Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy

 
Có bài mới 05.04.2014, 10:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10475 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: TRANH CHẤP
****



Sau cưới, Tiêu Hàn vốn muốn cùng Tống Hương Ngưng ra sống riêng, nhưng mẹ Tiêu lại muốn ở cùng Tống Hương Ngưng, nói gì thì nói, Tống Hương Ngưng hiện đang mang thai, phải được chăm sóc thật tốt. Tiêu Hàn không ép buộc cô, không thể làm gì khác hơn là đồng ý với mẹ Tiêu.

Mặc dù là Tiêu Hàn và Tống Hương Ngưng ở cùng nhau, nhưng là căn bản không liên quan tới nhau; sống vài ngày, Mẹ Tiêu nhìn qua liền thấy không thuận mắt, nhưng Tiêu Hàn mỗi lần đều lấy công việc bận rộn để từ chối, mẹ Tiêu không bỏ qua cũng chẳng làm được gì.

Ngược lại Tống Hương Ngưng, cô không có cảm thấy đó là việc lớn lao, dù sao ở đây sinh xong đứa bé thì hai người liền ly hôn, bây giờ đừng nên có quá nhiều tiếp xúc sẽ tốt hơn. Nhưng đối phương dù sao cũng là chồng của mình, bị lạnh nhạt lâu như vậy, trong lòng nhiều hay ít đều có một chút vướng mắc.

- Hương Ngưng à, mẹ thật xin lỗi con! Con đang mang đứa cháu của họ Tiêu chúng ta, lại còn bị Tiêu Hàn lạnh nhạt bỏ rơi như vậy. - Đối với Tống Hương Ngưng, mẹ Tiêu vẫn cảm thấy rất áy náy. - Chờ tối nay Tiêu Hàn trở lại, mẹ nhất định bảo nói phải đối xử tốt với con.

- Mẹ, không có gì đâu ạ, con không có chuyện gì. - Tống Hương Ngưng cười an ủi mẹ Tiêu – Anh ấy bận rộn công việc, anh không phải đã nói rồi sao? Chúng ta không nên quấy rầy anh ấy. Con không có chuyện gì, thật không có ạ.

Tống Hương Ngưng muốn dùng những điều thuyết phục mẹ Tiêu cũng là để thuyết phục chính mình, nhưng cô biết mình trong lòng có ngàn vạn điều lo lắng.

Mẹ Tiêu nhìn Tống Hương Ngưng, trong lòng càng thêm áy náy.

- Con gái à, mẹ thật thực xin lỗi con.

Nói xong, hốc mắt mẹ Tiêu liền đỏ lên.

Tống Hương Ngưng chưa từng gặp qua loại tình trạng này, lập tức liền luống cuống:

- Mẹ, con thật sự không có chuyện gì mà.

Cô không tự chủ được, vì thế giọng nói của cô cao lên không ít, mà một màn trước mắt lại vừa lúc bị Tiêu Hàn trở về nhìn thấy.

- Cô chính là dùng cái gì giọng đó để nói chuyện cùng với mẹ tôi?! - khuôn mặt Tiêu Hàn vốn là lạnh lẽo nay cơ hồ đã kết thành nước đá rồi.

Mỗi ngày anh là không chịu nổi cái cảnh Thượng Quan Sâm ghé vào lỗ tai anh nói chị dâu ở nhà một mình như thế không tốt, muốn anh thường về nhà chăm sóc chị dâu, nên hôm nay anh mới đặc biệt về sớm như vậy, không nghĩ tới, trở lại đã nhìn thấy Tống Hương Ngưng thét lớn vào mặt mẹ mình

- Em. . . . . . - Tống Hương Ngưng thật sự là trăm miệng cũng không thể bào chữa nổi - Em không có làm gì hết.

Thật vất vả cô mới nói ra một câu tương đối Logic như thế.

- Cô không có làm gì? - Tiêu Hàn híp mắt, sắc mặt càng ngày càng khó coi. - Cô cũng không có nói gì, vậy tại sao cô thét lớn vào mặt mẹ tôi?

Anh hận nhất những người đã làm sai lại kiếm chuyện đỗ thừa người khác, bây giờ nhìn lại, Tống Hương Ngưng chính là người như vậy.

- Tôi. . . . . . Tôi không có thét vào mặt mẹ! - Tống Hương Ngưng bị anh nói có chút uất ức, cũng có một chút nóng giận. Tại sao ở nơi này trước mặt người đàn ông này, cô lại như kẻ làm điều sai trái?

Tiêu Hàn nhìn thấy Tống Hương Ngưng không có chút nào ý định nhường nhịn, càng thêm nổi giận

- Cô còn dám mạnh miệng?

Nói xong giơ tay lên, định tát lên mặt Tống Hương Ngưng một bạt tay.

- Tiêu Hàn, dừng tay! - Thật vất vả mới định thần lại, mẹ Tiêu may mắn lên tiếng kịp lúc, ngăn cản được chuyện Tiêu Hàn muốn đánh Tống Hương Ngưng.

- Mẹ! -Tiêu Hàn không nghĩ tới mẹ mình thế nhưng lại che chở cho Tống Hương Ngưng, thanh âm bất giác cao lên -Thứ người như cô ấy không thể mềm lòng được! Mẹ càng mềm lòng, cô ta càng được voi đòi tiên. Cô ta lần này có thể rống giận với mẹ, lần sau sẽ đánh mẹ không chừng.

- Cái thằng con khốn nạn này. - Mẹ Tiêu nghe xong lời nói của Tiêu Hàn, giận đến không còn muốn nói gì, liền tát một cái lên mặt anh. “Ba” thanh âm cái tát của mẹ Tiêu vang lên giữa không gian. Bà tức giận nói. – Con cần mẹ đem những chuyện con chưa biết rõ nói lại hay không? Ai nói Hương Ngưng thét vào mặt mẹ? Cô ấy mới vừa rồi còn nói tốt cho con kìa, con cứ đi làm suốt không thèm về nhà mẹ còn chưa tính, tại sao vừa về liền la mắng người khác? Cô ấy không ai khác là vợ con đó, là người con tự động chọn làm vợ mình chứ không ai ép buộc à. Chính con lại không đối xử tốt với nó, không yêu thương nó, vậy từ đầu tại sao con lại muốn cưới nó? Con là một thằng con trai khốn nạn mà.

Mẹ Tiêu càng nói càng tức, cuối cùng thiếu chút nữa lại muốn đánh lại Tiêu Hàn trận, may mắn nhờ có Tống Hương Ngưng kịp thời khuyên can, mẹ Tiêu mới không ra tay.

- Mẹ, không nên nói nữa, con không có chuyện gì. - Nói xong cô lại xoay người đối với Tiêu Hàn nói – Em không hề thét lớn hay có thái độ vô lễ trước mặt mẹ anh. Mong anh từ nay về sao trước khi xác định rõ đúng sai thì đừng vội lên mặt như thế.

Nói xong cô liền dùng tay đỡ cái bụng đã khá lớn của mình, đi về phòng của mình.

Tiêu Hàn mới vừa bị đánh nên bây giờ trên gương mặt vẫn như có lửa đốt, trong lòng không có cảm xúc gì, cũng không có một tia áy náy.

* * * *


Lúc Tống Hương Ngưng trở về phòng, nước mắt đã lăn đầy trên khuôn mặt.

Không cho phép vì cái người đàn ông như thế mà khóc! Tống Hương Ngưng nói trong lòng, nhưng nước mắt giống như không nghe lời, không ngừng rớt xuống mặt đất.

Tại sao muốn quan tâm? Rõ ràng cô và anh không có gì quan hệ gì, rõ ràng ở đem con sinh ra sau đó sẽ cùng anh ly hôn trở về thế giới riêng của hai người, rõ ràng không nên đối với anh có bất kỳ tình cảm nào, tại sao trong lúc anh nghi ngờ cô, trong lòng trừ có chút nóng giận ở bên người, nhiều hơn lại là đau lòng?

Tống Hương Ngưng biết cái cảm xúc này là như thế nào, nhưng lại không muốn đi thừa nhận. Đang chuẩn bị thu thập cảm xúc lại sau đó đi ra ngoài, bỗng ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

Tống Hương Ngưng vội vàng đem nước mắt trên mặt mình lau sạch, liền đứng lên ra mở cửa. Ngoài cửa chính là mẹ Tiêu.

- Mẹ? Có chuyện gì không ạ? - Mặc dù là câu hỏi, nhưng Tống Hương Ngưng đại khái đã biết mẹ Tiêu muốn nói là cái gì.

Mẹ Tiêu đi vào phòng, dắt tay Tống Hương Ngưng cùng ngồi xuống giường

- Hương Ngưng à! mẹ thật thực xin lỗi con. Mẹ không dạy dỗ tốt Tiêu Hàn, khiến con phải chịu uất ức

Nghĩ tới cái này, nước mắt mẹ Tiêu cũng không ngừng rơi xuống, nhưng bà cố nén, tránh cho Tống Hương Ngưng lo lắng.

Tống Hương Ngưng thật ra rất giận hành động của Tiêu Hàn, nhưng lại không muốn ở trước mặt mẹ Tiêu lại có những hành động đó:

- Mẹ, con không có chuyện gì đâu. Sẽ rất nhanh tốt thôi.

Chỉ cần đem con sinh ra, sau đó cô liền tự do.

Hiện tại, Tống Hương Ngưng không khỏi có một chút hối hận ban đầu không kiên trì đem con sinh ra là được rồi. Nếu như ban đầu cô phá thai, có lẽ hiện tại cô sẽ không uất ức như vậy. Nhưng là đã quyết định tới chuyện tình cảm, cô sẽ không thay đổi. Cô biết, đứa bé là vô tội, bất luận nói gì cũng không thể tự tay đem mình giết chết đứa bé.

Mẹ Tiêu biết Tống Hương Ngưng là đang an ủi mình, nhưng cũng không biết nên nói cái gì cho đúng, cũng không muốn tiếp tục dây dưa ở chỗ này, vì vậy liền đổi một đề tài.

- Vậy cũng tốt, Hương Ngưng, con phải biết, chúng ta đều yêu quí con .

- Dạ. - Tống Hương Ngưng cười gật đầu, mẹ Tiêu cho cô cảm giác giống như bà chính là mẹ ruột của cô vậy.

- Mẹ đã bảo người chuẩn bị cơm, con chờ một chút xuống ăn cơm cùng nhé! – Mẹ Tiêu quyết định để cho cô có được một khoảng thời gian riêng.

Tống Hương Ngưng gật đầu một cái, coi như là đồng ý.

Mẹ Tiêu vừa đi không có bao lâu, lại có tiếng gõ cửa vang lên. Tống Hương Ngưng cho là mẹ Tiêu có đồ vật gì đó quên nên trở lại lấy, vì vậy vội vàng đi mở cửa.

- Mẹ, có phải mẹ quên lấy gì không ạ? - Tống Hương Ngưng thấy người ngoài cửa, liền chết lặng không biết phải phản ứng ra sao, nói lời cũng cứng nơi cổ họng, chẳng biết nên nói gì nữa.

Người ngoài cửa không phải là mẹ Tiêu, mà là người vừa cãi nhau với Tống Hương Ngưng, chính là Tiêu Hàn, sắc mặt anh xem ra cũng rất khó coi.

- Anh tới làm gì? - Thật vất vả mới có thể tìm lại giọng nói, Tống Hương Ngưng lập tức lên tiếng hỏi.

- Vì sao tôi lại không thể tới đây? - Tiêu Hàn hỏi ngược lại, sau khi nói xong trực tiếp đi vào phòng của Tống Hương Ngưng, căn bản không có cho cô cơ hội cự tuyệt.



--- ---
Lời của Editor: Chắc trong tối nay mình sẽ ra thêm 1 chương nữa của Ma Mi! Mau về nhà thôi. Rồi mai chủ nhật sẽ là 03 chương nhé mọi người.

Mà đúng thật truyện này ta thương nữ chính hơn nam chính nhiều ^^
~cảm ơn~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 05.04.2014, 17:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10475 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11: TÂM SỰ
****



Tống Hương Ngưng không thể ngăn cản Tiêu Hàn đi vào, không thể làm gì khác hơn là cùng anh đi vào.
     
- Anh vào đây làm gì? - Tống Hương Ngưng lặp lại câu hỏi một lần nữa, thái độ vẫn lạnh lùng như cũ .

- Em à, không nên dùng loại giọng nói này nói chuyện với anh. - Tiêu Hàn giọng cợt nhã nói - Phải nhớ kỹ, bây giờ em là vợ của anh. Chúng ta một ngày chưa ly hôn, tất cả mọi chuyện em đều phải nghe anh.

- Anh . . . . - Tống Hương Ngưng nhất thời cứng họng, không biết trả lời anh thế nào, dùng vai vế gì để trả lời.

Thấy Tống Hương Ngưng không trả lời anh, Tiêu Hàn cũng không nói chuyện, trong lúc nhất thời, bên trong phòng xuất hiện một không khí yên tĩnh như thế giới chết.

Qua một hồi lâu, Tiêu Hàn không nhịn được mở miệng trước:

- Thật xin lỗi.

Mặc dù giọng nói nhỏ giống như là một mũi tên sắc bén và rõ ràng, người thính tai như Tống Hương Ngưng đương nhiên nghe được.

- Cái gì? – Cô không có nghe lầm chớ, Tiêu Hàn thế nhưng lại nói xin lỗi cô? - Anh nói cái gì?

Bây giờ Tống Hương Ngưng cực kỳ hoài nghi mình có lảng tai hay không, hơn nữa còn thật nghiêm trọng à nha.

Tiêu Hàn cho là cô là ở cố ý chọc anh:

- Tôi nói rồi sẽ không lại nói lần thứ hai.

Tống Hương Ngưng còn chưa phải bị gãy mất não:

- Anh. . . . . . Anh mới vừa là ở nói xin lỗi với tôi sao?

Mặc dù nhìn phản ứng Tiêu Hàn thì cô đại khái có thể xác định được, nhưng cô vẫn có chút không yên lòng.

- Ừ. -Tiêu Hàn dù không cam lòng nhưng vẫn tình nguyện thừa nhận. Từ trước cho tới bây giờ anh chưa từ nói xin lỗi với ai, lại còn là phụ nữ. Lúc này thế nhưng phá lệ đối với cô, Tiêu Hàn cũng không nghĩ ra mình làm vậy là vì cái gì.

- Tại sao? - mặc dù Tống Hương Ngưng là đang hỏi anh, nhưng cô cũng biết nguyên nhân anh nói xin lỗi, nghĩ tới đây, trong lòng Tống Hương Ngưng không khỏi có chút vui vẻ.

- Cô biết. - Hiện tại Tiêu Hàn nói cái gì cũng không cần nói lại chuyện mới vừa xảy ra - Chuyện mới vừa rồi chúng ta không cần so đo nữa.

- Tại sao? - Tống Hương Ngưng cảm thấy tâm trạng của mình trở nên rất tốt, cái gì cũng muốn biết, mặc dù hiện tại không hỏi cô cũng đã biết, nhưng cô chính là rất muốn xem bộ dạng lúng túng của anh.

- Không vì cái gì cả! - Tiêu Hàn cũng nhìn thấu Tống Hương Ngưng chỉ là đang muốn nói chuyện với anh - Tôi muốn thế.

Anh sẽ không để cho cô gái này vừa lòng đẹp ý như vậy

- Nha. . . . . . - Tống Hương Ngưng biết anh đã nhìn ra quỷ kế của cô, cũng không có đón thêm ý tứ.

Không khí lại trở về yên lặng.

- Này, sao cô không nói chuyện gì vậy – cái Tiêu Hàn thiếu nhất vĩnh viễn đều là tính kiên nhẫn. Anh ở công ty trầm ổn ra sao, thì khi ở bên cạnh Tống Hương Ngưng lại khác bấy nhiêu “Địch không động ta, ta không động” cái lý luật châu báu anh mang theo bên người bao năm qua đã sớm quên sạch.

- Cái gì? - Tống Hương Ngưng bị câu nói thình lình của Tiêu Hàn hù sợ, hoàn toàn không biết nói cái gì cho phải.

- Tôi vào đây lâu như vậy, chẳng lẽ chúng ta cứ đứng như vậy sao? Cô một tiếng mời tôi ngồi cũng không có - Tiêu Hàn đột nhiên như đứa bé đáng yêu cực kỳ.

- Phốc — Tống Hương Ngưng nghe lời nói Tiêu Hàn, phản ứng đầu tiên chính là cười thật to.

Tiêu Hàn biết Tống Hương Ngưng là đang cười anh, không khỏi cảm thấy có chút lúng túng:

- Này, có gì đáng cười?

Giọng điệu không còn lạnh lùng như trước, hơn nữa lại rất giống y hệt như một đứa trẻ con dễ thương làm sao.

Tống Hương Ngưng nhìn phản ứng của Tiêu Hàn càng thêm buồn cười, nhưng cô nghĩ, cười nữa thì chắc Tiêu Hàn sẽ thật tức giận, nên liền ngưng cười, nhưng là khóe miệng vẫn cong lên mà chẳng thể làm chủ được.

- Tôi đang hỏi cô có gì đáng cười? - Tiêu Hàn nhìn Tống Hương Ngưng buồn cười lại không dám cười, cảm thấy càng ngượng ngùng hơn.

- Không có không có - Tống Hương Ngưng rốt cuộc có thể so sánh lời nói khi làm việc của Tiêu Hàn và lời nói hiện tại hoàn toàn không giống nhau. Như thế là hai người hoàn toàn khác nhau.

Tiêu Hàn nhìn Tống Hương Ngưng thật lâu, mới "Hừ" một tiếng coi như là đồng ý lời của cô.

Tống Hương Ngưng thấy Tiêu Hàn không hỏi tới nữa, cũng liền thở phào nhẹ nhõm.

- Anh muốn ngồi đâu thì ngồi đi.

Căn phòng của cô rất đơn giản, bên trong cơ hồ không có vật dụng gì, thậm chí ngay cả cái ghế để người khác ngồi cũng không có. Cho nên Tiêu Hàn liền tùy tiện ngồi trên giường của cô. Tống Hương Ngưng vốn là muốn nói cái gì, nhưng là vẫn không có nói.

- Gần đây như thế nào? - Tiêu Hàn nhẹ nhàng hỏi.

- Cái gì? - Tống Hương Ngưng không biết Tiêu Hàn đang hỏi cô cái gì.

Tiêu Hàn nhìn Tống Hương Ngưng một cái, khẽ thở dài một hơi, hỏi lần nữa:

- Tôi nói, gần đây thân thể cô như thế nào, cô đừng có hiểu lầm, tôi chỉ quan tâm đến đứa bé thôi.

- Thôi đi, tôi nào ở hiểu lầm! - Tống Hương Ngưng xì mũi coi thường. – Tôi gần đây quả thật rất tốt, đứa bé cũng rất khỏe mạnh. Anh yên tâm, tôi sẽ không đối xử tệ với con của mình. Ban đầu là tôi nói muốn sinh nó ra, tôi liền sẽ có trách nhiệm bảo vệ nó thật tốt.

Tiêu Hàn nhìn phản ứng của Tống Hương Ngưng, xác định cô không có ở nói láo. Qua một lúc lâu, anh tiếp tục nói:

- Tôi không biết tại sao chúng ta lại vì đứa bé mà kết hôn, chẳng qua tôi đảm bảo với cô, chúng ta một ngày không ly hôn, tôi đều sẽ là một người chồng chân chính của cô. Trong lúc này, tôi sẽ không có người tình bên ngoài, cho nên tôi hi vọng cô cũng làm như thế.

Tống Hương Ngưng nhìn xuống cái bụng bự của mình, có chút dở khóc dở cười nói:

- Tôi nói này Tổng giám đốc Tiêu Hàn, hiện tại cái bộ dáng của tôi như thế này thì ngoại tình như thế nào đây? Ngược lại chỉ là anh thôi, giữa chúng ta cũng không có tình cảm, cho nên giống như ban đầu đã nói rồi đấy, như thế này là tốt, tôi sẽ không ngăn cản anh và những cô gái khác qua lại, anh không phải làm trách nhiệm như một người chồng thực sự với tôi. Anh đối với tôi như lúc trước là tốt rồi

Nói về thái độ của anh đối với Tống Hương Ngưng trong khoảng thời gian trước, Tiêu Hàn thật cảm thấy có chút áy náy

- Thật xin lỗi. – Anh chân thành nói – Khoảng thời gian này là tôi không đúng.

Tống Hương Ngưng không nghĩ tới Tiêu Hàn lại nói xin lỗi, trong lúc nhất thời cũng không biết nên trả lời anh như thế nào. Qua thật lâu cô mới đáp:

- Không có quan hệ, dù sao tôi cũng không quan tâm.

- Cô không quan tâm ư? - Tiêu Hàn híp mắt nói, tâm tình càng ngày càng trở nên kém.

- Ừ. - Tống Hương Ngưng đáp - Dù sao tôi sinh xong đứa bé chúng ta liền ly hôn không phải sao?

Thật ra thời điểm Tống Hương Ngưng nghe được Tiêu Hàn nói xin lỗi trong lòng là rất vui mừng, nhưng cô là một cô gái bướng bỉnh, cô và Tiêu Hàn có thỏa thuận ở phía trước, cô sẽ không để cho mình rơi vào vòng xoáy tình cảm, cho nên dù Tiêu Hàn liều mạng thuyết phục cô cũng không cần quan tâm đến thái độ của anh.

Tiêu Hàn nghe được Tống Hương Ngưng trả lời, trong lòng cảm thấy càng thêm khó chịu, anh cũng có chút bướng bỉnh  nói:

- Dĩ nhiên. - Anh ngừng lại một chút, lại nói tiếp – Dù sao tôi với cô cũng đã thỏa thuận trước, không cần nói với ba mẹ tôi. Thời điểm ly hôn tôi sẽ cho bà một lý do tiếp nhận.

Vừa nhắc tới mẹ Tiêu, lòng Tống Hương Ngưng trùng xuống không ít. Mẹ Tiêu vẫn đem mình làm thành con gái bà, đối với cô thường hỏi han ân cần, để cho cô người chưa từng cảm nhận qua hơi ấm người mẹ lại cảm thấy lòng vô cùng ấm áp.

Tiêu Hàn thấy cô không nói lời nào, lại nói:

- Như thế nào? Cô có ý kiến gì không?

Có thể là mới vừa rồi, lời nói của Tống Hương Ngưng làm ảnh hưởng tới cảm xúc của anh, cho nên lúc Tiêu Hàn nói chuyện, giọng nói không phải là rất tốt.

- Không có, tôi không dám có ý kiến gì. - Tống Hương Ngưng không chịu yếu thế trả lời - Chỉ là tôi muốn biết, anh sẽ dùng lý do gì để thuyết phục mẹ của anh.

Tiêu Hàn lạnh lùng nhìn Tống Hương Ngưng một cái:

- Cái này không cần cô quan tâm.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.04.2014, 10:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10475 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12: ĐƯA CANH
****




Sau ngày nói chuyện hôm đó, Tiêu Hàn và Tống Hương Ngưng không còn cãi cọ nhau nữa, quả thật có thể dùng từ “Cùng kính như băng"(*) để hình dung. Tiêu Hàn không ngừng lấy cớ mình bận rộn công việc vì để không về nhà, mà Tống Hương Ngưng lại thường xuyên cùng mẹ Tiêu nói chuyện phiếm, cũng chính mình thấy vui vẻ, thoải mái.

* “cung kính như băng” tạm hiểu là lễ phép nghe lời nhưng lại lạnh nhạt

Mẹ Tiêu cảm thấy vợ chồng bọn họ, hai người luôn có ý tránh mặt nhau, vì vậy liền tạo cơ hội làm cho hai người gặp nhau, làm gì mà vợ chồng lại như người ở đầu sông kẻ ở cuối sông, không hề nói chuyện với nhau, một chút cũng không giống như những cặp vợ chồng khác.

- Hương Ngưng à, mẹ hầm một chút canh, con đi đưa cho Tiêu Hàn giúp mẹ được không? – Mẹ Tiêu biết tối nay Tiêu Hàn không về nhà ăn cơm, liền muốn Tống Hương Ngưng đi đưa canh cho anh.

Mặc dù cũng không muốn cô vác bụng bầu đi đến công ty tìm anh, nhưng là vì cảm tình của hai người, mẹ Tiêu không thể làm gì khác hơn là để cho Tống Hương Ngưng uất ức một tí, ai bảo Tiêu Hàn chính là không chịu về nhà kia chứ.

- Mẹ, con. . . . . . - Tống Hương Ngưng nhìn một chút cái bụng bự của mình, có chút khó khăn nói - Này, con đi có chút không rất thuận tiện ạ.

Bộ dáng như vậy, nếu không nói là mình mệt mỏi, thì đến công ty thì chắc sẽ bị người ta bàn tán.

Mẹ Tiêu giống như đã sớm nghĩ đến việc Tống Hương Ngưng sẽ do dự, lập tức trả lời:

- Thật ra thì cũng không có gì bất tiện hết. Tài xế đưa con đi, chính con đem canh đưa cho Tiêu Hàn sẽ tốt hơn, coi như là vận động một chút thôi mà. Ngươi bình thường ở nhà cũng vận động là phải ra ngoài đi vòng một, huống chi, con không phải đã rất lâu không có gặp đến Tiêu Hàn rồi sao? Chẳng lẽ con không phải muốn gặp chồng con?

- Này. . . . . . - Tống Hương Ngưng cảm thấy không cự tuyệt được, nếu tiếp tục từ chối mẹ Tiêu sẽ tức giận, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.

* * * *


Trong tay xách theo canh mà mẹ Tiêu tự tay làm, Tống Hương Ngưng đứng trước cửa Tập đoàn Tiêu Thị, lưỡng lự thật lâu. Cuối cùng, sau khi tài xế nhắc nhở liền đi và trong đại sảnhTiêu Thị.

Các nhân viên phòng lễ tân thấy Tống Hương Ngưng bước vào, vội vàng ra tiếp đón, làm cho cô cảm thấy vô cùng xấu hổ.

- Bà tổng giám đốc, xin chờ một chút, để tôi thông báo một chút Thường thư ký. - Một cô gái bằng tốc độ nhanh nhất gọi điện thoại nội bộ thông báo cho Thường Tiểu Nguyệt, sau khi thông báo xong cho Thường Tiểu Nguyệt, cô gái cười nói: - Bà tổng giám đốc khỏe ạ. Xin hỏi bà muốn đi lên một mình hay muốn có người đi cùng bà?

Cô gái cảm thấy Tống Hương Ngưng rất thân thiết, tựa như là một chị gái ở cạnh nhà của cô, một chút kiêu ngạo cũng không có.

Tống Hương Ngưng hướng về phía cô gái lễ tân dịu dàng cười một tiếng, nói:

- Không cần, tự tôi đi lên là tốt rồi. Cô cứ làm việc của mình đi, không cần theo tôi đâu.

Đứng trong thang máy. Một mực nghĩ tới việc gặp Tiêu Hàn phải nói gì, dù sao cũng một vài ngày không gặp nhau rồi, huống chi trước hai người còn cãi vã rất dữ dội. Không ngờ khi cửa thang máy vừa mở, đứng ở ngoài cửa lại là Thường Tiểu Nguyệt.

- Thường thư ký, Xin chào, Tiêu Hàn có ở trong không? - Tống Hương Ngưng hướng về cô, mỉm cười, dịu dàng lên tiếng.

Thường Tiểu Nguyệt không trả lời cô.

Tống Hương Ngưng cho là cô ta không có nghe thấy, liền muốn hỏi một lần nữa. Lúc chạm đến ánh mắt muốn giết người của Thường Tiểu Nguyệt, cô đột nhiên không biết phải nói gì, bởi vì cô cảm thấy Thường Tiểu Nguyệt đối với cô là rất căm ghét.

Thấy Tống Hương Ngưng không nói nữa, Thường Tiểu Nguyệt liền mở miệng nói:

- Thưa bà Tổng giám đốc, làm sao tổng giám đốc lại rãnh rỗi hay không?

Mặc dù là câu hỏi, nhưng cô là cắn răng nghiến lợi nói.

Tống Hương Ngưng không biết trả lời như thế nào với cô ta, không thể làm gì khác hơn là hỏi lại vấn đề mình mới hỏi:

- Thường thư ký, Tiêu Hàn đang bận sao?

Thường Tiểu Nguyệt nhìn ra Tống Hương Ngưng là cố ý đổi chủ đề, giọng nói càng thêm hung dữ.

- Tôi thật sự không biết Tổng giám đốc Tiêu rốt cuộc là coi trọng cô điểm nào, điểm đó của tôi so với cô kém hơn nhiều.

Cô ta càng xem càng không vừa mắt Tống Hương Ngưng, dứt khoát đem những điều không thích về cô nói ra.

Mặc dù biết cô ta là cố ý tìm đến, nhưng Tống Hương Ngưng không muốn ở chỗ này cùng cô ta cãi vã, liền coi thường vấn đề của cô:

- Tôi hỏi cô, Thường thư ký, Tiêu Hàn bây giờ còn đang làm việc sao?

- Cái thứ không biết xấu hổ! - Thường Tiểu Nguyệt thấy Tống Hương Ngưng hoàn toàn không có muốn trả lời ý của mình, càng thêm tức giận. – Cô không phải cậy mình có thai với Tổng giám đốc sao? Thật không biết cô có dùng bùa phép bỉ ổi gì để kéo anh lên giường không. Đồ đê tiện.

Thường Tiểu Nguyệt càng nói càng tức, cuối cùng bao nhiêu lời vô văn hóa đều nói hết ra ngoài.

- Cô . . . . - nghe được Thường Tiểu Nguyệt đang chửi mình, Tống Hương Ngưng muốn nói cái gì, nhưng không biết phải nói những thứ gì.

- Chẳng lẽ không đúng sao? Cô là thứ đê tiện! - Nói xong, cô lại giơ tay lên hướng lên mặt Tống Hương Ngưng mà hạ xuống.

Tống Hương Ngưng không ngờ Thường Tiểu Nguyệt sẽ động thủ, liền cảm nhận một bạt tay trên mặt. Cô vuốt ve phần nóng bừng trên gương mặt, liều mạng nhìn chằm chằm vào Thường Tiểu Nguyệt, muốn đánh cô ta lại một cái, nhưng cuối cùng không nỡ ra tay.

Thường Tiểu Nguyệt cho là mình đã nói trúng điểm yếu của Tống Hương Ngưng, vì vậy giọng càng thêm tệ hại hơn, châm chọc nói:

- Như thế nào? Bị tôi nói trúng rồi sao, nói cô tiện, thật đúng là đê tiện mà.

- Cô nói người nào đê tiện vậy? - sau lưng Thường Tiểu Nguyệt vang lên giọng nói âm trầm của Tiêu Hàn.

- Em. . . . . . - Thường Tiểu Nguyệt nghĩ đến cảnh tượng mình mới đánh chửi Tống Hương Ngưng có thể bị Tiêu Hàn thấy, trong khoảng thời gian ngắn, sợ đến mức không biết nên nói cái gì.

Thấy mặt cô ta không có nghi ngờ, Tiêu Hàn lại nói:

- Tôi cho cô biết, Thường Tiểu Nguyệt, cô ấy là bà xã của tôi, đắc tội với cô ấy chính là đã đắc tội với tôi.

Nói xong anh liền kéo tay Tống Hương Ngưng, cùng với cô đi vào phòng làm việc. Trước khi đóng cửa lại, anh quẳng xuống một câu nói:

- Còn nữa, đừng bảo cái gì là không phục, thật sự là cô không có năng lực, bởi vì cô đã đến đây lâu rồi nhưng vẫn còn không có biện pháp leo lên giường của tôi.

Nói xong anh liền đóng cửa lại, hoàn toàn không để ý tới mặt của Thường Tiểu Nguyệt này càng ngày càng khó coi.

* * * *


- Em tới đây làm gì?

Tiêu Hàn dùng giọng lạnh lẽo hỏi, đồng thời anh cũng nhìn vào gương mặt bị đánh của Tống Hương Ngưng, trong lòng lại hiện lên một tia đau lòng.

Lúc này Tống Hương Ngưng mới nhớ tới mục đích mình khi đến đây, vội vàng cầm bình cách nhiệt trong tay đưa cho Tiêu Hàn

- Đây là mẹ hầm canh bảo em mang tới, mẹ nói tối nay anh không trở về nhà, cho nên bảo em đưa cho anh.

Tiêu Hàn nhận lấy bình cách nhiệt mà Tống Hương Ngưng đưa cho anh, mắt vẫn nhìn chằm chằm gương mặt bị đánh của cô.

Cô bị nhìn mãi có chút ngượng ngùng, cho là có thứ gì đó trên mặt

– Mặt của em có gì sao? Có cái gì bẩn ở trên mặt em sao?

Nói xong lại sờ sờ mặt mình, đến khi ý thức được mặt mình bị sưng lên mới giật mình.

- Tại sao không biết tự bảo vệ mình? Tại sao lại để cho người khác đánh? - Tiêu Hàn hỏi.

- À, cái này. . . . . . em cũng không biết tại sao cô ấy lại đột nhiên đánh em - Tống Hương Ngưng nói thật.

Tiêu Hàn không tự chủ được lấy tay sờ sờ mặt của cô, nhẹ giọng hỏi:

- Đau không?

- Hi, không đau không đau ạ. - Tống Hương Ngưng bị những hành động của Tiêu Hàn làm hết hồn, vội vàng cười ha hả nói, thuận tiện muốn tìm cách trốn ra khỏi cánh tay của anh, nhưng không thành công.

Nhìn Tống Hương Ngưng muốn tránh khỏi anh, Tiêu Hàn không thể làm gì khác hơn là buông tay ra.

- Tối nay anh sẽ về nhà ăn cơm.

Đây là anh tạm thời thay đổi lịch trình sao?

- Nhưng mà, mẹ không phải nói tối nay anh không về sao?

- Anh đổi ý định một chút, không thể sao? - Tiêu Hàn bị cô làm cho tức giận, cô gái này, chẳng lẽ nhìn không biết anh đang quan tâm đến cô sao? Không muốn làm cho cô vì tới nơi này mà bị Thường Tiểu Nguyệt xem thường, vì để đền bù cho cô, anh mới về nhà.

Tống Hương Ngưng không muốn chọc giận Tiêu Hàn:

- Được ạ, được ạ, anh mà về nhà như thế mẹ sẽ vui lắm. - Xem ra đã không còn chuyện của mình nữa, nghĩ vậy cô lại nói: - Không có chuyện gì nữa em liền về nhà trước đây ạ.

Nói xong cô liền đi ra ngoài cửa.

- Đợi đã nào...! - Tiêu Hàn gọi lại cô - Dù sao cũng sắp hết giờ làm, anh sẽ về nhà cùng em.

- Nhưng. . . . . .

- Nhưng nhị gì? - Tiêu Hàn nhíu mày, bao nhiêu người nghĩ cũng không có cơ hội, cô lại cứ "Nhưng mà"?

- Tài xế ở dưới lầu đang chờ em, tự em đi xuống lầu là được rồi. - Tống Hương Ngưng nói xong cũng không để ý đến Tiêu Hàn, tự mình đi ra ngoài.

Nhìn bóng lưng của Tống Hương Ngưng, mà lòng Tiêu Hàn trăm mối ngổn ngang.


Đã sửa bởi Tịnh Yên lúc 16.06.2014, 08:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: meonu\, ngoclinhbella, nguyet2202, phamhuy78, Yukisoma, yunamika và 100 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.