Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm

 
Có bài mới 18.04.2014, 07:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4260 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Ra oai phủ đầu

Nửa tháng sau --

Ánh chiều tà chiếu rọi Thụy vương phủ, làm khung cảnh nhiễm một mảnh màu hồng.

Trong phòng ngủ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt thảnh thơi nằm ở trên xích đu, mà bên cạnh xích đu là hai hắc y nam tử an tĩnh đang đứng, một tên trong số đó bưng một cái khay lớn, trong khay là các loại hạt châu nhỏ với đủ màu sắc.

"Ngân Lang" Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng khẽ gọi, ngón trỏ lười biếng hướng tên bưng khay ngoắc ngoắc.

"Vâng" tên gọi là Ngân Lang lập tức cung kính đáp, thân thể nửa ngồi xuống, đem vật trong khay đưa tới trước mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Thượng Quan Ngưng Nguyệt lấy đôi vòng tay trên cổ tay xuống, khởi động cơ quan đem lớp ngoài cùng của vòng tay mở ra, bên trong lộ ra vô số lỗ nhỏ. Tiếp, liền thấy bàn tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt hướng cái khay Ngân Lang bưng lên, đem những hạt châu nhỏ nhiều màu sắc bỏ vào trong các lỗ nhỏ.

"Vương phi, những hạt châu nhỏ này rốt cuộc có tác dụng gì, người vì sao phải nhét chúng vào trong vòng tay đây?" Trong giọng nói của Ngân Lang đầy vẻ không hiểu hỏi.

"Đúng vậy a, thuộc hạ cũng vô cùng tò mò. Vương phi, người giúp đỡ bọn thuộc hạ, giải thích cho chúng ta đi." Một tên khác cũng nhíu chặt lông mày xem xét những hạt châu nhỏ trong mâm, nhặt lên một viên màu xanh lá chăm chú quan sát.

"Thanh Báo, ngươi không nên bóp hỏng hạt châu màu xanh lục mà bổn vương phi tỉ mỉ điều chế phấn ăn mòn trong đó a. Ngươi nghiên cứu thì nghiên cứu, ngàn vạn đừng bóp nát nó. Nếu không đợi đến lúc cả người ngươi hóa thành một vũng máu, cũng đừng oán bổn vương phi." Hai mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt không chút để ý quét mắt qua tên gọi là Thanh Báo, mở miệng chậm rãi nói.

Nàng từng ra lệnh cho bọn người Ảo ảnh cung, để cho bọn họ đem những chiêu thức đã học dung hợp thành một chiêu trí mạng, vả lại phải làm cho trái tim đạt đến độ ăn ý cao. Ảo ảnh cung không hổ là do Hiên Viên Diễm lựa chọn kỹ càng, bọn họ toàn bộ đều đạt tới yêu cầu của mình, mà hai hộ pháp Ngân Lang cùng Thanh Báo hoàn thành xuất sắc nhất. Vì vậy, nàng cho Truy Phong cùng Lãnh Tiêu trở lại phủ tướng quân, đem Ngân Lang cùng Thanh Báo từ Ảo ảnh cung triệu tới bên cạnh, làm thuộc hạ cận thân của nàng.

"Hí. . ." Thanh Báo hít vào một hơi lạnh, nhanh chóng ném hạt châu màu lục vào trong khay.

"Khụ, vương phi, vậy những màu sắc khác chứa cái gì a?" Trán Ngân Lang rớt xuống một giọt mồ hôi lạnh, khóe miệng co giật hỏi.

"Bên trong hạt châu màu đỏ là phấn ngứa, da thịt của ai không cẩn thận dính phải, bảo đảm sẽ đem mình gãi đến chết. Hạt châu màu vàng chứa phấn im lặng, một khi đầu lưỡi không cẩn thận dính vào, sẽ từ từ mục nát, từ đó về sau cũng không mở miệng được nữa. Hạt châu màu xanh lục chứa. . ." Thượng Quan Ngưng Nguyệt đem hạt châu nhét vào vòng tay, đồng thời mở miệng chậm rãi giải thích .

"Hí. . ." Thanh Báo cùng Ngân Lang hít vào mấy ngụm lãnh khí, bọn họ tổng kết ra một đạo lý sinh tồn: thiên hạ này ai cũng có thể chọc, nhưng nhất định không thể chọc vương phi.

"Vương phi, còn nửa canh giờ nữa thái tử Bắc Dực quốc cùng thái tử Thương Nguyệt quốc sẽ đến đường lớn Hoàng Thành. Thuộc hạ đã theo phân phó của vương gia bao một tòa trà lâu bên đường lớn rồi. Tính toán thời gian, vương phi hiện tại đi đến là kịp lúc." Đang lúc Thượng Quan Ngưng Nguyệt đem tất cả hạt châu nhét vào vòng tay xong, thủ lĩnh thị vệ Thụy vương phủ Hạ Ưng đi vào.

"Vậy thì lên đường đi!" Thượng Quan Ngưng Nguyệt từ trên ghế đứng lên, mang theo Ngân Lang cùng Thanh Báo rời khỏi phòng ngủ. Đường lớn Hoàng Thành, là đường mà vào Long Diệu hoàng cung phải đi qua. Hôm nay là ngày đại thọ của Khương thái hậu, cũng là ngày thái tử hai nước đến Long Diệu hoàng triều. Nếu biết thái tử hai nước bụng dạ khó lường, nàng đương nhiên phải quan sát trước. Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng.

Trên bầu trời, mặt trời tròn trịa. Ánh nắng chiếu xuống đem cả đất trời nhuộm thành một mảnh vàng rực, tạo nên một khung cảnh vô vùng mỹ lệ.

Trong một nhã gian ở lầu hai, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngồi ở gần cửa sổ, Ngân Lang cùng Thanh Báo cung kính đứng ở hai bên.

"Thụy vương phi, ngài từ từ  dùng, tiểu nhân cáo lui trước." Lão bản quán trà khom lưng tự mình đem nước trà dâng lên, sau đó cúi đầu rời đi nhã gian như chạy trốn, tốc độ kia giống như là hận cha mẹ không thể ban thêm đôi chân cho hắn rồi.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đem hoa viên Tuyên vương phủ nổ tung, hơn nữa sự tích nàng đem Tuyên vương Hiên Viên Kỳ nổ đến hộc máu bất tỉnh đã lan truyền trong dân gian. Nàng ngay cả Tuyên vương địa vị tôn quý cũng không để ở trong mắt, những tiểu dân chúng hôm nay thấy nàng, trong mắt không dám tỏ ý giếu cợt vì diện mạo xấu xí của nàng nữa, cũng không dám cùng nàng nói nhiều nửa câu, nếu không cẩn thận mạo phạm nàng, không biết sẽ bị xử lý thê thảm như thế nào đây.

Nâng chén khẽ nhấp một ngụm nước trà xong, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngưng mắt nhìn về phía đường lớn Hoàng Thành. Lúc này trên đường đã sớm trải thảm đỏ, hai bên cũng có  cấm vệ quân. Hiên Viên Diễm cùng Hiên Viên Kỳ đang ở trên lưng ngựa, yên lặng nhìn phía trước, mà sau lưng bọn họ là tả hữu thừa tướng cùng một số quan viên. Hai vị vương gia đi đầu, tả hữu thừa tướng cùng với đông đảo quan viên nghênh đón, rất rõ ràng, đối với việc thái tử Bắc Dực quốc cùng thái tử Thương Nguyệt quốc đến thăm, Long Diệu hoàng triều đã sử dụng lễ tiếp long trọng nhất rồi.

Nha đầu, nước trà mùi vị như thế nào? Khuôn mặt Hiên Viên Diễm vốn đang lạnh lùng lại nổi lên một nụ cười ôn nhu, hơi nghiêng đầu, hai mắt nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngồi cạnh cửa sổ lầu hai, nhíu mày không tiếng động hỏi.

So với nước trà của Thụy vương phủ chúng ta, mùi vị nhất định là kém xa. Thượng Quan Ngưng Nguyệt mím môi cười một tiếng, ánh mắt không tiếng động trả lời. Nhắc tới cũng kỳ quái, nàng và Diễm mặc dù thời gian chung đụng không dài, nhưng giữa họ lại có thể ăn ý như vậy. Không cần ngôn ngữ, có lúc chỉ dựa vào một ánh mắt, là có thể đoán được ý nghĩ trong lòng đối phương.

Đúng lúc này, trong gió truyền đến tiếng xe ngựa. Hiên Viên Diễm cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn nhau cười một tiếng, tiếp nụ cười của cả hai đồng thời biến mất, hai mắt lạnh nhạt theo âm thanh nhìn lại.

Đường lớn Hoàng Thành trong nháy mắt xuất hiện hai đội ngũ, dẫn đầu là hai chiếc xe ngựa đẹp đẽ tinh sảo. Phía bên trái trên nóc xe ngựa có một lá cờ màu nâu theo gió chập chờn, phía trên dùng chỉ vàng thêu hai chữ to "Bắc Dực". Phía bên phải trên nóc xe ngựa có một lá cờ màu xanh, phía trên dùng chỉ vàng thêu hai chữ "Thương Nguyệt".

Phóng mắt nhìn đi, sau xe của thái tử Thương Nguyệt quốc là hơn hai trăm thị vệ, mà phía sau thái tử Bắc Dực quốc lại chưa đủ hai mươi người. Đi đến trước cửa quán trà, hai đội ngũ ngừng lại. Cùng lúc đó, Hiên Viên Diễm cùng Hiên Viên Kỳ cũng từ trên lưng ngựa nhảy xuống, tiếp hai người bọn họ liếc mắt nhìn nhau.

Bên trong nhã gian Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng buông ly trà trong tay xuống, nhíu chặt lông mày. Theo lý thuyết, Thương Nguyệt quốc phải đến trước Bắc Dực quốc một bước. Nhưng hôm nay hai người bọn họ lại cùng tới, như vậy thái tử hai nước là cố tình hạ uy phong của Long Diệu hoàng triều.

Lúc này, vô luận là nghênh đón thái tử nước nào trước, nhất định sẽ đắc tội với nước còn lại. Thí dụ như, trước nghênh đón Thương Nguyệt quốc sau đó nghênh đón Bắc Dực quốc, vậy thì chứng minh trong lòng Long Diệu hoàng triều Bắc Dực quốc không bằng Thương Nguyệt quốc, ngược lại cũng thế. . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.04.2014, 12:20
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4260 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33: Không thể khinh thường
Edit: Pemichio
Beta: Alligator

"Hí. . ." từ trong gió truyền đến âm thanh hít khí lạnh của các quan viên Long Diệu hoàng triều, bọn họ rối rít đem ánh mắt tập trung trên người Hiên Viên Diễm cùng Hiên Viên Kỳ.

Trước lên tiếng nghênh đón một nước? Hiên Viên Kỳ nhíu lông mày nhìn Hiên Viên Diễm, ánh mắt không tiếng động hỏi. Giờ khắc này, vô luận trong lòng hắn đối với Hiên Viên Diễm có bao nhiêu hận thấu xương, hắn cũng phải tạm thời để xuống. Nội bộ Long Diệu hoàng triều chiến tranh là một chuyện, cùng hắn chống ngoại chiến lại là một chuyện khác.

Hiên Viên Diễm hai mắt nhìn thẳng ngạo nghễ cười lạnh, hắn đã sớm ngờ tới thái tử hai nước sẽ giở trò này rồi. Chỉ thấy hắn duỗi ra ngón tay chỉ chỉ Hiên Viên Kỳ, rồi lại chỉ xe ngựa của thái tử Thương Nguyệt. Tiếp hắn dùng tay chỉ chính mình, rồi lại chỉ xe ngựa của thái tử Bắc Dực.

Thân thể Hiên Viên Kỳ khẽ cứng lại , nhất thời hiểu được ám hiệu của Hiên Viên Diễm, Hướng về Hiên Viên Diễm yên lặng gật đầu, hai người đồng thời mở miệng nói:

"Thụy vương Hiên Viên Diễm thay mặt Ngô Hoàng nghênh đón thái tử Bắc Dực quốc, thái tử Bắc Dực quốc đường xa mà đến, Ngô Hoàng hết sức vui mừng."

"Tuyên vương Hiên Viên Kỳ thay mặt Ngô Hoàng nghênh đón thái tử Thương Nguyệt quốc, thái tử Thương Nguyệt quốc đường xa mà đến, Ngô Hoàng hết sức vui mừng."

Đúng vậy, bọn họ thế nào cũng không ngờ được? Đồng thời mở miệng, chia ra nghênh đón thái tử hai nước, như vậy cũng không đắc tội với bất cứ nước nào rồi. Tả hữu thừa tướng cùng các quan viên khác không khỏi bội phục liếc nhìn sự cơ trí hơn người của Hiên Viên Diễm. Bên trong nhã gian Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười nhạt, cúi đầu khẽ nhấp một ngụm trà trong chén, nàng sớm đoán được Diễm sẽ dùng một chiêu này rồi.

Màn xe chậm rãi vén lên, một thân y phục màu xanh lá cây, một nam tử khoảng chừng hai mươi tuổi bước ra, mà tay hắn còn cầm một cây quạt tre, người này là thái tử Thương Nguyệt quốc Dạ Dật Phong.

Bên trong nhã gian Thượng Quan Ngưng Nguyệt lập tức híp mắt nhìn về phía Dạ Dật Phong, gương mặt nhẵn nhụi như bạch ngọc, lông mày lưỡi kiếm, đôi mắt như hoa đào, hai tròng mắt như sao sáng trong đêm, chưa nói đến nụ cười trên tuấn nhân ẩn hiện ba phần phong lưu. Người này bề ngoài xem ra hết sức phóng đãng không kềm chế được, nhưng là cặp mắt kia trong lúc lơ đãng lại tỏa ra hàn quang, làm nàng biết người này tuyệt đối không thể xem thường.

"Nghênh đón long trọng như vậy, Long Diệu hoàng đế thật là quá khách khí." Dạ Dật Phong bỗng chốc mở quạt ra, trên mặt nhuộm đầy ý cười nói.

"Thương Nguyệt thái tử trên đường cực khổ rồi." Hiên Viên Diễm cùng Hiên Viên Kỳ mở miệng đồng thanh nói, quà đáp lễ Dạ Dật Phong sẽ chuẩn bị sau, tròng mắt đồng thời quét qua chiếc quạt trên tay Dạ Dật Phong đang nhẹ nhàng chuyển động.

Đó là một chiếc quạt làm từ nhiều thanh trúc xanh nhỏ mỏng như lụa, nhìn tổng thể hết sức tinh sảo. Chỉ là phàm là người có chút hiểu biết đối với Dạ Dật Phong đều sẽ biết cây quạt trong tay hắn tùy lúc sẽ trở thành vũ khí giết người, bởi vì dù là mặt quạt, hay cán quạt đều ẩn chưa ám khí.

"Vốn là rất mệt mỏi, nhưng khi tiến vào Long Diệu hoàng triều, tất cả mệt mỏi liền bị tẩy rửa hoàn toàn. Bổn cung phỏng đoán, nhất định không khí ở Long Diệu hoàng triều có tác dụng khiến cho lòng người vui vẻ thoải mái. Đợi bổn cung chúc thọ Khương thái hậu xong phải hảo hảo đi dạo Long Diệu hoàng triều một chút.” Dạ Dật Phong khóe mắt hơi xếch lên, trong mắt ẩn chứa nụ cười mê người.  

"Bổn vương có thể làm người dẫn đường cho Thương Nguyệt thái tử." Tuyên vương Hiên Viên Kỳ nhếch môi cười, tiếp lời Dạ Dật Phong.

"Vậy bản cung không cần lo lắng bị lạc đường rồi." Dạ Dật Phong nhếch môi nở nụ cười, hai mắt quét về phía xe ngựa của thái tử Bắc Dực quốc, mở miệng nói: "Đúng rồi, không biết Bắc Dực thái tử có hứng thú cùng nhau đi dạo một chút không?"

"Không có hứng thú." Bên trong xe ngựa truyền tới âm thanh lạnh lẽo, nhất thời khiến không khí vốn đang hài hòa bị đông cứng lại. Màn xe vén lên, một thân cẩm y màu xanh dương, nam tử vẻ mặt lạnh như băng khoảng chừng hai mươi tuổi bước ra. Không nghi ngờ gì, hắn chính là thái tử Bắc Dực quốc Tiêu Hàn.

Cùng lúc đó, bên trong nhã gian Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhướng lông mày thật cao, ánh mắt mang theo sự tìm tòi nghiên cứu nhìn Tiêu Hàn.

Hắn, tóc đen tùy ý xõa tung, da thịt trắng noãn, mày kiếm anh tuấn, môi mỏng mặc dù hơi mất đi huyết sắc, nhưng ngũ quan có thể dùng từ tinh xảo tới cực điểm để hình dung. Chỉ là mâu trung của hắn thế nhưng tỏa ra sự lạnh lùng xa cách đối với trần thế, đó là một đôi mắt hoàn toàn không mang chút tình cảm con người, giống như thế gian không có bất kỳ chuyện gì có thể làm hắn lộ vẻ xúc động.

Hiên Viên Diễm cao quý lại tà mị mê hoặc; Phong Ngân công tử phiêu dật thoát tục, tao nhã như thiên tiên; Thương Nguyệt thái tử phong lưu phóng khoáng, bất cần đời. Thế nhưng Bắc Dực thái tử cho nàng cảm giác chỉ có ba chữ: lạnh, lạnh, lạnh!

"Không có hứng thú thì không hứng thú nha, chỉ là cái người này thái độ cự tuyệt có thể dịu dàng một chút không?" Dạ Dật Phong mặc dù lúng túng vuốt vuốt lỗ mũi, trên mặt vẫn là nụ cười sáng lạng như cũ.

"Thụy vương, Tuyên vương, có thể vào cung chưa?" Bắc Dực thái tử Tiêu Hàn nhìn cũng chưa nhìn Dạ Dật Phong một cái, hai mắt lạnh nhạt quét một vòng Hiên Viên Diễm cùng Hiên Viên Kỳ, âm thanh không chứa một chút độ ấm hỏi.

"Hí. . ." Chúng quan viên Long Diệu hoàng triều lần nữa hít một hơi thật sâu, trong lòng ẩn ẩn một chút tức giận, Bắc Dực thái tử này quả thật không để ai trong mắt rồi.

Long Diệu hoàng triều dùng lễ tiết cao nhất, Thương Nguyệt thái tử Dạ Dật Phong dù gì cũng là người xuống xe ngựa trước, hơn nữa trong miệng cũng khách khí đáp lễ. Nhưng Bắc Dực thái tử này là như thế nào? Ở bên trong xe ngựa nửa ngày mới ra ngoài thì thôi đi, sau khi ra ngoài thái độ nói chuyện cùng Thụy vương và Tuyên vương lại là chất vấn sao?

"Dĩ nhiên." Hiên Viên Kỳ mặc dù bày ra khuôn mặt tươi cười chào đón, nhưng trong lòng cũng đè nén lửa giận. Hiên Viên Diễm không nói gì, chỉ là hai mắt thâm thúy quét qua Bắc Dực thái tử Tiêu Hàn.

Nghe được đối thoại của  Hiên Viên Kỳ và Tiêu Hàn, chúng quan viên Long Diệu hoàng triều lập tức thối lui qua hai bên. Hiên Viên Diễm cùng Hiên Viên Kỳ liếc mắt nhìn nhau, đồng thời tung người nhảy lên lưng ngựa.

Thương Nguyệt thái tử Dạ Dật Phong nhún vai một cái, khoát khoát quạt tre trong tay, trong mắt phát ra nét cười ý vị sâu xa, khom người chui vào trong xe ngựa. Bắc Dực thái tử Tiêu Hàn vẻ mặt không hề gì quét qua mọi người một vòng chợt ánh mắt lóe lên. Không tiếng động tiến vào xe ngựa.

Nguyệt nhi, ngươi trở về trước, sau đó ta trở về phủ đón ngươi. Đi phía trước, Hiên Viên Diễm ngửa đầu liếc nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt ở lầu hai, ánh mắt dịu dàng không tiếng động nói.

Ân! Thượng Quan Ngưng Nguyệt hai mắt cười nhạt, hướng Hiên Viên Diễm lặng yên gật đầu.

Trong nháy mắt, trên thảm đỏ nổi lên tiếng vó ngựa cùng tiếng bánh xe di chuyển. Hiên Viên Diễm cùng Hiên Viên Kỳ đi trước mở đường, chúng quan viên đi theo hai bên, dẫn đường cho xe ngựa của thái tử hai nước hướng cửa cung đi đến.

Đợi mọi người dần dần đi xa, hộ pháp Ngân Lang đứng sau lưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lên tiếng: "Vương gia từng nói qua, Tiêu Hàn đúng là kình địch lớn nhất đời ngài ấy. Trước đây thuộc hạ vẫn không ủng hộ cách nhìn của vương gia, hôm nay nhìn thấy người, thuộc hạ rốt cuộc hiểu rõ vương gia vì sao nói như vậy,  Tiêu Hàn này xác thực không thể khinh thường a!"

"Ngân Lang, chớ đề cao chí khí người khác, diệt uy phong của chính mình." Thanh Báo bĩu môi, vẻ mặt không đồng ý, vương gia chỉ là khiêm tốn thôi, ở trong lòng hắn vương gia vĩnh viễn là vô địch.

"Diễm không nói sai, Bắc Dực thái tử này quả thật rất khó đối phó." Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ xoay ly trà trong tay, mở miệng chậm rãi nói. Nàng có thể nhìn ra một con người, nhưng mới vừa rồi nàng thế nhưng không thể nắm bắt được tâm tình của Tiêu Hàn, người này không đơn giản a. Nàng dám chắc chắn tối nay tại thọ yến của Khương Thái hậu, tuyệt đối sẽ bởi vì thái tử hai nước đến mà náo nhiệt vô cùng. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 18.04.2014, 22:11
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 27.11.2013, 21:16
Bài viết: 531
Được thanks: 4260 lần
Điểm: 11.96
Có bài mới Re: [Xuyên không] Đặc công tà phi - Ảnh Lạc Nguyệt Tâm - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 34: Ăn hết bọn chúng

Trăng trong như nước, vẩy ánh sắng bạc xuống khắp thế gian.

Tối nay, hoàng cung Long Diệu dán đầy chữ thọ trên những chiếc đèn lồng đỏ lớn, ánh nến sáng ngời cùng sao sáng đan xen, cả hoàng cung nhiễm màu sắc rực rỡ.

Ở bên trong thiên điện hoàng cung Long Diệu, tiếng nói cười không ngừng, các quan viên mặc dù biểu tình đã ngà ngà say, vẫn tận tình nâng chén. Ngược lại, trong chủ điện hoàng cung Long Diệu, không khí có vẻ có chút lành lạnh quỷ dị.

Trên nóc điện điêu khắc rồng vàng trông rất sống động, mặt đất lát bằng bạch ngọc, mỗi cây cột có bảy viên ngọc lưu ly, trong lồng đèn ánh nến chập chờn, toàn cảnh kiến trúc vô cùng lộng lẫy diễm lệ.

Phóng tầm mắt nhìn lại, người mặc hoàng bào hoàng đế Hiên Viên Ly đang ngồi trên ghế rồng, Khương thái hậu mặc một bộ phượng bào đỏ rực ngồi ở bên cạnh hắn.

Bên trái, theo thứ tự là thái tử Thương Nguyệt quốc Dạ Dật Phong, Tuyên vương Hiên Viên Kỳ, tả thừa tướng cùng với vây cánh tả thừa tướng.

Phía bên phải, theo thứ tự là thái tử Bắc Dực quốc Tiêu Hàn, Thụy vương Hiên Viên Diễm, Thụy vương phi Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hữu thừa tướng, đại tướng quân Thượng Quan Hạo cùng với vây cánh của hữu thừa tướng.

"Hai vị thái tử đường xa đến chúc thọ ai gia, thật là khiến ai gia vui mừng khôn xiết, xin kính ly rượu này để tỏ lòng biết ơn với hoàng đế hai nước." Khương thái hậu vẻ mặt tươi cười giơ ly ngọc trong tay lên, ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

"Khương thái hậu khách khí rồi." Dạ Dật Phong cùng Tiêu Hàn đồng thời mở miệng, một thanh âm dịu dàng mang theo nét cười, một thanh âm lạnh như băng. Dứt lời, hai người nâng ly rượu trong tay lên, uống cạn.

"Khương thái hậu, Thương Nguyệt quốc ta vì ngài chuẩn bị một phần thọ lễ, hy vọng có thể làm ngài hài lòng." Dạ Dật Phong buông ly rượu trong tay xuống, từ trên ghế đứng lên, tươi cười đầy mặt nhìn hướng Khương thái hậu.

"Hoàng nhi, Thương Nguyệt thái tử có thể đến, đối với ai gia mà nói đã là thọ lễ tốt nhất rồi. Hôm nay lễ càng thêm lễ, ai gia trong lòng cảm động đến không biết nên nói như thế nào rồi." Khương thái hậu lập tức đặt tay lên ngực, trên mặt toát ra vẻ cảm động đến không nói lên lời nhìn về phía hoàng đế Hiên Viên Ly.

"Đúng vậy a, trẫm cùng mẫu hậu cũng không biết nên như thế nào cảm tạ Thương Nguyệt hoàng rồi." Hiên Viên Ly vội vàng đưa tay vỗ vỗ sau lưng Khương thái hậu, biểu diện một màn "Mẫu từ tử hiếu" vô cùng ấm áp.

"Diễm, kịch hay rốt cuộc bắt đầu rồi." Nhìn thấy một màn này, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngồi cạnh Hiên Viên Diễm dùng tay gõ gõ ly rượu trên bàn, cúi đầu nói nhỏ. Tối nay nàng mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, trên vạt áo là đường viền hoa được thêu tỉ mỉ, mái tóc chỉ dùng một sợi dây màu bạc tùy ý buộc lại.

"Ân." Hiên Viên Diễm đưa tay nắm ở hông Thượng Quan Ngưng Nguyệt, giọng điệu ôn nhu  lên tiếng.

"Trước nói rõ a, nếu như màn kịch này quá nhàm chán, ta muốn rời khỏi đây." Thân thể nhỏ nhắn lười biếng làm tổ trong ngực Hiên Viên Diễm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhíu mày nói.

"Yên tâm đi, tuyệt đối đủ đặc sắc kích thích." Ngón tay Hiên Viên Diễm im lặng ngắt ngắt chóp mũi Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trong tròng mắt là ý cười đầy vẻ cưng chiều. Cùng lúc đó Thượng Quan Hạo ngồi ở cách đó không xa, nhìn thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Diễm chung sống hài hòa như thế, một tia vui sướng xuất hiện trên khuôn mặt.

"Người tới, mau đem thọ lễ của bản thái tử trình lên." Đáy mắt Dạ Dật Phong tỏa ra một tia lạnh lùng quỷ dị, bàn tay đột nhiên vỗ ba cái vang dội.

"Dạ!" Bên ngoài đại điện, truyền đến tiếng của bọn thị vệ Thương Nguyệt quốc, ngay sau đó bốn gã thị vệ Thương Nguyệt quốc mang hai cái rương gỗ cực lớn đi vào.

"Mở ra." Dạ Dật Phong dời bước vào giữa điện, giọng điệu mỉm cười nói xong, hắn từ trong tay áo rút ra quạt tre, mở quạt khẽ đung đưa.

"Dạ!" Một cái rương được mở ra, bọn thị vệ từ bên trong lấy ra một đoạn gấm, tiếp đem gấm chậm rãi kéo dài ra.

Mọi người rối rít nhìn nhau thêm vài lần, bọn họ còn tưởng rằng thái tử Thương Nguyệt đưa tới bảo bối giá trị xa xỉ, thì ra chẳng qua chỉ là một đoạn gấm màu xanh dương, phía trên thêu một đám mây màu trắng, thật là quá kém với thân phận của hắn.

"Thật là xinh đẹp, ai gia rất thích." Khương thái hậu cũng là ngẩn ra, nhưng ngay sau đó trên mặt lập tức nặn ra nụ cười giả dối. Đây chính là thọ lễ Thương Nguyệt quốc đưa tới sao? Loại gấm bình thường này ở Long Diệu hoàng triều quả thật có thể tùy ý thấy được, Thương Nguyệt quốc không phải rất giàu có sao, như thế nào lại đưa ra thọ lễ không nhìn nổi như thế?

"Khương thái hậu, nếu như đoạn gấm này chính là thọ lễ Thương Nguyệt quốc đưa ngài, vậy thái tử Thương Nguyệt quốc ta đây chẳng phải là nên tìm một cái lỗ chui vào sao?" Dạ Dật Phong đung đưa cây quạt, thanh âm mang theo nét cười hài hước.

"Mẫu hậu, trẫm đoán đoạn gấm này chẳng qua là dùng để làm đẹp thôi, thọ lễ Thương Nguyệt thái tử muốn tặng cho ngài còn ở trong cái rương chưa mở đấy." Hoàng đế Hiên Viên Ly chỉ một cái rương khác, cười nhạt nói.

"Long Diệu hoàng quả nhiên anh minh, đoạn gấm này chích xác là dùng để làm đẹp. Đoạn gấm màu xanh dương này mô tả cảnh bầu trời, lúc này trên bầu trời xanh chỉ có một đám mây trắng noãn phiêu đãng. Đợi sau khi cái rương kia mở ra, trên bầu trời xanh sẽ có thêm một vật, đó mới là thọ lễ Thương Nguyệt quốc đưa cho Khương thái hậu." Dạ Dật Phong biểu tình tươi cười nói xong, dời bước đến phía trước một cái rương khác.

"Tiểu tử, tốt nhất đừng làm cho những thứ đó bay đến trước mặt ta, nếu không ta bắt tất cả bọn nó nhét vào trong bụng ngươi." Thượng Quan Ngưng Nguyệt híp mắt nhìn Dạ Dật Phong, tiếp trong môi tràn ra lời nói nhẹ nhàng mà lạnh lùng. Nghe được lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, thân thể Hiên Viên Diễm bỗng dưng cứng lại, trong mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ.

"Nguyệt nhi, chẳng lẽ ngươi đã biết trong rương chứa vật gì rồi hả?" Hiên Viên Diễm ôm chặt hông Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhỏ giọng hỏi.

"Bươm bướm độc." Thượng Quan Ngưng Nguyệt giơ tay vén mấy sợi tóc bên má, trong môi cho ra câu trả lời khẳng định.

"Cái rương kia đóng kín như thế, ngươi làm sao biết được?" Hiên Viên Diễm bội phục liếc nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, vương phi của hắn không khỏi quá thần thông quảng đại đi?

"Nếu như ngươi đã từng ăn bọn chúng rồi, hơn nữa còn là ăn sống, bảo đảm ngươi cả đời cũng sẽ nhớ mùi vị của bọn chúng." Thượng Quan Ngưng Nguyệt âm lãnh nói.

"Cái gì?" Nghe được lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, Hiên Viên Diễm toàn thân cứng ngắc. Không phải là hắn nghe sai đi, Nguyệt nhi mới vừa nói cái gì? Nàng ăn bươm bướm độc sống rồi, cái này là cái người có thể ăn à?

Thượng Quan Ngưng Nguyệt không trả lời Hiên Viên Diễm, cúi đầu khẽ khởi động nhẫn huyền băng thiết. Dạ Dật Phong đáng chết này thế nhưng gợi lên một đoạn trí nhớ chôn sâu trong lòng nàng, đợi đến sau khi thọ yến kết thúc, xem nàng như thế nào trừng trị hắn.

Bỗng dưng, Hiên Viên Diễm cảm thấy một hơi thở lạnh thấu xương bao phủ toàn thân, mà hơi thở này là từ Thượng Quan Ngưng Nguyệt tỏa ra.

Lòng Hiên Viên Diễm bỗng dưng đau nhói, quả đấm cũng nắm chặt, thì ra là Nguyệt nhi nói thật, nàng thật sự đã từng ăn rồi.

Cùng lúc đó, Bắc Dực thái tử Tiêu Hàn một mực uống rượu bên cạnh, cũng đã nhận ra một hơi thở lạnh lẽo. Hắn ngẩng đầu lên, hai mắt lạnh nhạt quét qua Thượng Quan Ngưng Nguyệt trong ngực Hiên Viên Diễm, một lần nữa cúi đầu uống rượu. . .


Đã sửa bởi alligator lúc 28.10.2014, 23:02.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.