khác!"

"Hừ!" Mạc Sở Hàn quan tâm tới việc khác hơn: "Sau khi ra ngoài bọn họ tới Lương gia ư?"

Lâm Văn Bác mấy năm trước còn lăn lộn trong thương giới, thủ đoạn cạnh tranh quá tàn nhẫn độc ác, bạn bè được chỉ có mấy người, gây thù hằn thì không ít. Hiện tại, Lâm gia lưu lạc đầu đường, đoán rằng sẽ không có ai chịu ra tay giúp đỡ,  dù có  muốn trợ giúp thì bọn họ cũng phải kiêng kị sợ bị Mạc Sở Hàn trả thù. Lâm gia chỉ qua lại thân thiết với Vân gia, nhưng Vân gia suy tàn từ lâu, Vân Thư Hoa đưa theo em gái Vân Đóa  đến ở nhờ Lý gia, mà Lý gia lại là địa phương của Mạc Sở Hàn, nên nếu Lâm Văn Bác đến bước đường cùng chỉ có thể đưa cả nhà già trẻ tới Lương gia xin giúp đỡ.

"Đúng vậy, thiếu gia thật sáng suốt!" Thôi Liệt cúi đầu, nói: "Cả nhà bọn họ đều đến Lương gia!"

"Rồi sao?" Mạc Sở Hàn từ từ giận tím mặt, hắn nhìn ra vẻ mặt Thôi Liệt giống như có biến cố  khác thường."Chẳng lẽ Lương gia thu nhận bọn họ ư? Không thể nào!"

Theo như  hắn biết, Lưu Mỹ Quân rất khắc nghiệt, sao bà ta có thể giúp đỡ người nhà họ Lâm chứ?

"Lưu Mỹ Quân Lưu không giữ bọn họ lại nhưng Lương Tuấn Đào sắp xếp, nhường nhà chuẩn bị kết hôn cho Lâm gia nên hiện tại tất cả Lâm gia đều vào ở trong biệt thự đứng tên Lâm Tuyết!" Thôi Liệt đáp đúng sự thực.

"Cái gì?" Mạc Sở Hàn vừa nghe xong liền không ngừng đố kị, hắn cười lạnh, nói: "Lương Tuấn Đào trái lại quá hào phóng rồi! Nghe nói cả nhà bố vợ gặp rủi ro đã lập tức  lấy phòng tân hôn ra ư? Hừ, hắn nghĩ rằng làm vậy có thể lấy lòng Lâm Tuyết sao? Mẹ nó chứ, một cặp đê tiện!"

Điều khiến Mạc Sở Hàn tức giận hơn chính là Lương Tuấn Đào lại dùng tên Lâm Tuyết mua biệt thự, đây là thủ đoạn lấy lòng cấp thấp, thật khiến hắn vừa phẫn nộ vừa khinh bỉ! Nghĩ đến Thu Cẩm Viên tự tay mình thiết kế  giám sát thi công đã bị Lương Tuấn Đào cho nổ thành phế tích, hắn liền xúc động muốn hộc máu! Đôi mắt đẹp tức thì vằn đỏ, Mạc Sở Hàn tức giận nói: "Truyền lệnh của tôi, cho nổ tung cái ổ chó mới mua của hắn đi !"

"Không được!" Thôi Liệt vội ngăn cản, khuyên nhủ: "Anh đã bị quân bộ chú ý rồi, bây giờ nếu tiếp tục chuyện này. . ."

Thật ra Mạc Sở Hàn cũng không thật sự muốn phá nơi ở của Lương Tuấn Đào, hơn nữa, cho nổ chết người nhà họ Lâm thì chẳng phải hắn và Lâm Tuyết sẽ thành kẻ thù tám đời ư? Hắn khó nén nổi phẫn nộ. "Trước tích lũy cho tôi, tôi  muốn xem rốt cuộc Lương Tuấn Đào có năng lực cỡ nào,  xem hắn còn có thể dở thủ đoạn gì! Lấy lòng Lâm Tuyết thì sao chứ? Chẳng phải cô ta lợi dụng hắn để trốn tránh tôi ư? Buồn cười thật, Lương Tuấn Đào bị lợi dụng cũng không biết!"

Hẳn là tự biết nhưng không vạch trần thôi! Chu Du đánh Hoàng Cái, một kẻ nguyện đánh một kẻ nguyện chịu. Thôi Liệt oán thầm trong lòng, nhưng anh ta không dám nói ra.

Mạc Sở Hàn quá tức giận, vốn  muốn xem khuôn mặt Lâm Tuyết đổi sắc một chút, để cô biết cho tới nay mình vẫn khoan dung và nhân từ với cô, để cô hiểu nếu hắn đủ nhẫn tâm thì người thân của cô đã sớm lưu lạc đầu đường ăn xin rồi! Kết quả, bây giờ tự hắn lại làm mình mặt xám mày tro, còn gián tiếp tạo cơ hội cho Lương Tuấn Đào lập công, ngẫm lại có thể buồn bực chết mất.

Đồ tiện nhân Lâm Tuyết, tới giờ cô cũng không biết cảm ơn, còn oán hận hắn! Chẳng lẽ cô không ngẫm lại, nếu hắn đủ nhẫn tâm, hiện giờ người nhà họ Lâm còn ai có thể sống sót hay không?

Thư Khả đi tới, ôm lấy thắt lưng Mạc Sở Hàn, nũng nịu khuyên nhủ: "Đừng nóng giận! Vì những chuyện đâu đâu mà chọc thân mình tức giận thì không có lợi. Hiện tại em chỉ mong thân thể của anh khỏe mạnh, thứ này so với gì cũng đều quan trọng hơn, những thứ khác đều là mây bay!" Nói xong, cô ta hôn hôn cổ hắn, có chút ý tứ hàm xúc.

Thư Khả rất sốt ruột, Mạc Sở Hàn yêu thương cô ta đủ kiểu nhưng . . . ở trên giường lại không chịu động vào cô ta!

Không được, phải nghĩ biện pháp khiến hắn chạm vào mình, phải nhanh mang thai một chút.  Người lien tục lo lắng tình trạng thân thể của Mạc Sở Hàn không thể để lại con nối dõi là Lý Ngạn Thành, cô ta cũng vậy.

Nếu Mạc Sở Hàn tái phát bệnh cũ hoặc hoặc phẫu thuật gan thất bại thì Lý gia sẽ gặp phải cảnh tuyệt hậu.

Lý Ngạn Thành hao tâm tốn sức nộp tiền bảo lãnh  cho Thư Khả ra ngoài, sắp xếp cho cô ta ở cùng phòng bệnh an dưỡng với Mạc Sở Hàn là để có thể khiến cô ta mang thai.

Trước hết, tạm thời không quan tâm tới việc đấu đá cùng Lâm Tuyết nữa, cứ mang thai đứa nhỏ rồi nói sau! Dù Mạc Sở Hàn có chết, ít nhất cô ta còn có đứa con, nó chính là máu thịt của Lý Ngạn Thành! Mẹ sang nhờ con, cô ta còn sợ đời này không có chỗ dựa hay sao?

Được Thư Khả khéo hiểu lòng người khuyên giải một lúc, đôi mày nhíu chặt của Mạc Sở Hàn cuối cùng cũng giãn ra, hắn ôm vai cô ta, gượng cười nói: "Quên đi, chúng ta không đề cập tới chuyện không vui nữa! Nói xem, trưa nay em muốn ăn gì hả?"

Lúc này, cửa phòng bệnh lại mở ra, người bước vào là Lý Ngạn Thành.

Thấy hai người ôm nhau, bộ dáng kề cận thân mật, ông ta rất vừa lòng. Tuy đầu óc Mạc Sở Hàn có lúc mơ hồ,  luôn nhớ mãi không quên "Tiểu Tuyết" nhưng khi tỉnh táo, hắn vẫn tương đối gần gũi với Thư Khả,  hơn nữa chưa bao giờ hắn hỏi ông ta lời hứa giúp hắn đoạt lại Lâm Tuyết bao lâu nữa sẽ thực hiện.

Hy vọng bụng Thư Khả mau to lên, điều ông ta sợ nhất chính là Mạc Sở Hàn bệnh cũ tái phát. Ngộ nhỡ. . . ông ta cũng không dám tưởng tượng, khi đó trái tim có còn dũng khí sống tiếp hay không đây?

"Ừ, hôm nay tinh thần có vẻ không tồi!" Lý Ngạn Thành bước đến gần, tay vỗ vỗ vai Mạc Sở Hàn, nói: "Trên người cũng thêm thịt! Bác sĩ bảo ăn nhiều cơm mới có thể tăng cường thể chất, khi phẫu thuật càng có thể tăng tỷ lệ thành công!"

Mạc Sở Hàn lạnh lùng nhướng mày, không nể mặt mũi ông ta chút nào: "Lời này của ông khiến tôi nghĩ đến việc nuôi heo, đợi mập chút là có thể bán được giá tốt!"

Lý Ngạn Thành cười rộ lên, hiền từ cưng chiều gật gật đầu, nói: "Bướng bỉnh!" Ông ta nhận chén nước trà từ tay Thư Khả, nhấp một ngụm rồi  nói tiếp: "Chợ đen nước Mỹ có tin, họ tìm được một thanh niên Hoa kiều có nhóm máu khớp với con, là lưu học sinh,  điều kiện các mặt rất phù hợp! Ba đã bỏ ra số tiền lớn, phía Mỹ đã đồng ý phái sát thủ và bác sĩ qua, đợi phát hiện ra gan cậu ta phù hợp để thay cho con liền ra tay! Nhưng vừa khéo, gần đây cậu lưu học sinh kia đang cư trú trong trường. . ."

"Được rồi!" Mạc Sở Hàn ngắt lời ông ta: "Quên đi, tôi không cần!"

"Sao có thể không cần chứ? Chỉ cần có một tia hy vọng thì không thể từ bỏ!" Lí Ngạn Thành an ủi hắn, giống như đang an ủi chính mình: "Đừng nản chí, lần này sẽ thành công! Lưu học sinh kia không thể trốn cả đời ở trường học, dù gì cậu ta cũng phải ra!"

Lý Ngạn Thành tiếp tục ngồi trong chốc lát, uống xong trà liền đứng dậy rời đi. Khi ông ta ra khỏi cửa, Thư Khả nói với Mạc Sở Hàn: "Em đi tiễn ba!"

Mạc Sở Hàn chưa đưa ra sự đồng ý, hắn không nói gì.

Thư Khả tiễn Lý Ngạn Thành rời phòng ngủ, đợi cửa phòng khép lại, cô ta mới theo sát qua, kéo tay Lý Ngạn Thành, nhỏ giọng nói: "Ba, con biết một người có nhóm máu giống với Sở Hàn, gan của cô ta hẳn có thể ghép thành công cho anh ấy!"




--- -------- END --- -------


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vann8989 về bài viết trên: MaiNa, Sabrina76, Tthuy_2203, bautrojbaola, bubenoluz, h20voyeudau, kynguyenbangha, pekjen, tieuthu_soma, tuyet tinh coc, vittm, vuthuhang95
     
Có bài mới 19.05.2014, 22:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2013, 19:46
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 212
Được thanks: 2220 lần
Điểm: 32.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Khế ước quân hôn - Yên Mang - Chương 20.3 - Điểm: 61
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


THANKS FOR READING  :iou:


Chương 21

Chương 21.1





Lý Ngạn Thành giật mình, dừng bước, hỏi: "Cô nói tới ai?"

Đáy mắt Thư Khả hiện lên tia tàn nhẫn, cô ta khẽ hé đôi môi đỏ mọng, nhỏ giọng nói: "Đó là Lâm Tuyết!"

Tin tức quan trọng như vậy tất nhiên Lý Ngạn Thành hết sức coi trọng, nhưng ông ta cũng nghi ngờ Thư Khả muốn mượn dao giết người, liền giận tái mặt, hỏi: "Cô có lầm không?"

"Con cùng họ lớn lên bên nhau từ nhỏ, sao có thể lầm chứ? Hơn nữa, ba có thể cho người điều tra nhóm máu của Lâm Tuyết! Lời bác sĩ nói, ba  tin chứ?" Thư Khả nhẹ giọng, nhưng từng chữ đều có ý đưa Lâm Tuyết vào chỗ chết!

Lý Ngạn Thành khao khát cứu được tính mạng Mạc Sở Hàn, ông ta chắc chắn sẽ không tiếc mọi thủ đoạn. Nếu có thể nhân cơ hội này diệt trừ Lâm Tuyết, chẳng phải cô ta sẽ một lần vất vả, suốt đời nhàn nhã ư!

*

Ngôi biệt thự tựa vào núi ở ngoại thành là tài sản của Tập đoàn Xây dựng Hạo Thiên có tiếng trên thế giới, kiến trúc đứng đầu tiêu biểu cho tác phẩm mang tính  hào hùng -- vườn nhà xanh lá giữa kinh đô phồn hoa!

Nước từ trên núi được dẫn xuống tạo thành dòng suối nhỏ bên sườn núi, uốn lượn chảy xuôi ven đường, trong suốt ngọt lành, không hề ô nhiễm. Đến hạ lưu tập trung mấy chỗ nước chảy, trở thành một con sông nhỏ  hai bên trái phải rộng chừng 6 - 7 thước.

Vì dòng chảy này, Xây dựng Hạo Thiên đã tốn vô số tài lực và vật lực, bởi hiện tại muốn tìm một cái đầm hoàn toàn không bị ô nhiễm thật sự không dễ dàng gì, muốn biến con suối thành sông nhỏ đương nhiên càng không dễ.

Hạo Thiên đã mời chuyên gia từ nước ngoài đến thăm dò địa chất, trên đỉnh núi đào hơn 10 cửa, cuối cùng dẫn hơn mười cửa  nước ngầm tạo thành một dòng suối nhỏ nhân tạo. Tại hạ lưu dòng suối tiếp tục đào hơn 10 hầm mới tụ thành một con sông nhân tạo nhỏ, đến chân núi bằng phẳng, cũng chính là dãy biệt thự vùng ngoại thành, mấy chỗ tập hợp lại rốt cục hình thành dáng dấp xem như đã giống sông.

Chỗ rộng nhất của sông nhỏ vừa vặn 6 - 7 thước, hẹp nhất là ba bốn thước, trong suốt thấy đáy, chỗ cạn chỉ tới  mắt cá chân, chỗ sâu nhất cũng tầm hơn một thước, không cần lo chuyện trẻ con nghịch ngợm bất cẩn ngã xuống nước bởi độ sâu chưa đủ khiến người ta sợ hãi. Chẳng qua vì lấy cảnh thanh sơn lục thủy, chia biệt thự thành hai khu. Bên bờ cây cối rậm rạp, hoa và cây cảnh sum suê, oanh hót yến kêu, đẹp không tả xiết.

Đừng xem thường con sông nhân tạo này, nhờ nó mà khu biệt thự ẩm ướt vừa xây dựng xong đưa lên thị trường đã khiến  sức mua cạnh tranh tăng vọt.

Giá tiền đã không còn là vấn đề, vấn đề là có gía nhưng không có hàng, từ ngày lên kế hoạch khởi công nó đã được phân chia bên trong, sau khi xây dựng thành công hoàn toàn không mua được nữa.

Xây dựng Hạo Thiên là Công ty tư nhân của Lưu thị, Lương Tuấn Đào mua theo giá nội bộ mà Hội đồng quản trị quy định, khoảng chừng trên dưới 2 ngàn vạn, trên thực tế, giá cả mua bán căn nhà là trên dưới 1 tỷ.

Xe lái vào khu biệt thự, sinh thái xanh mướt vốn có của nơi này khiến mọi người kinh ngạc ngây người. Tại kinh đô đông đúc, từng centimet đều là sắt thép san sát, chỉ sợ đa số mọi người đã sớm quên lâm viên xanh mướt là gì nhưng khu biệt thự ẩm ướt này lại lần nữa trở về là nơi trú ngụ đẹp đẽ trong ảo tưởng:  vùng quê rộng lớn, con sông trong veo, cây cối rậm rạp, biển hoa xinh đẹp...

Mỗi người đều trừng to mắt, nhìn nơi này không thể tin nổi, không thể tin được ở kinh đô  còn có một động tiên  ngoại thế dường này.

Đẹp đến ngây người, Lâm Tuyết cũng không phải ngoại lệ. Cô kinh ngạc mở to mắt quan sát cả hoa viên xanh biếc chói mắt lộng lẫy – khung cảnh này chỉ trên trời mới có, nhân gian khó được thấy vài lần.

"Thích nơi này không?" Lương Tuấn Đào cúi sát tai cô, hắn thu vào tầm nhìn ánh mắt trong veo kinh ngạc của cô.

Lâm Tuyết chậm rãi xoay đầu, nhìn Lương Tuấn Đào, cô muốn nói nhưng lại thôi.

Có tiền liền có được mọi thứ vật chất xa hoa, điều này không thể nói rõ điều gì cả. Lưu Dương cũng có thể tùy tùy tiện tiện tặng Mã Đồng Đồng một dãy biệt thự, thật ra ... nó không có ý nghĩa nào đặc biệt, chỉ có thể nói người đàn ông kia rất có tiền!

"Vùng ngoại thành này không có gì gây ô nhiễm,  vì trong vòng trăm dặm không cho phép xây dựng nhà xưởng, kế hoạch cây xanh trồng rừng vừa mới bắt đầu, chờ vài năm nữa, ở đây sẽ thêm tươi tốt rậm rạp, lá cây che trời." Lương Tuấn Đào nhìn cảnh sắc mỹ lệ, đôi mắt  đẹp tràn đầy khát khao, hắn hơi thở dài: "Đợi sau này em mang thai sẽ ở đây dưỡng thai, suối nguồn ở thượng du đã được chuyên gia kiểm nghiệm, hoàn toàn đạt tiêu chuẩn nước khoáng quốc tế, không có bất cứ chất ô nhiễm nào,  so với nước của hệ thống cấp nước trong nội thành, nước ở nơi này có tác dụng tốt cho việc phát triển của thai nhi nhiều lắm!"

Sau này? Mang thai? Lâm Tuyết lặng im, cô chưa bao giờ nghĩ xa như vậy, cũng chưa bao giờ ảo tưởng về tương lai của mình và Lương Tuấn Đào.

"Buổi tối, vợ chồng Lãnh Bân mời chúng ta dùng cơm! Đi chứ?" Lương Tuấn Đào thấy giữa cuộc trò chuyện cô không quá nhiệt tình bèn hợp thời mà mở lời chuyển đề tài.

Lâm Tuyết không thích nhất là xã giao, nhưng ấn tượng với vợ chồng Lãnh Bân vẫn luôn tốt nên cô cũng không ghét liền gật gật đầu, nói: "Được! Anh thu xếp đi!"

*

Bên ngoài biệt thự thời thượng, bên trong xa hoa, cảnh vật tao nhã, không thể nghi ngờ là nơi ở thượng đẳng. Đồ dùng sinh hoạt gần như không thiếu gì nhưng nguyên liệu nấu ăn thì  không dự trữ sẵn.

Lương Tuấn Đào dặn dò lính cần vụ đi mua nguyên liệu nấu ăn, lại sắm thêm đồ đạc thường dùng, sau khi sắp xếp mọi thứ  thỏa đáng, hắn còn tự tay giao cho Hứa Tĩnh Dao một tấm thẻ vàng.

"Mọi người trước cứ dùng số tiền này, mỗi tháng con sẽ gửi vào bên trong một khoản sinh hoạt phí, coi như chi tiêu hằng ngày. Hơn nữa, cần gì cứ nói với con, con nhất định sẽ giúp mọi người bổ sung đầy đủ!"

Hứa Tĩnh Dao vui mừng không hiểu, nhìn tấm thẻ vàng kia ngược lại không vươn tay nhận ngay lập tức, bà còn khách khí vài câu: "Thế này sao không xấu hổ được chứ? Ăn ở đều một tay cô gia lo liệu, tiếp tục nhận tiền của cô gia ... thật áy náy quá!"

"Cầm đi!" Lương Tuấn Đào mỉm cười, hắn nhét thẻ vào tay Hứa Tĩnh Dao. "Thân thể ba không tốt, nếu cần nằm viện cứ nói với con, con đưa ba tới bệnh viện quân khu, điều kiện nơi đó khá tốt!"

Hứa Tĩnh Dao không ngừng gật đầu liên tục, mừng đến nỗi khuôn mặt tươi cười. Cái người này không những dễ dàng giải quyết mọi vấn đề khó khăn, mà ngay cả việc chạy chữa cho Lâm Văn Bác cũng tìm được nơi phù hợp. Bà biết, bác ruột của Lương Tuấn Đào - Lương Bội Văn là Phó viện trưởng bệnh viện quân khu.

"Tôi sẽ không khách khí nữa!" Hứa Tĩnh Dao nhận ra địa vị của Lâm Tuyết trong lòng Lương Tuấn Đào, bà thật sự mừng như điên. Vài lần trước còn chưa rõ ràng, hiện tại Lương nhị thiếu đã  không chút che đậy mà lấy lòng Lâm Tuyết, khắp nơi đều giành lấy niềm vui của cô.

Bệnh hen của Lâm Văn Bác đã tốt hơn phân nửa, uống chén trà xong, tinh thần phấn chấn, ông ta liền nói với  Lâm Tuyết: "Tiểu Tuyết à, ân tình nhà họ Lâm chúng ta nợ Nhị thiếu gia quá lớn, con nhất định phải hầu hạ cậu ấy cẩn thận chu đáo, biết chưa?"

Lâm Tuyết trầm mặt, không trả lời.

Hóa ra bất kể lúc nào, trong mắt người nhà họ Lâm, cô nhiều nhất cũng chỉ là quân cờ mà thôi, họ dùng cô làm lợi để đổi lấy sự coi trọng và ân huệ của Lương Tuấn Đào.

"Nhị thiếu gia, em gái tôi hình dáng, tính khí ... có chút cứng rắn!" Lâm Thông thấy thái độ Lâm Tuyết lạnh như băng, hơi hơi thấp thỏm, gã sợ chọc giận Lương Tuấn Đào, như vậy cả nhà bọn họ sẽ lưu lạc đầu đường lần nữa. Gã vội đi nhanh đến gần, khuôn mặt tươi cười lấy lòng: "Nó có chỗ không hiểu chuyện, cậu cứ dạy bảo nó, không cần phải khách khí gì đâu! Chúng tôi đưa nó đến bên cạnh Nhị thiếu gia, cả người nó chính là của cậu, tùy cậu dạy dỗ hưởng dụng..."

Nói xong lời cuối cùng, Lâm Thông bất giác ngừng lại, gã phát hiện ra khuôn mặt tuấn tú vốn mỉm cười bắt đầu bao phủ sương lạnh. Nói sai câu nào rồi ư? Lâm Thông kinh sợ, trong lúc nhất thời không dám nhiều lời nữa.

Đáng tiếc, gã tỉnh ngộ quá muộn. Lương Tuấn Đào đã nheo mắt đi về phía gã, dáng đi tao nhã thong thả lại giống như con báo chuẩn bị công kích con mồi, tràn ngập tính nguy hiểm.

"Nhị, nhị thiếu, cậu..."  Lâm Thông cảm thấy không ổn, gã thấy trong mắt Lương Tuấn Đào hiện lên tia ác độc, gã hoảng hốt, xoay người muốn chạy trốn.

Trong chớp mắt Lương Tuấn Đào đã tới trước mặt gã, hắn nhanh như điện túm lấy cổ áo gã, xách gã lại gần.

"Nhị thiếu gia, tôi, tôi nói sai cái gì rồi ư?" Khuôn mặt Lâm Thông đau khổ, không còn ra vẻ giống trước kia.

Gã từng là Lâm đại thiếu  uy phong một thời, tác phúc tác uy (1), không ai bì nổi. Đáng tiếc từ khi Lâm gia suy tàn, tất cả hồ bằng cẩu hữu vây tụ bên gã đều tản đi, không còn ai tâng bốc gã. Thỉnh thoảng đi uống rượu hoặc tụ tập náo nhiệt, đến cả người để ý  gã cũng không có. Tính tình ngày xưa dần bị mài phẳng, gã gặp người ta tự giác thấp đi ba phần, lại không dám cuồng vọng tự đại.

Huống hồ Lương Tuấn Đào khí thế mạnh mẽ, Lâm Thông gặp liền sợ hãi 3 phần theo bản năng, chưa đợi hắn động thủ, gã đã hoàn toàn mềm xuống, so với khóc lóc, gắng gượng tươi cười bồi lời hay còn khó coi hơn.

Thấy Lâm đại thiếu nhu nhược, Lương Tuấn Đào nhướng mi, một tay túm lấy cổ áo và cà vạt đối phương, tay còn lại tháo kính mắt của Lâm Thông ra, tiện tay ném đi, chỉ nghe "Pằng" một tiếng, mắt kính lập tức hưởng thọ an nghỉ.

Lâm Thông cận thị nặng, nhìn cái gì cũng mơ hồ không rõ. Mắt nhỏ nheo thành một đường, cố gắng quan sát khuôn mặt biến hóa của Lương nhị thiếu, gã cẩn thận mở miệng: "Nhị thiếu gia, đừng... Ha ha, đừng cùng kẻ tầm thường như tôi so đo! Tôi, tôi sai rồi được chưa?"

Lâm Văn Bác vừa ngồi xuống thở lấy hơi, thấy con trai không biết thế nào lại chọc giận Lương Nhị gia, ông ta run rẩy mau chóng đứng lên, lắc lư từng bước đi tới, răn dạy con mình: "Đồ không có mắt, rốt cuộc sao lại mạo phạm đến cô gia hả? Mau nhận lỗi đi!"

"Tôi sai rồi... Nhị thiếu gia, tha cho tôi đi!" Tuy Lâm Thông không bị đánh, nhưng cổ áo và cà- vạt của gã đã bị Lương Tuấn Đào nắm  đến mức chặt chẽ, suýt nữa muốn cắt đứt cái cổ mảnh khảnh, mặt mũi sưng huyết đỏ cả lên, "Khụ, khụ... Tha cho tôi đi! Tôi, tôi nói ... nói bậy bạ!"

Lương Tuấn Đào ngừng tay đúng lúc, không tiếp tục siết gã nữa ( siết tiếp sẽ tắt thở mất), nhưng hắn chưa buông tay, tà nịnh mà nhướng mắt, nhấn rõ từng chữ như ma quỷ: "Sai ở đâu?"

"Khụ khụ..." Cổ họng Lâm Thông  sắp bị bóp đứt, gã không dám giãy dụa, sợ chọc đến dã thú tàn bạo kia, kết quả của mình sẽ càng thảm hại hơn. Lâm Thông dùng giọng điệu sắp khóc, lắp bắp nói: "Khụ... Tôi, tôi không nên... Khụ, không nên nói Lâm Tuyết như vậy!"

Thần linh ơi, nếu biết Lương Tuấn Đào quan tâm đến Lâm Tuyết thế này, có cho mượn mười lá gan gã cũng không dám nói vậy!

Lương Tuấn Đào mím chặt môi, hắn từ từ buông cổ áo Lâm Thông ra, không đợi đối phương thở nhẹ, hắn lại túm cà vạt , thoáng nhấc gã lên.

"A! A..." Lâm Thông đành nhún nhún đầu ngón chân, để tránh bị treo cổ bởi vóc người Lương Tuấn Đào cao lớn hơn so với gã, đầu ngón chân nhấc lên của hắn cũng bị ghìm quá sức.

"Cô gia!" Lâm Văn Bác sợ hãi, ông ta  chống quải trượng "cộc cộc cộc" đi tới, liều mạng vác mặt mo cầu tình hộ con trai: "Khuyển tử không hiểu chuyện, mạo phạm cô gia, ngài đại nhân không so đo với tiểu nhân, đừng chấp nhặt với nó chứ?"

Lương Tuấn Đào kéo cà vạt Lâm Thông khiến gã xoay tròn nửa người, mặt hướng về Lâm Tuyết, Lương Tuấn Đào chỉ về phía cô rồi ra lệnh cho Lâm Thông: "Xin lỗi đi!"

Lâm Thông thiếu chút nữa bị siết chết, gã muốn đoạt lại cái cà vạt sắp lấy mạng mình nhưng tay Lương Tuấn Đào chưa buông, gã cũng không dám giãy dụa nữa, đành đau khổ nói với Lâm Tuyết: "Em, em ba ... Anh sai rồi! Không nên vô lễ với em ... Sau này không dám nữa! Em tha thứ cho anh đi!"

Thấy Lâm Thông bị siết đến mức mặt mũi tràn đầy sưng tím, Lâm Văn Bác ở bên cạnh gấp gáp đến độ vò đầu bứt tai, tiểu bảo cũng bị dọa khóc, ầm ĩ tìm cha. Lâm Tuyết cũng chẳng muốn so đo cùng gã, cô lạnh lùng đáp: "Được rồi!"

Thấy Lâm Tuyết lên tiếng, lúc này mới Lương Tuấn Đào mới đẩy Lâm Thông sang một bên. Người nọ sau khi vỗ về cái cổ mảnh sắp bị cắt đứt, ngồi liệt trên sàn nhà thở dốc.

"Tôi cảnh cáo anh: Lâm Tuyết là vợ tôi, ai dám ức hiếp hoặc bất kính với cô ấy, tôi cam đoan sẽ chỉnh hắn đến mức hối hận vì đã được sinh ra!" Thân thể cao lớn của Lương Tuấn Đào chậm rãi ngồi xổm xuống, hắn ghé sát vào khuôn mặt đang kinh hoàng chật vật của Lâm Thông, lãnh lệ nói tiếp: "Anh - cũng - thế!"

Xem kìa, mặt mày Lâm Thông không ngừng xám ngoét, ngay cả Lâm Văn Bác cũng nghĩ mà sợ. Vừa nãy lời ông ta nói tương tự thế này, chẳng qua không giống con trai mình nói trắng ra thôi. Kỳ thật người họ Lâm, gồm cả Hứa Tĩnh Dao đều cho rằng Lâm Tuyết chính là nữ nô hiến cho Lương Tuấn Đào, cô giống Lâm Á Linh, cần phải chờ đợi phục vụ các thiếu gia nhưng so với Lâm Á Linh, Lâm Tuyết  được sủng ái hơn chút.

Trong lời nói, bọn họ sẽ vô tình toát ra ý đồ trên. Hứa Tĩnh Dao và Lâm Văn Bác là trưởng bối, Lương Tuấn Đào lúc ấy chưa phát tác, đợi khi Lâm Thông nói thế, hắn liền không chút khách khí mà ra tay.

Chẳng những mạnh mẽ  dạy dỗ Lâm Thông ngay tại chỗ một chầu, còn gián tiếp cảnh cáo Hứa Tĩnh Dao và Lâm Văn Bác, ai  dám ở trước mặt hắn biểu lộ ý tứ bất kính với Lâm Tuyết nữa thì đừng trách hắn trở mặt!

Cảnh cáo Lâm Thông xong, Lương Tuấn Đào thong thả mà tao nhã đứng dậy, ánh mắt chuyển về phía Lâm Tuyết bên cạnh.

Đôi mắt đạm mạc của Lâm Tuyết nhiều thêm một tia phức tạp, cô cùng Lương Tuấn Đào bốn mắt nhìn nhau chốc lát rồi bỗng nhiên xoay người rời đi.

Thấy Lâm Tuyết đi rồi, Lương Tuấn Đào giật mình, hắn đương nhiên lập tức theo sau.

Hứa Tĩnh Dao cũng vội đuổi theo, kéo kéo Lâm Tuyết nói vài câu: "Đại ca con chỉ ác khẩu chứ lòng dạ đôn hậu, con đừng so đo với nó!"

"Mẹ, "  giọng nói của Lâm Tuyết toát ra sự bất đắc dĩ nhàn nhạt và sự thất vọng: "Con biết anh ta là hạng người nào, mẹ không cần thay anh ta giảng hòa nữa!"

Đây là một thói quen, từ nhỏ đến lớn mỗi khi cô và Lâm Thông hoặc Lâm Á Linh phát sinh mâu thuẫn tranh chấp, Hứa Tĩnh Dao vì tự bảo vệ mình, vì lấy lòng Lâm Văn Bác đều dạy bảo cô nhường nhịn anh em họ Lâm.

"Được! Được!" Hứa Tĩnh Dao hận không thể cắn rụng đầu lưỡi mình, bà giữ chặt Lâm Tuyết rõ ràng là muốn nói với cô vài câu ấm lòng, dặn cô thường xuyên đến thăm bọn họ. Dù là người một nhà, nhưng bà biết Lâm Tuyết không có nhiều tình cảm với cha con họ Lâm, đối với bà cô cũng chỉ dựa trên quan hệ ruột thịt, trên thực tế cho tới bây giờ, giữa hai người vẫn không có nhiều  tiếng nói chung. "Xem mẹ già cả hồ đồ cũng không biết nói sao nữa! Ai, Lâm Tuyết, mẹ muốn nói, dù đại ca con không tốt, nó cũng là anh trai con! Còn nữa, ba con thân thể quá yếu, người một nhà chúng ta chỉ trông cậy vào con, con... có thời gian có thể đến thăm chúng ta không?"

Lâm Tuyết gật gật đầu, không nói nữa. Đối với người nhà này, cô thật sự không thể lãng phí cung cấp ít nhiều tình cảm, bởi bọn họ chưa bao giờ cho cô sự ấm áp và quyến luyến. Quả thực cô không cách nào trơ mắt nhìn bọn họ lưu lạc ngoài đường, nhưng nếu muốn bảo cô coi bọn họ như người thân từng giờ từng phút nhớ mong thì đúng là gắng gượng mà làm.

"Bà xã, chúng ta đi thôi!" Lương Tuấn Đào nắm bàn tay mềm, đôi mắt vừa rồi còn tràn ngập tàn bạo với Lâm Thông giờ lại tràn đầy  nhu tình. Nhìn kiểu gì vợ hắn cũng mê người thế chứ! Bất kể là tức giận, cao hứng, nhăn mi, giương môi... Loại khí chất độc đáo và luận điệu của cô thật khiến hắn mê muội! Đương nhiên, điều duy nhất chưa được chính là Lâm Tuyết đối với hắn vẫn có chút lạnh nhạt, điểm nhỏ ấy sau này cần giúp cô sửa chữa.

"Cô cô!" Tiểu Bảo quơ quơ cánh tay nhỏ bé, lộ ra nụ cười đáng yêu hồn nhiên: "Bái bai!"

Lâm Tuyết rút khỏi bàn tay to của Lương Tuấn Đào, cô ngoái đầu nhìn Tiểu Bảo một cái rồi  mỉm cười nhàn nhạt, nói lời tạm biệt với đứa nhỏ: "Bye bye!"

(1) tác phúc tác uy: ý nói dựa vào quyền thế, khinh thị, lấn ép người khác.






Đã sửa bởi vann8989 lúc 25.05.2014, 09:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngockhue19 và 132 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

20 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92



Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.