Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 

Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam

 
Có bài mới 10.04.2014, 21:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 48: Nữ nhân, tên của em phải gọi là dũng mãnh!

Cậu cảnh sát giao thông bị lời nói của Cố Uyên dọa sợ đến một câu cũng không dám nói. Nhưng còn có một anh cảnh sát giao thông khác mặc dù cảm thấy hơi áy náy, nhưng vẫn hùng hồn nói:

“Bộ phận cảnh sát giao thông chúng tôi cũng không nhận được bất kỳ thông báo nào, cho nên dù lời nói của anh là thật, anh cũng không thể đem trách nhiệm đổ hết lên đầu chúng tôi. Gây nên hậu quả như thế, tôi rất xin lỗi. Nhưng anh vẫn phải bị phạt. Hơn nữa mời anh xuất trình chứng minh thư và giấy chứng nhận, chính là giấy chứng nhận cảnh sát.”

“Ha ha, có tiền đồ.”

Cố Uyên phối hợp mà đưa chứng minh thư cùng giấy chứng nhận không biết là giấy chứng nhận gì cho anh cảnh sát giao thông xem, anh ta lập tức cảm thấy kính nể. Cố Uyên vỗ bả vai cậu cảnh sát giao thông:

“Tiền phạt bây giờ không có để đưa cho anh, nếu không tôi cùng anh trở về đồn, tôi lại gọi người mang tiền tới?” Dù sao bây giờ cũng không đuổi kịp, gấp gáp cũng không có biện pháp. Vẫn nên quay về suy nghĩ thật kỹ bước kế tiếp phải làm gì?

“Không, không cần.” Cậu cảnh sát giao thông lập tức nói.

“Phạt tiền là nhất định rồi, nhưng tôi nghĩ anh đang vội, tôi có thể giúp anh đóng tiền phạt trước.”

“Được, cho tôi số điện thoại của cậu, lần sau tôi trả cho cậu.”

Cậu cảnh sát trẻ không từ chối, trao đổi số điện thoại với Cố Uyên.

“Kéo chiếc xe này trở về đi, hết xăng rồi.” Cố Uyên nói xong, liền biến khỏi tầm mắt của cậu cảnh sát.

Cố Uyên tin rằng, cậu cảnh sát giao thông này ngày sau nhất định sẽ có thành tích lớn. Cậu ta cũng không phụ lòng sự tín nhiệm của Cố Uyên đối với cậu, trở thành một thế hệ phá án thần kì. Cố Uyên dọc đường đi nhớ lại, theo hiểu biết của anh, Mạn Mạn cũng không có khả năng chọc phải loại người đã trải qua chuyên nghiệp huấn luyện này. Cho nên khả năng duy nhất chính là, tất cả đều là bởi vì anh. Cố Uyên nghĩ như vậy, liền muốn đập bể tường. Anh muốn mang đến hạnh phúc cho Mạn Mạn, chứ không phải loại tai vạ cho cô. Cố Uyên trở lại nhà của Từ Du Mạn, ngồi trên ghế sa-lon nhà cô ngẩn người. Không, người đàn ông giống như anh không thể dùng từ ‘ngẩn người’, mà nên dùng từ ‘trầm tư’ để hình dung. Thật ra ý nghĩa thế nào đều giống nhau.

Chuông cửa vang lên thật lâu Cố Uyên mới ra mở cửa. Là Thẩm Mặc Dư cùng Trương Chương Việt. Cửa vừa mở ra, Thẩm Mặc Dư liền xông vào hỏi:

“Anh sao lại ở nhà của Mạn Mạn, anh tại sao lâu như vậy mới mở cửa, Mạn Mạn đâu?”

Thẩm Mặc Dư đi vào liền tìm người khắp nơi. Mạn Mạn này, tại sao cả ngày đều không nhận điện thoại của cô? Thẩm Mặc Dư không tìm được người, quay lại phòng khách chất vấn:

“Mạn Mạn đi đâu rồi?”

Hôm nay cô với Trương Chương Việt định mua cho Mạn Mạn một bộ váy phù dâu, quyết định gọi điện thoại kêu Mạn Mạn tới đó tự mình chọn, nhưng bất kể gọi bao nhiêu lần đều không có người nhận. Trước kia Mạn Mạn chưa từng có tình huống nhiều lần như vậy đều không nhận điện thoại của cô. Trương Chương Việt nói có thể Mạn Mạn có việc gì đó nên không nghe thấy điện thoại gọi tới, hoặc là đi ra ngoài không mang điện thoại trên người. Nhưng cô cảm thấy có gì đó không đúng. Cô cũng biết lời Trương Chương Việt nói không phải không có khả năng, nhưng cô vẫn lo lắng cho nên mới tới nhà của Mạn Mạn. Thẩm Mặc Dư vừa hỏi Cố Uyên, vừa lại lấy điện thoại di động ra gọi cho Mạn Mạn. Sau đó chỉ nghe thấy từ trong phòng ngủ của Từ Du Mạn truyền đến bài hát ‘Bởi vì yêu’ của Vương Phi. Thật là điện thoại di động của Mạn Mạn để ở nhà. Đối mặt với câu hỏi hùng hổ dọa người của Thẩm Mặc Dư, còn có sự hỏi thăm lo lắng của Trương Chương Việt, Cố Uyên bất đắc dĩ nói:

“Mạn Mạn bị người ta bắt cóc rồi.”

“Cái gì? Bắt cóc?” Thanh âm của Thẩm Mặc Dư vô cùng bén nhọn.

“Làm sao anh biết Mạn Mạn bị bắt cóc? Tại sao anh không ngăn cản? Anh rốt cuộc có phải đàn ông hay không mà khoanh tay ngồi nhìn Mạn Mạn bị bắt cóc? Mạn Mạn tại sao lại bị bắt cóc?”

Mấy câu hỏi liên tiếp nhau, khiến Cố Uyên cười khổ, không còn mặt mũi nào. Trương Chương Việt lần đầu tiên nhìn thấy Cố Uyên đau khổ cười gượng bất đắc dĩ như vậy, từ khi anh quen biết Cố Uyên, Cố Uyên vẫn luôn là người quyết định kế sách, lạnh nhạt bình tĩnh, nhưng bây giờ…. Trương Chương Việt vội vàng che miệng Thẩm Mặc Dư:

“Uyên, thật xin lỗi, A Dư là quá khẩn trương lo lắng thôi.” Miệng của vợ anh, anh phải quản.

“Tớ hiểu rõ.”

Thẩm Mặc Dư nói không sai, Mạn Mạn bị bắt cóc là bởi vì anh, anh trơ mắt nhìn chiếc xe hơi màu đen rời đi nhưng không làm gì được, là anh vô dụng. Đúng lúc này, chuông cửa lại vang lên. Lượng công việc của chuông cửa nhà Từ Du Mạn có thể sánh ngang với lượng công việc của mấy nhà lãnh đạo kia  rồi, chuông cửa đáng thương. Là Mộ Trường Phong, trong tay kéo theo một cơ thể nha, chính là người đàn ông trước đó đánh nhau với anh ta.

“Tôi đoán cậu ở đây.”

Mộ Trường Phong nói với Cố Uyên. Sau khi đi vào thuận tay ném cái người nhìn không ra người kia xuống đất, đóng cửa lại. Cố Uyên cũng đem gã đàn ông kia kéo vào, nói với Mộ Trường Phong:

“Tôi đoán anh sẽ tìm đến tôi.”

Thẩm Mặc Dư nhìn đống “vật thể” bị Cố Uyên kéo vào, vẻ mặt rất kỳ quái:

“Hắn là ai vậy?”

“A, đồng bọn của kẻ bắt cóc Mạn Mạn.”

Thẩm Mặc Dư vừa nghe nói, đây là một người trong nhóm bắt cóc Mạn Mạn, liền nổi giận. Vốn đang không có nơi phát tiết, trách móc Cố Uyên một hồi còn chưa đã nghiền, nếu hắn ta ở chỗ này, vậy cũng đừng trách cô vô tình. Thẩm Mặc Dư cuốn ống tay áo lên, bắt đầu tiến hành việc phát tiết của cô. Cố Uyên, Mộ Trường Phong, Trương Chương Việt ba người đàn ông cũng có phần nhìn không nổi, thật sự là thê thảm không nỡ nhìn, thật sự là vô cùng thê thảm. Cố Uyên ở bên cạnh Trương Chương Việt nhỏ giọng nói:

“Cậu khẳng định muốn lấy cô ấy?”

Mặc dù trong lòng vẫn còn có chút sợ hãi nhưng miệng Trương Chương Việt vẫn cứng rắn như vậy. Trương Chương Việt tự hào vô cùng nói với Cố Uyên:

“Bà xã tôi thế này gọi là có cá tính, tính tình chân thật.”

Mộ Trường Phong chợt nghĩ đến Lâm Thiển Tuyết, so với Thẩm Mặc Dư và Mạn Mạn thì Tuyết Tuyết của anh thật là rất dịu dàng rồi. Thẩm Mặc Dư rốt cuộc đã làm cái gì mà khiến ba người đàn ông này đều có suy nghĩ như vậy, hơn nữa đều chút sợ hãi. Trở lại thời điểm Thẩm Mặc Dư tra tấn người kia, ba người đàn ông không chỉ lộ vẻ mặt hoảng sợ, hơn nữa còn có một động tác rất nhỏ nhặt, không dễ dàng bị phát hiện ra. Thật ra thì, là một sắc nữ thông thường cũng sẽ biết. Chỉ thấy ba người đàn ông không hẹn mà cùng kẹp chặt hai chân. Lại nhìn bộ dạng thảm thương của tên kia bị Thẩm Mặc Dư hành hạ, trên mặt bị vẽ lung tung còn chưa tính, hai lổ mũi bị cắm vào hai cây hành tây còn chưa tính, đôi mắt bị cái kẹp giấy kẹp chặt còn chưa tính, áo bị lột sạch còn chưa tính, nhưng mà, Thẩm Mặc Dư sao có thể ngay cả quần nhà người ta cũng lột sạch luôn đây? Cởi hết quần còn chưa tính, nhưng Thẩm Mặc Dư sao có thể lột sạch toàn thân hắn rồi dội nước lạnh lên người hắn đây? Tàn nhẫn, thật là tàn nhẫn. Bọn họ còn nhìn thấy bên trong nước lạnh rõ ràng còn có mấy cục đá nhỏ.

Cố Uyên nói: “Bà xã của cậu thật là rất có ‘cá tính’.”

Mộ Trường Phong nói: “Bà xã của cậu thật là quá dũng mãnh rồi.”

Trương Chương Việt vẫn cứng đầu nói: “Tớ chính là yêu thích điểm này của vợ tớ, thì sao nào?”

Tên đàn ông vốn đã bị Mộ Trường Phong đánh cho ngất đi, như vậy bị Thẩm Mặc Dư làm cho tỉnh rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.04.2014, 21:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 49: Người đàn ông thần bí

Chuông cửa lại vang lên, Mộ Trường Phong đi ra mở cửa. Là một người phụ nữ xa lạ, trong lòng còn ôm một con chó cưng:

“Xin hỏi, cô Thẩm Mặc Dư ở đây phải không?” Cô gái xa lạ hỏi.

Mộ Trường Phong gật đầu một cái. Thẩm Mặc Dư nhìn thấy người đến, vội vàng đi ra ôm lấy con chó cưng trong lòng cô gái lạ:

“Tiểu Tĩnh, cám ơn. Dùng xong sẽ trả lại cậu.”

Lưu Tĩnh, bạn cùng trường trung học của Thẩm Mặc Dư và Từ Du Mạn, tốt nghiệp trung học xong liền học ngành thú y hai năm, hiện tại đang mở một bệnh viện thú cưng, làm ăn rất tốt.

“Không cần cám ơn. Vậy tớ đi trước.” Lưu Tĩnh nói xong liền rời đi.

Cố Uyên, Trương Chương Việt, Mộ Trường Phong kinh ngạc, Trương Chương Việt hỏi:

“Em gọi người khác đưa tới lúc nào vậy?”

“A, mới vừa rồi. lúc các anh nói chuyện.” Thẩm Mặc Dư bình thản nói.

Gã đàn ông giống như gà rụng lông nằm trên mặt đất chưa từng phải chịu sự sỉ nhục như vậy, đó là sỉ nhục lớn nhất trong đời hắn. Hạ quyết tâm, liền muốn đi tự sát thôi. Chết rồi thì không phải chịu loại vũ nhục này nữa, chết rồi sẽ được giải thoát.

Cố Uyên nhìn ra suy nghĩ của hắn, ngay khi hắn vừa định cắn nát gói thuốc độc giấu bên trong hàm răng, thì Cố Uyên nắm được cằm của hắn, sau đó dùng sức mà vặn cằm của hắn cứ như vậy mà bị trật khớp. Trên cằm truyền tới đau nhức khiến tên đàn ông đang nằm dưới đất đổ mồ hôi lạnh.

“Nói đi! Chúng mày dẫn người đi đâu rồi hả? Là ai sai khiến?”

Cố Uyên giống như ác ma, liếc xéo tên đáng chết kia. Hắn nhìn Cố Uyên một cái, có chút không chịu nổi sự tức giận và lạnh lùng từ trên người Cố Uyên tản ra. Áp lực cường đại, trực tiếp bức bách dồn đến ép hắn tới không thở được. Dứt khoát tên kia nhắm mắt lại, không nhìn Cố Uyên nữa. Nhưng nhắm mắt lại cũng có thể cảm thấy được áp lực vô hình chung quanh. Hắn gia nhập vào tổ chức Ám Dạ, trừ Thiếu chủ của hắn ra, đây là người đàn ông đầu tiên làm cho hắn sợ hãi từ trong đáy lòng. Cũng khó trách Thiếu chủ xem người này như là đối thủ lớn nhất. Nhưng hắn tuyệt đối sẽ không nói ra. Không nói, cùng lắm thì chịu chút hành hạ, sau đó thì chết. Phản bội Thiếu chủ, hậu quả không chỉ là cái chết. Cố Uyên đang chuẩn bị áp dụng phương pháp cạy mở miệng của tên này, Thẩm Mặc Dư lại kéo anh lại:

“Để tôi.”

Thẩm Mặc Dư ôm con chó cưng cười đi tới bên cạnh hắn ta, ngồi xổm xuống. Tên kia vừa nghe thấy lời Thẩm Mặc Dư nói, trong lòng hơi khiếp sợ. Người phụ nữ này là ác ma trong ác ma. Cô ta sẽ làm gì hắn? Tên kia thật rất muốn chết, nhưng lại không chết được.

“Mạn Mạn bây giờ đang ở đâu? Ai sai khiến?” Hắn sợ, nhưng vẫn không dám nói.

Thẩm Mặc Dư nói: “Rất tốt.”

Sau đó, Thẩm Mặc Dư đi vào phòng bếp, lấy ra một lọ mật ong: “Ngoan, chơi rất vui đấy.”

Cố Uyên, Mộ Trường Phong, Trương Chương Việt nhìn thấy lọ mật ong trong tay Thẩm Mặc Dư, con chó, còn có nụ cười của cô, cũng không ngừng thấy khiếp đảm trong lòng, hơn nữa ở trong lòng âm thầm quyết định, chọc ai cũng không được chọc vào phụ nữ, lại càng không nên trêu chọc phụ nữ đang tức giận. Lại càng không nên trêu chọc Từ Du Mạn cùng Thẩm Mặc Dư. Ba người đàn ông run sợ, không nhịn được toàn thân phát run. Cô gái này quá đáng sợ. Chỉ thấy Thẩm Mặc Dư đem mật ong đổ lên bộ vị trọng yếu của đàn ông, sau đó xoa đầu con chó:

“Ngoan, mày không phải thích nhất là ăn mật ong sao?”

Không ngờ, sau khi Thẩm Mặc Dư nói xong, tên kia chợt suy sụp, bị dọa sợ tè cả ra, hô to:

“Tôi nói, tôi nói… cô gái kia ở….”

Lời còn chưa nói hết, hắn ta đã bị bể đầu. Thẩm Mặc Dư mới vừa rồi có như thế nào đi nữa, cũng chỉ là muốn hù dọa người đàn ông này. Cô cũng chỉ là một cô gái mới 19 tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy một người vừa sống sờ sờ ngay trước mặt cô cứ như vậy chết đi, sợ tới mức bật khóc. Trương Chương Việt ấn đầu của Thẩm Mặc Dư vào trong ngực mình, vẻ mặt lo lắng. Lo lắng cho Thẩm Mặc Dư, càng lo lắng cho Từ Du Mạn. Người dã man như vậy, Mạn Mạn rơi vào trong tay bọn họ. . . . . .Ngược lại là Cố Uyên, nhưng không còn lo lắng như lúc trước nữa. Một phát súng này đã cho anh biết thân phận của đối phương. Tên đàn ông kia là muốn chơi trò chơi với anh, Mạn Mạn cũng sẽ không có chuyện gì. Trừ Cố Uyên, tất cả mọi người đều lo lắng cho sự an toàn tính mạng của Mạn Mạn. Cố Uyên cũng không giải thích thêm cái gì. Có một số việc khó mà nói rõ ràng, lại càng không thể nói. Người đàn ông bị bắn chết rất bình thản, giống như được giải thoát. Tuy nhiên vẫn có sự sợ hãi, có thể thấy được Thẩm Mặc Dư tùy tiện dọa một chút lại thật sự dọa hắn không nhẹ.

Sau khi xử lý tên kia xong, Trương Chương Việt liền dẫn Thẩm Mặc Dư rời đi, lúc này Thẩm Mặc Dư còn ở lại chỗ này cũng không có ích gì, hơn nữa Thẩm Mặc Dư bị kinh sợ quá lớn, cần nghỉ ngơi thật tốt. Lúc đầu Thẩm Mặc Dư không muốn, cô nhất định phải tìm được Từ Du Mạn trước đã, sau đó Thẩm Mặc Dư được cho uống một lượng thuốc ngủ vừa phải nên mới ngủ thật say, rồi được Trương Chương Việt ôm đi. Sau khi Trương Chương Việt cùng Thẩm Mặc Dư đi khỏi, Mộ Trường Phong ngồi ở trên ghế sa-lon, nhìn Cố Uyên:

“Nói đi! Đó là những người nào?”

Đừng tưởng rằng anh không nhìn ra được, chuyện này tuyệt đối không thoát được liên quan tới Cố Uyên, hơn nữa Cố Uyên nhất định biết kẻ đứng sau sai khiến là ai. Cố Uyên đã từng chọc tới người nào anh mặc kệ, nhưng nếu đụng tới trên đầu Mạn Mạn, anh liền không thể không can thiệp. Cố Uyên còn chưa nói gì thì có chuông điện thoại gọi tới rồi. Anh nhận điện thoại, hơn nữa còn liếc mắt nhìn Mộ Trường Phong, nhấn khuếch đại âm thanh. Bên đầu kia điện thoại, truyền đến thanh âm cực kỳ mị hoặc:

“Ha ha, thích đại lễ tao tặng mày lần này chứ?”

“Mày tỉ mỉ chuẩn bị quà tặng cho tao, tao sao dám nói thích?” ‘Sao dám nói thích’ chính là không thích. Ai lại thích quà tặng như vậy chứ? Nếu ưa thích, vậy thật chính là tâm lý biến thái rồi.

“Không thích? Tao chính là chuẩn bị rất lâu đó.”

“Tao không muốn đấu với mày. Mày biết mà.”

“Nhưng tao đợi ngày này quá lâu rồi.”

Hắn rất lâu rồi chưa đụng phải một đối thủ ngang sức ngang tài. Cố Uyên là một đối thủ rất tốt, hắn thưởng thức Cố Uyên. Cho nên, hắn hy vọng có thể cùng Cố Uyên so tài một cuộc.

“Mày cần gì phải như vậy chứ? Chúng ta không phải bạn bè, nhưng cũng không phải là kẻ địch.”

Tại sao phải đấu chứ, anh không muốn.

“Bởi vì, đứng ở chỗ cao quá tịch mịch.”

Cố Uyên trầm mặc, một lúc lâu sau, anh mới nói: “Được rồi, quy tắc trò chơi.”

“Biết núi Trường Mã không? Đến chỗ đó đi.”

Nói xong đối phương cúp điện thoại. Câu hỏi Mạn Mạn không sao chứ của Cố Uyên còn chưa kịp hỏi.

Mộ Trường Phong nhíu mày: “Cần tôi giúp không?”

“Không cần, đây là trò chơi của tôi với hắn. Người khác nhúng tay vào, khó tránh khỏi hắn sẽ làm chuyện tổn thương Mạn Mạn. Chỉ là hiện tại tôi có thể xác định, hắn cũng chưa đả thương Mạn Mạn.”

Cố Uyên dụi dụi khóe mắt. Mặc dù vướng phải mắt kính nên không thuận tiện nhưng Cố Uyên vẫn không muốn lấy kính xuống.

“Được rồi. Tóm lại, nếu như Mạn Mạn thiếu một cọng lông tơ, tôi tuyệt đối không tha cho cậu.”

Hung ác nói xong, Mộ Trường Phong cũng rời đi. Bây giờ đã trễ rồi, anh còn phải mang bữa ăn tối đến cho Tuyết Tuyết. Cố Uyên tùy tiện làm chút cơm chiên trứng để ăn, chuẩn bị một ít lương khô, nước, còn có dao, bật lửa… mọi thứ có thể dùng đến khi ở trên núi, rồi bắt đầu lên đường. Lúc này là 5h chiều. Theo lý mà nói buổi tối đi ra ngoài là nguy hiểm nhất, không khả thi nhất nhưng Cố Uyên không chờ được nữa. Anh biết mình cần tỉnh táo suy nghĩ, cần nghỉ ngơi thật tốt, biết được Mạn Mạn tạm thời sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng anh vẫn không nhịn được lên đường sớm một chút. Trong lòng ôm hi vọng anh đi sớm một chút, thì sẽ tìm được Mạn Mạn sớm hơn một chút.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.04.2014, 22:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50: 18 phút 32 giây 5’


Lúc Cố Uyên lái xe tới núi Trường Mã, sắc trời đã từ màu xám biến thành màu đen. Sau khi anh xuống xe, đi về phía con đường nhỏ duy nhất dẫn lên trên núi. Đường núi gập ghềnh, chung quanh mọc đầy những bụi cây lớn nhỏ. Có vài bụi cây còn mọc đầy gai, chỉ cần đến gần một chút, sẽ có rất nhiều gai nhọn cỡ như lông trâu chi chít cắm vào da. Đau thì cũng không đau, chính là ngứa vô cùng. Cố Uyên đã từng bị loại thực vật không biết tên là gì này đâm vào người, nên cũng biết sơ qua.

Khả năng nhìn ban đêm của Cố Uyên chính là rất mạnh, huống chi anh còn mang theo đèn pin, trừ đường không dễ đi, chung quanh bụi cây quá nhiều, cũng không có gì quá khó khăn. Dọc theo đường đi, Cố Uyên cẩn thận từng li từng tí tránh những loại cây cối xem như vô hại hoặc có hại không lớn nhưng lại có thể làm cho người ta cực kỳ khó chịu. Đi không bao lâu, liền xuất hiện một ngã ba đường, rốt cuộc là đi thẳng, quẹo trái hay là quẹo phải đây. Cố Uyên cầm đèn pin cử động tay bắt đầu kiểm tra ba con đường ở trước mắt mình để xem mỗi đường đi có đặc điểm gì, rốt cuộc nên chọn con đường nào? Hai con đường nhỏ bên cạnh đều giống như mới được mở ra, còn có một chút dấu hiệu mới khai khẩn. Con đường ở giữa xem ra là đường cũ, lâu năm nhất. Rốt cuộc là đường nào, là con đường lâu năm, hay là con đường mới mở? Cuối cùng Cố Uyên vẫn quyết định đi con đường cũ, coi như là đánh cuộc một lần đi. Anh đánh cuộc là đối phương cố ý mở hai con đường mới để làm rối anh.

Cố Uyên tuân theo ý nghĩ của mình, thật sự đi tới con đường cũ ở chính diện. Đi lên con đường này, Cố Uyên nhìn cũng không nhìn lại hai con đường nhỏ còn lại bị anh bỏ qua. Nếu quyết định chọn đường cũ rồi, cần gì phải lưu luyến hai con đường kia đây? Cố Uyên đi một đoạn, đã nhận ra có cái gì đó không đúng, liền dừng bước. Cũng không phải nói anh chọn sai đường, Cố Uyên dừng lại liền xác nhận chính mình chọn đúng rồi, chọn quá đúng. Cố Uyên chỉ nghe ‘ầm ầm’ hai tiếng, sau đó, đã nhìn thấy hai bên của mình đều toát ra ánh sáng màu đỏ. Thanh âm rất lớn, cơ hồ đạt tới mức độ ‘đinh tai nhức óc’. Cố Uyên không dùng tay che kín lổ tai của mình, chỉ trầm mặc nhìn ánh lửa kẹp anh ở chính giữa. Hai vị trí thật là vừa đúng chỗ đối phương biết rất rõ anh một bước đi có thể dài bao nhiêu, một phút có thể đi bao nhiêu bước. Nếu như anh không chọn con đường chính giữa này, nếu như anh lựa chọn tùy ý một trong hai con đường bên cạnh, vậy thì hiện tại anh đã tan xương nát thịt rồi. Tên đàn ông kia, thật đúng là độc ác.

Cố Uyên lắc đầu một cái, tiếp tục đi về phía trước. Con đường phía trước anh không biết, phía trước có thứ gì anh cũng không biết, anh cơ hồ có thể đoán được, thật ra thì Mạn Mạn căn bản cũng không có ở trên núi này, nhưng anh có biện pháp nào đâu, trò chơi này anh phải chơi tiếp. Tiếp tục đi tới, mới có thể lấy được tin tức của Mạn Mạn. Cố Uyên cũng không biết đi bao lâu, rốt cuộc đi tới cuối đường, nhưng cuối đường quả thật là vách núi dựng đứng cao không thể chạm: “A, thật đúng là nể mặt mình.” Thật ra bên cạnh vách đá vẫn có một con đường, không khó nhìn ra đây cũng là đường mới mở. Cố Uyên không lựa chọn đi bộ, mà lựa chọn leo vách đá này. Cố Uyên từ trong ba-lo đeo trên lưng của mình lấy ra sợi dây thừng đã chuẩn bị tốt, chiều dài còn vừa đủ dùng. Cố Uyên đúng là người định không bằng trời định, nghĩ tới điểm này, không ngờ mình mang theo sợi dây, cũng không có bao nhiêu tác dụng. Bởi vì cho dù mang theo sợi dây, anh cũng không có biện pháp cột lên để leo.

Cố Uyên vô kế khả thi, cho dù anh lợi hại hơn nữa, cũng không thể tay không leo lên vách đá dựng đứng như vậy. Người này, thật là đánh giá anh rất cao hay là muốn để cho anh biết khó mà lui? Không thể nào, nếu như anh cứ như vậy đi về, vậy người kia không phải được chơi tận hứng sao? Mục đích của tên kia không phải là chơi cùng anh sao? Chắc chắn có để lại cho anh biện pháp nào đó. Cố Uyên cầm đèn pin cầm tay bắt đầu tìm kiếm. Quả nhiên ở trên vách đá bên cạnh phát hiện một sợi dây thừng, là từ phía trên treo ngược xuống. Quả nhiên, lúc Cố Uyên mới vừa nhìn thấy vách đá này liền phát hiện vách đá này có dấu vết có người leo trèo qua, hiện tại cả sợi dây còn ở lại chỗ này, không phải là chuẩn bị cho anh sao. A, thật là chu đáo. Cố Uyên đem sợi dây của mình cất lại vào trong ba-lô, sau đó đem đèn pin cầm tay giắt ở trên người, dùng sức lôi kéo sợi dây, sau khi xác định sợi dây đủ bền chắc, anh bắt đầu leo núi. Hoạt động này rất tốt, kích thích hơn rất nhiều so với việc leo núi trong nhà hoặc leo núi bên ngoài nhưng trên người nên chuẩn bị đầy đủ các biện pháp bảo vệ an toàn. Cố Uyên chợt nhớ tới anh và tên kia lần đầu tiên gặp mặt, hai người hình như chính là ở sân tập leo núi mà quen biết. Lúc ấy bọn họ giống như không phân thắng bại, thì ra còn ở chỗ này chờ anh đấy.

Cái vách đá này rất cao, hơn nữa rất dốc đứng, Cố Uyên cũng không có các biện pháp bảo vệ, bởi vì căn bản không có điều kiện. Biện pháp duy nhất của anh cũng chỉ có lôi kéo sợi dây rất bền và chắc này từng chút từng chút một leo lên trên. Ai cũng biết như vậy là rất mệt mỏi hơn nữa rất khảo nghiệm năng lực. Nếu như một khi buông tay ra, anh sẽ té xuống, tan xương nát thịt. Tay phải chịu đựng sức nặng của cả người, dưới sức nặng này, lòng bàn tay của anh đã bị ma sát tới đau. Cách đó không xa, một tên đàn ông y như yêu nghiệt mỉm cười nhìn ánh sáng thoáng hiện trên bầu trời nơi phương xa, sau đó lại nhìn thời gian trên đồng hồ của mình: “Tốc độ rất nhanh nhỉ.” Hắn ta thản nhiên nói.

Cố Uyên bên này đã leo được gần một nửa đường, tay anh đã bị mài chảy máu rồi. Aiz, nếu phía trên không có gì cả, anh nhất định giết hắn. Mặc dù chút vết thương này đối với anh mà nói cũng không tính là gì? Nhưng bị thương vô ích anh cũng không bằng lòng. “Thật lâu rồi chưa vận động như vậy, cũng có chút không quen rồi.” Vừa nghĩ, anh vừa tiếp tục leo lên. Loại chiêu thức tổn hại sức lực chỉ có hắn nghĩ ra.

Mặc dù tay bị thương, tốc độ của Cố Uyên cũng không giảm bớt, ngược lại còn có khuynh hướng càng leo càng nhanh. Chắc Cố Uyên đã bắt đầu tìm lại được loại cảm giác lúc trước kia rồi ...  Thời điểm trong bóng tối ở nơi xa kia đợt ánh sáng thoáng hiện đạt đến đỉnh núi, gã đàn ông yêu nghiệt kéo chiếc đồng hồ đeo tay Thụy Sĩ trị giá mấy trăm ngàn xuống, ném vào trên tường. “18 phút 32 giây 5’, kém 0.1s a. Đáng chết.” Gã yêu nghiệt oán hận nói:“Được rồi, ở chỗ này mày thắng tao 0.1s, xem biểu hiện tiếp theo của mày.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

6 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

7 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

10 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

14 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149



Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.