Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 

Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam

 
Có bài mới 30.03.2014, 21:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36: Cái cô để ý chính là ra đi không từ biệt



Trần Nghiêm nghĩ thật lâu mới hỏi Chương Xuyến: “Cậu muốn thi đại học nào?”

Im lặng, cảm giác duy nhất của cả lớp chính là im lặng. Chỉ có Chương Xuyến cảm thấy thật quá tốt. Chương Xuyến dễ dàng trả lời câu hỏi này liền trả lời luôn: “Tớ muốn thi Thanh Hoa.” Nói nhảm, Thanh Hoa ai mà không muốn thi? Cho nên lời Chương Xuyến nói là lời nói thật.

Mà Trần Nghiêm lặng lẽ nghĩ trong lòng: “Thanh Hoa? Hình như hơi vượt quá khả năng của mình, làm thế nào bây giờ?” Cậu không nghĩ tới, trên thực tế, Thanh Hoa vẫn còn cao hơn khả năng của Chương Xuyến một chút.

Lại đến phiên Chương Xuyến quay chai, có lẽ ông trời là bị cô mắng cho sợ, rốt cuộc như cô mong muốn, chai rượu chỉ hướng Cố Uyên. Chương Xuyến kêu lên một tiếng phấn khích:

“Thầy Cố chọn lời thật lòng hay hành động theo yêu cầu đây?”

Cố Uyên cười cười: “Vẫn là lời thật lòng đi.”

“Thầy Cố đã có người mình thích chưa?” Chương Xuyến hưng phấn bát quái hỏi.

Ánh mắt của Cố Uyên không dấu vết mà quét qua người của Từ Du Mạn, sau đó nói: “Có.”

Từ Du Mạn hoàn toàn cảm thấy được ánh mắt của Cố Uyên quét qua cô, nên có chút bất đắc dĩ, có chút lúng túng, còn có một chút vui sướng.

“Người kia là ai?” Chương Xuyến bát quái hỏi.

Cố Uyên lần này không trả lời, mà cười nói với Chương Xuyến:

“Hình như, em chỉ có thể hỏi một câu thôi.”

Chương Xuyến nghe xong, lập tức tinh thần nhiệt tình kia liền biến mất, xẹp xuống rồi. Giống như quả bóng bị thổi căng bất chợt xì hơi vậy. Chương Xuyến ngượng ngùng ngồi trở lại chỗ. Cố Uyên quay cái chai, tất cả mọi người nhìn xem người bị chĩa vào tiếp theo sẽ là ai? Chai rượu giữa lúc mọi người đang khẩn trương thì ngừng lại. Chỉ về hướng của Từ Du Mạn! Cố Uyên tà mị cười, chuẩn bị hỏi Từ Du Mạn một câu, nhưng mà, chai rượu tự nhiên lại quay nhẹ. Cuối cùng, chai rượu dừng ở Vân Xảo ngồi bên cạnh Từ Du Mạn. Vân Xảo bị kích động, thầy Cố sẽ hỏi cô cái gì đây?Đôi mắt của Cố Uyên thoáng thất vọng rồi cũng hỏi:

“Nếu như người bạn thời thơ ấu của em chợt ra đi không lời từ biệt, hơn nữa hơn mười năm sau mới trở về, em sẽ hận người đó sao?”

Tuy rằng vấn đề là hỏi Vân Xảo, nhưng lúc Cố Uyên nói lời này, ánh mắt không hề rời khỏi người Từ Du Mạn. Vân Xảo trả lời rất chắc chắn:

“Vậy nhất định phải xem nguyên nhân người đó rời đi là gì. Nếu như quả thật là nguyên nhân khẩn cấp, em sẽ không hận.”

Kế tiếp đến lượt Vân Xảo quay chai. Không hiểu sao chai lại chỉ về phía chính cô! Vì vậy Vân Xảo không thể làm gì khác hơn là quay lại lần nữa. Lần nay chai chỉ hướng Từ Du Mạn. Vân Xảo gian trá cười hỏi:

“Cùng bạn trai đi đến bước nào rồi hả?”

“Hiện tại không có bạn trai.”

“Cái người lần trước lái xe tới trường học đón cậu đó…”

“Chúng tớ chỉ là bạn bè bình thường.” Từ Du Mạn nói: “Được rồi, tới lượt tớ quay.”

Chai rượu quay quay, hướng vào vị trí của Cố Uyên. Cố Uyên mở tay ra, mỉm cười nhìn Từ Du Mạn.

“Vậy nguyên nhân của thầy là gì?”

Mọi người nghe có chút không hiểu ra sao, Từ Du Mạn đây là đang hỏi cái gì vậy? Bọn họ thế nào nghe không hiểu? Bọn họ nghe không hiểu không sao, Cố Uyên nghe hiểu là được: “Theo yêu cầu của cha.”

Cố Uyên quay chai rượu, như đang đùa giỡn, chai rượu lại chỉ hướng Từ Du Mạn.

Cố Uyên đẩy mắt kính một cái, nói: “Em cảm thấy lý do này có thể chấp nhận không?”

Từ du Mạn quả quyết mà quyết định trả lời: “Không thể.”

Cha dù có yêu cầu thế nào thì vẫn phải nói tạm biệt với cô chứ. Cố Uyên có chút chua xót. Anh biết trong lòng Mạn Mạn vẫn còn đang để ý điều gì. Ra đi không lời từ biệt, làm cho người ta để ý chính là không từ biệt. Từ Du Mạn quay chai, lần này không có quay tới chỗ Cỗ Uyên nữa rồi. Nếu không người khác hẳn sẽ bất mãn. Chai chuyển tới chỗ Nghiêm Hân Lạc. Nghiêm Hân Lạc không phải xinh nhất lớp, nhưng là người thục nữ nhất nho nhã điềm đạm nhất trong lớp. Cho nên nam sinh thầm mến Nghiêm Hân Lạc cũng không phải ít. Thấy Từ Du Mạn quay chai chĩa về chỗ Nghiêm Hân Lạc, rất nhiều nam sinh đều nháy mắt ra hiệu cho Từ Du Mạn, nhờ cô giúp bọn họ một chút. Câu hỏi của Từ Du Mạn mặc dù không phải là điều mà các nam sinh muốn nghe nhất, nhưng cũng là tin tức rất hữu dụng. Từ Du Mân hỏi:

“Nam sinh mà cậu thích là người trong lớp sao?”

Từ Du Mạn không thể nào làm theo thỉnh cầu của mấy bạn nam, trực tiếp hỏi tên của người trong lòng Nghiêm Hân Lạc. Nếu như hỏi, Nghiêm Hân Lạc nói. Như vậy có lẽ cũng không tốt. Chỉ thấy Nghiêm Hân Lạc đỏ bừng cả mặt, gật đầu một cái. Chơi một hồi, cuối cùng hỏi ra bao nhiêu lời trong lòng của các bạn học. Có khi là chuyện áy náy nhất, có khi là chuyện có lỗi nhất với người khác. Sau đó đem chuyện nói rõ, liền hòa thuận với nhau. Có người thầm mến bạn cùng lớp, có người mượn cơ hội này để thổ lộ, hơn nữa còn ôm được mỹ nhân về. Ví dụ như Lý Cương, lúc cậu ta quay chai rượu chuyển đến chỗ của Nghiêm Hân Lạc, cậu ta hào khí mà nói với Nghiêm Hân Lạc: “Tớ thích cậu! Cậu có thích tớ không?” Nghiêm Hân Lạc gật đầu. Nghiêm Hân Lạc gật đầu khiến Lý Cương vui mừng mở cờ trong bụng, lại làm cho mấy nam sinh khác mới vừa nghe thấy người trong lòng Nghiêm Hân Lạc cũng ở trong lớp bọn họ thì hưng phấn không thôi giờ thì là thất vọng. Từ trên mây lập tức rơi vào hố bùn. Giờ tự học rất nhanh liền kết thúc. Tất cả mọi người vẫn chưa thỏa mãn. Đây nhất định là lần đầu tiên, lần đầu tiên có học sinh hi vọng giờ tự học buổi tối có thể lâu hơn một chút. Cố Uyên nói một lời kết thúc trò chơi:

“Mâu thuẫn giữa bạn bè nói ra, đều được giải quyết, về sau đừng hiểu lầm bạn bè. Xóa bỏ hiềm khích lúc trước, bạn bè sẽ là bạn của các em cả đời. Bởi vì tối nay, những người yêu nhau ở cùng nhau…”

Cố Uyên dừng một chút, Lý Cương cùng Nghiêm Hân Lạc đều đỏ mặt, rồi nhắc nhở:

“Đừng chỉ nói chuyện yêu đương không thôi, sắp thi tốt nghiệp trung học rồi, người yêu quan trọng, thi đại học cũng rất quan trọng. Với các bạn nam sinh, người mình thầm mến lại thích người khác, mình không ôm được mỹ nhân về, hãy giữ vững tinh thần. Không có được, có lẽ chính là không thích hợp với các em. Không có được thứ mình muốn, nhất định sẽ lấy được thứ tốt hơn, trong trường đại học mỹ nữ rất nhiều. Còn những bạn muốn biết người tôi thích là ai, tương lai không lâu nữa, các em sẽ biết.”

Nói xong, cả lớp đều cười, tiếng cười phát ra từ trong tâm. Từ Du Mạn chuẩn bị rời khỏi trường học về nhà, lại nhìn thấy Tống Lâm Bạch đứng ở cửa phòng học lớp cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.03.2014, 21:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 37: Còn không đi vào

Bạn cùng lớp trải qua tối nay, những khúc mắc đối với Từ Du Mạn đã biến mất hết. Nhìn thấy Tống Lâm Bạch đứng ở cửa, cả lớp đều nháy mắt ra hiệu với Từ Du Mạn, có nam sinh thậm chí còn huýt gió.Từ Du Mạn làm bộ tức giận rống to:

“Nên làm gì thì làm đi. Hẹn hò cùng đi về, còn không nhanh lên.”

Mọi người cười lớn rời khỏi phòng học. Trong chốc lát, bên trong phòng học cũng chỉ còn lại một mình Từ Du Mạn. Từ Du Mạn liếc Tống Lâm Bạch đang ngây ngô đứng ở cửa lớp nói:

“Đứng ở cửa làm gì? Còn không đi vào?”

Tống Lâm Bạch lúc này mới bước vào phòng học của cô.

“Xin hỏi, có chuyện gì không?”

Tối nay là thế nào vậy? Tất cả mọi người mặt đều đỏ rần. Mặt của Tống Lâm Bạch kìm nén đến đỏ bừng, khẩn trương nhỏ giọng nói:

“Học…Học tỷ, cùng ăn khuya được chứ?”

Tống Lâm Bạch nghe nói người đàn ông lần trước tới đón Từ Du Mạn không phải bạn trai của cô, vui mừng trong lòng không cách nào nói ra lời. Dưới sự thôi thúc của bạn bè, cậu chạy đến tìm Từ Du Mạn. Muốn thổ lộ nhưng không biết nên nói như thế nào, nên mới mời cô đi ăn khuya. Từ Du Mạn nghe xong liền nói:

“Thật xin lỗi, tôi muốn về nhà sớm.”

Đây là cự tuyệt, Tống Lâm Bạch hẳn phải biết chứ. Tống Lâm Bạch sao lại không biết Từ Du Mạn đây là đang gián tiếp cự tuyệt. Cậu chán nản cúi đầu.

“Vậy… vậy tôi đi trước.”

Từ Du Mạn nghe ra giọng của Tống Lâm Bạch mang theo một chút nghèn nghẹn, Tống Lâm Bạch lại sắp khóc. Từ Du Mạn không phải lần đầu tiên được người ta mời ăn cơm, không phải lần đầu tiên cự tuyệt người ta, nhưng tình huống như thế này cô thật sự là lần đầu tiên gặp phải, tay chân không khỏi có chút luống cuống.

“Đợi chút.” Từ Du Mạn suy nghĩ một chút, nói: “Tôi đi với cậu.”

Từ Du Mạn cũng có thể cảm giác Tống Lâm Bạch có tình cảm đối với mình, nên phải tìm cơ hội nói rõ ràng. Nếu như tối nay Tống Lâm Bạch nói gì với cô, cô cũng sẽ nhân cơ hội này mà khuyên bảo tiểu nam hài này. Nếu như Tống Lâm Bạch không nói gì, vậy coi như xong. Cô cũng không thể người ta còn chưa nói thích cô, cô đã cự tuyệt người ta, như vậy không phải có vẻ quá tự luyến hay sao.Quả nhiên vừa nghe Từ Du Mạn nói đồng ý, Tống Lâm Bạch liền cười rộ lên. Tống Lâm Bạch cười lên, thật đáng yêu. Trên thực tế, không cười cũng đáng yêu. Chính là cười lên đáng yêu hơn một chút. Giọng nói của Tống Lâm Bạch rất nhẹ nhàng, nghe ra được tâm tình của cậu rất tốt.

“Vậy học tỷ, chị thu dọn đồ đạc đi, tôi ở cửa ra vào chờ chị.”

Nói xong, Tống Lâm Bạch liền đi ra đứng ở cửa. Từ Du Mạn có chút buồn cười,  lắc đầu một cái, tiếp tục thu dọn cặp sách. Cô nghĩ nếu như có một em trai như vậy thì rất tốt. Từ Du Mạn sau khi thu dọn xong, tắt đèn trong phòng học đi, đóng cửa lại, sau đó đi tới trước mặt Tống Lâm Bạch:

“Đi thôi.”

Tống Lâm Bạch liền vội vàng gật đầu, “Ừ.”

“Đi đâu?”

“Vậy đi quán đồ nướng gần đây đi, đồ nướng ở đó mùi vị rất ngon.”

Tống Lâm Bạch đột nhiên nghĩ muốn đến quán đồ nướng. Bởi vì mời Từ Du Mạn ăn khuya cũng là đột nhiên nói ra. Từ Du Mạn biết quán đồ nướng mà Tống Lâm Bạch nói ở chỗ nào, cho nên cô đi phía trước. Quán đồ nướng chính là cung cấp cho học sinh, cho nên ở gần trường học, cũng không xa. Đi hai ba phút liền đến. Học sinh ăn khuya buổi tối hơi nhiều, cho nên lúc hai người Từ Du Mạn tới, quán đã đầy ắp người rồi. Không thể kiếm được chỗ ngồi, Từ Du Mạn nói ra suy nghĩ:

“Tôi cũng không đói, không thì chúng ta đi đi.”

“Ừ.”

Tống Lâm Bạch cảm thấy hơi buồn bực. Rõ ràng đã nói mời ăn bữa ăn khuya rồi, sao lại nhiều người như vậy, không còn chỗ ngồi trống nữa. Ban đêm thật ra thì cũng cực kỳ xinh đẹp. Đèn đỏ tím vàng muôn màu muôn vẻ, đèn màu treo trên cây ven đường, còn có đèn đường sáng liên tục hàng đêm. Lúc này rất nhiều gia đình đã đi ngủ rồi, nhưng mà, với rất nhiều người sống về đêm thì giờ mới là bắt đầu. Từ Du Mạn cùng Tống Lâm Bạch một trước một sau đi bộ trên đường. Đèn đường mờ ảo ven đường, đem cái bóng của hai người kéo dài thật dài. Từ Du Mạn phá vỡ sự yên lặng:

“Cậu có lời muốn nói với tôi sao? Bây giờ có thể nói rồi.”

Từ Du Mạn ở trong công viên tìm một băng ghế mây ngồi xuống, Tống Lâm Bạch cũng không biết đi đến công viên từ lúc nào, thấy Từ Du Mạn ngồi trên ghế dài, chính mình cũng ngơ ngác ngồi xuống. Tống Lâm Bạch cảm giác trái tim của mình đập càng lúc càng nhanh, dường như không chịu sự khống chế của cậu mà muốn nhảy ra ngoài.

“Học tỷ, tôi… tôi có thể gọi chị là Mạn Mạn không?”

Lúc này Tống Lâm Bạch lại cảm thấy bối rối giống như một tiểu cô nương. Đây là lần đầu tiên cậu thích một nữ sinh như vậy, dĩ nhiên cũng là lần đầu tiên thổ lộ với con gái. Từ Du Mạn làm sao lại không biết tâm tư của Tống Lâm Bạch. Cô biết rõ, loại chuyện như vậy vẫn nên sớm nói rõ ràng thì tốt hơn, cứ nói không rõ ràng, mập mờ không rõ, đối với người nào cũng không tốt. Cho nên, Từ Du Mạn nói:

“Tôi lớn hơn cậu, cậu cứ gọi tôi chị Mạn là được rồi.”

Một câu nói, nói ra sự chênh lệch tuổi giữa bọn họ. Một câu nói, nói ra Từ Du Mạn cự tuyệt mập mờ. Một câu nói, chính là Từ Du Mạn đưa ra sự cự tuyệt. Tống Lâm Bạch mặc dù tuổi không lớn, cũng còn chưa từng yêu, nhưng cũng không biểu hiện rằng cậu không hiểu hàm nghĩa trong lời nói của Từ Du Mạn. Cậu đã sớm biết sẽ là kết quả này, không phải sao? Cho nên, lời kế tiếp căn bản cũng không cần nói nữa, không phải sao?

Tống Lâm Bạch cười có chút đau khổ, “Chị Mạn, tôi đưa chị về nhà.”

Từ Du Mạn biết Tống Lâm Bạch đã hiểu, khẽ gật đầu. Buổi tối đưa nữ sinh về nhà là thể hiện sự lịch sự của một người đàn ông. Cô cũng không thể không cho tiểu nam hài này một cơ hội lịch sự chứ? Hơn nữa, đã cự tuyệt quá nhiều rồi, cái yêu cầu nho nhỏ này sao còn có thể cự tuyệt nữa?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.04.2014, 19:50
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4101 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38: Không mặc áo lót

Hai người bước chậm rãi, từ từ đi, đi tới cửa khu chung cư của Từ Du Mạn đã là mười một giờ. Chú bảo vệ nhìn thấy Từ Du Mạn được về, hơn nữa người thanh niên đưa cô về lại không phải là Cố Uyên, mà là một chàng trai xa lạ, liền không chú ý bị vấp ngã. Mắt kính trên mũi cũng chợt rớt xuống, rơi trên mặt đất, vỡ thành mảnh vụn. Từ Du Mạn cười to, Tống Lâm Bạch cũng lớn tiếng cười. Tâm tình buồn bực tối nay trải qua chuyện  không vui nay đã tốt hơn nhiều. Từ Du Mạn nhạo báng mà nói với chú bảo vệ:

“Chú ơi, cháu không phải công chúa, cho nên chú cũng không cần hành đại lễ đâu. Nếu không, cháu sẽ bị giảm thọ đó.”

Chú bảo vệ miệng ngậm bồ hòn làm ngọt, có miệng cũng khó trả lời, không thể làm gì khác hơn là đành đón nhận sự trêu chọc của Từ Du Mạn. Cô cười đủ rồi, mới nói với Tống Lâm Bạch:

“Thật ngại quá, để cho cậu chế giễu rồi. Chú ấy chính là một chút cũng không đáng tin cậy. Thật ra để cho chú ấy trông coi, tôi còn không yên tâm đâu.”

Biết Tống Lâm Bạch hiểu rõ rồi, cô đối với cậu ta ngược lại không còn khúc mắc nữa, đối đãi với cậu ta như em trai của mình. Cho nên Từ Du Mạn rất tự nhiên cùng Tống Lâm Bạch trêu chọc chú bảo vệ. Tống Lâm Bạch cười cười nói:

“Quả thật, mọi người có thể suy tính đối với một người khác.”

Từ Du Mạn xì cười. Tiểu Bạch phối hợp rất tốt. “Khuya lắm rồi, cậu cũng trở về đi.”

“Ừ.”

Tống Lâm Bạch lưu luyến không thôi mà rời đi. Quả thật đã khuya lắm rồi, mẹ nhất định sẽ lo lắng. Sau khi Tống Lâm Bạch rời đi, Từ Du Mạn mới đi vào. Chú bảo vệ nhặt mảnh vỡ của mắt kính lên, nhìn bóng lưng Từ Du Mạn, lầm bầm nói:

“Tiểu tử này là ai thế? Chẳng lẽ là Mạn Mạn đã đổi người yêu mới, đem thầy giáo đẹp trai kia quăng đi rồi? Mặc dù tên tiểu tử này dáng dấp không tồi, nhưng Mạn Mạn chẳng lẽ lại không cảm thấy cậu ta quá non? Hơn nữa, Mạn Mạn không phải đã cùng với thầy giáo kia ‘rung xe’ rồi hả? Mình cũng đã có lòng tốt nhắc nhở bọn họ đến nơi vắng vẻ một chút mà ‘rung xe’ rồi, miễn cho bị người khác nhìn thấy thì không tốt.”

“Cái gì không tốt?”

Cậu bảo vệ trẻ tuổi chợt từ phía sau lưng chú bảo vệ phun ra một câu. Chú ta lập tức nhảy dựng lên, vỗ ngực một cái:

“Làm tôi hoảng sợ. Về sau không cho phép dọa người như vậy!” Chú bảo vệ quát lớn xong, liền đỏ mặt rời đi.

Cậu bảo vệ trẻ tuổi xoa lỗ tai, nói:

“Có cần lớn tiếng như vậy không? Lỗ tai cũng bị hét đau rồi.”

Cậu cũng chỉ là một toilet một chút thôi mà, đã xảy ra chuyện gì sao? Lão già chết tiệt lại không nói cho cậu biết! Sớm biết cậu nhất định không đi toilet, kìm nén cũng phải ở chỗ này chờ xem kịch vui. Thật là, tính sai tính sai rồi. Từ Du Mạn vừa mới về đến nhà được một lát, đang chuẩn bị tắm, đúng lúc này Cố Uyên lại gọi điện thoại tới.

“Thầy Cố.”

“Ừ. Về đến nhà rồi sao?” Giọng nói trầm thấp của Cố Uyên từ đầu kia điện thoại di động truyền tới, có một loại ý vị khác biệt. Từ Du Mạn mới phát hiện.

“Ừm.” Từ Du Mạn duỗi tay ra, thử nước ấm. Chưa đủ ấm, cô lại tăng nhiệt độ thêm một chút.

“Thầy Cố, có chuyện gì sao?” Không có việc gì thì cúp máy đi, cô muốn chuẩn bị tắm.

“Có chuyện.”

“Chuyện gì? Nói đi.”

“Em mở cửa ra. Tôi cảm thấy có chuyện vẫn là phải nói ngay trước mặt em.”

Từ Du Mạn đành phải đi mở cửa cho Cố Uyên. Cố Uyên vốn là sau khi giờ tự học buổi tối tan lớp định đưa Từ Du Mạn về nhà, cũng nhìn thấy Từ Du Mạn cùng Tống Lâm Bạch ở trong phòng học. Lúc Từ Du Mạn đi cùng Tống Lâm Bạch về nhà, anh vẫn đi theo sau bọn họ. Nhìn thấy Tống Lâm Bạch chỉ đưa cô đến cửa chung cư rồi trở về, anh mới thấy yên lòng. Vốn định đi về, nhưng, hai chân cũng không chịu sự khống chế mà đi lên nhà Từ Du Mạn. Anh vẫn cảm thấy nói rõ ràng càng sớm càng tốt.

Từ Du Mạn mở cửa ra, Cố Uyên đang đứng ở cửa nhà cô. Cô nghiêng người, để cho anh đi vào. Bất tri bất giác, cô thật ra đã công nhận anh rồi, không hề giống trước kia không để cho anh vào cửa. Hiện tại ngay cả chính cô cũng cảm thấy anh đi vào là chuyện đương nhiên. Từ Du Mạn còn mang tới cho anh một ly nước, giống như ngày trước, cô chính là dùng ly giấy sử dụng một lần. Sau khi Cố Uyên uống một ngụm, không đặt ly giấy xuống, mà cầm trong tay xoay tròn. Đúng lúc cô phát hiện anh đang làm giống hồi nhỏ. Từ Du Mạn thấy anh chỉ xoay ly giấy mà không nói lời nào liền nổi giận:



“Thầy rốt cuộc muốn nói gì thì nói đi. Còn tưởng rằng mình là đứa bé mà còn xoay cái ly.”

“Ha ha, Mạn Mạn… em còn nhớ rõ chuyện khi còn bé sao?” Nói xong, Cố Uyên cũng muốn tát cho mình một cái, cái gì là nói nhảm, anh đây chính là đang nói nhảm. Mạn Mạn nhìn thấy tấm hình trong ví tiền của anh thì có phản ứng như vậy, sao có thể không nhớ rõ?

“Khi còn nhỏ? Em lúc mấy tháng cũng là khi còn bé, lúc một tuổi cũng là khi còn bé, lúc hai tuổi cũng là khi còn bé, không biết thầy Cố nói khi còn bé là lúc nào?” Từ Du Mạn bản tính trẻ con nói.

Cố Uyên biết, Mạn Mạn như vậy là đang giận anh. Đang muốn nói chuyện, thì cô lại kêu lên rồi vội vã chạy vào phòng tắm. Cố Uyên còn chưa kịp phản ứng, chỉ nghe thấy trong phòng tắm cô âm thanh ngã xuống.

Phải nói, vận khí của Từ du Mạn thật là không tốt. Cô chợt nhớ tới mình vẫn còn đang xả nước nóng chuẩn bị tắm, vội vã chạy vào phòng tắm. Trong bồn tắm nước đã tràn hết ra ngoài, trên đất cũng đã có một tầng nước. Vốn là trong phòng tắm, trên mặt đất nhất định được lát gạch sàn chống trơn, nói như vậy nhưng phía trên ngay cả có nước cũng sẽ không trượt chân. Từ Du Mạn tại sao lại ngã sấp xuống đây, cô buồn bực vì vận số của cô quá kém. Cục xà bông thơm cô đặt ở bên cạnh bồn tắm bị nước tràn ra làm rơi xuống đất, hơn nữa bị nước tràn ra khắp nơi bao phủ lên. Lúc Từ Du Mạn luống cuống đi vào, cũng không chú ý dưới chân, cho nên thật bất hạnh đã dẫm lên cục xà bông thơm trên mặt đất, cho nên liền ngã xuống rồi.Lúc Cố Uyên đi vào, Từ Du Mạn đang nằm trên đất, cả người ướt đẫm, trong miệng vẫn còn đang nói:

“Sao miệng lỗ thoát nước bị chặn lại rồi hả?”

Cố Uyên thấy buồn cười. Xem ra ngã không nghiêm trọng lắm, còn có hơi sức mắng chửi người đấy. Nhưng Cố Uyên vẫn nhanh chóng đi tới bên cạnh cô, tắt nước đi, sau đó nhấc cái vật chặn lỗ thoát nước ra, rồi bế ngang cô lên. Từ Du Mạn mặc áo sơ mi, bình thường áo sơ mi gặp phải nước sẽ trở nên gần như trong suốt, cô đang mặc chính là áo sơ mi như vậy. Hơn nữa, làm cho Cố Uyên càng thêm nóng hừng hực chính là cô không mặc áo lót!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: danghuyen, dangnga1695, DAUtay14, gaubabypooh, Herytram, miyuhuyen, quinquin91, samachoa_vb, subonsury, tears of rain, Trương Vũ Như Ngọc và 309 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19



Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.