Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 163 bài ] 

Quay lại mỉm cười, bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

 
Có bài mới 09.04.2014, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8793 lần
Điểm: 17.54
Có bài mới Re: (Hiện đại) Quay lại mỉm cười, bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 39
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9: Gặp mạnh lại yếu

Trên xe taxi trở về trường, Tùy Ức ngồi gần cửa. Cô mở cửa sổ ra, mặc kệ gió lạnh lẽo thổi vào mặt, có hơi đau, nhưng cũng có chút  sảng khoái.

Còn chút nữa là tới trường học lại nhận được tin nhắn của Tần Minh.

“Cậu đang làm gì đấy?”

Trong  lúc cô đang phiền loạn, không chỗ để trút giận, lập tức lạnh mặt trả lời: “Đang làm.”

Cậu đang làm gì đấy?

Đang làm. . . . . . Đang làm. . . . . . Làm. . . . . .

Tam Bảo tò mò lại gần nhìn, đọc thầm, sau đó im lặng.

Hà Ca, Yêu Nữ vốn đang ồn ào cùng anh chàng lái taxi im lặng theo, bao gồm cả người vừa nhắn tin kia cũng thế.  

Một hồi sau Tam Bảo bỗng nhiên ôm lấy Tùy Ức không buông tay, mặt sợ hãi. “A Ức tớ thấy cậu là một vũ trụ nhỏ luôn giấu tài. Tớ thề, về sau tớ sẽ không bao giờ chủ động xâm phạm cậu!”

Tùy Ức vuốt cái đầu rối tung của Tam Bảo, tựa như dạy dỗ sủng vật vậy “Ngoan.”

Hà Ca chọc chọc Yêu Nữ, nhỏ giọng hỏi: “Cậu ấy sao vậy? cậu ấy không phải luôn thích mỉm cười dùng dao cùn đâm từng dao từng dao khiến đối phương chết dần dần hả? Hôm nay sao bỗng nhiên tung một chiêu nháy mắt chết người thế?

Yêu Nữ nhớ tới chuyện lúc ban ngày, cười thầm. “Có lẽ là lòng rối loạn.”

“Tại sao?”

“Bởi vì. . . . . . Sợ muốn mà không được.”

“A Ức cũng có lúc muốn mà không được sao?”

“Cậu thấy cậu ấy đã khi nào đi xin ai cái gì bao giờ chưa?”

“Đúng vậy, cậu ấy luôn rất lạnh nhạt.”

“Cho nên, càng như thế càng đáng sợ.”

Hà Ca bị Yêu Nữ nói cho càng hoang mang, thôi không hỏi nữa.

Vừa mới qua mười giờ, mọi người phát hiện người luôn luôn ngủ sớm dậy sớm như Tùy Ức đang ngồi trên ghế buồn bực bất an.

Hà Ca hỏi kẻ đang cuộn mình chăn Tam Bảo: “Aizz, cậu xem A Ức có giống con chuột bạch chuẩn bị làm thí nghiệm hay không?”

Tam Bảo thò đầu ra liếc một cái, hồn nhiên trả lời: “Là dì cả sắp tới hả?”

Yêu Nữ tà ác cười đáp: “Hoặc là, dì cả nên tới lại không tới?”

Hai cái gối cùng một quyển tạp chí cùng bay về phía giường ngủ của Yêu Nữ, Yêu Nữ đã kịp thời trốn vào trong chăn tránh thoát một kiếp.

Vài phút sau, Tùy Ức lại nhận được tin nhắn, mặc áo khoác xong liền chạy xuống dưới lầu. Ba người vốn đã lên giường ngủ nhất trí xuống giường mặc quần áo nhoài người ra khỏi ban công.

Vài phút sau.

Trong mắt Tam Bảo, bong bóng màu hồng nhạt không ngừng bay lên. “A! Mỹ nam trong đêm, sao mà vẫn đẹp như vậy nhỉ? Quả thực là muốn lấy mạng của tớ mà!”  

Yêu Nữ lại cảm thán: “Thật là xứng đôi.”

Hà Ca gãi đầu hỏi: “Chúng ta không phải nên thông báo cho đối phương chuẩn bị lễ ra mắt sao?”  

Đây là lần thứ hai hai người đứng trong bóng đêm dưới phòng ký túc. Tiêu Tử Uyên hơi say, ngay cả vẻ mặt luôn lạnh nhạt cũng ửng hồng, hết sức quyến rũ.  

“Anh mang cho em nhiều rắc rối hả?” Giọng điệu Tiêu Tử Uyên nhàn nhạt dịu dàng, dường như mang theo cô đơn và chán nản.

Câu nói đầu tiên đã đánh nát phòng tuyến của Tùy Ức, vốn đang định tỏ ra lạnh lùng. Không biết tại sao trong lòng lại dâng lên chua xót, vội vàng lắc đầu: “Không phải, không phải……..”

Tiêu Tử Uyên như đang chìm trong nỗi trầm tư, anh không nói gì lại càng khiến Tùy Ức sợ hãi, tùy tiện chuyển đề tài. “Tiêu sư huynh đã hết cảm chưa?”

Tiêu Tử Uyên lơ đãng trả lời: “Cũng đỡ nhiều rồi.”

Tùy Ức cảm thấy bình thường mình luôn bình tĩnh, nhưng khí đứng trước Tiêu Tử Uyên đầu óc luôn ở trạng thái ngừng hoạt động.

Cô hơi phiền não, thuận miệng nói: “Vậy sư huynh về nghỉ ngơi một chút đi.”

Tiêu Tử Uyên bỗng nhiên duỗi tay về phía cô: “Đưa đây.”

“Cái gì?” Tùy Ức nhìn tay Tiêu Tử Uyên, mười ngón tay thon dài có lực, vân tay rõ ràng. Có điều, hình như hơi gầy.  

Tiêu Tử Uyên thu hồi tay bỏ lại vào túi quần, nghiêng đầu hỏi lại: “Em nói xem?”

Tùy Ức không hiểu rõ Tiêu Tử Uyên rốt cuộc muốn nói cái gì, đem đạo lý ra chống đỡ. “Em không có gì khác. Em cảm thấy nếu là vật của bề trên đưa cho nên giữ cẩn thận, làm sao có thể tùy tiện đưa cho người khác.”

Lần này Tiêu Tử Uyên cũng không gặng hỏi rốt cuộc tại sao mà cô lại biết được bùa bình an của anh là do bề trên đưa cho. Chỉ hỏi một câu: “Sao nữa?”

“Sao nữa. . . . . . Không còn gì nữa.” mấy chữ cuối cùng nhỏ quá có lẽ chỉ mình Tùy Ức nghe được. Cô hiện tại có chút hối hận trêu chọc Tiêu Tử Uyên, căn bản cô không phải là đối thủ của anh. Lần sau anh có đưa cho cô thứ gì, cô cứ nhận luôn là được rồi.

“Em không phải là người khác.” Tiêu Tử Uyên rất nhanh nói thêm một câu, “Anh chưa bao giờ làm khó người khác, người ta không muốn anh cũng không muốn miễn cưỡng người ta. Trả lại cho anh đi.”

Lúc trước, Tiêu Tử Uyên ngủ ở ngoài bệnh viện, không được nghỉ ngơi tốt, thời tiết thay đổi liền bị cảm. Về trường lại vội làm thí nghiệm, hôm nay lại uống rượu, thật ra thì sắc mặt không được tốt lắm. Trong nháy mắt vẫn thấy được mệt mỏi, thế nhưng anh vẫn đứng đầu gió che cho cô, Tùy Ức bỗng cảm thấy không đành lòng.

Cô cúi đầu kiểm điểm, cảm thấy mình thật là người không biết điều, nhưng bây giờ cô đâm lao phải theo lao. Chẳng lẽ bây giờ nói với Tiêu Tử Uyên, sư huynh, em không muốn trả lại cho anh nữa.

Tiêu Tử Uyên mặc dù ngoài miệng lạnh nhạt, nhưng cùng với sự áy náy trên mặt Tùy Ức thì nụ cười càng lúc càng rực rỡ. Nhẹ nhàng nói một câu: “Có lẽ nỗi sợ của em đã qua, nếu cảm thấy đeo nó là một gánh nặng thì trả lại cho anh đi.”

Anh càng nói như vậy Tùy Ức trong lòng càng xấu hổ hơn, giống như mình là người qua cầu rồi rút ván không bằng. Nhưng suy nghĩ một hồi lại bắt đầu oán giận Tiêu Tử Uyên, vật quan trọng như vậy làm sao lại đưa cho mình chứ! Cô cũng không phải là gì của anh! Cho cô làm gì?

Nghĩ tới đây, bỗng ngẩng đầu tức giận trừng mắt nhìn Tiêu Tử Uyên một cái, tỏ ý tức giận.

Tiêu Tử Uyên không ngờ là cô đổi sắc mặt còn nhanh hớn cả lật sách. Một giây trước trên khuôn mặt còn áy náy đỏ bừng, giây tiếp theo đã nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn anh.

Anh chưa từng nhìn thấy Tùy Ức như thế này bao giờ, cô luôn bình tĩnh mỉm cười trò chuyện, hờ hững tùy hứng, có chút già dặn trước tuổi. Hôm nay dường như dồn ép hơi quá khiến cô rối loạn để lộ phòng tuyến.  

Như bây giờ mới đúng là cô, bộc lộ thực sự, có cá tính trẻ con mà tuổi này nên có. Anh càng thích.

Tùy Ức nhìn thấy nụ cười trên mặt Tiêu Tử Uyên càng lúc càng xán lạn, hiểu ra là Tiêu Tử Uyên đang trêu chọc cô, đỏ mặt giận đùng đùng xoay người đi.

Để lại Tiêu Tử Uyên, nhìn cô vào cửa phòng xong mới cúi đầu bật cười thành tiếng.

Một nửa là vì cô, một nửa là vì bản thân mình. Anh từ lúc nào lại có cái thú vui ác độc như thế này nhỉ?

Tiêu Tử Uyên về phòng, Ôn Thiếu Khanh quan sát anh từ trên xuống dưới. “Tâm trạng không tệ nhỉ.”

Tiêu Tử Uyên cười gật đầu.

Lâm Thần đang ôm một cuốn sách luật dày cộm ngẩng đầu dưới ánh đèn bàn. “Phải rồi, Dụ đại mỹ nữ tìm cậu cả tối rồi đấy. Sao cậu lại không nhận điện thoại của cô ấy?”

Tiêu Tử Uyên chợt nhớ ra điều gì nghiêm túc hỏi: “Không phải là các cậu cũng nghĩ tớ và Dụ Thiên Hạ…….”

Tiêu Tử Uyên chưa nói xong, Lâm Thần gật đầu cắt đứt lời anh: “Đúng vậy! Hơn nữa rất nhiều người cũng cho là như vậy!”

Ôn Thiếu Khanh cũng gật đầu. “Cậu chưa từng nghe thấy hả, bọn họ nói trong tứ đại bối lạc Tiêu Tử Uyên là của Dụ Thiên Hạ, Kiều Dụ là của Kỷ Tư Toàn!”

Vừa đúng lúc Kiều Dụ ôm bản vẽ từ ngoài bước vào, nghe được câu này, nhăn mặt khổ sở. “Tớ đây nằm cũng trúng đạn à?”

Lâm Thần thêm một câu: “Tớ còn nhớ năm đó cậu phỏng vấn cô ấy vào hội sinh viên, cô ấy nói như thế nào nhỉ? À, đúng rồi, bạn học ngồi ngay bên phải này, bạn rất hợp khẩu vị của tớ, sau này bạn sẽ là người của tớ. Ngay trước mặt mọi người tuyên bố quyền sở hữu, rất cảm động!”  

Lâm Thần bắt chước giọng điệu giống như đúc, Kiều Dụ trên mặt hiện lên mấy vạch đen, hai người còn lại thì cúi đầu cười rộ lên.

Đêm đó, Tùy Ức nằm trên giường lăn qua lộn lại.

Lần trước anh hỏi cô, cô là quan tâm sư huynh hay là quan tâm anh.

Lần này lại nói cô không phải là người khác.  

Sao cô càng ngày không hiểu Tiêu Tử Uyên nhỉ.

Việc vận hành thử hệ thống âm thanh được trang bị ở sân bãi khá bận rộn, bận tới mấy ngày cuối cùng cũng xong khâu chuẩn bị cho show trình diễn họp mặt bạn bè của ngôi sao nào đấy. Tối thứ sáu, sau khi tiến hành xong buổi diễn thử cuối cùng, mỗi người của hội sinh viên được phát một vé ở hàng ghế trước nhằm tỏ ý trả công.

Lúc tan họp, Tùy Ức đứng ngồi không yên, nhớ trước khi ra khỏi cửa hai sinh vật kia kêu rên thảm thiết. Chần chừ một lúc vẫn lên tiếng gọi Tiêu Tử Uyên, có hơi khó chịu, “Tiêu sư huynh, cái … vé kia có còn nhiều không? Có thể cho em thêm mấy tấm nữa được không? Trong  phòng em có hai đứa không rút được vé, chúng nó cũng muốn đi xem.”  

Từ sau hôm ấy cô vẫn luôn tránh mặt Tiêu Tử Uyên, đây là lần đầu tiên chủ động nói chuyện với anh.  

Tiêu Tử Uyên nhíu mày nhìn cô. Không biết là bị làm sao nữa, bây giờ mỗi lần thấy gương mặt rối rắm của cô anh lại muốn cười.  

Họ nhẹ một tiếng ngụy trang, anh hỏi: “Cần mấy vé?”

“Hai vé.”

Tiêu Tử Uyên nhìn vé trong tay cô, lấy ra hai vé đưa cho cô. “Đây, lần lượt cho em và Kỷ Tư Toàn.”  

Tùy Ức thở phào một hơi, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ. “Cảm ơn sư huynh nhiều.”

“À, không cần khách sáo, hôm khác mời anh ăn cơm.” Tiêu Tử Uyên ung dung trả lời.

Tùy Ức ngây người. “Anh nói gì?”

Tiêu Tử Uyên cố ý tỏ vẻ mặt khó hiểu nhìn Tùy Ức. “Không phải muốn cảm ơn anh sao?”

Tùy Ức mở to hai mắt, đây đúng là đại thần thanh cao trong truyền thuyết của học viện cơ khí đây sao?

Tiêu Tử Uyên trở lại phòng ngủ, Lâm Thần bèn đưa tay về phía anh. “Vé đâu?”

Tiêu Tử Uyên bình tĩnh trả lời: “Vé gì?”

“Vé xem ca nhạc tối thứ sáu ấy! Vé của tớ đâu?”

“À, tớ tặng cho người khác rồi.” Tiêu Tử Uyên thản nhiên trả lời.

Lâm Thần vẻ mặt không thể tin nổi, ngẩn người hai giây bèn bắt đầu rít gào. “Đó là ca sĩ tớ thích nhất đó! Cậu không phải là không biết! Thế mà cậu lại đi tặng cho người khác.”

Tiêu Tử Uyên có thèm để ý mấy năm nay Lâm Thần điên cuồng yêu thích ca sĩ nào đâu. Mặt vô tội nhìn Lâm Thần, từ từ nói ra hai chữ: “Không biết.”

“Hả!”

Đêm đó, trong phòng ngủ của nam sinh thỉnh thoảng lại phát ra âm thanh của sói tru lên vô cùng thảm thiết. Nguyên nhân không rõ, có người đoán có lẽ đêm trăng tròn nên biến thân.




Đã sửa bởi Tịnh Du lúc 23.12.2014, 00:05, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.04.2014, 10:43
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8793 lần
Điểm: 17.54
Có bài mới Re: (Hiện đại) Quay lại mỉm cười, bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: đại thần bị chất vấn

Tối thứ sáu, Tùy Ức cùng bốn người trong phòng ăn cơm xong liền tới hội trường, ngồi ở hàng ghế trước đợi mở màn. Tùy Ức bình thường cũng không hâm mộ ngôi sao nào, Tam Bảo thì ngược lại, vui đến nhảy lên nhảy xuống.

Cách hai hàng có hai cô gái đang nói chuyện, giọng không lớn không nhỏ, có lẽ cũng không sợ các cô nghe thấy.

“Sao họ lại được vị trí tốt như thế nhỉ? Chúng ta cũng là bạn cùng phòng của phó chủ tịch cơ mà.”

“Phải, không phải nói là hàng trước không có vé nữa sao.”

“. . . . . .”

Ý hâm mộ, ghen tị, căm tức rất rõ ràng.

Hà Ca Tam Bảo và Yêu Nữ lập tức nhìn chằm vàoTùy Ức. Tùy Ức đỡ trán giải thích: “Ngàn vạn lần đừng hỏi tớ, tớ thật sự cũng không biết.”

“Gian tình!” Ba người đồng thanh nhìn Tùy Ức.

Tùy Ức cau mày, “Có lẽ là, Tiêu bối lặc và Dụ phó chủ tịch bất hòa, tớ chỉ là người vô tội bị vạ lây mà thôi.”

Tùy Ức còn đang muốn nói quanh để hưởng thái bình, ai ngờ hai giọng nói phía sau cô càng lúc càng lớn.

Trước kiểu khiêu khích ngang nhiên này, Tùy Ức có thể không thèm để ý, nhưng ba người kia cũng đã nghiêng người qua rồi.

Tam Bảo: “Aizz, dãy trước đúng là dãy trước, tầm nhìn thật là tốt!”

Hà Ca: “Phó chủ tịch thì có gì đặc biệt hơn người, huống chi chỉ là bạn cùng phòng của phó chủ tịch!”

Yêu Nữ: “Hâm mộ, ghen tị, căm tức hả? Cô đơn, vắng vẻ, lạnh lẽo hả? Mặc quần áo vào rồi mau cút đi!”

Hai cô kia có lẽ không ngờ lại gặp phải người hung dữ như thế, rất nhanh là nín bặt.

Tùy Ức đỡ trán thở dài, ba người vui vẻ quay sang đây.

Tam Bảo nhìn Tùy Ức, “A Ức, cậu không hài lòng với biểu hiện của bọn tớ ư?”

“Vừa lòng, rất vừa lòng.” Tùy Ức gật đầu qua quýt, chầm chậm mở miệng đầy ấn ý. “Tớ thật hy vọng các cậu mỗi ngày đều có thể vui vẻ như vậy.”

Tam Bảo lập tức hoảng sợ nhào qua. “A Ức, bọn tớ sai rồi!”

Tối đó, Tùy Ức ngủ một giấc say sưa trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc cùng tiếng hoan hô cuồng nhiệt, bởi thế bị ba kẻ khác khinh bỉ nghiêm trọng.

Sáng chủ nhật là buổi họp thường kỳ của tổ phụ trách hạng mục cải tiến khoa học kỹ thuật.

Lúc Tùy Ức đến chỉ có 2-3 người, cô ngẫm nghĩ rồi vẫn đi qua, nói với người đang cúi đầu tốc ký. “Buổi xem ca nhạc tối qua, vì chuyện vé mà bọn em với bạn cùng phòng của Dụ sư tỷ đã có chút bất hòa.”

Tiêu Tử Uyên cũng không thèm ngẩng đầu lên. “Thế à, chịu thiệt hả?”

Tùy Ức nhớ lại cảnh ba con cua giương nanh múa vuốt, có hơi chột dạ, “Không phải.”

Chính là vì không chịu thiệt nên mới chột dạ.

Không ngờ là Tiêu Tử Uyên lại có vẻ hỉ hả đáp lại: “Vậy là tốt rồi.”

Tùy Ức dừng lại một chút, nghĩ xem có phải mình đã nói không rõ ràng rồi không. Lại mở miệng lần nữa: “Tiêu sư huynh. Ý em là nói, bọn em với bạn cùng phòng của Dụ sư tỷ có xích mích trực tiếp!”

Cuối cùng Tiêu Tử Uyên cũng ngẩng đầu nhìn cô, “Sau đó thì sao?”

“Sau đó?” Tùy Ức thở dài hết hy vọng, than một tiếng: “Không có sau đó.”

“Hai vé kia là của anh và Lâm Thần, không phải thừa mà có, em không cần lo.” Tiêu Tử Uyên mặt không đỏ, tim không giật, trợn mắt nói dối. “Dù sao thì anh và Lâm Thần cũng không thần tượng sao nào.”

Giờ thì Tùy Ức an tâm rồi.

Hội nghị thường kỳ diễn ra được một nửa, bỗng nổi lên tranh chấp. Tóm lại thì là, đại thần bị chất vấn.

Thật ra hạng mục tiến hành đến giai đoạn trước mắt đã chẳng còn việc của học viện y nữa. Chủ yếu là học viện cơ khí vẽ sơ đồ và tạo ra vật thật, học viện thương mại giới thiệu, quảng bá sản phẩm.

Mỗi lần Tùy Ức đến chẳng qua là làm người qua đường, làm diễn viên quần chúng thôi.

Trong mỗi tập thể thì đều có một hai tên thích đâm chọc, để làm bản thân trở nên nổi bật mà sẵn sàng gây ra mâu thuẫn.

Với anh bạn học viện thương mại đang thong dong phát biểu này, Tùy Ức không thích cũng không ghét, nghe một cách lơ đãng.

“Tiêu Tử Uyên, tôi cảm thấy chi tiết ở chỗ này có thể bớt đi, nếu không bố cục toàn bộ có vẻ cồng kềnh. Hơn nữa cũng không kinh tế, dù sao thì loại vật liệu này khá là đắt.”

Tiêu Tử Uyên nhìn lướt qua, trả lời đơn giản: “Chỗ đó đã giảm hết mức có thể rồi, nếu giảm thêm nữa sẽ hạ thấp hệ số an toàn.”

“Chúng ta không thể chỉ lo đến an toàn, phải cùng để ý cả tính an toàn và tính kinh tế, nếu không không thể nào mở rộng sản xuất được. Đôi khi hạ thấp tính an toàn một cách thích hợp cũng là cần thiết với thị trường. Đương nhiên, cậu học cơ khí, về lĩnh vực thị trường gì đó cậu không hiểu cũng là chuyện bình thường.”

Tiêu Tử Uyên im lặng, vẻ mặt vẫn như thường ngày.

Anh bạn kia thấy Tiêu Tử Uyên không nói câu nào tưởng mình chiếm ưu thế, bèn dương dương đắc ý hỏi mọi người: “Mọi người nói xem, tiếp thu ý kiến quần chúng.”

Một sinh viên học viện cơ khí ngồi cạnh Tiêu Tử Uyên nhìn anh ta cực kỳ khinh thường. “Tôi thật chẳng muốn nói cho cậu chút nào, trong khu triển lãm khoa học kỹ thuật của trường có một cái tủ trưng bày thành quả nghiên cứu chuyên môn, cậu từng nhìn thấy chưa? Cái đó chính là do một tay Tiêu sư huynh bày ra, xin độc quyền sáng chế. Cậu học thương mại hả, tôi nhớ lúc ấy ngay cả giáo sư của học viện cậu cũng khen không ngớt. Chẳng nhẽ lúc các cậu đi học thầy không kể cho các cậu vụ này sao?”

Anh kia có vẻ hơi xấu hổ, bắt đầu lôi kéo người, anh ta nhìn một vòng, cảm thấy con gái có vẻ dễ nói chuyện. Bèn nói với Tùy Ức, “Tùy Ức, đây là dụng cụ chữa bệnh, em hiểu, em nói xem?”

Tùy Ức nhìn anh ta tỏ vẻ thương cảm, rất muốn nói cho anh ta biết, anh tìm nhầm người rồi.

Sau nhìn thấy ánh mắt bức thiết của anh này lại không đành lòng, dừng một chút lại hỏi: “Anh đã xem Thủ pháp công dân chưa? Chính là bộ phim mà Gerrard Butler làm diễn viên chính ấy.”

Cậu sinh viên kia có vẻ lơ mơ, không hiểu sao Tùy Ức lại lôi điện ảnh vào làm gì. “Xem rồi, sao vậy?”

Tùy Ức mỉm cười. “Bộ phim ấy nói cho chúng ta biết, đừng trêu chọc kỹ sư cơ khí, nếu không sẽ chết rất thảm, kỹ sư giết người không chớp mắt.”

“…”

Mọi người cười vang, anh kia choáng váng toàn tập.

Cậu bạn bên cạnh vỗ vai anh ta cười. “Cậu đừng có đấu tranh nữa, người kia cũng là kẻ giết người không thấy máu đấy.”

Tiêu Tử Uyên nhếch môi nhìn Tùy Ức. Tùy Ức cảm giác được ánh mắt của anh, nhìn anh một giây rồi làm bộ điềm nhiên như không dời tầm mắt, nhìn đông một cái, nhìn tây một cái.

Vì thế một ngày nào đó, tháng nào đó, năm nào đó, một sinh viên học thương mại chết thảm dưới sự liên thủ của Tiêu đại thần và Tùy nữ hiệp.

Mùa đông đã tới khi mà người ta còn chưa kịp nhận ra. Đêm trước giáng sinh đã có dấu hiệu là tuyết sẽ rơi, Tùy Ức cũng phải chào đón đợt cảm mỗi năm một lần.

Đây là theo thường lệ, mùa đông năm nào cô cũng bị cảm một lần dù có cẩn thận thế nào chăng nữa.

Tùy Ức lên lớp xong, trên đường về phòng lại gặp Lâm Thần.

Tùy Ức quấn chặt khăn quàng cổ, mắt thì hồng hồng. Lâm Thần nhìn cô chằm chằm một lúc lâu mới mở miệng: “Anh bảo này, em tới phương Bắc vài năm rồi, sao còn chưa thích ứng nhỉ?”

Cả khuôn mặt Tùy Ức đều bị che kín sau lớp khăn rồi, khàn giọng trả lời: “Em cũng thích ứng rồi đấy chứ, nhưng mà thật sự là quá lạnh! Hai hôm nay nhiệt độ lại giảm nữa!”

“Phải rồi, hôm Giáng Sinh ra ngoài ăn cơm đi, gọi cả ba mỹ nữ trong phòng em nữa!”

Tùy Ức hắt xì, xoa mũi uể oải đáp: “Được, bọn nó mà biết chắc chắn sẽ rất vui.”

“Vì sao?”

“Vì Yêu Nữ thèm rỏ dãi Kiều sư huynh rất lâu rồi, Tam Bảo ao ước thân sư huynh cũng lâu rồi, Hà Ca … Hà Ca không thích con trai.”

Lâm Thần bỗng cười xấu xa hỏi, “Vậy còn em? Em thích ai?”

“Em … Hắt xì!” Tùy Ức lại hắt xì.

“Anh biết em chắc chắn là không thích anh, vậy chỉ còn Tiêu Tử Uyên.”

Tùy Ức nhìn Lâm Thần khẽ mỉm cười, rồi xoay người bước đi.

Lâm Thần cười, gọi với theo sau cô: “Đừng tức giận, tới lúc đó sẽ gọi điện thoại cho em!”

Tùy Ức cũng không thèm quay đầu, vẫy vẫy tay nói tạm biệt.

Chương trình học của học viện y vốn rất nhiều, đêm Giáng Sinh hôm đó bọn Tùy Ức còn có một bài thi. Từ lúc bắt đầu vào trường thi, Tam Bảo đã hy vọng mau mau chóng chóng thi xong còn đi ngắm trai đẹp.

Cô ngồi vào vị trí của mình mà vẫn còn xoay trái xoay phải, luôn miệng nhắc: “Sao còn chưa phát đề, sao còn chưa phát đề …”

Cách chỗ cô ngồi một bàn là một cậu bạn đang cố học thuộc lòng, cậu ta liếc cô đầy tức tối. Tam Bảo cười hì hì, “Cậu cứ tiếp tục.”

Hà Ca bất đắc dĩ thở dài. “Trước giờ chưa từng thấy nó tích cực đi thi như thế.”

Tùy Ức xoay bút nhìn Tam Bảo thể hiện.

Sau khi thi xong, lúc thu bài, thầy giám thị còn đang ở trong phòng thi. Tam Bảo vừa hát vừa đi lướt qua các thầy. “Trời khu giải phóng thật sáng, nhân dân khu giải phóng thật vui …”

Tùy Ức và Hà Ca đi cuối cùng, thấy rõ tay thầy giáo run lên một cái.

Lúc ba người tới được khách sạn, Yêu Nữ đang đứng chờ trước cửa.

“Ba người các cậu sao lại chậm vậy!”

Tam Bảo thở phì phì “Cậu không biết, đề năm nay khó thế nào! Lớp bên cạnh còn có người nộp giấy trắng!”

Hà Ca bị kích động lây, gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Tùy Ức bị nghẹt mũi, vốn hít thở đã không thoải mái. Lại còn chạy một mạch tới, càng không thở nổi, không nói được câu nào.

Đang nói chuyện thì đã nhìn thấy Tiêu Tử Uyên và Dụ Thiên Hạ đi từ cuối hành lang lại. Một người khí chất lỗi lạc, một người xinh đẹp thanh tú, đi một đường đã khiến bao người ngước nhìn.

Tam Bảo nhỏ giọng nói thầm: “Không xứng chút nào, không xứng chút nào …”

Khi đến gần, bốn người cùng lên tiếng: “Tiêu sư huynh, Dụ sư tỷ.”

Tiêu Tử Uyên nhìn Tùy Ức đang cố gắng hít thở, chủ động mở miệng: “Vốn đang định gọi cho em, không cần vội, các em cứ thong thả đến, ai ngờ di động em lại tắt.”

Tùy Ức mỉm cười. “Lúc làm bài thi tắt đi, thi xong lại vội tới nên quên không bật.”

Dụ Thiên Hạ vỗ vai Tùy Ức rất thân thiết. “Bên ngoài trời lạnh, mau vào thôi, mọi người đều tới rồi đang chờ các em.”

Tùy Ức bỗng lùi lại một bước, không đợi Dụ Thiên Hạ ngạc nhiên đã chủ động giải thích: “Em bị cảm, sợ truyền sang chị mất.”

Dụ Thiên Hạ tỏ vẻ không để ý cười. “Không sao, mau đi thôi!”

Nói xong, xoay người dẫn đầu đi trước.

Tiêu Tử Uyên lại đứng yên không nhúc nhích. “Sao lại cảm rồi?”

Tam Bảo bên cạnh cười tủm tỉm giải thích: “Nó là quen bị cảm rồi, cái này cùng nguyên lý với việc quen dạ sinh non đấy.”

Người ở đây đều đen mặt.

Tùy Ức hận không thể bóp chết Tam Bảo, hết lần này tới lần khác nó còn không biết mình nói sai gì.

Cuối cùng, vẫn phải để Tiêu Tử Uyên ho khan một tiếng phá vỡ bầu không khí xấu hổ. “Vào thôi.”

Vào trong phòng, bên trong đã ngồi đầy người. Ngoài bốn người trong phòng Tiêu Tử Uyên, còn có vài người trong hội sinh viên mà bình thường hay chơi thân với nhau nữa. Mọi người thấy các cô bước vào đều chào hỏi, gọi phục vụ mang thức ăn lên.

Sau khi các cô ngồi xuống, Kiều Dụ bỗng quay đầu nói với người bên cạnh. “Phiền cậu đổi chỗ khác nhé!”

Sau đó vẫy tay với Yêu Nữ: “Tư Toàn, lại đây ngồi.”



Đã sửa bởi Tịnh Du lúc 21.12.2014, 23:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.04.2014, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2014
 
Ngày tham gia: 26.03.2014, 12:34
Bài viết: 1420
Được thanks: 8793 lần
Điểm: 17.54
Có bài mới Re: (Hiện đại) Quay lại mỉm cười, bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11: Tiếp tục đùa giỡn

Mọi người đều biết Yêu Nữ nửa đùa nửa thật theo đuổi Kiều Dụ lâu rồi, nhưng lại không biết hai người này bí mật hoạt động từ khi nào.

Hiếm khi thấy Yêu Nữ đỏ mặt, ngượng ngùng đi qua ngồi xuống.

Tầm mắt mọi người không ngừng lướt qua lướt lại trên mặt của Kiều Dụ và Yêu Nữ. Kẻ luôn giương nanh múa vuốt như Yêu Nữ bây giờ lại đỏ mặt tránh sau lưng Kiều Dụ.

Cũng là lần đầu Kiều Dụ phải đối phó với tình huống như thế này, nên hơi khốn đốn. Thẹn quá hóa giận, “Nhìn cái gì! Bạn gái tớ không được à!”

“Ồ!” Cuối cùng mọi người cũng nghe được đáp án mình muốn nghe, hoan hô ầm ĩ.

Kiều Dụ nắm tay Yêu Nữ, cảnh cáo đám người đang hào hứng. “Biết là được rồi, không cho phép hỏi thêm chữ nào hết!”

“Khỉ thật ~!” Mọi người thấy anh lấp liếm lại càng thêm ồn ào: “Chuyên chế!”

Tùy Ức, Tam Bảo, Hà Ca nhìn Yêu Nữ chằm chằm, dùng mắt ngầm uy hiếp, nhóc này, cả bọn này mà cũng không nói cho biết, chờ về rồi sẽ xét hỏi một trận!

Yêu Nữ chột dạ nhìn trái ngó phải.

Tam Bảo ho khan một tiếng, lớn mật gọi một câu: “Em rể Kiều.”

Sau đó banh mặt yên lặng quan sát, nếu lông mi Kiều Dụ động một chút, cô lập tức đổi giọng tiếp tục gọi sư huynh.

Kiều Dụ cũng vẫn giữ được bình tĩnh. “Em rể Kiều?”

Tam Bảo giải thích, “Phải, tôi lớn hơn Yêu Nữ mấy tháng.”

Kiều Dụ nhìn Yêu Nữ một cái, gật đầu chấp nhận. “Được thôi.”

Sau khi thấy thái độ của Kiều Dụ, Tam Bảo kiêu ngạo hẳn: “Em rể Kiều, tủ lạnh, TV, lò vi sóng, sofa, ghế bành, máy sấy tóc, những thứ này không thể thiếu được.”

Yêu Nữ lập tức trừng mắt liếc Tam Bảo. Kiều Dụ lại vẫn thả lỏng, cười gật đầu: “Còn gì nữa?”

“Còn, tuy rằng công tác giữ bí mật của hai đứa khi trước quá tốt, nhưng xét thấy thái độ tự thú của cậu thành khẩn, đặt một bàn ở nhà hàng hải sản là được rồi!”

Kiều Dụ gật đầu đáp ứng, “Đấy là điều đương nhiên.”

“Còn nữa, buổi sáng phải đưa bữa sáng, bốn phần nha. Buổi tối xách nước ấm, bốn bình nha. Tôi nghĩ xem còn gì nữa …” Tam Bảo đang trầm tư suy nghĩ, chợt nghe thấy Yêu Nữ nghiến răng nghiến lợi gọi cô: “Nhậm Thân!”

Tam Bảo tỏ vẻ hoảng sợ bổ nhào vào người bên cạnh, cầu cứu một cách vô cùng đau đớn: “A Ức, Hà Ca, Yêu Nữ nó lại uy hiếp tớ. Không dễ gì mới nuôi được nó lớn như vậy rồi gả đi, thế mà lại vì người đàn ông khác mà uy hiếp tớ! Tớ dễ sống ư!”

Mọi người sớm đã quen với cái vai hài này, vui vẻ xem náo nhiệt.

Tùy Ức bỗng nhớ ra lúc thi đã tắt máy, vẫn chưa bật lại, bèn lấy ra khỏi túi. Vừa khởi động máy đã nhận được một tin nhắn.

Trong phòng em xếp thứ mấy?

Tùy Ức vừa thấy ba chữ Tiêu Tử Uyên đã nhũn cả tay, cô không hiểu đáp lại bằng dấu chấm hỏi.

Anh muốn biết cảnh ngộ của anh sau này liệu có thảm hơn cả Kiều lão nhị không?

Một câu nói vừa mờ mịt lại rõ ràng. Quả nhiên khiến Tùy Ức đỏ mặt, tim đập thình thịch.

Tùy Ức bỏ di động vào túi, ngẩng đầu hằm hằm nhìn Tiêu Tử Uyên ngồi phía đối diện. Đúng lúc Tiêu Tử Uyên cũng cất di động, ngẩng đầu, nhìn lại như không, chả bị uy hiếp tí ti nào.

Cả bàn người, Tùy Ức cũng không dám ngang nhiên trừng mắt anh. Chỉ có thể mở to mắt nhìn, tỏ vẻ mình rất giận.

Thế mà Tiêu Tử Uyên lại cứ thế ngả về phía sau, dựa vào lưng ghế, đối diện cô, dáng điệu nhàn nhả, miệng cong lên nhìn thế nào cũng thật đáng ghét.

Tùy Ức tự nhận là tu hành chưa đến nơi đến chốn, hai người đọ mắt được vài giây ngắn ngủi, cô đành chuyển tầm mắt sang nơi khác. Rất nhanh sau cô đã cảm giác được di động trong túi rung lên.

Tùy Ức nhịn mấy phút mới lấy di động ra nhìn. Nhìn xong lại ném lại, mạnh tay hơn cả lần trước.

Hà Ca không hiểu nên nhìn cô. “Sao thế?”

Tùy Ức bình tĩnh mỉm cười. “Trượt tay.”

Hà Ca ậm ừ một tiếng, tiếp tục dùng bữa. Nét mặt Tùy Ức đã hơi vặn vẹo, quanh quẩn trong đầu là mấy chữ vừa mới đọc được.

Không trả lời? Xem ra cảnh ngộ của anh chắc là còn dễ chịu hơn Kiều Dụ, anh rất hài lòng.

Tùy Ức vẫn nghĩ không ra, lại ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Tử Uyên. Tiêu Tử Uyên đang nói chuyện với người bên cạnh, anh rõ ràng vẫn mang cái vẻ hờ hững, lạnh nhạt như vậy, sao cứ thích trêu cô thế nhỉ?

Tùy Ức vốn tưởng là đã gió êm sóng lặng, ai ngờ lại chỉ là bề nổi của tảng băng chìm.

Vốn là Tiêu Tử Uyên ngồi cách Dụ Thiên Hạ một người. Lúc ăn được một nửa, Dụ Thiên Hạ bỗng nhỏ giọng nói gì đó với người bên cạnh, hai người đổi chỗ.

Dụ Thiên Hạ vừa ngồi xuống, Tiêu Tử Uyên liền đứng lên, giọng hiền hòa: “Trần Vũ, bọn mình đổi chỗ đi. Lò sưởi hơi nóng, cậu ngồi gần cửa, tớ muốn hít thở không khí.”

Trần Vũ cũng không nghĩ nhiều, cười đứng dậy: “Được, lão đại, cậu lại đây ngồi đi.”

Như vậy, Tiêu Tử Uyên cứ thế ngồi xuống cạnh Tùy Ức. Trong chốc lát Tùy Ức đã căng thẳng, cảm thấy mình đang ngồi cạnh một quả bom hẹn giờ.

Không khí bỗng nhiên hơi lúng túng, phòng vốn đang ầm ĩ lại yên tĩnh lại, sắc mặt Dụ Thiên Hạ cũng hơi khó coi.

Tất cả mọi người đều biết mục đích đổi chỗ của Dụ Thiên Hạ, ai ngờ Tiêu Tử Uyên lại …

Ôn Thiếu Khanh trước giờ vẫn thờ ơ cười không nói, bấy giờ lại mở miệng: “Mau ăn thôi, sắp nguội hết rồi!”

Quan hệ của mọi người vốn cũng tốt, hơn nữa vẫn luôn kính trọng Tiêu Tử Uyên, nên cố ý phớt lờ sự lúng túng. Nói nói cười cười liền làm bầu không khí lại sôi nổi hẳn lên.

Tiêu Tử Uyên cầm bình rót cho Tùy Ức một cốc nước ấm. “Bị cảm nên uống nhiều nước.”

Tùy Ức nhận lấy, lặng lẽ uống.

“Uống thuốc chưa?” Tiêu Tử Uyên cũng không nhìn cô, vừa rót nước vừa hỏi.

“Uống rồi.” Tùy Ức nhìn chằm chằm cái bàn trước mặt không chớp mắt.

“Lạnh không?”

“Không lạnh.”

Hai người hỏi đáp vô thưởng vô phạt. Tùy Ức không tích cực, không phản kháng, miễn cưỡng phối hợp.

Tiêu Tử Uyên im lặng vài giây, tay Tùy Ức đặt dưới bàn bỗng bị người ta nắm lấy. Cô hoảng sợ, muốn giãy dụa.

Nét mặt Tiêu Tử Uyên vẫn không đổi, nói bâng quơ: “Hơi lạnh, anh ủ ấm cho.”

Tùy Ức vội mở miệng, nhỏ giọng: “Không cần đâu, em không lạnh.”

Vừa nói vừa muốn vùng khỏi tay anh.

Tiêu Tử Uyên cầm cốc lên uống một ngụm, mặt mày khoan khoái, ung dung uy hiếp: “Em còn ngọ ngoạy nữa người khác sẽ nhìn sang đây đấy.”

Tùy Ức đờ người, không nhúc nhích nữa.

Sau, Tùy Ức nhỏ giọng kháng nghị: “Tiêu sư huynh, anh không đói à? Dùng bữa đi.”

Tiêu Tử Uyên bình tĩnh mỉm cười, tay trái cầm đũa bắt đầu dùng bữa, tay phải nắm còn chặt hơn.

Tùy Ức chấp nhận số phận, cô vĩnh viễn không phải đối thủ của đại thần.

Tay cô bị Tiêu Tử Uyên nắm trọn trong lòng bàn tay, khô ráo ấm áp. Có thể là vì căng thẳng, lòng bàn tay cô bắt đầu đổ mồ hôi, rất thiếu tự nhiên.

Thỉnh thoảng Tiêu Tử Uyên rót thêm nước cho cô, nhưng vẫn không buông tay. Trên mặt không nhìn ra nét gì, trong lòng lại gợn sóng lăn tăn.

Cô là người phía nam, vóc người lại cao gầy hiếm thấy, tay cũng rất nhỏ, một bàn tay anh là có thể nắm trọn. Tay cô nhỏ nhắn, mềm mại như thế, càng nghĩ anh càng không muốn buông.

Tay hai người giấu dưới khăn trải bàn, hơn nữa vẻ mặt hai người vẫn bình thường, người khác cũng không nhìn thấy gì.

Lúc sắp ăn xong, Tam Bảo bỗng gọi phục vụ: “Thêm một phần sủi cảo chiên.”

Mọi người đều nhìn về phía cô, Tam Bảo cười ngượng ngùng. “Em còn chưa no.”

Yêu Nữ, Hà Ca đều đỡ trán, thật là dọa người.

Tùy Ức nhỏ giọng gọi: “Tam Bảo.”

Tam Bảo đang ăn nhồm nhoàm. “Hả?”

Tùy Ức giải thích: “Cơm là của người khác, mạng là của mình, ăn ít một chút, tối ăn nhiều không tiêu hóa được.”

Tiêu Tử Uyên cười khẽ.

Ăn xong mọi người vẫn còn phấn chấn, lại đi hát.

Chẳng qua là Tùy Ức đi toilet một lát, lúc về, hiện trường hình như có chút vượt tầm kiểm soát.

Tam Bảo đang đứng ở trung tâm, chả ngại ngùng gì cả, cầm mic lắc mông, tra tấn thính giác của mọi người.

Tùy Ức Hà Ca và Yêu Nữ đều đen mặt, lặng lẽ ngồi vào một góc.

Hà Ca tỏ vẻ kỳ lạ hỏi: “Người kia là ai?”

Yêu Nữ lắc đầu. “Không biết, dù sao tớ cũng không quen.”

Tùy Ức phụ họa. “Có lẽ là vào nhầm phòng rồi,”

Mọi người gật đầu, “Phải! Nhất định là thế!”

Tam Bảo hát xong lủi lại đây, hồ hởi hỏi: “Tớ hát hay không?”

Hà Ca lặng lẽ uống đồ uống.

Yêu Nữ vỗ vai Tam Bảo. “Tam Bảo, bọn tớ không hiểu được thú vui của cậu, cậu đừng trách.”

Tùy Ức mỉm cười tổng kết: “Thô bỉ là một kiểu thái độ sống.”

Sau đó, không biết ai bới đâu ra một bộ tú lơ khơ, mười mấy người xúm lại một chỗ rút bài so lớn nhỏ.

Đêm đó cũng không hiểu sao, lúc so lớn thì Tùy Ức luôn rút phải cây nhỏ nhất, lúc so nhỏ lại rút phải cây lớn nhất. Bị ép uống mấy cốc bia xong lại càng lơ mơ.

Có bài học kinh nghiệm lúc ăn cơm rồi. Tùy Ức ngồi cách rất xa Tiêu Tử Uyên, Tiêu Tử Uyên ngồi một góc lặng lẽ nhìn.

Lại thêm một ván, Tùy Ức thở dài giơ tay đầu hàng: “Tớ không uống được nữa, đổi người khác đi.”

Mọi người đều uống hơi nhiều rồi, ầm ĩ hết cả lên.

“Đổi người khác hả?”

“Ván này không phải Tiêu sư huynh thắng à, cậu để Tiêu sư huynh hôn một cái sẽ bỏ qua cho cậu!”

“Đúng đúng đúng!”

“Ha ha, cái này được đấy!”

Tùy Ức càng nhăn nhó, thà uống rượu còn hơn. Đây là giúp ai chứ, cô nhìn về phía ba người bên cạnh cầu cứu.

Ai ngờ ba kẻ này còn hò hét hăng say hơn người khác.

Yêu Nữ và Hà Ca lắc chuông ồn ào: “Hôn một cái, hôn một cái!”

Tam Bảo mỉm cười hét to: “Một cái không đủ lại thêm một cái nữa!”

Tùy Ức cảm nhận một cách sâu sắc được rằng hình như cô kết bạn hơi bị tùy tiện, thật đúng là chỉ e thiên hạ không loạn.

Tùy Ức cầm ly rượu có hơi bất đắc dĩ, “Thôi để tớ uống đi!”

“Này, Không được! Vừa nãy bảo là không uống rồi!”

“Đúng! Không được lật lọng!”

Tùy Ức không còn cách nào, nhìn về phía Tiêu Tử Uyên. Tiêu Tử Uyên đang nhàn nhã ngồi chỗ kia, mặt cười thản nhiên, chả mảy may có ý giải vây cho cô gì cả.

Mọi người nhìn Tùy Ức ngồi một chỗ đỏ mặt, bèn khuyến khích Tiêu Tử Uyên. “Tiêu sư huynh, chẳng lẽ muốn con gái chủ động ư?”

“Đúng thế! Tiêu sư huynh lên đi!”

Tiêu Tử Uyên biếng nhác hãm mình trong sofa, nhếch môi nhìn Tùy Ức như có ẩn ý.

Tùy Ức bóp cái cốc trong tay nát đến nơi rồi cũng không dám liếc nhìn Tiêu Tử Uyên.

Nét mặt Tiêu Tử Uyên rất nhanh đã dịu lại, ngón tay đặt trên đùi nhẹ gõ vài nhịp. Hôm nay không để bọn họ vừa lòng, đám người này sợ là không chịu bỏ qua.

Anh đứng dậy rất nhanh, cầm khăn tay trên bàn đi đến trước mặt Tùy Ức. Tùy Ức không biết anh muốn làm gì, hơi ngẩng đầu lên nhìn anh.



Đã sửa bởi Tịnh Du lúc 21.12.2014, 23:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 163 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dolatrump, Evil201294, Hi Hi Ha Ha 1102, HoaXươngRồng, Huynh_Tram, maptiti, Ngockhue, nguyenhanh3185, quangngoc2019, Thắm Đặng, tinh thanh, tiểu khanh tử và 390 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

6 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

15 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 199, 200, 201

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

17 • [Hiện đại] Vợ chồng có thời hạn - Lộ Khả Khả

1 ... 21, 22, 23

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

20 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35



ღDuღ: ....chấm....
Shop - Đấu giá: ღDuღ vừa đặt giá 351 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 381 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 238 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 244 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 951 điểm để mua Nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 243 điểm để mua Bướm Xanh Vàng
romote: Chào các em thân ju <3
Lục Tiểu Thanh: Chán sống rồi hả Hanna
LogOut Bomb: Aku no Hana -> Lục Tiểu Thanh
Lý do: quà gặp mặt :))
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo đen câu cá
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 242 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 647 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 775 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin vậy ạ
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 387 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 248 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 246 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 366 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Kim Ngưu
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 254 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 532 điểm để mua Thiên thần tím

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.