Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy

 
Có bài mới 01.04.2014, 12:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 36
Chương 7: ĐI GẶP BÁC SĨ

****



Sau hai tháng, hợp tác của Tập đoàn Tiêu Thị cùng công ty Sáng Ý đã tiến hành vô cùng thuận lợi, mà Tiêu Hàn cùng Tống Hương Ngưng cũng không có lý do nào để gặp nhau nữa.

Một ngày, Tống Hương Ngưng ngồi ngẩn người ở bàn công tác, tới mức Owen Dục đứng ở sau lưng cô một lúc lâu cô cũng không phát hiện.

Chuyện gì đã xảy ra? Tống Hương Ngưng nghĩ như thế nào cũng không nghĩ đến chuyện này. Bạn tốt của cô đã hai tháng chưa có tới rồi, như thế là có ý gì? Bình thường bạn tốt của cô luôn luôn tới rất đúng ngày nha. Tại sao hiện tại hai tháng cũng còn chưa có tới? Tống Hương Ngưng thật là có té vỡ đầu bao nhiêu lần cũng không nghĩ tới loại chuyện này.

Chẳng lẽ là cô ăn đồ ăn hư? Còn là nội tiết mất cân đối? Tống Hương Ngưng suy nghĩ một chút xem có lý do nào khác không, dù sao thời gian qua vì hợp đồng quảng cáo với Tiêu Thị mà cô thường làm thêm giờ, cũng như không thường ăn bữa tối đàng hoàng. Ừ! Chắc là như vậy, không sai.

Nghĩ tới đây, Tống Hương Ngưng không khỏi an tâm một chút. Đứng dậy định đi vào toilet, quay người lại, liền đụng phải Owen Dục ở sau lưng.

- Ôi, Tổng giám đốc, từ nãy giờ anh đứng sau lưng em sao? - Tống Hương Ngưng có chút kinh ngạc hỏi. Nhìn dáng dấp Owen Dục đứng ở phía sau mình đoán là anh đã đứng khá lâu rồi, nhưng mà tại sao anh không lên tiếng?

- Ách, anh đứng ở phía sau em được một lúc rồi, cũng chỉ là em không có phát giác thôi. - Owen Dục cười khẽ một tiếng. - Còn đứng đó làm gì đây? Phải biết là đang trong giờ làm việc nha. – Anh giả vờ tức giận.

Tống Hương Ngưng cho là anh nghiêm túc, liền vội vàng giải thích:

- Thật xin lỗi, Tổng giám đốc! em không phải cố ý không tập trung đâu. Em thật sự không cố ý mà. Em. . . . . . - Tống Hương Ngưng còn muốn nói cái gì đó, chợt cơn buồn nôn xông đến, cô không thể không đẩy Owen Dục ra, hướng về phía nhà vệ sinh mà chạy.

Owen Dục thấy cô như vậy, vô cùng lo lắng, nhưng không tiện cùng cô đi vào, không thể làm gì khác hơn là chờ Tống Hương Ngưng đi ra ngoài rồi hỏi.

Thật vất vả, Tống Hương Ngưng ở trong phòng vệ sinh xử lý xong, cô liền vội vàng đi ra ngoài, tính toán xem nên giải thích gì với Owen Dục.

- Tổng giám đốc, em thật sự là không là cố ý ngẩn người, anh phải tin tưởng em. - Hiện tại Tống Hương Ngưng lo lắng chính là cái này, chứ không phải là sức khỏe của mình.

Nhưng Owen Dục lại không lo lắng chuyện cô có ngẩn ngơ trong giờ làm hay không mà chính là sức khỏe của cô, hai tay anh bắt được hai vai của Tống Hương Ngưng, lo lắng hỏi:

- Em làm sao vậy? Có chuyện gì à?

Tống Hương Ngưng không biết phải giải thích thế nào, Owen Dục nhất định rất lo lắng, vì vậy cô chỉ nhẹ nhàng nó sơ qua coi như an ủi anh:

- Không có chuyện gì á..., cũng chỉ là một thời gian trước loay hoay không chịu ăn uống tốt mà thôi. Em thật sự  không có chuyện gì, tổng giám đốc, anh thật không cần lo lắng ạ.

Chỉ là nội tiết mất cân đối có gì đáng ghê gớm đâu? Tống Hương Ngưng cũng không rõ ràng lắm, chỉ là quyết định chờ đến khi hết giờ làm việc sẽ đi khám bác sĩ.

Owen Dục nghe được lời giải thích của Tống Hương Ngưng, sau khi xác định cô thật không có cái gì đáng ngại, mới thở phào nhẹ nhõm. Anh chính là muốn chở Tống Hương Ngưng đi khám qua một lần, bởi vì anh không chịu nổi nếu cô xảy ra chuyện gì.

- Hiện tại cũng hết giờ làm rồi, em đi khám qua một chút đi! - Owen Dục đề nghị – Để anh đưa em đi.

Tống Hương Ngưng liền vội vàng lắc đầu:

- Không cần đâu ạ, em tự về được, thật không muốn làm phiền anh – Cô vốn là không muốn cùng Owen Dục có quan hệ gì ngoài quan hệ cấp trên và nhân viên, hiện tại nếu như cô cùng anh đến bệnh viện, những người khác ở công ty sẽ bàn tán cho mà xem?!

Owen Dục còn muốn nói điều gì đó, nhưng đều bị Tống Hương Ngưng cự tuyệt, anh hết cách với cô, không thể làm gì khác hơn là thuận theo cô. Cuối cùng vẫn là khuyên nhủ:

- Em đi đường cẩn thận một chút nhé!

- Dạ, em biết rồi ạ. - Tống Hương Ngưng cười nói, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường một chút, cũng đã hết giờ làm việc, vì vậy cô thu thập đồ xong, giơ tay lên túi xách đi ra ngoài.

Nhìn bóng lưng Tống Hương Ngưng rời đi, Owen Dục thật sự là ngổn ngang hàng trăm cảm xúc.

Tại sao, em lại không chịu tiếp nhận anh?

* * * *


Không ngờ giờ tan tầm, bệnh viện còn có nhiều người như vậy, còn có cấp số xếp hàng. Tống Hương Ngưng được một y tá đưa số thứ tự cho cô rồi bảo ngồi ở trên ghế chờ.

Thật vất vả mới đợi đến lượt cô được gọi tên, Tống Hương Ngưng liền đứng lên, sửa sang lại quần áo một chút, rồi đi vào.

Bác sĩ thoạt nhìn rất có kinh nghiệm, vui vẻ và thân thiện với bệnh nhân, anh hướng về Tống Hương Ngưng hỏi một chút những thông tin cơ bản, sau đó liền tiến hành hội chẩn.

- Cô Tống, cô có thể nói một chút tình trạng hiện tại của cô như thế nào không ạ? – Bác sĩ vui vẻ hỏi.

- Ừ. - Tống Hương Ngưng gật đầu một cái. - Chính là hai tháng nay tôi không có kinh nguyệt, hơn nữa tôi không ăn được gì cả, mới vừa định ăn một chút liền cảm thấy muốn ói. - Tống Hương Ngưng nhớ lại những triệu chứng của mình.

- Chưa có hai tháng? – Bác sĩ thoáng nhíu mày hỏi.

- Dạ. Không biết có phải vì khoảng thời gian trước tôi ăn uống nghỉ ngơi thất thường nên nó bị vậy hay không? Vì một hợp đồng quảng cáo nên hơn tháng trước tôi hay thức đêm, cũng ăn uống tùy tiện. Việc này không biết có quan hệ hay không? - Tống Hương Ngưng nói ra ý kiến của mình.

- Thường thức đêm, làm việc và nghỉ ngơi không theo quy luật, đích xác rất dễ dàng đưa tới nội tiết mất cân đối. . . . . . – Bác sĩ gật đầu một cái - Chỉ là, sẽ không ghê gớm như thế! Cô Tống, tôi đề nghị cô nên làm kiểm tra về hCG(*) trong máu, tôi không loại trừ cô đã mang thai – Vị bác sĩ chuyên nghiệp nói.


(* hCG:  hCG được tổng hợp bởi những tế bào hình thành trong giai đoạn đầu của thai kỳ. Mà chính những tế bào này sau đó sẽ phát triển thành nhau thai.)

- Mang thai? Làm sao có thể?

Tống Hương Ngưng cơ hồ theo phản xạ trả lời. Cô chưa từng cùng người khác xảy ra qua quan hệ a, trừ. . . . . . Cái gì? Đợi đã nào...! Chẳng lẽ là Tiêu Hàn? Trái tim nhanh chóng truyền sự lo lắng đi khắp cơ thể.

- Cô Tống, phòng xét nghiệm máu là phòng bên kia.

Bác sĩ kiên quyết đưa Tống Hương Ngưng đi qua phòng thử máu. Ông không hy vọng mình chuẩn đoán nhầm lẫn, như thế sẽ ảnh hưởng đến quy tính của ông kia mà.

Tống Hương Ngưng không có phản đối, lặng lẽ đi về phòng thử máu của khoa sản.

Sau ba mươi phút chờ đợi, đối với người khác mà nói, có thể chỉ là đoạn thời gian ngắn; nhưng mà đối với Tống Hương Ngưng mà nói, quả thật chính là hơn nửa thế kỷ. Khi bác sĩ cấm kết quả kiểm tra máu đi ra, cô lập tức đi theo:

- Bác sĩ, báo cáo nói thế nào?

Thật ra thì thấy gương mặt vui vẻ của vị bác sĩ, cô đã căn bản đoán ra kết quả.

Bác sĩ cũng không có thừa nước đục thả câu, trực tiếp nói ra kết quả:

- HCG của cô hiện đang khá cao, nói cách khác, chúc mừng cô Tống, cô đã mang thai.

Thật. . . . . . Mang thai? Mặc dù Tống Hương Ngưng đã đoán được đáp án, nhưng là, nghe bác sĩ tự mình tuyên bố, cô vẫn có chút không thể tiếp nhận được, cho nên cô lơ thơ lửng thửng cầm báo cáo kết quả bước ra ngoài, bước chân mơ hồ chậm chạp.

Điều này làm sao bây giờ? Cô thật sự mang thai. . . . . .

* * * *


Tống Hương Ngưng chưa từng cảm thấy đi ra khỏi bệnh viện cũng lâu như vậy, chân của cô tựa như đeo đá, bước chân hết sức nặng nề.

Bây giờ nên làm thế nào? Chưa kết hôn mà có con nếu ba cô biết thì sẽ làm sao? Ban đầu cô là không nên uống say.

Tìm Tiêu Hàn? Thôi, anh là người bận rộn, hơn nữa, anh ưu tú như vậy, số lần anh quan hệ với cái cô gái khẳng định là đếm không hết, nếu anh đã muốn có con cái thì chắc là nhiều vô số kể? Cái này không nên.

Đem con giết đi? Không được! Nói thế nào, sai đều là mình, đứa bé là vô tội! Bóp chết một sinh mệnh là không thể, cô - Tống Hương Ngưng thật sự không làm được.

Còn có biện pháp gì?

Không ngờ á! Tống Hương Ngưng chưa từng bao giờ nghĩ đến việc mình có lúc sẽ rối rắm như thế này. Sớm biết như thế, ban đầu nên mua thuốc uống dự phòng cho xong! Hiện tại thì tốt rồi, tiến cũng không được, lùi cũng không xong!

Tống Hương Ngưng càng nghĩ càng phiền, dứt khoát lắc đầu, sải bước đi ra khỏi bệnh viện, một chút cũng không chú ý tới tờ khám bệnh rớt ra ngoài, cũng không có chú ý tới ven đường một chiếc xe đang đậu, bên trong xe là Tiêu Hàn đang chăm chú nhìn cô.

Thật ra anh mới vừa rồi chỉ là lái xe đi qua nơi này, phát hiện cô ở chỗ này có bộ dáng như đưa đám, liền dừng xe đến xem phản ứng của cô. Kết quả Tống Hương Ngưng chẳng những không có lưu ý đến anh, còn dường như không hay giấy tờ trên tay mình rớt xuống.

Anh xuống xe, nhặt những tờ giấy Tống Hương Ngưng đánh rơi. Thuận mắt nhìn xuống, lại bị hù sợ. Cái gì? Có thai hai tháng? Tiêu Hàn vốn là tâm tình đang tốt lại bị hai từ "Có thai" làm cho trở nên tồi tệ.

Hai tháng. . . . . . Đó không phải là thời gian cùng anh xảy ra quan hệ sao? Tiêu Hàn càng nghĩ càng giận, mặt cũng càng ngày càng lạnh. Anh ghét nhất chính là chuyện cùng người khác dây dưa không rõ ràng, anh cho là lần trước Tống Hương Ngưng và anh đã thanh toán xong nợ nần rồi, thật thanh toán xong tất cả. Khi đó, anh vẫn còn nghĩ Tống Hương Ngưng là một cô gái vô cùng cá tính; không nghĩ tới, giữa bọn họ, còn sẽ có quan hệ tiếp theo.

Anh có dự cảm, cô nhất định sẽ tìm đến anh, hơn nữa còn là vì chuyện đứa nhỏ.

- Phá, nhất định phải phá thai. . . . . . - Tiêu Hàn không giống Tống Hương Ngưng, tính cách rất lạnh lùng. Hơn nữa, anh quyết định chuyện gì, rất khó thay đổi.



Đã sửa bởi Tịnh Yên lúc 01.05.2014, 16:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.04.2014, 13:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 40
Chương 8: THƯƠNG LƯỢNG

****




Tống Hương Ngưng nghĩ thật lâu, cuối cùng vẫn là quyết định muốn đem chuyện mình mang thai nói với Tiêu Hàn, dù sao đứa bé này Tiêu Hàn cũng có phần trách nhiệm, nếu như một mình cô tự ý đi phá nó, Tiêu Hàn không biết chuyện, đối với đứa bé cũng không công bằng; nhưng là nếu như không nói cho Tiêu Hàn mà đem con sanh ra, đối với đứa bé càng thêm không công bằng —— chuyện như vậy, khiến cho anh cả đời gặp tiếng xấu, có con riêng ngoài giá thú. Suy nghĩ thật kỹ, cô mới quyết định đem chuyện này nói cho anh biết.

Tống Hương Ngưng đi tới đại sảnh của Tập đoàn Tiêu Thị, thông qua một trận kiểm tra, xin ý kiến…, cuối cùng cô cũng lên được đến phòng làm việc của Tiêu Hàn, đang lúc cô chuẩn bị gõ cửa đi vào, thư ký Thường Tiểu Nguyệt chặn lại.

- Cô Tống, bây giờ cô chưa thể vào được, Giám đốc cùng Tổng giám đốc đang họp nội bộ ạ. - Thường Tiểu Nguyệt nở một nụ cười nghề nghiệp hóa nói với Tống Hương Ngưng, đồng thời cô bắt đầu quan sát tỉ mỉ Tống Hương Ngưng, nghiễm nhiên coi cô như là tình địch số một.

- Nhưng. . . . . . Mới vừa rồi tiếp tân lầu dưới không phải nói tôi có thể vào rồi mà?

Tống Hương Ngưng có chút giật mình. Cô đã ở dưới đợi hết ba mươi phút, hiện tại vẫn phải đợi tiếp sao? Cô còn phải đợi thêm bao lâu nữa?

Thường Tiểu Nguyệt cười nói:

- Cô Tống, cô đến đây có việc gì sao? Tôi mới vừa rồi có nghe ở lầu dưới báo lại việc cô muốn gặp Tổng giám đốc. Nhưng hiện tại phải đợi Tổng giám đốc họp xong, tôi mới vào hỏi qua ý kiến Tổng giám đốc được, sau đó mới có thể cho cô vào hay không. -  Thường Tiểu Nguyệt tỏ ra vô cùng tôn kính nói với Tống Hương Ngưng về quy trình làm việc, nhưng rất rõ ràng, cô sớm đã đem Tống Hương Ngưng làm thành kẻ thù của mình.

Thật ra thì cũng khó trách Thường Tiểu Nguyệt sao có thể làm như vậy. Tống Hương Ngưng chỉ là nhân viên nhỏ ở công ty đối tác của Tiêu Thị, tại sao có thể tùy tiện đi gặp bạch mã hoàng tử của cô?! Thường Tiểu Nguyệt thậm chí đã công khai nói không lấy Tiêu Hàn thì không lấy ai khác, hiện tại đột nhiên ở đâu xuất hiện một Tống Hương Ngưng, cũng khó trách cô ta khinh ghét như vậy.

Tống Hương Ngưng nghe Thường Tiểu Nguyệt nói như vậy, cũng không tiện nói cái gì nữa. Mặc dù trực giác của cô cho thấy Thường Tiểu Nguyệt không thích cô cho lắm, nhưng thôi, bởi người cô muốn tìm là Tiêu Hàn – tổng giám đốc của Tập đoàn Tiêu Thị chứ mà không phải là Thường Tiểu Nguyệt.

Qua một hồi lâu, Thượng Quan Sâm cuối cùng cũng từ trong phòng làm việc của Tiêu Hàn đi ra, anh nhìn phớt qua liền thấy được Tống Hương Ngưng đang ngồi ghế chờ đợi, cho là hợp đồng có vấn đề gì đó, vì vậy đi tới cùng cô chào hỏi, biết lần này Tống Hương Ngưng tới là đơn thuần tìm Tiêu Hàn, anh cũng không tiện tiếp tục quấy rầy cô nên cáo lui.

Thường Tiểu Nguyệt vừa định đi vào, Tiêu Hàn liền từ bên trong đi ra, thật ra thì anh đã nghe được Thượng Quan Sâm cùng Tống Hương Ngưng nói chuyện với nhau, vì vậy mới đi ra. Anh thậm chí ngay cả liếc mắt cũng không thèm nhìn qua Thường Tiểu Nguyệt một cái, trực tiếp nói với Tống Hương Ngưng:

- Cô vào đi.

Âm điệu không thể nói là dịu dàng, nhưng là so với giọng nói bình thường của anh khi nói với mọi người thì được xem là ôn hòa hơn rất nhiều.

Lấy được sự đồng ý của Tiêu Hàn, Tống Hương Ngưng liền không để ý tới Thường Tiểu Nguyệt, trực tiếp đi theo Tiêu Hàn vào phòng làm việc của Tổng giám đốc, chỉ để lại một mình thường Tiểu Nguyệt đang trợn mắt căm hận.

Tống Hương Ngưng! Thường Tiểu Nguyệt ở trong lòng không ngừng nguyền rủa.

* * * *


Tiêu Hàn chờ Tống Hương Ngưng ngồi xuống, liền khôi phục trạng thái lạnh lẽo hỏi:

- Có chuyện gì?

Tống Hương Ngưng bị sắc mặt nhanh chóng biến đổi của anh làm cho có chút không biết phải làm sao, qua một lúc lâu mới tìm trở về giọng nói bình tĩnh của mình:

- Tôi, tôi có một chuyện muốn nói với anh?

- Chuyện gì? - Tiêu Hàn nhíu mày. Có thể nói, anh hi vọng cô tìm anh là bởi vì chuyện công việc, mà không phải bởi vì này kết quả có thai kia – Hợp tác có vấn đề à?

Lúc vừa rồi anh có nghe qua cô cùng Thượng Quan Sâm nói chuyện, cũng biết cô đến đây không phải vì chuyện công việc, nhưng vẫn là hỏi theo lệ.

Tống Hương Ngưng lắc đầu một cái:

- Phải . . . . . Phải . . . . . - Cô thật sự không biết phải mở miệng như thế nào.

Người đàn ông ở trước mắt không phải là chồng của cô, muốn cô nói cô đang mang thai đứa con của anh, đừng nói là anh, chính mình cũng thật khó tiếp nhận. Huống chi bây giờ anh đang đưa đôi mắt lạnh lẽo nhìn cô, làm cho người ta không khỏi run sợ.

- Cô muốn nói cái này chứ gì? - Tiêu Hàn nhìn sắc mặt càng lúc càng khó coi của cô, từ trong ngăn kéo tủ bàn rút ra tờ giấy báo cáo kiểm tra, đem nó lắc lắc trước mặt Tống Hương Ngưng.

- Làm sao anh có cái này? - Tống Hương Ngưng giật mình hốt hoảng. Cô mới vừa rồi còn đang suy nghĩ nên nói với anh như thế nào, làm sao nói với anh, liền nhìn thấy tờ giấy khám thai của mình trong tay anh. Lúc nãy, cô còn muốn để Tiêu Hàn đưa mình đi bệnh viện một chuyến để xác định, bây giờ đã xác định được rồi, cô cũng không cần vòng vo nữa.

- Tại sao tôi có cái này? - Tiêu Hàn cười lạnh – Cô đến đây không phải là muốn nói với tôi chuyện này sao?

Bây giờ ở trước mắt Tiêu Hàn, Tống Hương Ngưng giống như loại phụ nữ ham vinh hoa phú quý của anh vậy.

Tống Hương Ngưng không có nghe được ý tứ trong lời nói của Tiêu Hàn, cô còn đang âm thầm cảm thấy may mắn khi không cần phải suy nghĩ làm sao nói chuyện mình mang thai với Tiêu Hàn.

Tiêu Hàn nhìn vẻ mặt có chút thở phào của Tống Hương Ngưng, gương mặt anh càng thêm khó coi.

- Cô nghĩ nên làm thế nào?

Mặc dù ngoài mặt là ở hỏi ý kiến của cô, nhưng anh đã quyết định mọi chuyện, người bình thường rất khó thay đổi.

- Tôi muốn hỏi qua ý kiến của anh một chút. - Tống Hương Ngưng dần dần thích ứng với vẻ mặt lạnh lẽo của Tiêu Hàn, bắt đầu suy nghĩ về vấn đề chính - Cái vấn đề này là vấn đề của tôi và anh, nên không thể do một mình người tự ý định đoạt.

- Phá thai. - Tiêu Hàn lạnh lẽo nói ra hai từ.

- Cái gì? - Hiển nhiên Tống Hương Ngưng không nghĩ tới ý kiến của Tiêu Hàn lại đơn giản như thế.

- Tôi nói phá đi. - Tiêu Hàn một chút không kiên nhẫn cũng không có, lặp lại một lần nữa. – Cô không phải nói là muốn hỏi ý kiến của tôi sao? Ý kiến của tôi chính là phá thai.

- Không được! - Tống Hương Ngưng cơ hồ là bật thốt lên. - Đứa bé là vô tội, tại sao muốn phá nó đi?!

- Vậy cô nói xem nên làm thế nào? - Tiêu Hàn càng ngày càng không có tính kiên nhẫn. Quả nhiên, phụ nữ đều là cùng một dạng.

- Tôi. . . . . . - Nói thật ra, cô cũng không biết phải làm gì, cô chỉ không muốn phá thai, vì như thế đối với đứa bé mà nói là không công bằng, căn bản không nghĩ tới, đem con sinh ra rồi vứt bỏ như thế càng không công bằng với đứa bé.

Tiêu Hàn nhìn Tống Hương Ngưng, càng thêm giễu cợt nói:

- Không biết làm sao mở miệng phải không? Vậy tôi nói giúp cô. Cô có phải hay không muốn nói, chúng ta kết hôn đi, đem con sinh ra là được, sau đó chúng ta liền xây dựng cuộc sống hạnh phúc của một nhà ba người? - Tiêu Hàn càng nói càng tức.

Tống Hương Ngưng không nghĩ tới mình ở trong lòng Tiêu Hàn cô lại là loại phụ nữ tham tiền, bất giác cô có chút không thoải mái, vì vậy giận dỗi nói:

- Đúng vậy, đúng vậy, cái tôi muốn chính là như vậy, tôi chính là loại phụ nữ ham tiền, tôi chính là coi trọng tiền của anh mới muốn leo lên giường với anh. Hiện tại tôi mang thai con của anh rồi, tôi đương nhiên là muốn nắm chặt cơ hội này.

Tống Hương Ngưng cũng thế, càng nói càng tức, khi nói xong lỗ mũi ê ẩm, nhưng không dám khóc ra ngoài.

Nghe được Tống Hương Ngưng nói như thế, Tiêu Hàn càng thêm tức giận, nhưng anh nghĩ lại, giống như nghĩ đến cái gì đó, lại tiếp tục nói:

- Tốt, vậy chúng ta liền kết hôn.

- Cái gì - Tống Hương Ngưng ngược lại bị Tiêu Hàn nhanh chóng thay đổi ý định làm cho có chút không thích ứng. - Anh nói cái gì? Kết hôn?

Cô mới vừa nói đều là nói lẫy anh thôi, cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ tới chuyện mình muốn kết hôn, huống chi đối tượng là người chỉ gặp qua vài lần như anh?

- Đúng vậy, chính là kết hôn. - Tiêu Hàn gật đầu, sau đó lại châm chọc nói – Cô không phải nói là đứa bé là vô tội sao? Nếu không đem đứa bé đi phá, vậy chúng ta liền kết hôn là đúng rồi.

Tống Hương Ngưng vẫn có chút không kịp thích ứng, phản ứng của Tiêu Hàn thay đổi nhanh quá. Nhất thời như vậy, cô không biết làm sao.

- Anh nói là kết hôn, sau đó đem đứa bé sinh ra sao?

Tiêu Hàn gật đầu: - Chính là như vậy. Chẳng qua tôi có một điều kiện.

- Điều kiện gì? - Trực giác của Tống Hương Ngưng cho thấy điều kiện này không phải là điều kiện tốt, tính cảnh giác không khỏi tăng lên.

Tiêu Hàn mắt lạnh nhìn Tống Hương Ngưng một cái, mới tiếp tục nói:

- Tôi đối với cô không có tình cảm. Sau khi kết hôn, cô không thể can thiệp cuộc sông riêng của tôi, nhưng cô vẫn có thể an tâm dưỡng thai, không cho phép cùng trò chuyện với người đàn ông khác. Hơn nữa, chờ khi cô sinh đứa bé xong, chúng ta sẽ ly hôn, đến lúc đó cô lại là người độc thân, hơn nữa đứa bé thuộc về tôi.

- Cái gì? Đứa bé thuộc về anh? – Những chuyện trước mặt cô không thể nào tiếp nhận được, dù sao anh đối với cô cũng không có cái gọi là tình cảm. Nhưng tại sao đứa bé phải thuộc về anh? - Anh không phải nói muốn đem đứa bé phá đi sao? Tại sao hiện tại lại muốn đứa bé thuộc về anh?

Tiêu Hàn hừ lạnh một tiếng:

- Không sai, trước tôi đúng thực là muốn nói phá thai, nhưng là cô không phải không đồng ý sao? Vậy cho cô sinh đứa bé ra đã là tốt lắm rồi. Nhưng mà tôi lại không thể để đứa bé gọi người khác là ba.

- Tôi cũng không thể để cho đứa bé gọi người khác là mẹ! - Tống Hương Ngưng nói lớn.

- Phá thai hoặc sinh đứa bé ra rồi đưa tôi nuôi, chính cô hãy lựa chọn. - Đây là anh đã nhượng bộ lắm rồi.

Tống Hương Ngưng không nghĩ tới Tiêu Hàn bắt cô lựa chọn như thế, nhất thời cứng họng.

Thấy một lúc lâu mà cô vẫn không nói gì, Tiêu Hàn cho là cô hối hận:

- Tốt, cô không thể lựa chọn được, vậy tôi liền cho cô một lựa chọn tốt nhất. Phá thai.

- Không cần! - Tống Hương Ngưng nhỏ giọng kêu lên, cô nói gì cũng không muốn giết đứa con của mình đi – Được, chúng ta kết hôn.





--- ------ ------ ----

Cảm ơn bạn evolfapallam và tất cả các bạn đã đọc truyện nhé! Mong rằng các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ truyện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 04.04.2014, 17:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 34
Chương 9: HÔN LỄ
****



Vốn là Tống Hương Ngưng nói hôn lễ đơn giản một chút là tốt, nhưng ba mẹ của Tiêu Hàn lại không đồng ý. Bọn họ cho là Tiêu Hàn cùng Tống Hương Ngưng là ông trời tác hợp, hôn lễ không được làm qua loa, mà Tiêu Hàn cũng không phản đối.

Ba mẹ của Tiêu Hàn đối với Tống Hương Ngưng có thể nói là hài lòng cực kỳ. Bọn họ vẫn cho rằng không có người nào có thể làm cho Tiêu Hàn chịu ổn định cuộc sống, không ngờ hiện tại chẳng những có một con dâu, còn lập tức có thể bồng cháu, bọn họ có thể không vui mừng được sao? Bọn họ không phải loại người hết sức bảo thủ, cũng là người dám làm dám chịu trách nhiệm. Bọn họ không giống Tiêu Hàn, muốn Tống Hương Ngưng phá thai, ngược lại vô cùng chào đón đứa cháu ra đời.

- Hương Ngưng à, cái này con phải nghe mẹ. Tổng giám đốc Tập đoàn Tiêu Thị cưới vợ, làm sao có thể tùy tiện được, đương nhiên là muốn cho con vui vẻ bước vào cửa. Cho nên con liền phải nghe mẹ.

Mặc dù Tống Hương Ngưng còn chưa chính thức vào nhà, nhưng mẹ Tiêu đã đem cô trở thành con dâu chính thức rồi.

Tống Hương Ngưng vốn còn muốn nói gì đó, chỉ là nhìn thấy vẻ mong đợi của mẹ Tiêu, cũng không tiện cự tuyệt.

- Được rồi, bác gái, tất cả con đều nghe theo bác ạ.

- Còn gọi là bác gái sao? Từ bây giờ đổi lại gọi là mẹ nhé! – Mẹ Tiêu cười không khép miệng.

Tống Hương Ngưng nhìn qua Tiêu Hàn một chút, thấy anh không có gì phản ứng đặc biệt gì, liền khẽ kêu một tiếng:

- Mẹ!

Có thể là từ nhỏ cô đã không có mẹ bên cạnh, nên khi cô gọi mẹ Tiêu là "Mẹ", liền cảm thấy đặc biệt thân thiết, thật sự rất giống như cảm giác có mẹ ở bên cạnh.

- Tốt, tốt! – mẹ Tiêu cười càng thêm vui vẻ, bà xoay người lại nói với Tiêu Hàn - Tiêu Hàn!, con nghe cho kỹ những lời mẹ nói này..., phải đối xử thật tốt với Hương Ngưng, còn có cháu của mẹ nữa, con mà dám đối xử không tốt với họ, mẹ là người đầu tiên không tha cho con.

Tiêu Hàn nhún vai một cái, không nói gì.

Mẹ Tiêu nhìn phản ứng của Tiêu Hàn đành cam chịu, liền xoay lại nói với Tống Hương Ngưng

- Đúng rồi, lúc nào thì con sắp xếp một ngày cho gia đình mẹ được gặp ba con, để bàn bạc về chuyện hôn lễ một chút? Hương Ngưng con bây giờ đang có thai không thể đợi được.

- Cái này. . . . . . - Cái này Tống Hương Ngưng thật không có nghĩ tới, thật sự không biết làm sao trả lời.

- Chúng con tính toán rồi ạ, tối hôm nay con và Hương Ngưng sẽ về nói chuyện với ba của cô ấy ạ, để cho ông có thể sắp xếp thời gian, cùng chúng ta bàn bạc chuyện hôn lễ. - Tiêu Hàn nói thay Tống Hương Ngưng.

Mẹ Tiêu nghe Tiêu Hàn nói, cũng không có nói gì khác.

Giống như Tiêu Hàn đã đoán trước, ba Tống đối với "Chuẩn con rể" Tiêu Hàn hết sức hài lòng. Hai bên rất nhanh liền nhất quyết chọn thời gian gần nhất tiến tới hôn nhân, cụ thể là hai tuần lễ sau —— thật ra thì bọn họ hi vọng càng nhanh càng tốt, nhưng là cũng là cần một chút để chuẩn bị mọi thứ.

* * * *


Hôn lễ của Tiêu Hàn cùng Tống Hương Ngưng quả nhiên rất lớn. Người tới rất nhiều, thậm chí so với tiệc chúc mừng của Tiêu Thị lần trước còn lớn hơn mấy lần.

Sau khi tiến hành mời rượu đơn giản, hai người liền tách ra, Tiêu Hàn hình như là cố ý muốn cho Tống Hương Ngưng khó chịu, hoàn toàn chưa cùng cô nói câu nào, một chút cũng không có cảm giác vui vẻ cười nói.

Tống Hương Ngưng cũng không có ý định hao tốn tâm sức vì anh, liền tùy tiện tìm một cái góc khuất ngồi nghỉ ngơi.

Không bao lâu, đã có người đi tới, đó là Thượng Quan Sâm.

- Chị dâu, em mời chị một ly! - Thượng Quan Sâm mời rượu Tống Hương Ngưng, lại ý thức được cô đã có thai, liền săn sóc đưa cô một ly trà.

Tống Hương Ngưng nhận lấy tách trà, dịu dàng cười nói:

- Làm sao anh không theo chân bọn họ cùng nhau uống rượu? Cùng tôi nhàm chán ngồi chỗ này làm gì?  

Thật ra thì cô nhìn ra được, Thượng Quan Sâm là quan tâm cô, sợ cô ở đây sẽ cảm thấy buồn chán, điều này làm cho cô rất cảm động.

- Rượu lúc nào thì cũng có thể uống..., nhưng chị dâu không phải lúc nào cũng có thể nói chuyện - Thượng Quan Sâm vừa uống rượu vừa nói - Chị dâu, thật ra thì Tiêu Hàn là người rất tốt, cậu ta chỉ không giỏi chuyện đem tình cảm của mình lộ ra ngoài. Nếu như cậu ta đối với chị hoàn toàn không có cảm giác, cậu ấy là sẽ không lấy chị.

Tống Hương Ngưng nhìn Thượng Quan Sâm, cười mà không nói. Qua một lúc lâu, cô mới lên tiếng:

- Thật ra thì, tôi chỉ muốn đứa bé bình an ra đời thôi, những thứ khác với tôi không quan trọng. Anh ấy đối với tôi có cảm giác hay không, càng không quan trọng.

- Vậy chị đối với Tiêu Hàn là sao? Chị đối với anh ấy có cảm giác gì? - Thượng Quan Sâm hỏi. Bây giờ có con mới cưới như thế còn gọi là yêu sao?

Tống Hương Ngưng sửng sốt, ngay sau đó cười nói

- Tôi chỉ là hy vọng đứa bé sinh ra tốt đẹp. Về phần tôi đối với Tiêu Hàn có cảm giác hay không, tôi cũng không rõ ràng.

Dù sao việc này tới quá nhanh, cô căn bản là ứng phó không kịp. Chỉ là kỳ quái, cô giống như không có ghét bỏ chuyện trở thành vợ của Tiêu Hàn, ngược lại không tự chủ liền đem mình hướng đến anh.

Thượng Quan Sâm biết nói cái gì cũng không có ý nghĩa, nên không hỏi nữa, đi nơi khác tìm kiếm niềm vui của riêng mình.

* * * *


Thượng Quan Sâm mới vừa đi không bao lâu, bên cạnh Tống Hương Ngưng lại xuất hiện thêm một người mới, đó là Owen Dục. Tống Hương Ngưng mời không quá nhiều bạn bè thân thiết, lại có mấy người trong công ty của Owen Dục.

Owen Dục giống như đã uống rất nhiều rượu, mặt anh đỏ bừng, nói chuyện mà đầu cứ lắc lắc

- Hương. . . . . . Hương Ngưng, anh mời em một ly!

Cô không có Thượng Quan Sâm chăm sóc, nên chỉ có thể miễn cưỡng cầm ly rượu.

Tống Hương Ngưng biết mình không từ chối được, nhẹ nhàng uống một hớp.

- Tổng giám đốc, tại sao anh uống nhiều rượu như vậy? – Cô có chút lo lắng cho tình trạng hiện tại của anh.

- Em . . . . em . . . . kết hôn, anh . . . . anh vui mừng. Anh đương nhiên là muốn uống một chút - Owen Dục càng nói càng lớn tiếng, giọng nói lại như mang nhiều uất ức - Hương Ngưng, em, em từ khi nào thì cùng Tổng giám đốc Tiêu có quan hệ tốt đến thế? Tại sao cả công ty chúng ta đều không biết? Làm hại anh còn cho là mình đã nắm chắc phần thắng.

Tống Hương Ngưng không biết nên trả lời thế nào, không thể làm gì khác hơn là tìm ý chuyển đề tài:

- Tổng giám đốc, anh uống nhiều quá rồi.

- Không, người ta nói cho anh biết! - Không ngờ, lần này Owen Dục không có nghe Tống Hương Ngưng nói, anh chiếm lấy hai vai của cô, có chút gầm nhẹ tựa như đang thét - Em có phải bởi vì mang thai đứa bé của anh ta cho nên mới cùng anh ta kết hôn không?

Tống Hương Ngưng trong lòng cả kinh:

- Tổng giám đốc, anh đang nói cái gì đó?.

Làm sao anh biết được?

- Anh là nghe người khác nói, là em bởi vì đứa bé cho nên mới cùng anh ta kết hôn đúng không? - Owen Dục càng nói càng tức, cơ hồ là mất lý trí, rống giận - Hương Ngưng, anh thích em, thích toàn bộ những gì thuộc về em, em không thể bởi vì mang thai đứa bé của anh ta mà kết hôn với anh ta, làm như thế em sẽ không có hạnh phúc thật sự đâu!

Thật may là hai người bọn họ đều đang ngồi ở một góc khuất, mà giọng nói của Owen Dục cũng không phải là rất lớn tiếng, cho nên không có rước lấy những ánh mắt soi mói của người khác.

- Tổng giám đốc, anh không nên nói nữa, hôm nay là ngày em kết hôn, em hi vọng nhận được lời chúc phúc của anh. - Tống Hương Ngưng không muốn tiếp tục đề tài vừa rồi, khéo léo đổi chủ đề.

- Nhưng là, Hương Ngưng. . . . . . - Owen Dục còn muốn nói tiếp cái gì đó, nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Ở phía xa Tiêu Hàn vẫn luôn chú ý Tống Hương Ngưng, lại thấy bóng lưng Owen Dục đang ngồi bên cạnh cô, sắc mặt càng ngày càng khó coi, cuối cùng, anh dứt khoát đi tới, một tay ôm Tống Hương Ngưng, thân mật nói:

- Lão bà, thì ra là em ở nơi này, anh mới vừa rồi tìm em thật vất vả có biết không.

- Cái gì? - Tống Hương Ngưng bị sự xuất hiện đột ngột của Tiêu Hàn cùng với lời ngon tiếng ngọt làm lu mờ lý trí.

- Không có gì, chỉ là xa một chút đã thấy nhớ em rồi...!

Sau khi nói xong, anh hoàn toàn không để ý đến Owen Dục đang ngồi bên cạnh, liền một hôn một cái lên mặt Tống Hương Ngưng.

Sau khi hôn cô đến rối loạn tâm trí, Owen Dục cũng nghiêm chỉnh đứng lên đi ra nơi khác, anh mới buông cô ra, đổi thành cắn vành tai của cô, cuối cùng ở bên tai cô quẳng xuống một câu nói:

- Tôi đã nói rồi, không cho phép cùng người đàn ông khác quan hệ mập mờ.

Tống Hương Ngưng cảm thấy chợt lạnh ở sống lưng, cô nhìn Tiêu Hàn, đột nhiên cảm thấy người đàn ông ở trước mắt thật khủng khiếp.



--- ------ ------ --------
Lời của Editor: Tất cả chỉ là mới bắt đầu, nụ cười hay nước mắt vẫn còn là câu chuyện ở phía sau.
Mong các bạn đã theo dõi bộ truyện Ma Mi! Mau về nhà thôi sẽ tiếp tục theo dõi, và bộ truyện sẽ còn được sự ủng hộ cũng nhiều nhiều bạn khác nữa nhé!
Hihi
~Cảm ơn~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

13 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

16 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.