Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa

 
Có bài mới 22.03.2014, 17:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 459 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 78

Làn khói lượn lờ dâng lên trong đôi mắt Dạ Nguyệt Sắc, nước trà màu vàng nhạt sóng sánh trong chiếc chén men màu xanh da trời, hương trà thoang thoảng khắp phòng. Nàng chậm rãi nhấp một ngụm, cảm giác đắng từ đầu lưỡi tràn vào đáy lòng, nàng khẽ nhíu mày.

“Muốn dùng ta để đổi lấy cái gì?” Nàng vẫn nhăn mày nhìn hắn, bộ trang phục màu đỏ xinh đẹp không cách nào che dấu sự tái nhợt của nàng.

“Ngọc Hỏa Long.”

“Cái gì?” Dạ Nguyệt Sắc thoáng ngẩn người, chuyện ở thành Lam tưởng như đã quên lại hiện lên trong đầu. Ngọc Hỏa Long? Kể từ khi bị trộm khỏi Tụ Nghĩa sơn trang, nó đã không rõ tung tích nữa, vì sao lại có liên quan tới chuyện này?

“Ngọc Hỏa Long không phải đã biến mất ở Tụ Nghĩa sơn trang sao? Ngươi muốn dùng ta trao đổi với ai?”

“Sau khi ngọc Hỏa Long ra khỏi Tụ Nghĩa sơn trang, nó đã được mang đến Mạc Bắc, sau đó lại rơi vào trong tay của người của ta. Vì lúc ấy bọn họ đang bị theo dõi nên không thể đưa tới đây, vì vậy, người của ta đã giấu nó đi. Nhưng một thời gian ngắn sau, khi tới lấy, bọn chúng phát hiện đã có người nhanh chân tới trước, vì vậy ta muốn làm phiền nam nhân của ngươi lấy ngọc Hỏa Long ra trao đổi.”

Thì ra Bạch Phi Loan đã phái người mang ngọc Hỏa Long về, ai ngờ nửa đường bị Bạch Phi Lân chặn cướp, sau đó chính hắn lại làm mất ngọc Hỏa Long. Nhưng chuyện này thì có liên quan gì tới bọn họ, vì sao Bạch Phi Lâm lại muốn dùng nàng để trao đổi với Tiêu Lăng Thiên?

Nhìn vẻ mặt khó hiểu của nàng, Bạch Phi Lân cười khẽ, đột nhiên hắn vỗ tay hai cái. Dạ Nguyệt Sắc nghe thấy trong viện có tiếng xích sắt va chạm leng keng, từ cửa sổ nhìn ra, cửa viện bị mở ra, một thị vệ kéo một người mang xích sắt tới đây.

Nhìn bề ngoài, người kia có vẻ vốn rất cao lớn vạm vỡ, chỉ là, hiện giờ tứ chi của hắn đã bị chặt đứt, biến thành một hình bầu dục. Một cái vòng sắt thắt trên cổ hắn, đầu kia của dây xích nằm trong tay người thị vệ đi phía trước. Miệng vết thương trên tứ chi đã đóng vảy, nhưng cử động trên mặt tuyết khiến vết thương lại nứt ra, máu và nước mủ trộn lẫn để lại trên lớp tuyết một đường quanh co xấu xí. Người kia dường như đã đau đến mức không còn sức lực để kêu lên nữa, chỉ có thể yếu ớt rên rỉ.

Sắc mặt Lưu Chu vẫn ở trong phòng hầu hạ trở nên trắng bệch, quay đầu đi giống như không dám nhìn nữa. Gương mặt Dạ Nguyệt Sắc cũng tái nhợt, nhưng vẫn ép mình phải nhìn rõ gương mặt người kia.

Cho dù chỉ ở trong phòng bệnh khoa nội, nhưng nàng đã ở trong bệnh viện mười chín năm, đó là nơi đầy đau đớn, máu chảy, chết chóc, nhìn nhiều cũng thành quen, hơn nữa Bạch Phi Lân để nàng gặp người này tất nhiên có dụng ý của hắn, vì vậy nàng đành cố nén khó chịu mà nhìn đến cùng.

Người kia hiển nhiên đã trải qua hình tù tàn khốc, mặt mũi đã biến dạng, nhưng bộ râu quai nón kia khiến nàng cảm thấy quen mắt.

Di chuyển tầm mắt không nhìn nữa, Dạ Nguyệt Sắc nhớ lại xem rốt cuộc nàng đã gặp người này ở đâu.

“Người này ta đã từng gặp ở khe núi Tử Hồn, hắn bị sao vậy?” Nàng nhớ rằng thủ hạ của người kia gọi hắn là Tề đại ca, chỉ mới có mấy ngày, hắn đã làm gì mà bị người ta biến thành bộ dạng thế này?

Tay chậm rãi đặt lên ngực, cảm giác khó chịu mãnh liệt trong lòng khiến nàng nhíu chặt hàng lông mày. Nhìn nụ cười nhạt không chút che dấu trên môi Bạch Phi Lân, nàng cảm thấy toàn thân rét lạnh. Người trước mặt này tàn nhẫn ngoài dự đoán của nàng, nhất định nàng phải mau chóng rời khỏi đây mới được.

“Lá gan của ngươi rất lớn.” Ánh mắt Bạch Phi Lân dời từ Tề Tâm Cương trở lại trên mặt nàng, nữ nhân này thoạt nhìn tái nhợt gầy yếu, lại vẫn có thể tỉnh táo nhìn kỹ Tề Tâm Cương, nếu là những cô gái khác thì phản ứng đầu tiên đã là bất tỉnh, nữ nhân này quả nhiên không tầm thường.

“Hắn đã nói dối ta. Hắn làm mất ngọc Hỏa Long đã là tội chết, lại dám vì chối tội mà nói ngọc Hỏa Long bị các ngươi lấy đi. Ta không thích nhất là người khác lừa dối ta, hắn lại cố tình phạm phải sự kiêng kỵ này, cũng không thể trách ta muốn trừng phạt hắn.”

“Vì sao ngươi biết hắn đang nói dối?”

“Bên cạnh hắn đương nhiên có người của ta, điều cần biết tất nhiên ta sẽ biết.”

“Ngươi đã biết ngọc Hỏa Long không có trong tay chúng ta, vì sao lại muốn bắt ta để trao đổi?”

Bạch Phi Lân phất tay với những người ngoài cửa sổ, hộ vệ kia cầm xích kéo Tề Tâm Cương đi. Bạch Phi Lân nhìn Dạ Nguyệt Sắc, trên mặt nở nụ cười vô tâm.

“Bởi vì ta cảm thấy có hứng thú với Tô tiểu thư tiếng tăm lừng lẫy và Tiêu công tử thủ đoạn đầy mình, muốn nhìn xem nếu phải hành động thì hai người sẽ dùng thời gian bao lâu để tìm lại ngọc Hỏa Long.”

Hắn biết thân phận của nàng? Dạ Nguyệt Sắc giật mình trong lòng, nhưng bề ngoài chỉ nhẹ nhàng nhướng mày với Bạch Phi Lân.

“Sao? Thì ra thành chủ đại nhân đã biết ta là ai?”

“Tô tiểu thư ở Tụ Nghĩa sơn trang nổi danh như cồn, truyền khắp giang hồ, có ai không biết chỉ bằng một vài câu của Tô tiểu thư trói gà không chặt là có thể nắm giang hồ trong tay, hơn nữa sau lưng Tô tiểu thư còn có Tiêu công tử thần bí, hiếm khi nào hai người mới tới Mạc Bắc, sao có thể không khiến tại hạ tò mò về thủ đoạn của hai người?”

Dạ Nguyệt Sắc không biết nàng lộ diện ở Tụ Nghĩa sơn trang đã khiến cho người trong giang hồ chú ý, tuy nàng tự xưng là có quan hệ với quan gia lại không biết võ công, nhưng rất rõ ràng rằng Bích Lạc cung và Tinh La môn đều chịu sự sai khiến của nàng. Trận đánh chấn động lòng người trên sông Lạc Ảnh đã truyền khắp giang hồ từ lâu, ngay sau đó, trong một đêm, Mộ Dung thế gia đã bị diệt môn, lại có người nói vụ ám sát trên sông Lạc Ảnh là do Mộ Dung thế gia làm. Phải biết rằng Mộ Dung thế gia là hào môn đã trăm năm trên võ lâm, vậy mà chỉ trong một đêm đã bị nhổ tận gốc, sao có thể không khiến người trong giang hồ sợ hãi.

Bởi vì những chuyện như vậy, danh tiếng của Tô tiểu thư trên giang hồ lại càng vang dội, Tiêu Lăng Thiên dùng tên giả là Tiêu Trục Nguyệt, lại không công khai lộ diện trước mặt người ngoài nên rất ít người biết đến, tuy có nhiều lời đồn nói rằng vị Tiêu công tử kia chính là thế lực phía sau Tô thiểu thư, nhưng không có ai có thể chứng nhận.

Dạ Nguyệt Sắc hơi bất ngờ nhìn Bạch Phi Lâm, hắn chỉ vì muốn biết bản lĩnh của bọn họ? Đây là cái lý do chết tiệt gì vậy? Nàng lại nghĩ đến những chuyện Bạch Phi Loan đã gây nên, chỉ có thể cảm thấn suy nghĩ của người nhà họ Bạch đúng là không bình thường.

“Ngươi khẳng định ca ca của ta có thể giúp ngươi tìm được ngọc Hỏa Long? Có lẽ trong mấy ngày ngươi nhốt ta ở đây, ngọc Hỏa Long đã bị người ta mang ra khỏi Mạc Bắc rồi cũng nên.”

“Vậy đành phải phiền tiểu thư ở lại đây thêm mấy ngày nữa.” Hắn vẫn nhàn nhạt cười, giống như đây chỉ là một chuyện thật nhỏ bé.

Ngươi không biết chính ngươi đã tìm đến phiền phức thế nào đâu, Dạ Nguyệt Sắc nói thầm với hắn trong lòng.

“Ngươi đã báo với huynh ấy yêu cầu của ngươi chưa?”

“Còn chưa.” Bạch Phi Lân chậm rãi đứng lên, xoay người đi ra khỏi phòng: “Ta muốn xem hắn có bản lĩnh tìm được ngươi hay không. Nếu ngay cả chuyện này hắn cũng không làm được thì ta thật thất vọng về hắn.”

Hắn dừng lại ở cửa, xoay người nhìn nàng. Ngoài phòng tuyết trắng lấp lánh, nhưng vẫn không chiếu sáng được gương mặt hắn.

“Chắc rằng hắn sẽ không làm ta thất vọng, đúng không?”

***

Long Nhị là gia đình giàu có số một số hai trong thành Thương Sơn, ngoại trừ thành chủ và các chi nhánh nhà họ Bạch, còn phải kể đến Long Nhị. Từ khi còn trẻ, Long Nhị đã vào Mạc Bắc đãi vàng, lập nên một gia tộc lớn mạnh, hiện giờ cũng là một nhân vật nổi tiếng trong Mạc Bắc.

Đúng lúc này, Long Nhị vô cùng oai phong trong Mạc Bắc hiện đang ở trong mật thất của mình, cung kính quỳ gối trước một người, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Mật thất được mấy chiếc đèn cung đình chiếu sáng, Tiêu Lăng Thiên ngồi trên ghế trải da hổ, một tay chống cằm nghe người đang quỳ trên đất bẩm báo. Trên gương mặt vô cùng tuấn mỹ không có biểu hiện gì, nhưng Thương Hải ở bên cạnh lại biết chủ tử của hắn đang nổi lên sát tâm.

“Xác định nàng ở trong đại trạch của Bạch gia?” Giọng nói vừa trầm thấp vừa lạnh lẽo không che giấu được sự khát máu, Thu Tuyền kiếm bên hông vì sát khí của hắn mà khẽ lay động.

“Vâng, tiểu thư bị giam lỏng trong Tường Phong viện, tình cảnh dường như còn tốt.” Long Nhị quỳ trên mặt đất cẩn thận trả lời. Hắn được phái tới thành Thương Sơn làm gián điệp đã gần hai mươi năm, từ một mật thám nho nhỏ, hắn đã leo lên đến chức tổ trưởng tổ Tâm Túc thuộc đường Thanh Long, quản lý tất cả tin tức tình báo từ Mạc Bắc.

Không ngờ hôm nay hắn lại may mắn được nhìn thấy chủ thượng, chỉ không hay là một vị tiểu thư mà chủ thượng rất để ý lại bị bắt đi ở đây, tuy nhiên, đây cũng là cơ hội tốt để chứng tỏ thực lực của tổ tình báo Tâm Túc ở Mạc Bắc.

“Trong đại trạch có bao nhiêu người của ta?”

“Bẩm chủ thượng, có năm thị tỳ, bốn gã sai vặt, bảy hộ vệ.”

“Chỉ có mấy người như vậy?” Tiêu Lăng Thiên khẽ cau mày.

Long Nhị cảm thấy sau lưng có mồ hôi lạnh đang trượt xuống, chủ thượng không vui, hắn cảm nhận được điều đó rất rõ ràng.

“Hồi bẩm chủ thượng, đại trạch của Bạch gia chọn lựa người hầu vô cùng nghiêm khắc, chỉ có người của tộc Thương Lang mới được tuyển vào. Mấy đứa trẻ này từ khi còn bé đã được sắp xếp ở trong nhà người dân bản xứ nên mới được tuyển chọn, thật sự không có cách nào gài thêm người vào nữa.”

Tiêu Lăng Thiên không quá hài lòng với câu trả lời này, nhưng chỉ cần dùng đúng cách, mấy người này cũng đã coi như đủ, điều hắn quan tâm hơn là thân thể của Dạ Nguyệt Sắc.

“Ai đang hầu hạ ở đó?”

“Lưu Chu hiện đang là nô tỳ bên cạnh tiểu thư, thuộc hạ cũng đã sắp xếp Lưu Bích, Lưu Tử ngầm phối hợp, Lưu Bạch cũng thay phiên canh chừng.”

Ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua vỏ kiếm sáng ngời của thanh Thu Tuyền, bảo thạch màu ngọc bích ánh lên đầu ngón tay hắn những ánh sáng xanh, cũng chiếu sáng nụ cười khát máu trên môi hắn.

“Tốt lắm, tối nay ta sẽ đi gặp tên Bạch Phi Lân này, xem hắn có ba đầu sáu tay hay không mà dám cướp người từ trong tay ta!”

Thân thể Long Nhị khẽ run lên, Bạch gia cố kéo hơi tàn đã hơn hai trăm năm, chỉ sợ bây giờ đã là lúc tận diệt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: Hatdekute1405, meo lucky
     

Có bài mới 22.03.2014, 17:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 459 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 79

Bạch Phi Lân vừa đi ra, Dạ Nguyệt Sắc lập tức thả lỏng dựa vào giường, cảm giác buồn nôn bốc lên. Không khí ấm áp trong phòng dường như còn phảng phất mùi máu tanh, hình ảnh lão Tề bị tra tấn không còn hình người chập chờn trước mắt nàng, xua cũng không đi.

“Tiểu thư, người có khỏe không?” Lưu Chu thấy nàng mệt mỏi, vẻ mặt tái nhợt dựa vào giường, vội vàng bước lên hỏi.

Dạ Nguyệt Sắc chỉ khẽ khoát tay, trái tim đập loạn lên, nàng không còn sức để nói chuyện nữa.

Lưu Chu thấy tình trạng của nàng dường như không được tốt, vội vàng giúp nàng cởi áo ngoài, đỡ nàng nằm xuống. Dạ Nguyệt Sắc nhắm mắt lại, cảm thấy ngột ngạt, liền sai Lưu Chu mở cửa sổ ra.

Lưu Chu hơi do dự, giúp Dạ Nguyệt Sắc phủ thêm chăn, sau đó cời cho lửa than cháy lớn hơn, rồi mới hé mở cửa sổ ra một khe nhỏ. Dù vậy, gió lạnh thấu xương của vùng đất phía Bắc này vẫn luồn vào trong phòng, mang đi hơi ấm bên trong.

Gió rét mang theo hơi tuyết lành lạnh cuối cùng cũng khiến cho Dạ Nguyệt Sắc thoải mái hơn một chút, nàng hít vào một hơi thật sâu, quay đầu lại đã thấy Lưu Chu đang ngồi bên giường nhìn nàng.

Có lẽ Lưu Chu đang lo lắng cho nàng. Dạ Nguyệt Sắc cố gắng cười cười, nụ cười yếu ớt của nàng đẹp như một cành hoa lê dưới ánh trăng, mang theo ánh sáng mềm mại, thuần khiết lại mờ ảo, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể tan theo gió.

“Không có gì đáng lo đâu, chỉ hơi mệt một chút thôi.”

Lưu Chu chỉ quỳ xuống, trán đặt sát trên mặt đất thành một cái đại lễ. Tuy nàng là một người lanh lợi nhưng lại không nói nhiều, vì đề phòng tai vách mạch rừng, khi xác định thân phận nàng cũng chỉ dùng một tư thế tay đặc biệt, lúc này đột nhiên lại hành lễ như vậy, còn thấp giọng nói một câu:

“Tiểu thư an tâm, rất nhanh thôi.”

Dạ Nguyệt Sắc gật đầu, hiểu được ý của Lưu Chu, chỉ là đầu óc nàng hơi choáng váng, vì vậy, nàng nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Lưu Chu đứng lên buông tấm màn bằng vải bông xuống, sau đó đi đóng cửa sổ, nghe tiếng thở của người trên giường đã dần dần đều lại mới nhẹ nhàng lui xuống.

Giấc ngủ của Dạ Nguyệt Sắc không yên ổn, những cảnh tượng rực rỡ trong kiếp trước và kiếp này trộn lẫn vào nhau, lần lượt thay đổi, những hình ảnh vừa xa lạ vừa quen thuộc hiện lên rồi biến mất, giống như đang quay vòng trong sinh mệnh của nàng. Cho đến khi hắn xuất hiện, hắn chỉ đứng cạnh nàng, cầm chặt tay nàng, đã có thể khiến cho thế giới của nàng bình yên trở lại.

Một canh giờ sau, Lưu Chu đi vào nhẹ nhàng đánh thức Dạ Nguyệt Sắc. Nàng cảm thấy tinh thần tốt hơn chút ít nên bảo Lưu Chu cầm một số sách giải trí tới ngồi đọc bên cửa sổ. Lư hương bằng đồng được bỏ thêm hương trầm, khói xanh lượn lờ tỏa ra hương thơm thoang thoảng trong không gian tĩnh lặng. Ánh tuyết yếu ớt ngoài cửa sổ chiếu sáng gương mặt thanh lệ của nàng, tóc nàng được gài lại bằng một chiếc trâm ngọc lưu ly màu xanh lam, cây trâm ngọc phát ra ánh sáng dịu nhẹ, thật là một hình ảnh thần tiên, mờ ảo như tranh vẽ.

Đọc sách một lúc đã tới thời gian dùng cơm tối, Bạch Phi Lân đối đãi với Dạ Nguyệt Sắc cũng coi là có lễ nghĩa, rất để ý đến vấn đề ăn mặc của nàng. Cơm tối tinh xảo ngon miệng, tiếc rằng Dạ Nguyệt Sắc không có tâm trạng thưởng thức, chỉ ăn qua loa vài miếng rồi bảo bọn họ dọn xuống.

Ngày mùa đông ở nơi đây tốt rất sớm, vừa dùng cơm tối xong đã đến lúc phải thắp nến. Không đủ ánh sáng, Dạ Nguyệt Sắc không muốn ảnh hưởng đến mắt nên không đọc sách nữa, nàng ngồi xuống gảy đàn, những âm thanh vang vang xa xôi phát ra từ chiếc đàn bằng gỗ sam, mang theo tiếng lòng của nàng bay thẳng đến chín tầng mây.

Trong lúc lơ đãng, nàng nhớ tới những ngày nàng cầm tiêu hợp tấu cùng Tiêu Lăng Thiên trong ngự hoa viên, giữa một rừng hoa mai thơm ngào ngạt. Nàng áo trắng như tuyết, hắn áo đen như mực, hai màu sắc trái ngược nhau nhưng lại vô cùng hài hòa, giống như chính bọn họ. Không cần lời nói, chỉ cần một nụ cười mỉm trên khóe môi, một cử động trên đuôi lông mày, bọn họ đã hiểu được tâm ý của nhau.

Bên tai dường như vang lên tiếng tiêu của hắn, đầu ngón tay Dạ Nguyệt Sắc ngừng lại trong thoáng chốc, trong lòng thầm bật cười, mới chỉ chia cách có hai ngày thôi mà nàng đã mong nhớ đến mức sinh ra ảo giác rồi!

Nhưng tiếng tiêu kia ngày càng rõ ràng, nhẹ nhàng văng vẳng trong đêm đông yên tĩnh, hòa quyện với tiếng đàn của nàng. Dạ Nguyệt Sắc rung động trong lòng, đôi môi hiện lên một nụ cười nhạt như mây trôi. Ngón tay không ngừng phát ra những tiếng đàn quấn quanh tiếng tiêu kia, giống như nỗi nhớ triền miên, khắc cốt ghi tâm.

Ngay từ khi tiếng tiêu mới vang lên, Lưu Chu đã cầm chặt kiếm trong tay, đề cao cảnh giác, lúc này lại thấy vẻ mặt Dạ Nguyệt Sắc như vậy, không cần hỏi cũng biết là ai đã tới. Dạ Nguyệt Sắc kết thúc một khúc nhạc, đứng dậy vươn người mở tung hai cánh cửa sổ, ánh trăng màu bạc đổ vào, có thể nhìn thấy rõ ràng căn phòng trống trải.

Hắn ngồi yên vị trên bức tường rào phía đối diện, không mặc áo khoác, trường bào màu đen thêu chỉ vàng tung bay trong gió, sáng tỏ dưới ánh trăng, thật giống như một con chim ưng mạnh mẽ muốn vỗ cánh bay lượn. Cầm một chiếc tiêu bằng ngọc tím trong tay, hắn lẳng lặng nhìn nàng mỉm cười. Hàng lông mày anh tuấn cao ngạo, đôi môi mỏng sắc sảo, đặc biệt là đôi mắt chấn động lòng người, vừa sáng như sao lại vừa tăm tối khó dò, gương mặt tuy là tuyệt sắc vô song trong nhân gian nhưng cũng khôi ngô cao ngạo nói không nên lời.

Dáng vẻ hào hùng sắc nhọn như vậy, chỉ có thể là Tiêu Lăng Thiên!

Dạ Nguyệt Sắc cứ nhìn hắn như vậy, giống như bị phong thái của hắn mê hoặc, chỉ lặng lặng mỉm cười. Sau khi đẩy cánh cửa sổ ra, nàng đứng đó, trong một bộ y phục màu xanh nhạt, như khói lại như mộng, dung nhan luôn thuần khiết đến lạnh lùng kia vì một nụ cười thản nhiên mà nhu hòa hơn nhiều, ánh trăng xanh ngọc chiếu xuống khiến nàng chói mắt như thần tiên, là một tuyệt sắc giai nhân không thể thay thế trong trái tim Tiêu Lăng Thiên.

Bên này, hai người yên lặng nhìn nhau không nói gì, bên kia, đoạn cầm tiêu hợp tấu của bọn họ đã kinh động đến thị vệ trong viện, nhận được mệnh lệnh của Bạch Phi Lân, bọn chúng không kinh động hai người mà nhanh chóng đi bẩm báo cho Bạch Phi Lân.

Bạch Phi Lân đang nghị sự cùng mấy vị trưởng lão trong thư phòng. Năm nay, các vị trưởng lão của các nhánh bên vì chuyện chia bạc thế nào mà ngấm ngầm đấu đá nhau, còn không ngừng dùng đủ loại biện pháp để gây áp lực với hắn. Vẻ mặt Bạch Phi Lân không chút thay đổi, nhưng bàn tay đã siết lại thật chặt. Mấy lão già này, chỉ riêng triều đình đã khiến Bạch gia bọn họ thở không ra hơi, mấy lão còn vì lợi ích cá nhân mà tranh đấu không ngừng, một gia tộc như vậy, rốt cuộc vì cái gì mà hắn phải tiếp tục duy trì!

Trước cửa xuất hiện một bóng người màu xám nhạt, cúi đầu chắp tay cung kính đứng ở đó, đó chính là ảnh tử hắn đã sắp xếp canh chừng Dạ Nguyệt Sắc. Y tới đây lúc này, hẳn là bên kia đã có tin tức, hoặc là… người kia đã tự mình đến?

Bạch Phi Lân nhướng mày, không nghe mấy lão già kia nói nhảm nữa, đứng dậy nói thân thể khó chịu rồi lập tức xoay người đi vào nội thất, rất nhanh, người áo xám kia đã đi vào từ cửa mật, báo cáo với hắn chuyện Tiêu Lăng Thiên đến.

Sắc mặt Bạch Phi Lân vô cùng hiểm độc, ánh mắt nhìn ảnh vệ còn bén nhọn hơn kim châm.

“Một đám phế vật, một người sống sờ sờ ra vào Tường Phong viện mà không ai phát hiện ra! Ta nuôi các ngươi có ích gì!”

Ảnh vệ kia chỉ có thể quỳ xuống mặt đất xin tha tội, vị chủ tử này vui buồn khó dò, kết quả của Tề Tâm Cương y đã nghe qua.

“Đi gọi tất cả ảnh vệ tới bảo vệ Tường Phong viện, tuyệt đối không thể để cho tên họ Tiêu kia mang người đi.”

Ảnh vệ nhận lệnh, Bạch Phi Lân mang theo sắc mặt thâm trầm, dùng khinh công, thông qua cửa bí mật hướng về phía Tường Phong viện. Dọc đường, không ít hộ vệ tuần tra nhìn thấy hắn đều rối rít hành lễ, cơn giận của Bạch Phi Lân càng bốc lên, không nói một lời đã đi thẳng.

Trong Tường Phong viện, Dạ Nguyệt Sắc và Tiêu Lăng Thiên nhìn nhau một lúc lâu rồi đột nhiên bật cười, mới chỉ hai ngày không gặp, làm gì mà giống như đã xa cách từ lâu như vậy. Dạ Nguyệt Sắc đứng sau cửa sổ, duỗi tay ra cười nói với hắn.

“Trời lạnh, chàng còn ngồi trên tường làm gì? Còn không mau vào đây!”

Tay trái của Tiêu Lăng Thiên nhấn vào tường một cái, toàn thân giống như hóa thành một con chim ưng màu đen, bay vút lên, khoảng sân rộng mười trượng dường như chỉ còn là một bước chân. Dạ Nguyệt Sắc lùi về sau một bước, nhìn hắn chui qua cửa sổ vào phòng, đột nhiên có cảm giác bọn họ như Romeo và Juliet gặp gỡ trên ban công, nàng không nhịn được mà nở nụ cười.

Tiêu Lăng Thiên vươn một tay bắt được nàng, kéo nàng vào trong lòng, nhẹ nhàng vỗ mông nàng một cái.

“Nha đầu không biết nghe lời này, có bị ức hiếp không?”

“Muội rất khỏe, để cho ca ca lo lắng rồi.” Nàng vùi đầu vào sâu trong lòng hắn, mùi gỗ thông thoang thoảng trên người hắn bao trùm lấy nàng, khiến cho nàng cảm thấy vô cùng an tâm.

“Thân thể thế nào? Có phát tác không?” Đây mới là điều hắn lo lắng nhất.

“Thân thể rất tốt, chỉ quá nhớ chàng thôi.” Nàng ôm hắn càng chặt hơn, lần đầu tiên phát hiện thì ra mình cũng biết làm nũng, hơn nữa lại còn vô cùng tự nhiên.

“Nha đầu ngốc, ngẩng đầu lên cho ta nhìn.”

Nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, đối diện với ánh mắt sáng ngời của hắn. Trong mắt hắn có những gợn sóng ánh sáng lăn tăn cùng với cái bóng của nàng, giống như bị đôi mắt kia thôi miên, nàng không nhúc nhích nhìn gương mặt hắn ngày càng cúi xuống, hơi thở ấm áp của hắn ngày càng tới gần, nàng nhìn thấy mình ngày càng rõ ràng trong mắt hắn.

“Nha đầu ngốc, nhắm mắt lại.” Môi của hắn nhẹ lướt qua môi nàng, thì thầm dụ dỗ nàng.

Nàng ngoan ngoãn nhắm mắt lại, sau đó cảm giác được hắn nhẹ nhàng ngậm lấy đôi môi anh đào của nàng mút vào, đầu lưỡi mềm mại linh hoạt nhiều lần vẽ trên môi nàng, sau đó dịu dàng cạy mở, luồn vào trong miệng nàng.

Nàng vô thức phát ra những tiếng nức nở, lại càng kích thích ham muốn chiếm giữ của hắn. Hắn không thèm để ý trong phòng còn có Lưu Chu, một tay ôm lấy eo nhỏ của nàng, một tay nâng sau gáy nàng, khiến cho nụ hôn này càng thêm sâu, ra sức công thành chiếm đất, tận tình thưởng thức sự dịu ngọt của nàng.

Vẻ mặt Lưu Chu ửng đỏ, nàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này, cửa lớn của Tường Phong viện bị chậm rãi đẩy ra, một mình Bạch Phi lân mặc trường bào màu xanh thẫm đứng dưới ánh trăng. Gió phương Bắc rét lạnh thổi tung ống tay áo của hắn, ánh mắt hắn thật lạnh lẽo nhưng trên mặt lại mỉm cười, một tay nhẹ nhàng đặt lên trường kiếm trên thắt lưng, xuyên qua cửa sổ, nhìn hai người đang ôm hôn trong phòng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: MicaeBeNin, ly thi oanh, meo lucky
     
Có bài mới 22.03.2014, 17:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 459 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 80

Dưới ánh trăng lạnh như băng, Tường Phong viện này giống như một tòa lâu đài nằm giữa không trung, những tảng đá đen thui ngăn cách nơi này thành một không gian yên tĩnh. Gió đêm xào xạc luồn qua cánh cửa phía sau Bạch Phi Lân, thổi tung trường bào của y, trên mặt y còn mang theo nụ cười mỉm, toàn thân lại đã cứng nhắc, hoàn toàn ở trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu.

Tiêu Trục Nguyệt, đây là thông tin duy nhất mà Bạch Phi Lân biết về nam nhân này. Ngoại trừ cái tên, bất kể Bạch Phi Lân dùng bao nhiêu cách thức cũng không thể nắm bắt được thông tin về diện mạo, lai lịch, võ công và thế lực của hắn, đây cũng chính là nguyên nhân mà Bạch Phi Lân muốn dụ hắn tới – một người khó năm bắt như vậy vào trong phạm vi thế lực của mình, Bạch Phi Lân nhất định phải biết rõ mục đích và lai lịch của hắn.

Trực giác của Tề Tâm Cương trước đây rất đúng, đây là suy nghĩ đầu tiên của Bạch Phi Lân sau khi nhìn thấy Tiêu Lăng Thiên, nam nhân trước mặt này quả nhiên không nên chọc vào. Hắn đứng ở đó, chỉ thờ ơ nhìn Bạch Phi Lân một cái, Bạch Phi Lân đã cảm thấy áp lực cực lớn ập đến, thân thể lập tức căng lên theo bản năng, ngay cả hô hấp cũng ngừng lại trong một thoáng. Khí phách cuồng vọng, vô cùng mạnh mẽ hợp với bề ngoài đẹp đẽ thanh nhã đến khó tin kia khiến cho Bạch Phi Lân thiếu chút nữa đã cúi đầu.

Tiêu Lăng Thiên đương nhiên biết Bạch Phi Lân đã đến, chỉ cần nhìn lướt qua, trong lòng hắn đã có đánh giá riêng. Ánh mắt sắc bén, thể hiện tính cách cương nghị, kiên nhẫn; đôi mắt sáng, trong vẻ khôn khéo lộ ra sự lạnh lùng vô tình; môi mỏng nghiêm nghị, vừa gian xảo lại vừa dũng cảm. Dáng người cao lớn thẳng tắp, giống như một con báo cảnh giác đang chuẩn bị chiến đấu, chứng tỏ võ công không tệ. Nhưng thật đáng tiếc, Tiêu Lăng Thiên cười lạnh trong lòng, Bạch Phi Lân đã chọn sai đối thủ.

Nhẹ nhàng buông giai nhân trong lòng ra, nhìn gò má ửng hổng cùng đôi môi mềm mại của nàng, hắn không nhịn được, lại nhẹ nhàng hôn nột cái rồi mới quay đầu nhìn về phía Lưu Chu, Lưu Chu lập tức quỳ một gối xuống:

“Thuộc hạ Lưu Chu, tham kiến chủ thượng.”

Tiêu Lăng Thiên gật đầu, nhìn thoáng qua Bạch Phi Lân ngoài cửa viện.

“Khách quý đã tới, mời hắn vào đi.” Trong giọng nói hắn mang vẻ ngạo mạn, giống như đang mời khách vào nhà mình vậy.

Mặc dù Bạch Phi Lân không nghe thấy bọn họ nói gì, nhưng nhìn thấy Lưu Chu hành lễ với Tiêu Lăng Thiên, sắc mặt y không khỏi thay đổi. Lại nhìn thấy Lưu Chu đến mời mình vào phòng, trái tim y càng chìm xuống.

Nha đầu này y đã từng gặp, bề ngoài không có gì khác với những cô gái tộc Thương Lang bình thường, dường như đã làm trong phủ nhiều năm, thường hầu hạ trong đại sảnh, làm việc tuy không xuất chúng nhưng cũng coi như lanh lợi, đã nhiều lần từng dâng trà cho y. Một cô gái bình thường như vậy hiện giờ lại như hoàn toàn khác, không những không bình thường mà ngược lại còn như một cây đao sắc bén, khi mời y vào phòng, ánh mắt bén nhọn sáng ngời, rõ ràng là ánh mắt mà chỉ chiến sĩ mới có, chỉ là, đó không phải chiến sĩ của Bạch Phi Lân y mà là một cây đao Tiêu Trục Nguyệt đã gài bên người y.

Một người như vậy ẩn mình bên cạnh y đã mấy năm, có vô số cơ hội có thể đưa hắn vào chỗ chết, vậy mà y chưa từng phát hiện ra, năng lực của Tiêu Trục Nguyệt này rốt cuộc lớn tới mức nào, có mục đích gì?

Trong khi âm thầm kinh hãi, ý chí chiến đấu trong xương tủy y cũng đồng thời bị kích thích, y chưa từng gặp một đối thủ như vậy, chỉ cần liếc mắt đã cảm nhận được khí thế vô cùng bén nhọn. Sự tàn nhẫn, khát máu chảy trong dòng máu tộc Thương Lang hoàn toàn bộc phát, y giống như một con sói gặp được đối thủ mạnh, lén lút mài móng vuốt của mình, chuẩn bị cho một cuộc vật lộn liều chết.

Bước chân vào cửa, Tiêu Lăng Thiên đã ngồi trên chiếc ghế duy nhất trong phòng chờ y. Giống như một vị thần bóng tối, trường bào màu đen của Tiêu Lăng Thiên phủ kín chiếc ghế, vạt áo và ống tay áo được thêu hoa văn gợn sóng linh động bằng chỉ vàng. Một cây tiêu bằng ngọc tím đặt trên bàn, lóe ra tia sáng trầm trầm dưới ánh lửa xanh ngọc. Những ngón tay trắng như ngọc của Tiêu lăng Thiên nhẹ nhàng vuốt lên cây tiêu, trong không gian mơ hồ, dường như ngón tay Tiêu Lăng Thiên cũng phát ra ánh sáng mờ ảo như cây tiêu kia.

Nhìn Tiêu Lăng Thiên một lần nữa, Bạch Phi Lân ngẩn người, vừa rồi do khoảng cách nên hắn không thể nhìn kỹ, chỉ thấy một dáng người thanh nhã, cao quý không gì sánh được. Nay nhìn gần mới biết thì ra trên đời còn có một nam tử như thế, thì ra “thiên nhân tuyệt sắc” chính là để hình dung hắn. Phần lớn nam tử nếu quá mức tuấn mỹ sẽ không tránh được có chút cảm giác nữ tính, nhưng người trước mặt lại vừa thanh nhã vừa cương nghị, trong vẻ tà mị lại không mất phần hòa hùng, quý khí bức người, anh khí cũng bức người. Hắn chỉ ngồi đó đã toát ra vẻ ngạo nghễ, giống như chim ưng bay liệng trên trời, như hổ báo gầm rít trong rừng, một loại khí vương giả không cách nào che giấu được.

Chiếc ghế duy nhất trong phòng đã bị Tiêu Lăng Thiên ngồi, Dạ Nguyệt Sắc ngồi trên giường thích thú nhìn bọn họ, Lưu Chu đứng bên cạnh dường như đang bảo vệ Dạ Nguyệt Sắc, Bạch Phi Lân không còn lựa chọn nào khác, đành đứng trong phòng để Tiêu Lăng Thiên đánh giá.

Tiêu Lăng Thiên chỉ thản nhiên nhìn y, không mở miệng, ngọn lửa chập chờn tạo thành những cái bóng mờ mờ trên gương mặt vô cùng tuấn mỹ của hắn. Ngón tay hắn liên tục ma sát cây tiêu ngọc tím, mỗi cử động đều tăng thêm áp lực cho Bạch Phi Lân. Bạch Phi Lân biết y phải nói gì đó để phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này, nhưng y phát hiện mình không cách nào phá vỡ được áp lực mà nam nhân trước mặt này cố ý nhằm vào y. Y cố gắng duy trì nụ cười nhạt trên môi, nhưng y có thể cảm giác rõ ràng làn da phía sau lưng đang thấm ra từng giọt mồ hôi lạnh.

Trong phòng không ai nói chuyện, cảm giác giằng co căng thẳng đến mức ngay cả không khí cũng lắng lại. Dây cung trong lòng Bạch Phi Lân càng ngày càng căng, lòng bàn tay đầy mồ hôi. Khi áp lực Tiêu Lăng Thiên đè lên người Bạch Phi Lân đã tới đỉnh điểm, cần phải bộc phát, cuối cùng Tiêu Lăng Thiên cũng mở miệng phá vỡ sự im lặng.

“Ngưỡng mộ dại danh của Bạch thành chủ đã lâu, không biết Bạch thành chủ mời tiểu muội của ta đến đây có chuyện gì?” Hắn chậm rãi cười nói, giống như đang hàn huyên với một người bạn cũ.

Tiêu Lăng Thiên vừa mở miệng, Bạch Phi Lân lập tức cảm thấy áp lực giảm đi nhiều. Y âm thầm điều chỉnh hơi thở, mỉm cười, dù sao hắn vẫn đang ở trong thành Thương Sơn, nơi hắn là Bạch Phi Lân, tộc trưởng hô gió gọi mây của tộc Thương Lang.

Hắn chắp tay chào, đáp:

“Bạch mỗ bất tài, nghe đại danh Tô tiểu thư và Tiêu công tử đã lâu, tình cờ biết được hai vị đã tới Mạc bắc, một lòng muốn gặp hai vị nên mới làm như vậy, kính xin hai vị lượng thứ.”

“Hai người chúng ta chỉ có chút chuyện riêng mới đi qua đây, vốn không định kinh động đến Bạch thành chủ, nhưng nếu Bạch thành chủ đã nhiệt tình như thế, vậy không thể không tới chào hỏi một lần.”

Hắn nói thật chậm, giọng nói thật thản nhiên, nụ cười mỉm trên môi lại trở nên  quỷ dị khó tả trong mắt Bạch Phi Lân. Trong lòng Bạch Phi Lân hiểu ra sự hiếu thắng nhất thời của mình đã dẫn sát tinh tới đây, lần này nhất định không thể hòa hợp đàm phán, ngược lại phải liều chết xem ngươi sống hay ta chết.

Trong lòng có tính toán này, Bạch Phi Lân cũng nổi lên hào khí, không còn nơm nớp lo sợ như trước nữa. Y không nói đến chuyện tìm ngọc Hỏa Long nữa, cười vang nói:

“Một nhân vật như Tiêu công tử, cần gì phải không thành thật, nói năng vòng vo như thế? Không sai, chuyện hôm nay là ta tự tìm, không cần phải nói những lời khách sáo kia, chúng ta phân cao thấp đi!”

Câu nói vừa dứt, trường kiếm trên thắt lưng đã bị nắm trong tay. Vỏ kiếm của y được mạ vàng, nhìn qua thật sự đắt giá, y cầm kiếm trong tay, kiên định nhìn nam nhân thản nhiên ngồi trên ghế, trên mặt tràn đầy sát ý.

Tiêu Lăng Thiên khẽ gật đầu: “Không tệ, vậy mới giống thành chủ thành Thương Sơn chứ. Có câu “mời thần dễ, tiễn thần khó”, ta đã tới sẽ không dễ dàng rời đi. Ta và ngươi phải đánh một trận là chuyện không thể tránh được, nhưng đánh trong phòng này không tiện, ta thấy khoảng sân này cũng không tệ lắm, chi bằng đấu ở đó đi.”

Bạch Phi Lân nhìn Dạ Nguyệt Sắc đang cười tủm tỉm xem trò hay trên giường, biết Tiêu Lăng Thiên sợ đả thương đến nàng, vì vậy y lập tức xoay người dẫn đường ra cửa. Trong viện có người quét dọn nên tuyết chỉ đọng thành một lớp mỏng, Bạch Phi Lân hít thật sâu một hơi gió lạnh, xoay người lại.

Tiêu Lăng Thiên còn ở trong phòng, đây là lần đầu tiên Dạ Nguyệt Sắc thấy hắn ra tay, sao có thể không xem? Vì vậy, Tiêu Lăng Thiên tự tay khoác thêm cho nàng chiếc áo lông chồn đen mang theo cùng khi nàng bị bắt, lại sai bảo Lưu Chu để ý đến nàng rồi mới chậm rãi đi ra ngoài.

Khi đối mặt với cô gái kia, hắn nở nụ cười dịu dàng, nhưng vừa quay người, hắn lập tức biến thành Diêm Vương dưới Địa Ngục. Ánh mắt hắn nhìn về phía Bạch Phi Lân đầy sát khí bén nhọn, nụ cười mỉm trên môi dường như được tạo ra từ những gợn sóng trong biển máu. Trường kiếm năm trong tay, bước chân chuyển động âm thầm như thời gian trôi, khiến cho cảnh vật xung quanh xơ xác tiêu điều, đó là sự ngông cuồng không cách nào đè nén trong trời đất.

“Bạch Phi Lân, từ trong tay ta mang nàng đi, hẳn là ngươi đã chuẩn bị để trả giá rồi chứ?” Hắn dừng lại cách Bạch Phi Lân một trượng, giọng nói rất nhẹ, nhưng lại khiến cho xương cốt Bạch Phi Lân rét lạnh.

Bạch Phi Lân không đáp, lật cổ tay rút trường kiếm ra. Tuyết dưới ánh trăng hắt lên thân kiếm những tia sáng chói mắt, gió rét lướt qua khiến nó phát ra những tiếng rung thanh thúy, thật sự là một thanh kiếm hiếm có trên đời.

“Một thanh “Thần Tư” rất tốt, hoàng triều Cảnh Dung hình như chỉ còn sót lại một thanh kiếm này.” Tiêu Lăng Thiên khẽ gật đầu.

“Quả nhiên là ngươi biết thanh kiếm này.” Bạch Phi Lân không bất ngờ, thanh kiếm này vốn là phối kiếm của các hoàng đề hoàng triều Cảnh Dung, hai trăm năm nay vẫn do tộc trưởng tộc Thương Lang nắm giữ, có thể coi như tín vật của tộc trưởng. Nhìn tình hình người trước mặt đã đặt bên mình không ít cơ sở ngầm, y biết thanh kiếm này cũng không có gì kỳ quái.

Không sai, bởi vì chỉ có thanh kiếm này mới xứng làm đối thủ của “Thu Tuyền” của ta.” Những ngón tay thon dài nắm chặt vỏ kiếm màu xanh ngọc trong tay, gần chuôi kiếm có một viên đá quý màu xanh biếc tỏa ra ánh sáng nhu hòa. Thanh kiếm còn chưa ra khỏi vỏ đã như cảm nhận được sự khiêu khích từ “Thần Tư” mà không ngừng rung lên trong gió.

Bạch Phi Lân hoảng hốt trong lòng, hắn vừa nói gì? “Thu Tuyền” kiếm?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: Hatdekute1405, lan trần, meo lucky
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cao thi ha, Đỗ Kiều, hoaianhnguyennn258, LuongHang1201, Mamakute2003, penhu1704, Phamvan121997, Song Hy, Xalachisme, xichgo, Xu_nie, Yên Vân và 286 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80



cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.