Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy

 
Có bài mới 12.04.2014, 16:04
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 32
Chương 22: ỨNG CỬ VIÊN TRƯỚC MẮT
*****


Vào một xế chiều, thư ký Thường Tiểu Nguyệt đang cầm một ly mới cà phê hảo hạng đi vào phòng làm việc Tổng giám đốc. Nhìn thấy Tiêu Hàn vẫn còn xem văn kiện, cô liền đem cà phê đặt ở bàn làm việc, sau đó tự mình đứng sang một bên.

Khi biết Tiêu Hàn cùng Tống Hương Ngưng đã ly hôn, Thường Tiểu Nguyệt đối với Tiêu Hàn lại châm lên ngọn lửa tình. . . . . phải nói, cô đối với Tiêu Hàn là chưa bao giờ ngừng yêu, hiện tại thậm chí là so với trước kia có tăng không giảm, cho nên cô cố gắng hết cho hai người thêm một cơ hội.

Lúc phát hiện trên bàn làm việc nhiều hơn một ly cà phê, Tiêu Hàn rốt cuộc ngẩng đầu lên, ngay sau đó thấy Thường Tiểu Nguyệt đứng ở một bên.

- Làm sao cô lại đứng ở chỗ này? Tôi có bảo cô đi vào sao? - Tiêu Hàn vừa cầm lên cà phê vừa nói.

- Không có ạ. - Thường Tiểu Nguyệt đã sớm có thói quen với sự lạnh nhạt của Tiêu Hàn, điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến sự yêu thích mà cô dành cho anh - Tổng giám đốc, em đi vào là muốn đưa café cho anh.

- Ừ, tôi đã uống rồi, cô có thể đi ra ngoài. Mà bây giờ đã sắp tan việc, cô cũng nên chuẩn bị về đi - Tiêu Hàn nói.

- Còn Tổng Giám đốc thì sao ạ? - Thường Tiểu Nguyệt thấy anh không có bất kỳ ý tứ gì muốn ra về, liền lên tiếng quan tâm.

Tiêu Hàn lắc đầu một cái

- Tối nay tôi không có ý định đi về, còn có rất nhiều tài liệu chưa làm xong.

Mấy hôm trước, Tiểu Xuyên phát sốt, Tiêu Hàn luôn bên cạnh con trai, chuyện của công ty vì thế bị vứt xuống qua một bên, hiện giờ mọi chuyện tạm ổn, anh cũng muốn trở lại với công việc để bù lại cho những ngày qua.

Thường Tiểu Nguyệt nghe xong lời nói của Tiêu Hàn, ngoài mặt không có biến hóa, vẫn như cũ duy trì nụ cười, nhưng nội tâm lại nghĩ đến mưu kế khác.

- Tổng giám đốc, anh cứ tiếp tục đi, em không quấy rầy anh nữa. - Thường Tiểu Nguyệt nói xong liền đi ra khỏi phòng làm việc của Tổng giám đốc, lúc nãy đã là giờ tan làm, cô liền thu thập một tý muốn cùng anh ra về.

Mà trong phòng làm việc của tổng giám đốc Tiêu Hàn, mặc dù anh một mực xem văn kiện, nhưng tinh thần cũng không phải hết sức tập trung. Anh đang lo lắng cho Tiểu Xuyên, không biết bệnh của nó có thể tái phát hay không, không biết tối nay nó không có ba chăm sóc thì có thể ngủ được không?

Nhắc tới cũng kỳ quái, Tiêu Hàn vẫn cho là mình sẽ là hết sức ghét đứa bé này, bởi vì từ nhỏ anh chỉ cần nhìn thấy con nít khóc anh sẽ chán ghét ngay, bây giờ không nghĩ tới anh thế nhưng lại như vậy quan tâm Tiểu Xuyên, ngay cả mẹ Tiêu cũng nói rất hiếm thấy.

Tiêu Hàn đang suy nghĩ về Tiểu Xuyên, không có chú ý tới mẹ Tiêu đã đẩy cửa vào, vẫn còn lo lắng Tiểu Xuyên không được khỏe mạnh, thấy mẹ Tiêu lấy tay quơ quơ ở trước mặt anh, anh mới phục hồi lại tinh thần.

- Mẹ, vì sao lại tới? Tiểu Xuyên đâu? - Tiêu Hàn nhìn thấy mẹ Tiêu không thể nghi ngờ, vô cùng kinh ngạc.

Mẹ Tiêu giả bộ ghen nói:

- Tiểu Xuyên, Tiểu Xuyên, bây giờ con cả ngày lẫn đêm đều chỉ nhớ công việc và Tiểu Xuyên, mẹ rất hoài nghi ở trong lòng con mẹ ở vị trí nào?

- Mẹ, làm sao mẹ lại ghen đây? Mấy ngày trước Tiểu Xuyên không phải sốt sao? Khi đó mẹ cũng rất nóng nảy đến con còn ghen đó. Còn nữa, công việc của con không phải đã bị bỏ qua một bên sao? Đương nhiên là muốn bù lại. - Tiêu Hàn nhìn bộ dạng ghen tuông của mẹ cảm thấy rất bất đắc dĩ, mặc dù anh biết mẹ là đang cùng anh nói giỡn.

- Biết rồi, biết rồi, cái đứa con này chỉ xem công việc cùng con cái là thứ quan trọng mà thôi. – Mẹ Tiêu rốt cuộc cười - Không cần lo lắng, Tiểu Xuyên không có chuyện gì, ba con đang chăm sóc. Mẹ tới đây chính là tới thăm con một chút xem con có tự không ngược đãi mình không?

Tiêu Hàn không hiểu nổi ý tứ của mẹ Tiêu

- Ngược đãi mình? Mẹ, có ý gì à?

Anh cũng hơi hơi hiểu ý tứ trong câu nói kia, nhưng hiện tại anh thật nghe không hiểu mẹ Tiêu đang muốn nói về cái gì. Mẹ Tiêu tức giận liếc Tiêu Hàn một cái, mới tiếp tục nói:

- Hiện tại mẹ nghĩ con không nên chỉ lo công việc, cái gì khác đều không để ý, đến cơm cũng không ăn. Bây giờ nhìn lại, mẹ tới thăm con là chính xác, con nhất định còn chưa có ăn cơm!

Mẹ Tiêu nói xong, giọng nói có chút nặng.

Tiêu Hàn cũng biết mẹ Tiêu đang tức giận, vội vàng dụ dỗ

- Mẹ, con còn chưa có ăn cơm, nhưng không có nghĩa là con sẽ không đi ăn cơm, bây giờ con cảm thấy còn sớm, còn không muốn ăn cơm sớm như vậy mà thôi.

- Thật? – Mẹ Tiêu nửa tin nửa ngờ hỏi.

- Đương nhiên là thật rồi, con có bao giờ lừa gạt mẹ chưa? – Lúc Tiêu Hàn nói, lòng không ngừng rối loạn.

Lúc này Mẹ Tiêu mới cười

- Được rồi, sẽ tin con lần này. Tốt lắm, con tiếp tục xem tài liệu đi, mẹ ngồi chơi một chút rồi về.

Lúc này Tiêu Hàn mới thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng bây giờ anh cũng không có ý định xem tài liệu nữa, dứt khoát cùng mẹ Tiêu ngồi xuống sofa.

- Tiêu Hàn à, mẹ cảm thấy con quá mệt mỏi. – mẹ Tiêu có chút không đành lòng nhìn Tiêu Hàn nói.

Tiêu Hàn lại lắc đầu:

- Mẹ, con không mệt, vì Tiểu Xuyên cùng công ty, thật không mệt.

Nói đến Tiểu Xuyên, mẹ Tiêu giống như là nhớ tới cái gì, vì vậy liền nói ra:

- Tiêu Hàn à, con xem, Tiểu Xuyên của chúng ta lớn mau ghê.

Tiêu Hàn gật đầu một cái

- Đúng vậy, còn hai tháng nữa tròn một tuổi.

Nói cách khác, anh đã không có Tống Hương Ngưng bên cạnh gần một năm. Tiêu Hàn chợt nghĩ đến cái này, ánh mắt dần mờ đi.

- Tiểu Xuyên nhanh chóng tròn một tuổi rồi, nó cũng sắp biết nói chuyện rồi. Lúc ban đầu đứa bé đều học gọi ba mẹ, nhưng Tiểu Xuyên không có mẹ, con xem có phải hay không nên tìm cho Tiểu Xuyên một người mẹ?

Mẹ Tiêu sửa sang lại ngôn ngữ một chút, rốt cuộc có thể nói đơn giản, tóm tắt được ý muốn nói ra.

Làm sao Tiêu Hàn có thể không hiểu ý tứ của mẹ Tiêu. Chỉ là

- Mẹ, con đã nói rồi, con không muốn lấy vợ lần nữa.

Mẹ Tiêu cho là anh bởi vì đoạn hôn nhân thất bại trước kia nên hiện tại có chứng bệnh sợ hôn nhân, liền tiếp tục mở miệng khuyên nhủ:

- Tiêu Hàn, mẹ hiểu rõ con rất thích Hương Ngưng, nhưng ấy là loại phụ nữ không đứng đắn, làm thế nào có thể xứng đáng với con? Con chính là nên quên cô ấy, tái giá một với một cô gái khác tốt hơn.

Nghe được mẹ đang nói Tống Hương Ngưng, Tiêu Hàn rất muốn nói cho bà biết sự thật, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn trốn tránh

- Mẹ, không nên nói nữa, con đã nói rồi, con không muốn lấy vợ khác, bây giờ điều con muốn làm chính là chăm sóc tốt cho Tiểu Xuyên, và quản lý tốt công ty.

Mẹ Tiêu biết nhiều lời vô ích, cũng không nói gì nữa

- Được rồi, Tiêu Hàn, mẹ hiểu hiện tại có nói cái gì con cũng không muốn nghe, chẳng qua mẹ hi vọng con có thể suy nghĩ lại, coi như không phải vì chính mình mà nghĩ, con hãy vì Tiểu Xuyên mà nghĩ.

Mẹ Tiêu nói xong liền đi ra khỏi phòng làm việc của Tiêu Hàn. Vừa đi ra khỏi cửa, mẹ Tiêu liền đụng phải Thường Tiểu Nguyệt mới ra bên ngoài trở về.

- A! Dì, dạo này dì khỏe không ạ?

Thường Tiểu Nguyệt tươi cười, đi đến chào hỏi Mẹ Tiêu. Mẹ Tiêu nghiêm túc quan sát Thường Tiểu Nguyệt một phen, sau mới nói:

- Không phải tan sở rồi à? Tại sao con còn chưa về?

Hơn nữa trong tay còn cầm hai hộp đồ ăn.

Thường Tiểu Nguyệt tiếp tục cười nói:

- Con nghĩ tối nay Tổng gíam đốc lại làm thêm giờ, nên con đi mua cho anh ấy chút thức ăn ạ, hơn nữa con cũng tự nguyện ở lại cùng anh ấy tăng ca, mong giúp đỡ được một phần cho anh ấy.

Thật ra thì cô có dụng ý khác. Mẹ Tiêu không phải ngày đầu tiên đi vào xã hội này, dĩ nhiên biết Thường Tiểu Nguyệt đang tính toán cái gì

- Vậy con cứ cùng Tổng giám đốc làm thêm giờ đi, nhớ, phải cố gắng chăm sóc tốt cho Tổng giám đốc.

Mẹ Tiêu nói xong liền đi. Đã có có sẵn ứng cử viên, bà cần gì phải lãng phí sức lực nhờ người làm mai nữa?





--- ------ --------

Lời của Editor:

Chờ nhé mọi người. Mai sẽ là 4 chương mới!.




Đã sửa bởi Tịnh Yên lúc 07.05.2014, 11:10.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.04.2014, 11:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 31
Chương 23: BẠN TRAI BÍ MẬT
****


- Này, anh đừng có nói loạn. - Tống Hương Ngưng cuống quít muốn bắt chuyện giải thích với người học sinh kia – Ngại quá, lời vừa rồi anh ta nói là không phải, tôi cùng anh ấy không phải vợ chồng, thật không phải là vợ chồng.

Học sinh kia giống như là thường thấy những việc giống như thế này, cười nói:

- Tôi hiểu mà, hai người là người phương Đông cũng rất kín kẽ, tôi cũng gặp qua một vài đôi vợ chồng như thế, cũng không muốn thừa nhận quan hệ vợ chồng với người khác.

Tiếng Pháp của Tống Hương Ngưng không phải rất tốt, chỉ có thể miễn cường ứng phó giao tiếp hằng ngày, bây giờ nghe cậu học sinh nói răng rắc một tràn tiếng Pháp, cô chỉ có một chút sửng sốt, cuối cùng thật sự không thể giải thích được, không thể làm gì khác hơn là cầu cứu Owen Dục.

Nhưng Owen Dục lại như là cố ý làm ngược lại ý định của cô, chưa cùng người kia giải thích, lại còn tiếp tục cùng học sinh kia nói chuyện phiếm

- Cậu này thật là lợi hại, quan hệ của chúng tôi thế mà cậu cũng biết.

Tống Hương Ngưng mặc dù không hiểu bọn họ đang nói cái gì, nhưng ánh mắt khi bọn họ nói chuyện, cô biết nhất định còn đang hoài nghi quan hệ của cô và Owen Dục.

- Chúng tôi thật sự chỉ là bạn bè bình thường thôi. - Tống Hương Ngưng dứt khoát dùng tiếng Trung rống lên, miệng cũng trề môi .

Owen Dục thấy cười giỡn không được nữa rồi, liền cùng người học sinh nước Pháp nói vài lời tạm biệt sau đó lôi kéo Tống Hương Ngưng đi ra khỏi quán cà phê.

- Mới vừa rồi em nói gì sai à? Tại sao anh đi nói lung tung với người ta? - Vừa đi ra khỏi quán cà phê, Tống Hương Ngưng liền hất tay Owen Dục ra, cơ hồ rống giận với Owen Dục.

Owen Dục không có tức giận, còn đưa ra bộ mặt vui vẻ

- Bây giờ em nói gì cũng vô ích à..., dù sao người học sinh kia nhất định sẽ coi chúng ta là một đôi vợ chồng rồi. - Nói tới chỗ này, trong lòng Owen Dục không khỏi cười trộm một chút, nhưng mà anh không có phớt lờ, không để cho nội tâm của chính mình biểu lộ ý này.

Tống Hương Ngưng thấy gương mặt cợt nhã của Owen Dục, cảm giác vô lực nhất thời xông lên đầu, cô dùng giọng mệt mỏi nói

- Tổng giám đốc Âu à, anh không phải muốn trêu chọc em sao?..., chúng ta chỉ là quan hệ cấp trên và cấp dưới, nhiều nhất cũng chỉ là bạn bè, chúng ta căn bản không phải người yêu, càng không phải là vợ chồng, anh không đừng nói lung tung.

Lời nói như thế, nhưng Tống Hương Ngưng luôn cảm thấy Owen Dục sẽ đem lời cô bỏ qua một bên, tự động coi thường; cho nên cô cũng không có dám ôm mộng lớn, chỉ hy vọng Owen Dục đừng ở trước mặt người khác nói lung tung quan hệ của hai người, điều này làm cho cô rất không chịu nổi.

Mà Owen Dục nghe được lời Tống Hương Ngưng nói, thì không còn vẻ vui nữa, thay vào đó là gương mặt nghiêm túc. Anh lạnh lẽo hướng về Tống Hương Ngưng chứng thực:

- Chẳng lẽ trong mắt em, anh không là gì hết? - Mặc dù biết đáp án, nhưng anh còn là không nhịn được phải mở miệng hỏi.

Tống Hương Ngưng lập tức lắc đầu.

- Không phải, không phải, Tổng giám đốc à, ý em không phải như vậy! Ít nhất anh cũng là cấp trên của em, hơn nữa nếu như anh nguyện ý, chúng ta cũng có thể là bạn bè của nhau, làm sao không có gì được?!

Mặc dù cảm thấy không làm được người yêu, nhưng Owen Dục và cô vẫn có thể làm bạn bè tốt, Tống Hương Ngưng còn rất nguyện ý làm điều này.

- Anh không muốn chỉ coi em là cấp dưới của anh! Anh cũng không muốn chỉ coi em là bạn bè! Hương Ngưng, em biết mà, anh thích em, anh rất thích em, em cũng biết nó không phải là loại thích bình thường, đây là tình yêu nam nữ. Anh thật sự kém cõi đến nổi để em từ chối liền, không cho anh một cơ hội sao? - Owen Dục càng nói thanh âm càng nhỏ, tâm tình cũng từ kích động trở lại cô đơn.

Tống Hương Ngưng không thể nhìn thấy người khác không vui, càng không muốn thấy người khác bởi vì cô mà không vui vẻ

- Tổng giám đốc à, đây không phải ý nói anh kém cõi. Nói thật, anh là một người rất ưu tú, lại đẹp trai, lại nhiều tiền, mà cũng có tài hoa, càng thêm là Tổng Giám đốc anh minh, anh nói xem, lấy điều kiện của anh, thì cô gái nào không động tâm trước anh?

- Vậy tại sao em không thích anh? - Owen Dục lập tức phản bác.

- Này . . . . - Tống Hương Ngưng không nghĩ tới Owen Dục có thể hỏi cô như vậy, trong khoảng thời gian ngắn không biết nên trả lời như thế nào. Nghĩ thật lâu sau, cô mới nghĩ ra một lý do tương đối thuyết phục – Tổng giám đốc Âu, tình cảm không phải là thứ muốn trao thì trao. Tất cả phải dựa vào cảm xúc ạ.

Nói đến cảm giác, Tống Hương Ngưng trong đầu không tự chủ lại nhớ đến gương mặt một người khác.

Owen Dục lại không thể tiếp nhận lý do của Tống Hương Ngưng, ngược lại bởi vì cô trả lời qua loa, giọng nói bất giác lớn lên

- Cảm giác, cảm giác, tại sao em đối với anh lại không có cảm giác. Chẳng lẽ em đối với Tiêu Hàn có cảm giác sao?

Anh có chút đánh mất trí lý trí, bắt đầu không lựa lời nói.

Tống Hương Ngưng đang suy nghĩ về Tiêu Hàn, lại bị Owen Dục nói như vậy, trong lòng hoảng hốt, nhưng lại lên tiếng phủ nhận

- Anh nói cái gì thế! Em cùng anh ấy đã ly hôn, giữa chúng em sẽ không còn quan hệ gì nữa rồi.

Bởi vì trong lòng có một chút sợ, lúc nói câu này ánh mắt cô có chút lóe lên, lời nói cũng có phần run rẩy.

Owen Dục lại cho là anh nói trúng tâm sự của cô, trong lòng càng thêm khó chịu, nói tới nói lui càng thêm chua chát

- Anh nói cho em biết, em vẫn còn chưa quên được Tiêu Hàn đâu, em nên thành thật với mình một chút, Tiêu Hàn rốt cuộc có cái gì tốt hơn so với anh? Tại sao anh ta có thể dễ dàng lấy lòng của em, còn anh có cố gắng bao nhiêu cũng không được? - Anh càng nói mặt càng như đưa đám, cuối cùng dứt khoát cúi đầu, để cho người ta không nhìn ra vẻ mặt của anh.

Tống Hương Ngưng nhìn tình trạng trước mắt, thật sự không biết nên xử lý như thế nào. Cô thật là không ngờ có một ngày mình phải lúng túng khi đứng trước mặt Owen Dục, cho tới nay cô đều cố gắng giữ một khoảng cách giữa mình và anh, cũng không đi vượt qua cái ranh giới ấy, nhưng không nghĩ tới, Owen Dục hết lần này đến lần khác bắt cô vượt qua, làm cho cô ứng phó không kịp.

Owen Dục cúi đầu thật lâu, rốt cuộc giống như là nghĩ thông suốt cái gì đó, đột nhiên lại ngẩng đầu lên, hơn nữa lại trở về nụ cười vui vẻ trước kia

- Hương Ngưng, em hãy yên tâm đi, anh sẽ không buông tay. Anh tin tưởng, một ngày nào đó, em cũng sẽ bị anh làm cho cảm động.

Tống Hương Ngưng nhìn thái độ chuyển biến rất nhanh của Owen Dục, có chút không kịp phản ứng, nhưng nhìn anh vui vẻ, biết anh không có chuyện lớn gì, cũng liền có chút yên tâm.

- Chỉ là tại em không đồng ý làm bạn gái em trước, vậy em phải đồng ý với anh một chuyện. - Owen Dục nói.

- Hả? - Tống Hương Ngưng không biết phản ứng như thế nào.

Owen Dục vui vẻ nói:

- Khoảng thời gian em ở nước Pháp học hành, ở trước mặt người khác, anh chính là bạn trai của em. Anh có thể phụ trách đưa đón em đến lớp cũng như rước em về, có thể đi ăn cơm chung với em, chỉ là bí mật, chúng ta tạm thời vẫn chỉ là bạn bè bình thường, em xem như thế nào?

Tống Hương Ngưng nghe xong lời Owen Dục nói, cảm thấy có một trận cảm giác quen thuộc.

- Nói đúng hơn là chúng ta ngầm ký một thỏa thuận

Cô nhớ lại Tiêu Hàn, không khỏi cảm thấy có chút buồn cười.

Owen Dục gật đầu một cái.

Tống Hương Ngưng vốn là không muốn đồng ý, nhưng là nghĩ đến, có cái "Bạn trai" này, cô có thể tiết kiệm đi rất nhiều phiền phức không đáng có, cũng từ từ đón nhận đề nghị này.

- Được, em đồng ý.


Đã sửa bởi Tịnh Yên lúc 07.05.2014, 11:38.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Yên về bài viết trên: Hanie, Nấm_langthang, alligator, bubenoluz, chicken030590, conluanho, edahuynh0307, hoaanhtuc290682, hotaru_yuki, mua_da_tanh, thaobeo180885
     
Có bài mới 13.04.2014, 21:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 32
Chương 24: BỊ CHỌC TỨC

****



Thường Tiểu Nguyệt nghe mẹ Tiêu nói, biết ý tứ trong lòng bà, liền nở một nụ cười sâu xa đi vào phòng làm việc của Tiêu Hàn.

Mà tại phòng làm việc của Tổng Giám đốc, Tiêu Hàn căn bản không biết Thường Tiểu Nguyệt đã trở lại, anh tiếp tục xem tài liệu.

Thời gian cứ như vậy từng giây, từng phút trôi qua, rốt cuộc đến nửa đêm, Tiêu Hàn mới hạ quyển tài liệu trong tay xuống, đứng dậy hoạt động một chút; khóe mắt liếc ra bên ngoài một cái, nhìn thấy bên ngoài còn có đèn sáng, cho là Thường Tiểu Nguyệt lúc đi không có tắt đèn, liền đi ra, mới phát hiện Thường Tiểu Nguyệt đang ngồi ở bên ngoài.

- Tiểu Nguyệt, làm sao cô còn chưa về? - Cũng khó trách Tiêu Hàn giật mình, bây giờ đã là nửa đêm, cô một cô gái ở chỗ này còn chưa về nhà? Thường Tiểu Nguyệt mới vừa rồi vẫn đang làm kế hoạch tuần sau cho Tiêu Hàn, nghe Tiêu Hàn thét to, thật làm cho cô giật mình, chỉ là cô rất nhanh liền bình tĩnh lại.

- Tổng giám đốc Tiêu, em đang làm bảng kế hoạch tuần sau cho anh ạ, nếu không lên kế hoạch từ bây giờ em sợ không kịp. - Thường Tiểu Nguyệt cố ý có chút mệt mỏi nói.

Tiêu Hàn lại không cho đây là lý do đúng:

- Hôm nay mới thứ ba, làm công việc này không cần quá nhiều thời gian, tại sao cô làm đến nửa đêm còn chưa xong?

Anh không phải hoài nghi năng lực làm việc của cô, chẳng qua là cảm thấy lý do này có chút gượng ép.

Thường Tiểu Nguyệt thấy Tiêu Hàn nói như vậy, biết mình không lừa được anh, cũng liền cười lên và nói:

- Tổng giám đốc à, thật ra thì em là nhìn thấy anh hôm nay phải làm thêm ca đêm, cho nên mới muốn ở lại cùng anh. Anh xem, em còn mua cơm và ít rượu cho anh này, anh xem tài liệu lâu như vậy, cũng có thể mệt mỏi rồi? Em đi đun nóng một cái cho anh nhé! - Thường Tiểu Nguyệt cầm hộp cơm tiện lợi trên bàn lên.

Làm sao Tiêu Hàn lại không cảm thấy thành ý của cô? Chỉ là anh không muốn cùng thư ký của mình có liên quan gì ngoại trừ công việc

- Tiểu Nguyệt, hiện tại khuya lắm rồi, cô chính là đi về nghỉ ngơi đi, ngày mai còn có một cuộc họp quan trọng. - Tiêu Hàn ý đã rõ ràng trong lời nói.

- Tổng giám đốc, anh cũng đã nói, bây giờ đã khuya lắm rồi không phải sao? Em một cô gái nếu giờ này cũng không tốt chút nào. - Thường Tiểu Nguyệt cố ý tỏ vẻ sợ sệt - Huống chi, mẹ của anh còn nói. . . . . .

- Hả? - Tiêu Hàn nghe được Thường Tiểu Nguyệt nói về mẹ của mình, chân mày bất giác nhíu lại - Mẹ tôi nói gì với cô?

Thường Tiểu Nguyệt cố ý nói ấp a ấp úng

- Mẹ anh nói, để cho em. . . . . . bảo em tối nay ở lại. . . . . . chăm sóc tốt cho Tổng giám đốc.

Cô cúi đầu, ngoài mặt là xấu hổ, trên thực tế là để cho Tiêu Hàn không nhìn ra trong lòng cô đang vui sướng.

Tiêu Hàn nghe lời Thường Tiểu Nguyệt nói xong, trong lòng đại khái đã hiểu, chỉ là, anh không muốn mình tự tay phá hủy ý tốt của cô, dứt khoát nói:

- Tiểu Nguyệt, tôi không phải một người đàn ông tốt, tôi không đáng giá để cô thích.

Thường Tiểu Nguyệt thấy Tiêu Hàn đã nói vậy, cũng không có ý giả bộ nữa

- Tổng giám đốc à, tại sao anh không phải là một người đàn ông tốt? Anh là một người đàn ông có vẻ ngoài lịch lãm, muốn tài hoa có tài hoa, muốn tiền thì có tiền, quả thật chính là tất cả bạch mã hoàng tử trong lòng các cô gái. Anh nói xem nơi nào không đáng để em thích?

Cô càng nói thanh âm trong giọng nói càng lớn, cuối cùng thiếu chút nữa là thét lớn.

Nghe Thường Tiểu Nguyệt nói, trong lòng Tiêu Hàn không có chút nào vui mừng, ngược lại cảm thấy càng thêm phiền não

- Tôi không tốt, tôi có hơn ngàn cái không tốt, cô đừng nên coi trọng tôi như thế.

- Anh có điểm nào không tốt ạ? - Thường Tiểu Nguyệt cơ hồ sắp khóc.

- Tôi có điểm nào không tốt - Tiêu Hàn nổi giận - Tôi tính khí không tốt, tôi rất dễ dàng nổi giận, mỗi người đều sẽ bị tôi giận chó đánh mèo; tôi còn có một đứa con trai, mang theo một đứa bé vô luận là nam hay nữ, đều là một phần gánh nặng.

Mặc dù ngoài miệng thì nói như vậy, Tiêu Hàn cũng rất thương Tiêu Vũ Xuyên, một chút cũng không có đem bé làm thành gánh nặng.

Đang suy nghĩ về Tiêu Vũ Xuyên, Tiêu Hàn không tự chủ nhớ lại Tống Hương Ngưng, tâm tình do đó trở thành phiền não, không biết cô sống có tốt không?

Thường Tiểu Nguyệt cho là Tiêu Hàn là lo lắng mình sẽ không đối xử tốt với Tiểu Xuyên, vội vàng bảo đảm nói:

- Tổng giám đốc à, anh yên tâm, em nhất định sẽ đối với Tiểu Xuyên thật tốt, em sẽ coi nó như con ruột của mình, nó sẽ gọi em là mẹ, gọi anh là ba, chúng ta về sau người một nhà cùng xây dựng cuộc sống tốt đẹp, như thế không phải tốt hơn sao?

Tiêu Hàn không phải là không biết Thường Tiểu Nguyệt đang suy nghĩ gì, nhưng chính là ghét lời nói mới vừa rồi của Thường Tiểu Nguyệt

- Tiểu Nguyệt, tôi không phải ý này; huống chi, mẹ Tiểu Xuyên không phải cô.

Nói xong những thứ này, Tiêu Hàn không khỏi liền nghĩ tới Tống Hương Ngưng, anh vội vã lắc đầu, muốn đem bóng dáng cô của từ trong óc của mình bỏ ra ngoài.

Nghe lời Tiêu Hàn nói, Thường Tiểu Nguyệt có ngu hơn nữa cũng hiểu là anh đang muốn cử tuyệt. Cô cho là Tiêu Hàn là bởi vì Tống Hương Ngưng mới không muốn cùng cô ở chung một chỗ, không khỏi nổi giận

- Nói đi nói lại anh chính là bởi vì Tống Hương Ngưng mới không cùng em ở chung một chỗ! Em thật sự không hiểu, anh rốt cuộc thấy cô ta tốt thế nào vậy? - Đây là cái cô nhìn thấy lần đầu tiên khi gặp Tống Hương Ngưng.

- Tôi không phải là bởi vì cô ấy mới không muốn ở chung với cô - lời nói Thường Tiểu Nguyệt giống như là đâm trúng lòng của Tiêu Hàn, khiến cho anh vội vã phủ nhận.

- Vậy anh là bởi vì cái gì? - Thường Tiểu Nguyệt không có muốn bỏ qua Tiêu Hàn.

- Là. . . . - trong khoảng thời gian ngắn Tiêu Hàn cũng không nói ra là bởi vì nguyên nhân gì mà vứt bỏ Thường Tiểu Nguyệt - Tôi cũng không biết.

Thường Tiểu Nguyệt lại cố gắng không cho anh phủ nhận là bởi vì Tống Hương Ngưng mới có thể như vậy

- Em đã nói rồi, anh là vì Tống Hương Ngưng, anh còn không chịu thừa nhận.

Bây giờ cô bằng bất cứ giá nào, thành bại đang ở trước mặt, qua bước này đã là thành công rồi.

Tiêu Hàn lại lên tiếng phủ nhận

- Tôi đã nói không phải là bởi vì cô ấy

Anh nói xong một thanh bế ngang eo Thường Tiểu Nguyệt, ngay sau đó đi vào phòng làm việc.

- Anh sẽ không phải là bởi vì bị em nói trúng tim đen mới như vậy cực kỳ tức giận chứ? Hừ!

Thường Tiểu Nguyệt một tay ôm cổ của Tiêu Hàn, cười lạnh nói.

Tiêu Hàn bị nói trúng tâm sự, càng thêm khó chịu, cơ hồ là dùng thanh âm rống giận hướng cô quát:

- Cô tạm thời đừng kích thích tôi nữa! Cô ta bất trung trước, tôi vì cái gì phải tiếp tục dây dưa với cô ta?!

Vô luận là hướng về phía người nào, Tiêu Hàn cũng chỉ là nói nguyên nhân anh và Tống Hương Ngưng ly hôn là bởi vì cô ngoại tình, mà không phải là cùng anh ký thỏa thuận trước đó.

- Vậy bây giờ tại sao anh lại tức giận như vậy

Thường Tiểu Nguyệt vẫn là không có ý định buông tha cho anh.

- Cô . . . . - Hôm nay Tiêu Hàn không nghĩ tới Thường Tiểu Nguyệt có thể tranh cãi với anh như vậy, trong lúc nhất thời không biết nên nói những gì.

Thường Tiểu Nguyệt thấy thế, không nói gì, chỉ là tiếp tục cười.

Tiêu Hàn biết cô là cố ý chọc giận anh, vốn nghĩ là có thể khống chế tâm tình, nhưng vẫn không nhịn được quát:

- Cô muốn cái gì tôi hiểu rõ, tôi liền cho cô nếm tất cả.

Nói xong bên trong liền động thủ.

- Thường Tiểu Nguyệt, cô nhớ kỹ cho tôi, không được cùng một dạng với cô ấy - Thừa dịp khe hở, Tiêu Hàn lạnh lùng nói.






--- ------ ------ ------

Lời của Editor:

Chào bạn Thư Kiều! Nếu bạn xem lại những chương trước từ khoảng chương 4 đến chương 18 bạn sẽ hiểu vì sao Tống Hương Ngưng phải đi qua Pháp... Như thế điều có ly do cả thôi. Trong truyện này mình lại thích Tống Hương Ngưng hơn nam chính mới đầu còn hơi nhu nhược. Nhưng đến chương khoảng 37 thì mới khác  :beer:  :beer:  hehe... Nhưng thiên cơ chưa thể tiết lộ.

Còn nữa đến chương 25 sẽ có thể một chuyện nữa làm mình càng ủng hộ hơn Quyết định của Tống Hương Ngưng *Chết lộ hàng rồi*.

Vì sao mình thích Owen Dục thì mình đã nói ở cuối chương 21 rồi; bạn có thể xem lại nhé!

~Cảm ơn~


Đã sửa bởi Tịnh Yên lúc 07.05.2014, 11:51.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

13 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

16 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.