Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa

 
Có bài mới 22.03.2014, 16:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 473 lần
Điểm: 7.78
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 48

Người giang hồ ở lại Tụ Nghĩa sơn trang bắt đầu truyền nhau đủ loại chuyện về vị tiểu thư trong Tùng Lam viện kia. Mặc dù có Lâm Vãn Y đứng ra bảo lãnh vị tiểu thư kia chỉ đơn thuần là thiên kim nhà quan, nhưng hiển nhiên người khác càng liên tưởng nàng với “Thương Hải di châu” thần bí. Vì vậy, Tùng Lam viện vốn yên tĩnh bắt đầu náo nhiệt lên.

“Thương Hải ca ca, công tử Diệp gia từ thành Phong Ca tới chào hỏi tiểu thư.” Một tiểu nha đầu mười bốn, mười lăm tuổi đứng ở cửa phòng bẩm báo với Thương Hải, nàng là người hầu Tiểu Đào được phái tới Tùng Lam viện. Nguyệt Minh coi mình là đại a đầu chỉ ở dưới tiểu thư, có rất nhiều việc không thèm tự mình làm, vì vậy Bạch gia phái tới một tiểu nha đầu chuyên làm chân chạy vặt.

Thương Hải có chút nhức đầu, đây đã là lần thứ mấy rồi? Chỉ mới một ngày mà Tùng Lam viện đã hấp dẫn nhiều ánh mắt như vậy, theo ám vệ báo cáo lại, đêm qua bọn họ đã cản rất nhiều nhân sĩ võ lâm tới thăm dò Tùng Lam viện, hôm nay mới chỉ một buổi sáng mà hắn đã năm lần bảy lượt đuổi những người không quen biết tới đây chào hỏi, xem ra nơi này không còn yên tĩnh nữa.

Đứng dậy vỗ xiêm y, hắn đi về phía cửa lớn. Lúc này, tiểu thư tốt số kia đang ở trong phòng đọc sách, không để ý tới chuyện bên ngoài, nha đầu Nguyệt Minh cũng ở bên cạnh tiểu thư, giao hết chuyện bên ngoài cho hắn.

Vốn nghĩ cứ thoải mái đuổi người đi là được, dù sao tiểu thư nhà hắn thân phận cao quý, không phải người bình thường nào cũng có thể gặp, vì vậy người tới sáng nay đều bị hắn đuổi đi một loạt không chút khách khí, nhưng khi nhìn thấy vị công tử Diệp gia từ thành Phong Ca này, Thương Hải có chút do dự.

Diệp Thu Bạch đứng trước cửa Tùng Lam viện cười một tiếng nhận người quen: “Tiểu huynh đệ, đã lâu không gặp.”

Lúc đầu, Thương Hải ngẩn người, nhưng rất nhanh đã nhớ ra người trước mặt chính là người mà tiểu thư nhà hắn đã gặp khi ngồi cùng Lâm Vãn Y ở Trường Túy lâu, vậy cũng coi là có duyên gặp mặt đi.

“Diệp công tử,” Thương Hải thi lễ, “Đã lâu không gặp, không biết Diệp công tử tới gặp tiểu thư nhà ta có việc gì?”

“Chuyện này, Thương Hải phải không,” Diệp Thu Bạch hiển nhiên không ngờ vừa tới cửa đã bị hỏi, quy củ làm việc của nhà này thật sự rất khác với giang hồ. Hắn cũng không giận, cười nói: “Ta được Lâm huynh nhờ tới mời tiểu thư nhà ngươi đi ăn cơm.”

Lâm Vãn Y đặc biệt nhờ hắn tới mời tiểu thư ăn cơm? Xem ra là có chuyện. Thương Hải không cản trở nữa, để cho hắn vào, dẫn thẳng tới phòng khách.

“Xin Diệp công tử chờ ở đây một lát, tại hạ đi thông báo một tiếng.” Thương Hải sai Tiểu Đào đưa trà, sau đó lập tức đi vào phòng trong.

Một lúc lâu sau, Dạ Nguyệt Sắc mang theo Thương Hải, Nguyệt Minh đi ra. Diệp Thu Bạch lập tức đứng lên nghênh đón.

“Vị tiểu thư này còn nhớ tại hạ hay không?”

Dạ Nguyệt Sắc nhìn Diệp Thu Bạch ở trước mặt, hắn mặt mày hào sảng, khí khái anh hùng bộc phát. Tóc được cột lại bằng một sợi dây màu xanh lam, có vẻ nhanh nhẹn, mặc một bộ trường sam màu xanh nhạt, bên hông đeo một thanh trường kiếm, lúc này đang cười rạng rỡ với nàng.

Vừa rồi khi Thương Hải đi vào nói tới người này, Dạ Nguyệt Sắc chỉ mơ hồ có ấn tượng, lúc này thấy mặt mới hoàn toàn nhớ ra. Vì vậy nàng mỉm cười gật đầu: “Diệp công tử, đã lâu không gặp.”

Diệp Thu Bạch không nói gì, chỉ đảo mắt đánh giá nàng. Thiếu nữ trước mắt mặc một bộ quần áo màu vàng nhạt, phía trên thêu hoa đào màu trắng, mái tóc đen dài dùng dây buộc tóc màu hồng cột lên, cài một chiếc trâm bạc khắc hoa đính chỉ vàng, khẽ lay động như hồng ngọc rỉ máu, vô cùng xinh đẹp. Gương mặt nhỏ nhắn trắng mịn như sứ hiện lên ánh sáng nhàn nhạt, hai hàng lông mày thanh mảnh như núi phía xa, chỉ có đôi mắt hạnh lạnh lùng cùng quý khí quanh mình là có tăng lên một chút so với năm đó hắn từng gặp.

Đánh giá thật càn rỡ, mặc dù vẻ mặt Diệp Thu Bạch không ngả ngớn nhưng vẫn chọc giận Nguyệt Minh ở bên cạnh.

“Diệp công tử, đừng làm càn.” Giọng nói của nàng lạnh như băng, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén. Tên đăng đồ tử không biết sống chết, dám nhìn long nhan, nếu điện hạ ở đây, chỉ sợ đôi mắt hắn đã không giữ được nữa.

A, xem ra đã chọc giận vị nha hoàn xinh đẹp này. Diệp Thu Bạch sờ sờ mũi nhìn về phía Nguyệt Minh, chỉ thấy cô gái xinh đẹp tuyệt trần này vẻ mặt lạnh lùng, trong đôi mắt phượng hẹp dài lóe lên tia lạnh làm người ta không dám nhìn gần. Hắn than nhẹ trong lòng, thật không hổ là dòng dõi quan lại, một tiểu nha đầu cũng có uy thế như thế.

“Tiểu thư đừng nổi giận, ta chỉ có chút cảm thán. Lần trước gặp ở Trường Túy lâu còn là một thiếu niên chưa thành niên, nay gặp lại đã trở thành thiếu nữ phong hoa tuyệt đại như thế, lúc Lâm huynh nói cho ta biết ta còn không tin.”

Dạ Nguyệt Sắc cười nhạt, nói:

“Diệp công tử quá khen. Lần trước đi tửu lâu, nữ trang có vẻ không tiện nên mới mặc nam trang, cũng không cố ý lừa gạt, xin công tử đừng để trong lòng.”

“Không dám, không dám!” Diệp Thu Bạch cười đáp.

Hai người ngồi xuống, Dạ Nguyệt Sắc hỏi:

“Không biết lần này công tử đến đây có việc gì?”

“Tô tiểu thư có biết hiện giờ Tùng Lam viện đã là nơi được người ta để ý nhất Tụ Nghĩa sơn trang hay không?”

“Sao? Xin chỉ giáo?” Dạ Nguyệt Sắc quả thật không biết, nàng chẳng bao giờ bị chuyện gì quấy rầy.

“Tin đồn ‘Thương Hải di châu’ ngày càng sôi sục trên võ lâm, rất nhiều người chỉ tò mò nên mới thám thính nơi này, nhưng,” Hắn dừng lại, hơi có thâm ý nhìn Thương Hải và Nguyệt Minh một chút, “Mấy nhóm người ban đêm lẻn vào đây đều bị chặn ở ngoài, Tùng Lam viện đột nhiên phòng thủ kiên cố đến mức chim bay không lọt. Lâm Vãn Y vì điều tra án mạng nên cũng không thường xuyên ở đây, nói cách khác, nơi đây có những người khác chặn bọn họ.”

“Mấy tên tiểu tặc không mời, chặn lại thì có gì kỳ lạ.” Nguyệt Minh nói lành lạnh, trong mắt có nét khinh thường. Mấy tên giang hồ này cả ngày tưởng mình là cao thủ tuyệt thế, không biết cao thủ chân chính trước giờ đều ẩn thân trong hoàng cung nội uyển, bảo vệ chính khách triều đình. Giang hồ? Hừ!

“Nguyệt Minh cô nương,” Diệp Thu Bạch bật cười, “Dõi mắt cả giang hồ cũng không có mấy người dám gọi “Cửu thiên ma quân”, “Diêu Diêu tiên tử” là tiểu tặc không mời đâu.”

“Vậy nên chúng ta mới không phải người giang hồ.” Dạ Nguyệt Sắc liếc mắt một cái ngăn cản Nguyệt Minh mở miệng, “Vậy thì sao?”

“Vì vậy Lâm huynh hy vọng tiểu thư có thể tham gia tiệc tối nay. Tối nay, tất cả khách tới Tụ Nghĩa sơn trang sẽ hội tụ lại, dù sao mấy ngày qua đã xảy ra nhiều chuyện, cuối cùng cũng phải cho mọi người một lời giải thích. Lâm huynh cho rằng so với để người khác không ngừng suy đoán quấy rầy tiểu thư, chi bằng xin tiểu thư ra mặt gặp gỡ, cũng miễn cho phiền toái sau này.”

“Tiểu thư không cần để ý tới bọn họ, chúng ta muốn đi sẽ không ai ngăn được.” Nguyệt Minh lạnh lùng nhìn Diệp Thu Bạch.

“Quên đi, cần gì phải giương cung rút kiếm,” Dạ Nguyệt Sắc cũng không để ý lắm, “Cũng chỉ là ra mặt một cái thôi, ta cũng muốn nhìn xem giang hồ này rốt cuộc là cái gì.”

“Vậy xin đa tạ tiểu thư.” Diệp Thu Bạch đứng dậy, “Tối nay ở Tụ Nghĩa sảnh xin nghênh đón tiểu thư đại giá, cáo từ.”

Dạ Nguyệt Sắc gật đầu, phái Tiểu Đào tiễn Diệp Thu Bạch ra ngoài.

“Tiểu thư là thân thể vạn kim, sao có thể để những tên đường phố tùy tiện nhìn thấy, tiểu thư không cần phải đồng ý với hắn.” Nguyệt Minh đợi Diệp Thu Bạch đi rồi mới nói.

“Luôn che dấu ngược lại sẽ làm người khác chú ý hơn, không sao.” Dạ Nguyệt Sắc cười nhẹ, “Chuyện này cứ quyết định vậy đi, tiếp tục đọc sách thôi.”

Nguyệt Minh không nói thêm nữa, đi theo Dạ Nguyệt Sắc vào phòng trong.

Mùng mười tháng chín, hôm nay vốn là ngày minh chủ võ lâm Bạch Kính đại hiệp rửa tay chậu vàng, rút lui khỏi cuộc sống giang hồ, nhưng ông vĩnh viễn không còn cơ hội này nữa. Thời gian cơm tối đến, trong Tụ Nghĩa sảnh tụ tập đầy đủ hào kiệt các phái, những nhân vật có uy tín các phái ngồi kín bảy tám cái bàn, nhưng vì cái chết của Bạch Kính và Tiển Thanh Ngọc mà không khí vốn náo nhiệt nay lại vô cùng nặng nề. Mọi người ngồi ở chỗ của mình, không nói nhiều, thỉnh thoảng chỉ nói với nhau những chuyện liên quan tới án mạng. Ba người con của Bạch gia, Bạch Tử Lam, Bạch Tử Sơn, Bạch Tử Tuệ cùng chưởng môn phái Tây Lăng, Mạc đại tiên sinh, thiếu chủ Nam Cung Tuấn của Nam Cung thế gia, trại chủ Sa Lãng của Thiên Thủy trại, cung chủ Tiêu Ti Vân của Bích Lạc cung, nghĩa đệ Trần Kiến Long của Bạch Kính, Lãm Ngọc công tử Lâm Vãn Y ngồi cùng một bàn, trong đó còn một chỗ ngồi trống. Khi mọi người nhìn chỗ trống kia đều rỉ tai nhau, chẳng lẽ chỗ trống này để cho vị tiểu thư thần bí kia?

Mắt thấy đã là giờ Dậu canh ba, sắp đến giờ bắt đầu yến tiệc, chỗ ngồi kia vẫn trống không, Lâm Vãn Y đang định phái người đi mời đã nghe gã sai vặt đón khách ở cửa cao giọng hô:

“Tô tiểu thư của thành Phong Ca đến.”

Đại sảnh nhất thời yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn về phía cửa. Chuyện vị tiểu thư này chặn tất cả những hào kiệt ban đêm tới thăm dò đã sớm truyền ra ngoài, người khác thì không nói, nhưng ngay cả hắc đạo sát tinh “Cửu thiên ma quân” cùng bạch đạo nữ hiệp “Diêu diêu tiên tử” đều là cao thủ nổi danh đã lâu cũng bị chắn ngoài cửa, một bước cũng chưa đi vào, nói vị tiểu thư này không có chút lai lịch, chỉ sợ chẳng ai tin.

Ánh đèn ngoài cửa khẽ lay động, chỉ thấy một vị thiếu nữ trầm tĩnh, quý khí vô song cất bước đi đến. Hoa văn bông tuyết màu lam trên trang phục đồng bộ với viên đá xanh trên trán, bước đi nhẹ nhàng như mây bay che ánh trăng, bồng bềnh như tuyết bay theo gió. Khuôn mặt không quá tuyệt sắc, còn có nét ngây thơ, nhưng trên mặt lại là vẻ cao quý hiếm có trong nhân gian, mắt hạnh lười biếng thoáng nhìn qua lập tức làm cho người ta cảm giác mình chỉ là bụi bặm trong đó.

Thì ra là một nhân vật như thế! Mọi người thầm than trong lòng, nếu nói vị này là công chúa hoàng triều kia cũng có lý, chỉ là nếu nói thiếu nữ này thống nhất giang hồ sau đó lật đổ triều đình lại làm người ta không tin.

Dạ Nguyệt Sắc vừa bước vào đã có người dẫn tới bàn, Thương Hải, Nguyệt Minh đi theo phía sau, các vị nhân sĩ võ lâm lúc này đều tập trung ánh mắt vào hai người. Vị Tô tiểu thư kia mặc dù phong tư tuyệt đại nhưng hơi thở mong manh, bước chân không đều, sẽ không có bất cứ võ công gì, nhưng hai vị này ánh mắt sắc bén, hô hấp ổn định, bước chân không lộ chút sơ hở, nhất định là hai cao thủ nhất đẳng.

Ba chủ tớ Dạ Nguyệt Sắc đồng loạt làm như không thấy những ánh mắt kia, trực tiếp đi tới, đột nhiên Thương Hải nhìn thấy một người, khiếp sợ nhẹ giọng gọi một tiếng:

“Tiểu thư!”

Dạ Nguyệt Sắc quay đầu lại, tính tình Thương Hải bình tĩnh, rất ít khi thất lễ, thế nhưng lúc này dù đang cúi đầu lại không thể che hết vẻ khiếp sợ trong mắt. Dạ Nguyệt Sắc nhìn theo ánh mắt của hắn cũng giật mình.

Trầm Thừa Hữu!

Con trai tả thừa tướng Trầm Phục Ngôn, từng là thư đồng kiêm hoàng phu được đề cử của nữ đế, vốn đã bị chém đầu từ lâu – Trầm Thừa Hữu!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: meo lucky
     
Có bài mới 22.03.2014, 16:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 473 lần
Điểm: 7.78
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 49

Mùng mười tháng bảy năm Triêu Húc thứ mười một, ba ngày trước khi hoàng đế ngự giá thân chinh tới thành Chiến Vân, tả thừa tướng Trầm Phục Ngôn bị chém đầu tại pháp trường vì tội mưu phản, chu di cửu tộc, bắt giam một trăm lẻ bốn người, lưu vong sáu trăm hai mươi lăm người, cháu ruột Trầm Phục Ngôn, Trầm Thừa Hữu cũng nằm trong số người bị chu di.

Chuyện đó đến giờ đã hai tháng, người đáng lẽ đã chết kia lại đang ngồi đó nhìn nàng. Một thân áo màu đỏ tía hoa mỹ, một chút ngây thơ cũng không còn sót lại trên gương mặt, ánh mắt sắc bén lạnh lùng như có điều suy nghĩ, lại không có kinh ngạc hay cừu hận. Trong lòng Dạ Nguyệt Sắc bắt đầu nghi ngờ, người kia thật sự là Trầm Thừa Hữu sao? Nhìn thoáng qua thì khuôn mặt vốn là có một không hai nhưng thần thái khuôn mặt lại khác nhau rất lớn. Trầm Thừa Hữu là một thiếu niên tuấn tú văn chương, nhỏ nhắn, nho nhã dịu dàng, còn người trước mặt sắc bén, giống như một thanh kiếm bén nhọn, khác rất xa với người thiếu niên trong trí nhớ nàng.

Trong lòng Dạ Nguyệt Sắc biến chuyển vạn lần, trên mặt có sự khiếp sợ nhưng cũng chỉ là một chuyện thoáng qua, ánh mắt quay lại, chân không dừng bước đi thẳng về phía trước, Bạch Tử lam cùng Lâm Vãn Y đồng thời đứng lên nghênh đón nàng.

“Tô tiểu thư, mời ngồi.” Ánh mắt Bạch Tử Lam lấp lánh nhìn nàng. Hắn tin lời nói của Lâm Vãn Y, tin cô gái trước mắt này không phải ‘Thương Hải di châu’ như người ta đồn đại, tin tưởng nàng không phải là hung thủ giết chết phụ thân hắn, nếu không, lúc này không biết sẽ diễn ra chuyện gì.

“Đa tạ.” Dạ Nguyệt Sắc thản nhiên nhìn thẳng hắn, ánh mắt trong suốt.

“Ta giới thiệu với mọi người, vị này là Tô tiểu thư tới từ thành Phong Ca, không phải là người trong giang hồ mà là thiên kim nhà quan, mong rằng sau này các vị quan tâm nhiều hơn.” Lâm Vãn Y rất tự nhiên giới thiệu Dạ Nguyệt Sắc với các vị anh hùng trong đại sảnh, ngụ ý cũng rất rõ ràng, vị tiểu thư này không phải người như các ngươi nghĩ, không nên tìm đến nàng gây phiền phức.

Đôi mắt đen của Dạ Nguyệt Sắc trầm tĩnh như nước, nàng lạnh nhạt gật đầu:

“Rất vui được gặp mặt.”

Thanh âm của nàng thanh nhã uyển chuyển, mang theo xúc cảm như tơ lụa trơn nhẵn thấm vào lòng người. Những người ngồi đây đều là người trong giang hồ, nào đã từng được gặp cô gái như vậy? Không khỏi cảm thán giang hồ cùng quan trường quả nhiên là hai thế giới khác nhau, toàn bộ đều không phát hiện trong lúc vô tình đã quên mất mình có hoài nghi với nàng.

Dạ Nguyệt Sắc ngồi xuống chỗ trống, Thương Hải, Nguyệt Minh tự nhiên đứng ở phía sau của nàng. Bạch Tử Lam nhìn có chút không quen, chỉ vào hai chỗ trống trên một cái bàn phía xa, nói:

“Bên này có người hầu hạ, hai vị đến bên kia ngồi đi.”

“Đa tạ Bạch đại thiếu gia quan tâm, nô tỳ không dám quên bổn phận.” Nguyệt Minh đáp lễ, sau đó đứng đấy không nói một lời.

Lâm Vãn Y cùng bọn họ đồng hành trên đường, biết hai người này quy củ nghiêm ngặt, vì vậy nói Bạch Tử Lam không cần để ý. Tất cả mọi người ngồi xuống, Lâm Vãn Y bắt đầu giới thiệu với Dạ Nguyệt Sắc mọi người cùng bàn.

Ở đây, ba huynh muội nhà họ Bạch là chủ nhà, Bạch Tử Lam, Bạch Tử Sơn đã gặp khi mới tới, Bạch Tử Tuệ là một cô gái xinh đẹp mà nhu nhược, biết điều ngồi ở bên cạnh hai huynh trưởng. Tuổi cùng hình dáng so với Dạ Nguyệt Sắc xấp xỉ như nhau, đều xinh đẹp nhưng hiện giờ vì đang mặc áo tang mà lộ vẻ ưu thương, hốc mắt hồng hồng làm cho người ta đau lòng.

Mạc đại tiên sinh của phái Tây Lăng đức cao vọng trọng, là nhân vật có tầm ảnh hưởng rất lớn trong giới bạch đạo của võ lâm, dưới tình hình hiện nay, giới bạch đạo như rắn mất đầu cũng tự nhiên coi ông như Thiên Lôi, sai đâu đánh đấy. Mạc đại tiên sinh năm nay đã gần bảy mươi, vóc người gầy gò nhưng phong thái quắc thước, hai mắt ưng có thần, ánh mắt nhìn Dạ Nguyệt Sắc rất có cảm giác áp bách. Nhưng dù sao Dạ Nguyệt Sắc ở bên cạnh Tiêu Lăng Thiên đã sớm được rèn luyện thành thói quen bị nhìn với ánh mắt như thế, nhàn nhạt gật đầu với hắn.

Thiếu chủ Nam Cung Tuấn của Nam Cung thế gia lại là một thiếu niên công tử phong lưu phóng khoáng, khuôn mặt tuấn tú oai hùng, một đôi mắt hoa đào vốn đã mang theo ba phần ý cười. Áo màu xanh ngọc, phát quan màu bạc khảm ngọc bích, trong tay cầm một cây quạt tinh sảo làm từ gỗ cây tử đàn khắc hoa, có chút hương vị lưu manh, cười cười chào hỏi Dạ Nguyệt Sắc.

Trại chủ trại Thiên Thủy, Sa Lãng, là hảo hán trong lục lâm, nhưng nhìn hắn lại hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng hắn là kẻ đứng đầu một đám sơn tặc. Hắn khoảng trung niên, nhưng có phong độ, ánh mắt chứa nụ cười nhưng cất giấu sự sắc bén, vóc người cao ngất rất giống một vị nho sĩ.

Cung chủ Bích Lạc cung Tiêu Ti Vân thật sự khiến cho Dạ Nguyệt Sắc kinh ngạc một chút. Người này là một mỹ nhân có thể sánh cùng Bạch Phi Loan, chẳng qua là vẻ đẹp có sự khác biệt. Nếu nói Bạch Phi Loan xinh đẹp như hoa lan đến cực điểm thì Tiêu Ti Vân chính là Mẫu Đơn nở rộ, mặt mày tư thái đều mỵ hoặc đến tận xương tủy, quần áo lụa mỏng màu xanh tầng tầng lớp lớp rủ xuống, tóc mây xanh mướt như rừng cây trùng điệp trong thung lũng, càng làm nổi bật lên khuôn mặt như Phù Dung, hai má trắng như tuyết. Hai hàng lông mày hẹp dài, đôi môi có chút đỏ thắm rung động lòng người, chỉ là khi nhìn Dạ Nguyệt Sắc, trong đôi mắt đẹp toát ra tình cảm thâm trầm phức tạp, thật giống như xen lẫn một cảm xúc nào đó không rõ ràng. Khi làm lễ ra mắt với Dạ Nguyệt Sắc, nàng vô cùng thận trọng, không khỏi khiến cho Dạ Nguyệt Sắc nghi ngờ trong lòng.

Nghĩa đệ của Bạch Kính là Trần Kiến Long nhìn qua có chút lỗ mãng, ánh mắt nhìn Dạ Nguyệt Sắc có chút phẫn hận, giống như cho rằng Dạ Nguyệt Sắc có liên quan đến cái chết của nghĩa huynh hắn. Dạ Nguyệt Sắc khinh thường cùng hắn so đo, khẽ gật đầu rồi không hề nữa nhìn.

Dạ Nguyệt Sắc hình như là người tới trễ nhất, đợi nàng ngồi xuống cùng mọi người giới thiệu xong, Bạch Tử Lam liền bưng ly rượu lên đứng dậy cất cao giọng nói:

“Rất hân hạnh được đón tiếp các anh hùng đến đây, tại hạ Bạch Tử lam, chính là con trưởng Bạch gia. Hôm nay vốn là ngày gia phụ rửa tay chậu vàng, không ngờ…”

Hắn dừng lại, nghẹn ngào một chút, trong mắt nổi lên lệ quang. Một lát sau thu xếp xong tâm tình của mình, mới tiếp tục nói:

“Các vị cũng đã biết bổn trang phát sinh huyết án, gia phụ cùng võ lâm minh chủ kế nhiệm, Tiển đại hiệp, đều đã bị hạ sát, bởi vì chuyện này mà khiến các vị bị phải lưu lại chỗ này, tại hạ cảm giác bất an sâu sắc. May là có Mạc đại tiên sinh, Nam Cung Thiếu chủ, Sa trại chủ, Tiêu cung chủ cùng Lâm Vãn Y công tử đã bắt đầu điều tra án, đang truy tìm hung thủ nên còn có thể tiếp tục làm trễ nải một chút thời gian của mọi người, mong mọi người lượng thứ. Tử Lam ở chỗ này thay gia phụ cùng Tiển đại hiệp tạ ơn các vị.”

Dứt lời, Bạch Tử Lam giơ ly rượu lên uống một hơi cạn sạch, mấy người trong bạch đạo đang ngồi cũng nâng chén, có lẽ đã ăn ý từ trước. Nhưng chính hắc đạo lại là những nhân vật đánh trống reo hò, bọn họ vốn là không thuộc quản lý của minh chủ võ lâm, thậm chí cũng không ít người có hiềm khích với bạch đạo, lần này đến đây cũng chưa chắc là thật tâm xem lễ, bây giờ lại muốn giam bọn họ ở nơi này, sao lại có thể không náo.

Thấy không khí cứng nhắc, Mạc đại tiên sinh đứng dậy.

“Các vị võ lâm đồng đạo, Bạch minh chủ cùng Tiền minh chủ gặp bất hạnh là chuyện đáng tiếc của võ lâm, ta cùng với Nam Cung Thiếu chủ, Sa trại chủ, Tiêu cung chủ đã thống nhất, không tìm được hung thủ quyết không bỏ qua, không biết ý các vị đồng đạo như thế nào?”

Ánh mắt của hắn như điện, đảo qua mọi nơi, ngụ ý đã rõ. Người đứng đầu hai nhà hắc bạch đã thống nhất ý kiến, nếu còn có dị nghị nữa chính là công khai đối địch với bốn phái. Mọi người cho dù bất mãn trong lòng cũng sẽ không biểu lộ công khai vào lúc này, trong khoảng thời gian ngắn, trong đại sảnh vắng lặng không một tiếng động.

Thấy mọi người không lên tiếng, Mạc đại tiên sinh giơ ly rượu trước mặt lên, Nam Cung Tuấn, Sa Lãng, Tiêu Ti Vân, Lâm Vãn Y cũng đồng thời nâng chén uống một hơi cạn sạch. Những người lúc trước không uống rượu đến bây giờ cũng cầm ly rượu lên uống cạn, coi như là khế ước nhận lưu ở nơi đây để tìm ra hung thủ.

Đợi mọi người uống cạn rượu trong chén, mới chú ý tới Dạ Nguyệt Sắc bất động như núi, không có chút ý tứ cầm lấy ly rượu. Mạc đại tiên sinh trầm mặt xuống.

“Tô cô nương đây là ý gì?”

Chẳng biết tại sao, hắn đối với thiếu nữ tuổi còn quá nhỏ này có một loại kiêng kỵ không rõ, cảm giác được nàng hết sức không bình thường. Quý khí cao đến bức người lại dùng một câu nói xuất thân nhà quan để giải thích, hắn cảm thấy như không đủ.

“Không có ý gì,” Dạ Nguyệt Sắc nhìn Mạc đại tiên sinh mỉm cười lạnh nhạt, ánh mắt chói lọi, “Chỉ muốn hỏi một câu, án mạng đã phát sinh hai ngày, nhưng ta không nhìn thấy bất kỳ quan phủ nào đến hỏi, cho nên xin hỏi Mạc đại tiên sinh án lần này đã báo quan chưa?”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều sửng sốt. Báo quan? Lời này từ đâu nói đến? Chuyện giang hồ là việc của giang hồ, đây là quy củ giang hồ, dĩ nhiên sẽ không có ai đi báo quan.

“Đây là ân oán giang hồ, tất nhiên phải do giang hồ chấm dứt, không cần báo quan.” Mạc đại tiên sinh khẩu khí cường ngạnh.

“Lời ấy của Mạc đại tiên sinh sai rồi,” thanh âm Dạ Nguyệt Sắc cũng lạnh dần. “Phổ thiên chi hạ, mạc phi vương thổ. Suất thổ chi tân, mạc phi vương thần*. Tuy là giang hồ, cũng là giang hồ của Ngâm Phong quốc. Tuy là người giang hồ, nhưng cũng là con dân Ngâm Phong quốc, đương nhiên phải tuân thủ luật lệ Ngâm Phong. Chẳng lẽ Mạc đại tiên sinh cho rằng làm người giang hồ có thể không nhìn đến triều đình?”

* Dưới vòm trời này, không có nơi nào không phải là đất của nhà vua, khắp thiên hạ này, không có ai không phải con dân của vua.

Mạc đại tiên sinh vừa định phát tác giận dữ trong lòng, nhưng nhìn thấy trong mắt Dạ Nguyệt Sắc lóe lên ánh mắt lạnh sắc nhọn, nhìn ông không chớp mắt, khí tức lạnh lùng bén nhọn áp đảo ông.

Hắn nhất thời cứng họng, vừa không thể đồng ý báo quan, lại không thể tỏ vẻ công khai không để triều đình vào trong mắt, trong khoảng thời gian ngắn bỗng nhiên ngẩn ra.

“Mạc đại tiên sinh không nói lời nào chính là còn để triều đình vào trong mắt rồi? Nếu như thế.” Dạ Nguyệt Sắc lạnh lùng nhìn Mạc đại tiên sinh, trong tay vuốt vuốt ly rượu trước mặt, nhẹ nhàng cầm lấy, “Tiểu nữ xuất thân từ triều đình sẽ giúp triều đình điều tra án lần này cùng các vị đi.”

“Tiểu thư sợ là không có cách.” Mở miệng chính là Nam Cung Tuấn, hắn ngầm ám chỉ là: chính ngươi còn chưa thể gỡ bỏ mối nghi ngờ, làm sao có thể thăm dò người khác?

Dạ Nguyệt Sắc hướng tầm mắt về phía hắn, đột nhiên cười một tiếng:

“Nam Cung thiếu chủ cho rằng ta đang thương lượng với các ngươi?” Nàng đột nhiên đặt mạnh ly rượu trong tay xuống, trong mắt đã không còn ý cười, “Ta chỉ báo cho các ngươi mà thôi.”

Lớn lối như vậy khiến cho mọi người không biết phải nói gì.

Đột nhiên một tiếng cười duyên đánh vỡ yên tĩnh, chỉ thấy Tiêu Ti Vân cười tươi như hoa:

“Như thế tức là tiểu thư thay thế triều đình tới tra án, chúng ta như thế nào lại không đồng ý? Ngày sau còn phải khiến tỷ vất vả.” Nói xong rót đầy rượu trong chén uống một hơi cạn sạch, rồi lại rót đầy ly rượu của các vị cùng bàn.

Lâm Vãn Y đi đầu uống cạn, ba huynh muội Bạch gia thấy thế cũng uống. Tiêu Ti Vân hướng Mạc đại tiên sinh, Sa Lãng, Nam Cung Tuấn đang mặt mũi khó chịu, ba người này không cam lòng muốn uống, về phần Trần Kiến Long có uống hay không đã không quan trọng.

Dạ Nguyệt Sắc thấy thế, sắc mặt lúc này mới dịu lại, nhẹ nhàng nâng chén dính môi một chút, để ly rượu xuống liền đứng lên.

“Ta hơi mệt một chút, sẽ không thể tiếp mọi người. Ngày mai lúc nào nghị sự báo cho ta biết trước.”

Nói xong, nàng cũng không để ý mọi người như thế nào, lập tức đi ra ngoài, trong lúc giơ tay nhấc chân thần thái cao quý như ở trong mây.

Thương Hải Nguyệt Minh vẫn đi theo phía sau nàng, đợi cách đại sảnh rất xa Thương Hải mới hỏi:

“Tiểu thư, tại sao ngài muốn nhúng tay vào án tử này?”

“Người kia, các ngươi có âm thầm điều tra không?” Người Dạ Nguyệt Sắc chỉ chính là người giống Trầm Thừa Hữu  như đúc.

“Vâng, tin tưởng mạng lưới tình báo của chủ thượng, rất nhanh sẽ tra rõ tất cả về hắn.”

“Không đủ,” Dạ Nguyệt Sắc nhẹ nhàng lắc đầu, “Chỉ tra rõ hắn còn chưa đủ, ta muốn mượn cơ hội tra án quang minh chính đại điều tra hắn, tiếp xúc với hắn. Nếu hắn đúng là Trầm Thừa Hữu, vấn đề sẽ tương đối phiền toái, cho dù không phải là Trầm Thừa Hữu, nhất định hắn cũng sẽ có quan hệ với Trầm gia. Tóm lại phải tự mình tiếp xúc hắn mới được.”

“Tiểu thư, chủ thượng đã thông báo bất kể phát sinh chuyện gì cũng phải lấy an toàn của ngài làm chủ, ngài làm như vậy nếu là gặp nguy hiểm thì làm sao?” Nguyệt Minh có chút bận tâm.

“Không có chuyện gì.” Dạ Nguyệt Sắc nhìn nàng cười, “Có các ngươi đi theo ta một bước không rời, còn có không biết bao nhiêu ám vệ đang âm thầm bảo vệ, ta còn có cái gì phải sợ?”

Giương mắt nhìn về phía phía đông nam là bầu trời bao la, nơi đó là hướng đế đô. Sao kim lóe lên trên trời, có phải người đang nhìn ta?

“Ta vẫn muốn làm được một thứ gì đó cho chàng!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: meo lucky
     
Có bài mới 22.03.2014, 16:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 473 lần
Điểm: 7.78
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50

Sau yến tiệc tối qua, danh tiếng “Tô tiểu thư”, hóa thân của Dạ Nguyệt Sắc, đã tăng lên gấp vạn lần trong võ lâm. Một cô gái trói gà chưa chặt lại có thể cứng rắn áp đảo khí thế của Mạc đại tiên sinh, Nam Cung thiếu chủ, không ít người trong thiếu lâm lại càng không dằn được lòng hiếu kỳ về nàng, đặc biệt là số người tới chào hỏi trong hắc đạo cũng tăng vọt.

Dạ Nguyệt Sắc không còn đóng cửa không gặp nữa, nàng bắt đầu chú ý đến những chi tiết liên quan đến vụ án, sáng sớm hôm sau cũng lấy thân phận đại diện cho triều đình để tham dự điều tra.

“Thuật nhiếp hồn?” Ngồi trong Hoán Hoa cư, Dạ Nguyệt Sắc một tay chống cằm, lông mày nhíu lại, “Đây không phải thuật thôi miên sao? Dùng thuật thôi miên hỏi ra bí mật muốn biết, sau đó làm cho người ta tự sát, mặc dù là một biện pháp tốt. Nhưng Bạch đại hiệp vốn là cao thủ, sao có thể dễ dàng bị người ta thôi miên như vậy?”

“Cách luyện thuật nhiếp hồn có chút khác biệt với võ công chính thống, chủ yếu là chiến đầu bằng lý trí, công lực cao thấp chỉ xếp thứ hai.” Lâm Vãn Y giải thích cho nàng. Hắn và mấy người Bạch Tử Lam, Mạc đại tiên sinh vẫn nghị sự ở Hoán Hoa cư, sau tối hôm qua, cho dù Mạc đại tiên sinh không thoải mái trong lòng nhưng sáng nay vẫn mời Dạ Nguyệt Sắc tới cùng điều tra vụ án, dù sao giang hồ vẫn có điểm cố kỵ với triều đình.

“Đấu trí à!” Dạ Nguyệt Sắc nhớ tới gương mặt nghiêng nước nghiêng thành của Bạch Phi Loan, làm tan rã ý chí của một nam nhân cũng không phải chuyện khó khăn. “Lấy ngọc Hỏa Long, muốn tiền ư? Quá ngây thơ rồi.”

“Thật ra cũng không ngây thơ.” Người đang nói chính là Nam Cung Tuấn, “Ngân hàng đang giữ bạc chỉ nhận ấn tín không nhận người, mặc dù chúng ta đã phái người đi chặn kẻ lấy tiền lại, nhưng trên cả nước, ngân hàng tư nhân nhiều không kể xiết, căn bản không thể biết hắn sẽ lấy tiền khi nào ở đâu, cho nên khả năng tra được đầu mối của hung thủ cũng không cao.”

Dạ Nguyệt Sắc phất tay một cái không thèm để ý: “Đây không phải là vấn đề, tất cả các ngân hàng của Ngâm Phong quốc chỉ đều là một phần của quốc gia, vì vậy chỉ cần dặn dò một tiếng là có thể giữ lại số tiền đó không phát ra, người tới lấy tiền đương nhiên cũng chạy không thoát, đây chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

Mạc đại tiên sinh và Nam Cung Tuấn liếc mắt nhìn nhau, trong mắt ngoại trừ khiếp sợ không còn cảm xúc nào khác. Người giang hồ vốn ít giao thiệp với quan lại, đồng thời luôn xem thường người trong triều đình, thường dùng từ chó săn để gọi quan viên triều đình. Vì vậy họ gần như không ngờ quan phủ muốn phong tỏa bạc của họ chỉ là một chuyện đơn giản như thế, trong lòng không khỏi cảm thấy phức tạp. Nhưng trước mắt, trong tình huống này, đây cũng coi như một tin tức tốt.

“Vậy xin làm phiền cô nương.” Lâm Vãn Y vẫn ôn hòa như trước.

“Làm quan có chỗ tốt của làm quan.” Dạ Nguyệt Sắc cười nhạt, không có chút giễu cợt, “Nguyệt Minh, chuyện này giao cho ngươi.”

“Vâng.” Nguyệt Minh mỉm cười nhận lệnh.

“Tiếp theo, ta muốn gặp các vị anh hùng trong trang, các vị đang ngồi đây không phản đối chứ.”

“Chuyện này không được.” Tiêu Ti Vân trăm mỵ ngàn kiều, giọng nói cũng ngọt ngào như bọc đường, “Tiểu thư thân thể ngàn vàng, sao có thể tiếp xúc với hạng người dân dã như thế? Những chuyện này vẫn nên để chúng ta làm đi.”

Dạ Nguyệt Sắc nhìn Tiêu Ti Vân, mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó là lạ, cái tên Bích Lạc cung tuy đẹp nhưng là bang hội đứng hàng thứ nhất trong hắc đạo. Đệ tử trong cung có nam có nữ, thật ra trước kia được gọi là “Ma cung”. Kể từ khi Tiêu Ti Vân giữ chức cung chủ tới nay, hoạt động của Bích Lạc cung thu lại rất nhiều, quan hệ với bạch đạo cũng được cải thiện, vì vậy Tiêu Ti Vân mới xuất hiện ở đây.

Nhưng Dạ Nguyệt Sắc vẫn cảm thấy thái độ của Tiêu Ti Vân với mình có chút kỳ quái, vị mỹ nhân rắn rết nổi tiếng trong chốn võ lâm này thật giống như thu hồi gai độc của nàng trong thoáng chốc, ngược lại còn dùng thái độ tôn kính với nàng, khiến cho Dạ Nguyệt Sắc thật sự không hiểu thế nào.

“Đa tạ Tiêu cung chủ quan tâm, chỉ là chuyện này vô cùng quan trọng, càng sớm điều tra rõ càng sớm kết thúc vụ án. Lễ tế Phong Thần sắp tới, ta muốn thoải mái dạo chơi một chút, nếu vì chuyện này mà trì hoãn hành trình tới lễ tế Phong Thần sẽ không tốt.”

“Sao lại nói vậy, Tô tiểu thư muốn chơi thì cứ chơi, ngàn vạn lần không nên để án lần này ảnh hưởng. Đến lúc đó ta cũng muốn đi dạo cùng tiểu thư, không biết ý tiểu thư thế nào?”

Có ý gì? Dạ Nguyệt Sắc nhíu mắt, muốn giám sát sao? Nhìn vẻ mặt kia lại không quá giống, quên đi, nhiều người cũng không có gì không tốt, ngược lại chính mình cũng chẳng phải làm gì.

“Có cung chủ mỹ nhân ở bên cạnh như vậy đương nhiên là tốt.”

“Ta cũng coi như quen thuộc thành Lam này, ngày đó để ta sắp xếp có được không?”

“Như vậy rất tốt, làm phiền cung chủ suy nghĩ.”

Tiêu Ti Vân uyển chuyển cười một tiếng, vẻ mặt như buổi sáng mùa xuân, đám nam nhân bên cạnh vẻ mặt đen sì. Nữ nhân quả nhiên mười tám hay tám mươi đều là nữ nhân, rõ ràng đang thảo luận vụ án, tại sao đột nhiên lại thảo luận chuyện dạo phố?

Dạ Nguyệt Sắc cũng mặc kệ nhiều chuyện như vậy, nàng đã có lý do đầy đủ để tiếp xúc với người kia, mục đích hôm nay đã đạt được. Nàng đứng dậy, cây trâm ngọc bích trên tóc vẽ ra một vòng cung xanh ngắt.

“Vậy ta xin cáo từ trước.” Nàng hơi gật đầu, xoay người bỏ đi, để lại một đám ánh mắt sâu xa phía sau.

Trở lại Tùng Lam viện, Nguyệt Minh lập tức đưa lên một cuộn giấy. Dạ Nguyệt Sắc biết rằng tin tức mình cần đã đến, trong lòng lại giật mình với mạng lưới tình báo của Tiêu Lăng Thiên một lần nữa.

Mộ Dung Tư Duệ, thiếu chủ Mộ Dung thế gia, mười chín tuổi. Vốn là con nuôi của Mộ Dung thế gia, hai năm trước được chỉ định làm thiếu chủ sau khi Mộ Dung Tư Ý,người thừa kế của Mộ Dung thế gia bị bệnh qua đời. Sở trường dùng kiếm, đối nhân xử thế lạnh lùng hà khắc, nghi ngờ có liên quan đến cái chết của Mộ Dung Tư Ý.

Trầm Thừa Hữu mười chín tuổi, đã tử hình, không thể nghi ngờ.

Giao lại cuộn giấy cho Nguyệt Minh, Dạ Nguyệt Sắc tựa vào ghế. Nội dung tin tức rất ngắn gọn, nhưng đã tiết lộ một chút liên hệ, Mộ Dung Tư Duệ cùng tuổi với Trầm Thừa Hữu, là con nuôi, dưới tình huống Trầm Thừa Hữu thực sự đã chết, Dạ Nguyệt Sắc cho rằng khả năng hai bọn họ là anh em sinh đôi rất lớn. Nếu suy đoán của nàng là sự thật, vậy rất có thể Trầm thừa tướng năm đó đã để lại bước chuẩn bị phía sau, vấn đề hiện nay là, Mộ Dung Tư Duệ đã biết được bao nhiêu.

Không thể tiếp xúc hắn ngay từ đầu, như vậy mục tiêu quá rõ ràng, vì vậy Dạ Nguyệt Sắc quyết định đi chào hỏi một số người khác trước. Bất luận là nàng hay Thương Hải, Minh Nguyệt có quen với mấy người giang hồ này hay không, Lâm Vãn Y bề bộn công việc cũng không thể giới thiệu cho nàng, vì vậy hắn rất tự nhiên mà kéo Diệp Thu Bạch đi cùng nàng.

Đến lúc này nàng mới biết thì ra Diệp Thu Bạch lấy thân phận con rể tương lai của Bạch gia để tới đây, Diệp gia chẳng những là gia đình buôn bán nổi tiếng trong kinh thành, hơn nữa còn có chút địa vị trong võ lâm, võ công của Diệp Thu Bạch cũng không tầm thường, vì vậy thật ra hắn đã đính ước với Bạch Tử Tuệ từ lâu. Vốn định đợi năm nay Bạch Tử Tuệ đến tuổi cập kê sẽ đón nàng xuất giá, ai ngờ lại xảy ra tang sự.

Diệp Thu Bạch có thân phận như vậy, đương nhiên có thể lấy thân phận nửa chủ nhân để lót đường cho Dạ Nguyệt Sắc. Nhưng điều khiến cho Diệp Thu Bạch đau đầu chính là nàng chọn một đối tượng tuyệt đối không thích hợp để tới gõ cửa.

Lý do Dạ Nguyệt Sắc quyết định tới chào hỏi người này rất đơn giản, bởi vì người này ở gần bọn họ, nhưng không khéo chính là, hàng xóm này chính là vị hôn thê của Nam Cung Tuấn, tam tiểu thư Lăng Tự Thủy của Tinh La môn. Chọn nàng ta là người đầu tiên, đây chẳng phải ý muốn gây sự với Nam Cung Tuấn sao?

Dạ Nguyệt Sắc cũng mặc kệ như vậy, mang theo Diệp Thu Bạch cùng Thương Hải, Nguyệt Minh tới gõ cửa Triều Vân cư.

Lần đầu tiên nhìn thấy Lăng Tự Thủy, Dạ Nguyệt Sắc lập tức cảm thấy mình rất thích nàng ta. Lăng Tự Thủy khác với những nữ hiệp giang hồ trong tưởng tượng của Dạ Nguyệt Sắc, Lăng Tự Thủy giống một đại gia khuê tú hơn, nàng đoan trang thanh tú, không có dáng vẻ kiêu ngạo, quan trọng hơn là gương mặt nàng lộ ra vẻ thông tuệ, khiến cho nàng rất khác với những người khác. Nàng cũng không phải tuyệt sắc nhân gian như Tiêu Ti Vân và Bạch Phi Loan, nhưng khi nàng cười sẽ khiến cho người ta cảm thấy vô cùng thoải mái, lập tức chiếm được tình cảm của Dạ Nguyệt Sắc.

Lăng Tự Thủy dường như cũng rất thích Dạ Nguyệt Sắc, chiêu đãi nàng rất nhiệt tình. Hai người trò chuyện một lúc, hẹn cùng đi dạo hội chùa lễ tế Phong Thần rồi Dạ Nguyệt Sắc mới đứng dậy cáo từ.

Rất tốt, Dạ Nguyệt Sắc nhìn cánh cửa trước mặt, cao cao phía trên treo ba chữ “Lạc Phong đình”. Mộ Dung Tư Duệ, người tiếp theo chính là ngươi.

Trong khi Dạ Nguyệt Sắc đang vui vẻ trò chuyện với Lăng Tự Thủy, trong Hoàng thành ở đế đô phía xa, Tiêu  Lăng Thiên đang nhíu mày nhìn mấy bức mật báo. Những mật báo này đều đến từ phía ám vệ ở chỗ Dạ Nguyệt Sắc, mạng lưới tình báo của hắn trên giang hồ và gián điệp hắn phái đi tiếp cận Lâm Vãn Y, nhưng lúc này những mật báo này đều tập trung tại Tụ Nghĩa sơn trang. Cô gái nhỏ của hắn hiển nhiên đã bị cuốn vào tranh chấp giang hồ, mà chuyện phức tạp đến mức chỉ sợ Thương Hải, Nguyệt Minh cùng những ám vệ hắn phái đi có thể không ứng phó được, hiện giờ hắn có chút lo lắng về sự an toàn của nàng.

Ngồi trên ngọc tọa suy nghĩ một chút, hắn phất tay bảo nội thị gọi mấy hạ thần tâm phúc vào. Nha đầu này, vừa mới rời khỏi tầm mắt của hắn mấy ngày đã bị cuốn vào chuyện nguy hiểm như vậy, thật sự là một giây cũng không thể buông mà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.