Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa

 
Có bài mới 22.03.2014, 17:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 459 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 57

Trong sương mù dày đặc, nặng nề, Phong trì xuyên qua bóng đêm như một âm hồn màu đen. Cưỡi ngựa trong đêm sương mù là một chuyện rất nguy hiểm, nhưng được Tiêu Lăng Thiên ôm chặt trong lòng nên Dạ Nguyệt Sắc không có một chút lo lắng. Tiêu Lăng Thiên mở rộng áo choàng, vững vàng che chở Dạ Nguyệt Sắc trong ngực, thay nàng ngăn trở gió lạnh đêm thu. Đầu nàng vùi sâu vào trong lồng ngực hắn, cảm thấy ấm áp mà an toàn.

Tiêu Lăng Thiên nắm dây cương điều khiển Phong Trì đi đúng hướng, ra khỏi cửa lớn của Tụ Nghĩa sơn trang, đi theo hướng phía Bắc. Chỉ sau một lát, Tiêu Lăng Thiên hãm lại tốc độ, Phong Trì không chạy gấp nữa mà đi lững thững, Tiêu Lăng Thiên vỗ nhẹ Dạ Nguyệt Sắc trong lòng nói:

“Nguyệt Sắc, tới rồi, nhìn một chút đi.”

Dạ Nguyệt Sắc từ trong ngực hắn ngẩng đầu lên nhìn. Lúc này sương mù đã hoàn toàn tan biến, một vầng trăng sáng chiếu rọi cả vùng đất một màu sáng bạc. Mấy ngôi sao lạnh lùng đứng làm bạn bên cạnh ánh trăng, khiến cho bầu trời đêm như lụa nhung đen sáng ngời.

Hình dáng dãy núi phía xa ẩn hiện trong bóng tối, thật giống như dã thú ngủ đông lẳng lặng nằm đó. Bên cạnh còn có mấy hồ nước nhỏ giống như trân châu phản chiếu ánh trăng trong vắt, khắp nơi từ bầu trời tới mặt đất đều yên tĩnh không tiếng động, sự yên lặng của màn đêm lạnh lẽo.

Tiêu Lăng Thiên nhảy xuống ngựa, sau đó đưa tay ôm Dạ Nguyệt Sắc xuống, hắn không để nàng xuống, mà là ôm ngang nàng vào trước ngực đi thẳng về phía trước.

“Nàng có biết đây là nơi nào không?” Tiêu Lăng Thiên vừa đi vừa hỏi nàng.

Tay vòng quanh cổ hắn, Dạ Nguyệt Sắc lắc đầu. Phong cảnh ban đêm ở nơi này xinh đẹp tuyệt trần như thế, nói vậy ban ngày lại càng tráng lệ. Nhưng hiện tại, con đường bọn họ đi qua cỏ dại mọc khắp nơi, hai bên thỉnh thoảng có những bàn đá xanh gãy lìa cùng với di tích kiến trúc đổ nát, hoang vu giống như một lâm viên bị bỏ hoang.

Đi tới trước một hồ nước nhỏ, cuối cùng Tiêu Lăng Thiên cũng để Dạ Nguyệt Sắc xuống. Dưới ánh trăng, hắn bắt đầu chậm rãi cởi y phục của mình xuống.

Bắt đầu từ áo khoác, ngón tay hắn linh hoạt cởi bỏ từng dây lưng, áo ngoài, áo trong, quần ngoài, quần lót cho đến khi trần như nhộng. Động tác của hắn tự nhiên ưu nhã như thế, lộ ra trước mặt Dạ Nguyệt Sắc một thân thể nam tính rắn rỏi, mang theo sức hấp dẫn tà ác. Thân thể nam tử ngang tàng, hàm chứa sức mạnh vô tận, bả vai rộng, lồng ngực cường tráng, lưng thon bụng gọn, hai chân thon dài có lực, da thịt nhẵn mịn, tỷ lệ vóc người hoàn mỹ, không chỉ khuôn mặt, mà toàn thân cao thấp đều là kiệt tác.

Dạ Nguyệt Sắc mê muội nhìn hắn, dưới ánh trăng, hắn hoàn mỹ giống như một pho tượng, mạnh mẽ như thế, tao nhã như thế, không mang theo một chút dục vọng. Hắn đi từng bước tới, vươn tay cởi dây lưng áo choàng của Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc lẳng lặng đứng đấy, mặc cho hắn cởi từng phần y phục của nàng xuống. Có sự khác biệt so với sự hoàn mỹ nam tính của Tiêu Lăng Thiên, thân thể của nàng mềm mại tinh tế, da thịt bóng loáng yểu điệu dưới ánh trăng. Thân thể chưa phát triển đầy đủ nhưng cũng đã có nét uyển chuyển của thiếu nữ, khí chất của nàng cao quý trong trẻo lạnh lùng, nhưng đường cong lại dịu dàng ngoài dự đoán, luôn khơi dậy dục vọng ngang ngược trong lòng Tiêu Lăng Thiên. Nàng đứng dưới ánh trăng như là một tiên nữ trong mộng ảo, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể mọc ra đôi cánh, theo gió bay mất trong ánh trăng, cho nên Tiêu Lăng Thiên luôn muốn bắt được nàng, hung hăng ép nàng dưới thân, không chút lưu tình xâm chiếm nàng, phá tan nàng thành từng mảnh, khiến nàng không cách nào bay đi được nữa.

Nếu ngày đó thật sự xảy ra, Tiêu Lăng Thiên không chút nghi ngờ rằng mình có thể làm như vậy, nhưng hôm nay hắn chỉ muốn nàng nghỉ ngơi thật tốt. Tiêu Lăng Thiên đi xuống hồ trước, sau đó vươn tay về phía Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc nắm lấy tay hắn, đi từng bước xuống nước. Không ngoài dự tính, nơi này quả nhiên là suối nước nóng, nhưng nhiệt độ không quá cao, cũng không có mùi lưu huỳnh, ấm áp thoải mái vô cùng, Tiêu Lăng Thiên dẫn nàng đi sang bên cạnh vài bước, sau đó ngồi xuống, thuận tiện cũng ôm nàng vào trong lòng.

Dạ Nguyệt Sắc ngồi xuống mới phát hiện nơi này vốn là những bậc đá, Tiêu Lăng Thiên ngồi xuống nước chưa quá ngực, nhưng Dạ Nguyệt Sắc dù ngồi ở trên bậc đá nước cũng đã đến cổ. Áp lực dội vào tim khiến cho nàng cảm thấy sợ hãi, giống như thứ vẫn quấy nhiễu kiếp trước của nàng vừa trở lại. Cho nên nàng chỉ thích ngồi trên đùi Tiêu Lăng Thiên, khiến cho bộ ngực của mình lộ một nửa trên mặt nước.

Hai tay ở dưới nước ôm eo Tiêu Lăng Thiên, Dạ Nguyệt Sắc tựa đầu vào ngực hắn, khẽ nhắm mắt hưởng thụ sự ấm áp của dòng nước nóng. Tay Tiêu Lăng Thiên đặt trên sống lưng bóng loáng của nàng, cảm thụ da thịt như tơ lụa ấm áp.

“Nơi này gọi là Kính Hồ, sở dĩ thành Lam quanh năm sương mù, cũng là vì nơi đây nhiều suối nước nóng. Mà nước nơi này trong lành, độ ấm vừa phải, rất tốt để xua đi mệt nhọc, cho nên hoàng triều Cảnh Dung trước đây vẫn coi nơi này là bãi tắm hoàng gia, sau đó, hoàng triều Cảnh Dung bị diệt, lúc ấy rất nhiều hoàng thân quốc thích bị giết ở đây, vì vậy thời đại này đồn đại nhiều chuyện ma quái, dần dần chỗ này cũng bị bỏ quên.”

Tiêu Lăng Thiên vừa ôm lấy nàng, nhẹ nhàng xoa tan những dấu vết sáng nay hắn lưu lại trên người nàng, vừa giải thích cho nàng lịch sử nơi này. Dạ Nguyệt Sắc dựa vào ngực hắn, mùi hương gỗ thông nhàn nhạt trên người hắn cùng hơi thở nam tử tỏa ra bên mũi nàng. Rõ ràng không uống rượu, nhưng nàng cũng thấy ngây ngất.

“Những năm trước đây, khi tới thành Lam, ta đã từng tới nơi này, nhưng đó là ban ngày. Bây giờ buổi tối đưa nàng tới, nàng có sợ quỷ hay không?” Hắn khẽ cười, nhẹ giọng hỏi bên tai nàng.

“Còn chàng?” Nàng hỏi ngược lại, ánh mắt sáng rực rỡ như sóng nước.”Chàng có sợ quỷ hay không?”

“Ta? Ta không tin thần quỷ.”

“Có lẽ chàng sai lầm rồi.” Nàng ngồi thẳng lên, thẳng thắn nhìn thật sâu vào mắt hắn, vẻ mặt nghiêm túc. Nàng chưa từng nghĩ sẽ vĩnh viễn giấu giếm hắn, hôm nay có lẽ là cơ hội tốt.

“Bởi vì, có lẽ ta chính là quỷ.”

Tiêu Lăng Thiên nhíu mày, rõ ràng đây là một trò cười, nhưng hắn không cách nào giải thích tại sao tim mình đột nhiên trầm xuống.

“Nàng không thường nói đùa.”

“Đây không phải là một trò đùa. Ta đã nói sẽ có một ngày nào đó ta nói cho chàng biết về chuyện của ta, hay là chàng không muốn biết?”

Tiêu Lăng Thiên thấy trái tim mình trĩu nặng, lời của nàng khiến hắn thấy cảm thấy sợ hãi, phải biết rằng rất nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên từ “sợ hãi” này xuất hiện ở trong đầu hắn. Trực giác cho hắn biết mình sẽ không thích nghe những lời sắp được nói ra, nhưng hắn cũng không thích cảm giác không thật sự hiểu rõ Dạ Nguyệt Sắc.

“Có lẽ những gì ta định nói có chút ly kỳ, nhưng ta tin chàng biết ta không điên, tin tưởng ta, được không?”

Nàng nhìn hắn thật sâu, để nói ra những chuyện nàng đã trải qua, điều cần nhất là dũng khí, nàng phải xác nhận Tiêu Lăng Thiên sẽ không cho rằng nàng phát điên rồi.

Tiêu Lăng Thiên hơi suy nghĩ một chút, rồi bỗng nhiên cười cười. Tay giơ lên vén mái tóc đen bên gò má nàng ra sau vành tai, lộ ra khuôn mặt thanh tú, chạm nhẹ một cái trên môi nàng.

“Ta tin nàng không điên, nếu thật sự điên rồi thì hai chúng ta sẽ cùng nhau điên.”

Dạ Nguyệt Sắc nhẹ thở ra một tiếng, hai mắt nhắm nghiền, nặng nề dựa vào trong ngực Tiêu Lăng Thiên, điều chỉnh tư thế thoải mái một chút.

“Tô Tái Tình, Tô Tái Tình, chàng biết tại sao ở bên ngoài, ta muốn dùng cái tên này không? Bởi vì đây vốn là tên của ta. Còn linh hồn thật sự của Nữ Đế Ngâm Phong quốc Dạ Nguyệt Sắc đã không còn tồn tại từ lâu rồi.”

Bàn tay ôm eo nàng nắm thật chặt, giờ phút này, trong lòng Tiêu Lăng Thiên có thể được miêu tả bằng một câu “sóng to gió lớn”. Nhưng hắn không nói một lời, yên lặng lắng nghe.

Gia tộc thanh thế hiển hách, sự ra đời không được chào đón, thân thể suy nhược, tình thân nhạt nhẽo. Những năm tháng cô độc nàng trải qua trong bệnh viện, tâm trạng chờ đợi cái chết học được trong sự cô đơn. Nàng đã lặng lẽ, lạnh lùng nhìn thế giới nàng không nên tới này, mãi cho tới ngày đại nạn. Vốn tưởng rằng tất cả đã kết thúc, ai ngờ đó cũng là lúc một sinh mạng mới bắt đầu.

Về chuyện xưa của Tô Tái Tình thật ra nói cũng không quá lâu, bởi vì thật sự không có gì đáng nói, trong suốt mười chín năm, ngoại trừ bệnh tật, thế giới của nàng gần như là trống không. Nàng nói rất bình tĩnh, không có oán hận hay uất ức, giống như chuyện đang kể không liên quan tới nàng. Đây là quyết tâm mà nàng đã đặt ra khi mở hai mắt và biến thành Dạ Nguyệt Sắc, vứt bỏ tất cả mọi thứ của Tô Tái Tình ở kiếp trước, từ một khắc kia, nàng sẽ sống như một Dạ Nguyệt Sắc.

Trong suốt câu chuyện, Tiêu Lăng Thiên cũng lộ ra vẻ rất bình tĩnh. Không phải hắn không khiếp sợ, nhưng hắn cũng không hoài nghi lời nói của nàng, bởi vì quan hệ phải uống máu của nàng, hắn vô cùng rõ ràng rằng ít nhất thân thể người trước mắt thật sự là Dạ Nguyệt Sắc. Đồng thời, lời nói của nàng cũng giải thích thỏa đáng sự thay đổi của nàng sau lần ngất xỉu năm ngoái. Từ một cô bé tức giận, hoảng sợ đột nhiên biến thành một thiếu nữ lạnh nhạt, xa cách, khiến cho hắn từ chán ghét cô bé biến thành giao phó cả tính mạng để yêu người con gái này. Chuyện này thật sự rất hoang đường, nhưng hắn tin tưởng nàng, cũng tin những lời nói của nàng, rất nhiều chuyện hắn vẫn chưa giải thích được cuối cùng cũng có lời giải đáp.

Sau khi nói xong âm cuối, ven hồ vắng lặng thật lâu. Tiêu Lăng Thiên trầm mặc trong chốc lát, chỉ ôm nàng càng chặt, vùi mặt vào trong mái tóc của nàng. Qua một lúc lâu, cuối cùng hắn mới nói:

“Rất ly kỳ, nhưng ta tin rằng nàng và ta không điên. Có lẽ điều ta nên làm bây giờ là cảm thấy may mắn vì trời cao đã đem nàng tới, thân thể này là ai không quan trọng, quan trọng là người bên trong thân thể này là nàng. Chỉ cần là nàng, chỉ cần nàng luôn luôn ở bên cạnh ta, điều này là đủ rồi.”

Một giọt châu lệ trượt xuống, rơi trên lồng ngực Tiêu Lăng Thiên, vỡ tan như một bông hoa tàn, đôi mắt Dạ Nguyệt Sắc ngập nước nhưng vẫn mỉm cười nhìn hắn: “Được, ta hứa với chàng, đời này kiếp này sẽ không xa chàng, bất kể chuyện gì xảy ra, ta cũng sẽ không quên lời hứa hôm nay.”

Tiêu Lăng Thiên đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt nàng, sau đó ôm nàng thật chặt vào trong lòng.

Lẳng lặng ôm nhau một lúc, Tiêu Lăng Thiên cảm thấy thời gian không còn sớm, hắn bế Dạ Nguyệt Sắc từ trong nước đứng lên, từng bước tiến lên bờ. Dưới ánh trăng trong Kính Hồ, bọn họ mang theo một vẻ đẹp yêu dị mộng ảo, trần trụi trở lại bờ.

Đêm thu lạnh, thân thể được suối nước nóng làm ấm của Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy thoáng lạnh, Tiêu Lăng Thiên nhặt quần áo trên mặt đất lên bắt đầu mặc vào cho nàng. Mới vừa mặc được cái yếm, sắc mặt Tiêu Lăng Thiên đột nhiên trở nên lạnh như băng, nhanh chóng cầm lấy áo choàng chùm lên Dạ Nguyệt Sắc rồi vững vàng ôm chặt nàng vào trong ngực, tầm mắt gắn chặt ở một vị trí, lạnh lùng nói:

“Là ai, đi ra ngoài!”

Những tiếng xột xoạt truyền đến, một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần, mặc y phục màu trắng bồng bềnh, bước ra từ sau một bức tường đổ nát. Lông mày như núi xa, đôi mắt như nước hồ thu, nhã nhặn, trầm tĩnh như hoa trong nước, nhẹ nhàng như tiên nữ vờn nước.

Không phải Bạch Phi Loan còn là ai?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: Hatdekute1405, MicaeBeNin, lan trần, meo lucky
     

Có bài mới 22.03.2014, 17:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 459 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 58

Nơi hoang vu vắng vẻ, dưới ánh trăng màu bạc, Bạch Phi Loan mặc một bộ áo trắng như tuyết, vô cùng nhu mì, một đôi mắt to ngập nước vừa xấu hổ vừa e sợ nhìn Tiêu Lăng Thiên, dáng vẻ mềm mại như nước mùa xuân kia làm cho người ta thương xót đến tận xương tủy.

“Nô tỳ Bạch Phi Loan ra mắt Tiêu công tử, Tiêu công tử cát tường.” Trong lòng nàng hoảng sợ không biết giải thích với hắn như thế nào, đành phải nhẹ nhàng cúi đầu, nhưng cố ý quên đi Dạ Nguyệt Sắc đang ở trong lòng Tiêu Lăng Thiên, người vốn phải quen thuộc với nàng hơn.

Một cái cúi đầu này quả nhiên phong thái gọn gàng, vô cùng e thẹn, nếu là những nam nhân khác chỉ sợ đã lập tức kéo nàng vào lòng, thương yêu hết mực, nhưng thật đáng tiếc, nam nhân trước mặt nàng hôm nay lại là Tiêu Lăng Thiên.

Đôi mắt Tiêu Lăng Thiên hơi nhíu lại, nhưng ngay sau đó hắn cười nói: “Đã nghe nói Bạch cô nương quốc sắc thiên hương, nghiêng nước nghiêng thành từ lâu, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền. Chỉ là, Bạch cô nương có thể xoay người để tại hạ mặc quần áo vào hay không?”

Lúc này, Tiêu Lăng Thiên đang toàn thân trần trụi, ôm Dạ Nguyệt Sắc chỉ khoác một chiếc áo choàng ở trước ngực, hơi che lấp thân thể to lớn tuyệt đẹp nhưng vẫn có thể nhìn thấy phần lớn da thịt của hắn. Bạch Phi Loan bị thân hình nam tính tao nhã kia làm cho rung động, đỏ mặt xoay người.

Tiêu Lăng Thiên lại không vội, chậm rãi mặc từng chiếc quần áo vào cho Dạ Nguyệt Sắc, phủ thêm mũ chùm đầu đề phòng nàng bị cảm lạnh, sau đó mới không nhanh không chậm mặc quần áo của mình vào. Cúi người xuống để Dạ Nguyệt Sắc buộc mái tóc của mình, hắn tiến lên một bước che chắn phía trước Dạ Nguyệt Sắc, tay phải để phía sau đan thật chặt vào bàn tay nàng.

“Bạch cô nương.”

Bạch Phi Loan biết hắn đã mặc quần áo xong mới quay đầu lại. Bộ cẩm phục màu đen Tiêu Lăng Thiên mặc trên người mơ hồ lóe ra những tia sáng dưới ánh trăng, đó là do những sợi chỉ bạc thêu trên y phục phản xạ ra, khuôn mặt hắn ẩn hiện trong bóng tối âm u, lộ ra vẻ mị hoặc mà thần bí.

“Ánh trăng như vậy, Tiêu công tử và Tô tiểu thư uyên ương hí thủy thật vui vẻ nha.”

“Ánh Trăng đương nhiên là cực đẹp.” Hắn cong khóe môi cười, trong nụ cười còn có ý tứ xâu xa: “Ta còn thấy bộ xiêm y của Bạch cô nương kia cũng đẹp khác thường.”

Bạch Phi Loan hơi ngập ngừng, nhất thời không biết nên làm gì mới tốt. Yên lặng một lúc sau, nàng giống như đã quyết định chuyện gì đó, cười nhẹ một tiếng.

Nụ cười này của nàng hoàn toàn khác với trước kia, không còn dịu dàng e lệ, điềm đạm đáng yêu, chỉ đầy quyến rũ tươi đẹp, trong nháy mắt, toàn thân tỏa ra một vẻ lẳng lơ không nói nổi thành lời.

“Vậy Tiêu công tử thấy nô tỳ có hợp với màu trắng hay không?”

Nàng khẽ nâng hai tay, cố ý xoay tròn một vòng, cười nhẹ nhìn Tiêu Lăng Thiên. Lụa trắng nhẹ nhàng tung bay, giống như tinh linh khiêu vũ theo gió, đẹp đến mức người ta không nỡ dời mắt. Đáng tiếc trên mặt Tiêu Lăng Thiên tuy mỉm cười nhưng trong ánh mắt ngày càng lạnh lùng.

“Người mặc y phục màu trắng vĩnh viễn sẽ không xưng mình là nô tỳ.” Giọng nói Tiêu Lăng Thiên rất bình tĩnh, nhưng sự giễu cợt trong đó lại nồng đậm đến mức không chối bỏ được.

Bạch Phi Loan thầm hận trong lòng. Nàng tự thấy mình xinh đẹp, trước giờ chỉ bằng một ánh mắt là có thể khiến nam nhân phủ phục dưới váy, tới nay chỉ có Lâm Vãn Y là khiến nàng mất chút thời gian. Tối hôm qua, khi lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Lăng Thiên ở Tụ Nghĩa sảnh, nàng đã bị hắn hấp dẫn thật sâu. Không phải nàng không nhận ra quan hệ không bình thường giữa Tiêu Lăng Thiên và Tô Tái Tình, nhưng nói về vẻ đẹp, nói về thủ đoạn thu hút nam nhân, nàng tự tin Tô Tái Tình kia tuyệt đối không phải đối thủ của mình, chẳng phải Lâm Vãn Y đã bị nàng cướp được rồi sao? Tiêu Lăng Thiên kia tuấn mỹ bất phàm lại thân là quan lớn, nếu có thể khiến hắn thần phục, tùy nàng lợi dụng, sẽ có ích lợi rất lớn đối với đại sự mà nàng đã toan tính, vì vậy, bất kể suy nghĩ từ góc độ nào, nàng đều phải đoạt lấy Tiêu Lăng Thiên từ trong tay Tô Tái Tình.

“Từ “nô tỳ” này cũng chỉ dùng trước mặt công tử mà thôi, nếu công tử cảm thấy đẹp mắt, sau này mỗi ngày Phi Loan sẽ mặc cho công tử xem.” Nàng vừa nhẹ giọng làm nũng, vừa liên tục nhích lại gần Tiêu Lăng Thiên.

Kiếm khí của Tiêu Lăng Thiên như vẽ một đường trong không trung, Bạch Phi Loan cảm thấy sát khí đột nhiên ập tới. Nàng hoảng hốt xoay người nhảy về sau một cái, chỉ cảm thấy trên tay nhói đau, khi nhìn xuống đã phát hiện trên tay phải đã có một vết thương rất sâu do luồng khí sắc bén vừa rồi tạo thành, máu không ngừng chảy ra từ vết thương, quanh co nhỏ xuống, lụa trắng đã bị nhuộm thành một màu đỏ rực.

Chỉ Đao?! Bạch Phi Loan thầm giật mình. Từ trước nàng đã nhận ra Tiêu Trục Nguyệt này là một cao thủ tuyệt đỉnh, võ công sâu khó lường nhưng dù thế nào cũng không ngờ hắn đã luyện thành Chỉ Đao trong truyền thuyết, loại võ công sử dụng không khí làm vũ khí. Tin tức giang hồ mà nàng biết không tính là ít, nhưng nàng chưa từng nghe nói có ai đã luyện thành loại võ công chỉ tồn tại trên lý thuyết này. Ngoài hoảng hốt, nàng cũng thầm may mắn vì mình tới đây hôm nay không phải để gặp người ngoài, cho nên không ăn Hóa Công Tán để che dấu võ công của mình, nếu không chỉ sợ lúc này mình đã đầu một nơi thân một nẻo.

Bạch Phi Loan bên này máu chảy không ngừng, Tiêu Lăng Thiên bên kia nụ cười không tắt, chỉ là, ánh mắt nhìn Bạch Phi Loan càng thêm lạnh lẽo.

“Bạch cô nương, theo ta biết, trong thiên hạ Ngâm Phong này chỉ có một cô gái có thể mặc màu trắng, nhưng không phải là cô nương. Vì vậy, cho dù Bạch cô nương có thích đến đâu cũng không nên vượt quá giới hạn thì tốt hơn.”

Cánh tay phải của Bạch Phi Loan nhè nhẹ co rút, đau đớn, vẻ mặt cũng trở nên mềm mại đáng thương. Nàng thông minh không dám đến gần nữa, chỉ dùng một đôi mắt sáng dịu dàng nhìn Tiêu Lăng Thiên. Đôi mắt long lanh ánh nước, tràn đầy một vẻ đẹp khiến người ta đau lòng.

“Công tử, vì sao…”

“Bạch cô nương, tốt nhất cô nương nên thu hồi lại trò xiếc nhiếp hồn đoạt phách kia đi, trò này không có tác dụng với ta. Hoặc có thể cô nương muốn đứng trong Tụ Nghĩa sảnh ở  Tụ Nghĩa sơn trang giải thích thuật nhiếp hồn của cô có quan hệ gì với cái chết của Bạch Kính.”

Tiêu Lăng Thiên không đợi Bạch Phi Loan nói hết câu đã ngắt lời nàng, đôi mắt ẩn chứa vẻ trào phúng tới cực điểm nhìn thẳng vào nàng. Đôi mắt đen như mực, sáng như sao, trong trẻo, sắc bén, không có một chút thương xót.

Bạch Phi Loan cúi đầu yên lặng, cuối cùng cũng thu hồi ý đồ dùng vẻ lẳng lơ để khiêu khích. Chỉ chốc lát sau, nàng ngẩng đầu lên, trên gương mặt đã tràn đầy đau thương và tức giận.

“Ta mặc trang phục màu trắng có gì sai? Trang phục này vốn là thứ ta nên mặc. Ngươi có biết vì sao ta lại tới đây không ? Bởi vì nơi này từng là nơi minh chứng cho sự huy hoàng và vinh dự của tổ tiên ta, cũng là nơi tổ tiên ta đã bỏ mạng. Không sai, ta chính là Thương Hải Di Châu, ta chính là hậu duệ thất lạc của hoàng triều Cảnh Dung. Ta mới là huyết mạch thiên tử chính thống của hoàng thất. Nếu không phải Dạ thị mưu đồ phản nghịch, thiên hạ này vốn là của ta.”

Bạch Phi Loan không cách nào giải thích được vì sao nàng lại mặc y phục màu trắng xuất hiện ở đây, nàng rất nhanh đã ý thức được rằng cố gắng giấu giếm nam nhân này hoàn toàn là một hành động vô cùng ngu xuẩn, nàng là một nữ nhân vô cùng thông minh, lập tức dùng một phương pháp khác để thực hiện kế hoạch của mình.

“Giúp ta đi.” Nàng hít sâu một hơi, trong thời gian ngắn đã lấy lại bình tĩnh: “Ta ở ngoài khởi nghĩa vũ trang, ngươi trong triều che mây lật gió, chúng ta trong ngoài kết hợp sẽ làm nên chuyện lớn, sau khi thành công, Bạch Phi Loan nguyện lấy thân báo đáo, cùng công tử hưởng thiên hạ.”

Tuyệt thế mỹ nữ cùng quyền lợi vô thượng, Bạch Phi Loan tin bất cứ một nam nhân nào đều sẽ không từ chối lời đề nghị hấp dẫn như vậy. Nàng đã thầm lung lạc không ít môn phái giang hồ, nhưng vẫn không tìm được cách nào đối phó trên triều đình, trên triều không có sự giúp sức, chỉ bằng người trong võ lâm rất khó có thể thành đại nghiệp, nhiếp chính vương Tiêu Lăng Thiên kia nắm giữ quyền lực chặt đến mức một giọt nước cũng không lọt, nàng hoàn toàn không có cách nào ra tay. Nhưng trời cao đã đưa tới cho nàng Tiêu Trục Nguyệt đang ở trước mặt này. Vẻ khí khái điên cuồng tùy tiện của hắn, khí phách vô cùng mạnh mẽ của hắn, nhất định không phải là một nam nhân chịu ở dưới chân kẻ khác. Nam nhân như vậy, chỉ cần cho hắn một cơ hội, hắn sẽ không chút do dự đạp lên máu tanh để đi trên con đường vương giả. Mà Bạch Phi Loan nàng chính là cơ hội đó, Tiêu Lăng Thiên cũng đồng thời là cơ hội của Bạch Phi Loan nàng.

Bạch Phi Loan quả thật rất thông minh, nhìn người cũng rất đúng, Tiêu Lăng Thiên thật sự trời sinh vương giả, nhất định không chịu khuất phục kẻ nào. Nhưng điều nàng không nghĩ tới là suy nghĩ của Tiêu Lăng Thiên còn sâu hơn nàng rất nhiều, hắn vốn đã là một vương giả chân chính, ngoại trừ Dạ Nguyệt Sắc được hắn tình nguyệt nâng trong lòng bàn tay, không có ai có thể đứng cao hơn hắn, vì vậy quyền lực không có bất kỳ hấp dẫn nào với hắn. Về phần mỹ nữ, trước khi quyết định bảo vệ Dạ Nguyệt Sắc một đời một kiếp, Tiêu Lăng Thiên đã gặp vô số người đẹp, Bạch Phi Loan tuy đẹp, nhưng cũng như Ti Vân, không cách nào lay động trái tim hắn. Sau khi ở bên Dạ Nguyệt Sắc, trong mắt hắn không còn nhìn thấy bất cứ cô gái nào đẹp hơn Dạ Nguyệt Sắc nữa, đối với hắn, gương mặt của Bạch Phi Loan chẳng khác gì một cái vỏ trống rỗng.

Hắn nắm tay Dạ Nguyệt Sắc, cảm nhận được những ngón tay của nàng thoáng lạnh, mặc dù đã mặc áo choàng dày nhưng đêm thu càng lúc càng sâu, hắn nghĩ rằng nàng đã thấy lạnh.

Hắn không để ý tới Bạch Phi Loan nữa, thân thể Dạ Nguyệt Sắc quan trọng hơn ý nghĩ viển vông của nữ nhân kia gấp trăm lần. Hắn huýt sáo một tiếng, Phong Trì đang tản bộ ở cách đó không xa nghe tiếng phi đến. Tiêu Lăng Thiên xoay người gói kỹ Dạ Nguyệt Sắc vào trong áo khoác, ôm lấy nàng rồi lập tức nhảy lên ngựa.

“Đề nghị của ngươi rất thú vị.” Hắn ngồi trên ngựa, nhìn xuống Bạch Phi Loan từ trên cao, giống như đang nhìn một hạt cát ven đường. “Nhưng nữ nhân của ta hơi lạnh, đề nghị của ngươi để nói sau đi.”

Xoay người thúc ngựa, bóng dáng Tiêu Lăng Thiên ôm lấy Dạ Nguyệt Sắc biến mất trong bóng đêm.

Không sao, nếu kiên nhẫn, hắn sẽ không từ chối. Bạch Phi Loan bị ném lại phía sau nắm thật chặt hai tay mình, chỉ có thể không ngừng nói với chính mình như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: MicaeBeNin, lan trần, meo lucky
     
Có bài mới 22.03.2014, 17:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 459 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 59

Sau khi sương mù tan đi, bầu trời bao la của thành Lam hết sức quang đãng, trăng sáng phủ xuống ánh sáng bạc, chiếu sáng đường trở về Tụ Nghĩa sơn trang cho Tiêu Lăng Thiên. Gió mạnh phất qua hai má, Tiêu Lăng Thiên khép chặt Dạ Nguyệt Sắc trong tấm áo choàng, trực tiếp thúc ngựa vào Tùng Lam viện trong sự yên lặng và kính sợ của thủ vệ Tụ Nghĩa sơn trang.

“Vì sao nãy giờ không nói gì?” Khi ôm Dạ Nguyệt Sắc xuống ngựa, Tiêu lăng Thiên hỏi nàng, thuận tay giao Phong Trì cho Thương Hải chăm sóc.

“Bởi vì chàng đang ở đây.” Dạ Nguyệt Sắc nắm lấy tay hắn, đôi tay này đã vì nàng tạo nên một thế giới sóng yên biển lặng.

Tiêu Lăng Thiên khẽ hôn lên môi nàng:

“Nha đầu ngốc.”

Kể từ sau cuộc chiến ở thành Chiến Vân, mỗi tối Tiêu Lăng Thiên đều ở lại phòng ngủ của Dạ Nguyệt Sắc một cách rất tự nhiên, không chút quan tâm tới những lời đồn đại có thể xuất hiện vì bọn họ chưa thành thân, dĩ nhiên, sẽ không có ai đủ to gan để đồn đại ra ngoài. Bọn họ luôn ngủ cùng giường, có khi triền miên trắng đêm, có khi chỉ ôm nhau ngủ, giống như một đôi vợ chồng thật sự.

Tối nay, Tiêu Lăng Thiên ôm nàng chặt một cách lạ thường, cánh tay vòng quanh eo nàng hận không thể hòa tan nàng vào trong thân thể. Dưới bức màn lụa Yên La mỏng manh, Tiêu Lăng Thiên yên lặng thật lâu.

“Năm nay nàng đã mười lăm, vốn phải chờ tới mười tám mới có thể đại hôn, nhưng sớm hơn một chút cũng được.” Sau một lúc lâu yên lặng, Tiêu Lăng Thiên đột nhiên mở miệng, hắn biết Dạ Nguyệt Sắc cũng chưa ngủ, tối nay chỉ sợ bọn họ khó có thể ngủ được.

Dạ Nguyệt Sắc nhẹ nhàng cầm tay hắn, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

“Trước khi đi ta đã hạ lệnh chuẩn bị hôn lễ, qua Hạ Chí sẽ lập tức tổ chức.” Dạ Nguyệt Sắc lại gật đầu, vì vậy Tiêu Lăng Thiên nói tiếp: “Sợ rằng chúng ta không thể có con, nhưng không sao, ta đã sai người tìm một số đứa trẻ tư chất tốt, chúng ta sẽ dạy dỗ bọn chúng thừa kế sự nghiệp thống nhất đất nước, chờ khi trở về ta sẽ để nàng gặp bọn chúng.”

“Nhất định là những đứa trẻ rất tốt.”Dạ Nguyệt Sắc mỉm cười trong bóng tối, nhưng đôi mắt lại ngập nước, trong lòng vừa chua xót vừa hạnh phúc.

“Đúng vậy, đều là những đứa trẻ rất tốt, vì vậy, chúng ta sẽ cùng nhau nuôi dạy chúng, được không?”

“Vâng.”

“Sang năm sẽ là kỳ thi khai xuân, lần này trở về để nàng ra đề mục, được không?”

“Vâng.”

“Và cả hội săn bắn mùa thu, năm nay không tổ chức được, sang năm nhất định phải làm một lần, đến lúc đó ta sẽ huấn luyện một con diều hâu cho nàng, được không?”

“Vâng.”

“Vì vậy.” Giọng nói Tiêu Lăng Thiên đột nhiên nhỏ đi rất nhiều, hắn cúi đầu hôn lên mái tóc nàng, nỉ non nói: “Nhớ là nàng đã hứa với ta, phải luôn ở cạnh ta, không được rời đi. Chúng ta còn rất nhiều chuyện phải làm cùng nhau, có rất nhiều năm tháng phải trải qua cùng nhau, nếu có một ngày có điều gì đó khiến nàng phải rời khỏi ta, nhất định nàng phải nhỡ kỹ lời hứa với ta hôm nay.”

“Ta nhất định sẽ nhớ kỹ.” Nàng nâng hai tay đang quấn quanh eo mình lên môi, khẽ hôn: “Bất kể ta là ai, hay ta gặp phải chuyện gì, ta vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên có chàng đang chờ ta ở đây. Vĩnh viễn!”

Trái tim vẫn thấp thỏm từ bên hồ đến giờ của Tiêu Lăng Thiên cuối cùng cũng hơi bình tĩnh lại, trời cao đã đưa nàng tới bên cạnh mình, vậy cũng sẽ không cướp nàng đi, đúng không?

Khi Tiêu Lăng Thiên đang cố gắng khiến cho trái tim mình yên ổn lại, Lăng Tự Thủy ở Phi Hoa lâm cũng đang không ngừng trêu chọc Nam Cung Tuấn, nhìn hắn bị ép đến mức á khẩu thật sự làm cho tâm tình của nàng rất tốt.

Dưới ánh trăng như nước, Nam Cung Tuấn nở nụ cười được công nhận là mê người nhưng ở trong mắt Lăng Tự Thủy lại là nụ cười cực độ vô sỉ, hắn miễn cưỡng đứng trước mặt nàng, gõ gõ chiếc quạt vào lòng bàn tay. Nhìn có vẻ lười biếng nhưng thật ra toàn thân đang ở trong giai đoạn chuẩn bị chiến đấu.

Thật sự không hẹn mà gặp, tuy giang hồ gần đây có chút hỗn loạn nhưng vẫn không ảnh hưởng tới hứng thú ngắm mỹ nhân của Nam Cung công tử. Hôm nay, sau khi gặp Tiêu công tử, đám người Mạc đại tiên sinh, Lâm Vãn Y thương lượng với nhau, quyết định làm theo ý vị công tử kia, trước hết giải tán khách khứa từ các môn phái, chuyện đuổi bắt hung thủ cứ giao cho Tiêu công tử là được. Chuyện này vừa quyết định, Nam Cung Tuấn lập tức nhàn rỗi hơn, cuối cùng cũng có thời gian tới gặp mỹ nhân thanh lâu nổi tiếng nhất thành Lam, Lục Miểu.

Mỹ nhân, đúng là mỹ nhân. Ca ngọt, múa dẻo, mặc dù diện mạo hơi kém so với Bạch Phi Loan và Tiêu Ti Vân, nhưng khá hơn nhiều so với vị hôn thê Lăng Tự Thủy của hắn.

Dựa người trên chiếc giường bằng trúc tinh xảo, thoải mái, trong lòng ôm lấy mỹ nhân mềm mại như không xương, hưởng thụ rượu ngon nguyên chất do mỹ nhân dâng lên, Nam Cung Tuấn lại nhớ tới gương mặt Lăng Tự Thủy.

Trí tuệ, không sai, từ vầng trán của nàng có thể thấy được sự trí tuệ đó, trí thông minh của nàng và danh tiếng của Tinh La môn là hai điều kiện để nàng được chọn vào Nam Cung thế gia, nhưng sau sự kiện ở Lăng Ba hiên, tất cả những đánh giá về nàng đều phải được xem xét lại.

Nàng chẳng những trí tuệ, hơn nữa võ công lại cao cường, giỏi ngụy trang, làm việc cho nhân vật Tiêu Trục Nguyệt thần bí kia, mục đích bước vào Nam Cung thế gia chưa rõ, là một nhân vật cần phải cẩn thận.

Nam Cung Tuấn thừa nhận mình là một nam nhân coi trọng sắc đẹp, trong mắt hắn, một nữ nhân có đẹp hay không là một tiêu chí quan trọng, vì vậy, sau khi hắn đánh giá Lăng Tự Thủy không đủ đẹp, hắn cũng chẳng thèm liếc nhìn nàng mấy lần nữa, hơn nữa hắn còn quyết định sau khi lấy nàng làm vợ chính thức sẽ nạp thêm mấy phòng tiểu thiếp để bồi thường chính mình. Nhưng bây giờ xem ra, gương mặt không đủ đẹp kia lại luôn lúc ẩn lúc hiện trong đầu hắn, ảnh hưởng rất lớn tới tâm trạng hưởng thụ quãng thời gian tốt đẹp với mỹ nhân.

Được rồi, dù thế nào hắn cũng là thiếu chủ của Nam Cung thế gia, không thể ngồi không nhìn giang hồ hỗn loạn, cũng không thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra với Lăng Tự Thủy. Vì vậy, hắn rời khỏi động bàn tơ của mỹ nhân, trở lại Tụ Nghĩa sơn trang dự định đi nghỉ sớm một chút để nghĩ đối sách, đúng lúc này, trong Phi Hoa lâm, hắn chạm mặt Lăng Tự Thủy đang từ trong Tùng Lam viện đi ra.

Khi chạm mặt, Lăng Tự Thủy hơi cúi người chào, không nói gì. Chỉ là gặp thoáng qua nên vốn chẳng có chuyện gì để nói, nhưng Nam Cung Tuấn lại cố tình cho rằng mình bị nữ nhân, nhất là vị hôn thê trên danh nghĩa của mình không nhìn đến là một chuyện vô cùng mất thể diện, vì vậy hắn mè nheo gọi nàng một tiếng:

“Nương tử, dừng bước.”

Bước chân Lăng Tự Thủy thoáng ngừng lại, sau đó tiếp tục đi thẳng về phía trước. Vì vậy Nam Cung Tuấn lại làm một chuyện vô cùng khiêu khích, hắn phi thân lướt qua đỉnh đầu Lăng Tự Thủy, hạ xuống trước mặt nàng không xa, chặn đường nàng.

Lăng Tự Thủy mỉm cười, dung nhan vốn đã xinh đẹp, nay lại vì nụ cười này mà thêm vài phần rực rỡ. Nam Cung Tuấn đột nhiên phát hiện dường như nàng đẹp hơn trong trí nhớ của hắn, đang định tinh tế thưởng thức lại bị lời nói của nàng dọa đến.

“Phu quân.”

Nam Cung Tuấn nhất thời không biết nói gì, phải biết rằng Ngâm Phong quốc là một quốc gia lễ giáo rất nghiêm, danh tiết của cô gái là vô cùng quan trọng. Vừa rồi hắn gọi Lăng Tự Thủy là nương tử đã vô cùng thất lễ, có lẽ trong tiềm thức hắn muốn chọc giận Lăng Tự Thủy, ai ngờ nàng không giận mà còn cười tươi như hoa, đáp trả một câu như vậy.

“Phu quân gọi Tự Thủy lại không biết có chuyện gì?” Nàng vừa cười hỏi, vừa bước từng bước tới gần Nam Cung Tuấn. Nam Cung Tuấn cảm thấy một áp lực nặng nề ngày càng tiến tới gần, làm cho hắn phải vận công chống đỡ, còn Lăng Tự Thủy vẫn mỉm cười bước tới gần.

“Nương tử rất nhớ vi phu chăng.” Hắn vẫn cười vô sỉ như trước, bàn tay lại nắm thật chặt cây quạt, đó là vũ khí của hắn: “Không biết vị Tiêu công tử kia có thể cho nương tử bước vào cửa nhà vi phu hay không?”

“Tự Thủy ngày đêm chờ phu quân tới rước, không biết khi nào kiệu hoa của phu quân mới tới cửa Tinh La môn?”

Ngươi dám cưới chẳng nhẽ ta không dám gả? Lúc này, Lăng Tự Thủy đã tiến tới rất gần, gần đến mức Nam Cung Tuấn có thể ngửi thấy mùi thơm trên người nàng. Không giống với những mỹ nhân hắn thường ôm vào lòng, mùi thơm trên người nàng rất thuần khiết, trong lành, phảng phất mùi thơm cơ thể thiếu nữ. Ánh trăng lóng lánh, hoa rơi nhẹ nhàng, cô gái trước mặt có một đôi mắt trong sáng hút hồn, trong nháy mắt, Nam Cung Tuấn có chút sợ sệt.

Vốn đã là cao thủ, lại đang vận công chống đỡ, Nam Cung Tuấn vẫn đột nhiên rơi xuống thế hạ phong. Lăng Tự Thủy mỉm cười, đẩy một cái, hắn lập tức nhường đường cho nàng đi qua. Đến khi Nam Cung Tuấn hoàn hồn lại, Lăng Tự Thủy đã nhàn nhã đi qua, còn không quên ném lại một câu:

“Phu quân, đừng để Tự Thủy chờ lâu nhé.”

Lời trêu đùa này khiến cho trong lòng Nam Cung Tuấn vô cùng khó chịu. Chẳng trách người ta nói nàng thông minh, cái miệng cũng nhanh nhảu thông minh, với nam nhân khác nàng cũng vậy sao?

Rất tốt, rất tốt. Ánh trăng trên trời cũng đang cười, tất cả đều rất tốt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: Hatdekute1405, MicaeBeNin, lan trần, meo lucky
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, Dothibichquyen, Google Adsense [Bot], Huỳnh thị ánh Hoa, linhhuong94, Mymy3103, ngan922001, nhatpoo, Phuongxoan, Phạm Huyền, R.Quinn, Tinalelovely, Xiaokeik và 120 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

7 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.