Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình

 
Có bài mới 28.04.2014, 18:27
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57825 lần
Điểm: 9.73
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 88: Sơn Vô Lăng*

* Núi chưa mòn

Editor: mèomỡ

Đoàn Chính Trung nâng nàng dậy, bón chén đường nóng cho nàng, nàng cũng nghe lời há miệng uống hết. Bộ dáng của nàng giống rối gỗ, hình nhân.

Uống xong nước đường, Đoàn Chính Trung xoay người buông bát, nàng lập tức giữ chặt tay hắn.

“Đừng đi, van cầu ngươi.” Giọng nàng hơi run run.

Đoàn Chính Trung nhẹ giọng nói:“Được, ta không đi.”

Cầu Mộ Quân dường như an lòng một chút, vẫn kéo tay hắn, lẳng lặng nhìn hắn.

“Muốn uống chút cháo không?” Hắn lại hỏi.

Cầu Mộ Quân gật gật đầu.

Hắn lại dịu dàng bón cháo cho nàng, giống như lúc nàng sinh bệnh lần trước. Mỗi lần nàng nằm ở trên giường, đều là lúc hắn đối tốt với nàng nhất.

Uống xong cháo, hắn lấy khăn tay lau khóe miệng cho nàng, sau đó buông khăn tay, nhìn nàng.

“Muốn nằm xuống hay là ngồi?” Hắn hỏi.

Cầu Mộ Quân lại giữ chặt tay hắn, nhẹ nhàng nói:“Ngồi.”

Hắn nhìn nàng, hỏi:“Vừa rồi, hình như ta thấy trên người ngươi có thương tích.”

Cầu Mộ Quân chấn động, cả người hơi run lên, cúi đầu, không tự giác buông lỏng tay hắn ra, rụt lùi vào bên trong giường.

“Sao lại có vết thâm này?” Hắn thản nhiên hỏi, hai mắt vẫn nhìn nàng chằm chằm, giống như thân thiết lại giống như mang theo nghi ngờ thẩm vấn.

Cầu Mộ Quân chậm rãi lùi vào bên trong giường, cuộn người lại, cúi đầu thật sâu, run giọng nói:“Là...... Không cẩn thận, bị thương .”

“Vậy sao?” Hắn hỏi.

Nàng gật đầu, không nói nữa.

Nhưng hắn lại bỏ qua. Giống như thật sự tin nàng, dùng giọng điệu quan tâm nói:“Đợi lát nữa bôi thuốc, sẽ nhanh khỏi. Về sau không được tùy hứng như vậy, gặp mưa như vậy sẽ sinh bệnh.”

Nàng vẫn không lên tiếng, ôm chặt chính mình cuộn thành một đống.

Đoàn Chính Trung ở bên giường chăm sóc nàng hai canh giờ, đến giữa trưa mới rời đi. Bên ngoài vẫn mưa tuy nhỏ hơn so với buổi sáng một chút.

Cầu Mộ Quân nhìn bóng dáng hắn rời đi, thật lâu mới thu hồi ánh mắt, ngơ ngác nhìn đầu giường.

Tiểu Nhụy bê thuốc vào, đi đến bên giường, giúp nàng cởi quần áo, bôi thuốc.

Cầu Mộ Quân nhìn nàng đột nhiên hỏi:“Tiểu Nhụy, em có biết Trác Văn Quân không ?”

Tiểu Nhụy lắc đầu.

Cầu Mộ Quân nói:“Trác Văn Quân là tiểu thư một nhà có tiền, có lần có một tài tử tên Tư Mã Tương Như đến nhà nàng, Tư Mã Tương Như ở bên ngoài gảy khúc “Phượng cầu hoàng”, Trác Văn Quân ở sau mành nghe được, nàng vốn ngưỡng mộ tài hoa của hắn, lại từ khúc cầm kia đã biết Tư Mã Tương Như cũng có ý với mình, liền trốn nhà, cùng Tư Mã Tương Như kết thành vợ chồng.”

“Tiểu thư, chuyện xưa này đẹp quá, Trác Văn Quân thật đúng là nữ tử quyết đoán!” Tiểu Nhụy nói.

Cầu Mộ Quân lộ vẻ bi ai nói:“Nhưng Trác Văn Quân đã từng gả một lần, khi đó trượng phu nàng vừa mới chết. Em nói xem, nàng là tài nữ, còn Tư Mã Tương Như lúc ấy không có công danh sự nghiệp, vì sao nàng có thể to gan như vậy, dám bỏ trốn cùng hắn, nàng không sợ Tư Mã Tương Như ghét bỏ nàng là góa phụ sao?”

“Cái này......” Tiểu Nhụy nghĩ nghĩ, nói:“Nếu Tư Mã Tương Như thực như vậy nô tỳ sẽ ghét hắn. Hơn nữa nếu Trác Văn Quân e ngại mấy thứ đó, vậy nàng sẽ không thể thành thân với người nàng yêu, mà sống suốt quãng đời còn lại trong nhà. Vậy thật đáng tiếc .”

Cầu Mộ Quân cúi đầu, không nói gì.

Tiểu Nhụy hỏi:“Tiểu thư, hai ngày nay người sao vậy? Là Cố công tử xảy ra chuyện gì sao?”

“Đừng nói nữa!” Cầu Mộ Quân lập tức nói. Tiếp theo nàng hoảng hốt, nói:“Tiểu Nhụy, ta muốn nằm một mình, em đi ra ngoài trước đi.”

Tiểu Nhụy nhìn nàng, nói:“Được, vậy người nằm xuống trước đã.” Nói xong, đỡ nàng nằm xuống, còn mình thì đi ra ngoài.

Cầu Mộ Quân nằm ở trên giường, mắt nhìn chằm chằm một góc giường.

Nàng cứ nằm như vậy đến buổi chiều mới đứng dậy ăn cơm, sau đó cũng không nói một câu, ngồi ở trong phòng đến đêm khuya mới lên giường. Hôm sau cả ngày cũng vẫn như vậy.

Buổi chiều, ngoài ý muốn Cận Nhi lại đến đây, cầm tờ giấy trên tay.

Cầu Mộ Quân thấy nàng, có chút đau lòng, có chút áy náy.

Cận Nhi cầm giấy đứng ở trước mặt nàng, nói:“Phu nhân, nô tỳ có thể xin người một việc không?”

Cầu Mộ Quân gật đầu, nói:“Em nói đi.”

Cận Nhi lại vẫn nở nụ cười, lộ ra hai cái núm đồng tiền, nói:“Phu nhân, trước kia nô tỳ nghe một bài thờ, là thơ tình, ý thơ hình như là nói, cho dù thế nào cũng không cùng người mình yêu chia xa, có rất nhiều ‘mưa’, ‘tuyết’ , là bài thơ nào, người biết không?”

“Mưa? Tuyết?” Cầu Mộ Quân suy nghĩ một chút, thì thầm:

“ Sơn vô lăng,
Giang thuỷ vị kiệt,
Đông lôi chấn chấn,
Hạ vũ tuyết,
Thiên địa hợp,
Nãi cảm dữ quân tuyệt.... ...”²

“Đúng đúng, phu nhân thật lợi hại, chính là bài này, chính là bài này! Phu nhân, người giúp nô tỳ viết trên tờ giấy này được không?” Cận Nhi vui mừng nói.

Cầu Mộ Quân gật đầu, gọi người lấy bút đến, viết bài thơ lên tờ giấy của Cận Nhi. Cận Nhi cầm lấy tờ giấy còn chưa khô mực, cao hứng nói:“Phu nhân, cám ơn người!”

Cầu Mộ Quân thấy kỳ lạ, lúc này sao nàng còn có thể cười vui vẻ như vậy? Lại nhìn bài thơ trên tay nàng, hỏi:“Cận nhi, em cần bài thơ này làm gì?”

Vẻ mặt Cận Nhi có chút bi thương, nói:“Dương đại ca bị nhốt, nghe nói ngày kia sẽ bị phạt, nô tỳ không được gặp huynh ấy. Vừa rồi nô tỳ đi xin quản gia, quản gia đáp ứng rồi, có thể giúp nô tỳ chuyển lời. Nô tỳ nhớ thật lâu trước kia có nghe được bài thơ này. Nô tỳ nghĩ, chờ về sau đến Xuân Mãn Viện, nô tỳ sẽ cố gắng kiếm tiền, Dương đại ca cũng cố gắng kiếm tiền, đến lúc đó dồn tiền lại cùng nhau, có lẽ đợi cho nô tỳ hai sáu tuổi, hoặc là ba sáu tuổi, hoặc là bốn sáu tuổi có thể chuộc thân, chờ chuộc thân rồi, nô tỳ sẽ thành thân cùng Dương đại ca!”

Cầu Mộ Quân ngây dại.

Là Cận Nhi tuổi nhỏ nên không hiểu nam nhân bị thiến là cái gì, hay là không hiểu thanh lâu là nơi nào? Hay...... Nàng dù biết nhưng không quan tâm, chỉ cần nàng cùng Dương đại ca của nàng còn có cơ hội có thể ở cùng nhau là đã mãn nguyện rồi?

(1) Đây là bài thơ “Thượng da” (上邪)


Thượng da,
Ngã dục dữ quân tương tri,
Trường mệnh vô tuyệt suy.
Sơn vô lăng,
Giang thuỷ vị kiệt,
Đông lôi chấn chấn,
Hạ vũ tuyết,
Thiên địa hợp,
Nãi cảm dữ quân tuyệt.


Dịch:


Hỡi trời,
Ta nguyện với chàng tương tri,
Mãi mãi chẳng phân ly.
Núi chưa mòn,
Sông chưa cạn kiệt,
Đông vang sấm dậy,
Hè mưa tuyết,
Trời đất hợp,
Mới cùng chàng ly biệt.


Nguồn: thivien.net





Chương 89: Hớn hở

Editor: mèomỡ

Là Cận Nhi tuổi nhỏ nên không hiểu nam nhân bị thiến là cái gì, hay là không hiểu thanh lâu là nơi nào? Hay...... Nàng dù biết nhưng không quan tâm, chỉ cần nàng cùng Dương đại ca của nàng còn có cơ hội có thể ở cùng nhau là đã mãn nguyện rồi?

“Sơn vô lăng, Giang thuỷ vị kiệt, Đông lôi chấn chấn, Hạ vũ tuyết, Thiên địa hợp, Nãi cảm dữ quân tuyệt......” Nàng nhẩm bài thơ lại một lần, đột nhiên cười nói:“Đúng rồi,Cận nhi! Bây giờ em mang bài thơ này đến cho hắn, hắn nhất định sẽ rất vui vẻ!”

“Dạ!” Cận Nhi cười, chạy ra ngoài.

Cầu Mộ Quân cũng cười, sau đó đột nhiên nhớ tới cái gì, lại nhíu mày.

Khi quản gia vào thông báo Cầu Mộ Quân đến, hơn nữa tinh thần còn rất tốt, Đoàn Chính hơi ngạc nhiên.

Cầu Mộ Quân bưng một chén canh hạt sen đến, nói:“Lão gia, người uống rồi hãy làm việc.”

Đoàn Chính Trung nhìn nàng, hỏi:“Ngươi làm sao vậy?”

“Ta làm sao?” Cầu Mộ Quân vô tội nói, giống như Đoàn Chính Trung vừa hỏi một vấn đề thật kỳ lạ. Đoàn Chính Trung có chút sững sờ nhìn nàng, nàng thúc giục nói:“Mau uống đi, uống xong mới có tinh thần làm việc!” Đoàn Chính Trung lại nhìn nàng một lúc, cúi đầu uống canh.

Cầu Mộ Quân vuốt chồng giấy tờ trên thư án, nói:“Lão gia, người thật đúng là ham việc, trong cung còn phải hầu hạ Hoàng Thượng chu đáo. Người phải quản nhiều người như vậy, trở lại trong phủ cũng phải quản mọi người, không có cả thời gian nghỉ ngơi.”

Đoàn Chính Trung buông bát, nhìn về phía nàng.

Cầu Mộ Quân nói:“Lão gia, người uống tiếp đi, mới uống có mấy ngụm!”

Đoàn Chính Trung nói:“Ngươi có chuyện gì?”

Cầu Mộ Quân kỳ lạ nói:“Ta không sao.”

Đoàn Chính Trung nhìn nàng một cái, không để ý tới nàng, tiếp tục uống canh.

“Lão gia, so với người, cha ta thật sự rất lười. Sau khi hồi phủ cũng không quản bất cứ chuyện gì, nếu không uống trà, chơi cờ cùng bằng hữu, thì cũng một mình làm thơ, từ trước đến nay chưa bao giờ thấy ông ấy tham việc như người......” Nàng quay đầu, thấy Đoàn Chính Trung đã uống xong canh, đặt bát xuống nhìn nàng.

“Có chuyện gì mau nói, nếu không nói, ta không thời gian.” Đoàn Chính Trung nói.

Cầu Mộ Quân “ha ha” cười hai tiếng, chậm rãi đi lên phía trước giữ chặt tay áo hắn nói:“Lão gia, người bận rộn như vậy nhưng ta lại rất nhàn hạ, không bằng người giao chuyện trong phủ cho ta quản đi?”

Mặt Đoàn Chính Trung không chút thay đổi nhìn nàng, không nói lời nào.

Cầu Mộ Quân còn nói thêm:“Cha ta có thời gian như vậy là bởi vì ông không bao giờ quản chuyện trong nhà, đều giao cho mẹ ta quản. Trước kia ta ở nhà cũng từng giúp mẹ một số việc. Nếu người lo lắng, có thể trước cho ta quản một bộ phận thôi. Không cần quản sổ sách, cho ta chút chuyện làm là được rồi.”

Đoàn Chính Trung nói:“Vậy thì cho ngươi quản hạ nhân trong phủ.”

“Được!” Cầu Mộ Quân lập tức đáp ứng, đến khi thấy ánh mắt Đoàn Chính Trung nhìn nàng, tươi cười trên mặt chậm rãi biến mất, nghiêm túc nói:“Lão gia người nói thế nào thì là thế đó, ta đáp ứng tất, chỉ cần có việc để làm là được.”

“Vậy ta sai người đem cho ngươi chút kim chỉ, không có việc gì thì thêu hoa đi, chuyện trong phủ có quản gia là được rồi rồi.” Đoàn Chính Trung thản nhiên nói......

Đoàn Chính Trung chết tiệt!

Cầu Mộ Quân cắn răng, sau đó lại lộ vẻ mặt bi ai nói:“Về sau có phải người muốn nạp thiếp đúng không?” Đoàn Chính Trung ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn nàng.

“Không đúng, người muốn lấy vợ khác phải không?” Cầu Mộ Quân nói tiếp:“Trước biếm ta làm thiếp, lại lấy người khác làm vợ!”

Đoàn Chính Trung cúi đầu làm việc, hồi lâu mới trả lời:“Sẽ không.”

“Vậy vì sao người không coi ta là phu nhân?” Cầu Mộ Quân nói.

“Nếu ta là Đoàn phu nhân, chuyện trong phủ hẳn là do ta quản, lời nói của ta ít ra còn có chút phân lượng? Nhưng cho đến bây giờ người cũng không cho ta quyền lợi gì, khiến ta giống như tiểu thiếp vậy. Cho nên nhất định là về sau người muốn lấy nữ nhân khác, để cho nàng ta trèo lên đầu ta, làm phu nhân kiêu ngạo, sau đó quản chuyện trong phủ.”

Đoàn Chính Trung ngẩng đầu nhìn nàng nửa ngày, hỏi:“Vậy ngươi muốn quản cái gì?”

“Ta ... ...” Cầu Mộ Quân vuốt vuốt tóc, cười nói:“Thật ra quản hạ nhân cũng tốt, đến bây giờ người khác cũng không hiểu được ta làm phu nhân có địa vị thế nào, thật ra người cũng không muốn để mọi người trong phủ cảm thấy ta dễ bắt nạt đúng không? Quản hạ nhân thật đúng là rất hợp.”

Đoàn Chính Trung hừ nhẹ một tiếng, lộ ra biểu tình khinh bỉ, lại cúi đầu.

“Lão gia......” Cầu Mộ Quân lại gọi một tiếng, hắn giống như không nghe thấy, tiếp tục làm việc.

Cầu Mộ Quân không muốn từ bỏ, lại không dám làm phiền hắn, khiến hắn tức giận sẽ càng không tốt, vì thế đứng bên cạnh không nói cũng không đi, đứng chán thì giúp hắn sửa sang lại mấy thứ trên bàn.

Đứng lâu, nàng nhìn nhìn Đoàn Chính Trung, đi đến một bên bê cái ghế đến ngồi bên cạnh hắn.

Gần đến giờ cơm chiều, trời đột nhiên hửng nắng, mặt trời lặn về phía Tây, lấp ló một nửa sau đám mây.

Nha hoàn đến thỉnh Đoàn Chính Trung dùng bữa, Cầu Mộ Quân theo hắn đứng lên, vừa định nói chuyện, chỉ nghe hắn hờ hững nói:“Ngươi muốn quản thì cứ quản, thông báo qua với quản gia là được.” Nói xong, liền đi ra cửa.

Cầu Mộ Quân mừng rỡ, hận không thể lập tức hoan hô một tiếng, lại nhịn xuống, đợi hắn đi xa, liền cuống quít chạy tới phòng quản gia.

Nói nhiều như vậy, đơn giản chỉ muốn giúp Cận Nhi và Dương đại ca của nàng một lần. Cũng may nàng chờ nửa ngày cũng không tốn công vô ích, Đoàn Chính Trung thật sự đồng ý rồi. Không biết là tâm huyết hắn dâng trào hay hắn có dự tính khác.

Mấy thứ đó nàng cũng không muốn nghĩ, trước tiên phải nói với quản gia, không chỉ thả nam nhân kia ra ngoài, còn chuộc khế bán mình thay Cận Nhi, để cho bọn họ đi. Miễn cho Đoàn Chính Trung ăn cơm xong, nằm trên giường, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy quá dễ dàng cho nàng, lại đổi ý.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, hotaru_yuki, tngh218000
     

Có bài mới 28.04.2014, 18:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57825 lần
Điểm: 9.73
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chính văn chương 90: ân cần

Editor: mèomỡ


Nàng cũng không muốn nghĩ đến mấy chuyện đó nữa, trước tiên phải nói với quản gia, không chỉ thả nam nhân kia ra ngoài, còn chuộc khế bán mình của Cận Nhi, để cho bọn họ đi. Miễn cho Đoàn Chính Trung ăn cơm xong, nằm trên giường, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy quá dễ dàng cho nàng, lại đổi ý.

Trong phòng, Tiểu Nhụy nhìn nàng nửa ngày, nghi hoặc nói:“Tiểu thư, vì sao...... chỉ trong chốc lát, tâm tình người liền biến đổi, hoàn toàn không giống buổi sáng?”

Cầu Mộ Quân nghĩ nghĩ, nhẹ nhàng cười, nói:“Chính Cận Nhi nói cho ta biết: ‘Sơn vô lăng, Giang thuỷ vị kiệt, Đông lôi chấn chấn, Hạ vũ tuyết, Thiên địa hợp, Nãi cảm dữ quân tuyệt.... ....’ Mà ta đau lòng vừa không thể làm cho núi mòn, lại càng không thể làm trời đất hợp lại, cho nên ta cũng muốn giống Trác Văn quân, vì tình yêu của mình mà cố gắng một lần.”

Nàng cười nhìn Tiểu Nhụy nói:“Tiểu Nhụy, em có nguyện vọng gì không, hoặc là có người trong lòng? Nếu có, ta sẽ thả em đi, cho hai người có thể ở bên nhau!”

Vẻ mặt Tiểu Nhụy biến đổi, cúi đầu, thất thần nói:“Nô tỳ không có người trong lòng, cũng không muốn gả, nô tỳ mong muội muội của nô tỳ có thể bình an lớn lên thì tốt rồi.”

Cầu Mộ Quân giữ chặt nàng nói:“Muội muội em không phải rất tốt sao? Nếu không ngày nào đó, để nàng ấy đến đây chơi với ta. Đoàn Chính Trung chắc sẽ đồng ý.”

Tiểu Nhụy hoảng sợ, cuống quít nói:“Không! Không cần...... Nàng...... Thân thể nàng không tốt, ở nhà đợi thì hơn.”

Cầu Mộ Quân gật gật đầu, nói:“Vậy chờ thân thể nàng tốt lên rồi nói sau. Em có khó khăn gì, nhất định phải nói cho ta.”

Tiểu Nhụy không yên lòng gật đầu. Sau đó nói:“Tiểu thư, đúng rồi, mấy ngày hôm trước hình như lão gia rất mất hứng, còn giết hết mấy con chim xinh đẹp trong hoa viên, người có biết vì sao không ?”

Cầu Mộ Quân sửng sốt, kinh ngạc nói:“Chính là hai con chim dưới tàng cây bên cạnh hồ trong hoa viên sao? Hắn giết bọn nó?”

Tiểu Nhụy gật đầu nói:“Giết một con, còn một con, nhưng hai ngày nay hình như không hót nữa, lúc nào cũng ủ rũ.”

“Hắn......” Nhớ tới hai con chim xinh đẹp quý báu, lòng Cầu Mộ Quân có chút xót xa.

“Nô tỳ đoán, có phải do lão gia biết người đi gặp Cố công tử nên mất hứng không?” Tiểu Nhụy nói.

Cầu Mộ Quân nhớ tới chuyện tối hôm đó.

Hắn ôm nàng, hôn nàng, còn......

“Tiểu thư, có phải lão gia tức giận với người hay không?” Tiểu Nhụy hỏi.

Cầu Mộ Quân nói:“Hắn đương nhiên tức giận, hắn khi nào chả tức ta.”

“Ý nô tì là, nếu tiểu thư đi gặp Cố công tử, ở mặt ngoài lão gia không biểu hiện ra, nhưng trong lòng lại cực kì tức giận, có lẽ là ghen. Cho nên nô tỳ mới hỏi người, nếu lão gia có hành động đặc biệt gì, vậy nhất định thích người, sau đó ghen!” Tiểu Nhụy cười nói.

Cầu Mộ Quân lại nhớ đêm hôn đó dường như hắn có chút không khống chế được, có chút kích động, cũng có chút không thích hợp. Sau đó lại nhanh chóng nói:“Nếu hắn thật sự có ý với ta, biểu hiện ra ngoài thì tốt rồi...... Cố công tử......” Nàng cúi đầu ảm đạm nói:“Ta sẽ không bao giờ gặp hắn nữa, có lẽ tất cả đều là định mệnh.”

“Tiểu thư......” Tiểu Nhụy còn muốn nói gì nữa, Cầu Mộ Quân lại dời đề tài đi.

“Tiểu Nhụy, hình như ta nghe nói, mấy ngày nay quản gia sai người ta chuyển rất nhiều băng đến hầm băng?”

Tiểu Nhụy gật gật đầu, thần sắc có chút ảm đạm.

Cầu Mộ Quân nói:“Ta muốn chuẩn bị một chút, đưa cho hắn chút nho ướp lạnh!” Sau đó nàng nhìn lại bên ngoài trời đã tối đen, phiền muộn nói:“Aizz, quên mất, đã muộn thế này, sáng sớm ngày mai hắn phải tiến cung, chỉ sợ bây giờ đã ngủ rồi.”

Tiểu Nhụy nhìn nàng, lại một lần nữa cô đơn cúi đầu.

Hai người dường như đều có tiếc nuối trong lòng, nhưng mỗi người một khác.

Ngày hôm sau, lúc Đoàn Chính Trung trở về còn chưa đến giờ ăn cơm chiều. Cầu Mộ Quân bắt đầu chuẩn bị, ở trước gương nhìn ngắm nửa ngày, muốn nhìn qua quyến rũ động lòng người, nhưng không muốn cho người ta nhìn ra nàng quá tỉ mỉ, soi đến soi đi thật lâu.

Rốt cục cũng xong, trời cũng tối rồi, có lẽ Đoàn Chính Trung đã từ bể trở về, nàng liền bưng đĩa nho ướp lạnh đã bóc vỏ sẵn đến phòng Đoàn Chính Trung.

Khi nàng bưng nho đi đến trước phòng Đoàn Chính Trung, hắn đang nghịch cái gì đó, nghe thấy nàng đến, không hoảng không vội giấu thứ đó đi, động tác lưu loát, không thấy có chút kích động nào, lại không để cho nàng kịp nhìn tẹo nào.

Nàng đặt nho lên bàn hắn, cười khanh khách nói:“Lão gia, trời nóng lên, ăn chút nho ướp lạnh rồi nghỉ ngơi.”

Đoàn Chính Trung ngẩng đầu, liếc mắt một cái, nói:“Lại có chuyện gì?”

Cầu Mộ Quân ngẩn người, ngượng ngùng nói:“Không có chuyện gì.”

Đoàn Chính Trung lại nhìn nàng một cái, không hỏi cũng không ăn nho nàng đưa.

Cầu Mộ Quân đi đến bên cạnh hắn, kéo tay áo hắn lắc lắc nói:“Ai nha, ta thực không có việc gì, người ta làm tốn nửa ngày, người cũng không thèm liếc mắt một cái.”

Đoàn Chính Trung nhìn nàng lôi kéo tay áo hắn, lại ngẩng đầu nhìn nàng, nói:“Hôm nay ngươi không đi ra ngoài.” Cầu Mộ Quân buông tay áo hắn ra, hai tay không tự giác túm chặt, cúi đầu.

Đoàn Chính Trung nói: “Thích Tĩnh lại bắt đầu lùng bắt Cố Dật Lâu, hôm kia thất thủ.”

“Vì sao người lại nói mấy chuyện này?” Nàng hỏi.

“Ta nghĩ ngươi sẽ muốn biết.” Đoàn Chính Trung ngẩng đầu lên nhìn nàng. Cầu Mộ Quân lại đột nhiên khóc, lớn tiếng nói:“Ta không muốn biết!”

Đoàn Chính Trung nhìn nàng chằm chằm, dường như muốn nhìn ra chút gì từ trên người nàng. Cầu Mộ Quân nhìn ánh mắt hắn, lại rơi nước mắt, nhanh chóng xoay người đi đến trước cửa.

“Thật sự không muốn biết??” Hắn nói, từ sau lưng giữ nàng lại.

Cầu Mộ Quân xoay người lại, đột nhiên ôm lấy hắn, giống như hôm kia, vừa ôm vừa khóc. Đoàn Chính Trung nhẹ nhàng xoa lưng nàng, đợi tiếng khóc của nàng dần dần nhỏ đi, nói:“Nho cũng không lạnh.”

Cầu Mộ Quân đi ra khỏi lòng hắn, không vui nói:“Người không ăn cũng được.”

Đoàn Chính Trung lấy một miếng, để vào trong miệng.

Nhìn ngón tay hắn, Cầu Mộ Quân len lén sờ sờ tay mình, nghĩ rằng may mà ngón tay nàng cũng không thô, hơn nữa tay nàng nhỏ hơn tay hắn, bằng không tay xấu hơn một nam nhân như hắn, thật đúng là xấu hổ .

Ăn xong nho, Đoàn Chính Trung nói:“Các ngươi đi xuống đi.”

Ngoài cửa truyền đến tiếng nha hoàn:“Dạ, lão gia.”

Trong lòng Cầu Mộ Quân mừng thầm.

Nha hoàn ngoài cửa là mấy người cầm đèn lồng chờ đưa nàng về, Đoàn Chính Trung để các nàng đi, ý chính là để cho nàng ở lại, làm nhiều như vậy, mục đích chân chính rốt cục thành công .

Đoàn Chính Trung mở hai tay ra, Cầu Mộ Quân tiến lên, lập tức giúp hắn cởi quần áo.

Cầu Mộ Quân vẫn nằm bên cạnh hắn.

Nàng đưa lưng về phía hắn cố gắng điều chỉnh hô hấp.

Nhớ tới Trác Văn Quân, nhớ tới câu thơ trong [ Kinh Thi ] “Tử huệ tư ngã, Khiên thường thiệp Trăn”¹ Nàng rốt cục mở miệng nói:“Lão gia, sau này...... Ta chuyển đến nơi này ngủ có được không?”

Chờ đợi, tim đập thình thịch không ngừng, sau lưng lại vẫn không có tiếng động. Chẳng lẽ hắn đang ngủ? Không thể nào, mới nằm xuống không bao lâu mà! Hắn không đáp ứng sao?

Theo tính tình hắn cũng sẽ không ngượng ngùng cự tuyệt, hắn là loại người nào nàng còn không biết sao!

Đang lúc nàng phải lo trái nghĩ, cân nhắc có nên quay đầu nhìn hay không, sau lưng truyền đến tiếng nói từ tính của hắn:“Được.”

Cầu Mộ Quân cười. Thậm chí nhịn không được muốn vui vẻ cười ra tiếng.

Nhưng vì đại cục, nàng vẫn nhịn xuống, sau đó lại hỏi:“Lão gia, về sau ta cùng người dùng bữa được không?”

Lúc này không phải chờ lâu lắm. Hắn nói:“Được.”

Thừa thắng xông lên, nàng còn nói thêm:“Lão gia......”

Giọng nói dần dần nhỏ đi, như muỗi kêu nói:“Ta về sau...... Gọi người là phu quân được không?”

Đoàn Chính Trung lặng im một lát, môi hiện lên nụ cười nhàn nhạt, nói:“Được.” Thái độ thật khác thường.

Cầu Mộ Quân cũng cười, nhưng mà nụ cười biến mất thật nhanh, còn nói thêm:“Phu quân, ta thả mấy người Cận Nhi, người không tức giận sao?”

“Ta chỉ thấy kỳ lạ vì sao thái độ của ngươi lại chuyển biến nhanh như vậy.”

Cầu Mộ Quân run lên, hồi lâu mới nói:“Bởi vì nàng nói, nàng vào Xuân Mãn viện muốn dành tiền chuộc thân, sau đó còn cùng Dương đại ca của nàng sống bên nhau, ta...... bị nàng làm cho cảm động .”

Đoàn Chính Trung không nói gì, nàng tiếp tục nói:“Phu quân, người cảm thấy trong hiện thực, nếu phải chờ nàng rất nhiều năm mới có thể ra khỏi thanh lâu thì nam nhân họ Dương kia có ghét bỏ nàng không?”

Đoàn Chính Trung cười có chút lạnh lẽo, nói:“Vì sao ghét bỏ? Tàn hoa bại liễu cùng thái giám, không phải rất xứng đôi sao?”

Thân thể Cầu Mộ Quân lại run lên.

Tàn hoa bại liễu......

Cầu Mộ Quân nắm chặt tấm trải giường, nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt từ trong mắt chảy xuống. Trong lời nói Đoàn Chính Trung, dường như vô ý lại như có thâm ý khác.

(1) Đây là câu thơ trong bài “Khiên Thường” (Vén quần) trong Kinh Thi – Tác giả: Khổng Tử


"Tử huệ tư ngã,

khiên thường thiệp Trăn,

tử bất ngã tư, khởi vô tha nhân,

cuồng đồng chí cuồng dã thư!

Phỏng dịch:

Chàng mà thương thiếp,

thiếp sẽ xắn quần qua sông Trăn (theo chàng),

chàng không nghĩ đến thiếp,

há không còn người khác (thương thiếp) sao?

Chàng trẻ tuổi cuồng ngông này thật khùng!





Chương 91: Lại gặp người trong cung

Editor: mèomỡ


Trong lời nói Đoàn Chính Trung, dường như vô ý lại dường như có thâm ý khác.

Một lần nữa được ngồi cùng bàn ăn cơm với hắn, nhớ lại tình hình lúc ban đầu bọn họ ăn cơm cùng nhau cảm thấy thật sự rất thú vị.

Tóc chải gọn gàng, quần áo không một nếp nhăn. Hắn ăn cơm chậm rãi, nàng nghĩ có lẽ Hoàng Thượng ăn cơm cũng giống hắn lúc này mà thôi .

Có lẽ là nàng nhìn quá lâu, Đoàn Chính Trung thật sự không chịu nổi nên ngẩng đầu nhìn nàng một cái.

Nàng cuống quít cúi đầu chuyên tâm ăn, trên mặt lại nở nụ cười.

Nhưng lúc nàng đang cười, lại nhớ tới chuyện nàng không muốn nhớ.

Tàn hoa bại liễu với thái giám, không phải rất xứng đôi sao?

Nàng không phải có ý này...... Nàng chỉ, chỉ không muốn tình yêu của nàng, tương lai của nàng và hắn cứ tiếp tục như vậy.

Nhưng từ trước đến nay nàng vẫn không đoán được tâm tư hắn. Hắn đối với nàng hình như có thay đổi, lại như không thay đổi chút nào.

Quản gia ở bên cạnh báo cáo chuyện trong phủ.

Ăn cơm cùng Đoàn Chính Trung còn có một ưu điểm, đó là có thể biết tất cả mọi việc trong phủ.

Quản gia nói:“Tuyệt Trần mấy ngày nay không chịu ăn, đã mời người đến xem, nói là điều dưỡng vài ngày sẽ tốt lên.”

Tuyệt Trần? Cầu Mộ Quân nghe tên đó thấy có chút xa lạ.

Là ai? Nghĩ đến hai chữ Tuyệt Trần, dường như rất giống tuyệt vời, giống tên ngựa, chẳng lẽ Tuyệt Trần là con ngựa? Ăn qua điểm tâm, Đoàn Chính Trung liền đi ra cửa.

Cầu Mộ Quân thấy hướng hắn đi có vẻ như không phải muốn ra ngoài, cũng không phải đến thư phòng, liền đi theo, hỏi:“Phu quân, người đi đâu vậy?”

Thái độ Đoàn Chính Trung rất ôn hòa, trả lời:“Đến chuồng ngựa, xem Tuyệt Trần.”

“Ta đi cùng với!” Cầu Mộ Quân nói. Đoàn Chính Trung gật đầu.

Cầu Mộ Quân nhìn hắn cảm thấy nói với hắn một câu được hắn đáp lại một câu thật tuyệt. Hai người cùng đi về phía chuồng ngựa. Đi được một đoạn là đến hành lang, là hành lang nàng từng ngã xuống. Lan can đã được Đoàn Chính Trung cho nâng cao lên. Bây giờ đi lên, nhớ lại mà vẫn hơi sợ.

Đầu nghĩ đến việc cũ thì tim cũng đập nhanh lên. Ngay lúc ấy, Đoàn Chính Trung lại nắm lấy tay nàng. Dường như là sợ nàng lại ngã xuống. Trong lòng Cầu Mộ Quân vui sướng không thể tả, cúi đầu cười thật tươi. Gió thổi mát mẻ, chuông gió hai bên vẫn rung rinh phát ra khúc nhạc động lòng người, tất cả đều đẹp như vậy. Nàng nhìn phía sau lưng hắn, len lén nghĩ.

“Ai --” Mộ Quân kinh hãi hét một tiếng, cả người chuẩn bị ngã xuống đất, Đoàn Chính Trung nhanh chóng kéo tay nàng, ôm nàng vào trong lòng.

“Làm sao vậy?” Ngữ khí của hắn lần đầu tiên lộ ra sốt ruột.

Cầu Mộ Quân ở trong hắn lòng đứng vững, đỏ mặt nói:“Ta không cẩn thận, giẫm lên váy.”

Đoàn Chính Trung nhíu mày dường như trách nàng không chú ý, tay đang để ở eo nàng lập tức buông ra, lại cầm thật chặt tay nàng, kéo nàng lại gần.

Cầu Mộ Quân cùng hắn tay trong tay, cúi đầu, có chút thẹn thùng lại có chút đắc ý cười.

Đi đến chuồng ngựa, Đoàn Chính Trung nhìn một con ngựa màu trắng có vẻ ủ rũ. Cầu Mộ Quân nhìn qua mấy con ngựa khác, nhưng dường như trừ màu lông thì chả có điểm nào khác nhau cả.

Nàng nhớ rõ con ngựa kia màu đỏ thẫm, nhưng màu đỏ thẫm có đến ba con, rốt cuộc là con nào?

“Phu quân, con ngựa người cưỡi lần trước đâu?” Nàng hỏi

Đoàn Chính Trung quay đầu lại nói:“Con nào?”

Hắn đã quên rồi!

Cầu Mộ Quân nhắc nhở:“Chính là con người cưỡi đến đến cảng phía Tây đó.” Chính là con chúng ta cưỡi cùng nhau đó! Trong lòng nàng lớn tiếng nói.

“Đó là ngựa trong cung.”

Trong cung? Aizz, đúng, nghĩ lại thì ngày đó hắn từ trong cung ra truy bắt thích khách.

Cầu Mộ Quân “À” một tiếng, trong lòng âm thầm tiếc nuối: Con ngựa đó là lần đầu tiên nàng được cưỡi ngựa, cũng là lần đầu tiên cùng hắn ngồi trên lưng ngựa. Nếu con ngựa kia ở Đoàn phủ thì thật tốt, coi như là kỷ niệm.

“Lão gia, ngoài cửa có người muốn gặp ngài.” Lúc này, một hạ nhân tiến lại bẩm báo.

Đoàn Chính Trung không quay đầu, hỏi:“Ai?”

Hạ nhân đáp: “Một người là tiểu công tử mấy ngày hôm trước đã tới quý phủ, một người khác thì không biết.”

Đoàn Chính Trung dừng lại, nói:“Để cho bọn họ vào đi.” Sau đó đứng lên ra khỏi chuồng ngựa. Cầu Mộ Quân đuổi theo hắn, trong lòng đoán tiểu công tử này là ai. Thật ra không cần đoán, cảm giác đầu tiên của nàng chính là Công chúa Sanh Dung. Nàng ta sao lại tới nữa? Lại muốn Đoàn Chính Trung cùng nàng đi chơi? Cầu Mộ Quân phát hiện mình lòng dạ hẹp hòi, bắt đầu không thoải mái, quả nhiên nữ nhân đều giống nhau.

Lần này trở về, Đoàn Chính Trung không đi qua hành lang dài mà chọn đường xa, cho nên khi đi đến đại sảnh, Công chúa Sanh Dung mặc một bộ nam trang cùng một công tử khác đã chờ ở trong sảnh

Cầu Mộ Quân và Đoàn Chính Trung cùng nhau đi vào. Cầu Mộ Quân nhìn thấy công tử ở bên cạnh Công chúa Sanh Dung, chỉ cảm thấy hắn ung dung đẹp đẽ quý giá, khí chất phi phàm, khẳng định là nam nhân thực sự, ngoài ra thì không có cảm giác gì khác. Lại là một người không quen.

Đoàn Chính Trung thấy hắn, dường như kinh ngạc, lập tức tiến lên nói:“Nô tài thỉnh an Thái tử.”

Cầu Mộ Quân hoảng sợ, tiến lên, cúi người nói:“Tiện thiếp bái kiến Thái tử, Công chúa.”

Thái tử vội đứng lên nói:“Đoàn tổng quản miễn lễ, nơi này cũng không phải ở trong cung, đừng nhiều cấp bậc lễ nghĩa như vậy.”

Sau đó hắn nhìn Cầu Mộ Quân nói:“Sớm nghe Sanh Dung nhắc đến Đoàn phu nhân, hôm nay được gặp quả nhiên bất phàm. Đoàn tổng quản, ngươi thật có phúc .”

Đoàn Chính Trung cúi đầu nói:“Thái tử quá khen.”

Lúc này, Công chúa Sanh Dung nhịn không được, chạy lên nói:“Đoàn thái giám, không phải ta cố ý dẫn huynh ấy đến đâu. Ta vốn muốn lén ra ngoài, nhưng bị hoàng huynh bắt gặp, huynh ấy uy hiếp ta nên ta mới bất đắc dĩ để cho huynh ấy đi theo. Thật ra huynh ấy rất nhàm chán, chơi với huynh ấy không bằng chơi với ngươi, ta vốn không muốn dẫn huynh ấy đến!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, hotaru_yuki, tngh218000, toilatoi-84
     
Có bài mới 28.04.2014, 18:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 03.10.2012, 11:38
Bài viết: 26190
Được thanks: 57825 lần
Điểm: 9.73
Có bài mới Re: [Cổ đại] Phu Quân là Thái Giám Tổng Quản - Thanh Đình - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 92: Công chúa điêu ngoa

Editor: mèomỡ


Lúc này, Công chúa Sanh Dung nhịn không được, chạy lên nói:“Đoàn thái giám, không phải ta cố ý dẫn huynh ấy đến đâu. Ta vốn muốn lén ra ngoài, nhưng bị hoàng huynh bắt gặp, huynh ấy uy hiếp ta nên ta mới bất đắc dĩ để cho huynh ấy đi theo. Thật ra huynh ấy rất nhàm chán, chơi với huynh ấy không bằng chơi với ngươi, ta vốn không muốn dẫn huynh ấy đến!”

Bởi vì lời nói của Công chúa Sanh Dung, trên mặt hai nam nhân đều có chút mất tự nhiên.

Thái tử nói:“Đoàn tổng quản đừng quá lo, thật ra ta cũng giống như Sanh Dung, ở trong cung buồn chán nên muốn ra ngoài một chút. Hôm nay vừa khéo gặp nàng nên cùng nàng đến đây.”

Đoàn Chính Trung nói:“Thái tử nói quá lời, ngài có thể quang lâm hàn xá, là phúc khí của nô tài.”

“Đoàn tổng quản mới nói quá lời. Hôm nay ta mặc thường phục, ngươi cứ coi ta như người bình thường là được rồi, nhưng đừng coi ta là Thái tử .”

Đoàn Chính Trung nói:“Nô tài không dám.”

“Thôi nha, quên đi, các ngươi nói chuyện của các ngươi, ta đi chơi cùng Đoàn phu nhân!” Công chúa Sanh Dung chịu không nổi, lớn tiếng nói, kéo Cầu Mộ Quân bước đi.

“Không cho phép đi, đợi ta rồi cùng nhau hồi cung.” Thái tử ở phía sau nói. Công chúa Sanh Dung quay đầu làm một cái mặt quỷ với hắn, kéo Cầu Mộ Quân ra cửa.

“Ta không muốn gọi ngươi Đoàn phu nhân, ta muốn gọi tên ngươi!” Sanh Dung ở phía trước sôi nổi nói. Cầu Mộ Quân đoan chính đi phía sau nàng, cười nói:“Công chúa thích là tốt rồi.”

“Vậy ngươi tên là gì?” Sanh Dung hỏi.

“Ta đã thấy cha ngươi, vẻ mặt ôn hoà, so với phụ hoàng cùng hoàng huynh ta thì tốt hơn nhiều, cũng tốt hơn Đoàn thái giám.”

Cầu Mộ Quân cười cười nghĩ rằng Công chúa thật đúng là còn nhỏ, cha nàng là bề tôi, Công chúa là con gái của quân vương, cha nàng làm sao có thể hung thần ác sát với nàng ta chứ! Nhưng mà xem ra Công chúa này thật đúng là thú vị.

Cầu Mộ Quân cười nói: “Ta ở nhà mẹ đẻ tên Cầu Mộ Quân, Công chúa gọi ta Mộ Quân là được rồi.”

Sanh Dung quay đầu lại, nói:“Vậy, Mộ Quân, ngày nào ngươi cũng có thể đi chơi phải không? Hôm hội hoa xuân ngươi có đi xem không? Ta vốn muốn chuồn đi, kết quả Tam Hoàng huynh ta bị ám sát, thiếu chút nữa mất mạng. Đoàn thái giám mang theo người lục soát khắp nơi, hại ta bị lộ lại còn dám nói ta lén lút !”

Cầu Mộ Quân nhịn không được che miệng cười cười, sau đó đáp lại:“Ta đương nhiên không thể mỗi ngày đi chơi, gần như ngày nào cũng phải ở trong phủ. Lần hội hoa xuân đó ta có đi ra ngoài, nhưng lại bị hắn bắt được.”

“Vì sao ngươi không thể ra ngoài chơi? Đoàn thái giám hắn bắt ngươi làm cái gì?” Sanh Dung chạy đến trước mặt nàng nói.

Cầu Mộ Quân cười cười, trả lời:“Bởi vì hắn không cho ta ra ngoài.”

Sanh Dung kỳ lạ nói:“Vì sao hắn không cho ngươi ra ngoài? Hơn nữa không phải hắn còn phải tiến cung sao? Ngươi thừa dịp hắn tiến cung lén chạy ra ngoài chơi là được!”

“Bởi vì...... Hắn cảm thấy vậy là không tuân thủ nữ tắc. Cho dù hắn tiến cung, hắn có thể phân phó hạ nhân không cho ta đi ra ngoài, giống như Công chúa vậy, tuy rằng Hoàng Thượng không phải lúc nào cũng nhìn người chằm chằm, nhưng cửa cung còn có rất nhiều thị vệ.” Cầu Mộ Quân trả lời.

Sanh Dung nhăn nhó mặt mày, chu môi nói:“Thì ra Đoàn thái giám cũng như vậy, ta còn nghĩ hắn rất tốt với ngươi, cái gì đều nghe lời ngươi, thì ra lại hư hỏng như vậy!”

Nhớ tới những lời trước kia cha nói cho nàng, Cầu Mộ Quân nói:“Hắn sao có thể đối tốt với ta? Chỉ sợ hận không thể bỏ ta.”

Sanh Dung kỳ lạ nói:“Vậy vì sao hắn còn chạy tới đòi ta trả trâm gài tóc cho ngươi? Ta nói, trong lúc ta vui đùa cao hứng đã cho mẫu hậu rồi, hắn còn bắt ta đi tìm mẫu hậu đòi. Hại chết người, ta thực sự phải đi đòi, kết quả mẫu hậu bảo không thấy. Ngươi biết không, bởi vì ta không đưa hắn trâm gài tóc, hắn mấy ngày không thèm để ý đến ta, cũng không chịu mang ta đi chơi!”

Cầu Mộ Quân lẳng lặng nhìn nàng, không thể tin được nói:“Công chúa nói là...... là cây trâm gài tóc hình con bướm?”

“Đúng vậy đúng vậy, đó không phải là cây trâm rất quan trọng của ngươi sao?” Sanh Dung nói.

Cầu Mộ Quân còn đắm chìm trong tin tức làm cho nàng giật mình kia, thất thần trong chốc lát mới vội nói:“Không phải, chỉ tùy tiện lấy ra, ta đã quên.”

Sanh Dung lại nhíu mày nói:“Vậy khẳng định là do Đoàn thái giám quá keo kiệt, không chịu được người khác động vào đồ của hắn!”

Cầu Mộ Quân đã không còn nghe thấy lời của nàng, toàn bộ tâm tư đều suy nghĩ chuyện cây trâm kia.

Hắn lại chạy tới đòi Công chúa...... Bởi vì ngày đó nàng tức giận, một mực đòi cây trâm kia sao?

Sau đó hắn đã mua một cây trâm khác cùng loại, còn tốt hơn cái lúc trước đưa cho nàng, nàng lại ném đi trước mặt hắn.

Khi đó, trong lòng hắn nghĩ thế nào? Có thể rất đau lòng, rất khổ sở hay không?

Nhưng hắn thật sự sẽ đau lòng khổ sở sao?

“Mộ Quân, suy nghĩ cái gì vậy, đi thôi, chúng ta qua bên kia bắt cá vàng. Hồ cá của Đoàn thái giám có rất nhiều loại cá rất đẹp!” Sanh Dung kéo nàng chạy về phía cái ao, câu nói kia làm cho Cầu Mộ Quân sửng sốt.

Bắt cá vàng nghịch......

Công chúa này ở trong cung là ai dạy vậy!

Đến bên bờ ao, Sanh Dung cởi tất cùng hài kéo ống quần lên đưa chân xuống nước, làm cho Cầu Mộ Quân nhìn mà sửng sốt .

Như vậy...... Không tốt. Trước công chúng ... ... Nàng nếu đã đi theo Công chúa có phải nên khuyên nàng ta hay không? Nhưng Công chúa sẽ nghe người ta khuyên sao? Hay nàng không có thân phận gì mà khuyên?

Đang lúc Cầu Mộ Quân đứng ở trên bờ phân vân không biết nên nói cái gì chỉ có thể quyết định đứng bên cạnh nhìn nàng, không cho nàng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, thì Công chúa đột nhiên quay đầu nói:“Mộ Quân, ngươi cũng xuống đây đi, con cá màu hồng phấn này ta không bắt được!”

Cầu Mộ Quân vội nói:“Công chúa, mấy ngày hôm trước chân ta bị thương, không thể ngâm nước, ta không thể xuống .”

Sanh Dung cũng không phải không thông tình đạt lý, nói:“À, vậy ngươi ở trên bờ đi, ta bắt lên cho ngươi nghịch!”

Cầu Mộ Quân nghe được “Xì” Một tiếng cười ra. Công chúa này thật sự là......

Đến tận buổi chiều, hạ nhân đến gọi nàng cùng Công chúa ăn cơm, Cầu Mộ Quân mới âm âm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nàng thật sự không ngờ, tinh thần của Công chúa tốt như vậy.

Nàng bắt xong cá vàng liền đặt chúng nó vào một cái bình để nghịch, đến nỗi chỉ còn lại mấy con hấp hối. Sau đó còn nói muốn đi đùa chim. Cầu Mộ Quân đau lòng đưa mấy con cá vàng xinh đẹp “Hồng nhan bạc mệnh” kia thả vào trong nước, âm thầm cầu nguyện thay chúng nó, sau đó lại phải cùng Công chúa tiếp tục chơi đùa.





Chương 93: Hôn trộm

Editor: mèomỡ


Nàng bắt xong cá vàng liền đặt chúng nó vào một cái bình để nghịch, đến nỗi chỉ còn lại mấy con hấp hối. Sau đó còn nói muốn đi đùa chim. Cầu Mộ Quân đau lòng đưa mấy con cá vàng xinh đẹp “Hồng nhan bạc mệnh” kia thả vào trong nước, âm thầm cầu nguyện thay chúng nó, sau đó lại phải tiếp tục chơi đùa cùng Công chúa.

Lần này nàng tìm vài cái lồng chim đến, đem tất cả lũ chim đặt chung vào một cái lồng, nói là muốn xem bọn nó có thể đánh nhau hay không. Vốn lũ chim này tính tình đều ôn thuần, hẳn là không có vấn đề gì, nhưng bị nàng ta chộp tới chộp lui, ép buộc nửa ngày, lồng sắt lại càng ngày càng nhỏ, có con chim anh vũ khởi xướng mổ lên đầu con chim khác. Đáng thương cho con chim màu xanh kia, phần lông xinh đẹp trên đầu bị mổ rụng mất một túm.

Cầu Mộ Quân uyển chuyển nói vài câu Sanh Dung lại làm như không nghe thấy, nàng cũng đành im miệng. Chơi cá, chơi chim xong nàng lại bóc vỏ chuối đặt ở trên đường làm cho người trong phủ không lưu ý đi qua trượt chân, nàng đứng một bên cười.

Cuối cùng, nàng nói ở trong cung người ta không để cho nàng chạm vào ngựa, nàng muốn đến chuồng ngựa cưỡi ngựa.

Cái này thì không thể được, cá chim cùng lắm là lỗi nhỏ, khiến Đoàn Chính Trung tổn thất chút tiền thôi. Nhưng ngựa sao có thể để cho nàng chạm vào. Không may bị ngã, chẳng phải xảy ra chuyện lớn sao?

Cầu Mộ Quân vừa ngăn cản, vừa nháy mắt cho hạ nhân bên cạnh đi bẩm báo cho Đoàn Chính Trung. Vẫn là Đoàn Chính Trung có cách. Lát sau, lập tức có người đến mời các nàng ăn cơm.

Không có người ngoài, Sanh Dung hoàn toàn không giống bộ dáng của một Công chúa, Thái tử dường như cũng rất hòa thuận, bốn người liền ngồi cùng bàn ăn cơm. Thái tử ở Đoàn phủ một ngày, quan hệ với Đoàn Chính Trung dường như cũng thả lỏng không ít, nói muốn uống rượu cùng hắn không say không về.

Sắc trời còn sớm, Sanh Dung ước gì ở bên ngoài chơi thêm chút nữa, ăn cơm xong lại chạy đi chơi. Cầu Mộ Quân thấy bọn họ dường như còn trò chuyện chuyện triều đình liền lẳng lặng ngồi bên cạnh không nói một câu.

Về sau Cầu Mộ Quân mới biết được vì sao Thái tử nói không say không về, bởi vì hắn biết mình sẽ không say mà hồi cung.

Hai người tửu lượng cũng thật tốt, nhưng Thái tử vẫn hơn một chút. Uống thật lâu, Đoàn Chính Trung có chút không chống đỡ được, trong khi Thái tử vẫn thanh tỉnh.

Nam nhân dường như uống rượu vào liền không ngừng được. Tuy rằng Cầu Mộ Quân vẫn lo lắng Đoàn Chính Trung uống nhiều quá, nhưng cũng chỉ có thể lén đau lòng. Quả nhiên chỉ trong chốc lát, hắn liền dựa vào trên bàn.

Đoàn Chính Trung ngã xuống, Thái tử không thể không đi, lôi kéo Sanh Dung cáo từ Cầu Mộ Quân rời khỏi Đoàn phủ

Thái tử Công chúa vừa đi, Cầu Mộ Quân vội vàng sai người dìu Đoàn Chính Trung trở về phòng, đặt lên trên giường.

Nhìn hắn chắc sẽ không tỉnh lại ngay được, Cầu Mộ Quân sai người đi lấy nước, muốn lau mặt giúp hắn rồi mới để cho hắn ngủ.

Cầm khăn đã nhúm qua nước, sắp sửa chạm được vào mặt hắn, nàng nhìn lông mi hắn, mắt hắn, nhưng lại thất thần, tay đặt ở phía trên mặt hắn thật lâu cũng không hạ xuống.

Chưa bao giờ nhìn kĩ hắn như vậy, có thể không kiêng nể gì mà nhìn hắn. Cho dù trong lòng nàng, đã sớm khắc sâu bộ dáng của hắn. Phu quân...... Phu quân......

Hắn cho nàng gọi hắn là phu quân, nàng vẫn cảm thấy mình chưa phải là thê tử của hắn. Chậm rãi buông tay, đem khăn mặt chạm vào trên mặt hắn. Bàn tay lướt qua mặt hắn, cảm giác ấm áp như vậy khiến nàng không muốn rời đi.

Cuối cùng nàng buông khăn mặt, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mặt hắn, sau đó là bàn tay, lòng bàn tay, đến khi cả bàn tay nàng toàn bộ chạm vào mặt hắn, cảm giác khuôn mặt mềm mại lại góc cạnh rõ ràng.

Nàng khẽ vuốt mặt hắn, sau đó cúi người hôn nhẹ lên môi hắn.

Chỉ như chuồn chuồn lướt nước, chỉ dám đụng vào một chút thôi nàng vội ngẩng đầu giống như sợ bị hắn phát hiện, đỏ bừng mặt, tay cũng kinh sợ rời khỏi mặt hắn.

Lúc này, ngoài cửa có người nói:“Lão gia, bên ưng tổ truyền tin tức đến.” Chỉ thấy Đoàn Chính Trung mở mắt ra, từ trên giường ngồi dậy, đi tới cửa.

Chỉ chốc lát sau, hắn dùng vẻ mặt vô cùng bình tĩnh đi tới bên giường. Màu đỏ trên mặt Cầu Mộ Quân đã kéo dài đến tận bên tai, cắn môi, từ trên giường đứng lên đi về phía cửa. Đoàn Chính Trung giữ nàng lại. “Đi đâu?”

“Người giả vờ!” Cầu Mộ Quân muốn đẩy hắn ra, lại không hiệu quả.

Đoàn Chính Trung nói:“Ta chỉ muốn lừa Thái tử.”

Cầu Mộ Quân vẫn đẩy hắn, tức giận nói:“Ta quản người lừa ai, dù sao cuối cùng vẫn là người gạt ta!” Đoàn Chính Trung đột nhiên kéo nàng vào trong lòng, hôn nàng.

Khi nụ hôn chấm dứt, trên mặt Cầu Mộ Quân đã không còn chút tức giận nào nữa, cũng không nói gì cúi đầu đỏ mặt. Đoàn Chính Trung nâng khuôn mặt nàng lên, để cho nàng tựa vào trước ngực mình.

“Thân thể Hoàng Thượng ngày càng sa sút, Thái tử nghe được tin tức ngôi vị Thái tử có thể sẽ có biến, nên muốn mượn sức ta trợ giúp hắn thuận lợi đi lên hoàng vị.” Hắn nói.

Cầu Mộ Quân nâng tay lên nhẹ vỗ về y bào thêu hoa văn trước ngực hắn, dịu dàng nói:“Người không muốn giúp hắn?”

Đoàn Chính Trung nói:“Lúc này là thời điểm phải cẩn thận nhất, huống hồ thân thể Hoàng Thượng luôn luôn không tốt cũng không nhất định sẽ lập tức băng hà, vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.”

Thật ra Cầu Mộ Quân hoàn toàn không nghe vào chút nào. Chỉ đỏ mặt nằm ở trong lòng hắn nghe tim hắn đập. Đoàn Chính Trung nâng tay vuốt ve cái gáy trắng như tuyết của nàng, ngậm vành tai của nàng. Cầu Mộ Quân co rụt vào trong lòng hắn, hít sâu một hơi. Hắn ôm lấy nàng, đi đến bên giường, đặt nàng ở trên giường, lại lập tức hôn lên môi nàng.

Thật ra, nàng muốn nói chuyện cùng hắn một lát, hỏi hắn nhiều chuyện hơn một chút. Ví dụ như rốt cuộc hắn có yêu nàng không, còn có...... Nhưng mà hành động của hắn đã khiến nàng không thể tự hỏi. Hắn hôn môi của nàng, mặt của nàng, cổ nàng, sau đó cởi quần áo của nàng. Hô hấp của nàng bắt đầu dồn dập, muốn nhìn hắn lại không dám nhìn.

“Mộ Quân......” Hắn nhẹ nhàng gọi.

Nàng mở mắt ra thấy được khuôn mặt dịu dàng của hắn, cùng với bóng của nàng phản chiếu trong đôi mắt đen như mực kia

“Ngươi có chuyện lừa ta, phải không?” Ngữ khí vẫn dịu dàng như cũ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Yến My về bài viết trên: Kim Sang, antunhi, conmeoconmeo, hotaru_yuki, tngh218000
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bhoakl, Chính Tuyết, Huongsehun, luhan92, Mạn Yên, NgọcHạnh14902107, thuytinhden750 và 220 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

6 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

7 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

14 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149



Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.