Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy

 
Có bài mới 22.04.2014, 09:54
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 34
Chương 40: CON ĐÃ YÊU CÔ ẤY



- Cái . . . . .  cái . . . . . . . cái gì? Tiêu Hàn con đừng nên nói lung tung? – Mẹ Tiêu cho là anh còn yêu Tống Hương Ngưng, mới nói như vậy – Con phải nhớ, ban đầu là do cô ấy có người đàn ông khác, không phải là con nói ra sao, chẳng có gì oan uổng ở đây cả.

Bà đều rất hi vọng điều Tiêu Hàn nói là thật, thế nhưng năm đó chính Tống Hương Ngưng đã thừa nhận, cũng không có ai vu oan cô, đây mới là đều làm cho bà lo lắng nhất.

- Không phải vậy! - Tiêu Hàn hét lớn - Ban đầu là con ép cô ấy ly hôn, cho nên con và cô ấy mới hợp sức nói dối. Cô ấy không có người đàn ông nào bên ngoài cả.

- Cái gì? – trái tim mẹ Tiêu bị lời nói kia làm cho chấn động, bà vội vàng đi tới trước mặt Tiêu Hàn, lắc vai anh hỏi lớn – con nhanh giải thích mọi chuyện cho mẹ đi, đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?

Tiêu Hàn mặc cho mẹ Tiêu lắc mình, đợi đến khi mẹ Tiêu bình tỉnh hơn, mệt mỏi ngồi xuống bàn, anh mới nhẹ nhàng nói - Mẹ, trước tiên mẹ nên bình tĩnh lại, kế tiếp dù bị chuyện gì con mong mẹ cũng đừng chân động quá.

Anh thấy cần phải nói một vòng cho mẹ Tiêu chuẩn bị tâm lý.

Ý thức được chuyện kế tiếp Tiêu Hàn nói sẽ rất nghiêm trọng, mẹ Tiêu sửng sốt một chút, một lát sau, bà mới nhìn thẳng vào Tiêu Hàn lên tiếng:

- Con nói đi, mẹ chịu được.

Nhìn bộ dạng thấy chết không sờn của mẹ Tiêu, trong lòng Tiêu Hàn rất không là tư vị, nhưng anh cảm thấy thật sự nếu không nói rõ với bà ngọn nguồn chuyện năm đó, bà sẽ không có biện pháp tha thứ cho Tống Hương Ngưng, như thế khẳng định Tống Hương Ngưng và Tiểu Xuyên sẽ không thể thường xuyên gặp mặt. Nghĩ đến đây, anh cảm thấy nhất định phải nói.

- Mẹ có biết lý do vì sao con với Tống Hương Ngưng lập tức kết hôn không ạ? - Tiêu Hàn giống như bắt đầu kể một câu chuyện xưa, anh không nhìn về phía mẹ Tiêu, ánh mắt vẫn nhìn ra cảnh sắc ngoài cửa sổ.

- Năm đó không phải là bởi vì Hương Ngưng có con, hai người không muốn làm cho chuyện trở nên khó coi, mới quyết định kết hôn nhanh chóng sao? – Mẹ Tiêu cố gắng nhớ lại tình huống năm đó.

Tiêu Hàn gật đầu một cái

- Đúng vậy ạ, chỉ là đây thật ra mà nói chỉ là một nguyên nhân phụ. - Thấy mẹ Tiêu vẫn nhìn anh, anh lại tiếp tục nói - Thật ra thì nguyên nhân quan trọng hơn chính là vì con là người đàn ông đầu tiên của cô ấy, mà trước kia, chuyện này con không nói cho ai biết.

- Cái gì? – mẹ Tiêu thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình –Thật ra là có xảy ra chuyện gì?

Bà sắp bị anh cùng Tống Hương Ngưng làm cho điên rồi.

- Chuyện là như vầy. - Tiêu Hàn đã nổ lực nhớ lại chuyện nguyên do - Năm đó công ty con tổ chức bữa tiệc chúc mừng? Lúc ấy con và cô ấy cùng uống say, say rượu đến độ đánh mất đi lý trí, đã làm ra chuyện đó. Thời điểm chúng con xem như không ai nợ ai, chỉ là sau đó cô lấy lại mang thai, con nghĩ muốn cùng cô ấy đi phá thai như vậy sẽ nhanh chóng hơn, nhưng cô ấy sống chết cũng không chịu, mà con càng thêm không chịu để cho đứa bé của con gọi người khác làm ba, cho nên mới nói với cô ấy nếu muốn sinh con thì hãy kết hôn với con, đợi cô ấy sinh xong thì phải ly hôn, nhưng đứa bé thuộc về nhà họ Tiêu.

Anh tận lực đem câu chuyện hời hợt của mình kể ra, trong lời nói vẫn không che giấu được đau thương.

Mẹ Tiêu không nghĩ tới chuyện ngọn nguồn lại là như vậy, cũng nghĩ đến chính mình trách lầm Tống Hương Ngưng, trong khoảng thời gian ngắn hỏa khí toàn bộ lên tới đầu

- Con, cái thằng con bất hiếu này, làm sao con có thể đối đãi với Hương Ngưng như vậy? Làm sao con có thể đối đãi Tiểu Xuyên như vậy? Con có thể nói người ta giết đi con của mình sao?

Bà càng nói càng tức, đưa tay lên định đánh vào mặt Tiêu Hàn, nhưng khi nhìn vào mặt đứa con trai duy nhất của mình, ba lại không nở ra tay, cuối cùng không cũng thể làm gì được.

Tiêu Hàn nhìn mẹ đau lòng, nội tâm áy náy càng thêm sâu

- Mẹ, con biết rõ chuyện này là sai lầm của con, cho nên, mẹ muốn nói thì cứ nói, mẹ muốn trách thì cứ trách. Chuyện này Hương Ngưng không có quan hệ, cho nên xin mẹ không nên ngăn trở cô ấy và Tiểu Xuyên gặp mặt.

Anh tin tưởng mẹ mình là người thấu tình đạt lý, tin tưởng bà sẽ nghe lời anh, nhất định sẽ không gây khó khăn cho Tống Hương Ngưng nữa.

Mẹ Tiêu nhìn Tiêu Hàn một lúc lâu mới nói

- Hiện tại mẹ làm sao có thể ngăn cản cô ấy đây? Ban đầu cho là Hương Ngưng sai, cho nên mới không để cho cô và Tiểu Xuyên gặp mặt, hiện tại biết mình đã hiểu lầm cô, chẳng còn lý do gì để căn ngản nữa.

Suy nghĩ một chút cũng tốt, Tiểu Xuyên rốt cuộc cũng đã nhận lại mẹ ruột của mình.

Tiêu Hàn đối với phản ứng của mẹ Tiêu rất là hài lòng

- Mẹ, con biết mẹ sẽ hiểu ý con mà.

Nói xong anh không khỏi nghĩ đến tình cảnh Tống Hương Ngưng và Tiểu Xuyên bên nhau, lập tức liền bật cười.

Mẹ Tiêu không biết anh đang cười cái gì,

- Tiểu tử thúi, đang cười cái gì - Lại nghĩ tới Tống Hương Ngưng - Đúng rồi, vậy mẹ hỏi con, bây giờ con đối với Hương Ngưng có cảm giác rồi à?

Bà còn hi vọng cô ấy sẽ lại đảm đương trở lại vị trí con dâu nhà họ Tiêu, không để cho Tiêu Hàn cô đơn.

- Mẹ, đừng nghĩ gì xa ạ? - Tiêu Hàn làm sao không hiểu mẹ Tiêu đang muốn nói gì, chỉ là cố giả bộ ngu - Hương Ngưng chỉ là mẹ của Tiểu Xuyên, không hơn.

Anh không biết thời điểm anh nói lời này, ánh mắt anh chợt lóe sáng, mà tất cả đều bị mẹ Tiêu thu vào đáy mắt.

- Bây giờ là như vậy? – mẹ Tiêu không tin lời anh nói – Con nói trước kia con không thích cô ấy, cái đó thì mẹ tin, còn bây giờ. . . .  Con xem sắc mặt mình đi là sẽ rõ.

Nói xong bà còn lấy cái gương nhỏ bên cạnh đưa cho anh.

Tiêu Hàn biết mình chẳng thể nào qua mặt mẹ mình, không thể làm gì khác hơn là nói:

- Mẹ, thật ra thì con cũng không biết con đây là có ý gì với cô ấy, ba năm trước đây, con thấy cô ấy đến công ty đưa canh cho mình lại bị Thường Tiểu Nguyệt khinh thường, liền lên tiếng bên vực cô ấy; còn bây giờ, nghe được mẹ không ngừng trách mắng cô ấy, con lại cảm thấy rất đau lòng, cho nên mới nói ra ngọn nguồn mọi chuyện. Con cũng chẳng biết lòng mình đang như thế nào nữa.

Anh đưa một bộ mặt đây khó xử nhìn mẹ mình.

Mẹ Tiêu nhìn vẻ mặt của Tiêu Hàn, lập tức liền bật cười

- Đứa ngốc, con yêu cô ấy rồi.

- Con yêu Hương Ngưng? - Tiêu Hàn khó tiếp thu cái định nghĩ này.

Mẹ Tiêu gật đầu

- Con nói xem, bình thường con làm việc hay nghỉ ngơi đều không bao giờ ngẩn người như thế, thỉnh thoảng bóng dáng cô ấy thoáng qua trong đầu con?

Tiêu Hàn suy nghĩ một chút, đàng hoàng gật đầu

- Đây chính là . . .  . .  Mà thôi không cần nói, con chính là đang yêu cô ấy. Nhanh lên một chút đưa Tiểu Xuyên đi dẫn mẹ nó về đây, nếu không đợi cô ấy cùng người kia kết hôn, con có hối hận cũng không kịp. - Mẹ Tiêu thúc giục

- Người kia? - Tiêu Hàn chợt thoáng qua một cỗ dự cảm xấu - Mẹ, mẹ đang nói đến ai vậy ạ?

Lúc này mẹ Tiêu biết Tiêu Hàn còn không chuyện biết Tống Hương Ngưng đã có bạn trai, suy nghĩ một chút quyết định sẽ nói cho anh biết

- Hương Ngưng có bạn trai mới rồi, cái người đàn ông kia còn thật sự rất yêu cô – Bà nói ra những điều chính mắt mình nhìn thấy.

Tiêu Hàn vốn đang tràn đầy lòng tin vào tình cảm của mình, nghe xong lời mẹ Tiêu nói lòng có chút mất mát

- Cô ấy có bạn trai rồi? - Thấy mẹ Tiêu gật đầu một cái, lại tiếp tục nói - Vậy con không nên quấy rầy cuộc sống của cô ấy mới đúng.

- Ơ, Con lại nói lảm nhảm cái gì đó, dĩ nhiên không được rồi. Có bạn trai thì thế nào? Cũng không phải là đã kết hôn, con nên cho chính mình một cơ hội cạnh tranh công bằng, nếu Hương Ngưng thật không yêu con nữa thì mới rút lui. Chỉ là mẹ nhìn vào ánh mắt con bé liền biết con bé vẫn rất yêu con. - Me Tiêu cho Tiêu Hàn biết; muốn giúp con có thêm niềm tin.

- Có thật không ạ? Cô ấy yêu con ạ? -Tiêu Hàn như một đứa bé vừa mới biết yêu, gương mặt mừng rỡ hỏi.

Mẹ Tiêu gật đầu

- Tin tưởng vào mẹ của con đi

- Dạ. . . . . . . - Tiêu Hàn rốt cuộc cũng cười, đang định còn nói gì đó, nhưng chuông điện thoại di động chợt vang lên, là một số xa lạ

- Alo . . . . .

- Đúng vậy. . . . . .

- Có thật không? Lúc nào thì đi? . . . . . .

- Được, được, gặp lại sau.


Nói xong, anh nhanh chóng cúp điện thoại, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười và hưng phấn hiếm có.

Mẹ Tiêu nhìn Tiêu Hàn vui mừng như thế, không nhịn được hỏi:

- Điện thoại của ai vậy, nhìn ra còn rất vui à nha

- Là của Hương Ngưng ạ, cô ấy muốn con dẫn Tiểu Xuyên ra gặp co ấy ạ

Tiêu Hàn không chút nào che giấu sự hưng phấn của mình.

- Thật? Vậy con mau chuẩn bị đi, rồi thì dẫn Tiểu Xuyên đi

Mẹ Tiêu cũng lộ ra vẻ mặt tươi cười.

Tiêu Hàn gật đầu một cái, trực tiếp đi thẳng đến trước mặt Tiểu Xuyên

- Tiểu Xuyên, ba dẫn con đi chơi có được hay không?

Tiêu Vũ Xuyên đang xem TV vui vẻ nói:

- Dạ được ạ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.04.2014, 11:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 29
Chương 41: ANH ĐÃ THỰC SỰ YÊU EM

*****


Khi Tiêu Hàn dẫn theo Tiêu Vũ Xuyên đến nơi mà anh và Tống Hương Ngưng đã hẹn trước, Tống Hương Ngưng đã sớm ngồi ở đó đợi. Tiêu Hàn nhìn đồng hồ trên tay một chút, biết mình không có tới trễ, mà chỉ là Tống Hương Ngưng đến sớm, mới dắt theo Tiêu Vũ Xuyên vội vàng đi về phía cô.

- Tới sớm như vậy sao? - Tiêu Hàn cố tỏ ra thoải mái khi hỏi, sau đó anh xoay người lại hỏi Tiêu Vũ Xuyên - Tiểu Xuyên, con nhận ra cô ấy không?

- Con biết ạ - Tiêu Vũ Xuyên cười đến rất vui vẻ - Mấy hôm trước dì đã cùng con chơi banh ạ.

Lúc trước khi không biết bé là con trai của mình, Tống Hương Ngưng cảm thấy bé gọi cô một tiếng “dì” đã làm cô rất vui vẻ, nhưng bây giờ biết bé chính là con trai của mình, lại nghe tiếng gọi “dì” kia, lòng cô chẳng có chút cảm xúc nào. Chỉ là cô vẫn cười nắm tay của Tiêu Vũ Xuyên, nói:

- Tiểu Xuyên, chúng ta lại gặp nhau rồi.

Hiển nhiên Tiêu Vũ Xuyên cho là Tiêu Hàn bé ra ngoài chơi, lại vô tình gặp dì nên muốn mời dì chơi chung

- Dì, chúng ta cùng chơi được không, nhưng chơi cái gì bây giờ? Con không có mang theo banh ạ. . . . . . – bé vẫn còn trong sự phiền não vì đi gấp quá không có mang theo gì để chơi cả.

- Tiểu Xuyên - Tiêu Hàn nói – hôm nay ba không dẫn con đến đây chơi.

Vừa nghe đến không thể chơi, Tiêu Vũ Xuyên liền bĩu môi

- Ba, tại sao không thể chơi ạ? Ở nhà ba mới nói dẫn con ra ngoài chơi mà? Hiện tại lại có dì ở đây, thì ba bảo không có con chơi là sao? – Bé càng nói càng mất hứng, cuối cùng chuyển sang Tống Hương Ngưng – Dì, dì có muốn chơi cùng Tiểu Xuyên không?

- Dì . . . . . - Tống Hương Ngưng nhìn gương mặt đầy vui vẻ của Tiêu Vũ Xuyên, thật sự không biết nên nói gì, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là nhìn về phía Tiêu Hàn, cầu cứu anh.

- Tiểu Xuyên! - Tiêu Hàn ít khi nghiêm khắc với Tiêu Vũ Xuyên - Ba nói rồi, lần này không phải ra ngoài chơi, mà có chuyện quan trọng hơn cần nói với con.

- Anh đừng nói lung tung gì với con cả. - Tống Hương Ngưng vội vàng lên tiếng nói.

Tiêu Hàn nhìn Tống Hương Ngưng một cái, không nói gì.

- Có chuyện gì ạ? - Tiêu Vũ Xuyên nghe đến mình không được chơi vì có chuyện quan trọng hơn, liền cảm thấy hứng thú hỏi, mặc dù chính bé cũng không biết là chuyện gì – Dì ơi! Dì có biết chuyện gì không?

- Tiểu Xuyên, từ nay không được gọi là dì nữa - Tiêu Hàn nói rõ – Phải gọi là mẹ.

Tống Hương Ngưng vốn muốn ngăn cản Tiêu Hàn nói ra, nhưng tất cả đều xảy ra được đột ngột, cho tới cô cũng không kịp phản ứng. Cô vốn muốn bồi dưỡng tình cảm với Tiêu Vũ Xuyên trước, đợi đến khi thời cơ chính muồi rồi mới nói, nhưng bây giờ, đã không kịp rồi.

- Mẹ? - Tiêu Vũ Xuyên đối với cái danh từ này hết sức xa lạ, đến phát âm còn không chính xác – Dì là mẹ con?

Tống Hương Ngưng nhìn Tiêu Vũ Xuyên, thật lâu sau mới gật đầu một cái, coi như là thừa nhận.

Tiêu Hàn thấy chuyện đã giải quyết xong rồi, cái gì cũng không cần che giấu nữa:

- Cho nên, từ bây giờ Tiểu Xuyên có thể thoải mái chơi với cô, chỉ là không thể gọi cô là dì nữa mà phải gọi cô là mẹ.

Tiêu Vũ Xuyên rất ít thấy gương mặt nghiêm túc của Tiêu Hàn, không thể làm gì khác hơn là gật đầu một cái.

- Vậy. . . . . . Tiểu Xuyên, con bây giờ gọi một tiếng mẹ được không? - Tống Hương Ngưng tràn đầy mong đợi hỏi.

Dù sao Tiêu Vũ Xuyên vẫn chỉ là đứa bé, Tống Hương Ngưng vừa nói, bé liền nghe theo

- Mẹ!

Thậm chí khi bé gọi còn kèm theo một nụ cười sảng khoái.

Tống Hương Ngưng nghe được, nước mắt lập tức chảy ra

- Tốt, tốt! Tiểu Xuyên, gọi một tiếng nữa đi.

- Mẹ!

- Gọi một tiếng nữa được không?

- Mẹ!

- Gọi nữa đi.

- Mẹ . . . . .  mẹ . . . . . . mẹ . .. . . . . .

. . . . . .

Có lẽ là ý thức được mình có phần điểm luống cuống, cuối cùng Tống Hương Ngưng không bảo cho Tiêu Vũ Xuyên gọi nữa, mà kích nhìn Tiêu Hàn

- Tiêu Hàn, cám ơn anh, cám ơn anh đã cho em nhìn lại Tiểu Xuyên

Tiêu Hàn nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tống Hương Ngưng, đau lòng nói

- Không có việc gì, Tiểu Xuyên vốn chính là con trai của em, huống chi anh nhớ lúc đó đã nói sẽ để cho em nhận lại Tiểu Xuyên, cho nên, em không cần phải thấy mang ơn anh.

Tống Hương Ngưng biết nói cái gì đi nữa cũng là uổng công, không thể làm gì khác hơn là im lặng, chỉ nhìn Tiêu Hàn cười một cái.

- Mẹ, mẹ có thể chơi với con không? – Tiêu Vũ Xuyên ngồi bên cạnh không quen với cái không khí vừa nặng nề vừa buồn chán như thế này, liền mở miệng hỏi.

Tống Hương Ngưng cưng chiều nhìn bé:

- Đương nhiên có thể, Tiểu Xuyên muốn chơi cái gì, chỉ cần nói với mẹ, mẹ sẽ dẫn con đi chơi.

- Được ạ - Tiêu Vũ Xuyên đối với câu trả lời của Tống Hương Ngưng rất là hài lòng - Bình thường ba cũng không có thời gian chơi với con, bà nội và dì lại không chơi với con, con buồn lắm.

- Tiểu Xuyên, dì ấy không đối xử tốt với con sao? - Tống Hương Ngưng đột nhiên nhớ đến chuyện Thường Tiểu Nguyệt và Tiêu Hàn đã kết hôn, cô không biết Thường Tiểu Nguyệt có vì ghét cô mà trút giận lên Tiểu Xuyên hay không.

Tiêu Vũ Xuyên bị hỏi đúng chỗ ngứa liền hướng về Tống Hương Ngưng tố cáo:

- Mẹ, dì ấy đã một lần đánh con

- Cái gì? - Tống Hương Ngưng không nghĩ tới Thường Tiểu Nguyệt sẽ ác tâm như vậy, cô chuyển sang Tiêu Hàn chứng thực - Tiêu Hàn, chuyện đó là thực sao?

Cô rất hi vọng những gì Tiểu Xuyên nó là sai sự thật.

Tiêu Hàn nhìn Tống Hương Ngưng, không nói gì.

Tống Hương Ngưng cho anh cam chịu

- Tại sao cô ta có thể nhẫn tâm như vậy? Tiểu Xuyên mới hơn ba tuổi, Tiểu Xuyên có thể làm gì khiến cô ta giận đến phải đánh Tiểu Xuyên? - Thật vất vả ngăn lại những giọt nước mắt vì nghe lời Tiểu Xuyên mà muốn rơi xuống.

- Hương Ngưng, mọi chuyện đã qua rồi, anh và Thường Tiểu Nguyệt đã ly hôn. - Tiêu Hàn an ủi cô - Sau này sẽ không có ai có thể động đến Tiểu Xuyên nữa, càng không ai dám đánh con.

Nghe được tin tức anh và Thường Tiểu Nguyệt đã ly hôn, rất bất ngờ:

- Tại sao anh lại cùng cô ấy ly hôn? Anh chỉ cần nói cô ấy không đánh Tiểu Xuyên là được, không cần phải cùng cô ta ly hôn.

Nếu như bởi vì Thường Tiểu Nguyệt đánh Tiểu Xuyên mà ly hôn, Tống Hương Ngưng lại đột nhiên cảm thấy đáng thương cho Thường Tiểu Nguyệt.

Tiêu Hàn lắc đầu một cái

- Không chỉ là bởi vì cô ta đánh Tiểu Xuyên, mà bởi vì cái này. – Anh nói xong lấy từ trong ngực ra hai tấm ảnh mà hôm nay anh nhận được – Em cũng biết, nhà họ Tiêu tuyệt đối sẽ không chứa chấp loại con dâu như thế này.

Tống Hương Ngưng nhìn tấm hình một chút, biết tại sao Tiêu Hàn lại đột ngột ly hôn với Thường Tiểu Nguyệt. Lại nghĩ tới tất cả những chuyện của mình trong quá khứ, liền có điểm giễu cợt nói:

- Thật buồn cười, ba năm trước đây chúng ta là nói dối, không ngờ ba năm sau, quả thật lại có chuyện này thật.

- Ba năm trước đây, thật sự là rất xin lỗi em - Tiêu Hàn luôn có cảm giác mình đối với Tống Hương Ngưng tồn tại quá nhiều thiếu xót - có lẽ, ba năm trước đây, chúng ta không nên ly hôn.

Anh có chút dò xét nói.

Tống Hương Ngưng lại lắc đầu

- Không, chúng ta là nói dối, để có thể sinh Tiểu Xuyên ra, nay mọi chuyện chỉ là quá khứ mà thôi. Tất cả đã kết thúc. – Cô không muốn thừa nhận lúc nghe Tiêu Hàn nói như thế, trong nội tâm sâu thẵm dâng lên một tia vui vẻ.

- Nhưng, ba năm trước đây nếu như chúng ta không ly hôn, hiện tại mọi chuyện cũng sẽ không hỗn loạn như vậy. - Tiêu Hàn tiếp tục nói.

Tống Hương Ngưng lại như cũ lắc đầu

- Không, không có tình yêu, hôn nhân chắc là sẽ không lâu dài. Ba năm trước đây  anh căn bản là không yêu em nên không thể nói thế.

Sau đó cô nhìn đồng hồ, cảm thấy nên đã đến giờ phải về, liền nói vài lời tạm biệt hai cha con. Sau đó xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng Tống Hương Ngưng một mình rời đi, Tiêu Hàn rơi vào trầm tư . . . .

Ba năm trước đây, anh đối với em không phải là tình yêu? Còn hiện tại, anh đã thực sự yêu em.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.04.2014, 11:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 33
Chương 42: NGÃ BÀI

*****


Sau khi Thường Tiểu Nguyệt rời khỏi nhà họ Tiêu, cô đã trở về căn nhà nhỏ mà ban đầu mình sống. Cô để hành lý xuống, ngồi trên ghế sa lon, một mình rơi vào trầm tư.

Không nghĩ tới, chỉ trong vòng một ngày vận mệnh của mình lại có nhiều thay đổi như vậy. Đầu tiên là đánh Tiểu Xuyên để bị mẹ Tiêu và Tiêu Hàn phát hiện; tiếp theo là ở "Lam Điều" gặp Lăng Lạc, một người đàn ông kỳ quái, khiến cho cô đã làm những chuyện mà đến cô cũng chẳng thể tin nổi; sau đó bị Lăng Lạc uy hiếp, cô không chịu để mình bị uy hiếp, không nghĩ tới anh lập tức đem sấp hình đó chuyển phát cho Tiêu Hàn; cuối cùng Tiêu Hàn trực tiếp cùng cô ly hôn. Những chuyện đã xảy ra trong hai ngày nay, thật sự khiến cho người ta rất khó tiếp thu.

Lăng Lạc, đúng là một người đàn ông kỳ quái, cô có cảm giác anh rất quen thuộc, giống như đã gặp qua anh ở đâu đó, nhưng là nơi nào thì cô không nghĩ ra, không thể nào nhớ nổi, càng muốn nhớ, đầu của cô càng đau.

"Lam Điều", đúng, "Lam Điều"! Hiện tại đi đến đó, có thể sẽ gặp lại anh ta! Thường Tiểu Nguyệt nghĩ tới, vội vàng xốc túi xách lên, đóng cửa lại, đi đến “Lam Điều”.

- Em đến rồi sao? - Thường Tiểu Nguyệt vừa đi vào quầy rượu, đã thấy Lăng Lạc ngồi ở một góc khuất, vì vậy vội vàng đi đến.

Thường Tiểu Nguyệt nhìn anh

- Hiện tại chúng tôi đã ly hôn rồi. Anh vui mừng chưa? – Vẻ mặt cô khinh bỉ nói.

Lăng Lạc không có đem vẻ khinh bỉ của cô để ở trong mắt, tiếp tục nói:

- Đã đến rồi thì đừng đứng đây nói chuyện, đến đây, ngồi một chút! – Anh đi đến ngồi lại chiếc ghế của mình nơi quầy bar.

Lần này Thường Tiểu Nguyệt ngoài ý muốn thuận theo anh, đi tới quầy rượu, kêu một ly bia, uống một hơi cạn sạch

- Anh biết tôi đúng không?

Lăng Lạc cười khẽ

- Đúng vậy, anh chẳng những biết em, em cũng biết anh nữa kia mà. Nhưng nếu như mà anh không chủ động xuất hiện, em sẽ không tìm được anh đâu, cho nên anh là người tốt thì phải làm người tốt đến cùng, chủ động xuất hiện trước mặt em...!

Nói xong Lăng Lạc còn dùng hai đầu ngón tay chọc chọc vào tay mình, cố làm ra vẻ đáng yêu.

- Anh thật sự là ai? - Thường Tiểu Nguyệt chỉ biết anh không phải bình thường người, hơn nữa, cô cơ hồ có thể xác định, anh cùng cô trước đây từng có một quan hệ nào đó rất thân mật, chỉ là cô không nhớ nổi chuyện đó mà thôi.

- Em muốn hỏi anh chuyện này sao? - Lăng Lạc không đáp hỏi ngược lại - Anh đã nói rồi, anh tên là Lăng Lạc.

Thường Tiểu Nguyệt còn gọi thêm một ly bia, lần nữa uống một hơi cạn sạch

- Anh biết tôi không phải muốn hỏi cái này mà

- Vậy em muốn hỏi cái gì? - Lăng Lạc cố ý giả bộ ngu – Em đừng nói là em nghĩ anh và cái người cùng em quan hệ đêm hôm đó là khác nhau nhé? Tại sao em còn hỏi câu hỏi này.

Trên mặt anh vốn đang là nụ cười vui vẻ nhưng nó cũng dần dần biến mất.

- Trước đây chúng ta có biết nhau hay không? - Thường Tiểu Nguyệt càng ngày càng hoài nghi, cô không cho là một người không quen biết lại vô duyên vô cớ tới chia rẽ gia đình của cô như vậy.

- Tiểu Nguyệt - Lăng Lạc vẫn không trả lời vấn đề của cô, mà lại hỏi  - Năm nay em hai mươi tám tuổi phải không?

Thường Tiểu Nguyệt nhìn anh một cái, thật lâu sau mới gật đầu.

- Đại khái là đã tám năm rồi - Lăng Lạc lầm bầm lầu bầu.

Thường Tiểu Nguyệt thính tai lập tức hỏi:

- Cái gì mà đã tám năm?

Cô càng ngày càng xác định, cô và Lăng Lạc đã có quen biết từ trước, nhưng tại sao cô không có ấn tượng, cô cũng rất mơ hồ về chuyện này?.

Lăng Lạc lắc đầu một cái, vừa cười hỏi:

- Tiểu Nguyệt, em còn nhớ những chuyện lúc em mười tám tuổi không?

- Dĩ nhiên tôi nhớ, lúc tôi mười tám tuổi, tôi . . . . . . - Thường Tiểu Nguyệt còn muốn nói tiếp những chuyện gì đó, nhưng cô lại phát hiện, chuyện khi mình mười tám tuổi, dường như có vài chuyện không thể nhớ nổi.

- Em nói một chút đi, xem một chút tuổi mười tám của em đã xảy ra chuyện gì? - Lăng Lạc kích động lắc vai Thường Tiểu Nguyệt.

Thường Tiểu Nguyệt mặc cho anh lắc, tự mình lọt vào trong khủng hoảng

- Tại sao, chuyện này là chuyện gì? Tại sao những chuyện xảy ra trong năm tôi mười tám tuổi, hoàn toàn không nhớ được gì?

Lăng Lạc đại khái xác nhận Thường Tiểu Nguyệt đúng là không nhớ được những chuyện của mình xảy ra ở tuổi mười tám, giọng nói thoáng hòa hoãn một chút

- Không nhớ gì cả đúng không?

- Anh biết chuyện gì đó đúng không? - Thường Tiểu Nguyệt nhìn sang Lăng Lạc – Anh nhất định biết mười tám tuổi tôi gặp chuyện gì đúng không?

Lăng Lạc không nói gì, cũng không có nhìn cô.

Thường Tiểu Nguyệt càng thêm xác định ý nghĩ của mình

- Anh mau nói cho tôi biết đi, tại sao trong trí nhớ của tôi lại không tìm ra những chuyện năm tôi mười tám tuổi?

Cô càng ngày càng nhanh nóng nảy, cuối cùng đổi thành cô dùng sức lắc hai vai của anh.

- Tiểu Nguyệt, em nên tỉnh táo lại. - Lăng Lạc an ủi cô nói - Vậy em có nhớ những chuyện xảy ra khi em mười bảy tuổi không?

Thường Tiểu Nguyệt gật đầu

- Nhớ rất rõ.

Tiếp theo cô liền chậm rãi nói qua những gì đã xảy ra trong năm mười bảy tuổi của mình.

Lăng Lạc ngồi bên cạnh chăm chú lắng nghe, mày nhíu càng ngày càng chặt, nghe được một lúc, anh không kịp đợi Thường Tiểu Nguyệt kể xong câu chuyện trong "Trí nhớ" của mình, ngắt lời nói:

- Tiểu Nguyệt, những chuyện này đều là tự em nhớ sao?

- Tôi . . .  . .  - Thường Tiểu Nguyệt nghĩ thật lâu, cuối cùng mới lên tiếng – Là ba nói cho tôi biết.

Đem tất cả đau đớn trong lòng, Lăng Lạc lạnh lùng hỏi một câu

- Nếu như anh nói, những ký ức này đều không phải là của em, em sẽ nghĩ như thế nào?

Anh thật sự không đành lòng thấy nét mặt mờ mịt của Thường Tiểu Nguyệt.

- Anh gạt tôi - Thường Tiểu Nguyệt quát - Điều này sao có thể? Rõ ràng tôi tin rằng, ba tôi sẽ không gạt tôi

Cô càng nói càng tức giận, thậm chí cô bắt đầu hoài nghi tột cùng là đầu óc cô như thế nào? Đã có chuyện gì xảy ra.

- Anh hiểu rằng em rất khó tiếp nhận mọi chuyện, nhưng anh muốn nói, những chuyện em kể anh nghe không phải là câu chuyện thật em từng đi qua, đây chỉ là chuyện ba em muốn em biết. - Lăng Lạc nói.

- Anh đến tột cùng là ai? - Thường Tiểu Nguyệt nhìn Lăng Lạc, cảm thấy anh càng ngày càng quen thuộc, nhưng chính cô lại không nhớ nổi anh là ai - Tại sao tôi cảm thấy được anh rất quen thuộc, nhưng tôi lại không nhớ nổi anh là ai?

Lăng Lạc nhìn cô

- Em muốn nghe sự thật không?

Thật ra thì trong lòng anh rất giằng co giữa việc có nên cho cô biết sự thật hay không .

Thường Tiểu Nguyệt nặng nề gật đầu

- Anh mau nói cho em biết đi

Cô có cảm giác quan hệ giữa bọn họ không đơn giản.

- Anh chỉ có thể nói cho em biết, số phận đã sắp đặt anh sẽ đi vào cuộc sống của em khi em mười tám tuổi.

Lăng Lạc muốn nói ra những điều mà bao lâu nay anh chôn giấu.

- Số phận sắp đặt? xuất hiện ở tuổi mười tám? -Thường Tiểu Nguyệt nói nhỏ - Tôi là người yêu của anh?

Cô thấy khả năng này là thiết thực nhất.

Lăng Lạc chỉ là nhìn cô, không nói gì.

Thường Tiểu Nguyệt cho là anh cam chịu

- Cho nên anh lại xuất hiện trong cuộc sống của tôi, dùng mọi cách để chia rẽ gia đình của tôi, có đúng hay không?

Thường Tiểu Nguyệt muốn nói cô rất tức giận, nhưng cô chỉ hướng về anh, không nói thêm gì nữa, để không khí nặng nề bao trùm cả hai người.

Lăng Lạc cũng im lặng, anh chỉ uống hết ly rượu này đến ly rượu khác, tựa như muốn dùng rượu để giải sầu.

Thường Tiểu Nguyệt thấy anh không nói gì, cứ một mình uống rượu

- Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao? – Cô hỏi.

- Làm thế nào là làm thế nào? Tôi muốn cho cô phải hối hận. - Lăng Lạc lạnh lùng nói - Ban đầu chúng ta cùng nhau thề non hẹn biển, cô quên sạch rồi sao, từ đó tôi thề với lòng sẽ không để cô sống yên ổn.

Trong mắt của anh có che giấu một ý căm hận đến thù hằn.

- Anh không phải muốn có được tôi sao? Hiện tại tôi cùng với Tiêu Hàn đã ly hôn, có thể đường đường chính chính ở bên cạnh anh? - Thường Tiểu Nguyệt tiếp tục uống rượu.

- Tôi tới đây chỉ là muốn xem dáng vẻ hối hận của cô, không phải muốn cầu hôn. Tôi là Lăng Lạc, tôi sẽ không cần thứ rác thải mà người khác nén đi.

Lăng Lạc vừa nói vừa đi khỏi quầy rượu, lưu lại một mình Thường Tiểu Nguyệt ngồi chết lặng.


--- ------ ---

LỜI CỦA TÁC GIẢ:

Rồi tất cả cũng có nhân – quả, Thường Tiểu Nguyệt chính thức thối lui khỏi giang hồ, *vẩy hoa*

Ngồi tính toán ở ngoại truyện sẽ nói một chút về quá khứ của Thường Tiểu Nguyệt và Lăng Lạc quá khứ, không biết các bạn có hứng thú hay không? Có hay không cũng nói cho ta biết một tiếng nhé *giãy dụa*


Đã sửa bởi Tịnh Yên lúc 16.06.2014, 08:58.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Andreaspqf và 93 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

13 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

16 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.