Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy

 
Có bài mới 28.03.2014, 15:25
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 28
Chương 4: SÂN THƯỢNG (Kết)
* * * *



Tống Hương Ngưng cũng không nghĩ ra cái gì để nói thêm, thật ra thì cá nhân cô không thích những buổi tiệc như thế này, nhất là phải nói chuyện với những người không quá thân thiết, mặc dù cô rất am hiểu về những người ở nơi đây, nhưng phải nói chuyện với họ vẫn làm cô cảm thấy không mấy thích thú.

Vì vậy cô rất nhanh liền tạm biệt Thượng Quan Sâm, một mình đi về một chiếc ghế, rồi ngồi xuống.

Thượng Quan Sâm vốn là muốn tiếp tục tán gẫu với cô nên cũng đi xuống theo, nhưng lại thấy người đẹp không mấy hứng thú, vì vậy không cố ép, tiếp tục trở về với những cô gái xinh đẹp của anh.

- Cô gái xinh đẹp, có thể mời em nhảy một điệu không? - Một chàng trai ăn mặc rất lịch sự vươn tay hướng về phía Tống Hương Ngưng, ý mời cô nhảy một bài với anh.

Tống Hương Ngưng suy nghĩ một chút, cười hồi đáp:

- Xin lỗi, thật là ngại, tôi không biết khiêu vũ.

Chàng trai tự biết mình đã thất bại, liền sờ sờ lỗ mũi rồi quay đi.

Thật ra thì Tống Hương Ngưng nếu muốn cũng có thể nhảy được vài điệu, nhưng cô chưa từng nhảy trước mặt người khác, cũng chưa có bất cứ ai được nhảy cùng cô. Không phải cô làm cao, chỉ là cô không có tìm được cảm xúc khi khiêu vũ, vì vậy liền từ chối.

Sau đó cũng có thêm vài người đến mời, nhưng đều bị Tống Hương Ngưng lễ phép từ chối.

Để tránh cho có thêm người đến quấy rầy, cô cũng muốn tìm một chỗ yên tĩnh khác, Tống Hương Ngưng cầm một ly rượu đi lên sân thượng. Bởi người phục vụ nói cho cô biết, nơi đó tương đối yên tĩnh.

Vừa đi lên, Tống Hương Ngưng liền bị những thiết bị lắp đặt nơi đây hấp dẫn. Sân thượng không giống như lầu dưới, nó tương đối rộng lớn, còn có mùi hương nhàn nhạt của hoa lan U Hương bay thoang thoảng trong gió, làm cho người ta không tự chủ được mà buông lỏng tinh thần, quả nhiên là một nơi thanh tĩnh mà.

Tống Hương Ngưng thỏa mãn đi về một chỗ giữa sân thượng, nhìn thấy phía trước có một bộ bàn ghế, liền nhẹ nhàng mà thẳng đến và ngồi xuống, vui vẻ thưởng thức một ngụm Cocktail, một chút cũng không chú ý tới có người đang đi về phía cô.

- Cô là ai? - Vừa trở về, Tiêu Hàn liền nhìn thấy nơi này có thêm một người, anh bực bội hỏi, anh chính là không muốn có người quấy rầy mới lên sân thượng này, tại sao còn có không biết sống chết lại tìm tới?

Tống Hương Ngưng không biết có người sau lưng, nên có hơi hoảng sợ, nhưng rất nhanh cô liền khôi phục lại vẻ mặt bình thường. Cô xoay người lại, trả lời:

- Tôi là. . . . . .

Khi cô ngẩng đầu lên thấy người tới, thì có hơi giật mình.

- Tôi hỏi cô là ai? - Tiêu Hàn không để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của Tống Hương Ngưng, lại một lần nữa hỏi. Nhưng anh vẫn có cảm giác cô gái trước mắt hình như đã gặp qua ở nơi nào rồi.

- Tổng giám đốc Tiêu, tôi là Tống Hương Ngưng của Công ty “Sáng Ý”, là các anh mời tôi đến tham gia bữa tiệc này. - Tống Hương Ngưng thấy Tiêu Hàn hoàn toàn không nhớ cô là ai, không thể làm gì khác hơn là lần nữa giới thiệu lại mình.

Sáng ý? Tống Hương Ngưng? Đó không phải là công ty mà mấy ngày trước đã cùng anh ký hợp đồng Quảng cáo sao? Khó trách vì sao cô lại quen mặt như thế. Nhưng tại sao cô đến nơi này? Chẳng lẽ cô cũng như mấy cô gái ở dưới lầu kia? Nghĩ tới đây, Tiêu Hàn không khỏi cảm thấy có chút ghê tởm.

Phụ nữ đều giống nhau!

- Cô Tống, nơi này là chỗ của tôi. - Tiêu Hàn lạnh lẽo nói, mang rõ ý đuổi khách.

Tống Hương Ngưng sao lại không hiểu được ý tứ ấy? Nhưng rõ ràng là cô tới trước nha! Làm thế nào cô chịu thua, để người khác dễ dàng ép buộc mình đi? Nhất là phía dưới còn có một nhóm người phiền toái. Vì vậy cô tươi cười nói:

- Tổng giám đốc Tiêu, chỗ này là tôi tới trước kia mà.

Cô gái này dám tranh giành địa bàn với anh sao? Tiêu Hàn không khỏi có chút tức giận, giọng nói vì vậy càng thêm nghiêm nghị:

- Là tôi tới trước.

- Cái gì? - Tống Hương Ngưng không nghĩ tới Tiêu Hàn có thể không nói đạo lý như vậy, đang muốn nói gì đó, lại thấy trên bàn bày hai chai Brandy, còn có một ly rượu chưa uống hết. Hình như, cô đã trách lầm người khác rồi.

- Tổng giám đốc Tiêu, thật xin lỗi. Tôi không nghĩ tới ở chỗ này sẽ quấy rầy đến anh - Tống Hương Ngưng thật lòng nói lời xin lỗi.

- Hừ! - Tiêu Hàn không nói gì nữa, liền ngồi xuống vị trí của mình.

Qua một lúc lâu, anh thấy Tống Hương Ngưng cũng không có ý muốn đi, lại lên tiếng hỏi:

- Tại sao cô lại muốn lên sân thượng? Lầu dưới không phải chơi vui vẻ hơn sao?

Tống Hương Ngưng là người ai hỏi thì đáp, huống chi câu hỏi này không có gì riêng tư, nên cô thật lòng trả lời:

- Bởi vì phía dưới rất ồn ào ạ! - Hơn nữa phía dưới còn có rất nhiều người con trai cứ đến mời cô khiêu vũ.

- Rất ồn ào? - Tiêu Hàn hỏi lại. Các cô gái không phải là thích những nơi ồn ào như thế sao? Có thể khiến cho mình như công chúa để rồi nhận được sự che chở của một người đàn ông nào đó, không phải phụ nữ đều mong muốn như thế sao? Tại sao cô gái trước mặt lại không như vậy?. . . . . . Tiêu Hàn không khỏi đối với cô nảy xin hứng thú.

- Đúng vậy! - Tống Hương Ngưng nói - Cá nhân tôi không phải là người ưa thích cái không khí ồn ào ở lầu dưới, nhất là tôi lại không quen biết nhiều người trong đó. Đã như vậy, tôi dứt khoát đi lên sân thượng là tốt nhất. Nơi này vô cùng yên tĩnh, thật sự là một nơi vô cùng tốt nha! Bất quá thì giống như tôi đang quấy rầy đến Tổng giám đốc đi.

Tống Hương Ngưng là một người cẩn thận, cô đã sớm phát hiện sự xuất hiện của mình làm cho Tiêu Hàn không mấy vui mừng, nhưng nếu Tiêu Hàn không có lên tiếng đuổi cô đi, cô không đi cũng chẳng sao.

Nếu như lúc nãy cô liền hỏi Tiêu Hàn có phải cô đang quấy rầy đến anh không? Thì anh nhất định nói là có. Nhưng mà bây giờ anh đối với cô càng ngày càng cảm thấy hứng thú.

- Cô Tống, nếu như tôi nói cô không quấy rầy đến tôi..., thì cô sẽ không rời khỏi nơi này có phải không? – Nói xong Tiêu Hàn liền nở một nụ cười, mà để có cơ hội nhìn thấy nụ cười của Tiêu Hàn thì thật ra là vô cùng, vô cùng khó khăn

Tống Hương Ngưng hoàn toàn không biết điều đó, sau khi nghe được Tiêu Hàn trả lời thì hết sức vui mừng:

- Ha ha, tôi biết ngay mà, Tổng giám đốc, anh thật là tốt.

Nụ cười của Tiêu Hàn càng ngày càng đậm. Anh rót cho mình một ly rượu, đồng thời cũng rót đầy một ly cho Tống Hương Ngưng:

- Cô Tống, chúng ta cùng cạn ly nào!

Tống Hương Ngưng không từ chối, vui vẻ uống xong ly rượu mà Tiêu Hàn rót.



--- ------ ------ -------
Giải thích thêm:

Rượu brandy đặt tên theo gốc tiếng Hà Lan brandewijin (burned-wine, rượu đã cháy) xuất phát từ một thương gia Hà Lan gốc Đức tên là Den Helkenwijk, người chuyên buôn rượu chát từ Pháp sang Hà Lan. Ông đã sáng tạo ra cách chưng cất cách thủy rượu vang chát, hình thành nên một loại rượu mạnh hơn về nồng độ, có thể tích ít hơn và vì vậy, giảm bớt chi phí cho vận chuyển
Rượu brandy được ngâm trong thùng gỗ nhằm cho phép ôxy hoá nhẹ rượu, brandy ngấm màu của gỗ để trở thành màu hổ phách và hấp thụ hương thảo mộc từ gỗ.




--- ------ ---------

Truyện này là truyện He nhé bạn nhocbuongbinh93
CŨng cảm ơn bạn alligator luôn, cũng mong bạn và mọi người tiếp tục ủng hộ truyện của mình



Đã sửa bởi Tịnh Yên lúc 28.04.2014, 21:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.03.2014, 17:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 43
Chương 5: TÂM TÌNH TRONG CƠN SAY
* * * *



Tiêu Hàn cho là cô biết uống rượu Brandy, còn Tống Hương Ngưng vì được chấp nhận cho ở lại nơi này nên lòng cũng buông lỏng xuống, nói chuyện cũng nhiều hơn.

- Tổng giám đốc Tiêu, anh biết không? Tôi thật sự rất nhớ mẹ của mình. - Tống Hương Ngưng không biết làm sao tự dưng lại nhớ mẹ vào lúc này.

- Cô nhớ mẹ? - Trong lòng Tiêu Hàn thầm giật mình. Cô gái này, sau lưng của cô tột cùng có bao nhiêu bí mật?

Anh nhìn ra được mặc dù bên ngoài Tống Hương Ngưng luôn tỏ ra mình là người vui vẻ, hòa đồng với mọi người, nhưng bên trong cô thật sự là mệt mỏi cùng đau thương. Cô đã trải qua những điều gì, anh không hiểu được.

Tống Hương Ngưng gật đầu một cái:

- Đúng ạ, ha ha, Tổng giám đốc Tiêu à! Anh không biết đó thôi. . . . . . Cũng đúng, tôi chưa từng nói với ai về chuyện này mà. - Tống Hương Ngưng càng nói càng kích động, hốc mắt cũng không tự giác đỏ lên – Lúc tôi còn bé thì mẹ tôi đã qua đời, ngay cả mẹ trông thế nào tôi cũng không có ấn tượng, chỉ dựa vào tấm ảnh trong ví tiền của ba mà hình dung ra mẹ. Nhưng mỗi lần tôi kêu ba kể lại những chuyện của mẹ ngày trước, ba đều nói không còn nhớ rõ. Nhưng tôi muốn biết, tôi thật sự muốn biết. . . . . .

Tống Hương Ngưng nói xong liền khóc ồ lên.

Tiêu Hàn không nghĩ tới cái miệng nhỏ của Tống Hương Ngưng khi khóc lại có thể lớn đến như vậy. Nhưng vì sao cô khóc vẫn tỏa ra vẻ đẹp động lòng người như thế? Đồng thời anh cũng không biết nên làm thế nào để an ủi cô, anh ngẩn người một chút không biết nói gì, chỉ có thể rót một ly rượu cho chính mình.

Tống Hương Ngưng khóc một lúc sau phát hiện mình có chút kỳ quái, vì vậy ngưng khóc thút thít. Cô biết kể quá khứ cho người khác nghe chỉ là trò cười, cô tiếp tục uống một ngụm rượu, một hớp lại một hớp uống cạn ly rượu, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của Tiêu Hàn.

Một lát sau, có thể là chất cồn bắt đầu quấy phá, Tống Hương Ngưng bắt đầu cảm thấy đầu óc choáng váng, miệng cũng bắt đầu nói lung tung.

- Có một lần, nửa đêm tỉnh lại, tôi nghe ở phòng khách ba nói chuyện với tấm ảnh của mẹ, ba nói ông không nên không tin mẹ, là ông đã hại mẹ. . . . . . Tôi không biết làm thế nào, tôi vẫn thuyết phục mình đang nằm mơ, tôi không hiểu tại sao ba lại nói như vậy, tôi thật sự là không biết. . . . . .  - Tống Hương Ngưng nói xong, đột nhiên cảm thấy cổ họng vô cùng ghê tởm, sau đó cô liền “ọc” - ói ra tất cả những thứ đã ăn trong hôm nay ra ngoài.

Tiêu Hàn không nghĩ tới cô sẽ ói như thế, thật là bị cô làm cho giật mình. Nhưng mà anh rất nhanh liền bình tĩnh lại, chờ Tống Hương Ngưng ói xong, tỉ mỉ đưa khăn tay cho cô:

- Lau miệng mình một chút đi. - Mặc dù là giọng nói lạnh lẽo, nhưng lại khiến cho người ngoài cảm thấy có không ít ấm áp.

Tống Hương Ngưng biết mình lại luống cuống, đang muốn từ chối ý tốt của Tiêu Hàn, nhìn thấy khăn tay của anh đã đặt trước mặt, hơn nữa không có ý dời đi, nên cũng không dám từ chối. Vì vậy cô miễn cưỡng nhận lấy khăn tay của Tiêu Hàn, cẩn thận lau sạch sẽ miệng của mình. Khăn tay của anh rất sạch, còn tản ra mùi nước hoa nhàn nhạt, ngửi được liền cảm thấy tâm tình rất thoải mái.

- Tổng giám đốc Tiêu, cám ơn khăn tay của anh, chờ tôi đem nó giặt sạch sau đó trả lại cho anh. - Tống Hương Ngưng đối với Tiêu Hàn nói lời xin lỗi. Thiệt là, tửu lượng của mình rõ ràng không tốt, tại sao cô lại uống say như thế? Thật là không hiểu nổi mình! Còn đem khăn tay của Tổng giám đốc Tiêu làm dơ, đúng là mất mặt quá! Tống Hương Ngưng ở trong lòng không ngừng tự mắng. Tống Hương Ngưng vừa mắng mình, vừa nghĩ đến cái dạ dày không nên uống rượu của mình —— haizzzz, hơn nữa khi uống rượu vào cô lại không làm chủ được lời nói, mặc dù tửu lượng của cô không coi là quá kém.

Tiêu Hàn gật đầu một cái, giống như là đồng ý. Anh nhìn Tống Hương Ngưng lại muốn uống rượu, vốn là tính ngăn cản cô, chỉ là suy nghĩ một chút, hiện tại tâm tình của cô thật sự không tốt, dứt khoát nên để cho cô uống say một chút. Nghe người ta nói rượu thuốc chữa bệnh trong tâm.


* * * *


Tống Hương Ngưng tiếp tục hết ly rượu này đến ly rượu khác. . . . rất nhanh, một chai Brandy liền bị cô rót sạch. Sau đó cô cảm thấy đầu mình choáng váng, chỉ là cô lại thích được tâm sự, vì vậy ở một bên lặng lẽ rót sạch một bình Brandy khác, đầu óc cũng bắt đầu không còn tỉnh táo. Tiêu Hàn làm người tốt, cứ thế lắng nghe cô kể chuyện.

- Tổng giám đốc Tiêu, anh biết lại sao hằng ngày tôi cười rất vui vẻ không? - Tống Hương Ngưng mở cặp mắt mông lung, hỏi Tiêu Hàn đang ngồi đối diện.

Tiêu Hàn bởi vì uống rượu, cũng nhiều lời hơn:

- Không biết, chẳng qua tôi nhìn ra bên ngoài cô là cười rất vui vẻ, nhưng nội tâm của cô hẳn không được vui vẻ như thế? Tại sao cô lại cố đem mình ngụy trang thành như vậy? - Tiêu Hàn ở lúc tỉnh táo sẽ không hỏi Tống Hương Ngưng cái vấn đề này, hiện tại thừa dịp men say hỏi rõ ràng —— mặc dù mình sau đó có thể sẽ quên.

- Ha ha, Tổng giám đốc Tiêu, không ngờ anh lại nhìn ra được nha. - Tống Hương Ngưng cười đến rất vui vẻ - Mỗi ngày tôi đều mang mặt nạ vào cuộc sống, nhưng chưa từng có một người nào có thể lột xuống mặt nạ của tôi. Bọn họ đều cho rằng tôi đang cười thật lòng, nhưng là. . . . . . Ha ha, thôi. - Tống Hương Ngưng lắc đầu một cái, không có ý muốn tiếp cái vấn đề khó nói này.

Nhưng Tiêu Hàn cũng không dễ dàng bỏ qua cô:

- Cô nói trước kia không có ai nhìn thấy vẻ ngụy trang của cô. Hiện tại tôi đã nhìn thấy rồi, cô cũng nên cho tôi một lời giải thích về nguyên nhân của nó được không?.

Đầu Tống Hương Ngưng đã vào không ít rượu, người khác nói cái gì cô liền nghe cái đó.

- Bởi vì ba tôi đã từng nói, mẹ khi còn sống thích cười nhất, bà ấy đối với mỗi người cũng rất tốt, cho nên tôi hi vọng có thể kế thừa phẩm chất này của mẹ. - Đây cũng là lý do duy nhất để cô luôn phải vui cười với mọi người.

Tiêu Hàn lại không cho là đúng, hai tay anh dùng sức quàng qua bả vai Tống Hương Ngưng nói:

- Tại sao muốn vì người khác mà làm ra vẻ như thế? Không phải sống như thế sẽ rất mệt mỏi sao?

- Nhưng tôi không muốn người khác thấy tôi cô đơn, để rồi vì thế muốn che chở, bảo vệ tôi. – Bỗng dưng hốc mắt của Tống Hương Ngưng lại đỏ hồng lên.

- Cô chính là cô, không cần vì người khác đi cố tại niềm vui giả tạo. - Tiêu Hàn uống cạn ngụm rượu cuối cùng, chậm rãi mở miệng nói - Thật ra thì, mỗi người đều có một nỗi buồn trong lòng mình, cô cũng thế, tôi cũng vậy.

Tống Hương Ngưng mê man nhìn Tiêu Hàn:

- Tổng giám đốc Tiêu, anh là một tổng giám đốc đầy tài năng lại đẹp trai như thế chắc chắn sẽ có gặp được người phụ nữ vô cùng ưu tú.

Cô nhớ anh là người cơ hồ muốn gió có gió, muốn mưa có mưa kia mà.

Tiêu Hàn gật đầu một cái, tiếp tục nói:

- Thật ra thì, thời đại học tôi đã từng có một người bạn gái, cô ấy rất đẹp, cũng rất giỏi, hoàn cảnh gia đình . . . . cái gì cũng rất phù hợp gia đình của tôi, nên cha mẹ hai bên vô cùng tán thành chúng tôi tiến tới một bước nữa. Nhưng lúc chúng tôi chuẩn bị đính hôn, tôi đã vô tình phát hiện thì ra cô ấy đến gần tôi chỉ là vì gia đình cô ấy ép buộc, và chính tôi vì thế mà trở thành một thằng đàn ông mê sắc, mê gái nhà giàu.

Tiêu Hàn hít một hơi thật sâu, nói tiếp:

- Tôi còn phát hiện, thì ra cô ấy không hề xem tôi là một người bạn trai đúng nghĩ, cô ấy đúng là một con hồ ly(*) đội lớp cừu non!


(*hồ ly tinh hay hồ ly, hồ tinh là tên gọi của những con cáo thành tinh. Theo quan niệm của một số người Trung Quốc thì trong các loài vật, thì loài cáo là loài có thể nói là thông minh nhất sau con người.)

Tiêu Hàn cố ý đem đầu ngửa lên, đem nước mắt sắp chảy ra quay ngược về lòng—— đến khi anh thấy những điều ấy đã thực sự thành công. Anh mới thả lỏng trở lại, hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói ra:

- Từ đó tôi liền mất liên lạc với cô ấy, và cũng đã hiểu ra một chuyện đó là những người phụ nữ đến gần tôi, đều có mục đích khác nhau, không một ai thật lòng, không toan tính và vụ lợi cả.

Tống Hương Ngưng nghe lời Tiêu Hàn nói, không khỏi cảm thấy lòng chua xót. Thì ra người đàn ông ở trước mặt lại trải qua khổ sở như vậy, mà cô thật sự không giúp được gì cho anh!

Cô đi tới bên cạnh Tiêu Hàn, sau đó ngồi xuống, nói:

- Cũng không phải tất cả phụ nữ đến gần anh đều có mục đích riêng.


* * * *


Tiêu Hàn nhìn Tống Hương Ngưng ngồi bên cạnh, mặt ngây thơ hỏi:

- Có thật không?

Thật ra, Tiêu Hàn có vẻ mặt ngây thơ là bởi vì anh đã uống rượu quá nhiều; mới vừa rồi anh nói những lời đó, cũng là bởi vì anh uống rượu quá nhiều. Nếu không, với tính cách của Tiêu Hàn, anh sẽ không dễ dàng đem tâm sự của mình nói cho người khác biết như vậy, nhất là Tống Hương Ngưng, người chỉ vừa gặp anh có ba lần càng chẳng thể làm anh tùy tiện biểu lộ tình cảm của mình, đây là điều Tiêu Hàn chưa từng trải nghiệm qua.

Tống Hương Ngưng dùng vẻ mặt giống như đang dỗ dành một cậu bé nói với Tiêu Hàn:

- Đương nhiên là thật rồi, Tổng giám đốc Tiêu, anh đừng xem tôi như người thích lừa gạt người khác nhé?

Tống Hương Ngưng bình thường cũng sẽ không bao giờ dụ dỗ một cậu bé như vậy, nguyên nhân chỉ có một, chính là cô cũng đã say rồi.

Tiêu Hàn dùng chút xíu tỉnh táo còn xót suy nghĩ, đúng như vậy nha. Từ lần đầu tiên nhìn thấy Tống Hương Ngưng, chính là tài ăn ngay nói thẳng của cô đã chinh phục anh.

- Ừ, suy nghĩ một chút, đúng thật là cô không có lý do gì để gạt tôi.

-Dĩ nhiên tôi không có lừa anh rồi..., tôi đâu phải mất tính người đến mức đi lừa gạt một đứa trẻ. - Tống Hương Ngưng nói.

Tiêu Hàn muốn nói gì, nhưng lại không biết nên nói cái gì, vì vậy liền không nói tiếp nữa rồi.

Qua thật lâu, Tống Hương Ngưng dần lấy lại tỉnh táo, nhưng lại cảm thấy rất buồn ngủ. Vì vậy cô liền muốn đứng lên tạm biệt Tiêu Hàn để về nhà, không ngờ vừa đứng lên liền cảm thấy người lảo đảo muốn té ngã.

- Cẩn thận! - Tiêu Hàn vội vàng đứng lên, muốn đỡ Tống Hương Ngưng, bất đắc dĩ vị trí không đúng, biến thành ôm cả người Tống Hương Ngưng vào lòng ngực.

- Tổng giám đốc Tiêu, tôi. . . . . . - Tống Hương Ngưng muốn nói tiếp cái gì đó, lại bị trạng thái mập mờ trước mặt là rối loạn, cũng không biết nên nói những gì nữa; mượn men say nói ra lời mông lung không rõ, càng thêm trở thành tiếng nỉ non.

Tiêu Hàn vốn là nên buông tay, nhưng cảm giác ôm cô thật sự là rất thích, làm anh quên cả buông tay, cứ như vậy ôm Tống Hương Ngưng trong lòng; mà Tống Hương Ngưng đang lẩm bẩm lại khiến cho Tiêu Hàn nghĩ cô không được thoải mái

- Tổng giám đốc Tiêu, tôi. . . . . . - Tống Hương Ngưng cảm thấy bây giờ mặt cô nhất định là đỏ bừng, nhưng cô biết trong lúc này càng tránh né lại càng không có lợi, lý trí làm cho cô cảm thấy xấu hổ, vì vậy cô liền ngọ nguậy thân thể, ý đồ tránh khỏi lồng ngực Tiêu Hàn.

- Không cần, cô đứng yên cho tôi ôm một chút. - Tiêu Hàn biết mình đang đùa với lửa, nhưng anh thật sự là nhịn không được rồi. Cúi đầu nhìn vào đôi ngực đang ẩn hiện, anh không khỏi nổi lên dục vọng muốn hôn cô. Mà khi anh tỉnh lại, môi của anh đã dán lên môi cô.

Ừ, cảm giác rất thoải mái! Trong lòng Tiêu Hàn thầm nghĩ.

Tống Hương Ngưng vốn muốn trốn đi, nhưng cảm giác khi bị anh hôn lại rất thoải mái, dần dần khiến cô mất đi những lý trí sau cùng.

Tiêu Hàn thấy cô không có phản kháng, liền càng thêm lớn mật. Cuối cùng, anh bế ngang người cô, cùng đi vào sân thượng đặc biệt do anh thiết kế nối liền với phòng nghỉ ngơi riêng của anh.


Đã sửa bởi Tịnh Yên lúc 30.04.2014, 19:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 31.03.2014, 18:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 15.03.2014, 16:13
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 1191
Được thanks: 10441 lần
Điểm: 24.71
Có bài mới Re: [Hiện đại] Má mi! Mau về nhà thôi - Trần Duy - Điểm: 35
Chương 6: TỈNH RƯỢU
****



Ánh nắng trời buổi sáng đặc biệt ấm áp, mà trên sân thượng yên tĩnh như thế này, ánh mặt trời càng như đang hiến tặng mọi người những vẻ đẹp lung linh nhất.

Tống Hương Ngưng bị ánh mặt trời chiếu vào rất thoải mái, không khỏi lật người qua lại. Tay vừa để xuống, liền khoác lên trên cơ thể của Tiêu Hàn đang nằm bên cạnh.

Hả? Đây là vật gì? Tống Hương Ngưng cảm thấy tay ôm vật gì đó không giống chiếc gối ôm mọi ngày cô vẫn thường ôm, vẫn là giác mềm mại, nhưng cũng không phải là cảm giác từng có ở thường ngày. Cô tiếp tục sờ sờ, vẫn không có cảm giác quen thuộc, liền chậm rãi mở mắt. Vừa nhìn thấy Tiêu Hàn ở trước mặt, Tống Hương Ngưng không khỏi kêu lên một tiếng, nhìn lại cơ thể mình một chút, nghĩ như thế nào cũng không nghĩ ra tối hôm qua tột cùng đã xảy ra chuyện gì, sau đó dùng chiếc chăn bao thật chặt lấy thân thể của mình.

Tiêu Hàn bị tiếng thét chói tai của Tống Hương Ngưng đánh thức, không nhịn được mở mắt. Lúc anh thấy cảnh tượng trước mặt, chính anh càng hoảng sợ hơn. Anh vội vã ngồi dậy:

- Xảy ra chuyện gì?

Tống Hương Ngưng căng thẳng lắc đầu:

- Tôi cũng không biết, tột cùng là chuyện gì xảy ra a. . . . . . - Nói xong, cô lại khóc lên.

Vốn là đã đủ phiền toái, lại được nghe tiếng khóc của Tống Hương Ngưng, Tiêu Hàn càng không nén nổi tức giận. Cô gái này sao lại thích khóc như vậy? Nhưng tối ngày hôm qua là sao?. . . . . .

Đợi chút, tối ngày hôm qua? Tiêu Hàn cố gắng nhớ lại cảnh tượng tối hôm qua. Tối ngày hôm qua, một mình anh tới nơi này uống rượu, không lâu sau cô đi lên, sau đó cô cùng anh uống rượu, tiếp theo cô nói về mẹ của mình, sau nữa. . . . . . Những hình ảnh tối hôm qua càng lúc càng rõ ràng, cuối cùng, là anh ôm cô đi vào nơi này. Nhưng anh không phải chỉ là muốn bế cô vào đây nghỉ ngơi một chút sao? Tại sao đến cuối cùng hai người "Cùng nhau" nghỉ ngơi chứ?

Xem ra là mình làm sai lầm rồi. Tiêu Hàn đang muốn nói cái gì đó với cô, liền bị Tống Hương Ngưng trách móc nói:

- Tổng giám đốc Tiêu, chuyện tối ngày hôm qua, coi như chưa từng xảy ra thôi. Chúng ta chỉ là đối tác làm ăn thôi được không? - Nói xong cô liền cầm chăn lên, đứng dậy, nhặt quần áo đang rơi lung tung dưới đất, cầm đi vào nhà vệ sinh mặc vào.

Đợi sau khi cô bước ra, cô lấy túi xách định đi ra khỏi phòng. Nhưng vừa đến cửa cô liền dừng bước, xoay người lại, hỏi Tiêu Hàn:

- Tổng giám đốc Tiêu, chuyện này, chỉ có hai chúng ta biết thôi đúng không ạ?

Tiêu Hàn vốn là muốn nói "Không"  —— giống như những cô gái khác khi qua đêm với anh, nhưng anh chưa bao giờ từng thấy chuyện như thế này; suy nghĩ một chút, nếu là lỗi của anh, mà cũng là yêu cầu của cô, vậy cũng không có cần thiết cự tuyệt. Vì vậy anh sảng khoái đồng ý:

- Đúng, chỉ có cô và tôi biết!

Lấy được lời đảm bảo của Tiêu Hàn, Tống Hương Ngưng liền quay đầu, bước thẳng về phía trước.

Tiêu Hàn vẫn ngồi ở trên giường, vẫn muốn nghỉ tối qua mình đã làm loạt chuyện gì. Thật sự cô là một cô gái kỳ lạ, trong lòng anh không khỏi phải suy nghĩ đến.

Lúc chuẩn bị ngủ bù cho giấc ngủ thiếu ngày hôm qua, Tiêu Hàn vừa nằm xuống, chợt thấy dưới ga giường bên cạnh. Là chuyện gì đã xảy ra? Nhìn trên chiếc ga trắng có một vết máu đỏ thẫm, Tiêu Hàn không khỏi trợn tròn mắt, chẳng lẽ cô là. . . . . .

Nhưng là, đây là vì cái gì?

* * * *


Đây là chuyện gì xảy ra? Tại sao lại xảy ra chuyện như thế? Tống Hương Ngưng vừa đi vào trong nhà vừa trách mắng mình.

Biết rõ rượu làm cho người ta đánh mất suy nghĩ, tại sao mình còn tự giết mình như thế? Tống Hương Ngưng càng nghĩ càng giận, thiếu chút nữa đã ở trên đường lớn khóc rống lên, may nhờ cô có khả năng tự kiềm chế rất tốt, cho nên mới không có tạo ra những chuyện hài hước như vậy.

Vừa lúc đó, điện thoại di động trong túi xách vang lên, Tống Hương Ngưng vô thức cầm điện thoại lên, vừa nhìn đến màn hình hiển thị, thấy là số của Owen Dục, vội vàng lấy lại tinh thần, cố tạo ra nụ cười vui vẻ như bình thường rồi mới bấm nút nghe.

- Dạ, tổng giám đốc, anh tìm em ạ?

Hiện tại cô không hề nhớ đến chuyện bây giờ đã qua giờ đi làm rồi, cô còn đang muốn về nhà thay quần áo xong lại đi làm. Mà Owen Dục vì thấy Tống Hương Ngưng đã qua giờ làm còn chưa đến, cũng không gọi điện đến xin phép nghỉ, có chút lo lắng, cho nên mới gọi điện thoại cho cô, xem một chút có phải là có chuyện gì hay không.

- Hương Ngưng hiện tại đã qua chín giờ rồi, tại sao em còn chưa đi làm? - Owen Dục tận lực lấy một giọng nói nhẹ nhàng hỏi.

Khi anh đi đến công ty, phát hiện đã hơn tám giờ, Tống Hương Ngưng còn chưa đến, trước tiên phải đi hỏi trước mọi người xem cô có viết đơn xin nghỉ không, nhưng mọi người báo là không có, anh lập tức gọi điện thoại cho cô. Nghe những tiếng “tút tút” đợi điện thoại thông, trong óc của anh vẫn hiện lên những hình ảnh không tốt như: cướp bóc, gặp người xấu, thậm chí là xảy ra chuyện bất trắc. . . . . . những hình ảnh như trong các bộ phim điện ảnh cứ di chuyển xung quanh đầu óc của anh, khi mà người kia lại không phải là ai khác, mà chính là cô gái anh thầm yêu mến mang tên - Tống Hương Ngưng. Cho nên khi điện thoại kia được nhấc lên anh liền hỏi dồn dập, anh mới có thể biểu hiện vui mừng quá mức, liền chỉ dùng giọng như đã buông được quả tạ ngàn ký xuống để hỏi.

- Chết! Em muộn giờ làm rồi ạ? - Ở một chỗ khác Tống Hương Ngưng có hơi lúng túng - Tổng giám đốc, em không phải cố ý đi muộn, em thật sự là không là cố ý.

Owen Dục biết Tống Hương Ngưng đang lo lắng cái gì, vội vàng an ủi cô:

- Hương Ngưng, anh không có trách cứ em cả gì, anh gọi điện thoại tới chỉ là muốn hỏi em một chút, em có chuyện gì mà đến giờ cũng chưa đi làm, có phải đã xảy ra chuyện gì với em không?

Sự quan tâm biểu lộ trong lời nói rất rõ ràng, đến kẻ ngu cũng nghe được ra anh đang có dụng ý riêng tư.

- Em. . . . . . - Tống Hương Ngưng không biết vì sao trong đầu cô lúc này lại là hình ảnh Tiêu Hàn ở bên cạnh không mặc gì, mặt nhất thời đỏ lên. Chỉ là cô rất nhanh liền ý thức được tình cảnh bây giờ, liền vội vàng lắc đầu mà nói ra - Không có việc gì, thật không có việc gì. Tổng giám đốc, hôm nay tôi xin nghỉ một ngày, mai tôi nhất định sẽ đi làm trở lại ạ.

Owen Dục không phải ngu ngốc, hơn nữa anh còn rất yêu cô gái ở đầu dây điện thoại bên kia. Cho nên cô càng nói như vậy, anh càng cảm thấy cô không bình thường:

- Hương Ngưng, em có phải đã gặp chuyện gì đang gạt anh không? Em có thể nói cho anh không? - bây giờ Owen Dục không thấy được nét mặt Tống Hương Ngưng, anh đoán không ra Tống Hương Ngưng đến tột cùng đang trong tình cảnh nào, nó càng làm cho anh lo lắng hơn.

- Không có, thật sự không có ạ! - Tống Hương Ngưng bị hỏi đến có chút không kiên nhẫn, nhưng chuyện đó là chuyện khó nói ra bên ngoài. Hiện tại cô biết cái bộ dạng của mình mà đi làm lại càng chẳng thể, vì vậy cô dứt khoát xin nghỉ ngày hôm nay.

Owen Dục nghe được Tống Hương Ngưng xin nghỉ, trong lòng lo lắng càng thêm rõ ràng, nhưng là anh biết rõ, Tống Hương Ngưng chắc chắn sẽ không nói với anh, vì vậy không thể làm gì khác hơn là đồng ý. Trước khi kết thúc cuộc điện thoại anh nói với cô:

- Hương Ngưng, có chuyện gì nhất định phải nói cho anh biết nhé!

Tống Hương Ngưng trong lòng dâng lên một sự cảm động, nhưng là rất nhanh liền bình tĩnh lại. Cô gật đầu cười:

- Dạ ạ.

Thật xin lỗi, Tổng giám đốc. Em chỉ có thể nói dối anh thôi, em không phải là người yêu hoàn mỹ trong lòng anh.

* * * *


Khi Tống Hương Ngưng về đến nhà, ba Tống đã đi làm, cho nên trong nhà chỉ có một mình cô. Vì muốn vứt khỏi những suy nghĩ của mình, cô quyết định trước tiên phải đi tắm một cái.

Vừa nghĩ tới tại sao loại chuyện kia lại xảy ra với mình, Tống Hương Ngưng liền cảm thấy vô cùng rối rắm. Rượu a, rượu quả nhiên không phải đồ tốt nha! Tại sao phải như vậy? Rõ ràng mình không biết uống rượu mà, tại sao thấy rượu sẽ có một loại cảm giác hưng phấn? Lần này hưng phấn ấy đã đem đến cho cô phiền phức rồi!

Vào trước tối qua, cô còn là hoàng hoa khuê nữ(*)! Mà bây giờ, cô. . . . . .


(* Hoàng hoa khuê nữ: là một cô gái trong trắng chưa có gia đình, chưa bị đàn ông “ăn” lần nào)

Tống Hương Ngưng càng muốn cảm nhận lại chuyện cũ càng cảm thấy đầu đau nhức khinh khủng, cuối cùng dứt khoát đem mình vùi sâu trong bồn tắm, xem như đó là trừng phạt đi.

Một lát sau, có lẽ là cảm thấy trừng phạt đủ rồi, cũng cảm thấy ở dưới nước vẫn không nhịn được tức giận, Tống Hương Ngưng mới đem đầu nâng lên, không ngừng thở ra.

Sắp tới hai công ty hợp tác phải làm thế nào? Tống Hương Ngưng chợt nghĩ đến cái này, lập tức tâm tình gì cũng không có.

Sau lại nghĩ đến, sự sai lầm này là xảy ra trong buổi tiệc chúc mừng, nói thì nói vậy, xem như giữa hai người chưa xảy ra chuyện gì, cũng sẽ không ảnh hưởng đến hợp đồng là được rồi. Nghĩ tới đây, Tống Hương Ngưng không khỏi lại thở ra một tiếng.

Hiện tại xem ra chỉ có thể đi bước nào tính từng bước đó thôi. . . . . . Tống Hương Ngưng nghĩ lại tất cả mọi chuyện, mệt mỏi đem đầu mình vùi vào bồn nước ấm lần nữa.


Đã sửa bởi Tịnh Yên lúc 30.04.2014, 19:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

13 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

16 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.