Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa

 
Có bài mới 21.03.2014, 01:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 473 lần
Điểm: 7.78
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18

Sương chiều nặng nề, mặt trời đã biến mất phía tây, nhưng một tia sáng cuối cùng vẫn nhuộm đủ các loại màu sắc cho đám mây phía chân trời, vàng thẫm và ánh hồng lần lượt thay đổi, nhè nhẹ tràn ra ở đường chân trời, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ. Dạ Nguyệt Sắc ngồi dưới đất, dưới tàng cây đào bên hồ ngự uyển, dường như đang nhìn về phía cảnh sắc tráng lệ của trời chiều ngả về tây, nhưng thật ra tâm hồn đã sớm dạo chơi trên trời, mặc cho những vạt hồng kia chiếu xuống tóc nàng, váy nàng, vẽ ra ba phần quyến rũ, bảy phần mềm mại.

Nàng ngồi đây đã hai canh giờ, buổi trưa sau khi rời đi từ ngự thư phòng, ngay cả cơm trưa nàng cũng không dùng, thay triều phục ra rồi đi dạo khắp nơi. Nàng không dám ở trong phòng, trong loại không gian khép kín như vậy, nàng sợ mình sẽ khóc lên. Nhưng nàng không thể khóc, nàng vừa mới hạ quyết tâm đem toàn lực ra để liều mạng, nếu khóc, khẩu khí này có lẽ sẽ tan rã, dũng khí liều mạng khua lên kia có lẽ cũng sẽ biến mất, vì vậy tuyệt đối không thể khóc. Vì thế nàng ra ngoài, nàng cần đứng dưới ánh mặt trời, hít thở không khí mới mẻ, ngẩng đầu nhìn ánh nắng, cảm nhận sự ấm áp của nó. Đây là thói quen từ kiếp trước của Tô Tái Tình, mỗi lần nàng cảm thấy thương tâm hay uất ức đều làm như vậy, giống như ánh mặt trời có thể hóa giải những đau thương của nàng, cho nàng dũng khí vô tận, để nàng kiên cường đối mặt với tất cả.

Tùy ý đi dạo một lúc lâu, khi dừng bước nàng lại phát hiện mình đứng dưới tàng cây đào, nơi nhìn thấy Tiêu Lăng Thiên lần đầu tiên, trong lòng không khỏi cười khổ. Đôi chân này dường như có suy nghĩ riêng của nó, luôn luôn mang nàng đi tới những chỗ đặc biệt, ví dụ như trước Chính Kiền cung, ví dụ như dưới gốc cây này. Cái này là tiềm thức của mình sao, bất luận là mình có trốn tránh hay không, tâm tư kia luôn từng sợi từng sợi nhè nhẹ quấn quanh chỉ một người — Tiêu Lăng Thiên.

Hoa đào kia đã nở đến cực hạn, giống như một ngọn lửa tỏa ra những làn khói ửng đó, lại có vài phần khí chất kiêu ngạo. Dạ Nguyệt Sắc kinh ngạc nhìn cây đào này, một lúc lâu rốt cuộc than nhẹ một tiếng, dựa vào thân cây, chậm rãi ngồi xuống.

Khi nàng đi loạn nơi nơi, Thương Hải và Nguyệt Minh mang theo mười mấy cung nhân vẫn luôn đi theo phía sau. Thương Hải và Nguyệt Minh là thái giám và nữ quan theo hầu thiên tử, buổi trưa không có ở ngự thư phòng nhưng cũng nhìn ra giữa Nữ đế và nhiếp chính vương có gì đó xảy ra. Bọn họ tất nhiên không tiện hỏi nhiều, nhìn ra được tâm tình nữ đế không tốt nên chỉ đi theo nữ đế. Bây giờ thấy nữ đế ngồi dựa vào cây lập tức quỳ xuống, đơn giản là đang xin nữ đế dùng bữa, xin nữ đế sớm hồi cung, Dạ Nguyệt Sắc mấy lần muốn bọn họ về cung trước cũng vô dụng, trong lòng vốn đã tức giận, lúc này cũng chẳng thèm để ý đến bọn họ nữa, mặc cho bọn họ quỳ ở đó, nàng chỉ coi như không nhìn thấy.

Ngồi dưới tàng cây hai canh giờ, nàng cảm thấy trong lòng như trống rỗng, dường như đang suy nghĩ trăm bề lại như không nghĩ đến cái gì, tinh thần hốt hoảng, bất tri bất giác lại ngây ngốc một lúc lâu. Khi Tiêu Lăng Thiên đến, nhìn thấy chính là Dạ Nguyệt Sắc đang ngồi ngẩn người dưới bóng cây.

Lúc này đã đến giờ thắp đèn, hai cung nữ cầm đèn cung đình cán bằng ngọc lưu y khảm vàng dẫn đường cho Tiêu lăng Thiên, trong bóng đêm thâm trầm dần dần đi về phía trước. Buổi chiều hắn được thông báo rằng nữ đế không dùng cơm trưa, đang ngồi một mình trong ngự hoa viên. Hắn ra lệnh cho chính mình phải bình tĩnh, đừng nghĩ về nàng, dốc lòng phê duyệt tấu chương, nhưng trong lòng lại luôn không bình tĩnh được. Đến tối, khi biết Dạ Nguyệt Sắc ngay cả bữa tối cũng không dùng, cuối cùng hắn thở dài một tiếng, đứng dậy đi nhìn nàng trước.

Đi tới ngự hoa viên, thấy cô bé ngồi dưới bóng cây và những người quỳ trên mặt đất, hắn đột nhiên cảm giác được tình cảnh này rất quen thuộc. Nhận một chiếc đèn từ trong tay cung nữ, phất tay ngăn bọn họ vấn an, cho bọn họ lui xuống, hắn đi tới trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, quỳ một chân xuống đất, dịu dàng nói:

“Bệ hạ, đang nghĩ gì vậy?”

Dạ Nguyệt Sắc ngẩng đầu phát hiện hắn đã đến. Nhìn dung nhan đẹp đẽ đến khó tin của nam tử trước mắt, nàng không khỏi giật mình, vừa định mỉm cười với hắn lại nhớ tới chuyện trưa nay. Chuyện kia hẳn được coi là cãi nhau đi, vừa mới cãi nhau hắn sao có thể dùng ánh mắt dịu dàng như thế nhìn nàng? Nàng còn chưa nguôi giận đâu, không khỏi khẽ mím môi.

“Điện hạ quan tâm ta làm gì, chúng ta đang cãi nhau nha.”

“Cãi nhau?” Hắn kinh ngạc nâng lông mày lên, nhìn nàng trong lúc vô tình đã lộ ra vẻ yêu kiều của cô gái nhỏ, nhất thời cảm thấy trong lòng tràn đầy trìu mến, quên đi rất nhiều chuyện, chỉ muốn chọc nàng cười một cái. “Ta là nam nhân, trước giờ chưa từng cãi nhau, cũng sẽ không cãi nhau.”

“Vậy trưa hôm nay coi là gì?” Nàng khẽ nâng cằm giống như muốn gây hấn, nhưng vì tuổi còn nhỏ nên ngược lại lộ ra vẻ cực kì đáng yêu.

“Chỉ là chút ý kiến nho nhỏ khác nhau thôi.”

“Nho nhỏ?” Nàng cảm thấy lửa giận thoáng một cái bốc lên trời, không được, nàng phải cố gắng giữ tỉnh táo, nàng đã hạ quyết tâm phải quyến rũ được Tiêu Lăng thiên vào tay, tuyệt đối không thể mất phong độ trước mặt hắn.

“Hừ!” Hung hăng cắn môi dưới, nàng quyết định bỏ đi trước mặt hắn, nếu không rất có thể nàng sẽ mất khống chế. Nghĩ đến mất khống chế, chợt nhớ tới chuyện nàng đã làm trưa nay tại ngự thư phòng, trên mặt dâng lên một tia ửng đỏ.

Nàng luống cuống tay chân đứng dậy, chết tiệt, váy này quá dài. Bỗng nhiên, Tiêu Lăng Thiên đưa tay bắt được nàng, tay dùng sức kéo một cái liền ôm nàng vào lòng. Nàng bị hắn bất ngờ ôm lấy, giật mình muốn giãy dụa lại bị bàn tay to lớn ấm áp của hắn giữ thật chặt.

“Đừng động đậy, ngoan, đừng động đậy.” Hắn nhẹ giọng trấn an nàng, lúc này hắn đã ngồi dưới đất, ôm Dạ Nguyệt Sắc vào lòng. Nhìn đôi môi đỏ mọng ướt át kiều diễm của nàng, nhìn hai má nàng ửng đỏ trước mặt, thần trí hắn dần dần bị mê hoặc.

Dạ Nguyệt Sắc thấy hắn một tay ôm lấy mình, một tay từ từ luồn vào tóc nàng, nhẹ nhàng ma sát mái tóc như nước của nàng, ánh mắt dường như có một tia mê man. Quá gần, trán bọn họ dựa vào nhau, hơi thở hòa quyện vào nhau, nàng ngửi thấy mùi gỗ thông nhàn nhạt trên người hắn, mùi hương nhè nhẹ kia cũng làm thần trí nàng mơ màng.

Ngón tay đang vuốt ve mái tóc nàng lúc này đã dời khỏi trận địa, ở trên đôi môi đỏ mọng của nàng lưu luyến không rời. Cảm giác ngón tay ấm áp không ngừng ma sát trên môi làm cho nàng sợ hãi, nàng ấp úng muốn nói chuyện nhưng không làm cách nào phát ra âm thanh.

“Có đau không?” Giọng nói của hắn rất nhẹ nhàng, lại mang theo yêu chiều thật đậm, hơi thở của hắn gần như vậy, nàng cảm thấy đầu mình nhanh chóng choáng váng.

“Lại đang chơi trò ca ca và muội muội sao?” Đến cả tiếng nói của nàng cũng run rẩy.

“Giữa huynh muội sẽ không làm cái này.” Hắn nỉ non như đang nói mê, âm cuối biến mất trong đôi môi đỏ mọng của nàng. Cuối cùng hắn cũng có thể ngậm thật sâu đôi môi xinh đẹp như hoa hồng của nàng, tinh tế thưởng thức.

Khác với nụ hôn thô bạo lúc trưa, lần này, hắn dịu dàng cướp đoạt. Từng chút xâm chiếm, từ từ tiến công, cái lưỡi linh hoạt không ngừng lướt qua đường viền môi nàng, từng chút cạy mở hàm răng nàng, cuối cùng tiến vào trong khoang miệng ấm áp ẩm ướt, khéo léo dây dưa.

Thật ngọt, hắn đắm đuối thật sâu trong đó, liều lĩnh muốn nhiều hơn, tiến vào càng sâu càng nhiều hương vị ngọt ngào. Hai tay hắn không tử chủ được mà dịu dàng vuốt dọc theo đường cong cơ thể nàng, cô bé này làm hắn sắp phát điên.

Dạ Nguyệt Sắc chưa từng trải qua trường hợp như vậy, từ sớm đã bị nụ hôn của hắn làm cho thần hồn điên đảo, nàng ngây ngô đáp lại, thân thể như hóa thành một vũng nước xuân, đại não đã không thể suy nghĩ được nữa. Một lúc sau, một trận gió đêm thổi tới, rốt cục làm cho thần trí của nàng khôi phục được mấy phần.

Nàng cảm thấy bộ ngực tê tê dại dại đau, nhìn lại, thì ra Tiêu Lăng Thiên đã đặt nàng nằm lên cỏ. Hắn đã buông đôi môi của nàng ra, dọc theo cần cổ trắng như tuyết xuống phía dưới, lúc này một tay đang đỡ lưng nàng, một tay đang nắm bên hông nàng, đôi môi đang lưu luyến không dời trên bầu ngực trắng nõn của nàng. Hắn mở vạt áo nàng ra, bộ ngực của thiếu nữ mười lăm tuổi đã phát triển xinh đẹp, hai đóa phấn hồng đứng thẳng trong gió mát đêm hè. Tiêu Lăng Thiên ngậm bầu ngực phải không ngừng cọ sát, giống như ở đó có mỹ vị không gì sánh bằng đang mời hắn thưởng thức. Hắn nhẹ nhàng liếm cắn, thỉnh thoảng mút vào, mang đến cho nàng từng đợt khoái cảm như điện giật.

Nàng biết chuyện này không được, phải lập tức dừng lại. Nhưng toàn thân nàng vô lực, đầu ngón tay cũng không thể động đậy. Nàng phát ra một tiếng khóc như tiếng rên rỉ:

“Đừng.”

Tiêu Lăng Thiên cảm thấy chính mình như sắp nổ tung, dục vọng toàn thân đang kêu gào muốn bộc phát, thân thể còn chưa phát dục hoàn toàn của người trước mắt này gợi lên khát vọng sâu nhất trong nội tâm hắn. Hắn không ngừng yêu cầu, không ngừng truy tìm, bị vẻ đẹp của nàng mê hoặc thật sâu. Cho đến khi hắn nghe được tiếng khóc vỡ nát của nàng.

“Không nên.”

Hắn chợt buông nàng ra, ngồi ngay ngắn lại, bởi vì phải mạnh mẽ áp chế dục vọng và buồn bực mà thở từng ngụm thật sâu. Hắn quả thật là điên rồi, sao hắn có thể mất khống chế đến mức như vậy, lại thiếu chút nữa ở nơi này, trên bãi cỏ, muốn nàng. Ánh mắt quét về phía Dạ Nguyệt Sắc đang thở dốc trên mặt đất, nàng thậm chí không còn sức lực để che lại vạt áo, lồng ngực như bạch ngọc lúc này đang hiển hiện trước mắt hắn, thiếu chút nữa công phá sự tự chủ trong hắn. Hắn cắn môi một cái thật mạnh, đến mức bật máu mới có thể khống chế được mình. Tiến lên hai bước, hắn đỡ nàng vào lòng, dùng ngón tay run rẩy buộc lại xiêm y cho nàng, sau đó nhẹ nhàng ôm lấy nàng, tựa cằm lên đỉnh đầu của nàng, vỗ nhẹ sau lưng trấn an nàng.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi. Sẽ không như vậy nữa, ta sẽ không tổn thương nàng nữa. Đừng sợ, được không?”

Dạ Nguyệt Sắc gật đầu trong lồng ngực hắn, không phải nàng sợ, nàng chỉ có chút xấu hổ và phiền não. Ở cổ đại phát sinh chuyện như vậy sẽ bị nói là nam nhân ức hiếp nữ nhân, nhưng nếu dùng ánh mắt người hiện đại đến xem, đây là chuyện cả hai bên cùng tình nguyện, cho nên nàng không trách Tiêu Lăng Thiên. Chỉ là đột nhiên tiến triển đến bước này làm nàng chưa kịp chuẩn bị tâm lý. Tuy nói nàng có ý muốn quyến rũ Tiêu Lăng Thiên nhưng Tiêu Lăng Thiên không khỏi quá phối hợp rồi.

Tiêu Lăng Thiên giúp nàng sửa lại y phục, thậm chí còn sửa sang lại đầu tóc cho nàng. Nhìn dung nhan cơ bản là sạch sẽ của nàng, hắn liền vỗ vỗ lưng nàng.

“Về thôi, nàng không ăn trưa cũng chưa ăn tối, trở về ăn chút gì đó rồi đi ngủ sớm một chút.”

Nàng gật đầu, không biết nên nói gì. Chợt nhớ tới chuyện chọn hoàng phu, bây giờ cũng không phải thời cơ tốt nhưng nhìn hắn hình như có chút đau lòng mình, không bằng nhân cơ hội này thăm dò ẩn ý của hắn một chút.

“Điện hạ, chuyện hoàng phu…”

“Sau này hãy nói.” Hắn nhìn nàng, trong mắt có vẻ kiên quyết, “Về trước đi.”

Xem ra hắn vẫn chưa buông tha cho ý định này, trong lòng Dạ Nguyệt Sắc nhen lên một đám lửa, không nói một lời xoay người dời đi. Tiêu Lăng Thiên nhìn thấy trong mắt cũng cảm thấy có chút khó giải quyết, những chuyện liên quan đến Dạ Nguyệt Sắc đều rất phức tạp. Nhưng bây giờ thân thể hắn sắp bốc cháy đến nơi, vẫn là giải quyết vấn đề này trước đi.

Đêm khuya trong Chính Kiền cung, Tiêu Lăng Thiên đè nén tiếng thở dốc đến mức không thể nghe thấy. Rốt cuộc thân thể hắn kịch liệt rung động, hắn phóng ra trong tay mình. Bước xuống giường đi đến phòng tắm, hắn cười nhạo mình trong lòng. Kể từ khi hắn thật sự trở thành một nam nhân, hắn chưa từng phải tự mình giải quyết dục vọng. Nhưng hôm nay, hắn không muốn bất cứ ai, thân thể của những nữ nhân kia không một chút hấp dẫn đối với hắn, hắn chỉ muốn cùng cô bé yêu kiều kia tiến tới cao trào, từ lúc nào mình đã bị hãm sâu đến như vậy?

Nhớ tới chuyện hoàng phu, hắn không tin mình có thể để nam nhân khác chạm vào nàng, chỉ cần vừa nghĩ tới hắn đã muốn giết người, vậy, phải có biện pháp gì khác đây?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: MicaeBeNin, meo lucky
     
Có bài mới 21.03.2014, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 473 lần
Điểm: 7.78
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 19

Gió nhẹ đầu hè dìu dịu như ánh mắt tình nhân, nhẹ nhàng lướt qua chiếc chuông gió bằng ngọc lưu ly trên hành lang, phát ra những tiếng vang lanh lảnh. Sau giờ ngọ, ánh sáng rực rỡ xuyên qua làn mây, ánh lên đủ màu sắc trên mặt đất, tôn thêm vẻ dịu dàng cho làn nước xanh, hoa tử đằng trên hành lang tỏa hương thơm ngát. Dạ Nguyệt Sắc đi qua khúc quanh của hành lang ở bên trong nhưng lại cảm giác như mình đang du ngoạn ngoài trần thế, ảo ảnh hiện lên, tâm hồn liền mê muội

Nơi này núi xanh thăm thẳm. Hôm nay, Dạ Nguyệt Sắc trong lúc vô tình đã đến nơi này, nhìn thấy những chiếc chuông gió treo trên mái hiên và hồ nước xanh mát, trong lòng liền vô cùng thích thú, đổi nơi này thành lớp học đàn tranh. Hoàng thành thật lớn. Dạ Nguyệt Sắc đã xuyên không đến đây hơn một năm, dù có thừa thời gian nhưng nàng vốn thích an tĩnh, chây lười, thêm nữa là đi đâu cũng có một nhóm người đi theo, làm cho nàng cũng chẳng còn chút hứng thú nào mà đi tham quan Hoàng thành, cho nên đến giờ cũng vẫn chưa đi hết các nơi. Nhưng nàng cũng biết trong hoàng cung này có rất nhiều đình viện trang nghiêm vô cùng tinh xảo, thật lâu trước đây nơi này từng là tẩm cung của Hoàng đế Dạ thị, từng có tam cung lục viện hoa lệ, có tranh chấp hậu cung, cũng là nơi đã từng chôn vùi vô số hồng nhan cùng với giấc mơ quyền quý của bọn họ. Hôm nay, con cháu Dạ thị không còn được như trước, đình viện này cũng dần vắng vẻ, không còn quần áo hương mai tóc ảnh thướt tha ngày nào, cũng không còn náo nhiệt phồn hoa. Dù vậy, thì bọn cung nhân vẫn ngày ngày quét don sạch sẽ, duy trì trạng thái ban đầu, như lúc nào cũng chờ đợi chủ nhân mới đến ở.

Nghe nhạc công đánh khúc nhạc tuyệt vời, tâm tư Dạ Nguyệt Sắc càng lúc càng bay bổng. Nơi này có chuông gió lưu ly tinh xảo đặc sắc, có hoa cỏ xinh đẹp tươi tốt, bố cục tinh tế uyển chuyển. Điều đó chứng tỏ chủ nhân nơi này có tư chất cao qúy. Nhất định đó là một mỹ nhân cao sang nhã nhặn, không biết vận mệnh của nàng thế nào, nhưng khi đã tiến cung, cho dù có được sủng ái cỡ nào, dù đã đắc ý cỡ nào, chỉ sợ cũng trốn không thoát số mệnh bi kịch. Cung điện mỹ lệ như vậy vẫn luôn vắng vẻ, chờ đợi một mỹ nhân mới vào ở. Nhưng nghĩ lại, mình không phải là tân hoàng đế sao? Vừa mới nghĩ đến từ giờ mình sẽ lấy vô sô mỹ thiếu niên, sau đó mỗi ngày “lâm hạnh” bọn họ, nàng đã cảm thấy hoang đường. Không được! Nàng lại một lần nữa khẳng định lại ý chí của mình, nàng sẽ không khuất phục Tiêu Lăng Thiên, sẽ không lấy người mà mình không thương, nàng muốn có tự do, cũng muốn có cả tình yêu nữa.

Đột nhiên thấy không gian quá yên tĩnh, ngoái đầu lại nhìn thì ra là nhạc công đã đàn xong khúc nhạc, thấy nữ đế suy nghĩ lung tung, sắc mặt không khỏi đen lại nhìn nàng. Thầy dạy đàn là một ông lão râu tóc đã bạc trắng, không phải là quan lại hay thuộc gia đình danh gia vọng tộc mà chỉ là một nhạc sĩ trong cung, không có tiếng tăm gì. Có một lần Tiêu Lăng Thiên trong lúc vô tình đã nghe được ông đánh đàn, đã nói tiếng đàn của ông linh hoạt, kỳ ảo xa xưa, không màng thế tục, tinh khiết, an ủi lòng người, cho nên lúc Dạ Nguyệt Sắc muốn tìm sư phụ liền chỉ định ông. Ông lão này căn bản là một người si mê đàn, sùng bái đàn như một loại tôn giáo, khi ngồi đàn thì không bao giờ hỏi chuyện bên ngoài, nên bây giờ thấy mình chú tâm gảy đàn mà Nữ đế lại căn bản không nghe, trong lòng tự nhiên chùng xuống. Dạ Nguyệt sắc là người tôn sư trọng đạo, huống chi đây là lại một nhạc công già như vậy, cho nên biết điều liền ngồi ngay xuống, không suy nghĩ lung tung nưa, chú tâm luyện đàn.

Sau khi buổi học đàn kết thúc, trên đường hồi cung, Dạ Nguyệt Sắc gặp một trong những người được đề cử làm hoàng phu – Trầm Thừa Hữu. Khi đó Dạ Nguyệt Sắc đang đi qua Đan Quỳnh cung, đang thưởng thức cái nóng đầu hè, khóe mắt lại liếc thấy một vạt áo màu thiên thanh dưới một cây đại thụ. Nàng còn chưa kịp phản ứng thì Thương Hải từ sau lưng đã đứng chắn trước mặt nàng, nàng để ý thấy Minh Nguyệt cũng biến sắc, tiến lên nửa bước, tựa như bảo vệ phía sau của nàng. Trong lòng nàng khẽ lay động, một chuyện trước kia đã bị nàng lãng quên nay lại như từng sợi tơ trôi trong lòng.

Chắn ở phía trước nàng,  Thương Hải lúc này hô to một tiếng, thanh âm trầm thấp có lực: “Người phương nào ở chỗ này! Đi ra ngoài!”

Thanh âm này cũng không giống như thái giám, Dạ Nguyệt Sắc nghĩ ở trong lòng, ánh mắt ngó chừng cái cây kia, chỉ thấy một thiếu niên mặc trường sam màu thiên thanh từ từ phía sau cây vòng vo đi ra ngoài.

“Ngươi là người phương nào? Vì sao ở chỗ này? Mau mau khai thật ra!” Một chút tao nhã trên gương mặt tuấn tú của Thương Hải đã trở nên bén nhọn, toàn thân tản mát ra lực uy hiếp mãnh liệt, mơ hồ còn mang theo một tia sát khí, làm cho Dạ Nguyệt Sắc càng khẳng định suy đoán của mình.

Thiếu niên kia lại không bối rối, Dạ Nguyệt Sắc thấy chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, diện mạo quả thực rất ưu nhã tuấn tú, một thân dáng vẻ thư sinh trắng trẻo, mặc áo màu thiên thanh thêu trúc xanh, đầu tóc dùng sợi tơ cùng màu buộc lên, không phải là thái giám cũng không phải là thị vệ, không có quan phục hẳn là cũng không phải là ngoại thần, như vậy hắn sẽ là ai?

Chỉ thấy thiếu niên kia thong dong quỳ xuống, hoàn mỹ không khuyết điểm gì, tới trước mặt Dạ Nguyệt Sắc dập đầu thi lễ. “Thần, Trầm Thừa Hữu, cung thỉnh Hoàng thượng thánh an, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Nghe thấy thiếu niên kia nói tên họ, Thương Hải bỏ đi phòng bị, hai tay nhẹ nhàng vái chào, cũng không hành cung lễ, chỉ khom lưng.

“Thì ra là Trầm công tử, vừa rồi nô tài mạo phạm. Không biết Trầm công tử vì sao tới chỗ này?”

Trầm Thừa Hữu lúc này còn quỳ trên mặt đất, Dạ Nguyệt Sắc không biết hắn là ai, cũng không bảo hắn bình thân, hắn liền quỳ trên mặt đất cung kính trả lời:

“Thần chỉ là tham luyến cảnh sắc nơi đây, muốn thưởng thức cảnh đẹp, không muốn mạo phạm thánh giá, mong Hoàng thượng thứ tội.”

“Là ai?” Dạ Nguyệt Sắc nhìn Thương Hải hỏi có chút tùy tiện. Quanh thân tỏa luồng khí lạnh lùng, ánh mắt bình tĩnh nhìn Trầm Thừa Hữu.

“Thưa hoàng thượng, Trầm công tử là thư đồng của hoàng thượng.” Thương Hải cung kính trả lời, nhưng trong lòng có chút thấp thỏm. Hắn biết hôm đó Hoàng thượng cùng nhiếp chính vương ở ngự thư phòng vì chuyện thư đồng xảy ra tranh chấp, hầu hạ Hoàng thượng lâu như vậy, hắn biết vị này Nữ Đế bình thường giống như rất nghe lời nhiếp chính vương, nhưng thực ra là một cô bé rất có chủ kiến, cố chấp đến mức có chết cũng không quay đầu. Bây giờ lại gặp một công tử thư đồng, hy vọng Hoàng thượng không tức giận.

Dạ Nguyệt Sắc cũng không có tức giận, nhưng quả thật có chút mất hứng, người này làm cho nàng lại nghĩ tới chuyện kia. Nhưng nàng cũng không phải là người không có đạo lý , người ta trong lúc rãnh rỗi đi dạo vườn  một chút cũng là chuyện không có gì đáng trách, nhưng có chút kỳ quái

“Ai gọi ngươi vào cung?” Ngoại thần chưa được tuyên triệu không được phép xuất nhập nội cung, hắn làm sao lại ở nội cung đi dạo?

“Thần và năm vị thư đồng khác do nhiếp chính vương lựa chọn, được đặc cách ở tạm trong cung.”

Dạ Nguyệt Sắc nghe vậy lạnh lùng cười một tiếng, hừ! Chẳng lẽ là muốn bồi dưỡng tình cảm sao? Tiêu Lăng Thiên, nếu ngươi cố ý muốn như thế, ta và ngươi chơi một lần chắc không vấn đề gì chứ?

Suy nghĩ một chút, nàng tiến lên hai bước, vươn đôi tay ngọc dài thon thon, đỡ lấy hai cánh tay của Trầm thừa Hữu, tự mình đỡ lên

“Ái khanh mời đứng lên,” nàng khẽ mỉm cười với hắn, mặc dù không phải là dáng vẻ nghiêng nước nghiêng thành nhưng cũng là thanh lệ trang nhã, ý vị bất phàm.

Long nhan không thể tùy tiện nhìn, Trầm Thừa Hữu biết rõ điểm này, đứng dậy mà vẫn cúi đầu.

“Ái khanh cực khổ, nếu có cần gì thì tới tìm trẫm, có biết không?” Giọng nói của nàng rất nhỏ nhẹ, nghe vào trong tay Thương Hải, Nguyệt Minh trở thành dịu dàng.

“Tạ ơn Hoàng thượng.” Thân mình Trầm Thừa Hữu hạ xuống, lại muốn quỳ xuống tạ ơn đã được Dạ Nguyệt Sắc đỡ lấy.

“Ái khanh không cần đa lễ, trẫm cùng ái khanh sau này còn chung sống lâu dài mà.” Nàng cố ý nói mập mờ không rõ, tin rằng Tiêu Lăng Thiên rất nhanh sẽ biết.

Trầm Thừa Hữu dường như bị thái độ của Nữ Đế hù dọa , trong khoảng thời gian ngắn cũng không biết nên nói gì. Dạ Nguyệt Sắc khẽ mỉm cười, xoay người đi, Thương Hải Nguyệt Minh vội vàng đuổi theo, để lại hắn vẫn đứng tại chỗ suy nghĩ ý vị thâm trường trong lời nói của hoàng thượng.

Lúc thắp đèn, Dạ Nguyệt Sắc sau khi dùng qua bữa tối đang tựa trên ghế quý phi đọc một quyển sách nói về các nơi phong tình giải trí. Đột nhiên nàng cảm thấy cả người rét run, toàn thân bị một loại cảm giác nguy hiểm cực độ bao phủ. Ngẩng đầu, Tiêu Lăng Thiên một thân áo đen đang đứng ở cạnh cửa, hai mắt sáng như sao, lạnh lùng nhìn nàng.

Rốt cuộc cũng tới! Thấy là hắn, ngược lại nàng cảm thấy yên lòng, cũng không sợ gương mặt đầy sương lạnh của hắn, chậm rãi gập sách, ngồi thẳng dậy, một đôi mắt hạnh sáng rực rỡ khẽ nhướn lên nhìn hắn,

“Điện hạ, cho dù ngươi chính là chủ nhân Hoàng Thành này, nhưng tiến vào phòng của một cô bé cũng nên thông báo trước một tiếng chứ.”

Không để ý tới lời nói châm chọc của nàng, hắn từ từ bước từng bước về phía nàng. Ánh mắt kia lạnh lẽo như băng tuyết, nhưng trong băng lại có một ngọn lửa không tên đang thiêu đốt.

“Xế chiều hôm nay nàng gặp ai?”

“Điện hạ không phải là biết rồi ư?” Không biết tại sao, mặc dù nàng biết hắn rất tức giận nhưng cũng biết hắn tuyệt đối sẽ không tổn thương nàng, có chỗ dựa vững chắc vì vậy nàng yên tâm khiêu khích hắn, “Chính là một trong những hoàng phu đã được chọn cho trẫm a, “

Cảm thấy chưa đủ, nàng không sợ chết còn thêm một câu: “Trẫm tương đối hài lòng với hắn.”

Vừa dứt lời, nàng đã bị Tiêu Lăng Thiên một phen áp đến trên giường. Sức nặng của thân thể hắn cũng đặt lên, ngăn chặn tay chân của nàng, không cho nàng giãy dụa. Gương mặt gần nàng trong gang tấc bỗng nhiên lộ ra một nụ cười vô cùng tà mị, hai mắt sáng ngời không thể đoán được ý nghĩ của hắn, nhưng rõ ràng là hừng hực lửa giận.

“Tự bản thân mình tìm.” Hắn cười tà quẳng xuống một câu, sau đó cúi đầu tàn bạo ngậm vào cánh môi mềm mại của nàng.

Nụ hôn mạnh mẽ mang theo một tia trừng phạt đắc ý, mãnh liệt cạy mở môi của nàng, tiến vào sâu bên trong, hít lấy mùi thơm ngào ngạt, chiếm giữ hương vị ngọt ngào trong miệng nàng, hung hăng quấn lấy lưỡi nàng, nhẹ nhàng liếm cắn, nặng nề mút vào, vị ngọt của nàng dần dần làm hắn chìm đắm.

Vốn là nụ hôn trừng phạt lại từ từ thay đổi hương vị, ngọn lửa ghen tỵ cũng chầm chậm biến thành dục hỏa. Bụng dưới bắt đầu nóng rực, hơi thở dốc cũng nặng nề hơn. Hắn bắt đầu dùng môi lưỡi trêu chọc nàng, hôn nàng không hề gián đoạn, khẽ cắn đôi môi nàng, dùng lưỡi thăm dò từng tấc lãnh địa trong miệng nàng, dẫn dắt sự ngây ngô của nàng dây dưa cùng hắn, hai tay cũng không tự chủ được mà thám hiểm toàn thân nàng. Lòng bàn tay mang theo nhiệt độ nóng rực, dọc theo đường cong uyển chuyển của nàng, dừng lại trên bộ ngực kiều mỵ. Bộ ngực nho nhỏ đầy đặn bị một bàn tay nam tính nắm giữ, mang theo một tia đắc ý đắc ý thô bạo mà xoa nắn, ngón cái cách lớp quần áo mỏng manh trêu chọc nụ hoa mềm mại.

Hắn buông đôi môi nàng ra, động tác trên tay không ngừng lại, trên mặt tràn đầy ẩn nhẫn, đôi mắt lóe sáng dị thường.

“Nàng hài lòng hắn? Hắn ta tốt lắm sao?” Thanh âm của hắn khàn khan vì nhuốm đầy hương vị tình dục mạnh mẽ.

Tiêu Lăng Thiên là cao thủ tán tỉnh, đã đi qua vô số nữ nhân, người chưa từng có kinh nghiệm yêu đương như Dạ Nguyệt Sắc sao có thể là đối thủ của hắn, đã sớm bị hắn hôn đến thần hồn điên đảo, cho đến khi hắn buông môi nàng ra mới khôi phục một tia thần trí. Trong thoáng chốc nghe hắn hỏi như vậy, liền thuận mồm đáp:

“Hắn không tốt thì ngươi sao có thể chọn hắn cho ta.”

Tiêu Lăng Thiên vừa nghe nàng dám cãi lại, ngón tay liền nặng nề bóp một chút nụ hoa của nàng. “Nàng cố ý chọc giận ta?”

Dạ Nguyệt Sắc bị đau, thoáng cái hoàn toàn tỉnh táo lại. Thấy hai người trong trạng thái quần áo xốc xếch, lại nhớ đến hành vi của hắn, không khỏi vừa thẹn vừa giận, đẩy Tiêu Lăng Thiên xuống từ trên ghế quý phi.

“Chọc giận ngươi, chọc giận ngươi! Chính là chọc giận ngươi, thì thế nào? Là ngươi nói muốn ta chọn trượng phu, bây giờ lại muốn gì?”

Tiêu Lăng Thiên vẫn còn ngồi dưới đất, còn chưa thể phục hồi lại tinh thần sau đả kích lớn vừa rồi, hắn bị đẩy ngã từ trên ghế xuống dưới đất. Hắn, Tiêu Lăng Thiên, nhiếp chính vương của Ngâm Phong quốc, lại bị một cô bé đạp từ trên giường xuống? Dục hỏa chưa tiêu, lửa giận lại dấy  lên, vừa ngẩng đầu lên lại thấy hai mắt cô bé rưng rưng nước mắt, cảm thấy một trận đau lòng, không khỏi thở dài một tiếng.

Lúc này Dạ Nguyệt Sắc đã ngồi dậy, y phục cũng hơi sửa sang lại, ngồi ở trên giường hung hăng nhìn hắn. Hắn đứng dậy, vỗ vỗ vạt áo, ngồi bên cạnh nàng, suy nghĩ phải mở miệng thế nào.

“Thật ra, chuyện ta chọn hoàng phu có dụng ý khác.” Nhìn Dạ Nguyệt Sắc có chút nghi hoặc nhìn hắn, hắn mỉm cười, giơ tay lên giúp nàng sửa sang đầu tóc. “Ta biết nàng không thích quan tâm đến những chuyện này, cho nên trước nay ta đều âm thầm làm không nói cho nàng biết. Sáu thư đồng kia đều là con cháu của đại thần trong triều, Trầm Thừa Hữu thật ra là con cháu của Trầm tể tướng. Ta dùng danh nghĩa chọn hoàng phu gọi bọn họ vào cung, nhưng thật ra muốn đối phó với thế lực sau lưng bọn họ, nàng hiểu chưa?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: meo lucky
     
Có bài mới 21.03.2014, 23:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 08.12.2013, 15:47
Tuổi: 23 Chưa rõ
Bài viết: 563
Được thanks: 473 lần
Điểm: 7.78
Có bài mới Re: [Xuyên không] Ngâm vịnh phong ca - Mạch Thượng Lê Hoa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20

Đêm âm trầm, mùi hoa ngọt ngào bay trong không khí. Dục hỏa vừa bị hai người khơi lên trong Tử Thần cung đã dần dần bình ổn, Tiêu Lăng Thiên nhẹ nhàng ôm Dạ Nguyệt Sắc vào lòng, từng chút từng chút vuốt ve mái tóc nàng. Dạ Nguyệt Sắc vừa rồi còn đẩy nam nhân này xuống giường, nay đã được không khí yên tĩnh bình thản này trấn an, giống như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn gối lên chân Tiêu Lăng Thiên. Nàng ngửa đầu, dùng đôi mắt đen như ngọc lưu ly trầm tĩnh nhìn hắn.

“Ngươi nói ngươi muốn lợi dụng chuyện này tìm cơ hội diệt trừ Trầm tể tướng?”

“Ta muốn chuyện này trở thành mồi lửa, sau đó diệt trừ tận gốc bè đảng của Trầm tể tướng.” Hắn mỉm cười trả lời nàng. Những chuyện dơ bẩn này hắn vốn không muốn nói cho nàng, nhưng chuyện tới nước này đành phải để cho nàng cùng phối hợp.

“Mồi lửa?” Nàng nói ra nghi vấn, “Chọn hoàng phu có liên quan gì đến chuyện này?”

Trong ấn tượng của nàng, tả tể tướng Trầm Phục Ngôn là một người rất có mùi vị nho gia, trên dưới sáu mươi đã đi đến đỉnh điểm của chính trị, ngày thường nói chuyện luôn luôn văn vẻ ưu nhã. Ở Ngâm Phong, tả lớn hơn hữu, cho nên ngoại trừ nhiếp chính vương, Trầm Tương cũng là người đứng đầu các quan lại, nhưng trong mắt Dạ Nguyệt Sắc, Tiêu Lăng Thiên vẫn là chúa tể của triều đình, nói một sẽ không có hai. Cho đến khi xảy ra chuyện các quan viên thiếu bạc, nàng mới phát hiện lực khống chế của Tiêu Lăng Thiên đối với triều đình có vẻ không thật sự tốt như nàng tưởng tượng, lại có thể để cho Trầm tể tướng nắm được quyền bảo vệ kinh thành trọng yếu. Từ trước tới nay, ai nắm binh quyền, lời nói của người đó có trọng lượng, một câu nói chính là quyền lực. Mất đi binh quyền trực tiếp dẫn đến cục diện nửa năm qua Tiêu Lăng Thiên dần dần mất đi lực khống chế triều đình, cho nên cũng không có gì kỳ quái khi hắn muốn tiêu diệt Trầm tể tướng. Chỉ là, chọn hoàng phu vì sao lại trở thành mồi lửa mà hắn cần?

“Trong thời gian vừa rồi, nàng nhìn thấy ta vẫn ở thế hạ phong trong cuộc đấu với Trầm Phục Ngôn phải không?” Hắn hỏi nàng, miệng cười nhạt, trong mắt cất giấu những ý nghĩ thâm sâu.

Nàng gật đầu, chuyện này ngày càng rõ ràng, ngay cả một người không hiểu chính trị như nàng cũng nhìn ra.

“Cho nên đây là kết quả đấu tranh chính trị thất bại của ta, hoàng phu của nàng phải là người của Trầm Phục Ngôn, tốt nhất chính là Trầm Hữu Thừa, đây chính là kết quả Trầm Phục Ngôn muốn.”

Nàng nhìn hắn một lúc, trên gương mặt nam tử tuấn mỹ tuyệt sắc kia có một nụ cười bí hiểm đối diện với nàng. Một lúc sau, Dạ Nguyệt Sắc bĩu môi, quay đầu đi không nhìn hắn.

“Hừ, nhìn mặt ngươi đã biết đang lừa ta, ta không dễ lừa như vậy đâu.”

Hắn cười khẽ một tiếng, cúi đầu cọ cọ hai gò má của nàng, trong khi hắn vây nàng trong hơi thở của mình, Dạ Nguyệt Sắc thậm chí có thể cảm nhận được lồng ngực hắn khẽ chấn động.

“Nguyệt Sắc của ta thật thông minh.”

Nguyệt Sắc của ta, cách gọi yêu chiều thân mật như thế làm trái tim nàng run lên, nam nhân này thay đổi thất thường, một lát đẩy nàng ra như kẻ thù, một lát sau lại coi nàng như vật sở hữu, ôm nàng trong lòng tìm mọi cách yêu chiều, rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Lời nói ra khỏi miệng Tiêu Lăng Thiên mới ý thức được mình đã vô tình để lộ ra ý nghĩ sâu nhất của mình. Cô bé này là của hắn, hắn không muốn buông nàng ra, không muốn để nàng đi, càng không muốn nhìn thấy nàng gả cho nam nhân khác. Hắn có thể vì cô bé này mà bỏ qua thù hận, chỉ là, giữa bọn họ còn có một chút vấn đề thực tế cần giải quyết.

Cô bé dưới người bất an vặn vẹo thân mình, đẩy hắn ra một chút, lại không biết rằng mình đang châm lên ngọn lửa dục vọng trong người hắn.

“Mau nói chuyện đứng đắn một chút.” Bộ dạng này của hắn làm nàng rất không tự nhiên.

“Được rồi,” Hắn âm thầm than nhẹ một tiếng, khống chế dục vọng của mình, hôm nay hắn đã khát khao nàng quá nhiều, còn thêm một lần nữa hắn sợ mình sẽ thật sự không khống chế được mà muốn nàng, giữa bọn họ còn rất nhiều vấn đề, bây giờ còn chưa phải lúc.

“Ta cố ý, ta không chỉ muốn Trầm Phục Ngôn, ta còn muốn diệt trừ tận gốc thế lực phản đối mà năm đó không cách nào loại bỏ hoàn toàn.” Nhìn thoáng qua vẻ mặt nghi ngờ của nàng, Tiêu Lăng Thiên nói tiếp. “Ta từng kể với nàng khi ta mười bảy tuổi kế nhiệm ngôi vị nhiếp chính vương đã trải qua tranh đấu chính trị tàn khốc, người ngoài nhìn vào nghĩ rằng ta đã toàn thắng, nhưng thật ra ta mới chỉ mười bảy tuổi, cũng không phải thần tiên, thế lực triều đình rắc rối khó gỡ, lúc ấy ta lại không có thực lực cũng không đủ thời gian để diệt trừ hoàn toàn bọn chúng, dùng hết toàn lực mới có thể ổn định cục diện đang rung chuyển, thật sự không thích hợp tiến hành thanh trừ một lần nữa, vì vậy mới để lại mầm họa đến ngày hôm nay.”

Dạ Nguyệt Sắc nghe thấy loại dao kiếm không máu này thật sự cũng không cảm thấy sợ hãi, dù sao cũng có chút xa xôi. Tuy nhiên đối với Tiêu Lăng Thiên lại nảy sinh một chút đau lòng, một thiếu niên mười bảy tuổi vừa mất đi người thân duy nhất, ngay cả thời gian để đau lòng cũng không có, đã phải vùi đầu vào trong tình cảnh gió tanh mưa máu hiểm ác, chuyện đó cần tâm trí kiên cường lạnh lùng đến mức nào, hoặc có thể nói tâm trí bị buộc phải vội vàng kiên cường lạnh lùng như vậy.

“Ta đã biết sẽ để lại mầm họa nên đương nhiên sẽ không tha kẻ nào, sau khi thế cục ổn đinh, ta lại bắt tay vào xử lý chuyện này. Nhưng dọn dẹp từng con chuột như vậy cũng quá mức phiền phức, cho nên ta đợi đến khi bọn chúng tụ tập đến một con chuột lớn, lúc đó có thể một lưới bắt gọn, bớt được rất nhiều phiền toái. Đợi nhiều năm như vậy, con chuột to rốt cuộc cũng chịu ló mặt, bây giờ thời cơ chín muồi, là lúc nên bắt con chuột già.”

Hắn nói nhẹ như gió thoảng, nhưng khiến Dạ Nguyệt Sắc nghe thấy mà sợ hãi, hắn vì muốn một lưới bắt gọn mà ẩn nhẫn mười năm. Nếu là chính khách có kinh nghiệm quan trường thì không nói làm gì, nhưng khi đó hắn mới chỉ mười bảy tuổi đã có suy tính như vậy, xem ra cảm giác đầu tiên của mình đối với hắn là đúng, nam nhân này —- quả nhiên hết sức nguy hiểm.

“Ngươi để cho những bé trai kia tiến cung vì muốn giữ họ làm con tin sao?”

“Bé trai? Bọn họ ai cũng lớn hơn nàng, nàng còn gọi họ là bé trai.” Hắn có chút kỳ quái, cô bé này rõ ràng mới mười lăm, vì sao nói chuyện lại giống người lớn như vậy.

“Ta không biết phải gọi bọn họ thế nào mà. Nói mau đi, có phải ném chuột sợ vỡ đồ nên muốn bắt bọn họ làm con tin hay không?”

“Nàng quá ngây thơ rồi,” Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, tâm tính đứa bé này thật sự không thích hợp với cuộc sống hoàng cung. “Ở trước quyền lực, lão hồ ly kia sẽ không để ý đến sống chết của những thiếu niên này, dù sao bọn họ có rất nhiều con cháu, không chỉ có một hai người. Ta đồng ý để bọn họ vào cung chờ tuyển chọn là vì muốn ra vẻ nhún nhường, hạ thấp đề phòng của bọn họ, thuận tiện cho bọn họ thêm một cái tội danh tạo phản mà thôi.”

“Nhưng Trầm tể tướng nắm giữ binh quyền kinh thành mà, gần tám vạn binh lực đế đô đều ở trong tay Trầm tể tướng, quân đội của ngươi lại đang ở biên thành, không có binh lực, làm sao ngươi có thể vặn ngã ông ta.”

“Đứa ngốc, những gì ông ta có bây giờ đều là ta để cho ông ta có. Nàng nói ông ta nắm binh quyền, nhưng trong tay ta nắm cả thiên hạ.”

Hắn sẽ thắng. Từ trong ánh mắt hắn nàng biết hắn đã chuẩn bị tất cả, nắm chắc phần thắng, chỉ là…

“Bọn họ… Mấy thiếu niên kia, đều phải chết sao?” Nàng do dự hỏi, “Bọn họ còn nhỏ như vậy, có thể đều vô tội, cũng phải chết sao?”

Ánh mắt Tiêu Lăng Thiên thoáng một cái trở nên lạnh lùng, bàn tay đang vuốt ve mái tóc nàng nắm chặt trong vô thức, giật nàng đau đớn.

Nàng biết mình đã nói những lời không nên nói, chính trị vốn dơ bẩn như vậy, phía sau một thế lực suy sụp là cái chết của hàng trăm nghìn người, đây không phải thứ Tiêu Lăng Thiên chọn lựa, mà là sự bất đắc dĩ của thời đại và vận mệnh. Nàng cũng ích kỷ, nàng không phải chúa cứu thế, chỉ là một cô gái nhỏ an phận dưới đôi cánh của Tiêu Lăng Thiên, nếu Tiêu Lăng Thiên thất bại, cho dù nàng là đế vương chỉ sợ kết quả cũng không tốt hơn là bao, sẽ không ai nghĩ nàng có vô tội hay không. Hơn nữa, Tiêu Lăng Thiên đã lấp đầy trái tim nàng, vì vậy nàng hy vọng hắn sẽ thắng, càng tin tưởng hắn nhất định sẽ thắng. Chỉ là, lời nàng vừa nói giống như đang nói hắn lạm sát kẻ vô tội, có phải đã tổn thương hắn rồi hay không?

Nàng vươn bàn tay nhỏ cầm lấy bàn tay to lớn của hắn, ngón cái trượt theo ngón tay hắn, đây là một loại trấn an trong im lặng. Cảm giác được tay hắn dần dần thả lòng, nàng giải cứu mái tóc của mình ra.

“Thật xin lỗi, chỉ là ta còn chưa quen.” Nàng dịu dàng vuốt ve bàn tay hắn, nàng không muốn làm tổn thương hắn.

Hắn thuận thế cầm ngược lại tay nàng, ngậm ngón tay như bạch ngọc của nàng trong miệng, nhẹ nhàng liếm cắn, dẫn tới một trận tê dại cho nàng.

“Là không quen hay đau lòng cho Trầm Thừa Hữu mà nàng hài lòng kia? Nàng nhớ kỹ, không có ai là vô tội, mỗi người đều có âm mưu. Nàng chỉ có thể tin tưởng ta, nhớ kỹ!” Lời nói ghen tỵ biến mất trong đôi môi đỏ của nàng, vì trừng phạt nàng, hắn quyết định phải hôn nàng thật sâu một lần nữa.

“Nàng là của ta, chỉ có thể nghĩ tới ta, nhìn ta, không cho nàng nghĩ tới người khác. Có nghe không?” Khi đôi môi trượt qua tai nàng, hắn mơ hồ tuyên bố sở hữu.

Trong khi toàn thân run rẩy, linh hồn cũng bị nụ hôn của hắn cướp đi, nàng còn mơ mơ màng màng nghĩ, đúng vậy, không có ai là vô tội, ta cũng vậy, Tiêu Lăng Thiên ngươi cũng vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Loveulove30 về bài viết trên: Lyentran, MicaeBeNin, meo lucky, sxu
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Andieu, hando1304, Hoa Thien và 164 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.