Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa

 
Có bài mới 22.03.2014, 00:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 459 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 36

Đó là cả một câu chuyện đầy mây khói!

Hai trăm năm trước, trong tình cảnh giết choc cùng máu tanh khắp nơi, Hoàng đế khai quốc của Ngâm Phong, Thánh Văn Đế, và đại tướng quân khai quốc Tiêu Trường Không là một đôi bạn thân tình như tay chân, rốt cuộc vì sao lại thù hận không ngừng? Hai trăm năm qua đi, nội tình trong đó đã không ai còn biết rõ, chỉ có những đoạn truyện chắp vá còn lưu truyền trong dòng họ Tiêu.

Hai trăm năm trước, trên đại lục này tràn ngập gió tanh mưa máu, hoàng triều Cảnh Dung vẫn thống trị toàn đại lục cuối cùng cũng đi về hướng suy bại, hoàng quyền sụp đổ, thiên hạ rung chuyển. Trong thời loạn đương nhiên sẽ có anh hùng xuất hiện, một đôi thiếu niên phong thần tuấn tú là một trong số đó.

Dạ Thâm Hàn — một thiếu niên quý tộc của hoàng triều Cảnh Dung, phong tư xinh đẹp, trí tuệ vô song, tâm tính thiếu niên lại ẩn nhẫn lạ thường. Dựa vào tài trí vô song và thế lực gia tộc của mình, chàng đã lẳng lặng nuôi dưỡng một thế lực khổng lồ, muốn tạo dựng đại nghiệp.

Tiêu Trường Không là người trong võ lâm, sau khi xuất đạo năm mười sáu tuổi, với một thanh Thu Tuyền kiếm, chàng trở thành cao thủ bất bại trong thiên hạ. Thủ đoạn như ác quỷ lại có diện mạo như thần tiên, khuynh đảo không biết bao nhiêu chúng sinh trong thiên hạ.

Một đôi thiếu niên như ngọc bích này không hiểu vì cơ duyên gì mà quen nhau, dần dần trở thành tri kỷ một đời. Mấy năm sau, khi Dạ Thâm Hàn vốn có ý tranh giành thiên hạ, cuối cùng cũng đem binh vào đế đô, Tiêu Trường Không vẫn luôn kề vai chiến đấu bên cạnh y. Hai người, một cơ trí mưu quyền, một bách chiến bách thắng, cuối cùng, trong vòng mười năm đã đuổi dòng họ Chu vốn đang nắm giữ triều chính tới bờ phía tây sông Lạc Thủy, lập ra Ngâm Phong quốc ở bờ phía đông. Ngay khi bọn họ đang chuẩn bị dùng toàn lực tới phía tây đại lục để diệt trừ toàn bộ dư nghiệt nhà họ Chu, một cuộc biến đổi lớn đã bất ngờ xảy ra.

Dạ Thâm Hàn và Tiêu Trường Không sóng vai mười mấy năm, cùng vào sinh ra tử, tình bạn vốn hoàn mỹ lại không biết từ lúc nào đã biến thành những tình ý mập mờ. Sau khi bước đầu dẹp yên đông đại lục, những tình cảm vẫn bị đè nén thật sâu của Dạ Thâm Hàn rốt cuộc không cách nào nhẫn nhịn nữa, trong một ngày, khi hai người say rượu, làm ra chuyện ân ái với Tiêu Trường Không.

Lúc đó, hai người đã đứng tuổi, đã không còn là thiếu niên ngây ngô nữa. Dạ Thâm Hàn đã lập hậu phong phi, Tiêu Trường Không cũng đã cưới tiểu sư muội đồng môn làm vợ, bất luận hắn ôm loại tình cảm thế nào với Dạ Thâm Hàn, một khi vẻ ngoài bình tĩnh này đã bị phá vỡ, tình bạn liền rơi vào vòng nước xoáy, không cách nào cứu vãn được nữa.

Tiêu Trường Không có lẽ cũng có tình với Dạ Thâm Hàn, dù sao hai người đã bắt tay cùng sống cùng chết nhiều năm như vậy, mặc dù chúng sinh thiên hạ là vô số, tri kỷ lại chỉ có một người. Nhưng đều là nam tử, Tiêu Trường Không dù thế nào cũng không thể tiếp nhận một tình yêu cấm kỵ như vậy, uyển chuyển hầu hạ dưới thân bạn tốt như một nữ tử, đó là sỉ nhục mà một nam tử không cách nào chấp nhận, vì vậy, hắn lựa chọn bỏ đi.

Hắn vốn xuất thân từ giang hồ, lúc này trở về cũng là hợp lẽ, nhưng Dạ Thâm Hàn đã sớm yêu đến phát điên. Trong mắt y, trái tim y, ngoại trừ Tiêu Trường Không, không còn bất cứ một người nào khác, ngay cả bá nghiệp vĩ đại y từng đổ máu phấn đấu cũng không còn quan trọng nữa.

Y chỉ cần hắn! Chỉ cần giữ lại hắn!

Ý Tiêu Trường Không đã quyết, bất kể Dạ Thâm Hàn dùng thủ đoạn gì để giữ hắn lại đều vô ích, trong tuyệt vọng, Dạ Thâm Hàn đã đưa chính mình và hắn vào một con đường tuyệt vọng không thể quay đầu.

Y dùng cổ với hắn.

Cổ thuật xa xôi mà quỷ dị vẫn lưu truyền bí mật trong mấy dân tộc thiểu số vùng Nam Cương, không biết từ khi nào Dạ Thâm Hàn tìm được một đôi thiên địa cổ, tự tay đưa loại cổ này vào thân thể người mà y yêu thương nhất.

Thiên địa cổ là loại cổ hướng âm hướng dương, Dạ Thâm Hàn dùng loại cổ hướng dương, Tiêu Trường Không mang loại cổ hướng âm. Bình thường, loại cổ này không hề gây tổn hại cho thân thể, nhưng ngày Hạ Chí hàng năm, địa cổ sẽ xao động bất an, phải ăn máu thiên cổ để trấn an, nếu không sẽ phá tan tâm mạch, giết chết ký chủ. Nói cách khác, nếu Tiêu Trường Không cần mạng sống, Hạ Chí hàng năm sẽ phải uống máu Dạ Thâm Hàn, ngoài ra không còn cách nào khác.

Khi Tiêu Trường Không biết trong người mình có loại cổ huyền bí, hắn cũng không để ý, trước kia hắn hành tẩu giang hồ, sau này lại lĩnh binh chinh chiến sa trường, đã sớm không còn coi trọng sống chết, nhưng cố tình vào lúc này, thê tử của hắn lại mang thai.

Đến lúc đó hắn mới biết được điểm đáng sợ của thiên địa cổ, chính là sau khi trúng loại cổ này, chỉ có đêm trăng tròn mười lăm tháng tám giao hợp với người khác mới có thể để lại con nối dòng, mà cổ trong cơ thể ngay sau đó sẽ bị chuyển dời tới trên người đứa trẻ, từ đó ký chủ đời trước sẽ trở lại bình thường, nhưng sẽ không thể có con được nữa. Nói cách khác, người trúng thiên địa cổ cả đời chỉ có một hài tử, mà đứa bé này từ khi mới ra đời đã thay thế ký chủ lúc đầu trở thành một ký chủ mới của thiên địa cổ, cứ thế truyền lại không ngừng. Ký chủ của địa cổ phải ở bên cạnh ký chủ của thiên cổ cả đời để lấy máu duy trì tính mạng. Nếu không huyết mạch của cả gia tộc sẽ đoạn tuyệt.

Hắn có thể không quan tâm đến sống chết, nhưng hắn không cách nào nhìn đứa con còn chưa ra đời của mình chết, hắn không còn cách nào khác mà phải ở lại.

Thê tử Tiêu Trường Không trong lúc sinh đã rong máu khó sinh mà chết, đây cũng là số mệnh của cơ thể mẹ của ký chủ địa cổ. Tiêu Trường Không vô cùng bi thương, không chỉ vì mất thê tử mà còn vì trái tim mình đã phản bội nàng. Trong khi vô cùng đau lòng tự trách, hắn đã từng nghĩ sẽ cùng Dạ Thâm Hàn đồng quy vu tận, nhưng cuối cùng vẫn không cách nào hạ thủ, chỉ có thể ở lại bên cạnh y, để đứa trẻ uống máu y từ từ lớn lên.

Dựa vào ràng buộc máu, cuối cùng Dạ Thâm Hàn cũng thành công giữ Tiêu Trường Không lại bên cạnh. Y biết Tiêu Trường Không hận y, nhưng y không quan tâm, chỉ cần có thể làm cho người y yêu đến điên cuồng mỗi ngày xuất hiện trước mặt y, để y nhìn hắn, hôn hắn, ôm hắn, y không còn quan tâm tới bất cứ điều gì nữa. Hơn nữa, y cũng nhận ra tình cảm yêu hận đan xen của Tiêu Trường Không đối với y, đương nhiên y sẽ càng không buông tay.

Yêu hận dây dưa như vậy gần mười năm, Dạ Thâm Hàn đột nhiên ngã bệnh. Vết thương cũ khi chinh chiến trên sa trường năm xưa tái phát, lặp đi lặp lại nhưng khó có thể chưa khỏi. Y cảm thấy số mệnh mình chỉ sợ không còn dài, vì kéo dài huyết mạch hoàng thất và Tiêu thị, cuối cùng y cùng hoàng hậu cũng sinh ra con nối dòng duy nhất của y.

Mấy năm trước, Dạ Thâm Hàn đã giải tán phi tần hậu cung, chỉ để lại một mình hoàng hậu, khi hoàng hậu sinh cũng rong máu mà chết, bệnh tình của Dạ Thâm Hàn ngày càng trầm trọng, cả ngày nằm trên giường bệnh, không còn sức lực lo chuyện quốc gia. Cảm thấy đã đến lúc, y liền giao phó đứa bé còn nằm trong tã và quốc gia này cho Tiêu Trường Không.

Khi đó y còn ẩn chứa nụ cười, đích thân giao đứa còn duy nhất của mình cho Tiêu Trường Không và nói với hắn:

“Ta biết ngươi hận ta, nhưng ta không hối hận đã làm vậy, chỉ cần có thể giữ ngươi lại bên cạnh, dù chết ta cũng không hối hận. Ta là một người rất ích kỷ, hôm nay ta đem quốc gia này và huyết mạch của ta giao cho ngươi, coi như trừng phạt những gì ta đã làm với ngươi, tùy ngươi định đoạt.”

Lần đầu tiên Tiêu Trường Không quỳ gối trước mặt Dạ Thâm Hàn sau khi trúng cổ, nhìn thật sâu vào mắt nam nhân làm cho hắn yêu hận chồng chất.

“Dòng họ Tiêu sẽ suốt đời coi Dạ thị là vua, cũng sẽ bảo vệ Ngâm Phong quốc, coi như báo đáp tình cảm sâu nặng của ngươi với ta. Nhưng ta sẽ vĩnh viễn coi con cháu Dạ thị là con rối đùa bỡn trong lòng bàn tay, coi như trả thù cho số mệnh mà ngươi đã đem đến cho Tiêu thị.”

Đây có lẽ là lời hứa giữa hai người, một người dùng huyết mạch làm tế phẩm tình yêu, một người hứa hẹn sẽ phụng dưỡng đồng thời sẽ trả thù tàn khốc. Từ đó trở đi, hai dòng họ Tiêu, Dạ bắt đầu đi trên con đường thù hận đầy máu tanh.

Dạ Thâm Hàn rất nhanh qua đời vì bệnh, trước khi chết đã phong Tiêu Trường Không làm nhiếp chính vương, giám sát quốc sự, phụ tá tân quân. Tiêu Trường Không vừa chờ ấu đế lớn lên, vừa nắm toàn bộ triều chính, loại bỏ phe phái đối lập, rất nhanh đã khống chế triều đình, trở thành chủ nhân thật sự của quốc gia này.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã mười bảy năm trôi qua. Năm đó ấu đễ đã qua lễ trưởng thành, rất nhanh đã nghênh đón đại hôn năm mười tám tuổi, sau khi sinh hạ con nối dòng lập tức bị Tiêu Trường Không giết chết. Tiêu Trường Không lại lập ấu tử làm vua, phong con mình làm nhiếp chính vương giám quốc kế nhiệm, khống chế triều đình và thiên hạ. Cứ như vậy không ngừng lập lại hơn hai trăm năm, tổ huấn của Tiêu thị vẫn tương truyền, hậu thế đều phải uống máu Dạ thị để kéo dài tính mạng, nhưng con cháu Dạ thị lại không hề hay biết về một đoạn tình phủ đầy bụi mờ. Mặc dù cũng có con cháu Dạ thị muốn phản kháng lại thế lực của Tiêu Thị, nhưng lại bị thủ đoạn tàn nhẫn của Tiêu thị không chút lưu tình chém giết.

Màu máu kéo dài hơn hai trăm năm, cho đến thế hệ này của Dạ Nguyệt Sắc và Tiêu Lăng Thiên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: meo lucky, sxu
     

Có bài mới 22.03.2014, 00:46
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 459 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chuong 37

Vào buổi giữa hè, các thị nữ yên lặng chờ đợi bên ngoài hành lang không gây một tiếng động, trên cây ngô đồng ngoài cửa sổ, tiếng ve kêu không ngừng, càng làm nổi bật sự yên tĩnh của ngày hè sau giờ ngọ. Dạ Nguyệt Sắc nhìn hoa mẫu đơn qua tấm rèm cửa thêu hoa sen, hoa thơm khoe sắc cũng không lọt được vào trong mắt nàng.

Chuyện xưa cũng không quá dài, bởi vì cũng có một vài chi tiết miêu tả huyết sắc tàn khốc mà chính Tiêu Lăng Thiên cũng không rõ. Tình cảm kia là như thế nào? Thứ tình cảm cho dù phải đem tất cả hậu thế để làm tế phẩm cũng muốn giữ lấy người mình yêu ở bên cạnh, chỉ cần có thể ôm vào trong lòng thì dù có phải hủy thiên diệt địa cũng không tiếc, nàng thực sự không hiểu, nàng chỉ biết mình và Tiêu Lăng Thiên lâm vào tử cục!

Về phần cổ độc, cũng không phải nàng hoàn toàn không đoán được, lúc trước Vô Thương bắt mạch cho nàng có nói nàng giống như là bị trúng cổ, khi đó nàng đã mơ hồ đoán được. Vừa nghĩ tới ở trong thân thể của mình có một con sâu, nàng đã thấy rùng mình. Nhưng thật sự nếu không sinh con sẽ không ảnh hưởng gì chứ?

Tiêu Lăng Thiên nhìn cô gái ngồi đối diện với mình đang ngẩn người ra, trong lòng lại thấy mơ hồ lo lắng. Hắn đem một ít chuyện kể lại cho nàng, sớm đã có sự chuẩn bị nếu như nàng hận hắn, dù sao đây cũng là thù máu, hắn chưa từng ảo tưởng nàng sẽ tha thứ. Nhưng khi nghe chuyện, vẻ mặt Dạ Nguyệt Sắc rất bình tĩnh, sau đó lâm vào trầm tư. Sự bình tĩnh của nàng nằm ngoài dự đoán của hắn, tâm tư Tiêu Lăng Thiên càng lúc càng xuống thấp, chẳng lẽ nàng đối với hắn chỉ còn lại thù hận thấu xương sao?

“Chuyện của chúng ta, chàng định thế nào?” Qua một lúc lâu, như từ vừa cõi thần tiên trở lại, Dạ Nguyệt Sắc mở miệng hỏi.

Trong lòng Tiêu Lăng Thiên bỗng thấy vui vẻ, khi nàng hỏi câu này giọng điệu nhàn nhạt, người nghe không thấy được nàng nghĩ gì. Trên mặt không chút biểu cảm, cầm lấy chén ngọc từ từ uống một ngụm trà, lúc này mới nhìn thẳng vào mắt nàng.

“Dù nàng nghĩ thế nào đi nữa, với nàng, ta tuyệt đối không buông tay!” Thanh âm của hắn rất nhẹ, nhưng lại giống như một cái đinh vô hình kiên định đóng thẳng vào trong lòng nàng.

Người ta căng thẳng quá nhỉ, bàn tay cầm chén cũng dùng sức trong vô thức, ngay cả đốt ngón tay cũng tái nhợt đi, nói ra những lời này với con gái kẻ thù truyền kiếp thật không dễ dàng. Nàng đột nhiên thấy buồn cười trong lòng, thế này thật giống như Romeo và Juliet.

“Nói là không buông tay, vậy con nối dõi chàng định thế nào?”

“Không cần.” Hắn đáp dứt khoát. Vấn đề này hắn đã sớm nghĩ tới, con nối dõi cũng không quan trọng, hắn chỉ cần nàng ở bên. Để thù máu chấm dứt ở thế hệ bọn họ đi.

Dạ Nguyệt Sắc đối với vấn đề con cái cũng không quá cố chấp, chỉ là

“Cổ này thật sự không có biện pháp giải sao?”

“Thật ra đến bây giờ, thiên cổ địa cổ chính là giải dược của nhau, vì vậy mới vĩnh viên tương sinh tương khắc. Còn về những giải pháp khác thì Tiêu thị đã tìm kiếm gần hai trăm năm nay, đến nay vẫn chưa tìm được. Năm ngoái có một ít đầu mối, ta đã phái người truy xét, nhưng cũng không có gì tiến triển.”

Dạ Nguyệt Sắc nghe vậy thì gật đầu, nếu đã như vậy thì cũng không cần gượng ép. Cũng không nói chắc nàng sẽ ở trong thân thể này được mấy năm, vậy nên chỉ cần nắm chặt hạnh phúc trước mắt là được, cần gì nghĩ nhiều.

Nghĩ đến điều này, đột nhiên lại nhớ đến một nghi vấn từ lâu.

“Trước đây chàng từng nói ta đã biết toàn bộ, trước khi ta mất trí nhớ ta đã biết chuyện này sao?”

Tiêu Lăng Thiên trầm ngâm một chút, thái độ của nàng quá mức nhẹ nhàng bình thản khiến cho hắn không cách nào nắm giữ được, hắn nhất thời không biết nên làm gì bây giờ. Tự cân nhắc, hắn quyết định không dấu diếm nàng điều gì nữa.

“Nàng trước kia không giống với bây giờ, không biết từ đâu nàng nghe được trong tương lai ta sẽ giết nàng, cho nên mỗi lần thấy ta đều rất sợ, không phải khóc không ngừng thì cũng run rẩy. Có thể là muốn nàng thêm sợ hãi, ta kể cho nàng một phần về cổ độc. Từ đó về sau nàng càng sợ hơn, thậm chí còn vô duyên vô cớ bất tỉnh, cho đến lúc tỉnh lại sau khi mất trí nhớ. Vô Thương nói do nàng sợ hãi mà bắt buộc mình quên đi, nhưng sao cả tính tình cũng thay đổi hoàn toàn?”

Bởi vì ta không phải là Dạ Nguyệt Sắc! Trong lòng nàng thầm trả lời. Chỉ là chuyện này có nên nói cho hắn biết không? Mặc dù đã hứa với hắn là sau khi chiến tranh kết thúc sẽ nói cho hắn biết, nhưng chuyện tới trước mắt nàng lại muốn rút lui. Chuyện ma quỷ luôn là tối kỵ ở cổ đại, liệu Tiêu Lăng Thiên có thể chấp nhận được hay không? Nàng không muốn bị giam lại như kẻ điên, cũng không muốn bị hỏa thiêu như vu nữ. (Vu nữ = phù thủy)

“Rốt cuộc nàng nghĩ thế nào?” Tiêu Lăng Thiên thấy nàng lại bắt đầu đi vào cõi thần tiên, không nhịn được mở miệng kéo lại suy nghĩ của nàng.

“A?” Nàng hoàn hồn nhìn nam tử tuyệt sắc trước mặt một thân áo bào đen, đầu đội ngọc quan. Khuôn mặt hắn có chút lạnh lùng, nhưng trong mắt lại ánh lên tia sáng.

“Nếu chàng nói không buông tay thì ta cũng không buông tay”. Khuôn mặt nàng tươi cười rạng rỡ, đôi mắt xinh đẹp sáng ngời. “Chuyện trước kia, chuyện sau này chúng ta đều không quan tâm nữa, bây giờ chỉ cần vui vẻ ở bên nhau là tốt rồi”.

“Nàng thật sự không cần?” Hắn cũng không mừng rỡ như nàng tưởng tượng, thanh âm hơi khổ sở, “Có lẽ nàng không nhớ rõ, cha mẹ của nàng. . . Là tự tay ta. . .”

“Đừng nghĩ nữa.” Tay nàng đè chặt lên tay của hắn, Tiêu Lăng Thiên chưa từng biết bàn tay nhỏ bé lại ấm áp đến thế. “Ta không nhớ rõ, cho nên những chuyện kia đối với ta mà nói là hoàn toàn không liên quan. Dù sao chúng ta đều một thân một mình ở cõi đời này, cũng không có trưởng bối ngăn cản chúng ta ở bên nhau, chúng ta cần gì tự tìm phiền não, không phải là làm cho mình thêm buồn phiền sao?”

Nàng ngửa đầu nhìn hắn, khuôn mặt nho nhỏ mang theo nụ cười, bàn tay nắm chặt tay hắn, trấn an trái tim hắn. Hắn không phải không biết thái độ của nàng không hợp với lẽ thường, nhưng nàng phản ứng hoàn toàn trái với dự liệu của hắn, khiến hắn không ngờ sự việc lại phát triển tốt được như vậy, hắn không muốn truy cứu nhiều nữa. Cho dù là giả, cho dù nàng lừa gạt hắn, hắn cũng nhận.

Tay dùng lực, ôm nàng vào trong lòng, để nàng ngồi trên đầu gối. Một tay vòng quanh người nàng, một tay nâng cằm của nàng, theo đôi môi anh đào hôn xuống thật sâu.

Môi lưỡi tùy ý dây dưa, khẽ mở răng ngọc tiến vào, mạnh mẽ chiếm lấy từng chút không gian. Mút vào lưỡi của nàng, đổi lấy sự đáp lại ngây ngốc của nàng, nước miếng lây dính, dục hỏa dần dần thiêu đốt lý trí.

Nàng là của ta! Là của ta! Muốn vĩnh viễn vĩnh viễn ôm nàng vào trong lòng, chết cũng không buông!

Lúc này Tiêu Lăng Thiên đã hiểu được tâm tình của Dạ Thâm Hàn, muốn đến điên cuồng, bất cứ thứ gì cũng không đè nén được. Thế tục, thù hận, bất cứ thứ gì đều không quan trọng, chỉ cần có thể giữ người trong lòng lại bên cạnh, cho dù chống lại ý trời cũng có là gì?

Dạ Nguyệt Sắc bị hôn đến ý loạn tình mê đột nhiên cảm giác được một trận đau đớn, mở mắt ra mới phát hiện Tiêu Lăng Thiên đang gặm cắn cổ ngọc của nàng, phát quan chẳng biết đã bị hắn hất ra từ khi nào, mái tóc đen trượt xuống. Một bên tay hắn vẫn ôm hông nàng, một tay đang mạnh mẽ xoa nắn một bên ngực của nàng. Bởi vì nàng ngồi trong lòng hắn, vì vậy nàng cảm giác rõ ràng sự nóng rực đang chạm tới mông nàng.

Lý trí bị đau đớn kéo trở lại, Dạ Nguyệt Sắc vội vàng muốn tránh đi, hôm qua nàng mới trải qua lần đầu, hiện nay trong cơ thể vẫn còn thuốc mới bôi, bây giờ nếu để hắn muốn làm gì thì làm, chính mình sẽ sống hết nổi.

Thân thể bị cánh tay hắn ôm lấy chặt chẽ không thoát được, môi hắn dời đi trận địa tiến công đến đầu nhũ hoa nho nhỏ, hướng về phía phấn hồng nhô ra không ngừng mút vào liếm láp, khiến cho nàng run rẩy dậy lên một làn sóng khoái cảm. Thừa dịp thần trí chưa mất hết, nàng bắt đầu dùng sức đẩy hắn ra.

“Điện hạ! Không nên!”

Hắn ngẩng đầu, tròng mắt đen phát sáng kinh người, không chút che dấu lửa dục vọng thiêu đốt hừng hực bên trong.

“Gọi tên của ta!” Động tác của hắn không ngừng, một cái tay đã trượt vào trong quần nàng, dừng ở cửa hoa huyệt, cảm nhận sự ướt át trong u cốc kia.

“Van chàng, không muốn!” Xấu hổ không thể gọi tên của hắn, nàng chỉ có thể mềm mại cầu xin.

“Nói dối, nàng cũng đã ướt như vậy, còn nói không muốn?” Hắn kiếm chế rung động dưới thân để trêu chọc nàng, đưa ngón tay dính đầy chất lỏng tới trước mặt nàng.

“Ta sẽ không chịu nổi,” thanh âm của nàng rất nhỏ, mặt đỏ như hoa đào. Chất lỏng lóe sáng trên tay hắn nhắc nhở nàng rằng mình đã có phản ứng với sự vuốt ve của hắn, nàng co thân thể lại, muốn thoát ra.

“Đừng động!” Hắn lớn tiếng bảo nàng ngừng lại, thanh âm khàn giọng bất khả tư nghị*. Nàng giãy dụa kích thích đến hắn, hại hắn thiếu chút nữa không chịu được. Nhưng nàng đúng, thân thể nàng non nớt, không cách nào thừa nhận hai lần kịch liệt hoan ái trong một khoảng thời gian ngắn. Hắn rất muốn, nhưng hắn sẽ không tổn thương nàng.

* Bất khả tư nghị: Hay ‘Nan tư nghị’, nghĩa là “không thể suy nghĩ, bàn luận được, vượt ra ngoài sự hiểu biết”, câu này dùng để miêu tả sự việc ngoài tưởng tượng

“Gọi tên của ta, ta sẽ bỏ qua cho nàng.” Hắn cắn lỗ tai của nàng yêu cầu, một tay đã vung vạt áo của mình lên.

Gọi tên của hắn? Lăng Thiên? Thiên? Không được không được, gọi thế nào cũng thấy buồn nôn, nàng không nói ra miệng được.

“Bỏ qua cho ta đi,” Nàng quay đầu vùi mặt trong cổ hắn, rầu rĩ gọi một tiếng, “Ca, ca ca.”

Một loại khoái cảm khác thường khi nghe nàng goi, ca ca cũng không tồi. Hắn nhẹ nhàng hôn lên tóc nàng: “Ngoan”.

Tuy nói bỏ qua cho nàng, nhưng dục vọng như tên đã lắp vào cung không bắn ra không được. Hắn nắm tay nàng, đưa vào hạ khố của mình, bao ở ngọc trụ lửa nóng tráng kiện.

Nàng hoảng hốt muốn rút tay ra, lại bị hắn đè lại. Hắn vừa dùng lời lẽ dâm mỹ trêu chọc nàng, vừa kiên quyết nắm lấy tay nàng di chuyển, nhìn bên tai nàng đỏ bừng lên, ngửi mùi thơm của cơ thể nàng, cảm thụ thân thể nàng mềm mại rung động, rốt cục hạ thân của hắn bắn ra trong tay của nàng.

Rút tay nàng ra, nhìn chất lỏng màu trắng phía trên, Tiêu Lăng Thiên cúi đầu cười.

“Xem ra chúng ta lại phải tắm rửa rồi.”

“Ta, ta muốn đi.” Dạ Nguyệt Sắc đang tựa trên vai hắn đột nhiên nói nhỏ một câu.

“Cái gì?” Thân thể Tiêu Lăng Thiên cứng nhắc trong nháy mắt, đầu ngón tay trở nên lạnh như băng

Cuối cùng, nàng vẫn muốn đi sao?.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: MicaeBeNin, meo lucky, sxu
     
Có bài mới 22.03.2014, 16:01
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 459 lần
Điểm: 7.77
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 38

Ngoài trời gió thoảng mây nhẹ, trong phòng tình nồng ý đậm, không gian vốn đang ngọt ngào như mật lại vì một câu nói của nàng mà đột ngột lạnh xuống.

Đột nhiên không còn cảm nhận được nắng nóng ngày hè, trái tim hắn giống như rơi vào hầm băng rét lạnh.

Không phải đã nói sẽ không để ý sao? Không phải đã nói sẽ không buông tay sao? Lời nói còn văng vẳng bên tai, chỉ là một chốc lát trước đó thôi, vậy mà bây giờ, nàng lại nói nàng muốn đi?

Cánh tay ôm lấy nàng từ từ buông ra, lạnh lẽo như băng, bàn tay trong ống tay áo cũng vô thức nắm chặt trong cơn tuyệt vọng vô bờ. Trái tim nhói đau từng đợt, đau đến mức không phát hiện lòng bàn tay đã bị móng tay làm bật máu.

“Tại sao phải đi?” Hắn không ngờ mình còn có thể hỏi một cách bình tĩnh như vậy, ngay cả khi trong lòng đang cuộn lên những ngọn sóng cao chạm trời, giọng nói của hắn vẫn bình tĩnh, nhưng lạnh như băng.

Cảm giác được thân thể hắn cứng nhắc, Dạ Nguyệt Sắc từ trên cổ hắn ngẩng đầu lên nhìn. Vừa nhìn vào đôi mắt sâu đen và lạnh lẽo như ngọc đang ẩn chứa đau đớn kia, nàng lập tức biết câu nói vừa rồi của mình đã bị hắn hiểu lầm.

Đầu ngón tay khẽ vuốt lên gương mặt hắn, dung nhan anh tuấn như được chạm khắc này là thứ nàng yêu nhất trong cuộc đời. Nàng cười một tiếng như hoa nở trong tuyết.

“Không phải mà.” Ngón tay vuốt dọc theo lông mày đang nhướng lên của hắn, nàng khẽ hôn lên đôi mắt hẹp dài sắc sảo. Lông mi dày và dài hắt những vệt bóng lạnh lẽo xuống gương mặt, làm nàng cảm nhận được sự cô đơn của hắn.

“Không phải muốn rời khỏi chàng.” Những nụ hơn nhẹ rơi xuống khóe mắt, lông mày làm cho trái tim hắn lại ấm dần lên, “Ta chỉ muốn đi nhìn ngắm thế giới bên ngoài một chút. Từ trước tới giờ ta đều bị nhốt trong một góc trời, chỉ là muốn nhìn thấy những phương trời khác thôi. Không phải muốn rời khỏi chàng.”

Là an ủi? Hay lừa dối? Hắn không biết. Cô bé này yên lặng trầm mặc, phần lớn thời gian đều rất yếu đuối, nhưng thỉnh thoảng cũng rất quật cường. Nàng thường xuyên ngẩn người, ánh mắt rơi vào một nơi xa xăm khó gọi tên. Hắn cảm thấy nàng giống như hoa trong nước, trăng trong gương, không đoán được ý nghĩ thật sự, cũng không cách nào thật sự bắt lấy, cho dù ôm vào lòng cũng sợ mất đi.

“Không cho đi!” Giọng nói của hắn vẫn lạnh, lộ vẻ kiên quyết không cho phép bàn luận nữa, lại ôm chặt nàng vào lòng, chặt đến mức giống như muốn nhập nàng vào tim. “Đời này kiếp này nàng chỉ có thể ở bên cạnh ta, không cho phép đi bất cứ đâu!”

Giữ nàng lại bên cạnh, nàng thật sự không hận cũng được, giả vờ không hận cũng được. Nàng muốn cùng hắn làm một đôi thần tiên quyến lữ, hắn sẽ ngày ngày chiều nàng yêu nàng, nàng muốn báo thù cho cha mẹ, hắn cũng sẽ chờ nàng đợi nàng, chỉ cần mỗi ngày nàng ở bên hắn, để hắn nhìn thấy nàng, thì dù có trao cái mạng này vào tay nàng cũng có sao?

“Biết rồi, biết rồi, chàng đừng căng thẳng, ta không đi cũng được. Vừa rồi cũng chẳng phải chuyện gì lớn, ta chỉ muốn thương lượng với chàng, chàng không muốn, vậy mỗi ngày ta sẽ ở bên chàng là được.”

Than nhẹ một tiếng trong lòng, Dạ Nguyệt Sắc có chút bất đắc dĩ. Lời nàng vừa nói đương nhiên là một trong những nguyên nhân, dù sao kiếp trước nàng đã phải ở một chỗ giống kẻ tù tội, nhớ những ngày mới tới đây, nàng đã từng muốn chạy trốn khỏi hoàng cung chu du khắp thiên hạ, nhưng đây cũng không phải là nguyên nhân quan trọng nhất.

Nàng muốn cho mình và hắn một chút không gian.

Hắn vẫn luôn có chút lạnh lùng tà mị, lật tay làm mây úp tay tạo mưa, mọi chuyện đều không thể làm khó, chuyện thiên hạ hắn đều nắm trong lòng bàn tay, nhưng bây giờ, hắn lại đặt nàng trong lòng.

Nàng yêu người đàn ông này, có lẽ ngay từ lần gặp gỡ đầu tiên dưới tán cây hoa đào, khi nàng ngẩng đầu lên nhìn bóng dáng hắn, nàng đã khắc dung nhan tuấn mỹ kia vào lòng. Trái tim nàng bị chìm đắm còn sớm hơn cả hắn, dưới ánh sáng lung linh đêm tế Phong thần, nàng từng rơi lệ đầy mặt, chỉ vì nghĩ rằng người đàn ông này sẽ không bao giờ thuộc về nàng. Nhưng thế sự vô thường, hắn không còn bén nhọn với nàng nữa, dần dần dịu dàng, chăm sóc nàng, che chở nàng, dần dần đặt nàng vào trong tim, cuối cũng cũng bỏ xuống được tất cả những cố kỵ thù hận truyền kiếp để yêu nàng.

Người đàn ông này, nếu đã yêu sẽ yêu đến mức bất cần. Nhưng còn mình, phải lấy gì để báo đáp đây?

Nàng chỉ là một linh hồn lưu lạc, nếu là trước đây thì chuyện này không có gì quan trọng, coi như ân huệ mà ông trời ban cho, cho dù có một ngày chủ nhân thân thể này đuổi nàng đi cũng không sao, dù sao nàng cũng không có gì để lưu luyến. Nhưng hiện tại, mối quan hệ giữa nàng và Tiêu Lăng Thiên như vậy, nàng sao có thể thản nhiên được như vậy? Mà nếu có một ngày nàng thật sự phải đi, Tiêu Lăng Thiên sẽ như thế nào?

Con người là như vậy,khi tấm lòng trong như nước, không nhớ không thương, dù có phiêu dạt như bèo nước cũng chẳng sao. Nhưng một khi trong lòng đã có mong nhớ, khắp nơi sẽ đều là ràng buộc.

Cho nên nàng muốn tạm thời tách ra, không phải vì muốn chia tay, chỉ muốn cả hai tập làm quen, nếu thật sự có một ngày tách ra cũng không quá luống cuống hoảng hốt.

Nhưng hiện tại xem ra không thể thực hiện được.

Nàng ôm lấy vai hắn, cảm nhận sự ấm áp của hắn. Thôi quên đi, lời nói của mình đã tổn thương trái tim hắn rồi, nếu hắn không muốn buông tay, vậy cứ ở cạnh hắn đi, chuyện tương lai không cần lo đến nữa.

Tiêu Lăng Thiên lẳng lặng ôm lấy nàng không nói một lời, không biết đang nghĩ gì. Nhóm cung nhân đã bắt đầu chuẩn bị chuyện trở về kinh, bên ngoài thỉnh thoảng có tiếng truyền báo có quan viên cầu kiến, tất cả đều bị Nguyệt Minh đuổi. Hắn chỉ ôm nàng, cho đến khi ánh chiều tà nghiêng nghiêng chiếu vào phòng, hắt ra những vệt sáng mờ mịt.

“Nàng, không có gì muốn nói với ta sao?” Hắn cuối cùng cũng mở miệng, phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng, đôi mắt màu đen trong sáng nhìn thẳng vào nàng.

Nàng im lặng trong thoáng chốc. Không sao, chuyện mình nên giải thích với hắn rất nhiều, rất nhiều chuyện nếu không nói rõ ràng sẽ chỉ sinh ra ngăn cách và hiểu lầm giữa bọn họ, nàng không muốn nhìn thấy chuyện như vậy xảy ra. Nhưng, nếu nói chi tiết với hắn, những chuyện hoang đường khó tưởng tượng như vậy, hắn có tin hay không?

Nhìn rõ sự do dự của nàng, Tiêu Lăng Thiên nhẹ vuốt tóc nàng, trong đôi mắt phượng có một tia bất đắc dĩ.

“Quên đi, bây giờ không muốn nói thì để sau này hãy nói đi, ta luôn luôn chờ nàng.”

Hắn muốn biết, hắn đã quen nắm tất cả mọi chuyện trong tay, nhưng hết lần này đến lần khác, Dạ Nguyệt Sắc đều khiến hắn nhìn không thấu. Những thứ khác không nói đến, nhưng làm thế nào nàng biết được cách chế tạo của xe nỏ kia thật sự là một bí ẩn. Hắn xuất thân từ quân nhân, tất cả vũ khí công khai hay bí mật trên đại lục này, không có thứ gì hắn không biết, nhưng loại vũ khí sát thương lớn như xe nỏ này hắn lại chưa từng nghe nói đến. Như vậy, một cô gái mười lăm tuổi sống trong thâm cung làm thế nào có thể biết được? Nàng cất giấu bí mật gì, hắn muốn biết nhưng lại không muốn ép nàng nói, điều hắn muốn là nàng can tâm tình nguyện mở cánh cửa trái tim cho hắn. Hắn sẽ chờ, chờ đến ngày đó.

Sau khi dùng bữa tối, hắn ôm nàng đi tắm rửa, những nụ hôn tinh tế, không còn là kích tình đòi hỏi, ngược lại càng lộ vẻ triền miên lưu luyến. Hắn cẩn thận lau khô tóc cho nàng, ôm nàng vào trong lòng mà ngủ. Thân thể xinh xắn của nàng vừa khít với lồng ngực kiên cố của hắn, yên ổn như vậy. Lúc này dưới tấm màn lụa Yên la không còn Nữ đế và nhiếp chính vương, chỉ còn một đôi tình nhân đồng lòng như một, chậm rãi đợi thiên trường địa cửu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: MicaeBeNin, meo lucky, sxu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: na na nguyễn, trantrann, xichgo và 174 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.