Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình

 
Có bài mới 02.05.2014, 17:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 60232 lần
Điểm: 9.75
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 11
Chương 164: Ngọn nguồn rối loạn

Editor: Mèo Mỡ


Sau đó nói với Linh Lan: “Linh Lan, ngươi nói vế này nên đối thế nào?”

Linh Lan đi đến bên cạnh bàn, nhìn vế trên, lại đi ra ngoài nhìn nhìn, trên mặt vui sướng, viết: ‘Thanh sơn bất lão, nhậm đình tiền hoa.’

Cầu Mộ Quân rất cao hứng, không ngờ nàng có thể đối được thật, lại viết: ‘Thúy dược hồng hành kỷ phiên phong vũ.’

Lần này Linh Lan đối rất nhanh, viết mấy chữ: ‘Hoàng hoa lục cúc dư cá sương thiên.’

Thấy nàng đối đáp dễ dàng, Cầu Mộ Quân cố gắng suy nghĩ lâu hơn, lại viết xuống một vế: ‘Phong phong vũ vũ, ái ái hàn hàn, xử xử tầm tầm.’

Linh Lan suy nghĩ trong chốc lát, viết: ‘Hoa hoa thảo thảo......’

“Không đúng không đúng, sai rồi.” Nàng gạch mấy chữ ‘hoa hoa thảo thảo’, viết lại xuống phía dưới: ‘Oanh oanh yến yến, hoa hoa diệp diệp, khanh khanh mộ mộ hướng hướng.’

Không ngờ nàng vẫn đối được, Cầu Mộ Quân cầm lại tờ giấy đang chuẩn bị viết, nhưng thấy tờ giấy đã viết kín, lại lấy tờ giấy khác ra, đẩy tờ giấy cũ sang bên cạnh, không ngờ tờ giấy kia lại rơi xuống kẽ hở giữa thư án và tường. Cầu Mộ Quân xoay người nhặt giấy lên đang định buông tay, không chú ý nhìn lướt qua tờ giấy, đột nhiên cảm thấy tờ giấy này, tình hình này dường như rất quen thuộc.

Giấy rơi xuống kẽ hở, bút tích không giống, có chỗ bị gạch......

Đột nhiên nghĩ ra, bút tích không giống, là do nhiều người ngồi cùng nhau, ngươi viết vài câu, ta viết vài câu, sau lại cảm thấy không thích hợp, liền gạch đi.

Tờ giấy kia, là danh sách, do hai người hoặc ba người thương lượng, có lẽ là đang bày kế phản Thích Tĩnh, sau đó viết ra những người tin được, rồi lại cảm thấy không thích hợp, lại gạch bớt một số người không chắc chắn. Hai người tiếp tục thương lượng, nên lấy tờ giấy khác, đẩy tờ giấy này sang một bên, tờ giấy kia rơi xuống đất, lại kẹt ở chân bàn, cho nên mãi sau này cũng không bị ai phát hiện.

Giống nhau như vậy, chắc chắn là đúng rồi, mười cái tên, gạch ba, vậy thì còn bảy. Còn một người, Cố Thiệu Chương, vậy đó là tám. “Phản loạn Thiếu Dương” được gọi “Bát tử chi loạn” là do có tám người sao?

Nhưng lại có điểm không đúng, người thương lượng đâu có ghi lại tên mình, vậy là ai thương lượng cùng Cố bá bá đây? Nàng nhớ tới những lời mẹ nói hôm kia.

Có một buổi tối, Cố bá bá bí mật đi gặp cha...... Tờ giấy kia cũng tìm được ở trong thư phòng cha...... Nói cách khác, người kia là cha, Cố bá bá là cùng cha thương lượng, nghĩ ra danh sách!

Nhưng, nhưng cha không nằm trong “Phản loạn Thiếu Dương”!

Nếu cha có trong đó, Thích Tĩnh sẽ bỏ qua cho ông sao? Nhưng, Cố bá bá sẽ không thương lượng chuyện quan trọng như vậy với một người không tham gia, vậy nhất định cha có biết, có lẽ cũng tham gia......

Không, không phải có lẽ, là chắc chắn. Cha chắc chắn có tham gia. “Phản loạn Thiếu Dương” không phải tám người, mà là chín người, nhưng vì sao, chỉ có tám người bị công bố, chỉ có tám người bị xử tội?

Vì sao trước khi Cố bá bá bị bắt cha lại từ hôn?

Nhất định không phải trùng hợp, ông biết, ông biết hành động đã bị lộ, hoặc là sắp sửa bị lộ, vì muốn tự bảo vệ mình, ông liền đoạn tuyệt quan hệ với Cố gia.

Nhưng, Cố bá bá để yên sao? Vì sao, ông không khai ra cha? Người khác cũng không khai? Sao lại thế này? Rốt cuộc sao lại thế này?

“Phu nhân, phu nhân?” Linh Lan thấy nàng sửng sốt hơn nửa ngày, liền gọi. Cầu Mộ Quân đột nhiên bừng tỉnh, lập tức nói:“Linh lan, mau chuẩn bị xe, ta muốn đi ra ngoài.”

Nàng muốn lập tức đến Cầu phủ.

Trước kia, nàng vẫn nghĩ cha không cùng Cố bá bá không đến mức cùng sống cùng chết, nên có thể lý giải hành động của cha. Bây giờ nàng không rõ, cha cũng tham gia, ông ấy cũng tham gia, lại chỉ có mình ông sống sót.

Vừa đến Cầu phủ, nghe được Cầu Vĩ ở thư phòng, nàng liền lập tức đi vào.

Nghe được tiếng động, Cầu Vĩ ngẩng đầu nói:“Mộ Quân, sao con lại tới đây?”

Nàng đóng cửa lại, đi lên phía trước nói nói:“Cha, người nói cho con biết,“Phản loạn Thiếu Dương”, rốt cuộc có mấy người?”

“Sao con lại hỏi chuyện này?”

“Con muốn biết, cha, người đừng gạt con, dù cho người làm chuyện gì vẫn là cha con, con chỉ muốn biết chân tướng mà thôi, có phải người làm chuyện có lỗi với Cố bá bá hay không?” Nàng nhìn Cầu Vĩ hỏi.

Cầu Vĩ nói:“Ta nói rồi, không cần nhắc lại chuyện Cố gia.”

“Vậy cha hãy nói cho con biết chân tướng, con là con gái cha, có gì không thể nói ?”

Cầu Vĩ yên lặng.

Cầu Mộ Quân sốt ruột hỏi:“Cha, Cố bá bá chết, có liên quan đến cha sao?”

Cầu Vĩ thở dài một hơi, nói:“Con ngồi xuống đi.”

Cầu Mộ Quân vội lấy ghế dựa ngồi xuống, Cầu Vĩ nói:“Việc này ta để trong lòng tám năm, con đã muốn nghe, ta sẽ nói cho con, cũng không có gì không thể nói .”

Hắn chậm rãi nói: “Cố bá bá con, là người khiến ta cảm thấy áy náy nhất, cũng là người ta mắc nợ nhiều nhất.”

Trong lòng Cầu Mộ Quân bắt đầu lo lắng, Cầu Vĩ nói:“Con nói đúng,“Phản loạn Thiếu Dương” quả thật không phải tám người, là chín người, người kia, là ta, thậm chí, chuyện cơ mật nhất, cũng là ta đề suất. Lúc ấy, Hoàng Thượng độc sủng Hòa phi, không để ý đến triều chính, chuyện trong triều, tất cả đều do một mình Thích Tĩnh định đoạt. Hắn giết hại người chống lại hắn, hãm hại trung lương, thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết, còn khiến cho người ta sợ hãi hơn cả Hoàng Thượng. Trong triều rất nhiều đại thần đều hận hắn thấu xương, cũng từng dâng tấu lên Hoàng Thượng, nhưng vẫn không làm gì được hắn. Sau đó, ta vô tình tìm thấy bằng chứng hắn sát hại Lễ bộ Thị Lang đương nhiệm, lại không dám tùy tiện lấy ra, bởi vì chứng cớ này cũng không đủ để Hoàng Thượng trị tội hắn, cũng rất dễ khiến mình mất mạng. Sau đó, ta nghĩ, Thích Tĩnh làm nhiều chuyện xấu như vậy, muốn tìm chứng cớ chắc chắn sẽ có, nếu tìm đủ chứng cớ có thể luận hắn tội chết, lại liên hợp với nhiều vị đại thần cùng nhau buộc tội hắn, hơn nữa Thích Tĩnh luôn đối chọi với Hoàng hậu, nói không chừng có vài phần thắng. Việc này, ta tìm Cố bá bá con thương lượng, Cố bá bá con là người ngay thẳng, tất nhiên vô cùng đồng ý, vì thế, mấy người chúng ta liền bắt đầu kế hoạch tìm cách lật đổ Thích Tĩnh.”

Cầu Vĩ thống khổ nói:“Việc này, vốn là ta đưa ra, nhưng ta ở kinh thành, mỗi tiếng nói cử động đều khó qua mặt Thích Tĩnh, Cố bá bá con kết giao quen biết nhiều người, hắn nói, ta ở kinh thành rất nguy hiểm, việc này cứ giao cho hắn một mình bôn tẩu, cũng tạm thời không nói ra ta trước mặt những người khác, chờ đến cuối mới để ta ra mặt. Hắn một mình mạo hiểm, bí mật liên hệ cùng vài vị đại nhân, những người đó đều là những kẻ gan dạ, nhất trí đáp ứng. Chúng ta thu thập tội chứng của Thích Tĩnh cùng tay sai của hắn, rất nhiều chuyện đều là những việc trơ trẽn khiến thiên hạ phỉ nhổ. Không ngờ rằng, chúng ta còn chưa kịp hành động, sự việc đã bại lộ, Cố bá bá con biết được sớm nhất, biết đại sự không ổn, liền bảo ta đoạn tuyệt quan hệ với Cố gia, để tránh những hy sinh không cần thiết.”





Chương 165: Dỗi

Editor: mèomỡ


Ông nhắm mắt nói:“ Cố bá bá con là người cao cả rộng lượng, trọng tình trọng nghĩa, ta là hạng người rất sợ chết. Ta thật sự chặt đứt quan hệ với Cố gia, Thích Tĩnh vu hãm tội phản nghịch lên tám người bao gồm cả Cố bá bá con, sau đó ngày ngày ta đều rất đau khổ. Sau, ta giấu tất cả mũi nhọn, hạn chế làm việc, trên triều đình trở thành kẻ Thích Tĩnh không thèm để ý nhất. Ta cũng không muốn vậy, nhưng mỗi khi nhớ đến bởi vì đề nghị của ta mà cho cả nhà Cố bá bá con bị hại, làm cho nhiều đại nhân trung nghĩa như vậy bị hại, tim ta như bị đao cắt, từ nay về sau không dám xúc động làm việc mà liên lụy đến những người khác. Ta thường xuyên nghĩ, có lẽ, đại nương con bệnh mà mất, Tư Huyên chết thảm, bất hạnh của con, đều chính là bởi vì lỗi của ta, ông trời vì muốn trừng phạt ta mới đem tội đổ lên đầu mọi người.”.

“Cha......”

Nhìn Cầu Vĩ đau khổ, Cầu Mộ Quân nói:“Cha, người không cần tự trách mình như vậy, chuyện của chúng ta, đâu có quan hệ gì đến người? Người không cùng Cố bá bá đồng sinh cộng tử, tuy người có lỗi với Cố bá bá, đồng thời lại bảo vệ gia đình ta, làm người muốn chết không khó, muốn sống không dễ. Trên đời này, người cha không mắc nợ nhất, đó là chúng ta .”

“Mộ Quân, ta biết, chỉ sợ con tình nguyện có người cha như Cố bá bá con, cũng không nguyện có người cha như ta. Cả đời này, ta không có gì để kiêu ngạo, cái gì cũng không có.” Cầu Vĩ nắm chặt cạnh bàn, bởi vì thống khổ, trên lưng đã chảy ra mồ hôi lạnh.

“Cha......” Cầu Mộ Quân vội vàng đi đến bên người hắn, ngồi xổm xuống, cầm tay hắn, tựa vào trên đùi ông nói:“Cha, ngay cả Cố bá bá đều cảm thấy nếu người chết đó là hy sinh vô ích, “rừng xanh còn đó, sợ gì không có củi đun”. Giống như hai quân đối trận, chẳng lẽ binh lính nhìn huynh đệ mình bị quân địch giết lại muốn hy sinh cùng nhau hắn sao? Có thể sống liền sống, còn sống mới có cơ hội. Thích Tĩnh còn đó, nhưng còn rất nhiều người khác nữa, có rất nhiều người muốn thanh lọc triều đình, người là một trong số đó, còn người không phải còn hi vọng sao? Có lẽ không bao lâu nữa, cơ hội sẽ đến? Đến lúc đó người không những lật đổ quyền thần, tạo phúc cho dân, còn có thể báo thù cho Cố bá bá, không phải sao?”

“Con a......” Cầu Vĩ thở dài một hơi nói:“Hiện giờ, một bên là Thích Tĩnh, một bên là Đoàn Chính Trung, thật không biết ngày mai, giang sơn này sẽ thế nào nữa!”

Cầu Mộ Quân an ủi nói:“Cha, người yên tâm, giờ triều đình tuy rằng hỗn loạn, nhưng căn cơ vẫn chưa bị hao tổn, chỉ cần cố gắng, lại có quân chủ tài đức sáng suốt, lập tức có thể khiến cho dân chúng khắp thiên hạ an cư lạc nghiệp .”

Cầu Vĩ gật đầu nói:“Đúng vậy, nói đến nói đi, còn nói đến người nối nghiệp Hoàng Thượng. Thái tử đã gặp bất hạnh, giờ mỗi ngày vào triều đều nghị sự chuyện lập Thái tử. Thích Tĩnh nhất trí đề cử Tam hoàng tử, nhưng lại có người ngầm nói lúc trước Tam hoàng tử gặp chuyện là do Tam hoàng tử tự sai người bày ra, mục đích muốn hãm hại Thái tử. Sau đó Hoàng Thượng quả nhiên nghi ngờ Thái tử, bắt đầu lạnh nhạt với Thái tử, Thái tử lại chết thảm trong chùa trong lúc nguy cơ nguy ngập. Hoàng Thượng dường như rất áy náy, không lâu liền ngã bệnh, nay dù thế lực Tam hoàng tử lớn nhất, nhưng Hoàng Thượng lại chậm chạp không nói lời nào, hình như là không quá vừa ý với Tam hoàng tử . Ta nghĩ, Đoàn Chính Trung tuy là hoạn quan, đại quân quyền không lớn như Thích Tĩnh, nhưng hắn còn nhiều cơ hội thân cận với Hoàng Thượng hơn Thích Tĩnh, nhất định hắn sẽ không để yên cho Tam hoàng tử, để yên cho Thích Tĩnh, có lẽ vì nhiều nguyên nhân, Hoàng Thượng đã có khúc mắc với Tam hoàng tử, việc sắc phong Thái tử, lại hoãn lại.”

Cầu Mộ Quân nói:“Cha, nếu Tam hoàng tử làm Thái tử, vậy Thích Tĩnh không phải là Quốc cữu sao, vậy quyền thế của hắn lại lớn hơn nữa .”

“Đúng vậy, cái này chưa tính, chỉ sợ hắn có ý mưu phản, vậy thì không tốt .”

Cầu Vĩ nói xong, nhìn nàng nói:“Lại nói những việc này rồi, quên đi, không nói nữa. Hôm qua sau khi trở về, thái độ Đoàn Chính Trung thế nào?”

Nàng cúi đầu nói:“Còn có thể thế nào, chẳng lẽ hắn có thể xin lỗi con sao? Chỉ là không nói gì nữa .”

Cầu Vĩ lại buông tiếng thở dài, nói:“Nếu đã đến đây, đi thăm mẹ con đi. Ta không nói cho nàng chuyện ngày hôm qua, con cũng đừng nói, đỡ cho nàng lại nghĩ nhiều.”

“Dạ.” Cầu Mộ Quân gật đầu nói:“Cha, con đi trước, người cũng không cần quá để ý chuyện trước kia.” Nói xong, liền đi ra cửa .

May mà, may mà cũng không phải kết quả tệ nhất nàng đã nghĩ. May rằng cha được Cố bá bá bảo vệ , nếu là cha khiến Cố bá bá chết, vậy chỉ sợ nàng sẽ không thể thoải mái nói ra lời an ủi cha như vậy.

Ở Cầu phủ không bao lâu nàng liền trở về, mùa thu ngày ngắn, chưa kịp làm gì, đã đến buổi chiều .

Đoàn Chính Trung trở về, nàng không đi đón. Nha hoàn gọi nàng dùng bữa, nàng cũng không đi. Đến khi trời tối, hắn lại đến đây.

Đến trong phòng, hắn hỏi:“Hôm nay nàng lại đi ra ngoài?”

Nàng ngồi ở án thư, lạnh nhạt nói:“Sao? Lại chọc giận ngươi mất hứng à?”

Hắn nói:“Ta không muốn ép nàng, nhưng ta thật sự không thích nàng đi ra ngoài.”

“Ta biết, dâm phụ thôi, sợ để ta ra ngoài, nhanh chóng cho ngươi đội nón xanh, cũng không có cách nào khác, tính ta trời sinh đã thế, nếu không, ngươi nhốt ta lại. Chỗ căn phòng chết rất nhiều người ở phía Tây kia cũng rất được, nhưng lần này cần phải nhớ đóng đinh cửa sổ cho kỹ, miễn cho ta lại chạy ra.”

“Mộ Quân--” Hắn nhìn nàng chằm chằm nói:“Nàng có thể đừng tùy hứng như vậy không?”

Nàng cười lạnh nói:“Ta chính là tùy hứng như vậy đấy, ngươi không phải đã biết sao từ sớm? Chịu không nổi thì bỏ ta đi, dù sao ta cũng không quan tâm.”

Hắn đột nhiên đi về phía nàng, ôm nàng hung hăng hôn lên môi của nàng.

Nàng lạnh lùng nghiêm mặt, dùng sức đẩy hắn ra.

Hắn nói:“Là nàng nói, muốn ở bên ta mỗi ngày, nay ở bên nhau, nàng không thể để ta an tâm một chút sao?”

“Bây giờ không phải ta đang để cho ngươi tâm an sao, bởi vì ta ngu ngốc, sợ hơi vô ý một chút lại làm hỏng chuyện của ngươi, cho nên ta liền chuyển đến đây, ngươi còn muốn ta làm thế nào nữa?”

Hắn hạ giọng nói:“Chuyện ngày hôm qua, ta rất xin lỗi nàng.”

Nàng trả lời:“Ngươi không cần xin lỗi ta, ngươi suy nghĩ vì đại cục, những chuyện như vậy, ta là tiểu nữ nhân không kiến thức sao có thể so sánh được? Nếu không có ngươi, nói không chừng ta đã chết từ lâu rồi, ta sao có tư cách trách ngươi?”

Mặt Đoàn Chính Trung lạnh lùng, giọng điệu lại vẫn là dịu đi, nói: “Nàng vẫn nên trở về.”

“Trở về làm gì, nơi này rất tốt. Không phải bây giờ ngươi lại muốn cơ thể của ta chứ, ai, xem ra ta ‘Một thân mị cốt, còn có thể được nam nhân yêu thương’ , chỉ tiếc, ta không muốn hầu hạ ngươi.”

Hắn nắm chặt tay, rốt cục mất kiên nhẫn, nói:“Nếu thích nơi này, nàng cứ ở lại. Về sau sai người mang đồ ăn đến, nàng không cần về bên kia nữa.” Nói xong, liền ra cửa phòng.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, hotaru_yuki, tngh218000
     
Có bài mới 02.05.2014, 17:45
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 60232 lần
Điểm: 9.75
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 11
Chương 166: Nguyên nhân

Editor: mèomỡ


Hắn nắm chặt tay, cuối cùng mất kiên nhẫn, nói: “Nếu thích nơi này, nàng cứ ở lại. Về sau sai người mang đồ ăn đến, nàng không cần về bên kia nữa.” Nói xong, liền ra khỏi phòng.

Nghe thấy tiếng bước chân hắn đi xa, Cầu Mộ Quân tức giận ném cây bút trong tay, giọt mực bắn tung tóe lên trên người.

Thật đúng là lạnh lùng, thật đúng là tuyệt tình!

Nếu hắn bảo nàng ở đây, nàng sẽ ở, dù sao cũng không phải nàng thiếu hắn sẽ không sống nổi!

Kết quả, nàng thật ở lại nơi này, hắn cũng không đến đón nàng trở về, không chỉ có thế, còn liên tục vài ngày cũng chưa nhìn thấy bóng dáng hắn.

Thật ra, nàng chuyển ra ngoài chỉ là nhất thời dỗi mà thôi, nhưng dỗi thế nào, nàng cũng không muốn căng thẳng như vậy. Không từ mà biệt, mắt thấy trời càng ngày càng vào thu, ban đêm càng ngày càng lạnh, có hắn bên người, ấm áp hơn so với một mình nàng ngủ. Uể oải ghé vào thư án, chống cằm nhìn ngoài cửa sổ.

Nếu bây giờ hắn tới nói vài câu tốt đẹp với nàng, nhất định nàng sẽ không nói hai lời theo hắn trở về. Nhưng nàng muốn xuống, hắn lại cố tình không cho nàng bậc thang.

“Phu nhân, người đang chờ ai sao?” Linh Lan đứng một bên hỏi.

Cầu Mộ Quân vội phản bác nói:“Ai nói, ta chờ ai? Nơi này có thể có ai đến!”

Trong lòng nàng chột dạ, lúc này mới phát giác mình đúng là chờ hắn, nhưng đợi mấy ngày, hắn lại không đến.

Chẳng lẽ muốn nàng đi tìm hắn? Hoặc là cố ý đi dạo hoa viên, sau đó chạm mặt hắn?

Thôi xong, nàng giống như phi tử đi tranh thủ tình cảm vậy.

Nhưng mà, nàng đến hoa viên đi dạo, cũng không nhất định là muốn gặp hắn.

Cũng không phải bị giam lỏng, vì sao nàng không ra khỏi phòng?

Nghĩ vậy nàng liền đứng dậy, ra ngoài.

Không đi xa, chỉ đến bên cạnh ao cá, ngồi xổm gần mặt nước, lấy bánh bao ném cho cá vàng đủ mọi màu sắc trong ao. “Cá ơi, thấy ăn là vui vẻ, nếu ta cũng có thể dễ dàng thỏa mãn như vậy thì tốt rồi.” Cầu Mộ Quân lẩm bẩm. Trong lòng rối loạn, ngẩng đầu, nhưng lại thấy một bóng người từ rất xa đang đi tới bên này. Là nam nhân.

Trong lòng run lên, thiếu chút nữa nàng đã ngã xuống nước. Người nọ càng ngày càng đến gần, lại nhìn thêm một lúc mới khẳng định người nọ không phải Đoàn Chính Trung. Lại ủ rũ, nhàm chán tiếp tục nhìn người nọ. Xem tư thế đi không giống hạ nhân, nhưng trong Đoàn phủ ngoại trừ Đoàn Chính Trung sẽ không nam chủ tử khác. Lại một lát sau, hình dáng người nọ dần dần rõ ràng, nàng mới nhận ra là Liễu Vấn Bạch. Hình như rất lâu rồi không gặp hắn, hắn đến Đoàn phủ làm gì?

Liễu Vấn Bạch dường như mới từ chỗ Đoàn Chính Trung đi ra, cúi đầu, cầm cây quạt, mùa thu nắng ấm mà che mặt như chắn mặt trời. Đợi hắn đến gần, Cầu Mộ Quân gọi:“Liễu Vấn Bạch -”

Liễu Vấn Bạch nhìn về phía nàng, vội bước nhanh về phía trước, giống như muốn trốn nàng.

“Này, ngươi làm sao vậy?”

Liễu Vấn Bạch đi tiếp hai bước, lại đột nhiên ngừng lại, nghĩ nghĩ, xoay người đi về phía nàng. Cầu Mộ Quân đứng lên, nhìn hắn.

Hắn đến gần, nâng cây quạt lên che mặt chỉ để lộ ra ánh mắt nhìn nàng một cái nói:“Ai nha, Đoàn phu nhân, cho cá ăn, tâm tình cũng không tệ.”

“Mặt ngươi làm sao vậy?” Cầu Mộ Quân giật mình hỏi.

Khóe miệng Liễu Vấn Bạch lại có vết thâm ứ máu màu tím, hình như là bị người ta đánh. Khuôn mặt mỹ nhân như ngọc lại bị thương, thật đúng là khó mà thấy được. Liễu Vấn Bạch vội che mặt, ho hai tiếng, nói: “Cái kia...... Cái kia… Đoàn phu nhân, có thể nói chuyện một chút hay không?”

Cầu Mộ Quân bị hắn làm cho ngạc nhiên, kinh ngạc nhìn hắn, gật gật đầu.

Nàng nhìn bốn phía, đang chuẩn bị nói đến chỗ không có người đi, không ngờ Liễu Vấn Bạch nói: “Đi vào trong phòng cô đi, nơi đó mới an toàn.”

Trong phòng...... Nghĩ đến quan hệ của Liễu Vấn Bạch cùng Đoàn Chính Trung, cũng không có gì phải kiêng kỵ, Cầu Mộ Quân gật gật đầu, đi vào phòng nghỉ.

Vào phòng, Liễu Vấn Bạch đóng cửa lại, đặt cây quạt lên thư án, nói: “Nói cho cô vì sao ta lại bị thương.”

Nhưng đáp án của hắn lại làm cho nàng từ kỳ lạ biến thành khiếp sợ: “Bị Trung Trung ca nhà cô đánh.”

Cầu Mộ Quân ngây ngẩn cả người, hồi lâu mới hỏi: “Này...... sao có thể, làm sao hắn có thể đánh người?”

“Cô đương nhiên không biết hắn sẽ đánh người, người ta chỉ biết chắn đao thay cô, làm sao nỡ đánh cô, nhưng ta không giống, không làm gì cũng bị hắn bắt nạt.” Liễu Vấn Bạch đáng thương nói.

“Nhưng...... quan hệ giữa hai người không phải rất tốt sao? Vì sao hắn lại đánh ngươi?” Cầu Mộ Quân hỏi.

“Bởi vì cô! Trọng sắc khinh bạn, thái giám chết tiệt! Uổng công ta vì hắn ăn ngưu tiên một tháng, bây giờ chỉ cần nghe đến từ ‘Ngưu’, đã thấy buồn nôn.” Liễu Vấn Bạch căm giận nói.

“Bởi vì ta?” Cầu Mộ Quân càng kỳ lạ .

“Đương nhiên, cô ngẫm lại, bây giờ hắn bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi ba, hình như sắp hai mươi tư.” Nàng không hiểu ra sao.

“Mặc kệ là hai mươi ba hay là hai mươi tư, hắn là nam nhân trẻ tuổi mới hơn hai mươi đúng không ?”

Nàng gật đầu.

“Nam nhân hơn hai mươi tuổi, nam nhân hơn hai mươi tuổi mỗi ngày ăn ngưu tiên, đã có thê tử lại không thể chạm vào, mỗi ngày bất mãn, tính tình hắn có thể tốt được sao? Tính tình không tốt, có thể không ra tay sao?” Liễu Vấn Bạch nói.

“Ngươi...... Ngươi nói cái gì vậy!” Cầu Mộ Quân đỏ mặt, cúi đầu, quay mặt đi. Nhìn nàng như vậy, Liễu Vấn Bạch đắc ý, lúc này mới nghiêm túc nói:“Được rồi, được rồi, bây giờ ta nói thật.” Cầu Mộ Quân nghĩ ngợi, vẫn lựa chọn tin tưởng hắn, quay đầu lại. Hắn nói:“Cô đang trách hắn chuyện hắn kéo cô đi gặp quan?” Nàng cúi đầu, không đáp.

“Ta biết, nhất định cô cảm thấy hắn không nên nhục nhã cô trước mặt nhiều người như vậy, hơn nữa cho dù hắn muốn lợi dụng cô, hắn cũng có thể nói trước cho cô, cô cũng không phải không hiểu chuyện, cũng không phải không muốn giúp hắn, vì sao hắn còn làm như vậy với cô, đúng không?”

Cầu Mộ Quân vẫn không nói lời nào.

Liễu Vấn Bạch nói:“Thật ra sự thật là, chuyện này cũng không phải hắn cố ý. Hoặc nên nói, cô cho rằng đại phu kia thật sự chẩn sai sao? Còn nữa, Đoàn Chính Trung thật sự sẽ vô duyên vô cớ tìm đại phu đến, bảo đại phu kia nói cô mang thai, còn đem việc này tới cho quan phủ giải quyết?”

“Không phải là đại phu chẩn sai sao?” Cầu Mộ Quân nghi hoặc nói. Nàng quả thật không mang thai, uống thuốc rồi, bây giờ cái gì cũng tốt .

Liễu Vấn Bạch gật đầu nói: “Đoàn Chính Trung không biết đại phu kia là ai, nhưng hắn biết, quản gia Đoàn phủ sẽ không tùy tiện mời bừa một đại phu không dùng được từ trên đường đến, cũng biết, chỉ cần biết một chút y thuật, cũng sẽ không chẩn sai mạch tượng cơ bản như hỉ mạch, huống chi, còn xem hai lần.

Cầu Mộ Quân không thể tin được nói: “Ngươi muốn nói là đại phu kia cố ý nói ta mang thai ?”

Liễu Vấn Bạch nói: “Đoàn Chính Trung chính là đoán được điểm ấy, cho nên mới đoán được những cái khác.”

“Đại phu là có người sai khiến. Người nọ có lẽ đã nghi ngờ hắn là thái giám giả, lại muốn do thám quan hệ thực sự của vợ chồng các ngươi. Cho nên sai đại phu đến, nói cô có thai. Cô nghĩ xem, nếu Đoàn Chính Trung không chuẩn bị trước, không ăn thuốc khống chế sinh dục, hắn sẽ thế nào?”





Chương 167: Mưu kế của Thích Tĩnh

Editor: mèomỡ


“Đại phu là có người sai khiến. Người nọ có lẽ đã nghi ngờ chuyện hắn là thái giám giả, lại muốn do thám quan hệ thật sự của vợ chồng các ngươi. Cho nên sai đại phu đến nói cô có thai. Cô nghĩ mà xem, nếu Đoàn Chính Trung không chuẩn bị trước, không ăn thuốc khống chế sinh dục, hắn sẽ thế nào?”

"Sẽ cho rằng ta thật sự mang thai, vậy thì. . . . . ." Mặt Cầu Mộ Quân lập tức trắng bệch, nếu như vậy, Đoàn Chính Trung chắc chắn sẽ giết đại phu diệt khẩu, vậy thì, kẻ đứng đằng sau điều khiển đại phu nói dối sẽ biết Đoàn Chính Trung là thái giám giả.

Là ai? Đoàn Chính Trung giả vờ giống như vậy, là ai nghi ngờ hắn?

Khó trách, khó trách hắn lại làm như vậy. Thử nghĩ, theo tính cách của Đoàn đại tổng quản, nếu hắn biết nàng mang thai, nhất định sẽ tức giận, sẽ hỏi đứa bé là của ai, sẽ nghĩ tới Thích gia, tưởng Thích Ngọc Lâm nhân cơ hội chen chân. Nên mới cho nàng tội danh như vậy, cho nên. . . . . . hành động ngày đó của hắn không phải chuyện Đoàn Chính Trung thực sự muốn làm, mà do hắn biết nàng không mang thai, cho nên hắn không sợ. Có lẽ cha xuất hiện đã nằm trong tính toán của hắn, hắn biết cha biết nàng xảy ra chuyện nhất định sẽ đến, nên tin tưởng nàng, yêu cầu đại phu xác nhận lại một lần, như vậy, có thể tẩy sạch mọi chuyện.

"Suy nghĩ cẩn thận, cho nên, này. . . . . . Nên đến chỗ nào ngủ thì đến chỗ đó ngủ, hầu hạ hắn cho tốt, đó coi như là chuyện công đức nhất đấy, cứu rất nhiều dân chúng cực khổ."

Cầu Mộ Quân á khẩu, Liễu Vấn Bạch cười cười, cuối cùng nói: "Được rồi, đi đi, miễn cho hắn biết lại nói ta quyến rũ vợ hắn, những lời hôm nay ta nói cho cô ngàn vạn đừng nói cho hắn nhé, bằng không hắn lại đánh ta."

Cầu Mộ Quân gật gật đầu.

Liễu Vấn Bạch đang chuẩn bị đi, Cầu Mộ Quân hỏi: "Đúng rồi, ngươi còn chưa nói vì sao hắn lại đánh ngươi! "

"Ta nói, hắn đang bất mãn ta lại ăn nói tùy tiện chọc hắn, hắn liền vung một quyền, chính là như vậy đấy."

"Ngươi gạt ta. . . . . ." Cầu Mộ Quân nói, hắn đã sớm ra khỏi cửa phòng, chạy nhanh như bay.

Cầu Mộ Quân chậm rãi ngồi xuống.

Trở về. . . . . . Nàng cứ như vậy mà trở về sao?

Nói "Ta đến bên này ngủ. . . . . ." ?

Nhỡ hắn nói: "Không phải nàng bảo nơi đó ở rất thoải mái sao? Tới nơi này làm gì? " vậy nàng phải nói thế nào?

Cho dù hắn không nói vậy, chắc chắn cũng sẽ đen mặt, nhất định là quay mặt nhìn về nơi khác, coi như không nhìn thấy nàng.

Không được, trở về như vậy rất mất mặt, nàng không muốn.

Có nên giả bệnh hay không? Giả bệnh, hắn hẳn là sẽ tới thăm, vậy nàng liền nhân cơ hội chuyển về.

Ai, nghĩ tới nghĩ lui cũng không có cách nào tốt, sắc trời cũng không sớm, trước tiên tạm thời cứ để như vậy, đợi đến ngày mai rồi nói.

***

Hôm sau, trong tẩm cung của Hoàng thượng, Hoàng thượng vẫn nằm trên giường nhỏ, Đoàn Chính Trung ngồi ở bên giường, Thích Tĩnh ở bên ngoài cầu kiến.

Hoàng thượng không kiên nhẫn buông tiếng thở dài, nói: "Cho hắn vào đi."

Thích Tĩnh đi đến trước giường, nói: "Hoàng thượng, hôm nay long thể người ôm bệnh nhẹ, không lâm triều, vi thần đặc biệt đến thăm."


Đoàn Chính Trung nói: "Thích đại nhân, buổi sáng Hoàng thượng có chút đau đầu, bây giờ đã không có việc gì rồi."

"Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Thần vẫn mong Hoàng thượng không cần quá mức ưu tư vì nước vì dân, nên chăm sóc long thể, đó mới là phúc của dân chúng, phúc của thiên hạ."

"Thích ái khanh quan tâm, trẫm bây giờ thực đã tốt hơn rất nhiều rồi." Hoàng thượng có chút nói không ra hơi.

Thích Tĩnh còn nói thêm: "Từ sau khi nghe thấy long thể Hoàng thượng ôm bệnh nhẹ, thần luôn lo lắng, luôn kỳ vọng Hoàng thượng có thể nhanh chóng hồi phục, không nghĩ đêm qua không biết là do ngày suy nghĩ quá nhiều, nên đêm nằm mơ hay thực sự là thần tiên chỉ điểm, thần lại mơ thấy có một vị thần đang đứng trên Quan Tinh Đài, trên trời đầy sao, bốn phía không một bóng người, thần đang đứng cầu phúc cho Hoàng thượng. Kết quả trên bầu trời đột nhiên hiện ra một luồn ánh sang màu vàng, thần chấn động ngẩng đầu nhìn lên không trung, chỉ thấy một con Long quy (1) khổng lồ, trên lưng nó là một vị tiên hạc phát sang lấp lánh, từ trên trời chậm rãi bay xuống. Thần vừa thấy cảnh tượng này, lập tức nghĩ, chẳng lẽ là thần thú trên trời, liền vội quỳ xuống."

Hoàng thượng nghe đến đây dường như có chút hứng thú, quay đầu nhìn về phía hắn chăm chú nghe hết.

Lúc này Thích Tĩnh nói: "Người trên lưng rùa kia đúng là thần tiên bay tới, thần quỳ trên mặt đất không dám nhìn thẳng, tiên hạc dùng một giọng nữ thật êm tai nói ‘ Thích Tĩnh, bản đại thần nghe ngươi luôn hướng lên trời khẩn cầu hi vọng Hoàng thượng nhân gian các ngươi có được thân thể khỏe mạnh, sống lâu trăm tuổi đã lâu, liền xuống dưới nhìn xem. ’

Thần vội dập đầu nói: ‘Đa tạ đại thần, thần khẩn cầu đại thần có thể chúc phúc cho nhân gian, để long thể Hoàng thượng sớm ngày bình phục. ’

Tiên hạc kia nói: ‘Được rồi, Hoàng thượng nhân gian vốn là Thiên Tử, trên trời đương nhiên che chở, chính là bản đại thần thấy ngươi cũng coi như thành tâm, liền ngoại lệ nói cho ngươi, vừa khéo mấy ngày trước đây, bản đại thần vô ý để một hạt sen rơi xuống nhân gian, hạt sen kia vốn là vật trên trời, đến nhân gian để phàm nhân ăn không khỏi làm nhiễu loạn trật tự nhân gian, liền muốn nhặt nó về, nhưng chút việc nhỏ này ta cũng lười đi. Ngươi phải đi nhặt lại hạt sen này, cho Thiên Tử ăn, mọi bệnh đều đi, kéo dài tuổi thọ đương nhiên là không nói chơi. Thiên Tử cũng không phải phàm nhân, ăn được tiên phẩm. ’ "

Nói đến đây, Hoàng thượng nhịn không được hỏi: "Thích ái khanh thực nằm mơ như vậy sao?"

Thích Tĩnh nói: "Thần sao dám lấy giấc mơ đến lừa gạt Hoàng thượng? Hoàn toàn chính xác."

Hoàng thượng vội hỏi: "Vậy hạt sen từ trên trời rơi xuống giờ đang ở nơi nào? "

Thích Tĩnh nói: "Thần nghe tiên hạc nói như vậy, thần cũng vội hỏi. Tiên hạc nói nàng ở trên trời xem qua, dường như ở kinh thành có một nơi tên là ‘Oanh Thanh Trì ’. Một ngày trên trời, một năm dưới hạ giới, hạt sen chỉ sợ là rơi xuống lúc ‘Oanh Thanh Trì ’ bắt đầu được xây dựng, bây giờ khẳng định đã được xây xong vài năm rồi, ngay tại bên trong tường phía đông ‘ Oanh Thanh Trì ’."

Hoàng thượng nhìn Đoàn Chính Trung vội nói: "Mau, mau phái người đi tìm xem, ‘Oanh Thanh Trì’ ở nơi nào? "

Đoàn Chính Trung chậm rãi nói: "Hoàng thượng, bể trong phủ nô tài, đúng là tên ‘ Oanh Thanh Trì ’, không biết có phải không."

Thích Tĩnh kinh hãi nói: "Như thế thật tốt quá, không cần đi tìm , Hoàng thượng, không bằng thần lập tức dẫn người đến phủ Đoàn tổng quản, lấy hạt sen kia ra. Dù cho là thần nằm mơ lung tung, hay thực sự là tiên hạc hiển linh, đi xem mới rõ."

Hoàng thượng gật đầu nói: "Chính Trung, vậy ngươi dẫn Thích ái khanh đến phủ ngươi nhìn xem."

"Dạ, hoàng thượng." Đoàn Chính Trung đứng dậy nói.

Đoàn Chính Trung quay đầu lại, Thích Tĩnh mỉm cười với hắn.

Đoàn Chính Trung, Thích Tĩnh, còn có Thích Sóc Ly, mang theo 30 cấm quân, cùng nhau vào Đoàn phủ.

Cầu Mộ Quân còn ở trong phòng rối rắm không biết làm thế nào vừa không mất mặt, vừa có thể chuyển về, Linh Lan vội vội vàng vàng chạy tới.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, hotaru_yuki, tngh218000
     
Có bài mới 02.05.2014, 17:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 60232 lần
Điểm: 9.75
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 12
Chương 168: Ngoài ý muốn
Editor: mèo mỡ

Cầu Mộ Quân còn ở trong phòng rối rắm không biết làm thế nào để vừa không mất mặt, vừa có thể chuyển về, Linh Lan vội vội vàng vàng chạy tới.
"Phu nhân, không biết xảy ra chuyện gì, lão gia mang theo rất nhiều binh lính cầm đao vào trong phủ rồi!"

Cầu Mộ Quân ngẩn người, nói: "Ngươi không nhìn lầm chứ? Quả thật là lão gia mang theo người vào trong phủ sao?"

Linh Lan vội gật đầu nói: "Nô tì thấy rõ ràng, lão gia đi phía trước, bên cạnh hình như còn có hai người."

Cầu Mộ Quân ném quyển sách trên tay, vội vàng chạy ra cửa.

Mới đi vài bước, đã thấy một đại đội người đi vào trong viện khiến nàng kinh ngạc, đến gần một chút, quả nhiên là Đoàn Chính Trung, nhưng bên cạnh hắn lại là Thích Tĩnh cùng Thích Sóc Ly. Sao hắn lại đi cùng hai người kia?

Chỉ thấy đại đội vẫn đi tiếp, cuối cùng đứng trước cửa Oanh Thanh Trì

Suy nghĩ một lát, nàng cũng đi tới.

Thích Tĩnh ngẩng đầu nhìn thấy mấy chữ "Oanh Thanh Trì ", nói: "Ai nha, thật đúng là ở phủ Đoàn tổng quản, xem giấc mơ đó quả nhiên là gặp được tiên nhân chỉ điểm, vì long thể của Hoàng thượng, nhất định phải kiểm tra cho kĩ." Nói xong, hắn quay đầu nói: "Đoàn tổng quản, lát nữa phải đập bể, ngươi tính kĩ một chút, về sau sửa lại, chỉ cần nói một tiếng, phí dụng lão phu sẽ chịu."

Đoàn Chính Trung cười nhẹ: "Sửa hay không là chuyện sau này, chỉ mong đại nhân thật có thể tìm được."

Cầu Mộ Quân đi tới, hỏi: "Lão gia, sao vậy? "

Đoàn Chính Trung coi như không thấy nàng, nói với Thích Tĩnh: "Thích đại nhân, mời."

"Vậy lão phu đắc tội rồi." Nói xong, Thích Tĩnh cùng Thích Sóc Ly mang theo cấm quân tiến vào.

Cầu Mộ Quân hoảng hốt, nghiêng đầu nhìn bộ dáng trấn tĩnh của Đoàn Chính Trung, cũng muốn để cho mình bình tĩnh lại, nhưng cố thế nào cũng không làm được.

Tiền trong đó, nàng không biết có bao nhiêu, từ trước đến nay chưa thấy qua nhiều hoàng kim châu báu như vậy, ngay cả chữ số đại khái nàng cũng không đoán ra, chỉ biết là rất nhiều rất nhiều.

Lúc Đoàn Chính Trung đi vào, nàng cũng đi theo.

Một cửa đá, lại một cửa đá, còn một cửa cuối cùng sơn đỏ.

Đứng ở trước cửa, Thích Sóc Ly chậm rãi đẩy cửa ra, ánh sáng hoàng kim chiếu vào mắt mọi người .

Tuy rằng đã sớm nhìn qua những thứ bên trong nhưng Cầu Mộ Quân vẫn chấn động.

Cửa từ từ mở ra, một phòng đầy vàng và kim nguyên bảo xuất hiện trước mắt mọi người.

Cho dù là cấm quân được huấn luyện nghiêm chỉnh, gặp tình hình này cũng nhịn không được phát ra tiếng hít sâu.

Trước mắt, như mộng như ảo, giống như tìm được bảo tàng bí mật. Không, bảo tàng trong tưởng tượng, cũng không có nhiều vàng như vậy! Thích Tĩnh giả bộ chấn động, thất thần nói: "Này. . . . . . Đoàn tổng quản, đây là cái gì? "

Thích Sóc Ly cười lạnh nói: "Truyền thuyết phủ Đoàn tổng quản giấu vạn kim, có thể so với quốc khố, nhìn tình hình này, quả nhiên không giả! Không biết Hoàng thượng thấy, sẽ có cảm tưởng gì đây? "

Trong khi Cầu Mộ Quân đổ mồ hôi lạnh, len lén liếc về phía Đoàn Chính Trung, nghĩ rằng có lẽ bây giờ bọn họ sẽ "cùng chết"

Hắn nói qua, chờ sau này tất cả mọi chuyện kết thúc, hắn sẽ đọc thơ tình cho nàng nghe, sẽ nói cho nàng những lời ngon ngọt mấy ngày mấy đêm, nàng còn muốn có con, sinh con của bọn họ. . . . . .

Thật sự không nghĩ đến, tất cả sẽ kết thúc như vậy.

Đoàn Chính Trung chậm rãi nói: "Thích đại nhân không phải muốn tìm hạt sen tiên hạc nói sao? "

"A, đúng đúng, quên việc chính rồi." Thích Tĩnh cùng Thích Sóc Ly đi vào, không giống như muốn tìm, mà là đắc ý xem vàng bên trong. Thích Tĩnh vuốt một đống vàng, giống như đùa nghịch nhẹ nhàng đẩy, chồng vàng "rầm" một tiếng đổ xuống. Lại nhìn rương bên cạnh, lấy ngọc thạch châu báu bên trong ra, cầm trên tay tùy ý thưởng thức một lát, lại đẩy rương đổ ra đất.

Có vài viên ngọc rơi xuống "Keng" một tiếng vỡ nát.

Thỏi vàng, kim nguyên bảo, trân châu mã não đầy đất. . . . . . Làm cho người ta nhất thời không mở mắt ra được.

Sau đó Thích Tĩnh quay đầu nhìn chằm chằm Đoàn Chính Trung nói: "Đoàn tổng quản, lão phu muốn hỏi, bổng lộc một năm của ngươi bây giờ là bao nhiêu? "

Đoàn Chính Trung không đáp lời.

Thích Sóc Ly nói: "Thích đại nhân, dù là Đoàn tổng quản một năm có một vạn lượng, tính Đoàn tổng quản vào cung tám năm mỗi năm một vạn, vậy cũng mới chỉ có tám vạn, có gấp mười lần lên, cũng mới 80 vạn, hơn nữa là 80 vạn lượng bạc trắng. Cảnh tượng đồ sộ nơi đây, 80 vạn lượng bạc trắng sao có thể so được? "

Thích Tĩnh hét lớn nói: " Đoàn Chính Trung, ngươi thân là một tên nô tài nho nhỏ, ăn hối lộ phi pháp, vơ vét tiền tài khắp nơi, trong khoảng thời gian ngắn lại lợi dụng sự sủng hạnh của Hoàng thượng đối với ngươi, tham ô tài sản lớn như vậy, ngươi phải bị tội gì! "

Thân thể Cầu Mộ Quân chấn động, trong đầu trống rỗng.

Đoàn Chính Trung từng bước một đi đến trước mặt Thích Sóc Ly, nói: "Ta nhớ không lầm, bội đao của Thích tướng quân là bảo đao ba năm trước Hoàng thượng ngự ban, nghe nói có thể chém sắt như chém bùn phải không? "

Thích Sóc Ly nói: "Đó là đương nhiên, đao hoàng thượng ban cho, há có thể giả?"

Đoàn Chính Trung nói: "Vậy đao của Thích tướng quân có thể cho ta mượn dùng một chút không? "

Thích Sóc Ly cẩn thận nhìn hắn một lát, rút đao ra, đưa cho hắn.

Đoàn Chính Trung dùng một tay dường như không nâng được, dùng hai tay cầm đao, hướng về một đống vàng bên cạnh. Chỉ thấy hắn giơ đao lên cao, chém một đao xuống. Một thanh âm vang lên, hai ba khối vàng vỡ ra.

Mọi người kể cả Cầu Mộ Quân đều ngơ ngẩn, không thể tưởng tượng nổi, nhìn chằm chằm vào thỏi vàng bị chém vỡ.

Khối vàng kia, hoàn toàn bị một đao chém làm ba.

Tuy rằng là bảo đao, nhưng đó là vàng, sao có thể dễ dàng chém vỡ

Đoàn Chính Trung đưa đao trả cho Thích Sóc Ly, nói: “Đao của ngươi."

Thích Sóc Ly kinh ngạc nhìn hắn, chầm chậm đưa tay ra nhận lại đao, dường như còn chưa phản ứng kịp

Thích Tĩnh xông lên đoạt đao trong tay Thích Sóc Ly, vung đao chém về núi vàng phía khác, lại chặt đứt cả đống, dùng vỏ đao, cũng có thể tạo ra một vết đứt"

Giả, tất cả đều là giả, nhưng châu báu trên đất này nhìn thế nào cũng thấy là hàng quý.

Thích Tĩnh thất vọng thẹn quá bèn quát to: “Vì sao ngươi lại làm vàng giả để trong phòng”

Đoàn Chính Trung nói: "Thích đại nhân không thấy là trong phòng phát ra ánh sáng màu vàng rất đẹp mắt sao? "

"Ngươi…" Thích Tĩnh nổi giận đùng đùng đi ra ngoài, Thích Sóc Ly cũng đi theo hắn

Đoàn Chính Trung hỏi: "Thích đại nhân không tìm hạt sen sao?”

Thích Tĩnh quay đầu lại "Hừ" một tiếng rồi đi luôn.

Cầu Mộ Quân lại không nhìn thấu Đoàn Chính Trung rồi

Đừng nói cha con Thích Tĩnh, ngay cả nàng cũng vô cùng kinh ngạc

Cả phòng hoàng kim thần bí lại là giả, sao có thể? Chẳng lẽ hắn biết pháp thuật, biết Thích Tĩnh muốn tới, liền thi triển pháp thật thay đổi? Chẳng lẽ hắn đã sớm biết sẽ có người đến?

Nghĩ không ra, thật sự nghĩ không ra.

Lúc này, Đoàn Chính Trung nói: "Ta tiến cung." Nói xong, liền đi tới cổng. Nàng nhìn bóng lưng của hắn, nhất thời có chút xót xa. Nàng không biết hắn đang làm cái gì, nhưng lại biết, lúc nào hắn cũng sống trong nguy hiểm.




Chương 169: Đầu giường đánh nhau cuối giường hòa

Editor: mèomỡ


Nàng không biết hắn đang làm cái gì, nhưng nàng biết, lúc nào hắn cũng sống trong nguy hiểm.

Nghĩ tới nguy hiểm vừa rồi, nghĩ đến bộ dáng hắn bị thương lúc trước, đột nhiên rất muốn rất muốn hắn, tuy rằng bóng lưng hắn ở ngay trước mắt nhưng nàng vẫn đau tận trong tim.

Cúi đầu nhắm mắt lại, bắt buộc mình không nhìn hắn nữa, bằng không nàng sợ mình sẽ nhịn không được tiến lên ôm lấy hắn. Nàng quay người lại, vội vàng chạy vào phòng phía tây của mình.

“Liễu Lan, Linh Lan, hôm nay chúng ta chuyển về.” Nàng nói.

Hai nha hoàn ngẩn người, Liễu Lan lập tức nói: “Vậy nô tỳ bảo người đến chuyển đồ.”

Trời còn chưa tối, nàng ngồi trong phòng lẳng lặng chờ hắn

Lát sau, nghe tiếng cửa mở, sau đó hắn vào phòng, thấy nàng ngồi ở trên giường, có chút ngạc nhiên.

Cầu Mộ Quân thấy hắn tiến vào, đứng lên nhìn hắn.

Đoàn Chính Trung hơi sửng sốt, đi vào trong phòng, nói: “Đã trở lại?”

Nàng lập tức tiến lên ôm lấy hắn,nói: “Chàng muốn cười ta thì cứ cười hết sức đi, dù sao ta cũng đến đây rồi”

Đoàn Chính Trung nghe vậy, quả nhiên nở nụ cười, nhẹ nhàng ôm lấy nàng nói: “Ta đâu có nói muốn cười nàng?”

“Bây giờ không phải đang cười sao?”

Hắn vừa cười vừa nói:“Đây không phải đang cười nàng.” Hắn nhìn nhìn bốn phía, nói: “Đồ cũng chuyển về rồi?”

Cầu Mộ Quân từ trong lòng hắn đi ra, cúi đầu không nói lời nào.

Hắn lại ôm nàng vào trong lòng, nói: “Vốn tính nếu nàng không trở về sẽ đi đón nàng.”

“Cái gì?” Nàng ngạc nhiên nói:“Chàng muốn đi đón ta?”

“Bây giờ không cần.” Hắn cười.

“Chàng......"

Nàng giống như sắp tức giận nhưng nàng đột nhiên lại cười nói: “Ai quản được chàng, chàng đón hay không là chuyện của chàng, ta có trở về hay không là chuyện của ta.”

“Sao đột nhiên lại rộng rãi như vậy?”

Nàng không vui nói:" Ý chàng nói là trước kia ta không rộng rãi ?”

Hắn vừa cười vừa nói: “Ta nói sai rồi, nghe lời nàng vừa nói, xem ra bây giờ vẫn giống trước kia.”

“Chàng...... Chàng không thể nói hai câu dễ nghe được sao?” Nàng lại đập bả vai hắn. Từ sau khi hắn bị thương nàng không đập vào ngực hắn, từ trước đến nay vẫn còn cảm thấy nơi đó có thương tích.

"Ta muốn nói.” Hắn nói xong, sau đó thật sự hé miệng nhìn nàng dường như suy nghĩ cái gì, nàng chờ mong nhìn hắn, nghĩ xem hắn có thể nói gì đây. Hắn đột nhiên nhìn chằm chằm vào mặt nàng, nói: “Sao mấy ngày nay, nàng có vẻ béo lên?”

“Chàng! Đoàn Chính Trung, ta không để ý tới chàng!” Chờ nửa ngày chờ được một câu nói như vậy, nàng xoay người đi về phía giường, lại bị hắn ở phía sau kéo vào trong lòng.

“Thật ra ta muốn nói, mấy ngày nay ta rất nhớ nàng, ngủ không được ăn không được, cảm thấy có chút tiều tụy vì nàng. Rất lo lắng cho nàng. Nhưng bây giờ nhìn nàng, nàng có vẻ ăn được uống được, tâm trạng cũng không sa sút.”

"Ai nói, ta đâu có ăn được uống được, không phải ta còn......” Nàng chui vào trong lòng hắn giấu đi khuôn mặt đỏ ửng của mình nói: “Ta rất nhớ chàng, trong mơ đều là khuôn mặt chàng, mỗi ngày chờ chàng đi đón ta, chàng lại không đi.”

Hắn nói: “Nàng còn có thể nằm mơ, ta còn ngủ không được.”

Hắn nói thật sao?

Hắn cúi đầu nhìn nàng cười, sau đó xoay người ôm ngang lấy nàng ném lên trên giường mềm mại hắn cũng leo lên. Nàng nói thầm nói:“Liễu Vấn Bạch quả nhiên nói rất đúng, chàng chính là muốn nữ nhân.”

“Cái gì? Liễu Vấn Bạch?”

Nàng vội nói:“Không phải không phải, không có gì.”

“Hắn đến gặp nàng à? Nói với nàng những gì?”

"Hắn nói chàng bất mãn, tức giận, liền đánh hắn, cho nên hắn xin ta trở về.”

“Hừ, đánh hắn vì hắn đáng đánh, bất mãn...... ừm có chút.” Nói xong hắn liền hôn nàng.

“Đợi chút, quên một thứ” Nàng đẩy hắn đứng dậy nói: “Chưa lót giường”

Hắn xuống giường đi lấy vải trắng bằng lụa, trải trên giường sau đó ôm nàng đặt lên tấm lụa trắng. Mặt đỏ ửng, hô hấp lại bắt đầu dồn dập. Hắn cúi người hôn nàng một chút, sau đó chậm rãi cởi đai lưng của nàng: “Sao lại mặc nhiều như vậy.”

Mặt nàng càng đỏ, nói: “Muốn ta cởi sẵn quần áo rồi nằm lên giường chờ chàng à?”

Hắn cười nói: “Vậy cũng được.”

Hắn cởi cái yếm trên người nàng. Lại đưa tay dò xét hơi riêng tư giữa hai chân nàng, sau đó nghiêng người nói bên tai nàng: “Thì ra nàng thật sự rất muốn ta.”

Nàng lại đánh hắn mấy cái, hắn giữ chặt tay nàng, nhanh chóng cởi quần áo trên người mình, sau đó tiến vào trong cơ thể nàng.

Trải qua mây mưa hắn nhắm nghỉ ngơi một lúc, vừa muốn thêm một lần, nàng oán hận nói: “Ta có rất nhiều chuyện muốn hỏi đâu, hôm nay chỉ thế thôi.”

“Có liên quan gì đâu? Làm trước rồi hỏi sau cũng được mà.”

“Khi đó ta mệt muốn chết, sao nhớ được muốn hỏi cái gì?”

Hắn nằm xuống bên cạnh nàng nói: “Vậy nàng muốn hỏi cái gì?”

Nàng nhìn hắn, hỏi: “Vậy đống vàng kia, vì sao là giả ?”

“Thì là giả thôi.”

“Vậy sao chàng làm giả đặt ở trong bể nhiều như vậy, còn làm nơi đó thần bí như vậy khiến người ta tưởng thật.”

Hắn cười nói:“Không phải ta đã nói rồi sao? Ta thấy đẹp.”

Nàng nhìn hắn một lúc lâu sau, nói: “Quên đi ta cũng không hỏi nữa, dù sao chàng cũng sẽ không nói thật với ta, ta với Thích Tĩnh cũng chẳng khác nhau lắm.” Nói xong, liền quay người đưa lưng về phía hắn.

Hắn từ phía sau ôm lấy nàng, nói:“Không cần lo lắng, tuy rằng mấy cái kia là giả nhưng cũng không phải ta không có đồ thật, tuy rằng không nhiều như đống đồ giả đó nhưng vẫn đủ cho nàng mặc vàng mang bạc, sống sung túc mấy đời."

Nàng xoay người lại sốt ruột nói:“Ai nói với chàng ta......” Nàng cúi đầu nói:“Chàng biết rõ là ta lo lắng cho chàng, hôm nay ta sợ muốn chết, ta sợ chàng xảy ra chuyện, nghĩ...... Chàng luôn như vậy, cái gì cũng tự mình tính toán hết, nhưng lại không nói cho ta bất cứ chuyện gì, khiến cho ta lo lắng, sốt ruột. Ta biết chàng không muốn ta biết quá nhiều, muốn bảo vệ ta, nhưng chàng có biết hay không, ta tình nguyện giống như Liễu Vấn Bạch biết rất nhiều chuyện, cùng chàng bước vào nguy hiểm, cũng không muốn giống như bây giờ. Nhưng mà...... Ta cũng biết, ta không lợi hại như vậy.”

"Mộ Quân......”

Hắn nói:“Vậy về sau nàng hãy nhớ kỹ, không cần lo lắng cho ta, không cần sốt ruột vì ta, ta đều đã an bài sẵn kế hoạch, dù có một ngày ta chết ta cũng sẽ ngoài dự đoán của mọi người mà sống lại, ta vĩnh viễn sẽ không xảy ra chuyện sẽ không chết, vĩnh viễn không cần nàng phải lo lắng vì ta.”

Nàng nhìn hắn nửa ngày, nói: “Không cho nói chết.“

Hắn gật đầu,“Được, về sau không nói .”

“Chàng nói thật sao, về sau cũng không cần lo lắng cho chàng? Chàng vĩnh viễn cũng sẽ không xảy ra chuyện?” Hắn gật đầu khẳng định.

Nàng nhìn hắn nửa ngày, sau đó gật đầu nói:“Ta tin chàng. Còn có, vì sao Thích Tĩnh biết trong phủ có vàng?”

Đoàn Chính Trung nói: “Chuyện này rất đơn giản. Lúc trước nếu hắn có thể phái tên thư sinh kia tới làm nghĩa tử của ta, đương nhiên cũng có thể đem những người vào. Trong phủ, nhìn bề ngoài yên bình, nhưng nha hoàn hạ nhân trong Đoàn phủ cũng chẳng có mấy người không có mục đích đâu?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, Tran Thao ly, antunhi, hotaru_yuki, tngh218000, toilatoi-84
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Alpha, Baccucdl, daohienhoa, Duongthimay98, huongvi94, Mamakute2003, quynhanh1225, vanle123456 và 141 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

6 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

9 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

11 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 17)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235

16 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 206, 207, 208

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 30, 31, 32

19 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24



Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 384 điểm để mua Cành hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 540 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 513 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 362 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Huy chương vàng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.