Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình

 
Có bài mới 02.05.2014, 17:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57809 lần
Điểm: 9.73
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 152: Tranh chấp

Editor: mèomỡ


Liễu Vấn Bạch vừa cười vừa nói: “Sao nhạc phụ đại nhân lại nói như vậy. Lúc trước tiểu tế cùng phu nhân cũng được Hoàng Thượng chỉ hôn, nay nghĩ lại sai lầm ngày trước nên tiểu tế muốn tới bồi tội với nhạc phụ nhạc mẫu và phu nhân, lại đón phu nhân hồi phủ. Sao nhạc phụ đại nhân lại cảm thấy tiểu tế ép người quá đáng?”

“Ngươi......” Cầu Vĩ thịnh nộ nói: “Con gái của Cầu Vĩ ta lại để cho ngươi gọi đến thì đến, bảo đi thì đi sao, bây giờ tiểu nữ đã là con dâu Thích gia, Cầu mỗ sẽ không để cho nàng lại tiến vào cửa Đoàn phủ!”

Liễu Vấn Bạch cũng chậm rãi nói: “Tiểu tế vốn định hòa bình đến bồi tội, hòa bình đón phu nhân về phủ, không ngờ nhạc phụ lại không thông tình đạt lý như thế. Nếu tiểu tế không đón được phu nhân về, cũng chỉ đành đi xin Hoàng Thượng chủ trì công đạo.”

“Đoàn Chính Trung, đây là ngươi nói đấy!” Một giọng nói từ sau lưng truyền đến, đúng là Thích Tĩnh cùng Thích Ngọc Lâm đến.

Liễu Vấn Bạch quay đầu lại, nói: “Thích đại nhân, người cũng đến rồi.”

Thích Ngọc Lâm nói: “Đoàn Chính Trung, ngươi có ý đối nghịch với Thích gia sao?”

Liễu Vấn Bạch cười nói:“Thích nhị công tử, ngươi nói quá lời, bản tổng quản chỉ tới đón phu nhân của mình về nhà mà thôi.”

“Cái gì mà phu nhân của ngươi, Mộ Quân là thê tử chưa qua cửa của ta!”

“Thích nhị công tử, nói thê tử bản tổng quản là phu nhân chưa qua cửa của ngươi, ngươi cũng quá coi thường người khác rồi đấy.” Liễu Vấn Bạch thay đổi sắc mặt, lạnh giọng nói.

Thích Tĩnh nói: “Đoàn Chính Trung, hai nhà Thích - Cầu đã đính ước hôn sự, Cầu tiểu thư chính là người Thích gia ta. Người Thích gia, dù là ai cũng đừng hòng mang đi!”

“Vậy sao? Nếu Thích đại nhân và nhạc phụ đại nhân không để cho bản tổng quản đón phu nhân hồi phủ, vậy bản tổng quản cũng chỉ có thể đi tìm Hoàng Thượng xin lấy lại công đạo.”

Thích Tĩnh nói: “Được, bây giờ lão phu sẽ cùng ngươi tiến cung, xin Hoàng Thượng phân giải!”

Liễu Vấn Bạch hừ một tiếng, nói với đội ngũ ngoài cửa:“Các ngươi chờ ở đây, chờ ta trở về liền đón phu nhân hồi phủ!”

“Vâng, lão gia!” Bọn người hầu lớn tiếng trả lời.

Nói xong, Thích Tĩnh, Thích Ngọc Lâm, Đoàn Chính Trung cùng với Cầu Vĩ được người nâng cùng nhau vào cung. Đến cửa tẩm cung Hoàng Thượng, Thích Tĩnh lớn tiếng hỏi tiểu thái giám đừng ngoài cửa:“Hoàng Thượng đâu?”

Tiểu thái giám nói:“Bẩm Thích đại nhân, Hoàng Thượng đang nghỉ ngơi, nói không cho bất cứ ai làm phiền.”

Thích Tĩnh đẩy tiểu thái giám ra, trực tiếp đi vào.

Đi vào trong tẩm cung, Hoàng Thượng nằm trên giường mềm phía sau rèm, đưa lưng về bên ngoài, một tiểu thái giám đứng bên cạnh. Mấy người đứng ở trước rèm. “Thần cung thỉnh Hoàng Thượng thánh an.”

“Ừ.” Hoàng Thượng khàn khàn lên tiếng:“Các ngươi đến có chuyện gì?”

Thích Tĩnh nói:“Thích Tĩnh xin hỏi Hoàng Thượng, lời Hoàng Thượng chính miệng nói có tính không?”

Hoàng Thượng nói: “Trẫm có khi nào thì nói không giữ lời sao?”

Thích Tĩnh còn nói thêm:“Vậy ngày đó Hoàng Thượng chỉ hôn con gái của Cầu đại nhân cho thứ tử Thích Ngọc Lâm của thần. Bây giờ sính lễ đã đưa, hôn kỳ cũng định, lại có người muốn đoạt con dâu Thích gia ta, đây là coi rẻ vương pháp, coi rẻ Thánh Thượng, có phải đã phạm vào tội đại nghịch bất kính đúng không?”

“Hả? Là ai to gan vậy?”

Lúc này, Liễu Vấn Bạch nói:“Hoàng Thượng, nô tài xin thỉnh tội với Hoàng thượng.”

Hoàng Thượng chậm rãi quay người, nhìn bên ngoài, nói:“Chính Trung cũng đến à, ngươi lại có tội gì?”

Liễu Vấn Bạch nói: “Mấy tháng trước Hoàng Thượng gả con gái Cầu đại nhân cho nô tài, nô tài lại lung tung cho nàng tội danh rồi bỏ nàng. Sau nô tài càng nghĩ càng hối hận, làm như thế không chỉ khiến cho phu nhân nô tài bị oan, cũng phạm vào tội khi quân, cho nên nô tài xin thỉnh tội với Hoàng Thượng.”

Hoàng Thượng nói: “Cái gì, ngươi nói ngươi vô căn cứ viết thư hưu giả, bỏ con gái Cầu ái khanh? Ngươi thật to gan!”

Liễu Vấn Bạch lập tức quỳ xuống mà nói: “Nô tài đáng chết, Hoàng Thượng thứ tội! Nô tài sau đó cũng hối hận vạn phần cho nên rút kinh nghiệm xương máu, nô tài quyết định thỉnh tội với nhạc phụ Cầu đại nhân, lại đón phu nhân trở về. Không ngờ Thích đại nhân lại ngăn cản, khăng khăng nói phu nhân nô tài là con dâu nhà hắn.”

“Đoàn Chính Trung ngươi......” Thích Tĩnh lập tức nói: “Hoàng Thượng, Đoàn tổng quản đã bỏ vợ, sao có thể đổi ý, Cầu tiểu thư nay đã là người của Thích gia, sao có thể để Đoàn Chính Trung nói một câu liền đón đi!”

Hoàng Thượng nói: “Nếu Đoàn phu nhân thật sự không phạm lỗi, vậy Đoàn tổng quản bỏ vợ như thế là vô lý. Nếu thế hắn đón Đoàn phu nhân trở về, cũng là việc nên làm.”

“Nhưng ngày đó Hoàng Thượng chính miệng đáp ứng, gả Cầu tiểu thư cho thần!” Thích Ngọc Lâm sốt ruột nói.

Hoàng Thượng nói: “Đó là trẫm không biết Cầu tiểu thư vẫn là Đoàn phu nhân, nếu đã có chồng còn gả cái gì, lại nói tiếp, đây cũng là do các ngươi không nói rõ sự tình.”

“Hoàng Thượng......”

Hoàng Thượng lại lật người, đưa lưng về phía bọn họ nói:“Đoàn tổng quản, ngươi đã biết sai, tội khi quân này bây giờ trẫm sẽ không trị ngươi, để ngươi nhớ kỹ. Ngươi bồi lễ Cầu gia, đón phu nhân trở về đi.”

“Nô tài khấu tạ Hoàng Thượng!” Liễu Vấn Bạch quỳ lạy nói, trên mặt hiện lên vẻ tươi cười.

Cầu Vĩ cũng nói: “Hoàng Thượng, Đoàn tổng quản tới đón tiểu nữ song hoàn toàn không phải thật tình thành ý muốn tiểu nữ làm phu nhân mà chỉ muốn làm khó Thích đại nhân. Lúc tiểu nữ còn ở Đoàn phủ cũng phải nhận hết khuất nhục, thần khẩn cầu Hoàng Thượng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.”

Hoàng Thượng không kiên nhẫn nói: “Vừa rồi Đoàn tổng quản cũng nói hắn biết sai rồi, về sau hắn sẽ đối tốt với con gái ngươi. Được rồi, trẫm mệt mỏi, tất cả lui xuống đi.”

“Hoàng Thượng!”

Tiểu thái giám đứng bên nói: “Thích đại nhân, Hoàng Thượng đã nghỉ ngơi, ngài vẫn nên để ngày khác lại đến đi.”

“Hoàng Thượng, nô tài cáo lui trước.” Liễu Vấn Bạch nói xong, rời khỏi cửa.

Thích Tĩnh từ bên trong nổi giận đùng đùng đi ra. Ngoài cửa Liễu Vấn Bạch cười với người đằng sau, nói với Cầu Vĩ: “Nhạc phụ, mau trở về thôi, tiểu tế sẽ bồi tội với ngài trước mặt mọi người.”

Cầu Vĩ hừ lạnh một tiếng, được thái giám nâng ra cửa cung.

Thích Tĩnh nhìn chằm chằm Liễu Vấn Bạch nói: “Đoàn Chính Trung, chuyện lần này lão phu sẽ không bỏ qua !”

Liễu Vấn Bạch cười nói: “Thích đại nhân không phải luôn không bỏ qua bản tổng quản sao?”

Thích Ngọc Lâm thất thần nhìn hắn nửa ngày, đột nhiên cười ha hả. Cười xong rồi vô lực ngồi phịch xuống đất.

“Đi!” Thích Tĩnh kéo hắn, phẫn hận rời đi.

Liễu Vấn Bạch làm cái Lan Hoa Chỉ (1), vuốt vuốt tóc, bộ dáng say mê nói: “A, bản tổng quản thật đúng là thiên tài --” Nói xong, nhấc áo choàng, đi xuống bậc thang lẩm bẩm: “Đi, đón phu nhân!”

Lại đến Cầu phủ, đã không thấy Cầu Vĩ đâu nữa. Cầu phu nhân đang ở trong chính đường ôm Cầu Mộ Quân khóc.

Liễu Vấn Bạch đi đến trước mặt các nàng nói: “Nhạc mẫu, phu nhân rửa sạch oan khuất là chuyện tốt, vì sao người khóc thương tâm như vậy?”

Cầu Mộ Quân liếc trắng mắt, cúi đầu nói: “Mẹ, đừng khóc, con gái không sao, nếu người không tin, qua vài ngày con gái sẽ về gặp người.”

(1) Lan hoa chỉ: ngón tay điệu đà xếp thành hình hoa lan





Chương 153: Trở về Đoàn phủ

Editor: mèomỡ


Cầu Mộ Quân liếc trắng mắt, cúi đầu nói: “Mẹ, đừng khóc, con gái không sao, nếu người không tin, qua vài ngày con gái sẽ về gặp người.”

Cầu phu nhân đẩy nàng ra, khóc lớn chạy ra khỏi chính đường, Cầu Mộ Quân gọi một tiếng “Mẹ”, vội đuổi theo.

Liễu Vấn Bạch ngăn nàng lại nói: “Phu nhân muốn đi đâu, lúc này cũng không còn sớm nữa, trước cùng bản tổng quản trở về đã. Đúng rồi, có mang theo hưu thư không?”

Cầu Mộ Quân đẩy hắn ra, còn định đuổi theo, Liễu Vấn Bạch đã nói với hạ nhân: “Còn không mau dìu phu nhân lên kiệu!”

“Dạ, lão gia.” Nha hoàn phía dưới chạy lên, muốn dìu nàng. Cầu Mộ Quân đẩy các nàng ra, tự mình đi lên kiệu. Liễu Vấn Bạch lên ngựa, tiếng pháo, tiếng chiêng trống lại vang lên, đội ngũ đón dâu chậm rãi đi về phía Đoàn phủ.

Đến Đoàn phủ, cỗ kiệu dừng lại, rèm trước mặt bị vén lên. Cầu Mộ Quân đi ra khỏi kiệu, tiểu nha hoàn đứng ngoài cửa đỡ nàng. Nàng lơ đãng nhìn qua, chỉ cảm thấy nha hoàn này khiến nàng có cảm giác thân thiết lại giống như đã từng quen biết. Nhìn trong chốc lát, nàng hỏi: “Ngươi tên gì?”

Nha hoàn trả lời: “Phu nhân, nô tỳ tên Linh Lan.” Nàng đã quên, tên của nha hoàn trong Đoàn phủ đều là do rút thăm.

Lúc này, Liễu Vấn Bạch đã xuống ngựa, đi đến trước mặt nàng nói: “Phu nhân, dùng bữa trước đi.”

Lại ngồi vào bàn lớn, lại hưởng thụ đãi ngộ cấp tổng quản, sau đó lại theo thói quen lén ngẩng đầu nhìn hắn ăn cơm, sau đó nhớ ra người trước mặt là Liễu Vấn Bạch.

Bây giờ trước mặt hắn vẫn đặt một đĩa thịt băm kho tàu.

Nàng nhịn không được cười trộm, tưởng tượng bộ dáng mỹ nhân của hắn lại ăn cái đó, nghĩ đã thấy buồn cười.

Liễu Vấn Bạch nhìn ngưu tiên trên bàn, phát hiện Cầu Mộ Quân ngồi đối diện đang cười trộm, dừng đũa, sắc mặt hơi mất tự nhiên. Dù sao hắn cũng không phải Đoàn Chính Trung, không thể giống tên kia, mặt như đeo mặt nạ, chỉ cần không muốn lộ ra biểu tình thực thì có thể vĩnh viễn giả vờ.

Nhưng bây giờ hắn đang giả làm Đoàn Chính Trung, làm không được cũng phải làm, vì thế hắn vẫn kiên quyết gắp đồ ăn tráng dương thái giám thích nhất trong truyền thuyết kia, đưa vào trong miệng.

Thật ra hương vị cũng không tệ lắm, nhưng cho dù là sơn hào hải vị, mỗi ngày ăn cũng sẽ chán, tên Đoàn Chính Trung này lại ăn ngày ngày, khẩu vị đúng là làm bằng sắt mà!

Ăn cơm xong, Liễu Vấn Bạch nói với quản gia bên cạnh: “Đồ của phu nhân đã chuẩn bị xong chưa?”

Quản gia trả lời: “Bẩm lão gia, đã xong hết rồi. Như ngài phân phó, đem tất cả chuyển đến trong phòng ngài, một số có sẵn, vài thứ là đồ mới. Buổi sáng thông báo cho Trịnh sư phụ trong thành, lát nữa hắn sẽ tới đo cho phu nhân. Khoảng mười ngày nữa quần áo mùa đông của phu nhân sẽ được đưa đến. Còn có, hai nha hoàn hầu hạ phu nhân, là Liễu Lan đã vào phủ năm năm cùng Đào San vào phủ ba năm.”

Lúc này, Cầu Mộ Quân nói: “Có thể ở thêm một người hoặc đổi một người không?”

Quản gia trả lời:“Phu nhân cứ việc phân phó.”

Cầu Mộ Quân nói: “Để Linh Lan đến hầu hạ ta đi.”

Quản gia nói: “Phu nhân, Linh Lan vào phủ còn chưa đến hai tháng, sợ là ngượng tay, làm việc không được chu toàn......”

“Không sao, cứ chọn nàng đi.” Cầu Mộ Quân nói.

Quản gia gật đầu nói: “Vậy thì đổi Đào San thành Linh Lan đi, bình thường để Liễu Lan hướng dẫn Linh Lan.”

“Được, làm phiền quản gia .”

“Phu nhân khách khí rồi.”

Liễu Vấn Bạch đứng dậy, nói:“Quản gia, ngươi đưa phu nhân đi dàn xếp đi.” Nói xong, liền đi ra ngoài.

Sau đó Cầu Mộ Quân được đưa đến căn phòng quen thuộc. Quản gia vừa lui ra thì có người đưa một cái thùng gỗ lớn đến.

Cầu Mộ Quân nhìn nhóm nha hoàn vội vàng đổ nước, thả cánh hoa, lấy quần áo...... Hình như là muốn hầu hạ nàng tắm rửa. Không phải còn sớm sao?

Tuy trong lòng nghi hoặc, nhưng nàng vẫn ngoan ngoãn để nha hoàn cởi quần áo đi vào thùng tắm.

Từ từ nhắm hai mắt, nàng đột nhiên nhớ ra hình như mình đã từng nghe nói, phi tử trước lúc thị tẩm sẽ phải tắm rửa sạch sẽ, sau đó bị bọc trong chăn lụa mang đến long sàng của Hoàng Thượng.

Hôm nay nàng được đón về, sau đó lại tắm rửa như vậy, khiến nàng cảm thấy mình đang đợi thị tẩm.

Nghĩ đến thị tẩm, sau đó lại đến Đoàn Chính Trung, sau đó......

A...... May là ngồi trong bồn rất nóng, mặt nàng đã sớm đỏ chứ nếu không sợ sẽ bị người ta phát hiện.

Nếu hôm nay hắn tới đón nàng thì thật tốt, nàng sẽ cảm thấy nàng lại gả cho hắn một lần nữa, thật tuyệt. Thật sự là quá tham lam, được ở bên cạnh hắn, nàng lại càng muốn nhiều hơn.

Đến khi trời tối nàng mới tắm rửa xong, sau đó được phủ thêm lớp sa y, đưa đến trên giường. Thu thập xong, nhóm nha hoàn liền lui xuống, để nàng một mình nhàm chán nằm ở trên giường. Nàng nghiêng người, áp mặt lên tấm trải giường ngửi ngửi, là mùi hoa nhài nhàn nhạt quen thuộc, là mùi của hắn. Lại nhớ ra, giường này đã bị Liễu Vấn Bạch ngủ gần một tháng, mùi của hắn sớm đã không còn. Nàng chán nản quay đầu đi lại nghe thấy tiếng cửa bị mở. Nhìn qua đã thấy Liễu Vấn Bạch chậm rãi đi đến.

Liễu Vấn Bạch ơi Liễu Vấn Bạch, lại có thể giả một người giống đến thế cơ chứ, ngay cả thê tử như nàng cũng không nhận ra được. Nàng tùy ý nhìn hắn, chỉ thấy hắn đi đến bên giường, đứng lại. Đang định hỏi đêm nay ngủ như thế nào, thì đã thấy hắn cởi quần áo. Điều này khiến cho nàng không khỏi co rụt lại vào phía trong giường, hỏi: “Ngươi làm gì đấy?”

Liễu Vấn Bạch nói: “Sao vậy?” Nói xong, cởi luôn ngoại bào, định nằm xuống.

“Ngươi...... Chúng ta không cần làm giống thật đến mức ấy chứ?”

Liễu Vấn Bạch nhìn nàng, khóe miệng hiện lên một chút ý cười, nói: “Cái gì mà thật hay không thật? Không phải ta đã nói hưu thư trở thành đồ bỏ rồi sao?” Nói, liền đưa tay định chạm vào nàng.

Cầu Mộ Quân cuống quít ngồi xuống, kéo chăn lăn vào bên trong trốn nói: “Liễu Vấn Bạch, ngươi đừng làm ta sợ !”

Liễu Vấn Bạch cởi hài, trèo lên giường, cười khẽ rồi đưa tay thò vào trong chăn cầm chân của nàng.

“A --” Cầu Mộ Quân túm chặt chăn, dùng sức đẩy hắn, sốt ruột nói:“Liễu Vấn Bạch, ngươi không phải người, Đoàn Chính Trung sẽ không tha cho ngươi!”

Liễu Vấn Bạch đột nhiên bổ nhào vào trước mặt nàng, nâng cái gáy của nàng, nhẹ giọng nói: “Ta nói ta là Liễu Vấn Bạch lúc nào?”

Cầu Mộ Quân sửng sốt, nhìn hắn chằm chằm, nói: “Ngươi......”

“Là ta.” Hắn gõ nhẹ lên cái mũi của nàng nói.

Cầu Mộ Quân kinh hồn chưa hết nói:“Ngươi thật là......”

Hắn cười nhẹ.

Nàng nhìn hắn một lúc lâu, sau đó kéo quần áo còn lại của hắn. Băng vải đã được cởi ra, trên ngực có vết sẹo thật to, thật mới.

Trong lòng đau nhức, nàng không kìm chế được nhẹ nhàng chạm vào vết sẹo kia.

Hắn dịch người, kéo nàng cùng nằm xuống, sau đó kéo chăn nàng đang ôm, định đi vào.

Cầu Mộ Quân lại đột nhiên đoạt chăn lại, nhìn hắn hỏi:“Ngươi thật sự là Đoàn Chính Trung sao?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, hotaru_yuki, tngh218000
     

Có bài mới 02.05.2014, 17:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57809 lần
Điểm: 9.73
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 154: Động phòng?

Editor: mèomỡ


Cầu Mộ Quân lại đột nhiên đoạt chăn lại, nhìn hắn hỏi: “Ngươi thật sự là Đoàn Chính Trung sap?”

Đoàn Chính Trung không cười nữa nói: “Không phải nàng đã nhìn qua vết thương rồi sao?”

“Nhưng không phải ngươi biết dịch dung sao? Có thể giả cả nữ nhân, một vết thương có khó gì?” Cầu Mộ Quân càng nghĩ càng nghi ngờ.

Đoàn Chính Trung cười nói: “Đó không phải ta, là Liễu Vấn Bạch.”

“Ngươi chính là Liễu Vấn Bạch.” Cầu Mộ Quân nói.

“Ta không phải Liễu Vấn Bạch.”

“Nhỡ đâu?”

“Không thể nào, ta sẽ không để cho hắn vào phòng của nàng.”

“Nhưng nhỡ...... Ngươi đánh hắn hôn mê, sau đó......” Nàng lại chuyển tầm mắt qua vết sẹo kia, đưa tay sờ sờ, dường như muốn xem nó là thật hay giả.

Hắn cầm tay nàng, nói: “Không cần nhìn, ta biết trên cánh tay nàng có vết sẹo nhỏ, là do trước ngã từ bậc thang xuống, ngực bên trái của nàng có một nốt ruồi rất nhỏ, nàng rất sợ ngứa, mỗi lần tay ta sờ đến thắt lưng nàng, nàng liền trốn......” Hắn nói tiếp: “Mỗi lần hoan ái, nàng luôn từ từ nhắm hai mắt không dám nhìn ta, ta nghĩ có khi đến bây giờ nàng vẫn không biết dưới phần eo ta trông như thế nào, mỗi lần tay ta chạm đến đùi nàng liền run rẩy, đôi khi nàng thật sự không chịu nổi sẽ khóc......”

“Không được nói nữa!” Mặt nàng đỏ bừng lấy tay bịt chặt lỗ tai.

Đoàn Chính Trung nói:“Bây giờ ta có thể vào rồi chứ?”

Nàng buông tay, thả chăn ra. Sau đó hắn vạch chăn, đắp lên trên người.

“Sao chàng lại đi ra? Vết thương không sao rồi chứ?” Nàng hỏi.

“Ta không ra, chẳng lẽ để cho Liễu Vấn Bạch vào sao?” Hắn hỏi lại.

Nàng cúi đầu không nói gì, hai người im lặng trong chốc lát, hắn nghiêng đầu đến, nhẹ nhàng hôn lên môi nàng. Hôn, sau đó kéo chăn cùng sa mỏng trên người nàng xuống, chạm lên nơi đẫy đà của nàng. Nàng nắm chặt lôi kéo quần áo hắn, hô hấp bắt đầu dồn dập.

Môi chậm rãi lướt xuống, ngậm điểm đỏ trước bộ ngực phập phồng của nàng, mang chút lực mút vào khẽ cắn. Một tay ôm thắt lưng của nàng, một tay đi đến giữa hai chân nàng.

Nàng quả nhiên run lên, sau đó đẩy hắn ra.

“Đừng...... Đừng mà, chàng đang bị thương.” Giọng nói nhỏ như muỗi kêu.

“Không sao, đã khép lại rồi.”

“Vẫn không nên, rất nguy hiểm.”

“Thật sự không sao, nhẹ chút là được.”

“Vậy cũng...... Cũng nguy hiểm.”

“Vậy nàng ở phía trên là được.”

“Ta không làm đâu!” Nàng thốt ra, sau đó lại lập tức cúi đầu.

Xong đời rồi...... từ trước đến nay hắn chưa dạy nàng nữ nhân có thể ở phía trên. Con gái đàng hoàng vốn không nên biết, nhưng nàng lại biết. Liệu hắn có thể đoán ra nàng đã xem mấy bức vẽ trong Tị Hỏa Đồ không? Nàng có nên làm ra vẻ kỳ lạ thêm một câu ‘Ta ở trên là sao?’ không?”

Ai da, coi như hết, càng tô càng đen, tốt nhất là không nói gì.

Hắn vẫn không phản ứng, dùng vẻ mặt bình tĩnh, nói: “Nhẹ một chút là được, không sao đâu, chỉ cần nàng đừng trách ta không dùng đủ lực là được.”

“Ai sẽ......trách chàng không dùng lực......” Mấy từ sau càng nói càng nhỏ, gần như chỉ có nàng nghe thấy.

Hắn không thèm nhắc lại, đứng dậy xuống giường.

Nàng khó hiểu nhìn hắn đi lấy một cái thùng dưới giường, mở ra, lấy từ bên trong ra tấm vải trắng ngay ngắn. Hắn trở lại trên giường, đặt tấm vải lên trên giường.

Nhìn tấm vải này, nàng suy nghĩ nửa ngày vẫn không rõ dùng để làm gì. Nàng liền mở miệng hỏi:“Chàng làm gì vậy?”

Vẻ mặt hắn rất bình thường đáp:“Trải giường bẩn nha hoàn sẽ nghi ngờ.” Sau đó lại thản nhiên bắt đầu cởi quần áo.

Thì ra...... Thì ra là thế. Mặt nàng lại đỏ thêm một phần, thấy hắn cởi quần áo, nàng vùi đầu thật sâu, khẩn trương vừa kéo chăn trên người, vừa lùi càng sâu vào trong.

Hắn cởi từng món đồ trên người, cho đến cuối cùng cởi sạch.

Hắn cúi người, đưa tay kéo chăn của nàng.

Nàng giữ chặt không buông đến khi hắn dùng sức thêm một chút, nàng mới từ từ buông tay, mặc hắn chậm rãi kéo quần áo trên người nàng xuống, khiến cho cả người nàng hoàn toàn lộ ra.

Hắn lại ôm nàng nằm xuống, trong lòng nàng tuy khẩn trương, nhưng sợ hắn quá dùng sức mà xé rách miệng vết thương nên từ từ nhắm hai mắt, cắn răng, tự mình nằm xuống.

Hắn tách chân của nàng ra, đặt mình vào giữa hai chân nàng. Nàng lại đột nhiên mở mắt. “Tắt...... thổi tắt đèn đi được không?” Nhẹ giọng run run hỏi.

“Cứ để thế này đi.” Vẻ mặt hắn vẫn gió êm sóng lặng như cũ, thậm chí còn có chút nghiêm túc, làm cho nàng cũng không dám thương lượng nữa.

Coi như hết, ngựa quen đường cũ, cũng không phải đêm động phòng hoa chúc hay xử nữ chưa biết sự đời gì, gặp phải hắn coi như nàng gặp hạn.

Mặt hắn chậm rãi kề sát vào, khiến cho nàng nhịn không được nhắm mắt lại hít sâu một hơi.

Cái tay kia tiếp tục nhẹ nhàng từ trên đùi nàng lướt đến trên đầu gối, sau đó lại chui vào trong đùi, áp vào bên trong đùi dần đi lên trên. Nàng run rẩy, hít không khí, nghiêng đầu đi nhắm chặt mắt, sau đó rên nhẹ một tiếng.

Ngón tay hắn ở nơi nào lưu luyến sờ nắn nửa ngày, cũng làm cho nàng gian nan thừa nhận cả nửa ngày. Sau đó hắn dùng hai ngón tay đưa vào bên trong bắt đầu di động. Liên tục, liên tục, liên tục làm cho nàng vô lực.

Sau đó tay hắn rời đi, lại tách chân của nàng ra một ít, tiếp theo, một cảm giác đặc biệt làm cho nàng nhịn không được run lên. Nàng mở đôi mắt mông lung, thấy đầu hắn ở giữa hai chân nàng, lập tức kinh hoảng hét ầm lên.

Nàng cuống quít che miệng mình, nhìn ra bên ngoài. Hắn cũng từ giữa hai chân nàng ngẩng đầu lên.

“Không...... Chàng đừng......” Nàng thở gấp, hạ giọng nói.

Hô hấp của hắn cũng hơi bất bình ổn, nhìn quanh giường, lấy một chiếc khăn tay trong đống quần áo vừa cởi, gấp lại, đưa đến bên miệng nàng:“Ngậm lấy.”

Nàng chậm rãi hé miệng, để cho hắn lấy khăn tay bỏ vào trong miệng nàng.

Hắn nhìn nàng, sau đó lại nhìn về giữa hai chân nàng, cúi người xuống.

“Ô...... Ô......” Nàng lắc đầu, muốn hắn dừng hành động kinh người này lại. Trời ạ, ở trong tị Hỏa Đồ nàng cũng không thấy.

Đoàn Chính Trung nhịn không được cười lên một tiếng, nói:“Không sao. Cùng lắm thì để cho nàng hôn lại.” Sau đó lại vùi vào giữa hai chân nàng.

“Ô......” Cả người nàng run rẩy, trong đầu nghĩ câu nói vừa rồi của hắn: Để cho nàng hôn lại...... Hôn lại......

Nàng cầm chặt tấm trải giường ,“Ô ô” cắn khăn tay, mở mắt ra muốn lên án hắn nói dối. Cái gì mà chậm một chút, cái gì không dùng sức...... Đều là gạt người , chỉ có nàng mới tin.

Ngày hôm sau, lúc nàng tỉnh lại, muốn cọ vào trong ngực hắn, lại phát hiện bên cạnh không có ai.

Yên lặng mở mắt, quả nhiên bên cạnh trống không. Nàng ngồi dậy, quay đầu tìm hắn, lại thấy một chiếc trâm gài tóc ở chiếc gối bên cạnh, đúng là trâm gài tóc giá trị ngàn vàng trong truyền thuyết lúc trước hắn đưa cho nàng.

Nàng cầm lấy trâm gài tóc, nhẹ nhàng sờ sờ, nhìn chằm chằm ngây ngốc, sau đó cười. Tiếp theo, tươi cười dần biến mất, nàng không cười nổi nữa.

Cây trâm gài tóc đặc biệt như vậy, là lần đầu tiên hắn tặng đồ cho nàng, nàng coi như vật định tình. Vốn tưởng rằng hắn sẽ lại tự tay đưa cho nàng, cho dù không học người khác thề non hẹn biển cũng sẽ thâm tình chân thành một chút, không ngờ sáng tinh mơ hắn ném bên cạnh gối không quan tâm. Thực là...... Không thú vị muốn chết.





Chương 155: Độc

Editor: mèomỡ


Trong lòng tuy nghĩ như vậy nhưng nhìn trâm gài tóc trên tay, lại một lần nữa cười ngây ngô.

Về sau bọn họ có con, nếu là con trai, chờ nàng già đi, sẽ đem trâm gài tóc này cho nó, bảo nó đưa cho người con gái mình yêu làm vật định tình, hắc hắc!

Ngắm trâm gài tóc xong, cũng nghĩ sao hắn lại không ở đây. Không cần phải nói, nhất định là đã tiến cung từ sáng sớm.

Trước kia, lúc ngủ cùng nhau, sáng sớm hắn rời giường nàng còn có thể tỉnh, bây giờ thì ngủ say như chết. Nói đến nói đi, đây cũng không phải lỗi của nàng, ngủ trễ như vậy, nàng mới ngủ chưa được bao lâu!

Cúi đầu nhìn trên người mình, dường như lần này hắn có chú ý, không lưu lại dấu vết khả nghi. Nhìn trên giường cũng không thấy tấm vải trắng kia đâu nữa.

Không thể nào, tấm vải kia ngay dưới người nàng, hắn lấy từ dưới người nàng mà nàng lại không biết? Nàng ngủ say như vậy sao?

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, nghĩ nhất định là đã có nha hoàn sớm chờ ở bên ngoài. Nàng nói:“Vào đi.” Sau đó quả nhiên có hai nha hoàn bưng đồ rửa mặt, đẩy cửa mà vào, một người đúng là nha hoàn hơn mười tuổi tên Linh Lan, một người khác lớn hơn một chút, hẳn chính là Liễu Lan .

“Phu nhân, người đã tỉnh rồi.” Liễu Lan cầm quần áo đến hầu hạ nàng rời giường. Nàng lại nhịn không được nhìn Linh Lan thêm vài lần, rất quen thuộc nhưng nàng chắc chắn mình chưa gặp nàng ta bao giờ. Lúc chải đầu, nàng nói:“Cài chiếc trâm này đi.”

“Dạ, phu nhân.” Liễu Lan giúp nàng cài trâm gài tóc Đoàn Chính Trung tặng, sau đó thu dọn mọi thứ. Ra khỏi phòng, bên ngoài là thời tiết cuối thu trong lành, ánh nắng tươi sáng.

Khóm hoa đó, cái ao đó, chim chóc đó...... Thật sự không ngờ, có một ngày, nàng còn có thể trở về.

Trước kia người khác gọi nàng ‘phu nhân’, nàng vẫn cảm thấy mình không phải phu nhân nơi này, bây giờ không cần người khác gọi, nàng đã cảm thấy mình là thê tử của Đoàn Chính Trung, là phu nhân nơi này.

Trở về Đoàn phủ một ngày, trong lòng nàng không ngừng nhảy nhót, lại biết không thể cao hứng ra mặt, bằng không người khác sẽ nghi ngờ. Vì thế nàng đoan trang, đi qua từng góc trong Đoàn phủ, giống như trí nhớ trước kia. Cho dù trước kia bị đánh, bị phạt, lúc này nghĩ lại cũng chỉ có cảm giác tạo hóa trêu người.

Tiếp tục đi về phía trước, là một cái cái hồ thật lớn, ngẩng đầu nhìn thấy hành lang dài kia.

Nàng đứng ở bên cạnh ao, ngửa đầu nhìn thật lâu.

Lúc này, Linh Lan nói:“Phu nhân, chúng ta đi nơi khác đi, đừng đứng ở chỗ này lâu quá.”

Nàng không quay đầu, sâu kín nói:“Vì sao?”

Linh Lan nhìn nhìn bốn phía, hạ giọng nói:“Các nàng nói nơi này có quỷ, có thể kéo người từ hành lang dài xuống, còn nói nơi này đã từng có một người chết.”

Mũi Cầu Mộ Quân xon xót, đỏ mắt, chậm rãi nói:“Trước kia ta có một nha hoàn, tên Tiểu Nhụy. Nàng thực tri kỷ, lại rất lương thiện......” Nàng đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm Linh Lan, nhìn rất lâu, nói:“Ta nhớ ra rồi, ta nghĩ ra vì sao ta cảm thấy ta từng gặp ngươi, ngươi rất giống nàng.”

Linh Lan run lên một chút, lập tức nói thêm: “Phu nhân chê cười, nô tỳ lớn lên giống mẹ nô tỳ!”

Cầu Mộ Quân lắc đầu nói:“Không phải bộ dáng giống, mà là cảm giác khi ta gặp ngươi giống, cảm giác thực tri kỷ, thực ấm áp, giống như thấy Tiểu Nhụy đã theo ta năm năm.”

Nàng lại nhìn về phía hành lang dài, mặt đầy nước mắt nói:“Ta không biết vì sao, vì sao nàng phải chết, vì sao ta rời khỏi Đoàn phủ nàng sẽ tự sát, bây giờ ta đã trở về, nàng cũng có thể trở về sao?”

Linh Lan cũng nhìn hành lang dài, thần sắc chậm rãi phiền muộn, nhẹ giọng nói: “Phu nhân, người rất thích Tiểu Nhụy kia sao?”

Cầu Mộ Quân cúi đầu, lau nước mắt, nói: “Quên đi, tất cả đã qua, chúng ta đi thôi.” Nói xong, liền xoay người rời đi, đi đến chuồng ngựa.

Tới buổi chiều, Đoàn Chính Trung trở về, nàng nhìn hắn, cảm thấy là hắn thật. Ăn cơm xong, hắn lại vào thư phòng, nàng nhất thời quật khởi, muốn làm bát đường cho hắn.

Làm đường không có gì khó, trước kia ở Đoàn phủ nàng cũng từng làm, hơn nữa lúc đó nếu làm không cẩn thận người khác liền đoán ra nàng thích hắn .

Cùng Linh Lan đi vào phòng bếp, mở bếp lò, bắt đầu hầm đường. Coi lửa bếp lò, ngửi mùi hương chậm rãi bay ra, nàng mỉm cười nhìn bếp lò còn hầm đường, trong lòng vui mừng như cô gái bình thường muốn đi tìm tình lang.

Non nửa canh giờ sau, Linh Lan nói:“Phu nhân, hẳn là được rồi, để nô tỳ đi xem.”

“Không, ta tự mình xem.” Nàng muốn tự tay làm từ đầu đến cuối.

Đứng lên, đi đến bên bếp, khí nóng bay lên, làm cho nàng nhìn không rõ.

Lấy tấm vải lót tay, lại vẫn không cẩn thận làm ngón tay chạm vào nắp, nóng quá khiến nàng cuống quít buông nắp trong tay ra.

“Phu nhân, sao vậy?” Linh Lan vội đi qua xem tay nàng, lập tức đưa tay nàng ngâm vào nước lạnh. Một lát sau, Cầu Mộ Quân cau mày lấy tay ra, chỉ thấy chỗ bị bỏng đã nổi bọc.

“Phu nhân, nhanh về phòng bôi thuốc đi.” Linh Lan vội nói.

“Nhưng còn đường......” Cầu Mộ Quân nhìn đường trong nồi, Linh Lan cẩn thận mở nắp lấy thìa quấy quấy nhìn, nói:“Còn phải nấu thêm lúc nữa, người đi bôi thuốc trở về vừa khéo.” Nói xong liền kéo nàng đến phòng nghỉ.

Linh Lan bôi thuốc cho nàng, hai người trở lại phòng bếp, quả nhiên đường vừa mới được. Đổ một chén, bưng đến thư phòng, bảo hạ nhân vào thông báo.

Trong chốc lát, hạ nhân trả lời:“Phu nhân, lão gia thỉnh người vào.”

Nàng bưng đường đi vào, đặt ở trước mặt hắn.

Hắn cũng không nói, đưa tay khép sổ con lại, bưng đường lên.

Múc một thìa, uống vào miệng, lại ngừng động tác, một lát sau phun đường trong miệng vào trong chén.

“Làm sao vậy?” Có khó uống như vậy sao? Hắn vẫn yên lặng như cũ, lấy ra một cây ngân châm, đâm vào trong chén. Không bao lâu, hắn chậm rãi rút ngân châm ra, ngân châm chuyển thành màu đen .

“A? Này......” Nàng giật mình nói không ra lời.

Đoàn Chính Trung nói: “Nàng đi ra ngoài trước đi.” Cầu Mộ Quân ở trong phòng ngẩn người, ra ngoài. Vì sao, vì sao có độc? Là ai hạ độc, là ai muốn hại hắn?

Một lát sau, nàng còn ở bên ngoài không yên, hắn đi ra, sau nói với hạ nhân một bên:“Bảo quản gia gọi mọi người trong phủ tới.”

Mệnh lệnh vừa ra, không qua bao lâu, quản gia liền dẫn theo hơn trăm người đến. Đoàn Chính Trung nói với quản gia:“Đi lấy chén đường bên trong kia đến.”

“Dạ.” Quản gia lập tức liền bưng bát đường ra, sau đó Đoàn Chính Trung nói: “Ai gặp qua bát đường này?” Phía dưới lặng im, sau đó Linh Lan đứng dậy. Tiếp theo, lại có vài người ở phòng bếp đứng dậy. Tiếp đó là những người trên đường gặp Cầu Mộ Quân bưng bát đường này cũng đứng dậy. Đoàn Chính Trung hỏi: “Trong số các ngươi, có ai muốn phu nhân chết.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, hotaru_yuki, tngh218000
     
Có bài mới 02.05.2014, 17:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57809 lần
Điểm: 9.73
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 156: Họa đến người khác

Editor: mèomỡ


Đoàn Chính Trung hỏi:“ Trong số các ngươi, có ai muốn phu nhân chết .”

Phía dưới không có một tiếng động.

Hắn lại hỏi:“Vậy nói cách khác, là muốn ta chết?” Toàn bộ người phía dưới quỳ xuống.

Hắn nhìn người phía dưới nói:“Phu nhân, ngươi nói quá trình hầm đường đi.”

Cầu Mộ Quân nói:“Đường từ đầu tới cuối đều là tự tay ta làm, ta thật sự...... không ai chạm qua đường này!”

Hắn thản nhiên hỏi lại:“Vậy sao?”

Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, còn nói thêm:“Nhưng sau đó, khi đường sắp được, tay ta bị bỏng, về phòng bôi thuốc.”

Đoàn Chính Trung nói: “Bên trong chén đường phu nhân bưng tới có độc, bây giờ, ai có thể chứng minh mình hoàn toàn không chạm qua bát đường này?”

Đợi một lát, có một hạ nhân đi ra nói:“Lão gia, tiểu nhân đang quét tước ở đình viện thấy phu nhân bưng đường qua.”

Tiếp theo, lại có nha hoàn đi ra nói:“Lão gia, lúc nô tỳ vào phòng bếp phu nhân bắt đầu đổ đường vào trong.” Cứ như vậy loại được năm người, còn lại nơm nớp lo sợ đứng tại chỗ.

Cầu Mộ Quân nhìn Linh Lan, nói: “Lão gia, Linh Lan vẫn luôn ở cùng ta, nàng không có cơ hội.”

“Nàng ta có chạm qua sao?” Đoàn Chính Trung hỏi.

“Chạm qua, nhưng......”

“Những người còn lại, các ngươi có thể nói ra ai hạ độc sao?” Còn lại tám nha hoàn người hầu đều co rụt lại, run rẩy, cúi đầu thật sâu.

“Nếu như vậy, nói cách khác, mỗi người đều có khả năng.” Hắn nói.

Tám người lập tức quỳ xuống.

Đoàn Chính Trung mỉm cười nói:“Ta vốn muốn để kẻ hạ độc uống bát đường này, nếu nhiều người đều có khả năng như vậy, vậy thì tất cả đều phải uống. Hạ độc nặng thế nào, uống có thể chết hay không, vậy thì phải xem người hạ độc.” Nói xong, liền để quản gia bê bát đường xuống.

Cầu Mộ Quân bước lên phía trước nói:“Lão gia, điều này sao có thể, nhỡ đâu......”

“Phu nhân muốn thừa nhận mình là ngươi hạ độc, sau đó lại tự mình đưa đến cho ta sao? Ta nghĩ ngươi không ngốc như vậy .” Hắn nói.

“Không...... Không phải.” Cầu Mộ Quân lui ra phía sau hai bước, chỉ nghe hắn nói:“Bê bát qua, để bọn họ lần lượt uống.” Quản gia bưng chén thuốc, đưa đến trước mặt người đầu tiên.

Người nọ run run, nhận bát, chậm rãi múc một thìa, cũng không dám đưa vào miệng, làm thìa bị rơi vào trong chén chỉ còn nửa thìa, hắn mới ngẩng đầu lên liếc Đoàn Chính Trung một cái, sau đó cuống quít cúi đầu, nhắm mắt lại uống một ngụm nhỏ.

Uống xong, phát giác mình không chết, như trút được gánh nặng, truyền bát cho người kế tiếp.

Người tiếp theo cũng run run nửa ngày mới cố lấy dũng khí uống xong một thìa, lại truyền xuống.

Cuối cùng, truyền xong một lượt, trong bát còn hơn nửa.

Đoàn Chính Trung mỉm cười, quản gia không cần chỉ thị liền đem bát lại đưa đến trong tay người đầu tiên.

Người đầu tiên lại một lần lo lắng cầm bát, Đoàn Chính Trung nói: “Nếu một vòng này còn chưa uống xong......” Câu kế tiếp hắn chưa nói, lại đủ để cho người phía dưới sợ tới mức mặt như màu đất.

Bát đường lại chuyển một vòng, cuối cùng uống xong, lúc này, có một tiểu nha hoàn đau đớn đè bụng lại.

Người bên cạnh nhìn thấy, mặt mũi trắng bệch, không biết là độc phát thật hay là sợ quá, cả người cũng bắt đầu run rẩy.

Đoàn Chính Trung nhìn lướt qua bọn họ, xoay người rời đi.

Cầu Mộ Quân vội nói với quản gia:“Mau, nhanh đi tìm đại phu đến!”

Quản gia trả lời:“Phu nhân, không phải lão gia phân phó, trong phủ không trả tiền .”

“Tiền thuốc ta trả!” Cầu Mộ Quân lập tức nói.

Không quá lâu sau, đại phu đến, chẩn đoán xong nói mấy người trúng “Đoạn trường tỳ”, nhưng đều trúng độc rất nhẹ, hai ngày nữa chỉ sợ sẽ nôn, đau bụng, rút gân, uống thuốc hai ngày, nghỉ ngơi hai ngày sẽ khỏi.

Cầu Mộ Quân thở dài nhẹ nhõm. Đoàn Chính Trung quả nhiên vẫn có chừng mực, không giết lung tung người vô tội.

Bắt mạch một đám, kê đơn, hết nửa canh giờ, đến lúc trả tiền, nàng sờ sờ trên người, mới nhớ ra trên người nàng không có lấy một văn tiền. Lúc từ nhà đi cũng không mang theo cái gì, đến đây cũng không có người trả thù lao cho nàng, nàng thế nhưng lại quên mất.

Trên mặt hơi hơi đỏ lên, nàng nói:“Đại phu, trước người chờ một chút, ta vào nhà lấy tiền.” Nói xong liền chạy ra.

Vội vã đẩy cửa phòng, chạy đến trong phòng, Đoàn Chính Trung đang chuẩn bị thay quần áo.

“Mau, đưa cho ta!” Nàng giữ chặt cánh tay hắn nói.

Đoàn Chính Trung nhìn nàng một cái, tiếp tục thay quần áo.

“Mau lên, người ta đang chờ!” Nàng lại thúc giục nói.

Đoàn Chính Trung thản nhiên nói: “Không có.”

Cầu Mộ Quân vội la lên:“Làm sao có thể không có!” Nói xong, liền sờ soạng quần áo trên người hắn một lần, sau đó lại chạy đến quần áo ban ngày hắn vừa thay sờ một lần nữa, đều rỗng tuếch.

Nhìn bốn phía, lại lục tung tìm kiếm. Cuối cùng, cũng không tìm được một văn tiền.

Nàng lại nhìn về phía Đoàn Chính Trung.

“Bạc! Mau cho ta!”

Hắn nói:“ Bạc trong phủ đều từ phòng thu chi do quản gia phụ trách chi trả.”

“Đoàn Chính Trung chàng......” Cầu Mộ Quân tức giận đến muốn mắng người, lập tức rút trâm gài tóc trên đầu nói:“Chàng không cho ta, ta liền lấy trâm gài tóc này đi đổi!”

Đoàn Chính Trung không để ý tới nàng, đi đến bên giường, nằm xuống.

“Chàng......” Lại không thời gian dây dưa, nàng vội vàng chạy ra cửa.

Nghe thấy tiềng đóng cửa “rầm” một cái biểu hiện tâm trạng người đó không tốt, Đoàn Chính Trung vừa ngồi trên giường, khóe miệng hơi hơi nâng lên.

Lại đi đến trước mặt đại phu, nàng cúi đầu, đỏ mặt, lấy ra vòng tay, nói:“Đại phu, người xem có thể sử dụng cái này để đổi không ?”

Đại phu sửng sốt một chút, vội nói:“Đoàn phu nhân nói đùa, lão hủ không nhận vật phẩm.”

“Nhưng, đây là đồ thật, khẳng định là thật, nếu giả người có thể lại đến tìm ta.”

“Không không, Đoàn phu nhân, dù là đồ thật hay giả, cho dù là vật vô giá lão hủ cũng không làm chuyện giống hiệu cầm đồ này, lão hủ không nhận.” Đại phu nói.

“Nhưng ngươi......” Cầu Mộ Quân bí đến nỗi ngay cả cổ đều đỏ, lúc này quản gia nói: “Đại phu, tổng cộng là bốn lượng đúng không, đây là năm lượng bạc, người nhận đi.”

“Được được được.” Đại phu nhận bạc, nói:“Đoàn phu nhân, quản gia, lão hủ cáo lui trước.”

Đại phu đi rồi, quản gia lại lấy bạc ra giao cho một hạ nhân nói:“Cầm đơn thuốc, đi mua tám phần thuốc về .”

Tất cả đều được an bài tốt, Cầu Mộ Quân vẫn đỏ mặt, nói với quản gia:“Làm phiền người, bạc...... Ngày khác ta sẽ trả lại cho người.”

“Phu nhân không cần giữ lễ tiết.” Quản gia trả lời. Cầu Mộ Quân không nói chuyện, cúi đầu nhanh chóng rời đi.

Lại trở về phòng, Đoàn Chính Trung tựa vào đầu giường, co một chân, tay phải chống ở trên đùi, chống trán, dường như không có chuyện gì nhắm mắt dưỡng thần.

“Chàng nói, chàng có ý gì?” Nàng vừa đi đến bên giường, liền chất vấn hắn.

Đoàn Chính Trung ngẩng đầu, nói:“Cái gì?”

“Vì sao không trả tiền cho ta? Sớm biết như thế, ta sẽ không đi ra!” Cầu Mộ Quân cả giận nói.

Hắn trả lời:“Chẳng phải nàng đã nói với quản gia, nàng muốn tự trả. Nếu muốn tự mình trả, vì sao còn đòi ta?”




Chương 157: Phu quân keo kiệt

Editor: mèomỡ

Hắn trả lời:“Chẳng phải nàng đã nói với quản gia, nàng muốn tự trả. Nếu muốn tự mình trả, vì sao còn đòi ta?”

“Chàng...... Ta...... sao chàng có thể như vậy!” Cầu Mộ Quân tức giận đến nỗi không nói nên lời, vẻ mặt Đoàn Chính Trung vẫn bình tĩnh như cũ, nói:“Đây là quy định trong phủ.”

Dường như hắn lại nhớ tới trước kia, lúc còn chưa có nửa điểm quan hệ với nàng, Cầu Mộ Quân càng nhìn hắn càng tức, muốn cãi nhau, lại không tìm ra lời mà nói, nghẹn nửa ngày mới dậm chân nói:“Vậy có phải trong phủ có quy định, không cho ta một văn tiền hay không, hàng tháng chắc phải phát tiền chứ?”

“Có, một tháng có thể cho nàng sáu mươi lượng, nhưng là cuối tháng.”

“Vậy còn lúc trước, lúc trước ta có hai tháng! Bây giờ cho ta một trăm hai mươi lượng đi!”

“Lúc trước không tính.” Hắn nói.

“Chàng...... Đoàn Chính Trung, chàng cũng quá keo kiệt rồi đấy! Mình thì nhiều tiền như vậy, sao lại nhỏ mọn với ta như thế!”

Đoàn Chính Trung nằm lên giường, nói: “Không ngủ sao? Chuyện bạc nàng có thể mượn người khác, nha hoàn hạ nhân trong Đoàn phủ cũng không nghèo.”

Cầu Mộ Quân tức đỏ mặt, nói: “Vậy không bằng chàng trực tiếp bảo ta đi xin cơm đi, dù sao cũng dọa người như nhau!” Hắn không để ý tới nàng, xoay người sang chỗ khác ngủ.

“Chàng đáng giận! Đáng giận!” Cầu Mộ Quân cực kỳ tức giận, đánh lên người hắn hai cái, chung quy lại nhớ đến vết thương của hắn, không dám dùng lực. Sau đó đứng bên giường, vừa tức lại không có cách nào, cuối cùng vẫn tắt đèn cởi quần áo ngủ.

Nằm trên giường, dịch dịch ra bên ngoài, sau đó lưng về phía hắn ngủ.

Một lát sau, hắn ôm lấy nàng từ phía sau, một bàn tay chạm đến ngực nàng.

“Đừng chạm vào ta!” Nàng gạt tay hắn.

Được một lúc, hắn lại hôn vào gáy nàng. Nàng lại đẩy hắn ra, lại dịch ra ngoài, nói: “Tránh ra!”

“Vậy quên đi.” Ngữ khí nhàn nhạt, sau đó nằm thẳng ngủ. Trong lòng nàng oán giận lại không làm gì được, tìm cách ngày mai chia phòng ngủ, không để ý đến hắn.

Đang nghĩ, kẻ vừa mới nói quên đi lại đột nhiên ôm lấy nàng từ phía sau, đầu lưỡi nóng bỏng chạm vào gáy của nàng, có chút bá đạo hôn mạnh

“Chàng buông ra! Thái giám chết bầm, dâm tặc!” Nàng giãy dụa đá chân hắn, gạt tay hắn, bị hắn lật qua, khống chế nàng ở dưới người, sau đó cởi quần áo của nàng.

Sĩ có thể giết, không thể nhục! Nàng nhất thời xúc động, co chân đá về phía khố hạ của hắn. Tốc độ cũng không nhanh, làm cho hắn dịch người một chút, tránh thoát.

“Xằng bậy!” Hắn trầm giọng nói một tiếng, sau đó lại lật nàng lại, để cho nàng dựa vào trên giường, tay chân đều chỉ có thể khua khoắng, lại không với tới người hắn.

Hắn kéo quần áo của nàng xuống, nâng thắt lưng của nàng lên.

Nàng vội kêu lên: “Đợi chút, đợi chút, thật ra muốn ta đồng ý cũng được, năm mươi lượng một lần.”

Hắn tiếp tục hành động, đâm vào thân thể nàng, làm cho nàng lại nhịn không được rên rỉ một tiếng.

“Nàng cho rằng nàng là tiền lời sao? Còn muốn tiền? Cho dù muốn thật, sính lễ lúc trước cũng đủ mua nàng cả đời .”

“Ý chàng là nói sính lễ khi đó là mua ta về tiết dục? Chàng cho ta là ai, chàng......” Phát giác dường như mình đã không thể khống chế, nàng cắn trải giường dưới người. Rất không công bằng, hắn “Cường Bạo” nàng, nàng còn phải bảo vệ bí mật cho hắn!

Buổi sáng tỉnh lại, hắn còn ở trên giường, từ phía sau ôm nàng. Nhớ tới chuyện hôm qua, nàng lại muốn đẩy hắn ra, lại luyến tiếc ôm ấp của hắn.

“Tỉnh?” Hắn nói, giọng nói dịu dàng.

“Còn muốn ngủ sao? Ta muốn rời giường.” nàng hỏi:“Hôm nay chàng có chuyện phải làm sao?”

“Ừ, phải đi ra ngoài.” Lại để một mình nàng ở trong phủ......

Hình như nhìn ra phiền muộn của nàng, hắn nhẹ nhàng xoa mặt của nàng, cực kì dịu dàng. Kết quả lại nói nói:“Hôm qua không nghe lời lắm, đêm nay nếu hầu hạ ta tốt, ta liền cho nàng tiền.”

Không khí dịu dàng tình cảm đều bị một chậu nước lạnh của hắn dập tắt. Trong lòng tức giận, nàng quay đầu hỏi:“Bao nhiêu?”

“Ba mươi lượng.”

Nàng xem thường nói:“Hừ, ba mươi lượng, đứng sang bên đi, nghĩ chàng là một kẻ có tiền, bằng Cầu Mộ Quân ta, cả đêm một trăm lượng cũng là chuyện nhỏ.”

“Cái gì?” Hắn nhìn nàng chằm chằm.

Nàng bị hắn nhìn không tự giác rụt cổ, không phục lại không dám đáp lời, xoay người sang chỗ khác không để ý tới hắn.

Hắn ngăn nàng lại, giữ mặt của nàng nói: “Chọc ta mất hứng, buổi tối hầu hạ tốt bù lại, hầu hạ không tốt trừ tiền một tháng.”

“Đoàn Chính Trung, chàng không phải muốn đi ra ngoài sao, bây giờ đi luôn cho ta! Không, là cút đi cho ta!” Cầu Mộ Quân gần như hét lên. Hắn nhẹ nhàng cười, hôn môi nàng một cái, sau đó mặc thêm quần áo xuống giường. Đang muốn mở miệng gọi nha hoàn tiến vào, nàng vội nói:“Đợi chút!”

“Chuyện hạ độc hôm qua chàng biết là ai làm chưa? Vì sao kẻ đó muốn hại chàng?”

Đoàn Chính Trung nói: “Ta không biết là ai, nhưng người muốn hại ta rất nhiều.”

Nàng đứng dậy lo lắng nói:“Vậy làm sao bây giờ? Làm sao để tìm ra kẻ kia?”

Hắn trả lời: “Không sao, trải qua chuyện này chắc hắn đã biết hại ta không dễ, sẽ cẩn thận tìm cách khác.” Nói xong, hắn quay đầu nói:“Nàng không đứng dậy hầu hạ ta rời giường sao?”

Cầu Mộ Quân liếc trắng mắt, lại nằm xuống.

“Không muốn để ý đến chàng. Đúng rồi, ta nhàm chán có thể vào thư phòng của chàng không?”

“Có thể.”

Có những lời này của hắn, nàng xoay người, nghe thấy hắn gọi nha hoàn bên ngoài. Dùng xong cơm, Đoàn Chính Trung đã đi mất, nàng liền đi thẳng đến thư phòng.

Vào thư phòng, cũng không phải tìm sách, mà là vào bể kim khố kia, lấy một hai khối vàng thỏi ra. Đây là cách phát tài hôm qua nàng vừa nghĩ ra.

Vừa đi vào, đang muốn khởi động cơ quan, bên ngoài có tiếng hô: “Có trộm!”

Nàng kinh ngạc. Sau đó, bên ngoài có tiếng đánh nhau. Chẳng lẽ lại có thích khách?

Nàng từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, ba thủ vệ đang giao đấu cùng một nữ tử, ngoài ra còn có vài thủ vệ đang chạy tới. Nàng kia lấy khăn tay che mặt, nhưng nhìn thân hình quần áo nàng liền nhận ra đó là Thích Vi!

Cuống quít chạy ra, Thích Vi đã nhảy lên nóc nhà chuẩn bị trốn, thủ vệ đuổi tới phía dưới.

“Thả nàng!” Cầu Mộ Quân la lớn.

Thủ vệ quay đầu, nàng nói: “Để cho nàng đi, lão gia trở về ta sẽ giải thích với hắn.”

Thủ vệ không muốn nghe lời nàng, lại không dám trái ý nàng, do dự trong chốc lát, đã không thấy bóng Thích Vi. Nàng đứng tại chỗ suy nghĩ trong chốc lát, chạy về phòng. Nhất định là Thích Vi tới tìm nàng.

Hôm qua lúc tìm bạc hình như nàng thấy khối ngọc lúc trước nàng để lại, có nó, nàng có thể đi ra ngoài. Ra Đoàn phủ, đi tới quán trà.

Không biết gặp mặt Thích Vi thế nào, đây chính là nơi duy nhất các nàng gặp mặt. Tìm một cái bàn ngồi xuống, không gọi trà, chỉ ngồi ngơ ngác, nhìn thang lầu lên xuống. Trong khoảng thời gian này đã liên tiếp xảy ra rất nhiều chuyện, bây giờ mới nhớ đã lâu hai người chưa gặp mặt .

Lấy tính tình của Thích Vi, biết Thích Ngọc Lâm xin Hoàng thượng ép hôn, lại nghĩ đến Đoàn Chính Trung vì đối nghịch với Thích gia mà lại đón nàng về Đoàn phủ, hẳn nàng ấy sẽ cảm thấy hổ thẹn, cảm thấy có lỗi với nàng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, conmeoconmeo, hotaru_yuki, tngh218000
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: DLNQ, linhhuong94, pandainlove, Quinn◕ᴥ◕Quinn, Tiểu Rea, Tiểu Yêu 180293 và 180 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập)

1 ... 26, 27, 28

20 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.