Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 

Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam

 
Có bài mới 24.03.2014, 19:21
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4115 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tớ không biết chương nào họ mới thành vì chưa đọc hết.

Chương 30: Buôn bán chất kích thích?!

Từ Du Mạn sờ sờ túi áo trên người mình, chau mày. Cô cũng không mang theo ví tiền. Lúc này Cố Uyên đưa ví tiền của anh qua, Từ Du Mạn không chút khách khí nhận lấy ví tiền của anh, lấy ra toàn bộ tiền bên trong, sau đó đem ví tiền trả lại cho anh. Động tác không có lấy một chút mơ hồ do dự. Mà lúc Từ Du Mạn mở ví tiền ra, trái tim của Cố Uyên căng thẳng, bắt đầu trở nên rất khẩn trương. Sau đó lại từ từ buông lỏng, tảng đá trong lòng cũng rơi xuống. Hoá ra là như vậy, anh rốt cuộc hiểu rõ nguyên nhân Từ Du Mạn đối với anh như vậy. Tiểu nha đầu này, thì ra đang trút giận lên anh đấy. Khó trách!!! Nên tìm thời gian giải thích rõ mọi chuyện, trút giận cũng có thể nhưng để quá lâu thì không thể được. Từ Du Mạn đưa tiền trong ví cho cậu bé. Cậu bé vội vàng nhận lấy, liên tục nói cảm ơn chị, cảm ơn anh. Từ Du Mạn xoa đầu cậu bé:

“Không cần cảm ơn, đi mua vé trước đã.” Nếu không sẽ không kịp.

Cậu bé cũng biết, nói với bà lão: “Bà nội chờ cháu đi mua vé nha.”

Sau đó chạy thật nhanh đến quầy bán vé mua hai vé. Rồi chạy thật nhanh trở về, ngồi xổm bên cạnh bà nội muốn cõng bà đi vào. Cố Uyên cùng Từ Du Mạn đi qua giúp đỡ, sau đó, hai người liếc mắt nhìn nhau, tạo thành một sự hiểu ngầm ăn ý. Cậu bé cõng bà nội đi vào trong Thế Ngoại Đào Nguyên, Từ Du Mạn và Cố Uyên đi theo phía sau.

Có một ít người vây xem cho rằng cậu bé như vậy rất không phù hợp với thực tế, có khoản tiền kia, còn không bằng để cho bà nội cậu chữa bệnh hoặc là ăn chút đồ ăn ngon. Nơi mà người có tiền đến để dạo chơi này, quả thật không nên tới. Số tiền kia đủ cho học phí và sinh hoạt phí hai năm của cậu bé, tiêu tiền ở nơi này, thật không đáng giá. Một vài người khác lại cảm thấy, cậu bé như vậy là rất đáng khen, đây là tấm lòng hiếu thuận của cậu bé. Tất cả đều là vì tâm nguyện trước khi lâm chung của bà nội cậu. Tiền không có thì có thể nghĩ biện pháp để kiếm được, nhưng người đã mất thì không trở về được nữa. Cậu bé cũng không đưa bà nội đi đến những nơi xinh đẹp trong Thế Ngoại Đào Nguyên, ngược lại mang bà đến một góc khuất nhỏ không người để ý đến. Từ Du Mạn nếu không đi theo cậu bé, cô căn bản cũng không biết còn có một góc nhỏ như vậy đấy. Cậu bé để bà nội mình xuống, ôm bà lão vào trong ngực nói:

“Bà nội nhìn thấy không? Nơi này… chính là nhà của chúng ta. Bọn họ… bọn họ sửa sang lại nhà của chúng ta rất đẹp, bà nội… người xem, nhà của chúng ta trở nên xinh đẹp như vậy, bà nội… bà cứ nghỉ ngơi đi. Bà chờ cháu, chờ tiểu Cường có bản lĩnh, kiếm được tiền, liền mai táng bà nội ở chỗ này, có được không bà nội?” Không có người trả lời, cậu bé được gọi là tiểu Cường. Từ Du Mạn im lặng rơi nước mắt, Cố Uyên cũng trầm mặc. Thì ra là… thì ra là tiểu Cường đã sớm biết bà nội cậu đã… đã đi rồi. Cũng không biết khóc bao lâu, tiểu Cường nhẹ nhàng đặt bà nội xuống, đứng lên, đi đến trước mặt Từ Du Mạn. Từ trong túi áo móc ra một ít tiền:

“Chị ơi, đây là tiền vừa nãy mua vé còn thừa lại. Tiền mua vé, em sẽ mau chóng trả lại cho chị.”

Từ Du Mạn không nhận lấy tiền mà cậu bé đưa qua:

“Em giữ lại đi. Hỏa táng cần tiền, em đi học cũng cần tiền, những việc cần dùng đến tiền còn rất nhiều. Chút tiền này, cũng không đủ.”

Cậu bé cất tiền vào trong túi, sau đó ánh mắt sáng rực nhìn Từ Du Mạn:

“Chị ơi, số điện thoại của chị là bao nhiêu? Em kiếm đủ tiền sẽ lập tức trả cho chị.”

Cố Uyên đưa cho Từ Du Mạn một cây viết, Từ Du Mạn viết số di động của mình lên lòng bàn tay của cậu bé. Cậu bé hài lòng cõng bà nội lên, cuối cùng nhìn lại nơi Thế Ngoại Đào Nguyên này một lần nữa, rồi dứt khoát kiên định rời đi.

“Thầy đoán xem, cậu bé có trả tiền lại cho chúng ta hay không?” Từ Du Mạn không hề để ý chính mình nói ra không phải là ‘em’, không phải ‘thầy’ mà là ‘chúng ta’ nhưng Cố Uyên lại chú ý tới.

Cố Uyên nói: “Cậu bé nhất định sẽ trả lại.” Đây là sự tin tưởng đối với tiểu Cường.

“Ừ, em cũng tin tưởng cậu bé nhất định sẽ trả lại. Nhưng mà, em cho cậu ấy số điện thoại không phải là vì để cậu bé trả tiền lại đâu.” Từ Du Mạn nói.

Cô tin tưởng có một ngày, tiểu Cường sẽ gọi điện thoại cho cô, không phải là vì để trả tiền lại. Trải qua chuyện này, Từ Du Mạn thế nào cũng không có nổi hứng thú tiếp tục đi dạo ở cái nơi mỹ lệ nhưng không biết đã chiếm mất nhà của bao nhiêu con người đáng thương nơi đây.

“Chúng ta trở về đi thôi, bọn họ chắc là cũng chụp xong rồi.”

“Ừ.”

Lúc quay về chỗ chụp ảnh, Thẩm Mặc Dư bọn họ mới vừa chụp hình xong. Vừa thấy Từ Du Mạn và Cố Uyên xuất hiện sau một khoảng thời gian biến mất rất lâu, Thẩm Mặc Dư trêu ghẹo nói:

“Thời gian dài như vậy, làm chuyện gì đều đủ chứ hả?”

“Xem ra cậu còn rất có kinh nghiệm.”

“Học theo cậu đó.”

“Không biết ai nói chính mình ‘trò giỏi hơn thầy’ nha. Đúng là ngang sức ngang tài.

Mắt thấy hai người càng diễn càng ác liệt, rất có bộ dáng muốn” thảo luận” làm mấy tiếng, Cố Uyên nói với Từ Du Mạn:

“Trời sắp tối rồi.”

Trương Chương Việt nói với Thẩm Mặc Dư: “Còn muốn chụp không?”

Sau đó Từ Du Mạn cùng Thẩm Mặc Dư lập tức dừng trận đấu, chui vào xe. Trên đường, Cố Uyên nhận được điện thoại, là Yến Trầm Phong gọi tới. Trương Chương Việt đưa Cố Uyên tới Trầm Luân, anh ta lại không đi vào, mà chở Thẩm Mặc Dư rời đi. Từ Du Mạn đáng thương bị Trương Chương Việt xách xuống xe, cũng đành phải cùng Cố Uyên đi vào trong Trầm Luân. Cô cũng muốn biết đã xảy ra chuyện gì đấy. Yến Trầm Phong nhìn thấy Cố Uyên và Từ Du Mạn cùng nhau tiến vào, trong lòng lại bắt đầu bát quái. Nhưng tình huống bây giờ, đặc biệt không được phép anh đùa giỡn, cũng không còn cái lòng dạ thảnh thơi đó nữa.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Bị cảnh sát đột kích tóm được buôn bán chất kích thích.”

Yến Trầm Phong buồn bực nói. Rốt cuộc là ai hãm hại anh như vậy chứ??



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 25.03.2014, 21:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4115 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Bản convert cũng tên như vậy luôn đó bạn.

Chương 31: Cảnh đẹp phía trước!

“Bị cảnh sát đột kích tóm được buôn bán thuốc kích thích.” Yến Trầm Phong buồn bực nói. Rốt cuộc là ai hãm hại anh như vậy chứ!

“Buôn bán thuốc kích thích? Trầm Luân không phải cấm chuyện đó sao?” Cố Uyên nhận thấy được mùi vị của âm mưu.

“Đúng vậy. Trầm Luân từ trước đến giờ không cho phép xuất hiện bất kỳ loại thuốc kích thích nào. Nhưng mà, đúng lúc hôm nay có người ở Trầm Luân lén lút buôn bán thuốc phiện thì cảnh sát lại tới đột kích kiểm tra. Vừa vặn lại bị cảnh sát phát hiện. Chính là như vậy.”

Yến Trầm Phong buông tay, tỏ vẻ anh cũng không biết làm sao. Những cảnh sát kia giống như đối địch với anh vậy, nhất định muốn niêm phong Trầm Luân của anh, nói thế nào cũng không thông. Vốn là Yến Trầm Phong cũng cho rằng Trầm Luân nhất định sẽ không xuất hiện chuyện phạm pháp gì, cho nên cũng không cần thiết xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với các quán bar khác và cục cảnh sát. Trước đây Cố Uyên đã từng khuyên anh, mặc dù khinh thường việc duy trì kiểu quan hệ này với đám cảnh sát, nhưng việc này cũng là rất cần thiết. Yến Trầm Phong không nghe ý kiến của Cố Uyên, lần này gặp chuyện, ngay cả một người có thể giúp đỡ cũng không có, chỉ có thể nhờ Cố Uyên giúp một tay. Yến Trầm Phong không có gia thế tốt giống như Cố Uyên, anh chỉ là tay trắng làm nên sự nghiệp, mở quán bar làm ăn kiêu ngạo mà thôi. Cố Uyên nghe lời nói của Yến Trầm Phong, tỉnh táo hỏi:

“Bọn họ có ám chỉ cậu đưa tiền gì đó hay không?”

“Có một Phó Cục Trưởng một mình đi tìm tôi nói chuyện, trong lời nói hình như là có ý này.”

Yến Trầm Phong suy nghĩ trong chốc lát, nói.

“Xem ra là có người cố ý hãm hại cậu.” Cố Uyên đẩy kính mắt trên sống mũi.

Mắt kính của Cố Uyên, chưa từng nhìn thấy anh lấy xuống. Người đeo mắt kính, vừa nhìn liền cảm thấy rất lịch sự, giống như phần tử trí thức vậy.

“Yên tâm, chuyện này để tớ xử lý là được rồi.”

“Ừ. Đều do tớ lúc đầu không nghe lời cậu, lo lót tốt quan hệ với cảnh sát, gặp phải chuyện như vậy, còn làm phiền cậu.” Yến Trầm Phong cảm thấy rất ngại.

“Nên như vậy mà.”

Chẳng ai nghĩ tới, một đôi mắt đào hoa, vừa nhìn đã cảm thấy là một công tử ăn chơi trác táng mà cuối cùng sự thật lại là Yến Trầm Phong sinh ra ở nông thôn. Vừa nhìn đã cảm thấy anh ta là một người rất biết xử lý loại chuyện như vậy, mánh khóe chơi đùa thành thạo điêu luyện, không ngờ anh ta thế nhưng có thể nói là ‘gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn’? Tóm lại, hình ảnh của Yến Trầm Phong trong mắt Từ Du Mạn đã thay đổi rất lớn. Yến Trầm Phong ở trong lòng Từ Du Mạn mới vừa được cộng thêm chút điểm, lập tức liền lại bị cô trừ bớt rồi. Chỉ nghe Yến Trầm Phong híp đôi mắt đào hoa của anh ta, trêu chọc nói:

“Hai người phát triển rất nhanh đấy.”

Từ Du Mạn liếc Yến Trầm Phong một cái, không nói gì. Cố Uyên có chút giống như ngầm đồng ý với lời nói của Yến Trầm Phong, mỉm cười không nói. Yến Trầm Phong thật sự là không chịu nổi bộ dáng này của hai người kia, liền đi tới đứng giữa hai người, một tay khoác lên bả vai của Cố Uyên, tay kia chuẩn bị khoác lên vai của Từ Du Mạn, liền bị ánh mắt lạnh nhạt của Cố Uyên đảo qua, cuối cùng bỏ qua ý tưởng đó. Có gì đặc biệt hơn người khác, thật là có phụ nữ liền quên anh em. Yến Trầm Phong trong lòng nghĩ như vậy.

“Được rồi, để thưởng cho cậu đã giúp tớ một tay, mời hai người đi ăn cơm.”

“... ...”

Không người nào để ý đến chủ ý tốt của Yến Trầm Phong. Yến Trầm Phong lại nói:

“Cám ơn, là cám ơn, không phải khao thưởng, được chưa?” Ai da, thật không thú vị gì cả.

“Tôi hôm nay không lái xe tới.”

“Được, tớ đi lấy xe.”

Yến Trầm Phong đi ra ngoài. Bên trong Trầm Luân không còn cảnh náo nhiệt thường ngày, mà giống như kỳ tích thật vắng vẻ. Trừ số ít nhân viên phục vụ vẫn còn đang quét dọn vệ sinh thì một người khách cũng không có. Từ Du Mạn nhìn Trầm Luân, có chút cảm giác nói không nên lời. Trước đây mỗi tuần cô đều cùng Thẩm Mặc Dư tới Trầm Luân một lần, kể từ sau khi gặp phải Cố Uyên ở Trầm Luân, dường như rất lâu rồi cô không tới Trầm Luân. Hôm nay vừa tới, Từ Du Mạn liền cảm thấy cảnh còn người mất.

“Không bao lâu, nơi này sẽ giống như trước đây.” Cố Uyên chợt nói.

“Ừm.”

Chẳng mấy chốc, Yến Trầm Phong đã tới rồi:

“Hai người đang làm gì đó? Xe dừng ở bên ngoài rồi, đi thôi.”

Cố Uyên và Từ Du Mạn cùng ngồi ở phía sau.

“Ai da, chúng ta đi chỗ nào ăn cơm đây?” Yến Trầm Phong hỏi.

“Tùy ý.”

“Trên thế giới cũng không có tiệm ăn ‘Tùy ý’ đâu.” Yến Trầm Phong trêu ghẹo.

Từ Du Mạn cảm thấy mình nãy giờ không nói gì, không khí không tốt, tất cả mọi người cũng không tốt. Hơn nữa, Yến Trầm Phong nói những lời này đã dẫn tới hứng thú trò chuyện của cô.

“Ai nói trên thế giới không có tiệm ăn tên ‘Tùy ý’?” Cô cũng biết một chỗ.

Cố Uyên nâng mắt lên, hứng thú của Yến Trầm Phong cũng bị khơi mào.

“Hả? Em biết sao?”

“Dĩ nhiên.”

Đừng hỏi Từ Du Mạn có biết hay không, cô nói ra, dĩ nhiên là biết rồi. Nếu không cô nói ra làm gì, lại hỏi cô có biết không, vậy thì chúc mừng anh, anh đã trực tiếp xuống cấp, giống như thằng ngốc vậy.

“Đường nào?”

“Đường Xuân Khê.”

“Đường Xuân Khê ở đâu?” Anh thế nào chưa từng nghe qua đây?

Từ Du Mạn chẳng nói gì. Yến Trầm Phong đến cùng có phải người thành phố A hay không?

“Trường trung học cơ sở Lan Lâm anh chung quy có biết không?”

“Trường trung học cơ sở Lan Lâm? Có nghe nói qua, nhưng chưa từng đi qua đó.”

Từ Du Mạn lần nữa im lặng. “Qua đây, tôi lái xe.”

“Em biết lái sao?”

“Tôi không biết. Không chừng tôi sẽ chủ động gây ra tai nạn xe cộ đó.”

Người này không chỉ là ngu ngốc, mà còn là ngu ngốc gấp đôi. Yến Trầm Phong đổi vị trí với Từ Du Mạn. Người ta bởi vì phải thay đổi người lái xe mới đổi chỗ, nhưng Cố Uyên, không có chuyện gì của cậu ta, cậu ta tự nhiên cũng đổi chỗ, ngồi vào ghế tay lái phụ rồi. Cậu chạy lên ghế trước làm gì đây? Nếu cậu ta dám nói là lên nhìn, sợ cô ấy không biết lái, có thể nhìn xem cô ấy có thể thật có thể lái một lần hay không.

“Phong cảnh đằng trước đẹp.”

Những lời này của Cố Uyên xác nhận một điểm, đó chính là Cố Uyên là một sắc lang. Thích ngắm người ta, không phải sắc lang thì là cái gì?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.03.2014, 19:15
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.11.2013, 22:47
Bài viết: 363
Được thanks: 4115 lần
Điểm: 27.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Giáo sư khó chịu, chớ lộn xộn - Mạn Nam - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Sở thích làm cho người ta phát điên!

“Phong cảnh đằng trước đẹp.” Những lời này của Cố Uyên xác nhận một điểm, đó chính là Cố Uyên là một sắc lang. Thích ngắm người ta, không phải sắc lang thì là cái gì?

Từ Du Mạn từng làm việc tại trường dạy lái xe, quét dọn vệ sinh cho người ta. Huấn luyện viên là người tốt, cũng rất thích tiểu nha đầu Du Mạn này, cho nên liền dạy cô lái xe miễn phí. Khi đó, Từ Du Mạn mới học lớp năm tiểu học. Mà cái quán ăn tên gọi là ‘Tùy ý’ đó, cũng là nơi Từ Du Mạn đã từng làm việc. Kỳ nghỉ sau khi tốt nghiệp tiểu học, Từ Du Mạn đã đi làm ở đó để kiếm tiền đóng học phí, còn có gom tiền trả nợ.Từ Du Mạn rất lâu rồi không lái xe, khó tránh khỏi có chút không thành thạo. Nhưng chỉ trong chốc lát, sau khi Từ Du Mạn quen tay, kỹ thuật điều khiển của cô không hề kém hơn bất kỳ ai. Lúc Từ Du Mạn nói để cho cô lái xe, Cố Uyên cũng không có ý kiến gì, bởi vì anh biết, Từ Du Mạn biết lái xe. Đường Xuân Khê cách đường Xương Lăng chỗ bọn họ bây giờ một đoạn. Yến Trầm Phong nhàm chán liền bắt đầu trêu ghẹo Từ Du Mạn cùng Cố Uyên, nhưng mà cả hai người này cũng không phải là đèn đã cạn dầu, không chịu yếu thế. Ngươi một câu ta một câu, trong lúc đấu võ mồm, rất nhanh đã đến đường Xuân Khê.

‘Tùy ý’ là một quán ăn rất nhỏ, bên trong chủ yếu bán cơm chiên, và mấy món ăn đơn giản khác .... Quán nhỏ nhưng mùi vị rất ngon. Hơn nữa con người ông chủ rất hiền lành, phần thức ăn luôn nhiều hơn các quán khác, là tiệm ăn học sinh thích nhất. Dĩ nhiên, là học sinh bản thân gia cảnh không tốt.mTừ Du Mạn đã rất lâu rồi chưa tới đây. Kể từ sau khi tốt nghiệp, Từ Du Mạn vẫn chưa tới lần nào. Chủ tiệm đã không còn là người chủ trước kia, nhưng vẫn cười hài lòng như vậy sáng rỡ như vậy. Từ Du Mạn muốn một phần cơm chiên thịt băm hương cá, Cố Uyên chọn giống Từ Du Mạn. Yến Trầm Phong nói chưa từng ăn món ‘canh cay’, cho nên muốn một phần ‘canh cay’.

“Mạn Mạn trước kia học ở trường trung học Lan Lâm sao?”

Sau khi Yến Trầm Phong đến đường Xuân Khê, không biết vì sao, chợt trở nên u buồn, còn buồn hơn so với việc Trầm Luân bị niêm phong. Nhưng mà trong sầu muộn lại mang theo ngọt ngào. Từ Du Mạn không hiểu được tại sao Yến Trầm Phong không biết nơi này mà hiện tại cái bộ dáng này, lại giống như ở chỗ này có kỷ niệm ngọt ngào rất quan trọng đối với anh.

“Ừ. Nếu không tôi làm sao biết nơi này.”

“Cũng đúng.”

Bữa cơm này không hiểu ra sao, tất cả mọi người ăn không vui vẻ chút nào. Điều duy nhất khiến Từ Du Mạn có chút vui sướng chính là mùi vị cơm chiên vẫn giống mùi vị của trước kia. Ăn cơm xong, Cố Uyên hỏi Từ Du Mạn:

“Muốn đi thăm trường học một chút không?”

Từ Du Mạn liếc mắt nhìn cổng chính trường học ở đối diện, lắc đầu một cái rồi nói:

“Có lẽ không đi. Đi thăm cũng là cảnh còn người mất, không có ý nghĩa gì.”

Yến Trầm Phong trước tiên đưa Từ Du Mạn về nhà, chờ cô đi vào nhà mới cùng Cố Uyên rời khỏi. Từ Du Mạn đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc BMW vội vã lái đi, khẽ than thở: “Nếu đã cảnh còn người mất, em đã quên anh, anh còn quay về làm gì?”

Chủ nhật Từ Du Mạn lại bị Thẩm Mặc Dư kéo ra ngoài. Thẩm Mặc Dư cùng Trương Chương Việt giống như quyết tâm muốn tác hợp cho hai người bọn họ rồi, tự nhiên lại gọi Cố Uyên tới. Thẩm Mặc Dư vốn là nhờ Từ Du Mạn giúp cô trang trí phòng tân hôn, nhưng sau khi Từ Du Mạn đến lại cương quyết rằng không có gì cho Từ Du Mạn làm, nhiệm vụ của cô chính là nói chuyện phiếm với Cố Uyên. Từ Du Mạn đối với chuyện này cảm giác sâu sắc không nói nên lời. Dốc hết toàn lực tác hợp một đôi thầy trò, đây không phải là có bệnh thì là gì? Từ Du Mạn ngồi trên ghế sa-lon ở nhà mới của Thẩm Mặc Dư, Cố Uyên ngồi ở bên cạnh Từ Du Mạn giống như lần trước. Trải qua bài học vững chắc lần trước, dù thế nào Từ Du Mạn cũng không giống như lần trước dịch sang một bên, mà không nhúc nhích ngồi im tại chổ. Cố Uyên lại gần Từ Du Mạn, trong lòng hơi thất vọng, Từ Du Mạn này làm sao lại không biết quá tam ba bận, nhưng mà có thể qua hai rồi.

“Lần trước chuyện kia của bạn thầy đã xử lý tốt chưa?” Vẫn là Từ Du Mạn tìm đề tài.

“Vẫn còn đang xử lý.”

“Xử lý chuyện đó gặp khó khăn sao?”

“Không tính là khó khăn, thật ra thì đút lót ít tiền là có thể giải quyết xong. Nhưng Yến Trầm Phong nhất định không cho đưa tiền, cho nên hơi phiền toái một chút.”

Cố Uyên dựa lưng vào ghế sa-lon, tay khoác lên chỗtựa lưng phía sau của ghế sa-lon, một bộ dạng nhàn nhã tự tại. Nhưng Từ Du Mạn không biết là, nếu từ phía trước nhìn lại thì tay kia của Cố Uyên giống như đang khoác lên vai Từ Du Mạn.

“Mạn Mạn, tôi…”

Cố Uyên định nói gì đó, lại bị Trương Chương Việt ngắt lời.

“Uyên, đưa cho tớ cái đinh kia.”

Cố Uyên lười biếng  thu tay lại, đứng dậy, đi tới phòng ngủ của Trương Chương Việt, đưa cái đinh cho anh ta, sau đó lại đi ra ngoài. Ngồi xuống bên cạnh Từ Du Mạn gọi nhỏ “Mạn Mạn...”

“Nhóc Mạn, nhóc Mạn mau tới đây một chút. Cái thang này luôn chuyển động. Tới đây đỡ giúp tớ.”

Thẩm Mặc Dư cũng rất đúng lúc cắt đứt lời nói của Cố Uyên. Từ Du Mạn nhìn dáng vẻ ẩn nhẫn của Cố Uyên, cười đến ngàn hoa rơi loạn. Sau đó lời nói của Cố Uyên lại bị cắt đứt, sau đó lại bị ngắt lời. Chuyện như vậy lặp đi lặp lại nhiều lần, Cố Uyên thật sự là không chịu nổi, im lặng luôn. Từ Du Mạn nhịn cười, nói với anh:

“Thầy Cố, cái đó, A Dư thích nhất chính là ngắt lời của người khác, để cho người đó có lời mà không cách nào nói được. Hơn nữa còn lấy làm vinh dự, dùng cái này làm điểm mạnh của mình.”

“. . . . . .” Cái sở thích này tốt, rất tốt.

“Thầy Cố, thầy muốn nói gì chờ lần sau lúc Thẩm Mặc Dư không có mặt mới nói, được không?”

Lời nói của Từ Du Mạn làm Cố Uyên tỉnh ra, anh quá nôn nóng rồi. Không phải muốn nhân lúc Thẩm Mặc Dư không có mặt mà nói, mà là nói lúc chỉ có hai người bọn họ. Nếu không, không phải cho bọn học xem kịch vui miễn phí sao. Cái này không thể được. Cũng may, lần này bị cắt ngang, bây giờ thật không phải thời cơ tốt để nói ra.

“Em, đây là lần thứ bao nhiêu bị ngắt lời rồi?” Cố Uyên hỏi


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 142 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

16 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

17 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

18 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.