Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy

 
Có bài mới 01.05.2014, 11:12
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 31
Chương 49: VÌ SAO BA MẸ KHÔNG Ở CHUNG?



Đợi đến Tống Hương Ngưng cùng mẹ Tiêu trở về, Tiêu Hàn đã dọn xong bàn cơm, cùng Tiêu Vũ Xuyên ngồi sẵn lên bàn và đợi chờ.

- Mẹ, bà nội, mau tới đây ăn cơm đi - Tiêu Vũ Xuyên vừa nhìn thấy hai người đi vào cửa, tựa như là người đã đợi lâu lắm rồi, lên tiếng thúc giục.

Tống Hương Ngưng tức giận cười nói:

- Biết rồi, Tiêu đại thiếu gia!

Trong lời nói không thiếu sự cưng chìêu dành cho Tiêu Vũ Xuyên.

Tiêu Hàn cũng thúc giục:

- Mẹ, Hương Ngưng, hai người đi rửa tay trước đi, rửa tay xong đến ăn cơm! – sau đó anh cười nói với Tống Hương Ngưng -  Đã lâu rồi không thưởng thức qua tài nghệ nấu nướng của mẹ, mau đến đây thử một chút đi!

Nghe Tiêu Hàn vừa nói như vậy, Tống Hương Ngưng mới ý thức được, thật sự đã lâu không có thưởng thức qua tài nấu ăn của mẹ Tiêu rồi. Mặc dù mới vừa rồi ở bên ngoài nói chuyện với mẹ Tiêu, khiến cô có hơi lúng túng, nhưng cô cũng hướng về mẹ Tiêu dịu dàng nở một nụ cười, đi đến gần bàn cơm.

Mẹ Tiêu thấy thế, mặt vui mừng ngồi xuống.

- Tiểu Xuyên, ăn nhiều một chút, ăn cái này đi! - Bởi vì đây là lần đầu tiên cô cùng Tiểu Xuyên ăn cơm, Tống Hương Ngưng rất vui vẻ, khiến không khí vốn có chút ngột ngạt, toàn bộ bởi vì Tiêu Vũ Xuyên mà biến mất hoàn toàn.

Tiêu Hàn thấy Tống Hương Ngưng vẫn luôn gắp rau vào bát Tiêu Vũ Xuyên, trên căn bản chính anh cũng thấy ăn không ngon miệng, liền săn sóc gắp một ít rau bỏ vào chén cô

- Hương Ngưng, em cũng ăn một chút đi, không cần cứ ngồi đó gắp thức ăn cho Tiểu Xuyên

- Đúng vậy, đúng vậy, Hương Ngưng, con cũng ăn một chút đi, nếu không mẹ cho rằng con là chê thức ăn mẹ nấu không ngon nên mới chỉ gắp cho Tiểu Xuyên còn mình lại không ăn! – Mẹ Tiêu nói xong cũng gắp một ít thịt bỏ vào chén của Tống Hương Ngưng.

Tống Hương Ngưng sau khi nghe xong, liền vội vàng giải thích:

- Không phải vậy, Tiêu Hàn, bác Tiêu, xin đừng hiểu lầm con, con thật sự không có ý đó! Con cũng rất thích hương vị các món ăn mà bác Tiêu nấu!

Để chứng minh cô là nói thật, Tống Hương Ngưng chẳng những ăn thức ăn trong chén mà mẹ Tiêu và Tiêu Hàn gắp mà còn gắp thêm mấy đũa thức ăn.

Mẹ Tiêu thấy Tống Hương Ngưng ăn được như vậy, thiếu chút nữa bị sặc, vội vàng vỗ vỗ sống lưng của cô

- Đứa nhỏ ngốc, làm gì ăn vội vã như vậy, còn rất nhiều đồ ăn, con cứ từ từ ăn.

Tống Hương Ngưng biết mẹ Tiêu cùng Tiêu Hàn đều đã tin tưởng lời cô nói..., mới vui vẻ bỏ chén cơm xuống, cười với họ một cái, tốc độ ăn cơm cũng chậm lại.

Tiêu Vũ Xuyên ngồi một bên, nhìn thấy miệng còn dính một hạt cơm của Tống Hương Ngưng, không khỏi cười nói:

- Hì hì, Mẹ thật là mất mặt, miệng dính đầy cơm! - Nói xong bé lại hướng Tiêu Hàn chứng thực - Ba, ba xem có phải miệng mẹ còn đang dính cơm không ai? Haizz thực là xấu hổ!

Nghe được chính mình bị con trai giễu cợt, Tống Hương Ngưng tức giận nói

- Tiểu Xuyên, tại sao con lại làm cho mẹ xấu hổ thế? Mẹ ăn cơm ngon như vậy là bởi vì bà nội con làm món ăn rất ngon, con cũng giống mẹ mà thôi, cũng đang ăn rất nhiều đó thôi.

Nói xong cô lấy từ trong túi ra một sấp khăn giấy, lau miệng cho bé.

Tiêu Hàn nghe được lời Tiêu Vũ Xuyên nói, nhíu mày lại nói

- Tiểu Xuyên, con nói vậy là sao? Tại sao có thể nói mẹ con như vậy?

Mặc dù anh cũng nghĩ như thế, nhưng Tiêu Hàn nghe được có người nói Tống Hương Ngưng như vậy, trong lòng vẫn là có chút không thoải mái.

Nghe được ba mẹ cùng la mình, Tiêu Vũ Xuyên không thể làm gì khác hơn là nghịch ngợm le lưỡi một cái, liền tiếp tục ăn cơm.

Không khí bữa ăn cũng trở nên an tĩnh lạ thường, không khí cũng biến thành có chút lúng túng, mỗi người đều tự cơm trong chén của mình, không ai nói với ai tiếng nào.

Cuối cùng, vẫn là mẹ Tiêu không chịu được không khí tĩnh mịch ấy, chọn đổi đề tài

- Hương Ngưng à, gần đây con sống tốt chứ?

Thật ra thì bà muốn hỏi đời sống tình cảm của cô thời gian gần đây như thế nào nhưng vừa không tiện hỏi quá mức rõ ràng, không thể làm gì khác hơn là đi một vòng lớn.

- Hả? - Tống Hương Ngưng không nghĩ tới mẹ Tiêu sẽ tự hỏi mình như vậy, liền sửng sốt một chút, một lát sau mới cười nói:  - Quả thật rất tốt ạ, hiện tại con có thể cùng chơi với Tiểu Xuyên là tuyệt nhất rồi.

Gần đây thật sự cô đã đem hết thời gian rãnh rỗi của mình dành cho Tiểu Xuyên.

- Vậy bây giờ con vẫn làm ở công ty quảng cáo trước kia sao? – Mẹ Tiêu tiếp tục nói bóng nói gió.

Tống Hương Ngưng đại khái hiểu mẹ Tiêu đang hỏi cái gì, chỉ là cô cũng cảm thấy không cần cố giấu diếm, liền hào phóng nói:

- Dạ không ạ, sau khi trở về Pháp con có quay trở lại đó làm một thời gian, nhưng sau khi con và Owen Dục chia tay thì con cũng không còn làm ở đó nữa ạ.

- Chia tay? – Người hỏi chuyện không phải là mẹ Tiêu mà là Tiêu Hàn đang liều mạng gắp thức ăn cho Tiêu Vũ Xuyên, anh là do quá bất ngờ, chiếc đũa trên tay suýt chút nữa đã rơi xuống đấy.

Tống Hương Ngưng thấy phản ứng của Tiêu Hàn, có chút không tưởng tượng được, nhưng vẫn gật đầu nói:

- Đúng vậy, em và anh ấy đã chia tay nhau.

Không biết vì sao, hiện tại nói đến chuyện chia tay ấy, thế mà cô chẳng có chút đau lòng nào, thậm chí ngay cả lưu luyến cũng không có.

Mẹ Tiêu không biết vì sao hai người đang có tình cảm sâu đậm như thế lại chia tay nhau

- Tại sao lại chia tay thế?

Mặc dù trong lòng bà có một tia vui sướng, nhưng bà cố tình che giấu .

- Bởi vì tính tình không hợp nhau ạ...! - Tống Hương Ngưng hời hợt nói, nói xong cô lại chủ động gắp thức ăn cho Tiêu Vũ Xuyên - Tiểu Xuyên, ăn miếng thịt gà này đi.

Tiêu Vũ Xuyên cầm chén đưa tới, thõa mãn tiếp nhận miếng thịt gà mà Tống Hương Ngưng gắp cho bé, vui vẻ tiếp tục ăn cơm.

Tiêu Hàn muốn hỏi điều gì đó, nhưng khi nhìn Tống Hương Ngưng không phải rất muốn nói chuyện, liền không có tiếp tục hỏi, hơn nữa anh và mẹ Tiêu đều đang cố gắng che giấu niềm vui sướng giấu trong lòng.

Sau khi chia tay với Hương Ngưng, đã lâu lắm rồi anh không có lại cảm giác này?

Bữa ăn tối cuối cùng cũng kết thúc. Thấy Tiêu Vũ Xuyên đã ăn cơm xong, Tống Hương Ngưng liền đứng dậy dọn dẹp bàn cơm.

- Hương Ngưng, con tới đây chơi là tốt rồi, làm sao mẹ không biết xấu hổ bắt con dọn dẹp đây? – Mẹ Tiêu vừa nhìn thấy Tống Hương Ngưng dọn dẹp bàn cơm, liền vội vàng đứng lên giúp một tay - Chẳng lẽ con không nhớ rõ, trước kia đều là mẹ làm những việc này sao?

Mẹ Tiêu nhớ tới trước kia khi Tống Hương Ngưng còn là con dâu của bà, sau khi mỗi bữa cơm kết thúc, đều là do bà phụ trách dọn dẹp.

- Làm sao con lại không biết xấu hổ thế? - Tống Hương Ngưng vẫn cảm thấy nên giúp một tay – Trước kia là bởi vì con có thai Tiểu Xuyên nên được miễn, hiện tại con ở chỗ này ăn uống, đương nhiên là giúp mọi người dọn dẹp mới đúng ạ!

Thấy Tống Hương Ngưng kiên trì muốn giúp đỡ, mẹ Tiêu cũng không tiện nói những gì, không thể làm gì khác hơn là cười nói:

- Vậy được, chúng ta cùng nhau dọn dẹp đi!

Đáp lại bà là nụ cười vui vẻ của Tống Hương Ngưng.

Sau khi cùng nhau dọn dẹp bàn ăn, lại gọt một ít trái cây mang ra ngoài, Tống Hương Ngưng liền đi tới phòng khách cùng Tiêu Vũ Xuyên ngồi xem ti vi, Tiêu Hàn và mẹ Tiêu cũng ngồi ở bên cạnh.

- Tiểu Xuyên, hôm nay con đi nhà trẻ thầy dạy con điều gì? - Tống Hương Ngưng ôm Tiêu Vũ Xuyên, thân mật hỏi.

Tiêu Vũ Xuyên vừa nghe nói đến nhà trẻ, lập tức vui mừng trả lời:

- Hôm nay, thầy giáo dạy con rất nhiều điều mới lạ! Thầy giáo bảo con phải giúp ba mẹ làm việc nhà! Ba, sau này con sẽ giúp ba làm việc nhà ạ! – Bé xoay người lại nói với Tiêu Hàn.

- Được, Tiểu Xuyên thật biết nghe lời! - Tiêu Hàn nhìn vẻ nhìn gương mặt nghiêm túc của Tiêu Vũ Xuyên, cười đồng ý với bé.

Biết ba đã đồng ý, Tiêu Vũ Xuyên rất là vui mừng, đang muốn nói tiếp chuyện gì đó, nhưng đột nhiên lại phát hiện ra một điểm lạ, bé liền níu lấy cánh tay áo của Tống Hương Ngưng, vẻ mặt thành thật hỏi:

- Mẹ, thầy giáo còn nói ba mẹ và con cái phải ở chung nhà, vì sao ba mẹ không ở chung với nhau?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.05.2014, 10:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 32
Chương 50: CHUYỆN CỦA HAI CHÚNG TA



Không có ai nghĩ đến Tiêu Vũ Xuyên sẽ hỏi một vấn đề như vậy, vì vậy khiến cho không khí vốn ngột ngạt lại càng thêm lúng túng.

Tiêu Vũ Xuyên thấy không có người trả lời bé, ánh mắt của ba mẹ lại rất lạ, liền lặp lại câu hỏi một lần nữa:

- Mẹ, tại sao mẹ không ở lại đây cùng với ba, với Tiểu Xuyên và với bà nội?

Tống Hương Ngưng cảm thấy, nếu như không trả lời câu hỏi của Tiêu Vũ Xuyên, bé sẽ không bỏ qua, đang muốn nói những gì, thì Tiêu Hàn đã lên tiếng nói trước.

- Tiểu Xuyên, làm sao con lại hỏi như thế? - Tiêu Hàn nghiêm túc nói .

Tiêu Vũ Xuyên vô tội bị phê bình cảm thấy vô cùng uất ức

- Con chỉ muốn hỏi một chút lý do tại sao mẹ không ở cùng chúng ta, mẹ lại phải sống riêng, nhiều lúc con muốn gặp mẹ lại không gặp; huống chi thầy giáo cũng đã nói ba mẹ là phải ở cùng nhau.

Bé không hiểu sao tại sao Tiêu Hàn lại không thích nói như thế.

- Con . . . . . – câu trả lời của Tiêu Vũ Xuyên khiến Tiêu Hàn không nghĩ tới, cũng chẳng biết phải phê bình bé vì điều gì, không thể làm gì khác hơn là nhìn chằm chằm vào bé.

Tống Hương Ngưng nghĩ thật lâu, rốt cuộc nghĩ tới một đáp án tương đối thuyết phục, liền cười xấu hổ nói:

- Tiểu Xuyên, bởi vì mẹ phải chăm sóc ông ngoại, cho nên thì không thể cùng Tiểu Xuyên ở với nhau.

Cô hi vọng đáp án này có thể làm cho Tiêu Vũ Xuyên tiếp nhận.

- Chúng ta dẫn ông Ngoại đến đây ở cùng là được rồi - Tiêu Vũ Xuyên rõ ràng không thể tiếp nhận đáp án này - Huống chi thầy giáo cũng không có nói mẹ và ông ngoại chẳng thể ở cùng nhau. Mẹ, nhanh về nhà ở với con đi.

- Này . . . . . - Hiện tại Tống Hương Ngưng cũng không biết nên nói cái gì cho đúng, không thể làm gì khác hơn là ngẩn người tại đó, có chút luống cuống hướng nhìn Tiêu Hàn muốn nhờ anh giúp đỡ.

Tiêu Hàn không có nhìn về phía Tống Hương Ngưng, mà mặt không che giấu được hưng phấn nhìn Tiêu Vũ Xuyên:

- Tiểu Xuyên, con là muốn ba mẹ ở bên cạnh nhau có phải không?  

Thấy Tiêu Vũ Xuyên vẫn muốn ở cùng Tống Hương Ngưng, Tiêu Hàn dứt khoát coi cái này là cơ hội để đoạt Tống Hương Ngưng về, tính toán lôi kéo Tiêu Vũ Xuyên ra làm bia giúp mình.

Tiêu Vũ Xuyên nghe vậy, lập tức gật đầu

- Đúng vậy ạ, mẹ phải về nhà ở.

Bé vẫn kiên trì mời Tống Hương Ngưng trở về nhà họ Tiêu.

- Vậy thì tốt, ba nhất định sẽ đem mẹ con về ở với chúng ta được không?  

Khóe miệng Tiêu Hàn đã dương lên, nghĩ che giấu cũng không che giấu được.

- Này, Tiêu Hàn, anh đang nói cái gì thế!

Tống Hương Ngưng tâm hoảng ý loạn không nghĩ tới Tiêu Hàn cũng sẽ cùng Tiêu Vũ Xuyên nói lung tung, nhất thời nóng nảy.

- Anh không có nói lung tung, không tin em có thể hỏi Tiểu Xuyên!

Tiêu Hàn rõ ràng chính là cầm Tiêu Vũ Xuyên ra làm bia đỡ đạn.

Tiêu Vũ Xuyên và Tiêu Hàn đứng cùng một chiến tuyến quyết định trút giận trên người Tống Hương Ngưng

- Mẹ, ba dĩ nhiên không có nói lung tung. Thầy giáo nói là ba mẹ ở cùng một chỗ mới có thể vui vẻ, hiện tại hai người phải ở cùng một chỗ.

Tiêu Vũ  Xuyên đem lời của thầy giáo ở nhà trẻ ra làm thánh chỉ.

- Hai người. . . . . . . - Tống Hương Ngưng há miệng nói không lại hai cha con bọn họ, không thể làm gì khác hơn là căm miệng cái gì cũng không nói, vẫn nhìn chằm chằm hai người bọn họ, cuối cùng không biết nên làm sao làm cho phải, chỉ có thể nắm túi xách bên cạnh lên, đứng dậy liền đi ra ngoài.

- Hương Ngưng, con đi đâu vậy? – Mẹ Tiêu thấy chuyện này có chút không đúng, vội vàng lên tiếng hỏi. Bà xem ra Tiêu Hàn muốn mượn Tiểu Xuyên đoạt Tống Hương Ngưng về, mà cũng hợp với ý bà, nên vừa rồi bà mới không lên tiếng. Không nghĩ tới bây giờ Tống Hương Ngưng lại đi ra ngoài, xem ra Tiêu Hàn đã bức Tống Hương Ngưng rồi.

- Con không có thời gian ở lại đây hao tâm tổn sức nữa, con muốn về nhà. - Tống Hương Ngưng cũng không có dừng bước lại. Đúng như mẹ Tiêu suy nghĩ, Tống Hương Ngưng quả nhiên là bị Tiêu Hàn làm tức rồi, tới nói chuyện với bà mà giọng nói cũng trở nên lạnh lẽo.

- Nơi này chính là nhà của em. - Tiêu Hàn nhất thời nhanh miệng, nói ra lời nói trong tim của mình. Anh nhìn thấy bước chân của Tống Hương Ngưng càng lúc càng nhanh, vì vậy liền vội vàng tiến lên giữ cô lại.

- Anh đừng nói lung tung như vậy - Tống Hương Ngưng bị Tiêu Hàn làm cho kinh động, vì vậy giọng nói càng thêm ác liệt. Cô muốn tránh thoát khỏi bàn tay Tiêu Hàn, bất đắc dĩ Tiêu Hàn không để cho cô thành công, ngược lại càng nắm chặt hơn.

Tiêu Hàn thấy hiện tại cho dù nói gì, Tống Hương Ngưng cũng sẽ coi lời anh là nói nhảm, liền không nói tiếp nữa, mà là dịu dàng nói:

- Để anh tiễn em về - Anh nghĩ muốn đưa Tống Hương Ngưng về nhà, sẽ làm cô cảm động.

- Đúng vậy, đúng vậy, Hương Ngưng à, con hãy để cho Tiêu Hàn chở con về . – Mẹ Tiêu biết Tiêu Hàn đang suy nghĩ gì, vội vàng nói.

Tống Hương Ngưng mặc dù muốn cự tuyệt, nhưng bàn tay đang bị nắm chặt không có cơ hội để cho cô phản đối, không thể làm gì khác hơn là đi theo Tiêu Hàn.

Tống Hương Ngưng cho là Tiêu Hàn sẽ lái xe đưa cô trở về, không nghĩ tới anh lại đi bộ theo cô về. Ở trên đường, Tiêu Hàn vẫn dắt tay của cô, lực cầm mặc dù không lớn, nhưng không cho cô cơ hội tránh thoát.

- Lần sau không cần cùng Tiểu Xuyên đùa kiểu này nữa - Tống Hương Ngưng nhớ tới đoạn đối thoại của hai người ở phòng khách – Xem đó đơn giản là một vở kịch vui.

Nhất là Tiêu Hàn thế nhưng lại hùa theo Tiểu Xuyên.

Tiêu Hàn nghe được, nhướng mày

- Anh lại không xem đó là đang đóng kịch.

- Anh xem đó không phải là đang đóng kịch vui vậy thì là gì hả? – Giọng nói của Tống Hương Ngưng có phần cao lên – Anh nên suy nghĩ một chút vừa rồi mình đã cùng Tiểu Xuyên nói những gì đi? Cái gì gọi là ba mẹ phải ở cùng một chỗ? Chúng ta đã ly hôn rồi đúng không? Đừng nói anh chưa nói rõ ràng chuyện đó với Tiểu Xuyên nhé, lại còn hồ đồ đứng về phe của con, còn nói cái gì đó mới là nhà của chúng ta, điểm này thật buồn cười.

Bây giờ cô muốn cùng Tiêu Hàn nói rõ, mặt không tự chủ được có chút nóng lên, thật may là có màn đêm che giấu, để cho cô không có bị phát hiện mình đang bối rối.

- Anh không có nói lung tung. - Tiêu Hàn dừng bước, nghiêm nghị nhìn Tống Hương Ngưng – Anh biết rõ nói vào lúc này sẽ rất đột ngột, nhưng anh rất muốn nói, em đối với anh mà nói không đơn giản chỉ là mẹ của Tiểu Xuyên

- Không chỉ là mẹ của Tiểu Xuyên? - Tống Hương Ngưng cảm thấy có chút buồn cười – Em đối với anh mà nói, trừ là mẹ của Tiểu Xuyên cũng chỉ là mẹ của Tiểu Xuyên. Chúng ta trừ quan hệ này không có bất kỳ quan hệ nào khác. Cái này em rất rõ ràng.

- Vậy nếu như nói anh nghĩ cho chúng ta trở lại một bước quan hệ cũ thì sao? - Tiêu Hàn dắt tay Tống Hương Ngưng đi về phía trước.

Tống Hương Ngưng muốn tránh thoát tay Tiêu Hàn, nhưng cô càng tránh thoát, Tiêu Hàn càng dùng lực kéo tay cô, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là bỏ qua chạy trốn, nhưng trong lời nói cũng không muốn nhận thua

- Anh nghĩ gì là chuyện của anh, không phải là chuyện của em

- Không! - Tiêu Hàn thâm ý mà lắc đầu - Đây là chuyện của hai chúng ta, một mình anh không thể quyết định được.

- Vậy em nói cho anh biết, em không muốn có thêm quan hệ nào khác với anh. - Tống Hương Ngưng nghĩ cũng không có nghĩ phải trả lời như thế này.

Tiêu Hàn không nghĩ tới Tống Hương Ngưng nhanh như vậy liền phản bác lời của anh, hơn nữa còn nói như đinh chém sắt, trong đầu không khỏi dâng lên một tia mất mác, nhưng anh còn là vẫn kiên định nói:

- Không được, Hương Ngưng, anh nhất định sẽ theo đuổi em lần nữa, sẽ cố gắng mang em trở về nhà họ Tiêu

- Anh . . . . .

Tống Hương Ngưng muốn nói rằng Tiêu Hàn cố tình gây sự, nhưng vừa chuẩn bị nói ra miệng, liền lại bị Tiêu Hàn đoạt mất.

- Được rồi, đã về đến nhà em rồi. Em cũng nên vào nhà nhanh một chút không ba Tống sẽ rất lo lắng đó. - Tiêu Hàn rất săn sóc buông tay của cô ra.

Lấy lại được tự do Tống Hương Ngưng mới móc chìa khóa ra, thời điểm tính toán mở cửa, bỗng dưng Tiêu Hàn đang đứng ở sau lưng ôm trọn cô vào lòng.

- Đây là phần thưởng cho anh! - Tiêu Hàn xấu xa cười nói – Được rồi, vào nhà thôi!

Nói xong anh lưu luyến không rời buông Tống Hương Ngưng ra..


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.05.2014, 12:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 30
Chương 51:YÊU?

****


Tống Hương Ngưng vừa đi vào cửa nhà, liền thấy mặt nghiêm túc của ba Tống đang nhìn cô.

- Ba, có chuyện gì không? - Tống Hương Ngưng che giấu trong lòng mình một tia kinh ngạc, mặt bình tĩnh hỏi.

- Hương Ngưng, tại sao lại muốn cùng Tiêu Hàn quấn lấy nhau? – Ba Tống muốn chọn một địa điểm tốt để nói chuyện với cô, nhưng nay xem ra đã phải nói rồi.

- Ba? - nội tâm Tống Hương Ngưng càng thêm giật mình – Ba muốn nói cái gì ạ?  

Cô cũng chưa thể xác định rõ ba Tống có điều gì đang muốn làm rõ với cô, cho nên không thể làm gì khác hơn là thử dò xét.

Ba Tống không có ý định để cho cô hao tổn tâm sức nữa

- Hương Ngưng, tại sao cùng Tiêu Hàn quay trở lại? Con làm như vậy không sợ Owen Dục ghen sao? – Ông không muốn nhìn thấy Tống Hương Ngưng và Owen Dục bởi vì những chuyện trong quá khứ mà làm trở ngại trong hiện tại.

Nghe được lời ba Tống nói, Tống Hương Ngưng mới đột nhiên ý thức được, chuyện mình và Owen Dục đã chia tay còn chưa nói lại với ba Tống. Cô sửa lại một chút câu chữ trong đầu, hít thở sâu một hơi, mới lần nữa nói chuyện:

- Ba, con và Owen Dục đã chia tay rồi.

Cô dùng một gương mặt bình tĩnh để nói, ai nhìn vào cũng không thể nghĩ cô là người phụ nữ mới vừa chia tay với bạn trai.

- Cái gì? - Ba Tống không nghĩ tới Tống Hương Ngưng mới vừa mang bạn trai đến ra mắt lại chia tay như thế, cứ như vậy đã chia tay rồi, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể tiếp nhận - có chuyện gì khiến các con phải chia tay hay sao?

Ông nhìn ra cậu thanh niên tên Owen Dục kia rất thích Tống Hương Ngưng, tại sao chai tay nhanh như vậy?

Tống Hương Ngưng đối với vấn đề này có chút mệt nhọc rồi, nhưng không thể không nói

- Không có vì cái gì ạ, sau khi qua lại cảm thấy không hợp nhau nên chia tay thôi ạ.

- Tính tình không hợp? - ba Tống không tin – trước kia hai con không phải làm cùng một công ty sao? Cũng đã ở cùng với nhau lâu như vậy, thế nào lại nói là tính tình không hợp nhau?

Ba Tống càng cảm thấy có cái gì không đúng

- Hương Ngưng, có phải là con làm cái gì đó có lỗi với Owen Dục hay không?

Ông không quên lý do ban đầu mà Tống Hương Ngưng và Tiêu Hàn chia tay nhau, hiện tại cô đột nhiên cùng Owen Dục chia tay, ông không có nghi vấn này mới là lạ

Tống Hương Ngưng vì sao lại không biết ba Tống nghĩ cái gì

- Ba, không cần nghĩ như vậy, con gái ba không có như thế? Con nói là con và Owen Dục tính tình không hợp nhau nên mới tách ra, con không có làm chuyện gì có lỗi với anh ấy.

Bà Tống nhìn sâu vào đôi mắt của Tống Hương Ngưng, qua một lúc lâu, còn nhẹ nhàng lắc đầu, bày tỏ không thể tiếp nhận.

Tống Hương Ngưng nhìn vẻ mặt không tin của ba Tống, biết nếu không kể cho ông nghe ngọn nguồn câu chuyện năm đó,  ba Tống chắc là sẽ không tin tưởng cô.

- Ba, thật ra thì năm đó không có ngoại tình với ai để Tiêu Hàn bắt gặp.

- Con nói cái gì? – Ba Tống càng thêm giật mình - Đây là chuyện gì xảy ra? Năm đó không phải con chính là có đàn ông bên ngoài nên con mới phải chia tay với Tiêu Hàn sao?

Hiện tại ông rất hoài nghi mình có phải đã già rồi không, đầu óc có chút chậm chạp, hoặc thính lực giảm xuống, nên nghe mọi chuyện đều không rõ ràng.

Tống Hương Ngưng biết ba Tống đã nghe được những điều mình vừa nói, nhất định có cái phản ứng này, vì vậy cô cũng không có rất giật mình

- Ba, năm đó con và Tiêu Hàn là thỏa thuận kết hôn. – cô tận lực tóm gọn nội dung cho đơn giản và rõ ràng nhất, không làm cho ba Tống quá mức khó hiểu - Năm đó con uống say lại cùng anh xảy ra quan hệ, sau đó con mang thai Tiểu Xuyên. Con không muốn phá thai, mà Tiêu Hàn nói muốn giữ đứa bé lại thì con phải cùng anh ấy kết hôn, nhưng sau khi sinh con ra, đứa bé phải thuộc về nhà họ Tiêu, sau đó con và anh ấy sẽ ly hôn. Đây chính là lý do vì sao năm đó chúng con lại nói con có đàn ông bên ngoài, đó là lý do chúng con ly hôn nhanh như vậy.

Ba Tống nghe rõ từng lời Tống Hương Ngưng nói, nhưng chẳng thể nào hiểu được

- Vậy lúc đó hai người đối với đối phương chẳng có chút tình cảm nào sao?

Ông phải đứng thật lâu, ngẫm thật kỹ mới tìm ra câu nói, nhưng vẫn có thật nhiều cái ông chẳng thể hiểu được.

- Con không biết Tiêu Hàn nghĩ thế nào, nhưng lúc đầu con đã đồng ý đem Tiểu Xuyên sinh ra xong liền cùng anh ấy ly hôn, cũng không thể bởi vì yêu anh ấy mà cùng anh ấy dây dưa? - Tống Hương Ngưng cười khổ nói – Thương anh, không câu chấp một chút mới là tốt.

Cô không muốn thừa nhận, hiện tại trong lòng cô cũng không câu chấp.

Ba Tống nghe ra trong lòng Tống Hương Ngưng cũng không phải nghĩ như vậy

- Vậy bây giờ con vẫn yêu cậu ta sao?

Cái này mới là chỗ mấu chốt, nếu như bây giờ đối với Tiêu Hàn nói là chưa từng yêu, vậy tại sao còn cùng anh tiếp tục dây dưa?

- Yêu? - Tống Hương Ngưng cười đến có chút gượng ép – Vì yêu anh ấy mà ba năm trước con đã tiêu hao quá nhiều tình cảm, hiện tại tất cả tình yêu con chỉ dành con Tiểu Xuyên mà thôi.

Cô giờ đã không còn yêu chỉ muốn tìm một cảm giác an toàn.

- Con nói là đã dùng hết tình yêu vào ba năm trước, vậy con với Owen Dục là tình cảm gì?

Ba Tống không hiểu nổi, không thương đối phương, tại sao còn phải quen đối phương?

Nói đến Owen Dục, trong lòng Tống Hương Ngưng chỉ có cảm giác áy náy

- Đối với Owen Dục, con chỉ muốn xin lỗi anh ấy; con nghĩ con cùng anh ấy ở một chỗ, là bởi vì khi đó con quá cô đơn, muốn tìm một người ở cùng mà thôi.

Cô nghĩ rất nhiều, như thế nào cũng không tìm ra cảm giác yêu thương với Owen Dục.

Sau khi ba Tống nghe xong, biết chuyện đã là kết cuộc, tất cả đã không cách nào vãn hồi, nhưng ông vẫn ý vị sâu xa nói:

- Hương Ngưng, ba không biết con nghĩ như thế nào, nhưng mà ba lại biết, con nhất định không phụ lòng tin của ba. Ba hy vọng con sẽ được hạnh phúc, con sẽ tìm được chân tình, ba luôn an tâm vì con.

Thật ra thì ông nhìn ra được, bây giờ Tống Hương Ngưng còn là yêu Tiêu Hàn, chỉ là cô không chịu thừa nhận thôi.

Tống Hương Ngưng biết ba Tống đã không còn hỏi tới tình cảm của mình nữa, liền nặng nề thở phào nhẹ nhõm.

Thứ cảm tình này, sau này sẽ suy nghĩ lại!

- Hương Ngưng, con đã trở về nước khoảng một thời gian rồi, vậy con không có ý định bắt đầu làm việc lại sao?

Ba Tống trước chưa từng có hỏi vấn đề công việc của Tống Hương Ngưng, là bởi vì Owen Dục và Tống Hương Ngưng có quan hệ, ông cho rằng Tống Hương Ngưng sẽ quay lại công ty của anh ta làm việc. Bây giờ hai người đã chia tay, vấn đề công việc của Tống Hương Ngưng hiện đang là vấn đề ông quan tâm nhất.

Nghe được lời ba Tống vừa nói, Tống Hương Ngưng mới nhớ tới mình đã làm con sâu đục gạo lâu rồi

- Con rất xin lỗi vì đến bây giờ con vẫn còn sống dựa vào tiền trong gia đình.

Ba Tống cười, lắc đầu

- Hương Ngưng à, hai cha con ta đừng nói những lời như thế? Ba vẫn có thể nuôi nổi con. Chỉ là ba sợ con buồn bực, ở nhà sẽ không thấy vui, cho nên mới hỏi một chút con có định đi làm lại không.

Tống Hương Ngưng biết ba Tống không có ý trách cứ cô, nhưng cũng không tiện ở nhà mãi như thế. Cô suy nghĩ một chút, liền suy tính ra phương án

- Ba xem như thế này được không? Dù sao con cũng học về phương diện quảng cáo, con muốn đi một công ty khác xin việc, bắt đầu lại.

Cô không tin với thực lực của mình lại không tự làm ra chén cơm?

Ba Tống rất rõ sự thực lực của Tống Hương Ngưng

- Ba tin tưởng con

- Dạ, cám ơn ba ạ - Tống Hương Ngưng rất cảm kích sự tin tưởng mà ba Tống dành cho cô – Vậy con về sau sẽ cố gắng chăm sóc cho Tiểu Xuyên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 98, 99, 100

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

14 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87



Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 351 điểm để mua Cặp đôi cherry
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 3648 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 3473 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.