Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 

Sợ cô quạnh mới yêu anh - An Tĩnh

 
Có bài mới 17.04.2014, 09:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.03.2013, 06:41
Bài viết: 1383
Được thanks: 3692 lần
Điểm: 12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sợ cô quạnh mới yêu anh - An Tĩnh (H) - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 3-2


Phương Thu Trừng phát hiện, gần đây Trần Cường có rất nhiều công việc,bận đến nổi cô muốn cùng hắn đi ăn một bữa trưa cũng rất khó. Vì sao vậy? Nghe nói,cái người kỹ sư ngoại quốc mới đến kia hình như rất coi trọng Trần Cường, cho nên đặc biệt đem những công việc khó ném cho Trần Cường, đến nỗi Trần Cường mỗi ngày đều kêu trời trời không biết, kêu đất đất cũng chẳng hay, công việc chỉ có thể so với cu li còn bận bịu hơn.

Không chỉ thế, một ít người tương đối quen biết với cô, đồng nghiệp cùng cô kề vai sát cánh, cũng lần lượt càng ngày càng bận rộn. . . . . . Này hết thảy, muốn Phương Thu Trừng làm như không biết cũng khó.

Bởi vì cô phát hiện,thời điểm mọi người không chú ý Đỗ Y Phàm,anh luôn dùng một vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống nhìn cô . . . . . . Không đúng, hẳn là trừng mắt cô, nhất là khi người đàn ông khác tới gần cô nói chuyện, vẻ mặt anh thậm chí có thể dùng dữ tợn để hình dung.

Lần thứ nhất, lần thứ hai:, Phương Thu Trừng còn có thể nói cho bản thân là vì mặt người ngoại quốc này mà lớn lên, cái gọi là biểu cảm ghen tị chẳng qua là cô ảo giác chăng. Nhưng biểu cảm này lần nữa xuất hiện, cô liền không cách nào tiếp tục lừa bản thân nữa rồi.

Người ngoại quốc này,rõ ràng, thích cô.

Cũng bởi vì Tình. Một .Đêm mà thích cô,người ngoại quốc nào cũng đều nảy sinh tình cảm nhanh vậy sao? Ngẫm lại thân thể của cô, hình như không có mất hồn khiến anh vì cô mà mê muội sâu đậm, chết mê chết mệt nha?

Bất quá mặc dù như thế, cô vẫn là không hiểu,không biết, có nên tiếp tục hy sinh luôn những đồng nghiệp đang nói chuyện không, làm cho bọn họ bị cái người ngoại quốc nghiến răng, hơn nữa cô cố gắng né tránh người đàn ông kia.

Cô không tìm được nguyên nhân vì sao mình phải làm như vậy, nhưng tóm lại trong đầu chỉ có những âm thanh, kêu cô cần phải tránh xa người đàn ông này, bằng không sẽ gặp những chuyện không hay xảy ra.

Chẳng qua,không phải cô muốn tránh là có thể tránh, bởi vì anh là Kỹ Sư, có rất nhiều công việc hạng mục lớn nhỏ phải đưa cho anh phê chuẩn trước, cũng phải hướng anh báo cáo tình trạng, cho nên ở trên tính huống này, cô rất khó đối với anh làm như không thấy được.

Cô thích công việc hiện tại, hơn nữa phân công việc vất vả mấy cũng được,nhưng người ngoại quốc kia lại không chịu phân cho cô, thật sự gây go a.

Nhớ tới cái người ngoại quốc không phân biệt trái phải kia đầu cô lại bắt đầu cảm thấy đau.

Thu dọn những dụng cụ dùng xong,Phương Thu Trừng cầm thùng dụng cụ nặng trĩu đến bỏ vào phòng chứa đồ. Nhưng vẫn chưa đi vào, bên trong liền truyền ra một cuộc nói chuyện. . . . . . Không phải, chỉ có một người nói chuyện,người bên trong chắc là đang nói chuyện điện thoại đây.

Cô không nghĩ đứng ở ngoài cửa nghe lén, cô bỏ dụng cụ của cô tại chỗ,để tổ kế tiếp có thể lấy dễ dàng. Nhưng người bên trong,âm thanh tức giận làm cô dừng bước.

Cô nhận ra được đây là giọng nói của Đỗ Y Phàm, anh đang dùng một ngôn ngữ mà cô nghe không hiểu, cùng đầu bên kia điện thoại nói.

Anh giống như. . . . . . Rất tức giận? Âm thanh này nghe kỳ thực không có gia tăng,tốc độ nói không có nhanh hơn, thậm chí giọng điệu cũng không có tăng thêm, nhưng Phương Thu Trừng có thể cảm giác được người bên trong đang rất tức giận, hơn nữa cô có một loại dự cảm,nếu bây giờ bị phát hiện mà nói, sẽ không có chuyện tốt gì xảy ra với cô.

Có lẽ, cô đến trễ một chút, thì tổ sửa chữa tiếp theo cũng sẽ lấy được thùng dụng cụ trên tay cô.

Hạ quyết tâm, cô lén lút xoay người. Đáng tiếc,lúc cô xoay người, bởi vì xem nhẹ cự ly của cô cùng ván cửa,thùng dụng cụ trong tay không may đụng vào góc cửa, phát ra một âm thanh đụng nhẹ.

Thật sự,chỉ là một tiếng nhẹ nhàng, nếu không chú tâm lắng nghe, hoặc là lỗ tai hơn người, trên lý luận loại âm thanh này không dễ gì phát giác ra. Cô lừa bản thân làm đà điểu, người bên trong đang nói điện thoại, sẽ không lưu tâm nghe được động tĩnh phía bên cô.

Nhưng là. . . . . ."Ai ở bên ngoài?"

Bên trong cánh cửa, truyền đến câu hỏi của anh,làm cô sợ tới da đầu tê rần, khiêng thùng dụng cụ co cẳng chạy. Bất quá tay chân cô có nhanh nhẹn đến thế nào, nhưng trên tay khiêng một cái thùng dụng cụ nặng trĩu, tốc độ chạy đi cũng chậm vài bước, cho nên Đỗ Y Phàm vẫn là rất dễ dàng bắt được cô.

Bị bắt, Phương Thu Trừng hướng anh trừng lớn,trong đầu đang không ngừng nghỉ lý do phản bác "Oan uổng" cô đứng bên ngoài kho chứa đồ nghe lén.

Trái ngược với dự liệu của cô,Đỗ Y Phàm chính là tiếp nhận thùng dụng cụ trên tay cô, quay đầu đi trở về kho chứa đồ, cũng không có mở miệng chỉ trích"Hành vi phạm tội" của cô.

Bị bỏ lại tại chỗ, cô ngây người vài giây, không nghĩ tới anh sẽ có phản ứng như vậy. Ngây người một hồi, thấy anh sắp đi vào kho chứa đồ, cô lập tức đuổi theo, đi theo anh đi vào kho chứa đồ.

Cô cũng không có bệnh công chúa, muốn người khác hầu hạ cô, giúp cô xong rồi thì ngay cả tiếng cảm ơn cũng không nói.

"Cái kia, cảm ơn anh!" Cô chỉ chỉ cái thùng dụng cụ anh vừa bỏ lên giá.

"Không cần."Đỗ Y Phàm nhàn nhạt hướng cô trả lời, liền đi qua cô, chuẩn bị rời đi.

Nhìn bóng lưng anh sắp đi đến cạnh cửa, một cảm giác khó hiểu buộc cô mở miệng nói cái gì đó để anh lưu lại. Cho nên, cho dù cô có cố gắng kiềm lại cảm xúc muốn mở miệng của mình, vẫn là đã mở miệng. . . . . ."Anh vừa mới cãi nhau với ai sao?"

Như cô mong muốn, người đàn ông chỉ còn nữa bước nữa là có thể bước ra kho chứa đồ dừng lại, cũng quay lại đi đến trước mặt cô rồi dừng lại. Anh cúi đầu nhìn cô, nhưng không có nói chuyện, chỉ là trầm mặc nhìn cô.

Bị nhìn cả người không được tự nhiên làm Phương Thu Trừng nhịn không được lui về phía sau nửa bước, trợn nhìn đôi mắt anh càng lớn hơn nữa. Nhưng trừng mắt nhìn nhau một lát, cô cảm thấy người đàn ông này chắc sẽ không trả lời câu hỏi của cô, cho nên cô không muốn thi trừng mắt cùng anh nữa, vòng qua anh hướng cửa mà đi.

Đi vài bước nữa, cửa gần trong gang tấc, chỉ cần cô đi thêm hai bước nữa, là cô có thể rời đi kho chứa đồ u ám này. Nhưng mà vừa nảy cô gọi anh lại, lúc này đổi lại anh nắm trụ cánh tay của cô,lôi cô đến phía sau giá để dụng cụ, một đôi mắt xanh lục hung tợn trừng cô, rất giống như muốn đem cô nuốt sống vào bụng.

Cô cứng lại,ở trước mặt  anh làm cô cảm thấy một tia e ngại.Cô đề phòng dán sát vào cái giá sau lưng, muốn kéo giản khoảng cách quá thân mật cùng anh trong lúc đó, nhưng anh không cho phép cô lùi bước, cánh tay cường tráng duỗi ra, đem cô hoàn toàn nhét vào trong lòng,từ trên xuống đều gắt gao dán vào cô.

"Em sợ tôi sao?" Anh hỏi,hô hấp cực nóng lướt qua lỗ tai mẫm cảm của cô.

Cảm giác sợ hãi vì tiếp xúc khêu gợi mà biến mất vô tung,Phương Thu Trừng run rẩy lên.Cô chưa bao giờ nghĩ tới, thân thể của mình thế nhưng nhớ kỹ đụng chạm của anh, chẳng qua là hô hấp của anh lướt qua lỗ tai mà thôi, cô cũng đã vì thế mà chân mềm nhũn.

"Trả lời tôi."

"Trả lời anh cái gì?" Qua một hồi lâu cô mới rầu rĩ hỏi lại anh.

"Em sợ tôi sao?" Anh hỏi lại, thân hình cao lớn lại lần nữa tới gần cô.

Cô vội vàng dùng hai tay để lên trên người anh, không để anh được một tấc lại muốn tiến một thước dựa vào càng gần,"Anh tức giận như vậy ,ai mà không sợ chứ?"Phát hiện bản thân chống cự căn bản đối với anh không có tác dụng gì, anh còn dựa vào càng gần, làm cô càng thêm bất mãn rồi.

"Tôi không có tức giận." Anh nhàn nhạt giải thích.

"Anh rõ ràng là tức giận a." Cô phản bác,tức giận của anh làm cô muốn nói không cũng không được.

Đỗ Y Phàm nhìn cô, khó có thể tin cảm xúc mình thế nhưng khiến cô dễ dàng nhìn ra, từ nhỏ đến lớn, anh đều bị dạy trở thành một người tức giận không hiện ra mặt, ngay cả người thân cận anh nhất cũng không nhìn ra được cảm xúc của anh. Nhưng cô lại dễ dàng nhìn thấu anh.

Nhưng anh ở trước mặt cô cũng không muốn ngụy trang, hay là trực giác của cô cùng trước kia giống nhau, thật là kì diệu?

Ánh sáng lờ mờ, làm tất cả trước mắt đều chẳng phân biệt được rõ ràng, biết rõ không thể giãy dụa khỏi anh Phương Thu Trừng buông ra để cho anh ôm rồi.

"Vì sao rõ ràng là người ngoại quốc, anh lại dùng họ Trung Quốc?" Vấn đề này làm cô hoang mang thật lâu, cho nên bắt được cơ hội liền nhanh hỏi.

"Đỗ là họ mẹ tôi." Lẳng lặng hưởng thụ cảm giác có cô trong ngực ,Đỗ Y Phàm đem mặt để trên cổ cô, nhẹ giọng trả lời.

"Nhưng anh rõ ràng bộng dáng người ngoại quốc, tuyệt không giống con lai." Cô lại chỉ ra nơi nghi hoặc.

"Bởi vì anh là con nuôi, từ trong cô nhi viện mang về."

Anh hễ hỏi thì đáp, không để ý việc đem thân thế bản thân nói cho cô. Nhưng cô nghe lại cảm thấy áy náy, cô không nên hỏi vấn đề quá mức riêng tư này.

Bỗng chốc, cảm giác xấu hổ bao phủ cô,làm cô không nói gì nữa chỉ dựa trong lòng anh.

Anh buộc chặt cánh tay, ôm cô càng mạnh.

Dựa trong ngực anh, một cảm giác quen thuộc kỳ lạ nổi lên trong ngực cô, cô nheo mắt, ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm.

Đúng rồi,người xa lạ hôn môi cô hôm đó trong kho chứa đồ, cô căn bản không nhìn thấy rõ diện mạo của đối phương.

Một cỗ dũng khí khó hiểu đánh úp, cô xoay người, kiễng chân lên, đem môi để sát vào anh, thì thầm nói: "Hôn tôi. . . . . ."

Nói vừa xong, hai cánh môi mềm mại liền hung hăng đè  lên môi cô, dùng sức chà đạp cô làm cô trở nên có ham muốn.

Bị hôn mãnh liệt, cô không có bởi vậy mà choáng váng đầu, bởi vì cảm giác quen thuộc càng ngày càng rõ ràng.

Anh! Người ngoại quốc này! Chính là người lần trước ở trong kho chứa đồ hôn cô, sờ người của cô! Chính là anh hại cô gặp mộng xuân sau đó mới có thể đến quán đêm tìm đàn ông . . . . . . cô rốt cục cũng tìm được tên đầu sỏ gây nên chuyện rồi!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.04.2014, 10:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.03.2013, 06:41
Bài viết: 1383
Được thanks: 3692 lần
Điểm: 12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sợ cô quạnh mới yêu anh - An Tĩnh (H) - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 3-3

     
Cô tức giận đẩy anh ra, không để anh tiếp tục hôn. Nhưng anh chẳng những không có buông tay, thậm chí còn kiềm chặt cô, hôn càng sâu. Anh hôn đến tựa như hành khách đói khát trong sa mạc vậy, không ngừng mà cướp đoạt thủy dịch trong miệng cô.

Nụ hôn của anh quá nồng liệt, cô dần dần quên đi bản thân đang kháng cự, bị hôn đến đầu choáng váng, não xoay chuyển, cô cực kì hối hận vì sao lại vì cái lòng hiếu kỳ đáng chết này, chủ động yêu cầu anh hôn cô. Xem đi, hiện tại không thể cứu vãn nữa,làm sao bây giờ đây?

Đỗ Y Phàm hôn cô không buông,còn lớn mật tùy ý ở trên thân thể cô giao du. Dục vọng kiềm chế đã lâu,khi cô chủ động yêu cầu,anh liền không thể khống chế được.

Anh rất muốn đem cô để trên giá lớn "Tử hình ngay tại chỗ "  thỏa mãn bản thân, cũng trừng phạt cô cố ý khiêu khích anh. Chỉ tiếc, bên tai nghe được tiếng bước chân, cùng với tiếng nói chuyện của người khác, đó là tổ nhân viên sửa chữa tiếp theo, bọn họ đã đến, chứng minh anh và cô đã ở nơi này gần nửa tiếng rồi.

Cụp một tiếng, có người mở đèn trong kho chứa đồ ra, ánh sáng rực rỡ khiến tất cả đều rõ ràng hơn.

Mặc dù như thế, nhưng Đỗ Y Phàm vẫn không lập tức buông cô ra, mà là lấy tốc độ khiêu tình thong thả liếm hôn đôi môi của cô, bàn tay to ở trước bộ ngực cô xoa bóp. Chỗ vị trí bọn họ, có vài cái giá ngăn trở, hơn nữa là ở trong góc, nên đối phương không đi tới hướng bọn họ,  căn bản không có người phát hiện bọn họ.

Phương Thu Trừng không dám giãy dụa, cô cũng không muốn cho nhân viên sửa máy bay bên ngoài nhìn thấy thân thể bọn họ hiện tại giống như bánh quai chèo cuốn. Thanh danh của cô tuy rằng không đến mức Lang Tịch, nhưng bởi vì giới tính phòng bị của cô mà chịu kỳ thị.

Nếu  bị người khác phát hiện cô cùng Kỹ Sư cao cấp ở trong kho chứa đồ, cho dù không phải cô tự nguyện, nhưng đã quá trễ rồi. Cho nên cô tình nguyện tiếp tục bị anh hôn, vuốt ve, cũng không phát ra một thanh âm nào.

Cô cho rằng,thời điểm này đúng là thuận lời nha, anh không ngừng cố gắng, làm ra cái chuyện càng quá đáng gì, nhưng mà anh không có,chỉ là giống đêm đó khi cô mệt rã rời gắt gao ôm lấy cô.

"Nhanh chút, các người so với mấy ông bà bảy tám chục tuổi còn chậm hơn!" Tiếp theo tổ trưởng tổ nhân viên là một người huấn luyện nhân viên nóng tính, thỉnh thoảng đều sẽ nghe được hắn thét to.

Thanh âm tổ trưởng rất lớn, nhưng trong tai Phương Thu Trừng nghe được, cũng chỉ là tiếng tim đập trầm ổn của anh, tiếng tim đập mạnh mẽ, làm cô nhớ lại những kí ứccất sâu trong tâm trí cô.

Tất nhiên là những kí ức không vui,cô không muốn đi nhớ lại. Nhưng hồi ức khổ sở này lại lần nữa nổi lên trong đầu, làm cô đau khổ lại không thể nào gạt đi, rõ ràng bị ôm, vì sao cô vẫn là lần nữa cảm thấy cô đơn cùng sợ hãi?

"Làm sao vậy?"Đỗ Y Phàm cảm giác được người trong lòng mình đang biến hoá, vươn bàn tay to, nâng mặt cô lên,hỏi nhỏ.

Phương Thu Trừng không muốn để anh nhìn thấy vẻ mặt của mình bây giờ, vội vàng muốn xoay mặt đi. Nhưng anh đã có kỹ xảo bắt được cô, khiến cô không thể xoay đi, lại không đến mức làm đau cô.

Cô trừng mắt nhìn anh, không chịu mở miệng.

"Thu Trừng?" Mắt xanh thâm thúy, rất xinh đẹp, hơn nữa trong mắt còn mang theo một chút lo lắng.

Một khắc này, tim Phương Thu Trừng như bị điện giựt, hung hăng nhảy vài lần,làm cô cơ hồ cảm thấy đau đớn.

Lo lắng?

Tự cô rời khỏi nhà, nhiều năm như vậy, trừ bỏ sự ôn nhu am hiểu người của Mạc Giải Ngữ cùng với đáng yêu hồn nhiên Dương Phượng Nhi, cũng chỉ có anh đối với cô biểu lộ  lo lắng.Bề ngoài của cô rất đàn ông, trong khi làm việc thì quá mức nhiệt tình, làm cho người ta hoàn toàn quên đi,thật ra cô cũng là một người phụ nữ, cô cũng sẽ có khi khổ sở thương tâm.

Ngón tay thon dài, kềm nén không được sờ lên mi mắt anh, nhẹ lướt qua mí mắt anh.

Anh không có nhắm mắt lại, chỉ là nhìn cô dùng tay vuốt ve mặt anh.Cô hẳn là không biết biểu cảm bây giờ của mình,ở trong mắt anh có bao nhiêu yếu ớt,hoang mang đi? Động tác dè dặt cẩn trọng, giống như muốn xác định anh đến cùng là chân thật,hay vẫn là do cô sinh ra ảo giác mà ảo tưởng người hiện ra.

Nắm giữ đầu ngón tay đang di chuyển, theo trực giác đem tay cô ấn lên ngực của anh ,để lòng bàn tay cô dán sát vào ngực trái bản thân,tim đập mạnh nhanh chóng, từng chút từng chút va chạm lòng bàn tay cô.

"Đã lấy xong chưa? Các người còn đợi ở chỗ này làm gì nữa?" Thanh âm tổ trưởng rầy rà lại vang lên, đèn lại cụp một tiếng bị tắt đi, kho chứa đồ lại một lần nữa rơi vào u tối vừa rồi.

Cô có một loại cảm giác không xác thực, nhưng là lòng bàn tay truyền đến nhịp đập lại chân thật như vậy.

"Anh thích tôi sao?" Bỗng dưng, cô mở miệng hỏi, dưới lòng bàn tay truyền đến nhịp đập liên tục hai lần.

Anh đang khẩn trương, cô biết, bởi vì cô cũng có cảm giác giống vậy.

"Ừa." Sau khi chờ đợi dài đằng đẳng, anh đáp lại cô.

"Tuy rằng, em không biết nam nữ từng có Tình. Một .Đêm có thể hay không trở thành tình nhân, nhưng. . . . . . anh có muốn làm bạn trai em không? Nếu anh không có người yêu thân mật, bạn gái hoặc là vị hôn thê,bà xã linh tinh." Cô hỏi lại, tim đập cũng không khỏi nhanh hơn, rối loạn lên.

"Em xác định?" Đỗ Y Phàm không có lập tức đáp ứng cô, cho dù anh thật sự rất muốn, anh biết rõ, cô chỉ là bởi vì quá cô đơn, muốn có một người đến bồi cô, cho nên mới muốn anh làm người đàn ông của cô.

"Anh không muốn?" Cô hỏi lại anh.

"Không có, anh muốn." Anh rất muốn, hơn nữa đã suy nghĩ rất nhiều năm.

Cô gái kia luôn luôn hiện lên trong đầu anh.

Cường quật, lại yếu ớt.

"Đừng để cho những người khác phiền hà ở nơi này biết quan hệ chúng ta được không." Phương Thu Trừng nhắc nhở, cô cũng không muốn những lời đồn đãi truyền vào trong tai, này thật sự rất phiền.

"Vì sao?" Anh nhăn mày lại, không vừa lòng điều kiện của cô.

"Đến đây lâu như vậy, em cũng không tin những người công nhân lớn tuổi ở đây chưa từng cùng anh nói xấu về em nưã câu." Cô liếc trắng mắt, tức giận nói.

Chính xác là anh mới nhận chức chưa tới mấy giờ, có một lão công nhân tự cho mình là đúng ở bên tai anh oán giận nói"Phụ nữ mà đến làm nhân viên sửa chữa chi không biết, về nhà nấu cơm nuôi con cái không phải tốt lắm à." Nói rõ chính là ghen tức với lại tìm không ra tật xấu của cô, cho nên mới đem giới tính của cô đến làm võ mồm.

Miệng sinh trưởng ở trên người bọn họ, anh không thể làm cho những người này câm miệng, duy nhất anh có thể làm đó là lạm dụng chức quyền của mình, tuỳ cơ ứng biến, làm cho bọn họ bận đến ngay cả khí lực mở miệng cũng không có. Cho nên gần đây những người đó, đã nói ít hơn, làm nhiều việc phẩm chất tốt hơn.

"Dù sao anh hãy nghe em nói chính là...."

"Không." Cô thật vất vả mới trở thành của anh, nhưng anh lại không thể chính danh? Cái này làm sao được chứ?

Phương Thu Trừng trợn tròn hai mắt, cô bởi vì vậy mà tức giận lên nói, anh cư nhiên tàn khốc như vậy sẽ nói với cô từ "Không" a."Em sẽ bị người khác nói càng ngày càng khó nghe ,anh có hiểu không?" Quả nhiên người ngoại quốc từ nước ngoài trở về,quan hệ đơn giản của mỗi người như vậy cũng không hiểu.

Lời của cô, làm Đỗ Y Phàm lui bước. Bởi vì cô nói có đạo lý, nếu bọn họ công khai như vậy, những người đó sẽ đối với cô càng thêm phản cảm. Nhưng khẩu khí không thể chính danh này cũng khiến anh nuốt không nổi nha.

"Muốn anh đáp ứng cũng có thể, chính là em đồng ý, sau này không được lại cùng người đàn ông khác tiếp xúc thân thể, nhất là kề vai sát cánh." Anh mỗi lần thấy, mỗi lần đều tức giận đến đỏ mắt, thầm nghĩ đem tay người đàn ông đó chặt đi.

"Cái điều kiện quỷ gì vậy?" Không cho cùng người đàn ông khác có tiếp xúc thân thể? Trong hoàn cảnh công việc của cô trừ bỏ đàn ông ra vẫn là đàn ông thôi, làm sao có thể không có tiếp xúc thân thể?

"Không đáp ứng chứ gì? Không đáp ứng anh hiện tại phải đi công khai thôi."

"Chỉ cần em nói không có, anh nghĩ coi bọn họ tin không?" Cô liếc xéo anh, muốn cô cúi đầu, làm sao có thể?

"Bọn họ sẽ tin tưởng, liền tính sẽ không, bọn họ cũng sẽ hỗn lộn bốn phía tuyên dương, đến lúc đó, em nói thử xem?" Anh dễ dàng đem những trở ngại không liên quan giải quyết xong.

Phương Thu Trừng nghiến răng nghiến lợi giận trừng anh,người ngoại quốc này, vì sao cô lại đối với anh có cảm tình chớ, mở miệng hỏi anh muốn hay không làm bạn trai của cô? Thật sự là giống như tụ mình lấy đá ném vào chân mình rồi.

"Không thể hoàn toàn không có tiếp xúc thân thể, nhưng em sẽ tận lực tránh đi,được chưa?"Thật sự là nhục nước mất chủ quyền,Phương Thu Trừng cô lại bị bức ký vàp cái điều ước bất bình đẳng này!

"Mặc dù không vừa lòng lắm, nhưng có thể tạm chấp nhận."

Anh xứng với hình dáng được tiện nghi còn khoe mã, làm cô nhịn không được há mồm, muốn đem anh mắng đến xối đầu! Nhưng khẽ nhếch miệng, để anh nhặt được tiện nghi tiến nhanh thẳng tiến, hôn một cái triệt để.

Cô rốt cục là của anh.

Môi nóng bỏng che hai cánh môi đỏ mọng tươi ngọt đến kỳ diệu, anh nghĩ vậy, rồi sau đó, hôn càng sâu hơn nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.04.2014, 11:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 09.03.2013, 06:41
Bài viết: 1383
Được thanks: 3692 lần
Điểm: 12
Có bài mới Re: [Hiện đại] Sợ cô quạnh mới yêu anh - An Tĩnh (H) - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4


Thời tiết hôm nay rất đẹp, hơn nữa là ngày Phương Thu Trừng được nghỉ, quy định công ty cô là thay phiên nghỉ ngơi,cứ bốn ngày liền nghỉ một ngày, cho nên cô thật sự rất thích quy định của công ty.

Khó có được thời tiết tốt như vậy,nhưng Phương Thu Trừng thầm nghĩ ở trong nhà,giống như những ngày nghỉ trước kia ở ngủ cả một ngày.Chỉ tiếc cái người bạn trai mới nhận chức của cô không cho cô làm như vậy, cũng trịnh trọng yêu cầu cô phải ra cửa cùng anh trải qua một ngày nghỉ, thậm chí còn uy hiếp cô, nếu cô không ngoan ngoãn xuất hiện, anh sẽ đem quan hệ của bọn họ nói ra.

Khẽ thở dài, cô nhận mệnh đi đổi quần áo,tùy ý từ trong tủ quần áo rút ra một áo sơmi đơn giản cùng với quần jean,sau liền hướng tới nơi đã hẹn trước mà đi.Vốn anh muốn đến nhà cô đón cô,nhưng cô còn chưa muốn để cho Mạc Giải Ngữ biết Đỗ Y Phàm,cho nên đành phải trực tiếp cự tuyệt anh.

Đến nơi, còn chưa tới thời gian hẹn, nhưng người đàn ông cao lớn kia đã chờ ở đó rồi,dáng đứng ngăn ngắn nhàn rỗi, biết anh đã đợi một hồi lâu. Phương Thu Trừng vừa lòng gật gật đầu, cô chán ghét người đến trễ,người bạn trai trước của cô là một người thường xuyên đến trễ, muốn cô giống người đần độn chờ tại chỗ cả một hai tiếng.

Không hổ là người đàn ông Phương Thu Trừng cô theo đuổi! trong lòng cô không khỏi cộng thêm cho Đỗ Y Phàm vài điểm.

Anh còn chưa có phát hiện cô đã đến, như trước tựa vào một cây cột điện chờ.Dáng đứng tùy ý này, không có đặc biệt đùa bỡn,cũng không có cố ý õng ẹo làm dáng, lại cố tình hấp dẫn ánh mắt phụ nữ như vậy, bất luận ở tuổi nào,chỉ cần một khi  đi qua sẽ không nhịn được mà liếc nhìn anh, thậm chí có chút lưu luyến quay đầu nhìn mãi không chịu quay lại,dùng ánh mắt thèm nhỏ dãi nhìn anh.

Phương Thu Trừng có một chút kiêu ngạo, bởi vì cái người đàn ông làm phụ nữ thèm nhỏ dãi kia là bạn trai của cô, bất quá cô không muốn bị đánh đòn, lớn tiếng rêu rao,phụ nữ ghen tị,thật sự rất đáng sợ!

Bỗng dưng,người đàn ông kia hình như cảm nhận được ánh mắt của cô, đột nhiên nhìn về phía của cô.

Ơ, nhìn lén bị phát hiện rồi.

Cô nghĩ vậy, nhưng trên mặt một điểm xấu hổ cũng không có, chính là đứng ở tại chỗ,nhìn anh bước chân thẳng tắp trầm ổn bước về phiá cô.

"Hi!" Cô chủ động hướng anh chào hỏi, "Em không có đến trễ nha." Câu thứ hai, làm sáng tỏ bản thân cũng không có đến trễ, là anh đến quá sớm mà thôi.

"Anh biết." Đỗ Y Phàm cũng không có tính chỉ trích cô đến trễ,hơn nữa trên cơ bản,nếu như cô có đến trễ một tiếng, anh cũng sẽ không nói cái gì.

"Được rồi, hôm này chúng ta làm gì đây?" Phương Thu Trừng hỏi hành trình hôm nay. Là anh muốn cô đi ra, như vậy hành trình đương nhiên là anh quyết định rồi. Nếu muốn cô đau khổ cay đắng đi ra,còn muốn cô suy nghĩ nên đi đâu mà nói, cô sẽ rất là không vui nha!

"Trước tìm một chỗ ăn cơm trưa đi." Anh rất tự nhiên nắm tay cô, hành đồng thuần thục như là bọn họ đã nắm tay qua mấy ngàn lần vậy.

Phương Thu Trừng có hơi không được tự nhiên lắm.

Cô trông giống thiên hướng trung tính, hơn nữa hiện tại quần áo cô mặc không giống nam nữ, mới vưà nhìn sẽ cùng một thiếu niên cao gầy không khác.Cho nên lúc anh nắm tay cô, cô có thể nghe những âm thanh thở hổn hển ở sau lưng,cùng với vài tiếng bàn tán xì xào.

"Ôi, trời ạ, cái người đẹp trai kia cư nhiên là boylove!" Không dám tin.


"Cái thiếu niên kia. . . . . . Thật sự rất đẹp trai, rất đẹp trai, vì sao anh ấy lại là bl chứ?" Thương tâm ai oán.

"Trời ạ, cư nhiên tôi có thể thấy bl ngoài đời, còn cùng vai nam trong truyện tranh y chang, thật là rất tốt rồi!" Tiêu chuẩn hủ nữ.

Thật sự là muôn hình muôn vẻ chữ đều bay tới tai cô, Phương Thu Trừng cong khóe môi, ánh mắt nhìn cái đám phụ nữ đang lải nhải một cái, sau đó không để ý tới các cô liền rời đi.

Nhưng cô chưa nghĩ xong, người đàn ông phía trước đột nhiên cúi đầu, ở trên môi cô hạ xuống một nụ hôn nhẹ như lông tơ, cô ngây dại, hoàn toàn ngây dại, không đoán trước được anh sẽ làm loại hành động vô cùng thân thiết này!

Bất luận cô nhìn phải nhìn trái, nhìn xuống, người đàn ông này một chút cũng không giống sẽ làm loại chuyện tán tỉnh người khác, mà anh, cư nhiên làm, nhưng lại trước mặt một đoàn người qua lại.

Nụ hôn đó, giống như một quả hạch nhân rơi vào trong các người phụ nữ, đưa tới tiếng thét chói tai không ngừng.

Bị ma âm vang vào trong lỗ tai Phương Thu Trừng lập tức lôi kéo người đàn ông làm hành động kì lạ đi, vội vàng rời đi chiến trường, miễn cho đám người phụ nữ phiá sau sẽ bạo động.

"Anh hôn em chi vậy?" Lôi kéo anh đi được một đoạn đường,chọn một tiệm cà phê ngồi xuống, cô oán giận liếc nhìn Đỗ Y Phàm đang ra vẻ dường như không có việc gì.

"Em không thích anh hôn em à?" Anh hỏi lại.

Cô sửng sốt, "Em không ghét anh hôn,nhưng cũng không cần ở trước mặt người khác hôn em a!" Bị nhìn thấy hành động thân mật, hơn nữa còn bị hiểu lầm là bl,ai mà cao hứng chứ?

"Em ngại nụ hôn kia quá ngắn sao?" Nếu đây là lý do mà nói, như vậy anh nhận.

"Em nói như vậy hồi nào?" Cô lại trừng anh, nói giống như cô rất thích,rất chờ mong anh vậy. . . . . . Được rồi, cô thừa nhận,kỹ thuật anh hôn rất tốt, nhưng vẫn còn chưa khiến cô luôn nghĩ tới như phụ nữ động dục, được không?

"Như vậy, là chuyện gì chứ?" Anh không ngại học hỏi kẻ dưới, thừa nhận bản thân không hiểu nổi tâm tư của cô.

Phương Thu Trừng nheo lại mắt, rất hoài nghi là anh thật sự không hiểu, hay là giả vờ ngốc heo xơi tái cọp già.

"Không đói bụng à?" Bị nhìn chằm chằm anh cầm lấy thực đơn, hỏi cô.

Đói! Đương nhiên đói! Buổi sáng rời đi còn chưa kịp ăn bữa sáng tình yêu dinh dưỡng của Mạc Mạc Giải Ngữ thay cô chuẩn bị, còn đi cả một đoạn đường dài nữa, bây giờ cô đói đến mức có thể ăn cả một con trâu.

Cô tiếp nhận thực đơn,sau đó giống như dỗi hờn ai đó chọn cả một đống đồ ăn, chuẩn bị cho anh no chết luôn!

Tốc độ tiệm cà phê làm rất nhanh, trên mặt bàn bọn họ rất nhanh liền xếp đầy một đống đồ ăn. Một đống đồ ăn trước mặt, chỉ nhìn cũng đã đủ no rồi, làm Phương Thu Trừng vô cùng hối hận tại sao lại hờn dỗi anh chi mà chọn nhiều đồ ăn như vậy.

Nhưng cuối cùng vẫn không thể lãng phí đồ ăn được! Cho nên cô hăng say ăn điên cuồng, hoàn toàn không để ý tới người đối diện. Cảm giác cuối cùng bản thân cũng lắp đầy được khoảng trống trong bộ phận dạ dày, cô mới khó khăn kiềm chế buông đồ ăn xuống, lại kinh ngạc phát hiện, thức ăn trên bàn còn không ít.

"Em gọi nhiều lắm." Cô yếu ớt nói, có chút vô lực đem trán dán tại mặt bàn.

"Anh sẽ ăn hết cho."  Tốc độ Đỗ Y Phàm không nhanh không chậm bắt đầu ăn, một bên chú ý trả lời cô.

Cái gì! Phương Thu Trừng đánh giá thân hình anh cao lớn, tuy rằng anh thoạt nhìn cường tráng, nhưng sức ăn một người dù sao cũng không nhiều, huống chi anh tuyệt không giống với người có sức ăn như vậy.

"Đừng cậy mạnh ăn hết,một hồi sẽ đau bụng đó."Cô nhắc nhở, không muốn anh bởi vì ăn no quá mà phải đi vào bệnh viện.

"Anh sẽ không." Anh nhàn nhạt trả lời cô, giống như anh nói không là không vậy.

"Hừ,khi bị thì lúc đó đừng bảo em không ngăn cản anh đó" Cô hừ lạnh một tiếng,không ngăn nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kyo. T về bài viết trên: Cyclotron, Eavesdrop, Nấm_langthang, Popopo, babycold, macynguyen, peheobuongbinh, phongchienthuca, piggy lovly, pucca_carot, ta là Mẹ Mìn, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 25, 26, 27

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Xuyên không Dị giới] Y thủ che thiên - Mộ Anh Lạc (Phần 1)

1 ... 168, 169, 170

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 226 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 767 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.